📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

THƠ NGÃ DU TỬ

705 trả lời, 72.965 lượt xem — Trang 11 / 24
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.07.2018 07:51:30 bởi Nguyệt Hạ>
DỘI LẠI TIẾNG CƯỜI 
 
Đêm thao thức gọi em về suy gẫm 
Quê hương ơi, tha thiết đậu tay người
Đâu phải sống là áo cơm no đủ
Cuộc đời còn ăm ắp những lời ru 
 
Cha nhân từ cấy vào hồn nhân nghiã
Mẹ thảo thơm gieo mầm hạt yêu thương
Nên quý lắm nụ cười và hy vọng
Để mai sau ca hát giữa thế thường 
 
Nầy em ạ đừng buồn nghe em nhé
Suối trần gian vẫn mãi chảy xa nguồn
Bởi nhớ biển muôn trùng xa thăm thẳm
Vẫn đùa vui với nắng gió mưa tuôn 
 
Thương em lắm nên cả đời mài miệt 
Vẫn bên nhau khi sông cạn núi mòn
Ta đã đi suốt hành trình sương gió 
Nghe tiếng cười dội lại tấm lòng son 
 
NGÃ DU TỬ

  R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.08.2018 16:49:34 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

SKY và BẦU TRỜI THỰC TẠI
Cho cháu ngoại Lê Hoàng Minh Nhật ( Sky) 

Cái thằng cháu ngoại của tôi
ngân nga khúc ca lọng ngọng:
“ Ta như nước dâng dâng tràn có bao giờ tàn
Đường dài ngút ngàn chỉ một trận cười vang vang” 

Ngày mai con sẽ lớn khôn
Ông mơ được như thế ấy 
Giờ nó hồn nhiên chướng bướng
 Đành thôi, ông phải dỗ dành 

Nào xe hơi, máy bay, tàu thủy 
Xả đầy nhà cứ mặc để cháu vui
Những lúc rãnh tôi cùng chơi với nó
Đón yêu thương bằng tinh thể hài nhi… 

Khi nó khóc khó dỗ dành chi lạ 
Chẳng sao đâu một lát lại quên liền 
Rồi nhập cuộc những trò chơi ông dạy
Và vui đùa trên những ngón tay Tiên 

Hôm đi xa mấy ngày nhớ nó
Gọi điện về nghe: “ông ngoại”, thương sao
Ngày tôi về nó ôm ông yêu lắm
Lắng trong ông hương vị rất ngọt ngào 

NGÃ DU TỬ
 
Đăng nhập để trả lời
0
GIAO MÙA 


Tinh mơ giữa một rừng cây
Tiếng chim rớt xuống gọi ngày lên mau
Trời quê ngút mắt xanh màu
Có hay chìm nổi nát nhàu áo ai 


Đi về nghe những tàn phai
Dội vào môi mắt tượng đài hóa thân
Trăm năm mỏi bước phong trần 
Sao không là những điệu đàn tặng nhau 


Thắp lên tim ngọc nguyện cầu
Dâng đời hơn lắm lời rao nhọc nhằn
Bỏ quên sao nếp nhân văn
Theo dòng duy lý mãi chăng hởi người 
Hạt lương tâm gieo xuống đời
Mơ sau xanh tốt giữa thời áo cơm 

Có người giày cỏ áo rơm
An nhiên đi dạo trong vườn thế gian
Quãy văn thơ với cung đàn
Cùng trời cuối đất hợp tan thế tình 

Lần theo lớp lớp hóa sinh 
Ngã nhân cúi xuống tâm bình yên thôi
Khoan dung nhặt ở cõi người
Những điều trông thấy chép lời thơ kinh 

Gẫm hay muôn sự tại mình
Bằng lòng với ngọt đắng tình đời trao
Ngoài kia đời mãi xôn xao 
Được thua, lên xuống ồn ào chợ trưa 

Vui chi ngọn gió giao mùa
Nở đem nhân nghĩa dối lừa nhân gian
Cây xanh tít tắp đại ngàn
Vẫn rung theo gió reo vang nhạt ngày 
Trăng trời mây nước vui say
Tương tư em rụng bàn tay trắng ngần 


NGÃ DU TỬ
( Trích Muôn dặm tình quê, NXB Thanh Niên 2004)

 
Đăng nhập để trả lời
0
QUÊ HƯƠNG VÀ NỔI NHỚ 
 
Quê hương tôi,
điệp trùng cơn sóng lúa
Mía ngọt ngào dâng tặng non sông
Mùa trăng thanh xiêm áo ngập con đường
Ngày tất tả đồng trên ruộng dưới
Vốn chân đất nên thật hiền, rất thảo
Thả hồn xanh hò hẹn với quê 
 
Ngồi suy tư gõ tình lên di cảo
Bức tranh quê rộn rã giấc mơ vừa 
Và còn đây dòng suy tưởng miên man
Thành quách xưa mờ tỏ vết thời gian
Nhặt giùm tôi từng viên gạch đỗ
Trộn mồ hôi xây dựng xóa điêu tàn 
 
Nầy em hởi,
có còn chăng tha thiết
Níu tháng năm mãi miết đợi chờ
Nhớ tình quê tôi dệt võng thành thơ
cho non nước ngọt thơm hồn thiên cổ
Đùng tẻ nhạt với người dân lao khổ
Đời quanh năm chồng chất nợ áo cơm... 
 
Ruộng cày lúa trổ trong tim
Sớm khuy cơ cực mơ niềm hưng vinh 
 
Quê hương tôi nghèo 
từ thuở nằm nôi 
Ca dao mẹ vẫn ru lời hò hẹn
Niềm khát khao từng mòn mỏi luống cày
Mùa mưa đến nổi kinh hoàng giông tố
Mùa nắng nung khô khốc những bàn chân
Dân quê tôi chịu đựng âm thầm
Niềm mơ ước ươm xanh đời hạnh phúc 

Mong mai sau tất cả đơm chồi
Cho thành quách tươi cười hương nắng mới
Cùng tất cả thắm một màu dịu vợi
Của thanh bình của ước vọng trào dâng
Xin ngã mũ chào những người chân đất
Sống hết mình mong sông núi thanh tân 
 
NGÃ DU TỬ
1995
( Trích DÒNG SÔNG QUÊ, NXB Văn nghệ XB 2004)








 
Đăng nhập để trả lời
0
Bi kịch là Việt Nam là quá nhiều sân golf, trong khi đất sản xuất càng ngày càng bị thu hẹp trầm trọng, Tính đến năm 2015 thôi, VN có 58 sân golf nuốt hết 9, 27 nghìn hecta đất sản xuất nông nghiệp. Ai hưởng lợi trong đầu tư sân golf? NDT 
 
CỔ TÍCH CÁNH ĐỒNG 
 
Mùa rạ cũ còn ươm chân gốc ruộng
Con trâu già nghiền ngẫm vị đồng xưa
Nghèo là thật nhưng có thừa thú vị
Sân golf bây giờ xanh mượt đẹp chưa?! 


Trâu xa lạ khi đứng nơi chật hẹp
Suốt cả ngày mơ lại cánh đồng yêu:
Cứ thong thả lém từng mầm lúa chét*
Bình an sao từ sáng sớm đến chiều 


Cả lũ trẻ cũng quây quần trò chuyện
Cánh đồng no cơn gió lộng từng ngày
Và rạo rực hoàng hôn về chầm chậm
Ơi câu hò vang vọng tận lùm cây 


Sân golf mới như ông trùm xa lạ
Bọn chúng tôi chân đất chẳng dám gần
Vì ngần ngại những xe hơi bóng lộng
Bụi quê mùa vấn vít các chân ông 


Chúng tôi lớn từ cánh đồng bờ ruộng
Giờ mất rồi buồn lắm các ông ơi!
Ai giàu có từ sân golf sang trọng 
Lũ trẻ nầy xa lạ đến đời sau 
 
NGÃ DU TỬ
* Lúa chét: Lúa tái sinh ( mọc lại khi đã gặt
( Trích MẮT THÁNG GIÊNG NXB THANH NIÊN 2011)


 
Đăng nhập để trả lời
0
 
Với tôi và nhạc sĩ Hoàng Châu khá thân thích, anh phổ cho tôi 6 bản nhạc, Đêm thơ tôi tại nhà Văn Hóa Bình Thạnh 20/7/1992 anh đã vừa thổi sáo vừa ăn chuối làm mát lòng các ace văn nghệ tham dự đêm thơ, Và rồi tôi chuyển về Gò Vấp, hơn năm sau anh cũng về Gò Vấp anh em thỉnh thoảng vẫn ngồi với nhau.Bẳng đi thời gian, anh Vũ Anh Sương báo tôi nhạc sĩ Hoàng Châu mất, tôi điếng hồn, Linh cửu anh được đưa về quê nhà rất lặng lẽ, ít ai biết. Đúng là cuộc đời vô thường.
Rất may tôi viết bài nầy xuất bản anh đã xem trước lúc anh về với vĩnh hằng. Cầu mong hồn anh vân du khắp chốn.
Tôi up lại như một nén nhang lòng với anh, Kính, NDT 


NỐT LẶNG 
Kính tặng nhạc sĩ Hoàng Châu 
( Viết ở 81 Trần Quốc Thảo Q3, SG) 


Giữa ồn ào 
anh tỉnh lặng
Mơ xa xăm đời sống an bình
Nổi đau ơi, hãy lặng thinh 


Từng người quen nói cười như giữa chợ
Văn nghệ giữa đời ai thích cứ lên gân
Một góc khuất mong nhìn đời cho rõ
Như trắng đen mỗi gương mặt thật gần 


Kẻ hào phóng đỗ bia như đỗ nước
Kẻ ba hoa dưới mắt chẳng hiền ngu
Kẻ ca hát tang tình trong hỗn độn
Trưa về lặng lẽ mùa thu 


Chiếc lá vàng đảo mình rơi nhẹ
Âm vang nào đến lúc cũng ra đi
Đời tan hợp như mây trời tan hợp
Có người điên ngồi vớt xuân thì 


Lại có kẻ ngâm thơ sang sảng
Giữa xô bồ thi phú cũng cuồng quay
Sao tội nghiệp những vần thơ ý chí
Rót vào đây hồn ai cũng nát nhàu
...
Lâu không ghé quán lòng cũng nhớ
Lai rai góc nhỏ để quên đời
Qua từng lăng kính xanh đỏ trắng
Gam màu nào cũng hiện ở nơi đây 


NGÃ DU TỬ
Trích MẮT THÁNG GIÊNG NXB THANH NIÊN 2011

 
Đăng nhập để trả lời
0
RU EM BỐN MÙA
(Cho người tri âm)
 
Ru tròn mộng mùa xuân này em nhé
Áo thanh tân em khoác lộng ngọc ngà
Nắng ảo diệu trên ngàn hoa, sắc lá
Gió dịu hiền nâng tà áo em bay
 
Bức tranh xuân hiện giữa phố trưng bày
Hương sắc ấy. Tình yêu vừa lên tiếng
Ta yêu em – Cả một đời dâng hiến
Trái tim hồng nhịp đập đến ngàn sau
 
Đi ta đi đến cuối đất cùng trời
Từ phố thị, lên ngàn ra biển thắm
Dấu chân ta ngại gì non núi thẳm
Sông suối một đời tán tụng reo ca
 
Bước lãng du khắp chốn cũng là nhà
Dệt ân ái vàng ươm màu nắng hạ
Thu lá vàng đến mùa đông lạnh giá
Trời vào xuân cho tròn mộng ban đầu
 
NGÃ DU TỬ/ SG
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.03.2026 16:06:41 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
 
Ở TRỌ TIM EM
(cho người tri âm) 


Cho anh trọ trong ngăn tim em nhé
để trăm năm còn nhớ một cung rằm
nghe cơ hồ tình nhớ chẳng xa xăm
xin thân ái mùa vui về ngự trị
 
Đêm thánh khiết sẽ cùng nhau tình tự
mộng tình xuân loang chạy khắp hình hài
sẽ hòa cùng sương gió khắp khơi xa
trong kiêu hãnh một khối tình thế kỷ
 
Em là gió anh là mây khiêu vũ,
em là sông anh con trăng trọ giữa dòng
Anh là nắng, em lúa đòng vươn hạt
Tràn đồng xanh lúa no ấm ngọt nồng
 
Và thế nhé, anh một đời ở trọ
trái tim em ấm mãi một tên người
sẽ có ngày thi phú nhắc đôi ta
anh lãng tử: Tim em nghìn năm đợi./.
 
NGÃ DU TỬ/ SG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.04.2026 12:50:19 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

GẪM MÌNH TRONG CUỘC TRƯỜNG CHINH


Quên sao được thuở gừng cay muối mặn
buổi sông hồ khốn khó vác trên vai
ngày ra đi giục giã bước đường dài
rồi quyết chí - gian nan ư? Chẳng ngại.

Bước chân đi, không quay đầu nhìn lại
sợ mềm lòng thực tại với quê hương
ngày đã nghe giục giã khắp nẻo đường
lòng đã quyết. Thôi giã từ quê quán.

Và từ đó nhận đất người làm bạn
thân lãng du nhịp bước mãi hành trình
năm mươi năm nhìn lại cuộc trường chinh
ngậm ngùi lắm, vinh quang ồ cũng đủ

Bảy mươi năm làm người đi khắp xứ
hiểu ra rằng tất cả cũng phù du
giờ bình an nghiền ngẫm áng văn thơ
tìm an lạc giữ mình vui ánh đạo.


Ngã Du Tử/ SG


📎 671568132_165...5673632_n
Đăng nhập để trả lời
0

TRÊN ĐỈNH ĐÈO EO GIÓ
(Cảm xúc trên đỉnh Đèo Eo Gió)


Dáng núi Đình cương hình yên ngựa
Tôi trở về sau cuộc phân ly
Gió sương quê mẹ ngày tao loạn
Còn nhớ gì không? - Đất khắc ghi

Đỉnh đèo Eo gió ngày xưa ấy
Trăng nước Nghĩa Hành mộng trùng dương
Ai đem tang tóc gieo vào đó
Đau xót trời quê vạn dặm trường

Mà thôi quê quán muôn đời ấy
Bất chợt ta về đỉnh núi xưa
Nghe gió ngại ngần trong khúc hát
Nên thương đời một nắng hai mưa.

Chiều nghiêng bóng núi vàng vọt quá
Lũ lượt đoàn xe đẩy củi về
Chân bước nhịp nhàng thoăn thoắt vội
Giữa trời treo lững mảnh hồn quê

Phiêu bạt lâu ngày giữa phố xa
Quan san muôn dặm nhớ quê nhà
Chiều nay đứng chạm ngàn mây núi
Hát giữa đời vang: - Khúc tráng ca

Ngã Du Tử/ SG


Đăng nhập để trả lời
0

LẠC VÀO CỔ TÍCH HỒN EM

Vườn cổ tích của em đầy hoa mộng 
Lạc vào trong hồn anh hóa thật thà 
Thân kiều diễm ngọc ngà không son phấn 
Trái tim em rộng mở khúc hoan ca 

Ta nâng niu hương nồng đượm thịt da
Ơi thân xác ngàn sau còn xưng tụng 
Mùa thanh khiết hồng nhan trời diễm tuyệt 
Trần gian ơi, tòa cổ tích tuyệt hồng 

Đêm mắc cạn trước châu thân trắng nõn 
Núi đôi em từ tốn réo gọi nguồn 
Khe suối nọ cựa mình theo nhịp thở 
Hồn đi hoang về cổ tích xa mờ 

Thôi đã trót giữa đời vui con chữ 
Lỡ thăng hoa trước thần thánh tình yêu 
Cứ ca hát theo tháng ngày tình tự
Hồn lãng du lạc cổ tích hồn Em.


Ngã Du Tử/ SG

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.06.2026 12:29:16 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

HƠI ẤM DÒNG SÔNG


Về tìm hơi ấm dòng sông
Ô hay, còn giữa mênh mông quê nhà
Bến xưa giờ hết ngân nga
Và em thuở ấy bước qua quê người.


Vô tình một tiếng giòn tươi
Bay qua hồn nhớ nghe đời rộn hương
Thời gian phủ kín mặt đường
Ngắm nơi xa – Bỗng nhớ thương trở mình.


Tôi về gọi nắng bình minh
Đánh rơi mất một mối tình phôi pha
Mãi mê với nhịp hải hà
Cũng đành số phận đi qua vô thường.


Em giờ xa ngái mù sương
Bến xưa vọng lại chút hương ngỡ ngàng
Và trong hơi ấm trễ tràng
Tình xưa bật dậy cung đàn thanh mai.


Ngã Du Tử/ SG


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.07.2026 17:37:21 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

CẢM XÚC TRƯỚC THÁNH TÍCH LA VANG
(Tặng các bạn cùng gđ Sông Quê)

Rồi đứng lại nghe những gì còn sót 
Thánh đường xưa vương vấn chút tình này
Để bây giờ còn thấy kiến trúc xưa
Ồ, rất tuyệt những bàn tay xây dựng

Nắng gay gắt cùng gió lào rát mặt
Chẳng ngại ngần. Hồn tưởng niệm Thánh linh
Quá khứ ấy, kiêu sa cùng mưa gió
Không gian xanh, vầng mây trắng yên bình.

Cả đoàn người quần tụ trước Thánh linh
Tôi dạo bước quanh đền đài sót lại
Hình như có tiếng tiền nhân vọng lại
Nghe tim mình thổn thức một chuyến đi

Nắng đứng trưa, mồ hôi chảy đầm đìa
Thật thú vị khi bước qua lịch sử
Tháp sừng sững như chứng nhân bất tử
Ơi màu mây tang chế cũng xa rồi...

La Vang ơi, du khách khắp nơi nơi
Về hội tụ một lần nghe cũng đủ
Xin cảm niệm cả đoàn người lữ thứ
Của Sông Quê: Chuyến dã ngoại tuyệt vời.

Ngã Du Tử/ SG



Đăng nhập để trả lời
0
CẢM XÚC
Cho Miki yêu quý của ba 
 
Sung sướng quá con ra đời một sáng
Giữa phố hoa nhôn nhịp bốn bề
Ba vẫn lắng nghe
Tiếng khóc của con chào đời rất thật
Giữa muôn vạn ồn áo
Đời vẫn xôn xao
Con sinh kịp để nhìn vào thế kỷ
Tuổi thanh xuân ba từng ruỗi rong thiên lý
Đếm niềm tin qua mỗi góc đời
Thuyền ra khơi
Vững tay lái một mình ba chèo chống
Nay sinh con ba mang đầy kỳ vọng
Mạnh mẽ đời con mai bước thăng vào đời
Như nhập cuộc chơi 
Dù biết rõ thân con là gái
Ba chẳng còn e ngại
Bởi nữ nhi cũng anh kiệt như thường
Mẹ dâng trọn mến thương 
Gom góp hết dắt vào đời thân ái
Và mai sau cuộc đời vui mong đợi
Vàng son ơi, con tô điểm mẹ mừng 

Con như mùa xuân
Dâng hương sắc cho đời thêm tươi thắm
Đất nước nở hoa khắp chốn thơm lừng
Cảm xúc trào dâng
Ba viết cho con những dòng rất vội
Vài mươi năm sau 
Con vào đời mang hành trang đi tới
Bến bờ xa hạnh phúc đón vô ngần
Mọi hiển vinh bắt dầu bằng chữ TÂM 
 
NGÃ DU TỬ
1996 
( Trích DÒNG SÔNG QUÊ, NXB VĂN NGHỆ 2004)

 
Đăng nhập để trả lời
0

UỐNG CÙNG BẠN DƯỚI TRĂNG RẰM

Uống với rằm ngon thưởng ánh trăng
Thơ ơi, mây nước giục cung Hằng
Mùa đi chìm nổi màu nhân ảnh
Thời đến vui buồn tiếng thế gian
Rượu với trăng thanh đâu kiếm khách
Ta vì bạn quí phải thường quân ?
Ngoài tai mặc sức màu thua được
Tấc dạ tùy duyên xuất nhập thần

NGÃ DU TỬ
Đăng nhập để trả lời
0
Nữ sĩ Hoàng Hương Trang là một giáo sư hội họa, một họa sĩ, một nhà thơ, nhà văn, một nghệ sĩ diễn ngâm thơ ai cũng biết, đặc biệt cô là một từ điển sống về những người làm văn nghệ của miền Nam trước 1975 và đến bây giờ, kiến thức uyên bác lắm. Tôi rất nể phục lĩnh vực nầy. Rất tiếc cô về An Giang với người cháu chăm sóc nên không còn ở Sài Gòn khoảng 1 năm rồi, Tôi và cô có quá nhiều kỷ niệm.
Tôi viết bài thơ tặng cô khá lâu đã đăng trong Thi phẩm MẮT THÁNG GIÊNG của tôi XB năm 2011 do NXB Thanh Niên ấn hành và tuyển tập Hương thơ do Hoàng Hương Trang chủ biên,
Tôi up lên như cái tình đối với cô, mời các bạn đọc nhé, NDT
THA THIẾT VỚI ĐỜI 
 
Hoang vu khẻ chạm nổi buồn 
Tình anh đánh rớt nhớ thương một trời
Bể dâu lớp lớp sóng dồi
Hoa niên "Đánh thức" qua rồi còn đâu 
 
Tím lòng da diết Văn Lâu
Nặng tình ai mối tình đầu rêu phong
Trái buồn chưa thả vỡ toang
Đa mang chi cứ buộc ràng người thơ 
 
Giậc mình chợt thức cơn mê 
Tìm "Một nơi để nhớ về"* trăm năm 
Thản nhiên dưới hiên mai vàng
" Giở trang sách cũ" gặp làng văn chương 
 
Dẫu chưa đụng cuối con đường
Hay chưa ôm hết khói sương quê nhà
Mở lòng với cõi người ta
Vắt cùng trí lực trổ hoa dâng đời 
 
NGÃ DU TỬ
- Những chữ trong ngoặc " " là tiêu đề các bài thơ của HHT
- Chữ trong ngoặc có dấu * là thi phẩm của HHT


 
Đăng nhập để trả lời
0
QUÊ NGƯỜI  
  
Giữa Sài Gòn nhớ quê cha 
Ngồi mơ được khoác áo hoa như người 
Ước vọng nào cũng lên ngôi 
Mùa xuân là lúc đầy trời sắc hương 
Bước chân từ buổi lên đường 
Rằng mai sau sẽ muôn phương rực hồng 
Gian truân cũng chỉ mùa đông 
Giữ trong nhau một tấm lòng khát khao 
Là em má thắm lụa đào 
Là tôi cũng bậc anh hào kiếm cung 
Lạc phương sương tuyết một vùng 
Lênh đênh mới thấu cõi lòng nhân gian 
Mãi mê tìm kiếm ánh vàng 
Quên luôn cả nổi túng cùng của ta 
Đầu non sực tĩnh giang hà 
Ngoài kia thiên hạ áo hoa rợp trời 
Thôi về gom lại cuộc chơi 
Gửi núi sông viết ngàn lời thi ca  
  
NGÃ DU TỬ  
Trích MẮT THÁNG GIÊNG XB 2011 

  
Đăng nhập để trả lời
0
CHỞ NHÂN VĂN LƯỚT SÔNG THƠ 
 
Rong chơi đụng tiếng nguyệt cầm
Hình như em đã hóa thân cuối ngày
Bao lo toan chợt ngừng. - say 
Yêu thương từ phía chân mây vọng về 
 
Đồng hoang trầm uất cơn mê
Tiếng ai như tiếng lòng quê cựa mình
Ươm mầm ủ hạt niềm tin
Nắng mưa phiêu dạt nhục vinh có tường? 
 
Hay là em phía đầu non
Nhập vào cuối bể khóc mòn cơn xưa
Nhủ lòng với cả mai sau
Giục lương tri lái con tàu quê ơi 
 
Ga nghĩa nhân khắp đường đời
Dân ta hát dưới mặt trời tin yêu
Cùng Em ta hóa cánh diều
Lộng trong gió mới chạm triều tự do 
 
Nước non khẳm những chuyến đò
Chở nhân văn lướt sóng thơ ân tình 
 
NGÃ DU TỬ
Trích Mắt tháng giêng. NXB Thanh niên 2011

 
Đăng nhập để trả lời
0

 CUNG NGÀ XƯA[/h5]






Nầy em hởi cung ngà còn vang vọng
Những thanh âm quá khứ có ươm chồi
Không mặc cả cùng tháng năm dĩ-vãng 
Mùa tương lai tươi lại cuộc đời ơi  

Nghe tiếng gọi bên kia bờ sông nhớ 
Ai vô tình thả nốt nhạc tình rơi
Có tha thiết hay bâng khuâng từ đó
Tôi thương người thảng thốt một dòng trôi 

Cung ngà thắp cho đời thêm son phấn
Hoàng hôn còn ôm ấp dáng bình minh 
Nghe trần thế bao chuyện tình chưa kể 
Lắng lòng nghe ký ức gọi đời mình 

Và tạ lỗi một thời son nông nổi
Đã qua rồi miền nhớ thuở thời xanh
Một lần đến có bao điều chiêm nghiệm 
Cung ngà xưa mong đậu mảnh đất lành 

NGÃ DU TỬ


 
Đăng nhập để trả lời
0
DU TỬ CA 
 
Du Tử ca bốn phương trời
vang vang khắp nẻo trùng khơi quan hà
đời lãng tử nợ phong ba
đắng cay gom lại thăng hoa cánh diều
Mưa rừng gió phố đìu hiu
bước đi đồng vọng trăng chiều miên man
đôi chân vượt suối băng ngàn
tài hoa gửi cánh chim Hoàng Hạc bay
Lời thơ không mỏi tháng ngày
tình Em sông núi trên tay hiện hình
về thành hát những câu kinh
mưa Từ hạnh phúc, Ô ! hình như em 
 
Tơ vàng chỉ thắm là duyên
hát ca chung với con thuyền quê hương
Nửa đời gió núi ngàn sương
kết thơ làm chiếu mà thương nhớ ngày
nửa đời tan hợp cùng mây 
chở vào hồn những mê say cõi người 
 
NGÃ DU TỬ
Trích DÒNG SÔNG QUÊ, NXB VĂN NGHỆ 2004

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.05.2021 11:48:44 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
ĐỔI NGÔI CỦA QUẠ VÀ RẮN 

Hình như sắp lặn mặt trời
Đỏ xanh ắt sẽ chơi vơi úa vàng
Không còn chọc dọc, đâm ngang
Nằm lì một chỗ xốn xang cuối ngày 

Một thời, khỉ ờ rừng cây
Về lên ngai, chợt cõi ngày cô đơn
Ừ, tôi cũng vậy oán hờn
Dài năm tháng ấy cũng vờn qua mau 

Trăng hoàng hôn tếch mái đầu
Thì ra, đã  mấy mùa đau nhức rồi
Bây giờ quạ, rắn đổi ngôi
Lạ gì, cũng một cách ngồi như nhau 

Giống từ thuở trước tới sau
Nầy ai đừng nhuộm mà đau một đời 
Tôi về ôn khối tình tôi 
Rõ rân từng mảng cõi người thực hư 

Lật từng trang sử, tàng thư
Mới hay loài quạ cũng như  tinh xà
Thương dân, thương vận nước nhà
Giấu tình viết lại, ngâm nga mai nầy
 
NGÃ DU TỬ
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.09.2018 11:49:59 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

[/h5] EM KHÔNG VỀ NGÀY THÁNG CŨNG BƠ VƠ 










Lồng lộng gió mười phương vào đất Việt 
Hân hoan bay những ý tưởng tung hoành 
Ba mươi năm mùa đau nhỏ lệ 
Gốc quê hương đỏ úa cội sang cành 
 
Không có thật những màu mây công lý 
Nên thắt lòng cho dân tộc quang vinh 
Cũng chẳng có rồng quan san thiên lý 
Nên lầm than là chuyện thường tình 
 
Đêm gió bão cố nguyện cầu yên ắng 
Bão đi qua lại dối trá tim mình 
Đùa như thật nên thế thời lầm lạc 
Thôi biết rồi thiên hạ quá điu linh 
 
Phiến ảo ảnh mỗi bình minh hiển hiện 
Nắng lên rồi tan biến việc thực hư 
Chồi luân lý vừa ươm mầm mặc niệm 
Trống vô thường gõ mãi nổi ưu tư 
 
Hỏi lớp sóng nhân gian về thế sự 
Trôi về đâu, vào cõi không bờ 
Đành quay lại phía ngày lên rất thật 
Em không về ngày tháng cũng bơ vơ 
 
NGÃ DU TỬ



 
Đăng nhập để trả lời
0
HẢI VÂN QUAN 
 
Ta dừng lại với mây trời quang khoáng
Hải Vân quan trăng gió dậy lòng người
Mây sớm chiều lớp lớp vượt hùng quan ( 1)
Xưa Đại Việt - Chiêm Thành làm ranh giới* 
 
Mùa gió lộng trên đỉnh đèo vời vợi
Biển Đông xanh, tây non núi chập chùng
Nghe cổ tích ngàn xưa vừa réo gọi
Ngự giữa hùng quan ai bảo chẳng anh hùng? 


Chứng nghiệm rồi ta xuống núi ung dung 
Như dũng khách ngàn năm rồi có phải?
Nầy gió lộng, bạt mây trời quan ải
Bước chân vui lãng mạn với mây ngàn 


Dẫu một lần trên đỉnh ngắm quan san
Cũng thấy hết cảnh nước non hùng vĩ
Ôi nhớ quá những đền đài kỳ bí
Tiền nhân ta đổ xương máu đắp bồi 


Sao bây giờ thiên hạ lấy làm chơi
Ta thấu rõ ánh nhìn trong uất nghẹn
Vận nếu lỡ, lòng vẫn chưa yên ắng
Mơ mai sau núi sông biển trường tồn 


NGÃ DU TỬ
(1) Ải Vân quan hay Hải Vân quan mệnh danh là Thiên hạ đệ nhất hùng quan
* Năm 1306 Vua Chế Mân của Chiêm Thành cắt châu Ô, Châu Rí làm sính lễ cho Huyền Trân Công Chúa vua Nhà Trần, Ải Vân quan chính là ranh giới 2 nước Chiêm - Việt 

 
Đăng nhập để trả lời
0
HUYỀN THOẠI 
 
Em huyền thoại gõ thời gian
Ai tìm em? - cái bóng tàn giấc mơ
Phồn hoa chẳng có bao giờ
Trăm năm mỏi cánh bơ vơ lạc đường
 
NGÃ DU TỬ
 
Đăng nhập để trả lời
0
CÙNG BÈ BẠN LÊN ĐÀNG 


Có phải người đi không định trước 
Nên ta về nương bóng với Như Lai
Ngày trầm mặc, mùa sau không hẹn ước
Chuyện trăm năm khó ai hiểu ngọn nguồn 


Đời hoang lạ cuối ngày còn phong kín 
Ta yêu đời sao ngần ngại dấng thân
Chiều xuống chậm bên chân trời vạn kỷ
Ta còn em thương lắm rất ân cần 


Sống là ngắm đến chiều cao đương đại 
Sao ngại ngần từng hố thẳm cách ngăn
Ta yêu lắm những con người chơn chất
Cho bao dung dẫu thương tích vết hằn 


Ôi quá khứ mãi tự hào, tẻ nhạt
Phía tương lai còn âm ỉ thở dài
Quang và gánh đầy thêm vừa mưng mủ
Áo khăn đâu che hết mảnh hình hài 


Thương quá khứ nốt nhạc trầm khàn đục
Để lớn lên trong trẻo một cung đàn
Đời sẽ dậy vẫy tay mừng thân ái
Ung dung ta cùng bè bạn lên đàng
 
NGÃ DU TỬ

 
Đăng nhập để trả lời
0

VÁC THUYỀN VỀ PHỐ 

Ngược dòng rong chơi vác thuyền về phố 
họa hoằn tìm ra đáp số đời thường
thuyền dong buồm sẽ đến muôn phương
ngặt cửa khẩu cấm người không giấy 

Nên quay gót vác thuyền về phố quậy
may giúp người phố thành mang chí Hồng Hoang
trùng dương kia có phải là thiên đàng 
cho phỉ sức hải hồ trên biển mặn 

Ồ, quả đất phải chăng là mặt phẳng
đáp số đời thường có lẽ dễ tìm ra
khi lòng nhân nhận chìm trong bão tố phong ba 
nên vũ trụ sắc se buồn u ám 

Khi đài các đứng trong phường lịch lãm 
quắc mắt nhìn xem bọn giá áo đến dường nào
Giá trị thực tài năng bao giờ cũng nghiệt ngã lao đao
ung dung đứng với thời gian và lẽ thật 

Tít mắt sướng vui trong phù vân vật chất
thường trái tim không bằng quả sim rừng
dẫu khó khăn với muối mặn cay gừng
tri thức bao giờ cũng vượt lên phía trước 

Lương tâm là tấc thước đo lòng người
sao không mặn nồng cho đến mười mươi
lại ậm ọe khóc cười trong cõi sống
cái thực cuộc đời không thể là giấc mộng 

Dòng sông nào cũng mang nước về biển mặn
đời con người bao nhiêu lần giọt đắng
ừ, thì ta vác thuyền về phố 
và vác tình ta đi dạo khắp nước non
 
NGÃ DU TỬ
 
Đăng nhập để trả lời
0

 SỐNG[/h5] Kỷ niệm sinh nhật tôi 10/9[/h5]  







Vào mùa hạ mặt trời vàng rừng rực
ngày ướp hương thơm mảnh đất diệu kỳ
sinh ra đời như vũ trụ huyền vi
chồi hạnh phúc kết hai bờ tình cảm
Gió kiêu hãnh cũng ngọt ngào điềm đạm
chiều thanh yên mây lãng mạn trên cao
nổi mừng vui trên trán cha thanh cao
đi rất nhẹ sợ giật mình con trẻ
Nghe thức giấc mẹ vỗ về rất khẽ:
- Làm văn chương mai mốt hiến dâng đời
những vần thơ sẽ chắp cánh lên ngôi
như gấm vóc của một thời cùng khổ
Mai lớn khôn dù trăm ngàn sóng gió
lời yêu thương tỏa rộng đến từng người
men đời thơm như hương đóa hoa tươi
Mãi trân trọng một linh hồn cao khiết 
 
NGÃ DU TỬ
Trích DÒNG SÔNG QUÊ, NXB VĂN NGHỆ 2004



 
Đăng nhập để trả lời
0

[/h5] THÂN PHẬN[/h5]






Lấy thi tứ vá nổi buồn sâu thẳm
để mai sau quên hết những điêu tàn
Khi bình minh trở mình 
phía hoàng hôn có lũng loáng bên kia
Hởi những trường hà giăng giăng bao lãnh địa
có nhớ rằng dấu chiến tích hào quang
hay mãi trôi những dòng vô tích sự
Cuộc trăm năm sông núi hoán di 


Dòng nước ngầm im lìm bưng mạch 
sẽ hả hê vung vãi cuộc say nguồn
Mùa xuân 
loài đại bàng cuồng nhiệt kinh luân
chớm đông 
miệt mài tìm nơi di trú
co cúm lại từng đàn ôm đồm tranh chấp
Hoài niệm mùa xuân ngồi khóc ca dao 


Tảng nước đá khi xa nguồn biệt xứ
có hiểu rằng những khối nước ngây ngô
hay cao ngạo khối pha lê đoàn kết
mặt trời lên tự phá hủy toàn phần
loáng cỏ rác lại bắt đầu hội tụ
Ấu trùng rẫy đầy trên mặt nước thương tâm


Là phún xuất đã từ lâu hun đúc 
trong vô cùng cả nhiệt lượng nấu nung
mãi âm ỉ trong tiềm tàng lục địa
phun lên cao cả trời lửa khổng lồ
cõi trị vì dày mấy lớp xương khô 
và từ đó thánh hiền đành hoang phế
Cái ngạo mạn cũa một thời dâu bể
cũng trôi đi theo nhịp sống tâm hồn 


NGÃ DU TỬ
Trích Còn lại dấu yêu NXB HNV 2015



 
Đăng nhập để trả lời
0

[/h5]  NÚI 










Cây xanh chừng tuổi đã già
Hồn xuân hiu quạnh, thu pha mái đầu
Đá mòn năm tháng bể dâu
Còn ngơ ngẫn đứng thiên thâu gọi tình 
 
SÔNG
 
Vô cùng con nước về đâu
Miệt mài năm tháng vần xoay về nguồn
Mang phù sa khắp ruộng nương
Vẳng nghe giọt nước tiếng buồn góc quê
 
NGÃ DU TỬ


 
Đăng nhập để trả lời
0
VĂN
 
Mặc cho sóng gió trăm lần
Lòng ta vẫn giữ vô ngần kiên trung
Mực đời thấm bút ung dung
Thơ văn tha thiết dạo cùng núi sông
 
NGÃ DU TỬ
Đăng nhập để trả lời
0