Mến chúc anh Đằng Phương (?) bút hiệu của Nhà Thơ nổi tiếng
Một năm Kỷ Sửu 2009
Nhiều Sức Khoẻ, Thi hứng dồi dào, Tràn đầy Hạnh Phúc, Mọi sự Bình An
Nguyễn Gia Linh
Anh Nguyễn Gia Linh thân mến,
Những câu trên của anh khiến tôi phải post bài thơ này lên để nói lên lý do tôi có bút hiệu "dangphuong". Anh cũng biết Đằng Phương lại càng làm tôi mến anh thêm...
Vào dòng lịch sử...
Tôi muốn viết một bài thơ tặng anh...
Bao nhiêu năm qua vẫn chưa thành.
Câu thơ nào cũng thấy vụng dại...
Với một người quá đỗi tài danh.
Tôi thuộc thơ anh thuở còn đi học.
“Anh hùng vô danh” vẫn nằm lòng.
Đất nước trải qua nhiều nỗi long đong...
Anh hiên ngang đi vào dòng lịch sử.
Thơ anh tôi vẫn thuộc từng chữ.
Một đời dâng hiến cho non sông.
Dòng máu Việt con cháu Tiên Rồng...
Rơi xuống từng chữ như từng ngấn lệ
Tôi với anh gần như hai thế hệ...
Nhưng cùng nhau trong ngọn lửa đấu tranh.
Mấy mươi năm..mộng ước không thành...
Anh nằm xuống...để lại bao thương tiếc.
Cuộc đời anh như bầu trời xanh biếc...
Rất cao và trong sáng vô ngần.
Không một lần nhụt chí chùn chân...
Trong nghiệt ngã thăng trầm của đất nước.
Dấu chân anh...có ai lần bước...?
Một hồn thơ..một nhiệt huyết trong tim.
Anh đã xa rồi ...như một cánh chim..
Tôi ngơ ngẩn nhìn theo..thương tiếc mãi...!
dangphuong
****
“Anh hùng vô danh” là tên một bài thơ trong tâp thơ Hồn Việt của Đằng Phương có trong sách giáo khoa trước 1975. Đằng Phương tên thật là Nguyễn Ngọc Huy (2.11.1924 – 28.7.1990)
Anh là người tôi mến mộ nhất trong đời...
Bút danh của tôi dangphuong là để luôn tưởng nhớ đến anh Đằng Phương. Tuy nhiên, để tôn trọng anh tôi chỉ viết là dangphuong.
Để biết thêm về Đằng Phưong Nguyễn Ngọc Huy xin các bạn đọc đường link sau:
http://www.nguyenngochuy.net/vi/inde...tpage&Itemid=1
[/align]