📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

THƠ NGÃ DU TỬ

705 trả lời, 72.968 lượt xem — Trang 12 / 24
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.11.2018 03:04:32 bởi Nguyệt Hạ>
CÕI THU 

Vàng thu trăng mỏi bên đời 
ta về hát dưới đỉnh trời bao la 
một thời thức dậy kiêu sa 
buổi thanh xuân cõi mù xa nhọc nhằn 

Tìm Em biền biệt dấu chân 
bước trăm năm mãi in hằn xa xưa 
giông chiều rớt một cơn mưa 
thương trời đất cũng đong đưa nổi buồn

Cồn hoang nắng nhuộm bên sườn 
gió ghen mây ngại khói tương tư chiều 
sợ đời nhuộm sắc cô liêu 
nghìn xa cánh nhạn quạnh hiu góc trời 

Chiều ơi, có mỏi bên đời 
hãy cùng ta uống cạn lời tử sinh 
 
NGÃ DU TỬ
 
R

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.12.2018 12:29:07 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
HUYỀN THOẠI

Em huyền thoại gõ thời gian
Ai tìm em? Cái bóng tàn giấc mơ
Phồn hoa chẳng có bao giờ
Trăm năm mỏi cánh bơ vơ lạc đường

Ngã Du Tử
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.06.2021 17:10:50 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>










NƠI TA TRỞ LẠI 
 
Nơi trở lại vầng dương vừa mới mọc
Nắng vừa lên xanh mượt thảo nguyên ngày
Tưởng sẽ mất tình yêu còn phong kín
Nào ai ngờ hiển hiện phía chân mây 
 
Thơ ngày ấy viết như rừng tuôn chảy
Từ sông quê mãi miết đến thị thành
Nghe hoang lạ bến trần gian hờ hững
Sài Gòn ơi, chăm chỉ bước độc hành 
 
Em vật lộn giữa Sài Gòn hiu quạnh
Tiếng thở dài đồng vọng suốt thời xuân 
Bầm tím ruột bao mùa đông khó nhọc
Chiếc áo thô dầu dãi thuở phong trần 
 
Thuyền mắc cạn trước dòng đời trôi nổi
Áo cơm thôi lời nguyền úa bên đời
Lòng nhũn nhặn, chân giục mình bước tới
Có tình em bừng nở một góc trời 
 
Ồ nắng mới vừa lên kìa em hởi
Nhiệm mầu xanh, cùng xanh quá bầu trời
Và em ạ, ánh vàng loang phơi phới
Tiếng người vui hò hẹn dội ngang đời 
 
NGÃ DU TỬ



 
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
LAO XAO SÓNG TÌNH
 
Ngữa tay em hứng hoa vàng
Bắt tình anh buổi tan hoang xuân thì
Bất thần chao cánh thiên di
Gói tình em – ngọc lưu ly ẩn mình
 
Nụ cười hàm tiếu lung linh
Nhốt phong ba buổi đăng trình thương yêu
Thương sao ngày tháng rong rêu
Không ai thắp gió cánh diều bay cao
 
 
Bây giờ còn lại hanh hao
Ngữa tay em hứng lao xao tim mình
 
Hoa vàng rơi cánh rung rinh
Thảm hoa trải mộng tạ tình em đong
Em về gửi trọn nhớ mong
Giữ giùm anh để trong lòng nghìn sau
 
NGÃ DU TỬ
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.02.2019 07:19:35 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
NHẮC CHÁU CON 


Cháu ơi,
Nắng đã rọi qua ngàn khe lá
Dậy cháu ơi vào lớp, đến trường
Học để biết mình con dân nước Việt
Được là người mai phụng sự quê hương
Ông kể cháu nghe câu chuyện Hùng Vương
Vì Đại Việt quyết lòng gìn giữ nước
Bọn phương bắc vốn hung tàng, ngang ngược
Dẫu Bạch Đằng nhuộm máu Hán, Nguyên, Mông
Vua Quang Trung đánh tan tác giặc Thanh
Nhưng quyết sách muôn đời là xâm lấn
Chuyện Mỵ Châu muôn đời là nổi hận
Dưới suối vàng Trọng Thủy đã nhận ra
(‘Ta cũng là nạn nhân của đất nước tham tàn’)
Phản bội vợ mà thánh nhân gọi đạo
Mục đích sau cùng là mở rộng biên cương
Dù có hy sinh hàng vạn người Đại Hán
Dù thống khổ hàng triệu người Thanh, Mãn
Chẳng hề chi, cứ rầm rập lên đường 


Tiền nhân ta bao giờ cũng quật cường
Thời vận nước có lúc suy lúc thịnh
Cái khôn ngoan người xưa đầy toan tính
Nhưng đồng lòng quyết gìn giữ non sông
Chỉ có đám thịt xôi là quên cội Tiên Rồng
Xà xẻo nước nhà phụng thờ Tàu giặc
Nhưng thực tại lắm điều bất trắc
Khi nhận ra tổ quốc quá tan hoang
Đến trường cháu nhé học chăm ngoan
Mai mốt lớn sẽ thấy điều hơn thiệt
Đem nhân nghĩa giảng rao đầy hùng thuyết
Giúp quê hương thoát khỏi ách bạo quyền
Giống nòi Rồng Tiên Nam Việt thiêng liêng
Ông biết chắc không bao giờ thua cuộc 


Vận đã lỡ khi nước nhà thống nhất
Không biết tìm cho mình dân chủ, tự do
Không biết rằng dân giàu có ấm no
Mới hùng mạnh về tinh thần, trí lực
Cố bám Tàu, nên nghèo nàn, cơ cực
Người dân đen rên rỉ mỗi mỗi ngày
Đất nước trị vì bằng sợi xích vung tay
Cây bút chính danh vào tù oan nghiệt
Dẫu quê hương có đau thương vẫn tha thiết 
Lời thẳng ngay còn dội lại ngang đời
Bốn mươi năm nhai lại những hào hùng
Của dĩ vãng là núi xương sông máu
Của cơ cực, đói nghèo và nhục nhã
Của bạo tàn, man rợ lẫn khổ đau
Dân tộc nầy uất nghẹn đến bao lâu
Đầy hệ lụy còn cúi đầu xưng tụng 


Ông chứng nghiệm đời dưới trời cao đất rộng
Lắm quan tham danh vọng lẫn bạc tiền
Trí thì cạn hoang tưởng mình dữ dội
Thắng miền Nam thống nhất một mối nhà
Tưởng nước nhà sẽ bừng khúc xuân ca 
Nhưng rất tiếc lòng hẹp hòi, đố kỵ
Buộc dân Nam ly tán khắp tinh cầu
Dân lầm than, cơ cực cháo cùng rau
Lòng uất nghẹn quê hương đầy rách nát
Đất nước mình mãi u mê lầm lạc
Hướng dân đi theo đại lộ hoang đường
Mò mẫm hoài cũng đến bến tang thương
Bởi vô độ lòng tham cùng và mù quáng 

Họ như kẻ mộng du
Tham tiền tài, đất nhà và danh vọng
Mặc đất nước nầy sắp nô lệ ngoại bang
Cố gào lên dân ta đoàn kết một lòng
Tình dân tộc sao rẫy đầy ly tán
Mấy mươi năm chưa có ngày xán lạng
Thôi chiến tranh vẫn còn lắm hận thù
Trời quê hương mộng mị nổi âm u
Bừng con mắt cho bao người thắng cuộc 


Ơi đất nước có bao giờ ngẫng mặt
Nhìn quê hương để còn thấy tự hào
Cánh đồng xanh ngày một xanh xao
Người làm ruộng chỉ thấy nghèo cơ cực
Suốt ngang dọc một đời tận lực
Thấy gì tương lai qua rãnh luống cày
Mồ hôi tưới lên đồng như lệ đắng cay
Đành cúi mặt nhìn đàn con bỏ xứ 

Đám quan chức mặc tình vô tư lự
Ăn xương dân, hút máu của người quê
Thương con mình vác xác đi làm thuê
Rồi ngơ ngác trong nổi nghèo cùng cực
Trường không dạy những điều có thực
Lấy tay che tưởng chắn được mặt trời
Đất nước nghèo trường học, cả nhà thương
Thiếu trầm trọng, lại xây tượng đài nghìn tỷ
Ôi, đời sống đến vạn điều phi lý
Tiền quốc gia toan tính chuyển sang nhà
Lệ núi sông thành suối chảy ngân nga
Đêm cô quạnh thở dài hồn dân tộc
Đám tri thức chỉ biết gục đầu danh với lợi 
Thẹn non sông bao giờ đứng thẳng người? 
Ai oán nầy mai sau còn vọng lại
Màu thời gian xám ngắt sử một thời 


Nầy cháu ơi,
Ông sẽ kể cho cháu nghe ngàn lần lẽ thật
Mà giáo khoa chẳng nói đến bao giờ
Đâu phải ai cũng ngây thơ
Bởi tính sợ nên nuốt vào uất nghẹn
Bởi gông xiềng chặn nhiều người lên tiếng
Dẫu tương tư cũng giấu kín trong lòng
Đời long đong cũng đành ngày long đong
Người sơn phết nên làm sao ta biết gỗ
Ông biết chắc sẽ đến kỳ giông tố
Mà non sông theo vận nước tỏ bày
Nước non tôi từng phút, từng ngày
Số tăng trưởng, nghe tăng lên mê mãi
Con sông chết vì môi trường tàn hại
Con cá ngất ngư bởi chất độc theo mùa
Hởi con dòng chở hết những thiệt thua
Từng nhóm chủ giàu lên nhờ thải độc
Và tất cả dòng sông đều khóc
Lệ người dân theo con nước ngược dòng 


Sống nơi nào cũng cảm thấy bất an
Nào ma túy, cướp ngày, đêm trộm
Ơi tổ quốc lắm anh hùng, quả cảm
Thắng vẻ vang hai đế quốc siêu cường
Hết chiến tranh sao quá đổi tang thương
Vẫn vang vang điệp khúc hào hùng
Lại quên vài triệu người bỏ nước
Người dân nào không yêu tổ quốc
Nhưng vì sao, họ lũ lượt lên đàng
Tìm đất sống đổi cả bằng sinh mạng
Lịch sử Việt đầy niềm đau uất hận
Thế giới nầy khâm phục các thuyền nhân!
(vài mươi năm chưa chút tần ngần
Biết thao thức bởi là con một mẹ) 

Ơi Việt Nam, dân Việt Nam !!!
Tự gồng mình qua tháng ngày nắng hạn
Đếm mùa mưa nghe giông tố phập phồng
Ngại bão về chìm đồng bãi, dòng sông
Dân thấp thỏm nơi cuối nguồn nương náu
Sợ vỡ đập trong mùa bão lũ
Xả nước tràn cuốn tất cả vô lương
Đất nước ngậm buồn bao số phận đau thương
Một đêm thôi bỗng trở thành dâu bể
Sông với nước chia buồn cùng thi thể
mệnh trời ư? - thiếu trách nhiệm làm người
Đứa con nghèo khóc cha đến tàn hơi
Người vợ trẻ mất chồng thành điên loạn
Dân đen ơi, mạng người như con kiến
Ngai vàng xa tiếng khóc chẳng thấu cùng
Ngày chia ly tang tóc nổi đau chung
Quà cứu dân cũng đành đoạn chia nhau
Tội lỗi ấy muôn đời còn mưng mủ
Trăm năm sau còn đó nổi căm hờn 


Học nghe con mai mốt biết thiệt hơn
Rồi phụng sự với lòng lành, ngay thẳng
Trăng với nước muôn đời vẫn im ắng
Chỉ thương yêu mới hiểu được lòng nhau
Con ngây thơ chưa biết sự nhiệm mầu
Trời lồng lộng nhưng vay nào trả ấy
Ông đã sống giữa quê hương ngần ấy
Từ bình mình khi thống nhất hai miền
Đến hoàng hôn quê mẹ Việt triền miên
Chỉ chứng nghiệm bao nổi buồn dân tộc
Trăm đau khổ người dân đều gánh chịu
Tổ quốc bốn mươi năm cục cựa vặn mình
Nổi nhục nào khi thế giới văn minh
Lại bám víu vào Mác Mao hoang tưởng
Lẽ ra, người dân phải được hưởng
Tự do, công bình, bác ái đến từ lâu
Và trăm dân mãi lầm lũi cúi đầu
Tưởng thống nhất sẽ thoát vòng tăm tối
Đất nước ơi, những người thống trị mới
Thỏa túi tham vì quyền lợi riêng mình
Máu xương dân qua hai cuộc trường chinh
Đành úp mặt trước phận người lơ láo
Đành phó mặc cho bao mùa giông bão
An ủi cùng mai mốt bớt gian nan
Các cháu con sẽ ngẫng mặt đàng hoàng
Vào hội nhập cùng nhân loài thế giới 

Khi đất nước có người lãnh tụ giỏi
Biết chăm dân, yêu nước thật chân thành
Biết yêu thương, phụng sự, hy sinh
Nghe lời phải vì tổ quốc là trên hết
Bài diễn văn nào không đoạn kết
Mỗi câu văn đánh thức được lòng người
Nước non chờ vận hội mới sang trang
Đón núi sông theo lễ nhạc nạm vàng
Mùa trở dậy theo ngày xanh tháng thắm
NGÃ DU TỬ
Tháng 5/2015
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
BÀI THƠ THÁNG CHẠP
 
Ngày tháng chạp chờ nghe mùa hương mới
Muôn loài hoa rực rỡ sắc gọi mời
Trời tháng chạp nước non cùng nô nức
Đón nàng xuân và Tết rộn đất trời
 
Hình như thể nàng xuân vừa rửa mặt
Đổi xiêm y và trang điểm dịu thường
Làn gió nhẹ thơm hương hoa ấm áp
Nên đời người tha thiết chuyện yêu thương
 
Viết cho đời giữa vô cùng trời đất
Hồn lâng lâng trước gió mới dội về
Nghe rất lạ mấy mươi mùa dâu bể
Mỗi xuân sang chẳng giống một xuân nào
 
Xin mặc niệm những lằn ranh quá khứ
Hát lên Em hạt giống mới tách mầm
Những mầm mới có tay mình chăm bón
Đất quê nhà sẽ thắm mượt mà xanh
 
NGÃ DU TỬ
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0












VÀI DÒNG NGÀY MÃN TANG MẸ
Mới đó mẹ tôi, cựu nhà giáo HỒ THỊ VANG (1924- 2015) từ giả cõi đời đã 2 năm, Thời gian như gió lốc, tên bay, Vẫn biết tụ tán là vô thường, tuy vậy ngày tuần mãn tang mẹ cũng như mẹ về với từ đường có tiên tổ, cùng cha,anh sum họp, chắc mẹ vui ở cõi vô cùng. Các con, cháu ngày này đã cùng ngồi lại để nhớ, tưởng cũng thấy lòng ấm áp, Thế nhưng khi quay về với chính tôi trong căn nhà của mình, nổi buồn và ngậm ngùi cũng còn đâu đó chưa thôi. Không biết lý giải thế nào trong tâm thức của tôi nữa ?
Ừ thì biển, ừ thì dâu, thế gian cứ liên tục hết lớp tới lớp, có mất đi, có tồn tại và có phát triển, Rồi tôi tự nhủ " hãy để mọi chuyện đi qua một cách êm ả như dòng sông mùa hạ không có gió thốc nổi cơn thịnh nộ, chỉ có mây hạ trắng và bầu trời xanh trong rong chơi dưới dòng sông".
Sau ngày mẹ tôi mất tôi có làm bài thơ cho mẹ tôi, up lại coi như san sẻ với chính mình, anh chị em tôi và mọi người. 
Thân mến, NDT
Ngày 21/ Chạp/ Đinh Dậu ( 07/01/ 2018) 
 
GIỌT NGUỒN 
 
Giọt sữa ấm nuôi con ngày mở mắt 
Lớn khôn rồi vẫn nhớ vị nồng thơm 
Ai không lớn bằng ngọt tình sữa mẹ 
Tiếng vỗ về tay mẹ mãi còn hương 
 
Đêm sâu lắm, mẹ vẫn còn thức giấc 
Tiếng ầu ơ thỏ thẻ giấc con nồng 
Đêm trở gió với mùa đông rét buốt 
Miếng hôn thơm ấm trọn tấm thân hồng 
 
Ngày đi học đầu tiên tay mẹ dắt 
Thuở hân hoan lòng nghe khúc dạt dào 
Ai không quý buổi đầu non nớt ấy 
Chẳng làm sao thấm được chất ngọt ngào 
 
Và nổi sợ học trò vào lớp mới 
Cũng bình yên yêu bục giảng học đường 
Mùa thu ấy đã đi vào cổ tích 
Đã thành người tay mẹ vẫn tròn thương 
 
Ơi thân mẹ suốt cả đời tận tụy 
Nuôi con mong sẽ đẹp vóc nên hình 
Đời hiền hậu một đời chăm và bón 
Ta làm sao không ghi khắc chữ tình 
 
Ngày mẹ mất con cuối đầu thổn thức 
Tiễn đưa người nắng gió sớm đưa hương 
Quánh mắt lệ trước dòng người thương tưởng 
Ngậm ngùi con - mẹ xa quá . Vô thường  

NGÃ DU TỬ








 
 
Đăng nhập để trả lời
0
HƯƠNG ĐÊM RỪNG THÁNG CHẠP
 
Mây vấn vít lưng đèo tan chầm chậm
Tôi tần ngần trên đỉnh níu thời gian
Khói núi ùn lên chim chóc về ngàn
Chiều như thể hiểu lòng nên chẳng vội
 
Đứng giữa núi non nghe tình vời vợi
Đời xôn xao cây lá cũng rộn ràng
Gió thốc cong những hốc đá ù vang
Rồi bất chợt dắt dìu từng ụn khói
 
Ráng vàng rựng nhuộm sắc màu tươi rói
Thủy mặc rừng lung linh thiên nhiên
Ánh trăng non pha tí sáng dịu huyền
Đêm sụp xuống nghe núi rừng bí mật
 
 
Hương của rừng thơm lừng lên chất ngất
Trên núi non cảm xúc thật lạ lùng
Ai đã từng chứng kiến mênh mông rừng
Mới cảm nhận hương đêm rừng tháng chạp
 
Ơn trời, có buổi về trước tết
Tôi vô tình cuộc duyên hội thành thơ
Đời có khi một bất chợt tình cờ
Cũng hóa kiếp giữa trần gian vô lượng.
NGÃ DU TỬ 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
GỬI MƯỜI PHƯƠNG XA


Xuân đã xa rồi xanh thảo nguyên
Đông về cái lạnh vẫn như nhiên
Xưa sau cũng một dòng dịch hóa
Giữ nhé tình nhau trong mắt hiền
 
Thời gian nhuộm muôn màu dâu bể
Cánh đồng xanh thành cao ốc thường tình
Cuộc trăm năm lớp lớp hóa sinh
Thương hạt gạo ấp yêu từng sự sống
 
Tầng kiến trúc trên cao lồng lộng
Mầm ước mơ con trẻ hóa lửa hồng
Tội phù sa cố gắng vịn dòng sông
Từng lớp đập lạnh lùng vây con nước
 
Áo tân khoa cứ ngậm ngùi chong mắt
Đồi lương tri úa sủng tự hôm nào
Có phải chăng mùa xuân bớt xôn xao
Và sức trẻ có thể nào gục mặt?
 
Bờ đạo đức loang một màu tím ngắt
Ngày xa hoa cố tôn tạo thánh thần
Đêm ngại ngần tiếng vọng của tiền nhân
Trong mắt ướt bỗng thấy mình cô quạnh
 
Tiếng rao hàng người già còm nhịp gánh
Nghe mủi lòng thân thế ướp mùi hương
Đất nước ơi lòng dân tộc quật cường
Từng đường nét tẩm linh hồn liệt vị
 
NGÃ DU TỬ
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
THƠ XUÂN
BÊN TRIỀN XUÂN
 
Sang bên kia lỡ chuyến tàu
Thì thôi vẫn cứ như màu nguyên xuân
Tình tôi – tinh thể trong ngần
Gọi em từ cuộc phong trần hôm mai
 
Trải qua bao giấc mộng dài
Áo xưa cất giữ trên đài tự do
Tôi về ru những âu lo
Lời trăm năm đụng câu hò quê hương
 
Ba mươi năm giấc mộng thường
Thì thầm với những yệu thương chín bầm
Tơ vương cùng nhịp thăng trầm
Dòng thời gian chảy trong lòng tinh khôi
 
Trăng ơi còn sáng bên đời
Ta về hát dưới chân đồi an nhiên
Ru ta tròn giấc mộng hiền
Lời thơ ta dệt bên triền cảo thơm
 
NGÃ DU TỬ
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.05.2021 17:57:07 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
 
 
THƠ GỬI CÁC ANH EM
       Với các anh Đoàn Hoàng, Khánh, Hồ và Ng. Châu


Nhìn con phố cũ oằn mình
Dòng xe chật chội tội tình lối đi
Nghe đời lắm nổi thị phi
Cố cùng lặn hụp đôi khi nhọc nhằn
 
Ngày dài còn những bâng khuâng
Sài Gòn nghẹt thở khi chân ra đường
Dẫu gì vẫn thấy thân thương
Nhờ em thị hiện trong vườn thơ ca
 
Bình minh lên vẫn tà tà
Café cùng bạn bè xa lẫn gần
Ơn đời chiều gọi văn nhân
Văn chương, triết học lạm bàn lai rai
 
Khề khà hết một rồi hai…
Mùa vui theo những bước dài nhân gian
Ngay đây có chốn niết bàn
Say đi cùng bạn thênh thang cõi người
 
Cuối ngày gầy một cuộc chơi
Trần gian còn lắm kẻ bơi giữa dòng
Một ngày qua, được thong dong
Biển xanh từ những dòng sông tụ về
 
NGÃ DU TỬ
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
CA DAO THỨC
 
Chim vui hót đón bình minh
Có người mãi miết đắm mình trên sông
Lời ca em dưới trời trong
Nước mang theo cả tình sông hẹn hò
 
Tôi chừng như xác con đò
Trôi theo dòng nước đôi bờ sông chao
Em ngồi vỗ thức ca dao
Để tình tôi mãi buộc vào núi sông 
 
NGÃ DU TỬ
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
KHÚC XUÂN

Tia nắng đầu xuân vén mây soi xuống
Đụng phải màu vàng của hoa
Màu đỏ của hồng
Và lục biếc chồi xanh em ạ!
Trần gian ơi, em rực rỡ lạ thường
Cảm ơn xuân hiển hiện muôn phương
Chồi hy vọng nở nụ nghe tha thiết
Đời trổi dậy khúc nhạc lòng chúc phúc
Ta nghe mình da thịt ngào hương
Tiếng bi bô rạo rực khắp con đường
Từng cánh rộng mở toang các cửa
Đêm xuân đốt lên ánh lửa
Đuốc thanh bình sáng tỏa khoảng trời yêu
Trong tay nhau những ánh mắt yêu kiều
Mùa đang đến những nụ cười khai mở
Trần gian ơi, nhịp đời theo nhịp thở
Ngày dâng hương thơm lựng đời thường
Loài người vẫn tha thiết yêu thương
Như em và tôi ngày đầu hò hẹn
Từ ấy có gì như rễ bén
Cây tình yêu xanh ngắt đến bây giờ
Lật trang ngày đẹp như một trang thơ
Lời thân ái trào dâng tim bé nhỏ
Dưới chân mình màu xanh cây cỏ
Thảo nguyên ơi, điệp điệp đến chân trời
Loang ra ngoài biên giới xa khơi
Gieo yêu mến khắp hành tinh mong đợi
Cảm ơn mùa xuân nhuốm lửa
Sưởi ấm cõi người sưởi ấm nhân gian.
 
NGÃ DU TỬ
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.03.2020 04:57:23 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
 
ĐÊM THANH KHIẾT
             Mùa trăng giêng
 
Trăng thắp trời lên từ rất sớm
Ơi tranh quê đẹp tựa bức tranh thiền
Em khe khẽ đi giữa mùa đương nụ
Dung quang em làm xao xuyến mắt hiền
 
Ta thức suốt với ngang tàng mộng mị
Bước chân em làm chao đảo trăng vàng
Và ánh mắt trần gian vừa sáng rực
Phía giang đầu cuồn cuộn chảy tân xuân
 
Đêm thánh thể em hiện thân mầu nhiệm
Ơi ngọt ngào da thịt dậy làn hương
Em là ai, dừng lại giữa đời thường
Giàu ngôn ngữ ta cũng đành bất lực
 
Em rực rỡ dưới ánh vàng trăng tưới
Hình như trăng cũng trang điểm dịu kỳ
Nhịp tim mình say dòng chảy mê ly
Tim thanh khiết mở cõi lòng khánh tiết
 
NGÃ DU TỬ
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
CHO TRÒN MỘNG THỰC
 
Vẽ bằng ngôn ngữ đam mê
Chân dung tôi giữa bộn bề nhân gian
Đất trời rộng lớn mênh mang
Hãy yêu nhau giữa muôn vàn khổ đau 
 
Giữ tròn cơn mộng khát khao
Mai sau đá nát đời sao nhiệm mầu 
Bóng ai đỗ phía bên cầu
Trăm năm rồi cũng đổi màu phôi pha  

NGÃ DU TỬ

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
CẢM
yêu em lòng mãi tinh khôi
hái từ mây ướp mặt trời ngát hương
nghe ra từ núi, từ sông
cho em, tôi nở những dòng thơ thơm 
 
NGÃ DU TỬ
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
HƠI ẤM DÒNG SÔNG 
 
Về tìm hơi ấm dòng sông
Ô hay, còn giữa mênh mông quê nhà
Bến xưa giờ hết ngân nga
Và em thuở ấy bước qua quê người 
 
Vô tình một tiếng giòn tươi
Bay qua hồn nhớ nghe đời rộn hương
Thời gian phủ kín mặt đường
Ngắm nơi xa – bỗng nhớ thương trở mình
 
Tôi về gọi nắng bình minh
Đánh rơi mất một mối tình phôi pha
Mãi mê với nhịp hải hà 
Cũng đành số phận đi qua vô thường 
 
Em giờ xa ngái mù sương
Bến xưa vọng lại chút hương ngỡ ngàng
Và trong hơi ấm trễ tràng
Tình xưa bật dậy cung đàn thanh mai 
 
NGÃ DU TỬ

 
 
Đăng nhập để trả lời
0

THƯ cho Làng Hoành, Đồng Tâm, Mỹ Đức 
 
Nơi chúng tôi sinh sống 
những người con lấm láp chân đất tay bùn
4000 năm trước tổ tiên đã sống
mong thanh bình với bổn phận nhà nông 
là cày sâu cuốc bẩm dưới mưa dầm 
hay nắng rát cho cánh đồng vàng rực 
cho ngô khoai kĩu kịt gánh gánh về
ơi đơn giản của bộn bề lẽ sống 
 
Rồi chiến tranh đất nước cùng ra trận 
người Đồng Tâm giao đất để xây thành
làm sân bay, bãi bắn, trại lính canh
có nài chi cả dải đất bạt ngàn 
cho kháng chiến trường kỳ bao mùa lửa đạn
kể làm chi ngày ấy quá xa xôi
Đã đi xa với mấy thập kỷ rồi 
rời tay súng dân làng về cày xới 
vẫn mãi mong sẽ có thời đổi mới
người nhà nông được cái mặc, cái ăn 

mới khá hơn chừng ấy được mấy năm
thì cũng chính những người nhân danh cầm súng
cấu kết cùng những quan tham đầy quyền thế
cố tình chiếm gần vài mươi hecta đất làng Hoành
để làm giàu trên phận người cơ cực phong phanh
Đất mẹ ơi có nghe giọng thiết tha của các con phận kiến 
chỉ tay không để kháng cự cường quyền
chỉ một lòng đoàn kết thiêng liêng 
quyết ngăn chặn không cho phá làng lấy đất 

Ấy là sự thật 
nhưng luật pháp trong tay người có dùi cui ba trắc
liệu dân làng có thoát nổi tai ương
Mỗi lòng dân tha thiết đất quật cường 
nên giam giữ những người nhân danh bảo vệ*
mong đại diện chính quyền làm rõ trắng đen
Chủ tịch ơi! danh dự nở thấp hèn 
Đem truy tố những thần dân lương thiện
lẽ ra phải vinh danh can đảm 
Quyết không cho xà xẻo cánh đồng xanh
Tham nhũng thành bầy, sao quan mãi đồng hành 
Mặc đất mẹ loang lỗ đầy xương máu
người nhà nông chỉ muốn được an lành
để xưng tụng dãi đất lành yêu mến
Đất mẹ ơi, chúng con nguyện thắp nến 
mong núi sông đừng vấy máu dân lành
chỉ một lòng yêu lắm cánh đồng xanh 
cho lúa tốt trổ vàng dâng hạt chín
những bàn chân tự do gánh thóc nhịp nhàng
để bàn chân trẻ thơ được đến trường làng 
rồi mai mốt thành con người hữu dụng
đem sức mình gánh vác với non sông
Để mai sau là con Việt, cháu Hồng 
không hổ thẹn với bạn bè thế giới. 
 
Người làng Hoành chỉ một lòng mong đợi
Đất mẹ ơi ! có thấu nổi bi thương
Dân Nam ơi có hiểu những đoạn trường 
và cả nước chờ một lời quyết định 
 
NGÃ DU TỬ
SG ngày 03/7/ 2017
 
* Người dân làng Hoành đã giữ 38 vị cán bộ và chiến sĩ CA để ông chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung đến thương lượng và hứa không truy tố, mới đây chính quyền lại truy tố, Sự việc chưa rõ thế nào, nhân dân hãy chờ xem










 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
THẢO NGUYÊN XANH
 
Vạt cỏ xanh
Nhiều vạt cỏ xanh
Tô thắm thảo nguyên xanh
Trông ngút ngàn tầm mắt
 
Cánh chim vút qua trước mặt
Như mủi tên lao thẳng vào cuộc đời
Vẽ đường bay độc lập
Giữa cõi người, cõi đời
 
Anh dìu em qua đồi cỏ xanh
Bóng đỗ dài như đường định mệnh
Qua mỗi bước gập ghềnh
Nửa dâng đời và nửa rong chơi
 
Mùa xuân vừa qua thảo nguyên
Tưới trên lá nhuộm sắc xanh kỳ vĩ
Biêng biếc xanh, biêng biếc điệp trùng
Ơi ngút mắt một chân trời rộng mở
 
Cỏ tung tăng múa thật giòn trên sóng
Thổi vô tư mãi miết đến kỳ cùng
Đồi hy vọng đã lên mầm xưng tụng
Kỷ nguyên xanh lật trang mới bắt đầu
 
NGÃ DU TỬ
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
QUÊ HƯƠNG VÀ BÈ BẠN
Tác giả: Ngã Du Tử 
 
1.Tôi về chơi giữa quê hương 
bước đi từng bước mà thương quê nhà 
nghe ngày gọi thức thi ca 
bóng sông thân núi như là hanh hao
rì rào gió chạm bờ cau 
lồng hương thơm thoảng ướp vào văn chuơng 
hạ ơi phượng đỏ ven đường 
mùa xuân xưa đã lạc phương mất rồi
chữ tình tha thiết trong tôi 
người dân quê mãi cả đời gieo neo 
lối về làng mạc hanh heo 
bóng trai tráng chỉ liêu xiêu một vài 
 
2.Bạn bè xúm xít lai rai 
mừng gặp lại tháng năm dài áo cơm 
buồn vui từng chuyện thăng trầm 
mỗi anh em một trần gian cuộc đời
lời vui xin được trân mời 
nỗi buồn mặc kệ giấu vào buồng tim 
lâu rồi tếch một cánh chim 
nghe hồn ấm lại trái tim Sài Gòn
về chơi giữa hạ trăng tròn 
cảm ơn đời có nụ hôn bạn bè 
 
NDT










 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Hồn trăng 
 
Ôi chao, trăng giấu dưới cầu
Lùm tre giao khẩu nép sau sông Trà
Đôi tình nhân hát tình ca
Trăng quê lãng đãng đi qua ngọt ngào 

Thiên hà vói vọng trên cao
Trăng xuân vừa tắm mây vào tịnh yên
Gói lòng quê đẫm màu thiền
Tôi về nhận chút tình riêng gửi người 

Hồn quê rạng một tiếng cười
Nép bên chân, chạm cuộc đời mai kia 


NGÃ DU TỬ

 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.06.2019 13:08:29 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
HAI CÁCH CHẾT MỘT ANH HÙNG
Riêng Th.T. Nguyễn Khoa Nam và CT. Lê Văn Hưng
Tư lệnh vùng 4 chiến thuật
 
Anh độ lượng trước cuộc người nhân thế
Có mùa xuân còn mất giữa đôi bờ ?
Dẫu vẫn biết có một ngày định mệnh
Nên tình anh còn vọng những lời thơ
 
Tôi sờ soạng trước nổi đời thua được
Và trong lòng mang đậm nết người anh
Nghe đọc lại lời văn ai đã viết
Nặng lòng tôi tình bi tráng chân thành
 
Bước anh đi qua bao cuộc trường chinh
Giặc khiếp vía trước anh hùng áo trận
Khi vận nước đã đến hồi khánh tận
Thì anh hùng đâu giữ được giang san
 
Người chỉ huy không khiếp nhược đầu hàng
Lấy cái chết bảo toàn cho danh dự
Đêm rùng mình giặc tràn vào công sự
Thân oai hùng kết liễu cùng nước non
 
 Tôi đã khóc nghe lời văn em đọc
Cảm xúc đầy tôi viết trọn lời thơ
Vườn nhân thế biết làm sao trăm họ
Người anh hùng mãi mãi được tôn vinh 

NDT
cảm xúc khi nghe đọc về anh 
 
 
    
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Hạt Ý Thức

Chiều chầm chậm 
len vào hồn 
Thơ nảy mầm 
trổ hoa thơm 
 
Đời mơn mởn 
Sẽ lên xanh 
Thân lá cành 
lên tươi tốt 
 
Hạt ý thức 
của tôi ơi 
như mặt trời 
dâng nguồn sáng 
 
Trong xáng lạng 
của vinh quang 
có dáng ai 
theo vạn dặm 
 
Đưa mắt ngắm 
cuộc đời nầy 
lòng thẳng ngay 
như kiếm báu 
 
Lòng đau đáu 
nổi chung riêng 
có hồn thiêng 
sông núi vọng 
 
Xưa Lã Vọng 
ngồi thả câu 
dù bao lâu 
lòng vẫn thế 
 
Cuộc dâu bể 
biến khôn lường 
gọi mười phương 
về hỏi lại 
 
Ta thắp lửa 
trong tâm hồn 
chạm môi hôn 
lòng dân tộc

Ngày sáng rực 
gieo mai sau 
gọi mời nhau 
tình sông núi. 
 
NGÃ DU TỬ

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.05.2019 14:58:51 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
VỚI ANH EM
Kỷ niệm với anh Bích Nhãn Hồ, Nguyễn Châu và Bùi Cường 
 
"Một trận tưng bừng túy lúy ca"
Bốn ta cứ cụng chén quan hà
Ngoài kia mặc kệ đời thua được
Ta cứ tưng bừng Luận với Ca 
 
NGÃ DU TỬ
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều Viễn Phương
 
Xa xa chiều trên sóng
Về đâu những con tàu
Lòng sông sâu rạo rực
Lấp lánh dòng bạc đầu
 
Viễn du làm chim trời
Về đâu chim, chim ơi
Gió ngàn đang chắp cánh
Bay xa ngàn tự do
 
Mùa vàng lên nỗi nhớ
Khói lam chiều đơn sơ
Một đời làm thi sĩ
Còn gì những trang thơ
 
Viễn phương làm lữ khách
Chiều sương pha bất ngờ
Nửa đời vai quảy gánh
Trăng, Em và túi thơ
 
Xa xa chiều trong gió
Về đâu những cánh buồm
Sóng lòng đang nô nức
Tự do đời như sông
 
Đêm đã tràn lên dòng
Cánh buồm xa chơi vơi
Sông trăng mờ hư ảo
Nói sao cùng sự đời

 
Ngã du tử
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.05.2019 20:40:29 bởi Nguyệt Hạ>
NỐT LẶNG 
kính tặng nhạc sĩ Hoàng Châu 
 
Giữa ồn ào 
anh tĩnh lặng
Mơ xa xăm đời sống an bình
Nổi đau ơi, hãy lặng thinh 
 
Từng người quen nói cười như giữa chợ 
Văn nghệ giữa đời ai thích cứ lên gân 
Một góc khuất mong nhìn đời cho rõ
Như trắng đen mỗi gương mặt thật gần 
 
Kẻ hào phóng đỗ bia như đỗ nước 
Kẻ ba hoa dưới mắt chẳng hiền ngu
Kể ca hát tang tình trong hổn độn
Trưa về lặng lẽ mùa thu 
 
Chiếc lá vàng đảo mình rơi nhẹ
Âm vang nào đến lúc cũng ra đi 
Đời tan hợp như mây trời tan hợp 
Có người điên ngồi vớt xuân thì  

Lại có kẻ ngâm thơ sang sảng 
Giữa xô bồ thi phú cũng cuồng quay
Sao tội nghiệp những vần thơ ý chí 
Rót vào đây hồn ai cũng nát nhàu
...
Lâu không ghé quán lòng cũng nhớ 
Lai rai góc nhỏ để quên đời 
Qua từng lăng kinh xanh, đỏ, trắng 
Gam màu nào cũng hiện ở nơi đây.
NDT
Viết ở 81 Trần Quốc Thảo, SG
(trong Thuđuc house số 122)

  R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.04.2020 15:35:17 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
THỨC DẬY TÔI ƠI 

Chuyện đời dài lắm bạn ơi 
An nhiên vui với cuộc chơi nhẹ nhàng
Bỏ trong ta những buộc ràng 
Tự do, tự tại bên đàng trần ai 
 
Đêm thâu cho đến ngày dài 
Có công việc ráng lai rai kiếm tiền 
Bằng không, mặc kệ an nhiên 
Bạn bè, thi phú chẳng phiền muộn ai 
 
Rủi may trong cõi đời này
Dang tay nhận lấy trong tài mệnh thôi
Nắng rồi, thức dậy thằng tôi
Mốt mai tôi cũng là tôi với đời 
 
Làm người cho xứng với người
Nghĩa nhân hồn hậu tiếng cười bình sinh
Là tôi, quang chính với mình
Trước thế gian gắng công minh rõ ràng

NGÃ DU TỬ

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
 MƯA 
 
Mưa mùa cũ bồng bềnh trong biển nhớ
Chiều học trò tung tăng bước dung giăng
Tuổi hoa niên hồn lãng mạn dâng tràn
Đôi áo trắng trong mưa chiều nặng hạt
 
Giữa đất trời thênh thang bát ngát
Tâm hồn xanh đang nhảy múa trong mưa
Ngày thần tiên dìu dặt khúc say sưa
Mùa ước vọng theo mưa tràn mặt đất
 
Mưa Sài Gòn chiều nay về rất thật
Rủ phong trần ngồi nhớ sóng hoan ca
Bước em đi theo mưa gió nhạt nhòa
Thân ước sũng. Tôi mơ về hoài niệm
 
Có phải em một thời áo tím
Thưở xa xưa trở lại nhánh sông ngày
Hoàng kim nào một thời đậu trên tay
Ta lãng tử, em giai nhân dung dẽ
 
Trong quán khách giữa Sài Gòn hoa lệ
Chờ cơn mưa nhẹ hạt sẽ quay về
Trong gian nhà lòng xanh lại màu quê
Như cái thuở tình xưa vừa bung chín
 
Nầy em ạ, xa rồi thời áo trắng
Mưa gió rồi cũng tạnh dưới thiên thanh
Áo trần gian vừa ôm mộng đất lành
Đầy thân mến xưa sau dù mưa gió
 
NGÃ DU TỬ
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
NỔI NHỚ NGHĨA HÀNH 
 
Vẫn nhớ quê nhà trên đất khách
Mùa xưa chừng cũng đã trôi xa
Thảo thơm hương gió mùa lúa mới
Nghĩa Hành ơi, trăng nước không già 
 
Đêm xôn xao bạn cũ về hội tụ
Hát nhau nghe thời áo trắng sân trường
Rất thân tình trong bao nổi yêu thương
Nghe tha thiết thời vàng son sách vở 
 
Thuở ta viết lời quê, em còn nhớ
Chiều Đồng Dinh hương mía ngọt thơm nồng
Mùa trăng non chiếc xe đạp đi chung
Trời lãng mạn đêm về gieo ước vọng 
 
Ngày Hành Dũng trái ngọt dâng mùa hạ
Em có về làm dâu nhà anh?
Đêm Hành Đức xuyến xao vầng trăng sáng
Bẽn lẽn em cười, chỉ sợ… không duyên
...
Qua rồi mùa xưa cũ
Thương nhớ vẫn thơm lừng
Mỗi người một đời sống
Nhắc chuyện còn rưng rưng 
 
Thương em giờ xa ngái
Nghĩa Hành thiếu dáng em
Mỗi lần qua thị trấn
Dáng xưa đâu lụa mềm 
 
Ngày trở lại quê nhà trong tháng chạp
Mắt môi nào cũng biêng biếc xinh tươi
Vườn nhà ai cũng ngập đầy hương sắc
Chào đón xuân Nghĩa Hành rộn đất trời 
 
NGÃ DU TỬ
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
CHUYỆN TRÒ CÙNG TRĂNG 
 
Nàng trăng lãng mạn đêm nầy
Lang thang mắc cạn ao gầy nhà sau
Thôi thì bày cuộc đi nào
Rượu thơ ta uống bay cao ý tình
 
Ta – thi nhân giữa phù sinh
Nhàn du trong cõi phiêu linh đất trời
Mặc uy lực khắp nơi nơi
Mặc quyền quý kệ cõi người tham sân
 
Ta tìm lạc đạo thanh bần
An nhiên hư thực lòng hân hoan cười
Trăng từ thượng giới mù khơi:
"Tỏ cùng ta để nhớ người trần gian"
 
Trăng cô đơn tự ngàn năm
Buồn vui ai biết xa xăm nỗi mình
Chú cuội ngờ nghệch lặng thinh
Tuy hai nhưng chỉ một mình thở than
 
Đi tìm chút rộn trần gian
Ai hay, mắc cạn trong hồn người thơ
Thi nhân ơi, có hững hờ?
* *
Ta trần trụi - gã làm thơ
Trăng ơi về với bến bờ ngàn năm
Như từ cái thuở xa xăm
 
NGÃ DU TỬ
 
 
Đăng nhập để trả lời
0