Thơ thuở đôi mươi
KÝ ỨC XANH
Ngày xưa ấy tôi mười lăm, em mười sáu
Thường rủ nhau bắt bướm tận bìa rừng
Khi cuối ngày, mặt trời khóc rưng rưng
Tôi không nói tiễn em về tận ngõ
Ừ, chẳng nói nhưng lòng em vẫn rõ
Tình thơ ngây không dám nói bao giờ
Thời gian ơi! Hãy cứ để như thơ
Đừng trôi nữa sẽ ngập ngừng... Người lớn
Xác bướm bìa rừng chiều xưa tôi vẫn giữ
Mà em tôi xa lắc tận phương nào
Cuộc đời dài như một giấc chiêm bao
Còn đâu nữa ngày thơ ngây dạo ấy
Tôi khao khát một cái nhìn lửa nẩy
Giận hờn tôi không bắt dế làm quà
Chiếc quẹt diêm xưa thần thánh hiện ra
Men ký ức tràn về từng thớ thịt
NGÃ DU TỬ/ SG
KÝ ỨC XANH
Ngày xưa ấy tôi mười lăm, em mười sáu
Thường rủ nhau bắt bướm tận bìa rừng
Khi cuối ngày, mặt trời khóc rưng rưng
Tôi không nói tiễn em về tận ngõ
Ừ, chẳng nói nhưng lòng em vẫn rõ
Tình thơ ngây không dám nói bao giờ
Thời gian ơi! Hãy cứ để như thơ
Đừng trôi nữa sẽ ngập ngừng... Người lớn
Xác bướm bìa rừng chiều xưa tôi vẫn giữ
Mà em tôi xa lắc tận phương nào
Cuộc đời dài như một giấc chiêm bao
Còn đâu nữa ngày thơ ngây dạo ấy
Tôi khao khát một cái nhìn lửa nẩy
Giận hờn tôi không bắt dế làm quà
Chiếc quẹt diêm xưa thần thánh hiện ra
Men ký ức tràn về từng thớ thịt
NGÃ DU TỬ/ SG