📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

NHỮNG BÀI HỌC TỪ NGƯỜI MẸ - Joan Aho Ryan (HẾT) 🔒

55 trả lời, 7.139 lượt xem — Trang 2 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-31 15:49:46Soccon>
XA NHÀ
 
Một trong những nhu cầu căn bản của con người là có ai đó để bạn biết mình ở đâu mỗi tối không về nhà.
Margaret Mead
 
Như nhiều người trẻ tuổi đã từng làm trước, cô Molly rời nhà ở một thị trấn nhỏ để đến New York, tìm kiếm công danh và vận may. Gia đình Molly ở Columbia, Nam Carolina. Cô mơ ước trở thành nhân viên viết quảng cáo cho một công ty quảng cáo lớn ở đại lộ Madison. Cô có bằng về nghệ thuật vẽ tự do của Đại học Nam Carolina cấp. Cô cá tính mạnh mẽ, tóc vàng và vẻ bề ngoài dễ nhìn. Cô từ biệt mẹ vào mùa hè năm 1970 và hướng về phía Bắc.
Lúc Molly tám tuổi, bố cô đã chết ngay sân sau nhà vì cơn đau tim. Sự việc xảy ra giữa một bữa tiệc vào ngày 4 tháng 7. Mẹ cô chưa bao giờ tái hôn dù có nhiều lời đề nghị. Bố mẹ Molly là một cặp tình nhân lý tưởng, họ không thể tách rời và rất yêu nhau. Sau khi bố chết, mẹ Molly nói bà sẽ không bao giờ kết hôn nữa vì đó là tình yêu hoàn hảo nhất. Molly chưa bao giờ thấy mẹ nản lòng. Bà cũng có cá tính rất lôi cuốn giống con gái. Mẹ cô thích giúp đỡ những người trong cộng đồng, đọc sách cho người mù, gây quỹ cho bệnh viện nhi.
Dĩ nhiên, mẹ cô buồn khi Molly tuyên bố rời Columbia. Bà sẽ nhớ cô và lo lắng về thói sống thành thị ở New York. Một lý do khác nữa là Molly sẽ phải xa Bob, người yêu từ thời thơ ấu của Molly. Bà chưa từng nghĩ là họ sẽ không kết hôn sau đại học, sống gần đó và có một gia đình hạnh phúc. Ngay cả khi Molly xuất hiện những dấu hiệu không ổn vào những năm cuối đại học, bà nghĩ cô sẽ vượt qua và sẽ hoàn thành mọi tham vọng ở đó. Điều bà mong đã không xảy ra. Molly nói với Bob là cô yêu anh ấy nhưng phải gạt chuyện tình cảm qua một bên. Cô buộc anh hiểu rằng, cô chưa sẵn sàng lập gia đình, và có gì đó đang thúc đẩy sự khám phá trong cô. Molly hy vọng anh sẽ chờ cô ấy.
Mẹ Molly nghĩ điều này thật vô lý. Bob là người đáng yêu và dễ thông cảm cho người khác nhưng Molly không có quyền đòi hỏi điều đó. Bà cảnh báo: “Molly, con sẽ đánh mất anh ta. Con sẽ thấy không gì quan trọng hơn tình yêu của một người đàn ông tốt. Con có thể ngồi ở những thành phố lớn, kiếm được nhiều tiền và một công việc tuyệt vời nhưng con không thể hạnh phúc với những thứ ấy. Vậy điều có ý nghĩa là gì Molly? Đó chính là có người chờ con khi đi làm về mỗi tối.”
Molly nghĩ mẹ đang cố vạch ra những cảm giác buồn rầu và cô đơn trong cô. Hơn nữa, Molly không định bỏ Bob, người cô đã định lấy từ một năm trước. Trong năm đó cô vẫn tự tranh cãi. Cô sẽ ở nhà vào kỳ nghỉ. Anh sẽ đến thăm cô và họ cùng nhau dạo phố. Molly sẽ gọi điện hằng ngày, hứa hẹn và kể cho anh về cuộc phiêu lưu tuyệt vời khi cô đang học nghề viết quảng cáo tại một công ty lớn. Rồi cô về Columbia. Bob là một anh chàng cao to đẹp trai, rất yêu Molly. Anh biết sẽ là sai lầm nếu cố giữ chân cô và bất đắc dĩ đồng ý cho cô ra đi. Họ có một thỏa thuận. Anh sẽ làm việc cho công ty phát triển địa ốc của bố anh tại khu buôn bán ở Columbia. Họ sẽ đính hôn không chính thức trong năm Molly ở New York.
Ba tháng đầu của cuộc sống mới tại New York, Molly nghĩ mình đang trong mơ. Cô kiếm được việc tại một công ty có uy tín, và được giao cho một nhiệm vụ lớn dù tất cả những gì cô biết là viết quảng cáo cho mấy tấm vé “mua một tặng một”. Cô đã nói chuyện với Bob hầu hết mỗi ngày.
Những tháng sau, Molly thường không về nhà cho đến 10 giờ đêm. Khi gọi điện, mẹ cô thấy cô lúc nào cũng vội vàng. Bà khuyên: “Con làm việc quá nhiều rồi đấy! Chậm lại! Con đang cố chứng minh điều gì?” Molly không biết cô đang cố chứng minh cái gì nhưng cô biết rõ công việc ngày càng nhiều. Công việc luôn có giới hạn thời gian và có nhiều thứ để vẽ, cùng với lời hứa thăng chức. Vì vậy cô làm việc trễ, kể cả ngày cuối tuần và bắt đầu bỏ lỡ những cuộc gọi của Bob. Thỉnh thoảng Molly quá mệt nên không thể trả lời điện thoại. Khi nói chuyện nhiều ngày sau đó, Bob thường hỏi Molly có còn yêu anh không?
Molly cũng không biết. Khi một năm trôi qua, cô có cơ hội đến Virgin Islands để quay quảng cáo hoặc sẽ đi nghỉ ở Columbia. Cô có sự lựa chọn chứng tỏ quyết tâm thăng chức của mình. Từ lúc đó không có gì có thể ngăn cản cô. Molly đã vươn đến vị trí phó chủ tịch trong 5 năm. Trước khi đến 30 tuổi, cô có tên trong danh sách phó chủ tịch cấp cao và giám đốc sáng tạo của đơn vị nước giải khát lớn. Cô sở hữu một căn hộ hai buồng ngủ ở Đại lộ East End, có sân thượng và tầm nhìn ra sông. Cô mặc quần áo đắt tiền, làm tóc hai lần mỗi tuần tại tiệm lớn nhất trên đường East 57th. Molly chưa bao giờ dừng lại để nghĩ xem cô có hạnh phúc hay không. Có lẽ vì quá bận rộn nên cô cũng chẳng có cảm giác gì.
Bob không còn gọi điện từ khi cô bỏ chuyến đi chơi. Molly nghe nói ngay sau đó anh đã kết hôn với con gái của một nhân viên ngân hàng giàu có. Thời gian ngắn sau đó, mẹ cô gởi cho cô một bài báo trên tờ The State, tờ báo hàng đầu ở Columbia, trên đó có hình Bob và cô dâu trong ngày cưới. Một đám cưới lớn tại nhà bố mẹ cô dâu ở Charleston. Thảm cỏ phủ bạt hồng trắng, theo sau cô dâu có đến tám phụ dâu. Cô ta rất đẹp và may mắn vì cưới được anh chàng đứng đắn, có suy nghĩ rộng lượng.
Molly thật sự hạnh phúc trong khoảng thời gian có Bob. Cô chỉ tiếc là họ đã bị dạt đi hai hướng nhưng nghĩ mình còn quá nhiều dự định trong cuộc sống. Lúc đó, cô chưa sẵn sàng làm vợ anh để về sống yên ổn ở miền Nam, bỏ qua tất cả những cơ hội phía trước.
Rồi ngày nọ, một việc khác thường xảy ra. Molly đang ở sân bay thành phố Los Angeles rất vội để về New York. Điều khủng khiếp đã xảy ra với cô. Mặt cô đẫm lệ, cảm thấy mình không thể kiểm soát tình cảm, cô lên máy bay ngay. Trong khoang ngồi hạng nhất, cô kéo ghế và nhắm mắt lại, nghĩ xem điều gì làm cô đau lòng đến vậy.
Vốn là người lạc quan và hoạt bát, bây giờ cô cảm thấy quá căng thẳng. Cứ như có một tấm màn đen bao phủ lấy Molly bất kể những điểm sáng trong cuộc đời khi ấy. Bình thường cô sẽ rất hạnh phúc vì mới bán được chiến dịch vận động quảng cáo cho một trong những khách hàng khó đàm phán của công ty. Trong những tin nhắn để lại trên máy, chỉ có một cái từ người môi giới đất đai ở Connecticut. Tin nhắn bảo lời chào bán căn nhà nông trại rộng năm hecta đã được chấp nhận. Có lúc cô thấy cần phải nghỉ cuối tuần tại một nơi xa thành phố, nơi có vườn và tiếng chim thay cho xe tải, tiếng còi thổi phạt của cảnh sát.
Cô quay mặt ra cửa sổ nhìn vào bóng tối mênh mông, chợt nhớ lại những lời nói của mẹ cô nhiều năm trước. Câu chuyện về có người chờ ở nhà mỗi khi bạn đi làm về.
Chính nó! Căn hộ tuyệt đẹp với đủ đồ nghệ thuật và thảm cổ trải khắp nhà. Căn nhà ở Connecticut rất ấm áp và mời gọi nhưng chẳng có ai chờ cô. Lời nói của mẹ đã gợi lại và rất rõ ràng: “Molly, con có thể sống suốt đời trong thị trấn nhỏ mà vẫn chứng kiến được tất cả những điều vĩ đại xảy ra trên thế giới này. Nếu con được ở với người con yêu, tình yêu sẽ là cuộc phiêu lưu vĩ đại nhất.”
Mười năm sau, Molly đi thăm mẹ ở Columbia nhân dịp Giáng sinh. Cô đang ở siêu thị Wal-Mart mua dây đèn treo cây noel thì nghe có người gọi tên. Anh ta cao, mái tóc đen có điểm bạc và hơi mập hơn. Đó chính là Bob đẹp trai ngày nào.
Đã gần 20 năm từ khi họ gặp nhau, dường như chẳng có điều gì thay đổi. Họ cùng nhau uống sôcôla nóng. Bob bảo anh đã ly dị vợ và đang đi thăm bố mẹ ở Columbia. Anh cầm tay cô đi đến xe dưới bầu trời đầy sao lấp lánh.
Ba tháng sau, Molly từ chức và bán luôn căn hộ của mình. Cô chuyển đến sống với Bob. Không lâu sau, họ kết hôn. Kể từ đó, người em họ Molly của tôi biết bất kỳ khi nào cô mở cửa vào nhà, sẽ có người ngồi đó chờ cô.
 
Betty Sue Hardin
Sự đời cà khịa cái chơi
Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-31 15:52:16Soccon>
CON VẸT
 
Một anh chàng háo hức mua cho bà mẹ một món quà. Anh thấy trong cửa hàng có một con vẹt nói rất giỏi nên quyết định mua ngay vì nghĩ mẹ thích món quà kỳ lạ này. Anh cho người gửi con chim đến.
Nhiều tuần sau, anh thăm mẹ: “Mẹ đã nhận được con vẹt đẹp con gửi chưa?”
“Nhận rồi, con là người rất có suy nghĩ.”
“Mẹ có thích không?”
“Dĩ nhiên, lúc đầu mẹ nghĩ nó hơi nhỏ và gầy nhưng món súp rất ngon.”
Người con trai bật dậy. “Mẹ ăn nó ư? Nhưng con chim đó có thể nói bảy ngôn ngữ đấy mẹ!”
Mẹ anh cũng không kém ngạc nhiên: “Sao nó không nói khi mẹ cho nó vô nồi?”
 
Vô danh
Sự đời cà khịa cái chơi
Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
0
NGƯỜI LẠ
 
Nếu bạn thức dậy một buổi sáng và phát hiện mọi người cùng một dân tộc, cùng một dòng giống và màu da thì chúng ta sẽ sớm thấy nhiều nguyên nhân gây ra thành kiến lẫn nhau.
Thượng nghị sĩ George Aiken
 
Họ bắt đầu đến vào năm 1940 sau khi chiến tranh bắt đầu. Lúc đó tôi tám tuổi. Chính tôi đã chứng kiến sự mênh mông của thế giới bên ngoài so với những gì gia đình đã bao bọc tôi ở Brooklyn.
Đầu tiên là trẻ con, sau đó là cả gia đình: họ là nạn nhân của cuộc chiến tranh điên dại. Họ đến từ Hà Lan, Đức, Pháp, đến từ các tổ chức nhân đạo và thường ở với nhau theo họ hàng hay bạn bè.
Lần đầu tiên tôi tiếp xúc với họ vào mùa xuân năm 1941, khi Mỹ vẫn còn hòa bình. Cơn bão chiến tranh có lẽ sắp vươn đến chúng tôi. Ngày đầu tiên đi học vào tháng Chín, Aaron đã có mặt ở lớp chúng tôi. Em gái của anh ta là Sara học lớp dưới.
Họ là người Do Thái đến từ Đức, không biết nói tiếng Anh ngoại trừ vài từ học được trên chuyến bay đến Đan Mạch, đến Anh rồi đến đường phố và trường học của chúng tôi.
Họ là dân tị nạn Do Thái ở trong các nhóm sắc tộc, chỉ biết nói tiếng địa phương đến từ Ailen, Anh và Scandinavia.
Họ là những đứa trẻ sợ hãi đến từ nơi khác, rất xa và khủng khiếp. Những người này đã chứng kiến một cuộc đời mà chúng tôi, con cháu người Mỹ tổ tiên, không được biết. Họ mặc đồ không vừa vặn, đi giày trông lạ mắt. Đó là tâm điểm để bọn nhóc 10 tuổi trong trường trêu chọc.
Tôi kể mẹ nghe về những kẻ xâm nhập, những người nước ngoài trông không bình thường này. Mẹ nói họ đến từ những nơi gian khổ mà chúng ta không thể tưởng tượng, và hy vọng con trai bà sẽ tôn trọng họ. Mẹ năn nỉ: “Hãy làm bạn với chúng. Chúng rất cô đơn trong một đất nước mới. Thử nghĩ xem con cảm thấy thế nào nếu con ở một nơi không biết nói tiếng người ta.”
Mùa Thu và mùa Xuân trôi qua, Aaron và Sara dần dần hòa nhập với trường học. Đặc biệt, họ học rất nhanh trong khi lớp học toàn sử dụng tiếng Anh và không có một sự trợ giúp nào bất kể họ bị thiếu hụt về ngoại ngữ.
Aaron có thân hình nhỏ bé, nhưng vẫn chống được những trò chế nhạo của mấy đứa lớn hơn. Anh vẫn giữ phẩm giá cao quý bẩm sinh, có lẽ đã tạo ra sức mạnh tiềm ẩn bên trong. Đám nhóc mới lớn hay trêu bằng cái tên không đàng hoàng. Tên anh không còn là Aaron nữa mà là Harry.
Mẹ luôn khuyên tôi: “Hãy cởi mở với người ta. Con có thể học được nhiều thứ từ họ. Việc học không chỉ đến từ những kinh nghiệm của mình trong cuộc sống mà còn phải biết quan sát và gần gũi những người khác biệt với mình.”
Tôi vẫn hơi sợ và chưa muốn xem Aaron là bạn. Sau cùng, anh ấy vẫn là người lạ, là đứa trẻ Do Thái đến từ Đức.
Vào mùa Xuân, bố mẹ Aaron đến tụ họp gia đình sau hai năm xa cách. Rồi một chuyện lạ xảy ra. Aaron mời tôi dự Lễ Vượt Qua tại nhà cậu ấy. Đây là lần đầu tiên họ tổ chức ở Mỹ.
Tôi bối rối. Sao lại tôi? Tôi không biết có ý gì, điều này thật lạ, một nghi thức tôn giáo ngoại quốc. Tôi nói không.
Tôi kể mẹ nghe về lời mời. Bà đã giải thích cho tôi bằng giọng rộng lượng, êm dịu: “Con phải cảm thấy vinh hạnh khi được mời. Đó là một phần của truyền thống Do Thái. Nó đã trải qua nhiều thế kỷ. Đó là lời mời của tình bạn và sự quan tâm.”
Tôi dự buổi lễ hôm đó với gia đình Aaron và Sara. Sau hành động chững chạc ấy, tôi nhận ra nó rất có ý nghĩa với tôi.
“Harry” và tôi đã trở thành bạn, những người bạn thật sự trong những năm sau đó. Chúng tôi tốt nghiệp và cùng nhau vào cấp ba. Dòng đời phức tạp có nhiều biến đổi, nhiều biến cố xảy ra và chúng tôi phải đến những thành phố cách xa. Các lần liên lạc và thư từ thưa dần, sau đó dừng hẳn.
Khi mẹ tôi 55 tuổi, bà bị tra tấn bởi bệnh đau tim. Đó là di chứng về tim của một căn bệnh mà mẹ bị từ bé. Bà phải phẫu thuật động mạch vành trong bệnh viện ở Houston. Đó là lần đầu tiên ca phẫu thuật loại này được thực hiện.
Buổi tối sau ca phẫu thuật, tôi và bố đã cầu nguyện và nói chuyện về sự thành công đó. Một bác sĩ khoa tim đến thăm chúng tôi. Anh chính là người mổ cho mẹ.
Anh ta là bác sĩ Aaron.
 
Yustin Wallrapp
Sự đời cà khịa cái chơi
Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
0
THÔNG ĐIỆP TỪ THIÊN ĐÀNG
 
Người mẹ không phải là người để con dựa dẫm.
Nhưng là người tạo sự tự lập cho con.
Dorothy Canfield Fisher
 
Bốn tháng sau khi mẹ mất, bà đã gởi cho tôi thông điệp giúp tôi tự đối mặt với cuộc sống bằng chính đôi chân mình. Mẹ là người phụ nữ đẹp, thanh cao nhất tôi từng gặp. Bà có quan điểm rất cứng rắn. Bà thường xuyên viết thư cho các biên tập viên, gọi điện cho các đại diện ở Quốc hội và sẵn sàng đứng trước trường hay trong các buổi họp địa phương để nêu quan điểm, giúp những người bị yếu thế. Theo Đảng dân chủ tự do, mẹ ủng hộ mạnh mẽ các chính sách xã hội. Ngay khi tôi bất đồng với bà và gọi mẹ là “thành viên có trái tim rỉ máu”, tôi vẫn thán phục vì tình yêu và sự tận tụy của bà dành cho những người bất hạnh. Mẹ hay có mặt trong danh sách viết thư của nhiều người. Khi chúng tôi đã nghèo không còn tiền trả hóa đơn, mẹ vẫn cố tìm ra 10 hay 20 đô để tặng cho các cựu chiến binh tàn tật, tổ chức chăm sóc động vật, nghiên cứu bệnh ung thư, các bà mẹ có con ngoài giá thú…
Tôi là đứa trẻ nhút nhát, hay phụ thuộc và thiếu sự tự tin mà mẹ tôi bẩm sinh đã có. Từ khi học tiểu học cho đến đại học, tôi hay căng thẳng và đa nghi. Tôi luôn chắc tôi sẽ thi rớt. Mẹ thường phải nâng đỡ và khuyến khích tôi tin là thi đậu. Kể cả khi đã đậu, tôi vẫn cảm thấy không an toàn. Suốt cuộc đời, tôi tin mình không thể đối mặt với khó khăn nếu mẹ không giúp đỡ, khuyến khích.
Khi mẹ được chẩn đoán bị ung thư buồng trứng, thế giới như muốn sụp đổ. Không phải chỉ vì nỗi đau mẹ sắp trải qua, mà vì cảm giác mình không thể làm được việc nếu không có mẹ bên cạnh, dù lúc đó tôi đã 42 tuổi. Thật xấu hổ khi nói rằng tôi sẽ làm được gì nếu không có mẹ hay mỗi khi nghĩ đến căn bệnh đang tàn phá thân xác bà. Tôi sợ bà sẽ chết trước khi tôi lấy bằng luật, và nếu điều đó xảy ra thì làm sao tôi có thể vượt qua?
Mẹ biết tôi cảm thấy sợ hãi giống như một đứa trẻ. Vào giai đoạn cuối cùng, liều lượng mocphin mẹ tiêm ngày càng nhiều nên hầu như lúc nào mẹ cũng ngủ. Bà cố cầm tay tôi vỗ nhẹ cứ như tôi là người cần được an ủi.
Một ngày nọ khi chúng tôi biết điểm cuối đã gần kề, tôi đổ người xuống nói với bà những lời cuối cùng. Tôi cố hết sức tỏ ra can đảm.
“Mẹ ơi, đừng bỏ con.” Tôi khóc ôm lấy thân hình tiều tụy của mẹ… Tôi thổn thức: “Con cần mẹ sống với con, xin mẹ hãy ở với con.”
Mẹ lùi lại trên gối, nhìn tôi bằng ánh mắt có ngọn lửa ngày nào. Bà hỏi: “Con muốn mẹ làm gì? Con gái khờ dại à! Mẹ đã bảo bao nhiêu lần là mọi việc sẽ ổn thôi.” Bà nói tiếp bằng giọng rất nhỏ: “Thỉnh thoảng con vẫn có thể nghe lời mẹ.” Bà quay mặt đi có vẻ buông xuôi, nhưng tôi chắc đã thấy nụ cười rất tinh quái trên gương mặt giống như hồi còn khỏe. Đó là những lời cuối cùng mẹ nói với tôi.
Những gì bà từng làm với tôi là nói ngắn gọn và nhẹ nhàng thúc giục, tôi sẽ trưởng thành rất nhanh. Nhưng bốn tháng sau cái chết đó, tôi luôn có cảm giác sụp đổ. Tôi phải lấy bằng luật và vô hiệu hóa sự sợ hãi. Buổi sáng hôm thi, tôi cầu nguyện với mẹ hãy giúp tôi ra khỏi giường. Không có câu trả lời. Tôi lại xin giúp tôi mặc đồ. Vẫn im lặng. Tôi tiếp tục cầu nguyện đến khi đã lên tàu đến Brooklyn. Bài kiểm tra đang được phát. Bất kể đôi tay run rẩy và tim đập thình thịch, mẹ không trả lời tôi.
Khi làm bài, tôi vẫn liên tục kêu gọi mẹ trong khi tập trung vào những thông số phức tạp đang làm đau đầu. Sau nhiều năm xây dựng sự nghiệp trong một lĩnh vực hoàn toàn không liên quan đến ngành học, tôi quyết định lấy bằng luật. Những kiến thức trong sáu năm đại học được tôi nhồi nhét trong một thời gian ngắn cuối cùng đã hết. Tôi vẫn tin mình không thể vượt qua kỳ thi. Mẹ không ở đó, làm sao đây?
Điều đặc biệt là mẹ đã thật sự đáp lại lời cầu nguyện theo cách rất lạ. Một buổi xế chiều, những ngọn đèn ở khu phố Manhattan chiếu sáng trên dòng sông Hudson. Sau một ngày thi mệt nhọc, tôi không muốn cố nghĩ về mẹ. Tôi đang nghe bản tin tối thì nghe có tiếng động trong phòng ngủ như có cái gì đó rơi. Con chó con Dakota đang ngồi dưới chân, vì vậy tôi biết không phải nó đang vật lộn với mấy cái ống quần lót.
Tôi bật đèn xem quanh phòng. Trên tấm thảm trước tủ sách là một phong bì chứa các tấm ảnh của mẹ và một phụ nữ trẻ, một xấp thư gửi cho tôi khi còn học đại học ở xa, và một hộp trang sức làm bằng ngà voi có chứa các trang sức cổ rất có giá của mẹ. Đó là những đồ quý mà tôi muốn tìm một chỗ thích hợp để trưng nhưng chưa quyết định được.
Việc chúng rơi từ trên nóc tủ sách xuống là khá ngạc nhiên, bởi chúng được đặt rất chắc chắn trên một kệ rộng. Điều thật sự lạ là cách chúng rơi và tụ tập bên nhau, giống như một nghệ thuật.
Các lá thư một bên, ảnh một bên, và ở giữa là hộp trang sức. Dường như có ai đã sắp xếp chúng.
Tôi biết mẹ muốn nói với tôi hôm đó. Những gì mẹ nói là bà tin tôi có thể vượt qua mọi thử thách bằng chính sức mình. Tôi có thể, và tôi đã làm được.
 
Luật sư Paula Kaufman
 
LỜI NHẬN XÉT DÍ DỎM
Rất nhiều lời nhận xét hay đã được gửi đến Dorothy Parker. Đây là một lời nhận xét về mẹ có thể bạn chưa nghe:
Thường xuyên có cảm giác rất buồn tại một tổ chức xã hội, cô Parker đã bị tra tấn bởi nhiều câu chuyện dài và buồn của một anh chàng được nhiều người cho là tuyệt vời và rất lôi cuốn.
Cuối cùng anh nói bằng giọng rất nghiêm nghị: “Đơn giản tôi không thể chịu nổi mấy thằng khờ.”
Cô Dorothy Parker đáp lại: “Lạ thật. Rõ ràng mẹ anh chịu được.”
Sự đời cà khịa cái chơi
Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
0
CÂY CHỔI BIẾT NHẢY
 
Dấu hiệu rõ nhất của sự từng trải là luôn tỏ ra phấn khởi.
Montaigne
 
Mẹ tôi có nhiều vật trưng rất đẹp mà Hallmark luôn muốn có để tôn vinh người mẹ vào ngày của họ. Tôi muốn chia sẻ với bạn món quà của bà ấy.
Mẹ có một cuộc sống không dễ dàng. Bà phải nuôi ba đứa con nhỏ trong thời kỳ nền kinh tế suy thoái. Bố đánh mất công ty nên phải sống phụ thuộc vào những công việc kiếm được hằng ngày, phải rất vất vả mới chu cấp được cho gia đình. Khả năng xoay chuyển mọi việc của mẹ rất có ích, bằng chứng là chúng tôi chưa bao giờ cho mình là nghèo. Bà luôn rót nước đầy và làm nhiều việc phản ánh thái độ đó.
Khi trong nhà chỉ còn khoai tây, mẹ có 66 cách để chuẩn bị bữa tối cho gia đình. Món tôi thích là bánh khoai tây với nước sốt táo và súp khoai tây. Xà-lách gà là món rất tuyệt chúng tôi có thể mua được. Món này được làm từ một con gà đã được nhồi hai hay ba bữa ăn.
Mẹ hay bảo chúng tôi ngồi chờ ở cửa sổ trông bố về sau một ngày làm việc. Nếu ông đưa ngón tay ra hiệu chiến thắng, chúng tôi biết mình sẽ có bít tết và khoai tây chiên kiểu Pháp. Chúng tôi vui vẻ còn mẹ là người tạo ra những khoảng thời gian hạnh phúc ngay khi đang thời kỳ khó khăn.
Cuối tuần, gia đình thường đi chơi ở vườn bách thú. Người bạn đặc biệt là con khỉ sinh ra đúng ngày sinh nhật của anh tôi. Chắc chắn nó nhận ra chúng tôi mỗi lần đến thăm. Những lúc khác, chúng tôi chơi trong công viên với mấy người quen, và luôn nhớ mình không phải là người nghèo.
Ký ức đẹp nhất về mẹ chính là khả năng khiêu vũ. Bố mẹ là một cặp nhảy rất giỏi. Nếu không có buổi hội họp gia đình, chúng tôi có lẽ sẽ không có cơ hội đi nhảy. Mỗi khi mẹ lau nhà, chiếc rađio sẽ chơi những giai điệu quen thuộc và mẹ vừa khiêu vũ vừa cầm cán chổi như xem đó là người bạn nhảy. Mẹ lướt đi khắp phòng trong điệu nhạc tuyệt vời. Thật là một cảnh đáng nhớ! Mẹ tỏ ra hạnh phúc và thỏa mãn làm sao!
Tôi đã được bà dạy cuộc sống là do mình tạo ra. Chúng ta có thể nghèo, nhưng nó không thể ngăn bạn nghĩ mình là người rất giàu ở những khía cạnh khác.
 
Etbel Reiner Gorelick
Sự đời cà khịa cái chơi
Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
0
VỆT ĐỎ MẢNH
 
Sự thật sẽ lộ ra trước khi nó bị trù dập.
Tục ngữ Hy Lạp
 
Bố mẹ đã có hai người con trước khi tôi sinh ra, người con trai tên Charley và con gái tên Sonny. Gia đình tôi vẫn hạnh phúc đến khi Charley qua đời. Anh ấy chỉ mới 15 tuổi.
Theo mẹ kể, đó là lý do vì sao tôi có trên đời này. Mẹ tuyệt đối tin không nên có con một nên đã mang thai tôi, dù khi đó bà khoảng 45 tuổi. Có thai trễ rất nguy hiểm, bác sĩ cảnh báo mẹ có thể sinh non. Vì tôi kể được câu chuyện này nghĩa là mẹ đã thành công.
Lớn lên trong bầu không khí ảm đạm về cái chết của Charley không phải dễ dàng. Mẹ đã vứt bỏ mọi thứ có liên quan đến Charley ngoại trừ một tấm ảnh, một tủ đầy giấy khen, mấy cái phù hiệu của hướng đạo sinh. Cạnh tranh với số giấy khen của Charley không đơn giản vì anh ấy học giỏi. Cuối cùng tôi phải bại cuộc. Thực ra, mỗi lần nhắc đến tên anh ta là mẹ khóc, còn bố tỏ ra chán nản. Chúng tôi hiếm khi đề cập đến vấn đề này.
Chuyện xảy ra với Charley là thế này: Một ngày nọ, Sonny đi học về hỏi Charley muốn ăn gì vì bố mẹ đã đi vắng. Sonny chịu trách nhiệm nấu bữa tối. Charley nói bít tết. Mẹ có điện thoại về hỏi nhà có ổn không nhưng Sonny bảo không sao. Chị nấu xong bữa tối thì lên phòng Charley, nhưng anh ta đã chết từ lúc nào không biết.
Sonny buộc phải ở cùng cái xác cho đến khi bố mẹ về nhà. Sau chuyện này, mọi người trong nhà đều tự hiểu không nên nói về nó.
Khi tôi lớn, mẹ kể Charley chết do nhiễm trùng đường hô hấp nhưng không có kháng sinh vào lúc đó. Tôi quên mất câu chuyện cho đến nhiều năm sau, khi gặp một người lên đồng tên Alex.
Giống như nhiều người dân New York hiếu kỳ, tôi nghi ngờ về quyền lực của người này. Lúc đó, tôi không được nghiêm túc lắm chỉ muốn dò hỏi cho biết. Tôi cho ông ta biết rất ít thông tin và không cho biết gì về mình. Tôi ngồi đối diện với ông ấy và nói ra vẻ thách thức: “Tiếp tục đi.”
Ông ấy bảo lúc nào cũng có hai linh hồn đi với tôi. Một cái của người đàn ông có mái tóc trắng, đội mũ 10-galông và có mùi rất khó chịu. Mô tả này trùng khớp với bố tôi. Dù ông ấy chưa bao giờ đến Texas và trông giống một thương nhân giàu có khu Manhattan, đó là chiếc mũ ông rất thích. Còn về cái mùi khó chịu, bố tôi hút nhiều xì gà Garcia Vega Regalia và thật sự luôn có mùi ấy trên người.
Alex nói linh hồn kia của một thiếu niên khoảng 15 tuổi. Ông thấy có một vệt đỏ mảnh xuyên qua tim.
Tôi rất ngạc nhiên. Chưa ai nói với tôi về tim của Charley. Alex hỏi có gì sai vì trông tôi rất ngạc nhiên. Tôi không nói ông ấy nhầm vì tin này khá mới với tôi. Tôi chỉ nói: “Ông có chắc không?”
Ông ấy lại thẫn thờ và nhắc lại rằng có một vệt đỏ chảy xuống từ tâm trái tim, khẳng định không thể sai.
Mẹ tôi là người rất tiến bộ, bà sẵn sàng kể mọi kinh nghiệm nếu có bất thường. Khi tôi nói về bố, mẹ rất ấn tượng. Ai lại có thể đoán được chiếc mũ 10-galông? Đó là thói quen ít thấy ở thành phố New York.
Mẹ nói: “Nhưng ông ta đoán sai về Charley. Anh trai con chết vì bệnh tim.”
Đầu dây bên kia bỗng hoàn toàn im lặng. Mẹ lấy lại bình tĩnh nói cho tôi biết sự thật. Charley sinh ra có một dị tật bẩm sinh ở tim. Tại khe hở giữa các khoang tim có một lỗ nhỏ. Nó vẫn bình thường cho đến khi anh ấy bước vào tuổi dậy thì. Đáng lẽ cái lỗ đó phải đóng nhưng nó lại mở. Charley trở nên ốm yếu và sống hầu hết thời niên thiếu trên chiếc xe lăn. Trình độ y học lúc đó đành bó tay, họ không thể phẫu thuật tim.
Mẹ thở dài nói: “Mẹ không kể vì lo con sợ không dám có con.”
Nhưng lúc đó tôi đã có một con trai nên nó không còn là vấn đề nữa. Con trai Evan của tôi không có dị tật ở tim. Hai người con của chị tôi cũng vậy.
Bây giờ tôi thấy khó chịu về cách giấu giếm sự thật của mẹ. Bản tính trẻ con trong tôi cảm thấy bị phản bội, tức giận vì mình bị nói dối về Charley. Vì đã làm mẹ nên tôi hiểu họ có bản năng bảo vệ người con khỏi mọi nỗi đau có thể xảy ra. Mẹ không nghĩ mình đã lừa dối mà chỉ biết rằng đang bảo vệ tôi. Tôi tin một trong những thách thức mà chúng ta phải đối mặt là: làm sao vừa làm một người mẹ, vừa làm một người thành thật cùng một lúc. Giống như đi giữa một vệt đỏ mảnh, chúng ta phải tìm chỉ dẫn trong trái tim chính mình.
 
Carol Moser
Sự đời cà khịa cái chơi
Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
0
SÁCH DẠY NẤU ĂN CỦA MẸ
 
Mẹ tôi làm bánh mì giỏi nhất thế giới.
Ông Herry James
 
Vợ chồng tôi sống và làm việc ở nước ngoài khi Mẹ chết. Tôi vội bay về thị trấn nhỏ ở Oklahoma, cảm thấy có lỗi và rất buồn vì chúng tôi đã từng gần gũi. Hoàn cảnh đã buộc chúng tôi xa nhau vài năm gần đây.
Mẹ sống rất đơn giản, chỉ thuê ba căn phòng nhỏ cách vài khu phố nơi bà sinh ra. Bà không để lại cho anh em tôi cái gì, chính xác là không có gì mà để. Vào ngày mẹ chết, chúng tôi đã dọn sạch căn hộ không để lại thứ gì ngoại trừ một thứ.
Đó là cuốn sách nấu ăn của mẹ, được bọc bên ngoài bởi một dải da và mấy mảnh giấy báo. Hầu hết các trang đã ngả vàng vì thời gian, công thức nấu ăn được ghi khắp nơi: thiệp, giấy ghi chú, thư cũ, thiệp chúc mừng, mấy mảnh giấy bỏ đi, hóa đơn cũ hay danh sách mua hàng. Lớp bọc sau và gáy còn nguyên nhưng lớp bọc phía trước đã mòn và sắp rã ra. Dòng chữ Sách nấu ăn đã mờ. Tôi không thể không mang nó về nhà.
Sau đó tôi dành thời gian kiểm tra xem có những gì. Tôi cẩn thận gỡ bỏ lớp da và bìa trước. Trang tiêu đề có màu nâu và khô như cây thuốc lá. Bà ngoại ghi trên đó: “Gửi tặng con gái nhân ngày cưới 5-12-1932.”
Lớp bìa bên trong mẹ chép lại dòng chữ: “Chúa hài lòng với thói quen đáng yêu của con người hơn là những công thức ít ứng dụng.” Tôi hình dung ra mẹ, một cô dâu 17 tuổi, đang cẩn thận viết những dòng chữ này, nghĩ đến những món ăn sẽ nấu và mơ giấc mơ của các cô gái trẻ.
Tôi sang trang, những dòng ghi chú chi tiết về: “Làm cách nào biến cuốn sách thành các công thức nấu ăn hằng ngày”. Gáy cuốn sách được giữ bằng ba cái vòng. Người xây dựng gia đình được khuyên cắt các công thức và dán vào khoảng trống chừa sẵn, ghi chú thứ tự cẩn thận. Mẹ chẳng làm theo lời khuyên này mà dán lung tung trong sách. Chẳng hiểu sao mẹ không thấy nó rối ren.
Tôi quyết định xếp mớ lộn xộn này theo trật tự thời gian, đang làm tôi chợt nhận ra câu chuyện cuộc đời mẹ dần nổi lên từ những mảnh giấy nhỏ này. Nó được kể lại theo cách mà toàn bộ phụ nữ đã kết hôn và nuôi nấng gia đình họ trong thời kỳ suy thoái, trong chiến tranh và những năm sau đó.
Phát hiện cũ nhất đã đem tôi về đến năm 1920. Nó là một tấm phiếu hủy, đằng sau có ghi công thức làm món xà lách trộn. Bà tôi đã ghi lại và truyền cho mẹ. Những công thức khác được ghi hồi mẹ còn trẻ, nó thể hiện tình yêu thời niên thiếu dành cho những thứ ngọt ngào như kẹo và kẹo mềm có cho đường gelatin. Đào bới sâu hơn, tôi thấy công thức làm bánh nhân mứt, mấy loại bánh quy tôi đã từng nướng thời bé, và còn có bánh sinh nhật.
Đó là cái bánh mẹ thường nướng khi có dịp quan trọng như ngày sinh nhật. Nó cao, ngon và trông đẹp mắt. Trong sách còn có công thức “Bánh sinh nhật cho 20 người ăn”, đã từng được ghi trong tạp chí McCall vài năm sau chiến tranh.
Tôi đã nhiều lần làm bánh. Lần nào tôi cũng nhớ đến mẹ và quá khứ, những khoảnh khắc hạnh phúc của bà dành cho tôi.
Cuốn sách dạy nấu ăn cũng đem lại những kỷ niệm buồn. Tôi nhớ khi mẹ đang tạo cho mình một cuộc sống hạnh phúc thì chính cuộc đời bà lại không được như mong muốn. Thời kỳ suy thoái đã ảnh hưởng rất nặng, mọi phụ nữ ở Mỹ đều phải làm việc vội vàng. Bố cố kiếm sống bằng nghề nhạc sĩ nhưng không được nên đành làm cho Tổ chức bảo vệ dân chúng trong một thời gian đến khi trở thành cảnh sát. Đó là thời kỳ bữa ăn được làm từ các lát thịt rẻ tiền (nếu may mắn có thịt) như: khối thịt xông khói, thịt gà tây, xà lách trộn thịt bê, thịt bò trộn bắp và mì ống xà lách. Một bài báo hôm 7/3/1935 có công thức làm món băng tuyết, rất đơn giản chỉ cần vani, đường, trứng và tuyết. Mẹ đã ghi lên bài báo thán từ sau: “Tuyệt!”
Sự mất mát và thời gian khó khăn dường như không làm mẹ chán nản. Bà có những khát vọng rất đơn giản và khiêm tốn. Những gì mẹ muốn chỉ là ngôi nhà nhỏ xinh có cái phòng nhỏ để sống cùng chồng và các con. Khát vọng của bố lại khá khác biệt.
Lật sang trang, tôi phát hiện nhiều món có cân nhắc khá kỹ chuyện tiền nong, tự hỏi làm sao bố có thể đem công thức khá hoàn hảo của món rau cải trộn cà chua chiên áp chảo vào cuốn sách. Có gì đó rất sành điệu trong con người bố. Ông luôn tươi cười trong những bữa ăn rất đạm bạc.
Khi tôi 4 tuổi, chiến tranh ở Châu Âu rất dữ dội, bố được gọi đi phục vụ quân đội ở Hawai. Trong thời kỳ này, người vợ đảm đang của một sĩ quan quân đội đã sưu tập một lượng lớn những công thức nấu ăn có sử dụng dứa. Sau trận Chân Trâu Cảng, tôi và mẹ (lúc đó đang mang thai ba tháng) được di tản đến sống cùng bà ngoại ở Oklahoma. Chúng tôi đã sống tại đây cho đến khi chiến tranh kết thúc.
Mấy mảnh giấy trong giai đoạn này gợi lên những ký ức mạnh mẽ. Làm cách nào duỗi thẳng các dấu mộc của quân đội đã từng là chủ đề chính của báo chí. Mẹ tôi đã làm cách nào. “Một cốc” đường được gạch bỏ trong mọi công thức, thay vào là “nửa cốc” hay có khi “1/4 cốc”. “Kem” bất đắc dĩ thay bằng “sữa”. “Bơ” biến thành “mỡ chiên”. Công thức làm món Bánh Chanh Sủi Lòng Đỏ Trứng có quá nhiều món thay thế, mẹ đã gạch bỏ đổi lại tên khác Bánh Chanh Sủi Đủ Thứ. Mẹ vẫn là người rất hài hước.
Mẹ là người khỏe mạnh, nuôi gà và trồng cả khu vườn lớn. Từ lúc này, tôi thấy xà lách được sử dụng nấu ăn rất nhiều, có đủ cách để chế biến rau, có đủ thứ để làm với trứng và gà. Cuốn sách dạy nấu ăn cũng dày lên từ đó.
Chiến tranh kết thúc. Mặt sau tấm giấy ghi công thức món khoai tây nướng là mẩu quảng cáo xem phim, trên đó có ghi: “Gable quay trở lại và Garson đã tóm anh ta”. Clark Gable cũng như nhiều người khác là những công dân bình thường, bố tôi cũng vậy, họ sẵn sàng bắt đầu một cuộc sống thật sự, một cuộc sống tốt!
Công thức nấu ăn lấy từ bài báo trong giai đoạn này phản ánh một sự thịnh vượng mới. “Hòa tan sáu muỗng bơ”, “Thịt heo mềm”… Những năm tháng khó khăn đã thật sự kết thúc.
Bố tôi là người ghét phải tiêu xài tiết kiệm. Sau chiến tranh ông ngâm mình trong cuộc sống hoan hỉ. Ông khám phá ra thiết bị dò tìm bạch kim, máy khuấy điện, lò nướng thịt, máy lạnh và cả khu vực ngoại thành. Bố tìm được những món ăn nước ngoài: bánh piza, đĩa thức ăn kiểu Tây Ban Nha, bánh thịt chiên dòn Mexico, bánh mì Hy Lạp, chiên xù kiểu Trung Quốc. Ông tìm cho mình cuộc sống mộc mạc, xây một cái sân ngay sau nhà ở Arkansas.
Mẹ rất yêu căn nhà ở Arkansas, cái nhà đầu tiên và cũng là cuối cùng của chúng tôi. Bà đã từng tâm sự rằng ba năm sống trong ngôi nhà đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất cuộc đời.
Tuy nhiên, người bố lãng mạn của tôi quyết định từ bỏ thứ trang phục xoàng xĩnh và công việc văn phòng tại Đơn vị quản lý cựu chiến binh để trở thành một nông dân lịch lãm. Ông thất bại nên lập tức dời cả nhà sang sống ở Costarica. Bộ sưu tập nấu ăn của mẹ ghi thêm dòng chữ gạo và đậu, một món ăn để nhớ về nơi đó. Một lần nữa, giấc mơ của bố không thành hiện thực, chúng tôi quay về Mỹ, dù nghèo nhưng được sống cùng nhau.
Không phải tất cả những khám phá của tôi ngày đó đều dễ sắp xếp. Những manh mối về cuộc sống sau này của mẹ rất khó nhận ra. Tôi biết mình phải tìm cái gì. Chắc chắn có công thức làm nên những bữa tối thân mật, có ánh nến lung linh dành cho bố và mẹ sau khi anh em tôi có cuộc sống riêng.
Nhưng chúng không có trong cuốn sách dạy nấu ăn của mẹ. Bố tôi luôn mơ thoát ra khỏi cuộc sống của mẹ để đi vào những cuộc phiêu lưu kỳ bí. Người anh tôi sau nhiều năm ở Việt Nam, đã chọn lấy nghề lính. Công việc đã đem vợ chồng tôi đi xa nhà hàng ngàn dặm. Chúng tôi vẫn hay bảo mẹ cùng đến sống nhưng bà cứ từ chối, viện cớ muốn có cuộc sống riêng.
Tôi muốn nghĩ những năm sau này tại quê nhà, nếu không hạnh phúc thì cũng là quãng thời gian mãn nguyện với cuộc sống. Chắc họ rất bận rộn. Tôi chỉ tìm thấy hai mảnh giấy nhỏ. Cả hai không ghi công thức nấu ăn nhưng có liên quan đến đồ ăn.
Một cái là bài báo của Wichita, người này vô tình vào một quán cà phê nhỏ nơi mẹ tôi làm nghề nướng bánh. Bài báo chộp lấy ngay công thức nướng bánh quế tuyệt hảo của mẹ và những món khác như: đậu phộng chiên, bánh kẹp, bánh quế nhân. Mẹ trở thành người nổi tiếng ở địa phương. Việc tôn vinh khả năng nấu nướng đã làm bà hạnh phúc hơn những niềm vinh dự khác mẹ từng nhận được.
Cuối cùng là mảnh giấy mua hàng. Có lẽ mẹ đã viết vào buổi sáng được chuyển đến bệnh viện và không bao giờ quay về nữa. Tôi tìm thấy nó trên nóc tủ lạnh cái ngày chúng tôi thu dọn căn hộ và vô tình cho nó vào trang đầu cuốn sách. Giống nhiều phụ nữ đương thời, mẹ tôn trọng các món ăn và tìm thấy sự ngon miệng trong cả những món đơn giản nhất. Dù Mẹ thích thí nghiệm và yêu các món nước ngoài, nhưng mẹ vẫn hạnh phúc với các bữa rất đơn giản. Danh sách mua hàng cuối cùng là cái tôi quý nhất, nó ghi “Trứng, khoai tây, đậu, gạo.”
Có một cây hồ đào mọc trong cái hẻm sau căn hộ nhỏ của mẹ. Nó không phải của ai cả. Mẹ lại có thói quen tiết kiệm nên nhặt mấy quả rơi gói chúng lại mỗi khi xem tivi. Cái ngày sau lễ tang, tôi với dì vô bếp bắt gặp người anh đang đứng trước tủ lạnh cầm hộp hồ đào. Mặt anh tôi trông rất buồn.
Chúng tôi đứng nhìn cái hũ, rồi dì nói: “Dì nói với cháu rồi. Sao chúng ta không đem nó về làm bánh hồ đào cho bữa tối.”
Dù sự kiện đau buồn này đã đem chúng tôi lại gần nhau sau nhiều năm xa cách, nhưng không khí trong gian bếp nhà dì vẫn rất phấn khởi. Cái bánh đang nướng, căn phòng ấm áp và sáng sủa, mùi bánh bốc ra rất ngon. Đó là một ngày vào tháng 11, trời đã tối và không khí mùa đông ớn lạnh lan tỏa khắp nơi. Chú và mấy người anh em họ đã đến, rất hạnh phúc và ấm áp trong căn bếp.
Dì nói: “Mẹ cháu chắc thích nó lắm.”
Cháu cũng nghĩ thế. Mẹ sẽ thích lắm.
 
Sydney Flynn
Sự đời cà khịa cái chơi
Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-16 16:58:36Soccon>
ĐỨA TRẺ CÓ QUYỀN CẦN NGƯỜI MẸ TỐT

Đoạn trích sau lấy từ bài diễn văn của Jeffrey R.Holland tại Hội nghị hằng năm của các Bà mẹ Mỹ được tổ chức ở thành phố Salt Lake 28-4-1982. Sau đó, ông đã trở thành Chủ tịch của Đại học trẻ Brigham. Có lẽ những ghi chú của ông còn phù hợp hơn cho bối cảnh ngày nay.

Tôi cho rằng đó là dấu hiệu tốt khi có người nhìn lịch và nhận ra dù chúng ta đã trải qua hai thập kỷ đầy biến động. Nhưng chỉ một tuần nữa thôi, đất nước sẽ tổ chức ăn mừng Ngày của Mẹ. Ngày đặc biệt đó, nếu nói một cách hoa văn thì nó cần được ghi vào danh sách “những loài vật có nguy cơ tuyệt chủng” của mỗi người. Thế hệ chúng tôi (tôi tự cho phép mình nói vậy) đã có lúc quên đi ngày này khi người phụ nữ phủ nhận sứ mạng của họ là những người mẹ.
Ngoại trừ tổ chức của mấy ông, tôi thấy đau lòng vì giá trị của người mẹ đang bị phủ nhận nghiêm trọng. Các vận động viên sẽ được lãnh chiếc tô danh dự trong giải Super Bowls hay giải Halls of Frame. Các nhà khoa học, nhà văn, và nhà kinh tế được lãnh giải Nobel hay giải Pulitzer. Nhưng chúng ta không có giải Emmy, Tony hay Oscar dành cho người mẹ.
Những ai sẽ quan tâm và tôn vinh người mẹ? Chắc chắn đó là tổ chức của các ông. Quốc Hội nhóm họp hôm 4-2-1914 tuyên bố Ngày của Mẹ sẽ được tổ chức vào một ngày khác. Lịch sử và báo chí thật hổ thẹn khi im lặng trước những đóng góp của người mẹ.
Như Wilde khi nhận giải Oscar nói: “Mọi người có thể làm nên lịch sử”. Bạn chỉ cần một vũ khí chiến thuật nhỏ để làm rung chuyển thế giới, hay thí nghiệm trong một căn phòng đầy chuột. Chỉ cần sự kiện một tiền vệ của Đại học BYU ký hợp đồng với đội Chicago Bears, nó sẽ khiến nhiều người chú ý.
Nhưng hiếm khi chúng ta để ý đến người mẹ. Bạn đã thừa nhận giá trị nhưng lại phủ nhận vị trí của họ. Như George Eliot, bút danh của Marian Evans Cross, nói trong bài The Mill on the Floss.
Làm sao bạn có thể khiến thế giới chú ý đến người mẹ đã cho con gái của bà lòng can đảm để tranh cử ngôi vị chủ tịch của Hội bảo vệ thân thể sinh viên?
60 phút có đủ để kể câu chuyện về một góa phụ đã may đồ cho những đứa trẻ mới đến khu hàng xóm của bà?
Chúng ta có thể viết cuốn sách về người mẹ đã âm thầm nuôi dạy một người kế toán trung thực, một giáo viên tận tâm, một bác sĩ hay nghệ sĩ chơi đàn dương cầm?

Thật vậy, những người con trai và con gái đã làm xã hội chúng ta trung thực hoặc không trung thực, có giáo dục hay vô giáo dục, khỏe mạnh hay yếu ớt, đáng yêu hay không đáng yêu.
Cũng như nhiều người khác, tôi rất lo lắng vì các trường cao đẳng hay đại học, có lẽ là lực lượng văn minh nhất trong xã hội, đã không hoàn thành trách nhiệm nói về giá trị này. Chúng ta nhận chúng ở đâu, đã gìn giữ như thế nào, vì sao xã hội lại cần chúng đến vậy? Hầu hết các giá trị ổn định đến từ gia đình. Nếu gia đình là trung tâm của xã hội, vậy trung tâm của gia đình là gì? Người chồng hay người cha? Tôi xin nói với những người có trách nhiệm: người mẹ chính là trung tâm gia đình.
Tôi ngạc nhiên vì chúng ta cho rằng kỹ sư cần được đào tạo trước khi xây cầu, bác sĩ cần phải đi học trước khi thực hiện phẫu thuật. Vậy làm sao chúng ta có thể mong đợi họ, những người đang nắm giữ vị trí quan trọng của xã hội và gia đình, hoàn thành trách nhiệm đó mà không cần sự đào tạo nào.
Tôi là chủ tịch một trường đại học tư lớn nhất nước. Thứ Sáu vừa qua tại đại học BYU, chúng tôi đã tổ chức lễ trao bằng tốt nghiệp lần thứ 107. Trong nghi thức phù hoa của buổi lễ hôm đó, chúng tôi cố ý nói lên một quan điểm rằng tấm bằng đại học, đơn thuần là mảnh giấy, cho dù chúng ta đã nỗ lực thế nào để lấy được nó thì nó cũng không có giá trị bằng những người mẹ, ông bố và anh em họ đã sống có trách nhiệm với tương lai chúng ta. Chúng tôi muốn tất cả đàn ông và phụ nữ hãy học hết khả năng mình nhưng đừng dừng lại ở đó. Chúng tôi hy vọng họ sử dụng sự giáo dục này để mang đến hòa bình, kiến thức và ổn định cho thế giới.
Rõ ràng cha mẹ chỉ có thể dạy cho con những gì họ biết. Dù trong lĩnh vực nào, tôi không nghĩ việc giáo dục một phụ nữ là lãng phí nếu cô ấy không đi làm mà ở nhà chăm sóc gia đình.
Ai có thể nghi ngờ việc Abigail Smith say mê lịch sử đã ảnh hưởng đến con trai bà, ông John Quincy Adams, vị tổng thống thứ sáu của nước Mỹ?
Hay tài năng kể chuyện của Katherine Elizabeth Textor đã trở thành động lực trong đời sống của người con trai, ông Johann Goethe?
Hay sự tôn trọng lòng trung thực của bà Mary Ball đã ảnh hưởng đến câu chuyện nổi tiếng về không được nói dối mà con trai bà, ông Goerge Washington đã kể.
Chúng ta hãy xem xét những câu sau của một tác giả: “Có một đứa trẻ pha trộn hai dòng máu Breton và Lorraine được sinh ra trên thế giới. Nó bị mù, câm và da trắng bệch, không ai còn hy vọng ngoại trừ người mẹ… Đứa trẻ dường như không thể sống đến ngày mai… đứa trẻ đó là tôi.” Đây là đoạn văn do Victor Hugo viết.
Mẹ của Daniel Webster khinh thường những người cho rằng con trai bà sẽ ốm yếu suốt đời, vì đứa bé khi sinh ra rất yếu. Ngôi trường gần nhất cũng cách nhà nhiều dặm. Năm học chỉ kéo dài hai ba tháng. Bà đã dạy Daniel biết đọc trước khi đến tuổi mẫu giáo. Dù không được giáo dục trường lớp, Daniel Webster vẫn được nhận vào đại học Dartmouth. Sau này ông trở thành một chính trị gia, một phát ngôn viên nổi tiếng.
Một phụ nữ định vào Đại học nghiên cứu về lịch sử và khoa học chính trị, đã từng được bầu là người có khả năng thành công nhất, bây giờ bà lại kể về cuộc đời mình khi là người mẹ của chín đứa con: “Tôi không nghĩ người phụ nữ nào cũng có thể hiểu điều này, vì họ dự định kết hôn và xây dựng một gia đình mà trước đó đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Khi bạn giáo dục một phụ nữ, nghĩa là bạn đang giáo dục cả gia đình họ. Tất cả sự giáo dục đó sẽ trở thành một phần của bạn, xây dựng nên thái độ và cách tiếp cận của bạn với cuộc sống.”
Trước khi những người con trai và con gái vào đại học, họ đã được giáo dục và huấn luyện rất kỹ bởi những giá trị trong con người bạn. Chúng tôi có thể tạo cho chúng một nghề về dạy học, chính trị hay tin học chẳng hạn. Bạn là người đã tạo nền tảng mà chúng tôi chỉ cần gia cố thêm.
Đứa trẻ cần một người mẹ tốt? Vâng, tôi sẽ nói vậy. Nhưng còn gì nữa? Có bao nhiêu đứa trẻ được sinh ra và chúng cần những gì? Có phải cả quốc gia cũng cần một người mẹ tốt? Tôi xin kết thúc bằng một câu chuyện.
Cô ta thỉnh thoảng được gọi là Sally, một góa phụ có ba người con. Có lẽ cuộc sống hơi khó khăn và cô ấy muốn thay đổi để mọi thứ dễ dàng và tốt đẹp hơn. Cô nghĩ đã đến lúc khi một người đàn ông, chính xác là một người góa vợ cô từng quen, quay trở về cùng với lời cầu hôn. Anh mặc một bộ đồ sang trọng, miệng nói huyên thuyên về nông trại màu mỡ của mình. Đó đúng là viễn cảnh một cuộc sống tốt đẹp. Cô hiểu ý anh khi nhắc đến những người giúp việc. Anh sẽ là người chu cấp của cải vật chất. Cô chấp nhận sang sông xem những tài sản tương lai của mình: một nông trại trồng toàn nho đen dại, một túp lều không nền nhà, không cửa sổ. Người giúp việc là hai thằng bé gầy còm đi chân trần. Bố của chúng đã mượn áo và giày để đưa cô về.
Suy nghĩ đầu tiên của cô rất rõ ràng: đi về nhà! Nhưng cô nhìn đám trẻ, đặc biệt là đứa nhỏ nhất, đôi mắt buồn rầu của nó nhìn vào cô.
Trong giây lát, cô nhìn và vén tay áo lên, lặng lẽ nói những lời có thể khắc sâu vào tim từng bà mẹ: “Tôi sẽ ở lại vì đứa trẻ này.”
“Ôi, Sally Bush! Cô thật là một người cao quý.” Một đứa trẻ có mẹ là cô hàng xóm đã ghi như vậy.
Cô Sally Bush đã không nhận ra điều thằng bé muốn nói khi nhìn vào khuôn mặt buồn rầu đó. Cậu bé đó tên Abe, sau này trở thành vị tổng thống đáng kính và đáng yêu nhất của đất nước. Ông từng nói: “Tôi có được ngày hôm nay là nhờ người mẹ thiên thần ấy.”

Jeffrey R.Holland
Sự đời cà khịa cái chơi
Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
0
TÌNH YÊU CỦA MẸ
 
Có cảm giác nào tuyệt vời hơn khi cầm tay đứa bé? Thật bé nhỏ, mềm mại và ấm áp như khi nâng niu con mèo con trong lòng.
Marjorie Holmes
 
93 giờ lao động, hơn 9000 lần thay tã và 2000 cuốn sách phải đọc: tất cả là nhiệm vụ của một người mẹ. Nhiệm vụ của tôi bao gồm: nấu 13000 bữa ăn (không tính các bữa nhỏ), 4800 lần tắm, hàng ngàn lần băng bó vết thương, vô số đống đồ phải giặt, ủi và gấp lại. Nhiệm vụ trong cuộc đời một người mẹ giống như cưỡi một con ngựa gỗ: lên, xuống, rồi quay vòng vòng. Ngược lại, tình yêu của mẹ vượt trên tất cả ngoài ý nghĩa trách nhiệm. Nó trở thành tài sản thừa kế của con. Thứ tài sản thừa kế đó là động lực phát triển gia đình thành thế hệ.
Tình yêu của mẹ không thể tìm thấy trong  vật gia truyền hay trên mảnh đất gia đình. Nó cũng không thể tìm thấy trong công việc buồn tẻ hằng ngày. Tình yêu người mẹ không đến từ trái tim của một phụ nữ. Tình yêu của mẹ chảy từ thế hệ này sang thế hệ khác. Một cánh tay nâng đỡ, một cái ôm âu yếm, một kiến thức, một tính cách, một nền tảng vững chắc giúp cho sự phát triển của nhân cách.
Tình yêu của mẹ là cái nền để những điều vĩ đại mọc lên trên đó. Tình yêu của mẹ phát triển nhận thức và tính cách của con. Nó là hỗn hợp của truyền thống, kinh nghiệm tích lũy, giá trị và kỹ năng làm mẹ. Tình yêu của mẹ vươn lên bất chấp thời gian. Như một dòng nhựa sống, nó lan chảy trên những nhánh cây gia đình. Tôi đã được nuôi dưỡng, dạy dỗ theo một cách gián tiếp bởi các tổ tiên chưa từng gặp mặt. Dù trải qua hàng trăm năm, nhân cách của họ vẫn mãi tồn tại trong gia đình.
Tôi nhớ rõ khoảnh khắc được nhận tài sản thừa kế của mẹ. Lúc ba tuổi, tôi được bà ngoại quấn quít bằng tấm vải giường và bế trên bụng. Bà ngồi ôm tôi trong vòng tay. Khi bà ngoại run run, cái ghế kêu “Kót két… kót két…” Tai tôi áp vào lồng ngực nghe thấy tiếng thở của bà, cả những rung động của trái tim. Tôi đắm mình trong không khí yêu thương ấm áp đó.
Bây giờ bà đã mất, tôi ôm đứa con vào lòng và cũng hát cho nó nghe. Tôi cố tạo lại không khí yêu thương bao bọc xung quanh mấy đứa con. Tôi học cách tập trung sự quan tâm và tình yêu lên bọn nhỏ. Bà ngoại cũng biết một cách ghé nhìn qua gọng kính và qua đó truyền đi những ánh mắt yêu thương. Bà ngoại đã cho tôi một thứ còn giá trị hơn vàng, đó là tình yêu của người mẹ.
Tình yêu của mẹ có thể được tìm thấy và cất giữ ở những nơi đặc biệt.
Một ngày hè lúc tôi mới 8 tuổi, tôi nhảy xuống từ cây dâu trên sân sau và chạy thẳng vào nhà. Chán nản muốn tìm gì đó làm cho vui, tôi chạy lên cầu thang. Mẹ để cửa phòng hé mở. Tôi mở nó và hơi sợ khi nhìn vào bóng tối bên trong. Một hộp vỏ sò bỏ quên của người dì quá cố Carrie. Tôi đặt cái vỏ lên tai, nhắm mắt lại và cảm nhận những âm thanh phát ra từ nó. Sau khoảng một phút, tôi cất miếng vỏ sò và gạt cái hộp ra khỏi lối đi. Bỗng một chiếc hộp khác lộ ra, tôi mở nó. Chiếc hộp chứa toàn sách của McGuffey.
Tôi mang cuốn sách ra khỏi gác mái rồi lên giường nằm đọc, tôi mải mê đến quên cả thời gian. Trước khi kỳ nghỉ hè kết thúc, tôi đã đọc hết sách trong hộp. Nghe bố mẹ kể lại, tôi nhận thức nhiều hơn về đóng góp của tổ tiên cho cộng đồng địa phương. Dì Carrie đã từng dạy học trong một căn phòng nhỏ giống như ông cố và bà cố từng làm. Tôi cũng rất thích những cuốn sách của McGuffey.
Tìm kiếm trong đống sách cách đây mấy tháng, tôi thấy mấy cuốn khá cũ của McGuffey. Tôi lôi chúng ra và gọi bọn trẻ lại, kể cho chúng biết làm sao tôi tìm được mấy cuốn sách và những việc làm của tổ tiên. Tôi mua các bản sao của sách McGuffey và bắt mấy đứa con đọc. Khi cậu con trai ngồi đọc trong vòng tay, tôi giải thích ý nghĩa lịch sử của các câu chuyện. Tôi thêm vào đó mấy mẩu tin giật gân trong lịch sử gia đình. Tôi đang truyền lại tình yêu người mẹ cho thế hệ tiếp theo.
Tình yêu được truyền đi trong gia đình qua mấy miếng vải trải giường. Khi tôi quấn vải cho con, Matthew đứng quay mặt về bếp, nhìn tôi căng miếng vải trước mặt nó. Tôi cắt ra, ủi thẳng và khâu lại. Khi tôi chụm miếng vải lại, bọn nhỏ nhìn tôi như có điều thắc mắc muốn hỏi. Tôi kể cho chúng nghe về tổ tiên xa xưa, bà đã dùng vải trải giường để quấn cho cả dòng họ. Tôi nhắc nhở chúng về miếng vải trải giường mà bà ngoại đã làm cho chúng.
Ngày nào tôi cũng khâu vá, kể cho con nghe mấy câu chuyện xảy ra từ rất lâu. Sau nhiều tháng làm việc, miếng vải được khâu xong. Tôi quấn vải quanh người đứa con trai, mắt nó ánh lên vẻ hạnh phúc trong vòng tay tôi. Thằng bé lên tiếng làm trái tim tôi muốn tan chảy: “Ấm quá mẹ ơi, con có thể cảm thấy tình yêu của mẹ trong nó”. Tôi đã để lại cho con thứ tài sản quý giá, đó là tình yêu của người mẹ.
 
Venita Parsons
Sự đời cà khịa cái chơi
Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
0
NGƯỜI MẸ CÓ TÀI CHỮA BỆNH

Vết thương chỉ lành khi chúng ta chịu đựng đến cùng.
Marcel Proust


Tôi lớn lên ở West Mifflin, một thị trấn nhỏ bên ngoài thành phố thép Homestead miền tây Pennsylvania. Vì nhà có sáu người con nên tôi luôn muốn giành lấy sự quan tâm của mẹ, cố gắng đền đáp tình yêu thương đó. Mẹ là một người thầy thực sự, không chỉ hướng dẫn chúng tôi làm mọi việc mà còn giúp mỗi đứa con hình thành nên cách suy nghĩ và cá tính cho riêng mình.
Dù ở nhiều mức độ khác nhau, bà truyền lại cho chúng tôi tấm lòng biết cảm thông, sự hiểu biết và sẵn sàng giúp đỡ người gặp khó khăn. Chúng tôi có niềm tin mạnh mẽ vào Thiên Chúa, sẵn sàng đương đầu với mọi khó khăn.
Mẹ rất yêu thiên nhiên. Mùa xuân nào cũng vậy, mẹ trồng vô số các loại hoa quanh ngọn đồi phía sau nhà. Bà khuyến khích chúng tôi trồng hoa vào mùa xuân. Suốt tháng Tư và tháng Năm, chúng tôi cùng nhau trồng hoa và dọn dẹp đá quanh đồi. Ở khu này dường như chỗ nào cũng có đá. Khoảng cuối tháng Năm, đầu tháng Sáu, quanh đồi hoa nở rộ đủ sắc màu và kéo dài cho đến hết mùa hè.
Nhờ mẹ hướng dẫn, tôi bắt đầu phân biệt được các loại hoa và sớm nhận diện được một số lượng lớn, cũng như là rất nhiều loại cỏ dại. Có một loại cỏ dại tôi rất khó nhận ra đó là cây sơn độc.
Khi 10 tuổi, tôi phát hiện mình bị dị ứng với sơn độc. Rõ ràng tôi đi qua một lùm cỏ dại và đã bị nhiễm độc. Vì bị dị ứng, tôi được đưa đến bác sĩ để tiêm thuốc nhưng cái ngứa ngày càng khó chịu. Lúc đó tôi thật sự nhận ra mẹ thương tôi như thế nào.
Khi tôi khóc, bà lau khô nước mắt cho tôi. Khi vết ngứa làm tôi khó chịu, mẹ lau cơ thể tôi bằng dung dịch có màu xám sẫm để làm lành vết đau. Để tránh các vết trầy xước bị nhiễm trùng, mẹ cột các ngón tay tôi lại để không thể gãi khi quá ngứa. Khi bệnh sắp khỏi, mẹ dìu tôi xuống cầu thang vì lúc đó đôi chân tôi bị sưng không thể tự đi được. Mẹ khen tôi là một cô gái dũng cảm. Tôi cảm thấy rất tự hào đến quên cả vết đau trên chân. Mẹ đã cho tôi niềm an ủi mà tôi cần hơn bất cứ cái gì khác.
Nhiều tuần trôi qua, cuối cùng tôi đã hồi phục nhưng vẫn mang những vết thẹo trên mình. Giống như mọi thứ trên đời này, kinh nghiệm nào cũng có mặt tốt của nó. Tôi đã học được từ mẹ tính ân cần mà nó có thể là liều thuốc chữa lành bách bệnh.
Tính cảm thông, sự thấu hiểu, và tấm lòng sẵn sàng giúp người có thể được thực hiện bằng nhiều cách khác nhau, đặc biệt là với hai đứa con của tôi. Chúng chỉ mới là những thiếu niên. Bất kỳ khi nào một trong hai đứa gặp khó khăn hay có niềm vui muốn chia sẻ, chúng sẽ gọi cho bà ngoại và cùng thảo luận với bà. Bà sẽ tìm ra một giải pháp hợp tình hay cùng chúng chia sẻ niềm vui chiến thắng.

Margaret A.McDonald
Sự đời cà khịa cái chơi
Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
0
ĐẾN KHI CÁI CHẾT CHIA RẼ CHÚNG TA
 
Mối quan hệ giữa đàn ông và phụ nữ luôn tiềm ẩn điều kỳ diệu.
Paul Valery
 
Mẹ treo khung ảnh của bố trong phòng ngủ. Thực ra mẹ không thật sự nhìn được nhưng tôi chắc gương mặt bố vẫn còn nguyên trong ký ức của mẹ. Bây giờ khi nhìn ảnh, tôi cảm thấy nỗi đau và sự lo lắng của một người đàn ông, người lẽ ra phải đặc biệt hơn những gì tôi nghĩ. Tôi thấy nỗi buồn và sự tuyệt vọng trong đôi mắt xanh ấy. Nhiều năm nay, tôi không còn nghi ngờ về tình yêu của bố dành cho tôi.
Tôi chắc ông thật lòng yêu thương tôi cũng như bố đã yêu hết 12 đứa con của mình. Một gia đình quá đông đã dốc cạn mọi sức lực của ông. Trên thực tế, ông không phải là người cha mà các con yêu mến, không phải là một người nhiều tâm sự. Bố sống xa cách, có nhiều rắc rối, luôn có khoảng cách về mặt tình cảm.
Tôi không rõ mẹ có bao giờ nghĩ nhiều về tình yêu bố dành cho mẹ hay không. Chúng tôi chưa bao giờ nói về chuyện này, nhưng kiểu suy nghĩ đó khá xa lạ với mẹ. Cũng giống như ngoại, bà là người di cư từ Nga sang Mỹ khi còn trẻ, rất siêng năng và vâng lời chồng. Ông là chủ gia đình và là bạn đời của bà, dù họ là một cặp không xứng và rất nghèo. Thời đó những từ như “sự khác biệt bù trừ” hay “không tương xứng” còn là quan niệm xa lạ. Còn cụm từ nghe lạ tai như “đến khi cái chết chia rẽ chúng ta” lại là một lời thề nghiêm túc.
Bà là người theo đạo Cơ Đốc. Chồng bà, ông Bill là người duy nhất có thể hôn bà. Khi đó nụ hôn còn chứa đầy ý nghĩa. Bạn có nhớ không? Những người đàn ông và phụ nữ ăn mặc chỉnh tề hôn nhau trên màn ảnh. Họ trao nhau ánh mắt có hồn và tâm sự rất nhẹ nhàng chứ không như phim ảnh ngày nay.
Tôi biết mẹ còn nhớ những ngôi sao như Bogie và Ingrid, Katherine và Spencer, hình tượng bất diệt của Oliver và Oberon trong vai Cathy và Heathcliff. Vì bị mù nên bà cũng không xem được nhiều phim.
Nếu có thể xem, mẹ cũng không thích vì có lần bà nói với tôi “đó không phải là tình yêu”. Bà không có ý nhắc đến những bộ phim khêu gợi nhẹ nhàng đó, mà muốn nhắc đến cuốn tiểu thuyết của Judith Krantz trên đài từng kể. Dịch vụ sách nói cho người mù là một nguồn giải trí phong phú. Nhờ quan sát thói quen của mẹ, tôi hiểu được những gì bà nghĩ và cảm nhận.
Những gì bà nghĩ và cảm nhận về tình yêu đặc biệt giống với tôi. Mẹ không thích “tình dục lộ liễu” như kiểu diễn của Jackie Collins và Judith Krantz. Mẹ không thích vì thấy chẳng có gì kỳ diệu. Những điều kỳ diệu trong bài hát mẹ nghe hồi trẻ như “Cái được gọi là tình yêu là gì?” và “Anh đem đến tình yêu cho em – Anh không muốn làm điều đó” và còn nhiều hơn nữa.
Thỉnh thoảng, mẹ có kể tôi nghe về “những bộ phận nhạy cảm”. Mẹ rất thoải mái với cách biểu lộ cảm xúc như vậy, cho rằng nó còn đỡ hơn những lời lẽ thô tục mà các phụ nữ trẻ quen nghe. Tuy nhiên, mẹ thích điều kỳ diệu trong một cuộc tình. Nó là linh hồn của tình yêu lãng mạn.
Còn gì kỳ diệu nếu họ không khống chế được cảm xúc dạt dào của mình? Mẹ và tôi đều hiểu đó không phải là tình yêu nếu anh ấy không bị quyến rũ bởi nụ cười, suy nghĩ nhạy bén và dáng đi của cô ấy. Làm sao có thể là tình yêu nếu chúng ta không tin rằng cô ấy chưa bao giờ cảm thấy như thế trước đây, một niềm hạnh phúc ngây ngất khi nghe giọng nói của anh và có thể đến bất kỳ đâu để được sống cùng anh.
Đó là những thứ rất thật, giống như chuyện tình của Heathcliff và Cathy. Tôi chưa biết người phụ nữ nào lại không khóc vào cảnh cuối bộ phim “Wuthering Heights” khi Laurence Oliver bế Merle Oberon đến cửa sổ để cho nàng thấy những cánh đồng lần cuối cùng. Tôi cũng không biết người đàn ông nào lại không rơi một giọt nước mắt (nếu anh ta nói thật) khi Ilse giải thích với Rick trong vở Casablanca vì sao cô không thể gặp anh ngày hôm đó tại Paris nhiều năm trước.
Tôi cũng không biết có người phụ nữ nào (kể cả tôi) chưa từng làm chuyện điên rồ thú vị ấy dưới danh nghĩa tình yêu. Sự giáo dục, văn hóa, tiền bạc, trí thông minh và những tính chất khác không thể tác động đến cách chúng ta phản ứng khi bị kích thích. Tất cả chúng ta đều đã trải qua việc này một hay nhiều lần, nếu chưa thì chúng ta cũng đang mong đợi nó. Tình yêu làm cho tim bạn đập nhanh hơn chút ít khi còn trẻ, hay tạo cảm giác mãn nguyện lúc về già. Mẹ tôi chỉ biết về thứ tình yêu đó, chính là giấc mơ sau cùng của người đàn ông cho dù nó làm anh ta tốt hơn hay tệ hơn.
Tôi biết điều này thật khó nhưng mẹ tôi đúng khi cố đeo bám giấc mơ đó. Chúng tôi có chung một giấc mơ kể cả khi đã lấy được nhiều bằng cấp, đi đến nhiều nơi trên thế giới và cạnh tranh với đàn ông trong mọi lĩnh vực.
Vấn đề quan trọng là mẹ nghĩ đúng về sự khác biệt giữa việc đơn thuần chỉ là thể xác và cái điều rất thực. Trong giấc mơ, chúng ta không có một cơ thể hoàn hảo để có một tình yêu hoàn hảo. Trong giấc mơ, anh ấy mạnh mẽ, ân cần và chững chạc. Anh ta là Gary Cooper, Clark Gable hay Cary Grant, tất cả đều là những gã cao to có sự nhạy cảm và tính trẻ con giống như Tom Hanks hay Harrison Ford.
Trong giấc mơ, anh tặng hoa cho chúng ta chẳng vì lý do gì. Khi đã kết hôn rất lâu, anh vẫn tặng nhẫn kim cương vì những năm tháng hạnh phúc vừa qua. Dù chúng ta là những phụ nữ độc lập và có tài, anh ấy vẫn mang xe đi đổ xăng, mở cửa xe cho chúng ta, sửa những thứ lặt vặt trong nhà.
Thực tế, anh ấy có thể quên những ngày lễ kỷ niệm, bề ngoài trông không giống ngôi sao điện ảnh và cũng không thể sửa cái gì, nhưng chúng ta vẫn yêu anh ấy. Điều đó không thể lay chuyển. Chúng ta biết anh ấy cũng yêu mình dù không cư xử như người trong mơ.
Đó chính là cách mẹ hiểu tình yêu của bố.
Con muốn có được cách hiểu đó, Mẹ ơi.
 
Joan Abo Ryan
Sự đời cà khịa cái chơi
Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
0
NGƯỜI MẸ GIỎI NẤU NƯỚNG
 
Từ nhỏ đến lớn, tôi thường xuyên nghe mẹ nói về thức ăn. Bất kỳ khi nào đi dự tiệc về, mẹ lại kể tôi nghe từng chi tiết nhỏ về cái thực đơn. Mỗi lần đi ăn tối ở một nhà hàng sang trọng về, mẹ lại huyên thuyên về các món nước sốt, súp, và trứng chiên…
Sau khi mẹ mất vào năm 1988, bố đưa tôi cuốn nhật ký của mẹ trong chuyến đi của họ đến Anh vào năm 1976. Họ đi bằng tàu Queen Elizabeth II, ở trong một khách sạn tại thành phố London khoảng một tuần. Cuốn nhật ký của mẹ toàn những đoạn mô tả con người, công viên, cảnh đẹp và mọi âm thanh của thành phố mà mẹ từng mơ. Nổi bật nhất là có vô số chi tiết mô tả các loại thức ăn mà họ dùng trên tàu, khách sạn, tại các nhà hàng và phòng trà ở London.
Vì bản thân là một đầu bếp giỏi, mẹ có thể đoán được các đĩa thức ăn, như: chúng được làm như thế nào, thành phần gồm những gì. Nhờ sự vui vẻ, mẹ đã học được một số công thức nấu ăn từ những đầu bếp thân thiện.
Từ khi đặt tay vào cuốn nhật ký, một phụ nữ trưởng thành như tôi phải thán phục tình yêu của mẹ dành cho nấu ăn. Bà luôn đam mê những buổi nói chuyện về thức ăn. Tôi thấy mình chẳng là gì so với người đầu bếp già ấy, người luôn cố gắng liên hệ với những đầu bếp có cùng thiên hướng.
Tình yêu của tôi dành cho việc này cũng làm tôi thấy thú vị khi nói chuyện với những người tôi từng quen. Tôi đặc biệt thích chia sẻ niềm vui nấu ăn, cách chuẩn bị các bữa ăn,văn hóa ăn uống với mấy người bạn. Điều này giúp ích rất nhiều trong công việc của tôi: viết sách dạy nấu ăn.
Thật tệ vì sự hiểu biết và lòng biết ơn dành cho tài năng của mẹ đã không nở rộ cho đến khi bà mất. Cuối cùng, tôi cũng làm nghề có liên quan đến thức ăn. Tôi thất vọng vì mẹ không biết mình trở thành người viết sách dạy nấu ăn, rằng tình yêu của tôi dành cho thức ăn cũng không kém gì mẹ.
Lẽ ra chúng tôi đã có những buổi nói chuyện rất tuyệt vời.
Lẽ ra chúng tôi có thể chia sẻ được nhiều bí quyết nấu ăn.
Vì vậy bây giờ, chúng tôi liên hệ với nhau một cách thầm lặng. Tôi kể cho bà nghe về tình cảm của mình, cũng là những cảm xúc ngày xưa của mẹ. Nhưng buổi nói chuyện chỉ xuất hiện trong suy nghĩ của tôi mà thôi.
 
Jessie Tirsch
Sự đời cà khịa cái chơi
Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
0
CÔNG THỨC CỦA CUỘC SỐNG
 
Mỗi lần hương thơm của loại tôm Creole bốc lên trong gian nhà ở Nam Florida. Điều đó có nghĩa chị Maria đang nấu bữa tối. Lúc đó, chúng tôi nghĩ mẹ thật may mắn vì nhà có đến bốn người con gái. Mẹ dạy chúng tôi nấu ăn từ khi còn rất nhỏ để chia sẻ việc nhà với bà. Ngoài những món cơ bản, mẹ còn dạy chúng tôi nấu những món đặc sản: thức ăn đóng hộp dành cho mùa hè, đậu phộng chiên cho lễ Hallowin, bánh kẹp nướng ăn trong lễ tạ ơn và Giáng sinh.
Gia đình đặc biệt tôn trọng bữa tối, mặc dù khi ấy chúng tôi thấy phiền toái vì thích được tự do. Bữa tối là thời gian chúng tôi chia sẻ những chuyện vui buồn trong ngày, hay kể mấy câu chuyện tiếu lâm cho vui.
Dĩ nhiên không phải lúc nào gia đình cũng vui vẻ, giống như cái ngày đứa em gái 5 tuổi bắt đầu nói câu chửi tục mà nó mới học được ở trường. Mẹ đang lau bàn giật mình nên đánh rơi mất chồng tô. Khi còn tuổi thiếu niên, chúng tôi vẫn nghĩ nấu ăn chỉ là chuyện vặt. Bây giờ, sở thích của chúng tôi là được chuẩn bị bữa ăn, cùng nhau vui vẻ trong bữa tối gia đình.
Giờ đây, chúng tôi đều có gia đình riêng, cảm thấy mình là những người con rất may mắn. Mẹ không chỉ dạy chúng tôi nấu ăn mà còn dạy chúng tôi phải biết yêu thương nhau. Sau nhiều năm, tôi không thấy có công thức nào tốt hơn cho cuộc sống như công thức mà mẹ đã dạy chúng tôi.
 
Andra Schabo
Sự đời cà khịa cái chơi
Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-17 17:14:06Soccon>
“CON TRAI TÔI LÀ BÁC SĨ”
 
Có hàng tá chuyện cười về các bậc cha mẹ người Do Thái. Họ thường khuyên con mình theo nghề bác sĩ vì chúng sẽ được người ta tôn kính. “Con trai tôi là bác sĩ” là một trong số nhiều câu chuyện tôi thích.
 
Bà Bernstein vội vã chạy dọc theo bờ biển, ra hiệu cho người bảo vệ đứng ở đằng xa. Khi đến gần, bà ra hiệu chỉ về phía đại dương và la to: “Cứu! Cứu! Con trai tôi là bác sĩ đang chết đuối.”
 
Vô danh
Sự đời cà khịa cái chơi
Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
0
BÀI HỌC TỪ JUDI
 
Nếu là người khôn ngoan, bạn nên tỏ ra hạnh phúc.
Colette
 
Nếu có một thứ tôi ghét, đó chính là mấy trò đùa của người mẹ chồng. Sự thật tôi chẳng hiểu chúng có nghĩa gì. Bạn thấy đấy, tôi yêu mẹ chồng tôi. Tôi muốn giống bà ta, một phụ nữ thành đạt có nhiều quần áo đẹp và có vẻ đẹp tự nhiên mà nhiều người không có.
Judi và tôi cùng có mặt vào ngày chồng tôi đưa tôi về gặp mặt bà. Chưa bao giờ có sự ghen tị nào giữa chúng tôi, kể cả khi vị giáo sĩ ghi lộn tên bà ấy vào vị trí cô dâu của tờ giấy kết hôn. Bà nghĩ đó chỉ là trò đùa nhỏ. Tôi thì nghĩ đó là một sự trêu chọc nhưng cũng cười vì thấy bà cười.
Judi dạy tôi nhiều thứ mà các bà mẹ không dạy, kể cả mẹ đẻ và mẹ kế. Ví dụ, bà dạy tôi thứ Bảy phải là ngày nghỉ, không đi làm, không làm việc vặt, không đi đâu với chồng.
Chúng tôi thường đi chơi thứ Bảy với nhau. Đầu tiên là ăn trưa tại sân The Palm, rồi đến khách sạn Plaza ở New York. Judi yêu ẩm thực người Anh nhưng không thích cách tiếp đãi của họ mặc dù luôn có nghệ sĩ biểu diễn trong nhà hàng.
Sau khi ngốn hàng ngàn calori, bà cùng tôi đến Trung tâm Lincoln để xem những cơ sở dạy balê lớn. Bà xem việc đi chơi này là tập thể dục. Dù thứ Bảy nào cũng đi ăn no nê nhưng bà không hề lên cân.
Judi cũng rất đam mê đồ trang sức. Vẻ óng ánh phát ra từ tiệm Tiffany thường làm bà hoa mắt. Tôi thấy tự hào khi cùng bà đến tiệm Tiffany vì Judi được mấy người chào hàng ở đây săn đón rất kỹ. Các du khách thường phải xếp hàng chờ mua trong khi Judi la cà hỏi thăm gia đình mấy người bán hàng. Trong khi tán gẫu, bà sẽ để ý xem có món nào mới và giới thiệu cho khách hàng.
Judi thích mua sắm, đặc biệt ở những tiệm Bonwit và Bergdorf. Bà nói, ở đó, họ có bộ đồ phù hợp với khổ người bà, đó là cỡ tám. Để dạy tôi vài mẹo khi mua đồ, Judi nhấn mạnh quần áo thời trang sẽ không hợp nếu mua lớn hơn cỡ sáu. Nếu tôi nói bà đang mặc cỡ tám thì bà nói rằng: “Vì bây giờ người ta cắt nhỏ hơn ngày xưa.”
Judi còn dạy tôi nhiều bài học quý giá khác.
Bà dạy rằng một phụ nữ có công việc hẳn hoi không cần phải lấy họ chồng. Ông George, chồng hai của bà hiểu vì sao Judi không đổi tên khi kinh doanh sau khi đã kết hôn. Tôi không biết ông ấy có để ý hay không. Thật khó biết vì tôi chưa bao giờ nghe George nói quá hai từ “xin chào” và “tạm biệt”.
Dù sao, tôi nghĩ nếu ông không để ý đến chuyện này thì có lẽ chồng tôi cũng vậy. Anh cũng không để ý. Bà đã dạy con mình rất đúng.
Bà còn dạy phụ nữ không cần thiết phải nấu nướng nếu họ không muốn. Nấu ăn chỉ nên là chuyện giải trí cuối tuần.
Tối nào cũng vậy, Judi thường ra ngoài ăn. Thỉnh thoảng bà ăn gà nướng, lúc khác lại gà chiên, gà Kung Pao. Lúc nào cũng phải là gà. Bà thật sự xem trọng câu ngạn ngữ “Bữa ăn ngon phải có gà”.
Khi chúng tôi ăn nhiều món gà khác nhau, Judi nhớ lại những bữa ăn tuyệt vời bà từng nấu khi có thời gian. Judi nấu ăn rất ngon và có dinh dưỡng. Vì sao đồ ăn Judi nấu lại nhiều dinh dưỡng? Bí quyết của bà là cho thêm ít tỏi và muối trộn. Mặc dù thức ăn rất ngon nhưng tốt hơn là nên bỏ ra vài giây xuống phòng tắm trước… nếu không, bạn có thể đoán điều gì sẽ xảy ra.
Judi còn dạy tôi bí quyết làm móng đẹp. Không phải ra tiệm làm mà chỉ tự làm ở nhà thôi. Đầu tiên, bà dẫn tôi đi đến tiệm làm móng. Sau đó bà bảo con trai rằng móng tay tôi sẽ hư nếu tôi phải lau dọn. Judi cho anh ta hai chọn lựa. Một là anh phải làm hết việc nhà, hai là một người khác sẽ làm tất cả. Rất may Rob luôn nghe lời mẹ, anh kiếm ngay cho tôi người giúp việc nhà.
Điều quan trọng nhất Judi dạy tôi là làm sao có được hạnh phúc mãi mãi.
Bà đã chết sau ngày chơi bài với mấy người bạn trên bãi biển. Sau đó, họ đi ăn tối và cười vui kể chuyện về mấy đứa con. Lúc về nhà, Judi đang làm ít rượu cooktail cho mình và chồng thì bất ngờ chứng phình động mạch não lại đến. Bà chết ngay lập tức. Nhưng Judi đã dặn dò rất kỹ phải làm gì sau khi bà chết.
Chúng tôi hỏa táng bà vào một ngày hè oi bức. Gia đình đã thực hiện những mong ước của bà vài tuần sau đó. Judi muốn rải tro thiêu ở những nơi bà thích như: tiệm Berdorf, Bonwit, Tiffany và nhà hàng Plaza.
Nơi nào cũng có rải ít tro làm tôi có cảm giác bà đang chờ mình cùng đi mua hàng. Đó chính là bài học cuối cùng của Judi: Hãy chọn nơi an nghỉ cuối cùng là nơi bạn thật sự yêu thích. Bạn sẽ ở đó mãi mãi.
 
Erica Ress
Sự đời cà khịa cái chơi
Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
0
MABEL
 
Điều tốt đẹp nhất bạn có thể làm cho người khác không phải là chia sẻ sự giàu có của mình mà giúp anh ấy nhận ra sự giàu có của bản thân.
Benjamin Disraeli
 
Đứa con đặc biệt là đứa con đầu tiên. Mẹ đã nói chị là một đứa trẻ đặc biệt trong thế giới. Tôi không biết lúc đó mình nhỏ cỡ nào khi mẹ bảo chị là một người đặc biệt. Chúng tôi học Mười điều răn của Đức Chúa Trời ở trường vào Chủ nhật. Dù thế nào mẹ cũng nhận ra các đứa con của bà biết cách sống để trở thành những đứa trẻ đặc biệt ngay từ khi ra đời.
Những đứa trẻ đặc biệt luôn được phục vụ đầu tiên. Chúng không bao giờ bị trêu chọc và luôn được tha lỗi dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Chúng luôn được yêu thương và tôn trọng hơn những đứa khác trong thế giới bọn nhóc. Mỗi gia đình đều có một đứa như vậy.
Tôi lúc đó là đứa trẻ năm tuổi. Một buổi chiều Chủ nhật, chú Carl và dì Laura đang cùng ngồi với mấy đứa con của mình. Trong khi chơi, tôi chợt để ý không biết đứa nào là đặc biệt trong đám con của cô chú. Tôi ngừng chơi và cẩn thận nhìn qua, không có đứa nào đặc biệt, ngày nào trông bọn chúng cũng bình thường.
Tôi chạy đến với mẹ và bảo có điều quan trọng muốn nói. Tôi nói: “Chú Carl và dì Laura chưa sinh đủ con. Họ thiếu một đứa đặc biệt.” Mẹ ôm tôi nói: “Không phải gia đình nào cũng có một đứa đặc biệt, chỉ những gia đình được Chúa tin tưởng mới có.”
Hồi còn bé, tôi nghĩ Chúa đã làm cho Mabel trở thành một đứa đặc biệt. Bây giờ, tôi biết mẹ yêu chúng tôi nhiều đến độ xem căn bệnh chậm phát triển trí tuệ là có thể chấp nhận chứ không muốn ghét bỏ đứa nào.
Chị Mabel đã được 13 tuổi khi tôi sinh ra. Tôi nhớ mình đã từng dẫn chị ấy đi trên một con đường khi hoa dại còn cao hơn đầu tôi, ong bướm bay khắp nơi. Không có gì lạ khi một đứa bé lại là người bảo vệ, chăm sóc cho một cô gái gần như đến tuổi trưởng thành. Chị có vai trò quan trọng trong cuộc đời tôi, như không khí tôi thở. Chị là người dễ vui vẻ, dễ nổi nóng và cũng dễ buồn.
Đám đông, người lạ, hay bất kỳ nơi đâu đều có thể làm chị lúng túng và òa khóc. Mọi người trên thế giới (trừ giáo viên và cha đạo) đều biết mẹ không thể dự các buổi họp phụ huynh vì bà không thể bỏ cô gái đặc biệt ấy ở nhà một mình. Nếu muốn đi, bà phải dẫn chị ấy theo.
Chúng tôi thường chạy vội về nhà học bài rồi cho mẹ với Mabel xem các tấm thiệp, nói chuyện rôm rả như một đàn ngỗng. Đứa nào cũng cố gắng trở nên quan trọng bằng cách nói lớn hơn. Sau đó, chúng tôi cùng ngồi vào bàn ăn tối.
Tất cả chúng tôi phải chịu đựng hay đã từng xúc phạm nhau vì tính tình thất thường của tuổi mới lớn. Tôi cũng không ngoại lệ. Chỉ trong một giờ, tôi có thể vừa yêu vừa ghét Mabel. Cảm xúc cứ xoay đều, lúc thấy tự hào, lúc lại xấu hổ vì chị. Tôi hạnh phúc vì chị đã được sống, tức giận vì chị sống lâu hơn quãng thời gian 5 năm được dự đoán.
Khi đã lớn, tôi đơn giản chấp nhận con người chị. Hồi nhỏ, tôi hay cố tập cho chị viết tên của mình. Mấy đứa trẻ khác cũng làm vậy nhưng tất cả đều thất bại. Dù sao thì thất bại ấy đã đưa Mabel từ vị trí đặc biệt xuống còn bình thường.
Hai giờ sáng, 16-9-1978, tôi nhận được điện thoại báo Mabel đã mất. Trằn trọc trong giấc ngủ, tôi tự hỏi: “Chị sẽ đi về đâu? Mabel không bao giờ chạy trốn cuộc sống”. Chị không hề chạy trốn. Mabel đã chết. Lúc đó, tôi hiểu ý nghĩa câu: “Khi đã nhìn rõ qua gương, một không gian tối tăm, chúng ta sẽ rõ mặt nhau.”
Theo các chuyên gia y tế, tuổi thọ của Mabel là 5 năm. Với tình yêu và sự chăm sóc của mẹ, chị ấy sống đến 56 năm. Chị sống lâu hơn mẹ tôi chín tháng. Tôi tin Mabel chết vì đau lòng trước cái mất của mẹ.
 
Mary B.Ledford
Sự đời cà khịa cái chơi
Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
0
TỐT NGHIỆP
 
Con đường phát triển nghị lực là phải cố gắng.
James A.Michener
 
Tôi nhớ lần tản bộ từ trường về nhà hôm đó, một ngày xuân năm học lớp hai, tôi vừa nhận được tin giáo viên của năm học kế là bà Olsen. Steve, anh trai tôi đang học lớp bảy. Dĩ nhiên anh ta biết rõ ngôi trường này và tất cả giáo viên.
Anh cảnh báo: “Em nên cầu nguyện để đừng gặp Olsen. Bà ta bắt em phát biểu liên tục, nếu sai sẽ bị đánh ngay trước lớp! Ngày nào em cũng phải làm bài kiểm tra ngắn, nếu sai sẽ bị đánh vào tay!”
Mẹ tôi la: “Đủ rồi, Steven! Đừng nói bậy! Laurel! Đừng nghe anh con. Bà Olsen là người tốt. Không giáo viên nào làm những việc như vậy cả.”
Mẹ là chủ tịch hội phụ huynh trường, vì vậy bà biết tất cả giáo viên. Tôi cảm thấy hơi khó chịu trước viễn cảnh bị ăn đòn vì quên học bài. Tôi về nhà nhưng trong đầu không thể xua tan hình ảnh bà Olsen.
Con chó Laddie đang đứng trên sân vẫy đuôi chờ tôi về. Nhà không có hàng rào nhưng tuyệt đối nó không rời sân chạy ra đường. Đến nơi, tôi vội ôm lấy cái đầu rồi kéo chân nó vô nhà. Tôi gọi lớn: “Mẹ ơi! Con về rồi!” Tôi xuống bếp treo tờ kiểm tra lên tủ lạnh rồi kiếm cái gì đó ăn trong khi chờ mẹ nấu bữa tối.
Có hai thứ tôi rất thích làm là xem mẹ nấu ăn và xem bố cạo râu.
Mỗi sáng, tôi thường ngồi trên nắp bàn cầu xem bố cạo từng dao trên cái má đầy xà phòng. Bố cạo râu có vẻ rất điệu nghệ. Đến lúc chào tạm biệt, tôi không quên khen mặt ông rất nhẵn. Đến chiều, tôi kể mẹ nghe những chuyện trong ngày và xem đôi tay mảnh mai ấy thái và khuấy đồ ăn. Có hai thứ rất tương phản: Với mẹ, đó là làn da mềm mại và mái tóc đỏ đồng. Với bố, đó là mái tóc đen nhánh và đôi mắt rất giống tổ tiên người Cherokee.
Vào một ngày, khi vừa bước qua cửa nhà bếp, tôi thấy mẹ đang khóc rồi dùng khăn lau nước mắt. Tôi hỏi:
“Chuyện gì vậy? Sao mẹ khóc?”
Vai mẹ như muốn đổ xuống, rồi nói: “Con yêu, chúng ta phải chuyển nhà.”
Chuyển nhà! Không thể được! Đầu tôi như muốn vỡ tan. Chúng ta sẽ không chuyển nhà. Chúng ta sẽ ở đây mãi mãi. Theo tôi nhớ thì trước đây nhà tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc này. Chúng tôi đã sống gần những người hàng xóm quen thuộc bao lâu nay, và cuộc đời sẽ tiếp tục như vậy.
Tôi hỏi: “Mẹ nói chuyển nhà là sao? Chúng ta sẽ đến đâu?”
Tôi nghe bà giải thích vì sao chúng tôi phải ra đi. Qua điện thoại, mẹ phải lặp đi lặp lại câu chuyện đau lòng này cho những người bạn và họ hàng nghe. Dường như khi anh em tôi đang sống hạnh phúc mỗi ngày thì bố mẹ phải đấu tranh với các món nợ và công việc làm ăn đang suy sụp.
Bố tôi đã làm cho nhà máy giấy St. Regis được nhiều năm. Sự nghiệp đang trên đà tốt đẹp. Lúc đầu, bố làm nghề chụp ảnh cho Trung tâm Kiểm soát bang Washington và học thêm nghề điều tra viên.
Ông ấy bắt đầu làm việc cả ngày và đêm. Lúc thì ông được gọi là luật sư, lúc lại là doanh nhân. Có lúc bố tin mình có thể bỏ công việc tại nhà máy để làm điều tra toàn thời gian. Trong khi đó, Trung tâm Kiểm soát lại gọi đi chụp ảnh hiện trường. Mong ước bố tôi “được làm ông chủ” đã khiến ông có quyết định quá lạc quan và hấp tấp. Sau đó, khi công việc làm ăn thất bại, ông ấy không dám cho ai biết và ngày càng ngập sâu trong nợ nần.
Tôi chẳng bao giờ để ý bố đang ở đâu. Mẹ nói bố đang ngủ do làm việc suốt đêm. Sau đó tôi biết ông hề có mặt ở nhà. Dù ở đâu đi nữa thì ông ấy cũng đang lẩn tránh không muốn cho chúng tôi biết về những thất bại của ông.
Sau vài động thái làm thay đổi lối sống gia đình, mọi khoản tiết kiệm đều bị xóa sạch. Bà tin nhiệm vụ đầu tiên là phải kiếm tiền cho gia đình, phải bỏ đi lòng tự kiêu để làm đơn xin trợ cấp.
Tôi nhớ cái ngày người ta đem cho chúng tôi một hộp đồ ăn: những tảng phó mát và bơ to, bơ thật sự, chúng tôi cố nhai mấy ổ bánh phô mai ngán ngấy. Chúng tôi ra đi không có gì ngoài tình yêu và lòng tin tưởng. Mẹ luôn tìm ra mặt lạc quan của mọi vấn đề, chỉ ra tia sáng trong khi xung quanh toàn mây đen.
Mẹ trở thành một phụ nữ phải đi làm nuôi con mà không hề có kinh nghiệm hay kỹ năng làm việc. Bà biết mình phải kiếm cách giúp chúng tôi vì vậy bà đã làm điều mà người ta gọi là “kéo bản thân ra khỏi vực sâu”. Mẹ đã làm đơn xin học đại học để xây dựng lại cuộc sống.
Mẹ học rất siêng năng và thường kể chuyện về mấy người bạn trong lớp. Tôi vẫn nhớ hình ảnh mẹ ngồi học trong gian bếp chất đầy sách vở và giấy tờ. Thỉnh thoảng mẹ còn học chung với vài người bạn. Họ ngồi chung bàn cười nói về những điều mà tôi chẳng hiểu tí gì. Tôi bắt đầu nhận ra mẹ trở thành người hoàn toàn khác. Bà trở nên mạnh mẽ, nghị lực và quan trọng hơn.
Trong quá trình đào tạo, mẹ được phân công thực tập ở khoa phục hồi của một bệnh viện từ thiện. Đó là nơi mẹ mở rộng tầm mắt.
Mẹ nói: “Con không thể tin họ làm gì cho những bệnh nhân ở đó đâu. Tuyệt vời thật! Giá như mẹ được làm việc ở đó để giúp mọi người. Bệnh nhân đến với cái đầu chấn thương rất nặng, nhưng khi ra đi họ hoàn toàn bình thường, cười, nói, có thể tự ăn mặc. Thật kỳ diệu!”
Tôi đã ở đó để xem mẹ nhận tấm bằng của chương trình chữa bệnh nghề nghiệp do Đại học Cộng đồng Green River cấp. Có lẽ tôi quá trẻ để hiểu hết những bài học vừa qua: bài học về làm một người phụ nữ, bài học về niềm tự hào, bài học của sự tận tụy.
Tôi hiểu gia đình mình sắp trở lại như xưa. Mẹ đã vượt qua khó khăn để có thể chăm lo cho tôi và quan trọng hơn là dạy tôi cách chăm lo chính mình. Mẹ sẽ nghỉ hưu vào năm nay, sau 22 năm làm việc tại bệnh viện. Bà giúp mọi người sống với chấn thương và làm sao để được hạnh phúc. Tôi tự hào về mẹ.
 
Laurel Turner
Sự đời cà khịa cái chơi
Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
0
NHỮNG NGÀY HỌC NHẢY
 
Học tập là việc quan trọng. Quả đào đã từng có lúc rất đắng.
Súp lơ đơn thuần là một loại cải nhưng ở mức độ cao hơn.
Mark Twain
 
Mẹ đã cố gắng cả đời để biến tôi thành một quý cô miền Nam thanh lịch. Bà thất bại, đơn giản vì cá tính chúng tôi quá khác nhau. Bản chất tôi là một người thích tự do. Điều đó cho thấy tôi được sinh ra và nuôi lớn ở miền Nam bang Mississippi. Tôi nghĩ được làm diễn viên biểu diễn trên sân khấu còn thú vị hơn là một diễn viên múa balê suốt cả đời.
Tôi muốn trở thành một ngôi sao trên sân khấu từ khi mới 4 tuổi. Mẹ cho tôi đi học nhảy với cô Whitfield ở phòng thể dục của trường. Thật ra, chúng tôi không thực sự học nhảy mà học cách di chuyển trên đầu ngón chân, tạo sự chuyển động nhịp nhàng và chậm rãi của cánh tay.
Mẹ làm cho tôi cái quần chẽn để mặc đến lớp. Tất cả chúng tôi phải mặc loại quần đó. Nó là một mảnh liên tục, được túm lại ở hai đầu và không có lưng quần. Vả lại, đứa nào cũng còn cơ thể mập mạp của em bé nên cũng chẳng có eo.
Nhớ lại những ngày ấy, tôi có thể thấy một lớp toàn con nít trông như mấy quả cam, quả chanh, hay quả nho đủ màu sắc trong bộ đồ nhảy tự làm. Chúng vừa cười vừa học các chuyển động nhịp nhàng mà người ta cho rằng bọn nhóc sẽ trở thành những phụ nữ miền Nam thanh lịch sau khi học.
Chúng tôi chuyển động trên đôi chân trần theo điệu nhạc Liebestraum của cây đàn dương cầm. Chúng tôi học cách yêu và phân biệt nhạc cổ điển, học cách chạy nhảy theo cảm hứng của mình. Vài đứa trong chúng tôi bị mắc chứng sốt sân khấu. Ước gì tôi cũng bị lây căn bệnh ấy.
Ngoài việc học nhảy, mẹ còn ghi danh cho tôi học lớp nói chuyện truyền cảm của cô Ragsdale. Đây là lớp học tự lập. Tôi học cách đọc và ghi nhớ các bài thơ. Tôi nhớ bài thơ đầu tiên mà tôi học cách đọc có tên “Bò rống”. Nhưng ký ức rõ nhất về các nỗ lực của mẹ để biến tôi thành một quý cô vẫn là lớp học nhảy.
Lần đầu tiên chúng tôi có bộ trang phục thực sự là do một thợ may ở địa phương làm. Bọn tôi đã biểu diễn ở bữa tiệc do câu lạc bộ của mẹ tổ chức. Tổ chức này bao gồm các bà mẹ trẻ tự nhận mình là “Câu lạc bộ văn hóa của các bà mẹ”. Tôi vẫn còn vài cuốn sách do những người này viết vào cuối thập niên 1920, mục đích là giáo dục con cháu họ biết tôn trọng nghệ thuật.
Tất cả bọn trẻ trong lớp cô Whitfield đều mặc trang phục như những bông hoa và con chim. Chúng thay phiên nhau biểu diễn các động tác nhảy.
Lúc đó, tôi mặc đồ giống bông cúc vàng và rất háo hức biểu diễn. Khi bài hát vang lên, tôi từ từ nhô ra khỏi đám đông. Mấy đứa còn lại đang chờ nối đuôi theo sau. Tôi rất thích biểu diễn đến độ khi người đánh đàn đã kết thúc bài nhạc mà tôi vẫn còn nhảy. Cô ấy vội dạo lại đoạn nhạc đến khi tôi hoàn thành lần nhảy thứ hai.
Khi cô Whitfield nhận ra tôi không có ý định rời sàn diễn, cô buộc phải loại con chim xanh để nhận tôi vào. Tôi không chắc mẹ cảm nhận thế nào khi xem buổi biểu diễn, có lẽ bà hơi bối rối. Đó là lần đầu tiên mẹ cảm thấy lúng túng vì có đứa con gái quá bạo dạn.
Mẹ tôi là một phụ nữ kiên trì và thực sự thì bà đã gặt hái được một số thành công trong nhiều năm qua. Tóm lại, tôi phải nói rằng với vai trò là một người mẹ miền Nam, bà đã làm hết sức những gì có thể để hoàn thành vai trò ấy.
 
Betsy Bee
Sự đời cà khịa cái chơi
Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
0
LÁ THƯ GỬI KRIS
 
Alma Ralph sống ở thị trấn Elizabeth bang Illinois muốn dạy Kris, đứa con trai 17 tuổi của bà về lòng tự trọng.
Biết trước anh ta sẽ không quan tâm nên bà quyết định ghi ra giấy.
 
Chào con yêu!
Mẹ muốn bàn về lòng tự trọng bởi những khó khăn chúng ta gặp trong cuộc sống. Suy cho cùng là do ta không thích hoặc không tin vào bản thân mình mà thôi.
Mỗi ngày, chúng ta xây dựng lòng tự trọng và đôi khi lại đánh đổ nó mà ta không biết. Khi chúng ta làm việc mình thích, nghĩa là đang xây dựng lòng tự trọng cho bản thân. Chúng ta xây dựng cảm xúc tốt về mình và nâng cao lòng tự tin. Khi chúng ta làm điều mình cảm thấy rất tệ, nghĩa là ta đang bào mòn lòng tự trọng. Ước gì mẹ biết điều này trước mỗi lần nổi nóng. Mỗi khi không giữ được bình tĩnh, mẹ thường làm và nói những điều khủng khiếp. Mẹ ghét chính mình và những lời “xin lỗi” mẹ từng nói, vì dường như nó không làm thay đổi những suy nghĩ của người khác về mẹ.
Khi một người bạn gọi điện mời mẹ đi chơi hoặc đi dự tiệc và mẹ nói “được” trong khi thật sự mẹ không muốn, lúc đó mẹ đã đánh mất lòng tự trọng. Mẹ sẽ tức giận nếu họ mời và nổi điên với chính mình vì không đủ can đảm để nói lên suy nghĩ. Vì không biết cách từ chối nên mẹ thường nói “được”, điều này đã trở thành một thói quen. Chắc chắn sau mỗi lần như vậy, lòng tự trọng lại giảm xuống.
Mẹ nghĩ thỉnh thoảng chúng ta nhầm lẫn hai khái niệm “ích kỷ” và “xem mình là trung tâm”. Xem mình là trung tâm được hiểu là chúng ta quá ghen tị với những người khác đến độ không quan tâm đến nhu cầu của họ. Ích kỷ được hiểu là một người muốn được phục vụ trước so với những người còn lại. Làm sao mẹ có thể giúp con nếu mẹ không giúp chính mình trước? Làm sao mẹ tôn trọng con nếu mẹ không học cách tôn trọng chính mình? Làm sao mẹ có thể rộng lượng với con khi chưa rộng lượng với mình?
Nhiều khi mẹ tự đặt mình vào vị trí phải hy sinh cho người khác, phải đặt quyền lợi và cảm xúc của mình bên dưới họ. Đây là cách chúng ta được nuôi dạy khi còn bé. Con yêu! Sự phủ nhận nhu cầu của bản thân đã gây tổn hại đến gia đình và ngay chính mẹ. Rốt cuộc, mẹ đã hy sinh chính cuộc sống của mình, không còn thấy được giá trị thực và không nhận ra mình là ai. Mẹ đã làm điều mọi người muốn mà không để ý đến nhu cầu bản thân.
Đó không phải là ích kỷ đâu con, mà đơn thuần là đọa đày. Đó không phải là ích kỷ, mà là “xem mình là trung tâm”. Không hài lòng với chính mình, mẹ tìm cách làm người khác hài lòng bằng cách đáp ứng mong ước của họ.
Con à! Khi lòng tự trọng suy giảm, ta cố làm người khác hài lòng để tìm kiếm sự đồng thuận của họ và vì vậy chúng ta được đánh giá cao. Làm vậy sẽ không ích gì. Khi con làm điều hợp với mình và làm cho mình cảm thấy thỏa mãn, nghĩa là con đã tìm thấy giá trị bản thân.
Con sẽ tìm thấy sự tự do vì không bị nhu cầu của người khác khống chế. Con tự do vì không cần tìm sự ủng hộ của người khác. Đó là lúc con đang sống thực với mình.
Mẹ phát hiện vài điều thú vị khi bắt đầu đứng lên bảo vệ quan điểm của mình: nhiều khi điều này có nghĩa là phải nói “không”. Nếu con không có tiền để làm việc này hay để đi chơi với bạn, con nên trung thực nói cho họ biết. Nếu mẹ cần ở nhà để làm vài việc vặt, mẹ sẽ nói với bạn mình rằng: “Tôi thích đi nhưng tôi cần phải làm việc này hay việc nọ, xin hãy để dịp khác. Dù sao cũng cảm ơn.” Nếu mẹ có kế hoạch khác hay chỉ muốn ở một mình, mẹ sẽ đối mặt với họ và nói sự thật, không cần phải xin lỗi hay tìm cách lẩn tránh.
Bud ạ, con biết không? Hầu hết những người mẹ quen đều hiểu, rộng lượng và kính trọng điều mẹ muốn. Nhưng cũng có một số người không còn điện thoại hay ghé chơi, vì sao vậy? Đơn giản họ không còn là bạn của mẹ nữa.
Mẹ thường thấy con đi theo lối mòn của mẹ, hy sinh bản thân để trở thành một hình mẫu mà người khác muốn. Điều này làm mẹ đau lòng. Không có ích gì đâu, con yêu.
Hãy ích kỷ và dành thời gian cho chính mình.
Hãy ích kỷ và quan tâm đến nhu cầu của con.
Hãy ích kỷ và làm theo điều mách bảo của trái tim.
Đừng xem mình là trung tâm và hẹp hòi với người khác, nhưng hãy ích kỷ. Vì điều này sẽ tạo cho con lòng tự trọng, biết kính trọng bản thân và mọi người.
Mẹ yêu con.
 
Mẹ
Sự đời cà khịa cái chơi
Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
0
TIẾNG GỌI CỦA CHÚA
 
Sự ra đời của đứa trẻ là ý muốn của Chúa để thế giới tiếp tục tồn tại.
Carl Sandburg
 
Suốt 15 năm qua, tôi là giáo viên duy nhất của đứa con trai và cũng là người bạn của nó. Tôi hiểu nó hơn bất kỳ ai. Có điều nó hơi tự mãn vì mới 13 tuổi đã được mời làm nhà ngoại giao. Tôi biết Chúa đang làm gì đó đặc biệt trong cuộc đời chúng tôi nhưng không nghĩ nó kỳ diệu đến thế.
Nó đứng trước đám đông và đọc lệnh gọi của mình. Tôi chưa được cảnh báo trước về điều này! Tôi tự hào vì nó nói với giọng rất tự tin nhưng vẫn không khỏi thắc mắc liệu nó quá trẻ cho nhiệm vụ ấy. Nó có biết nhiệm vụ ngoại giao là rất vinh quang không? Nó có thật sự là theo ý định của Chúa? Nó có biết người ta đang mong đợi sự hy sinh và cống hiến của nó không?
Tối đó, tôi cầu nguyện xin Chúa cho tôi biết Người có thật sự muốn nó làm việc đó. Tôi cần sự trấn an. Tôi đi ngủ và đã mơ thấy một con bồ câu trắng đang vỗ cánh bay nhịp nhàng. Chính nó! Đó chính là lời khẳng định. Hình ảnh đó chứng tỏ Chúa đang đi cùng với cuộc sống con tôi. Người không tìm sự đồng thuận của chúng tôi, cũng không cho dấu hiệu gì dự báo điều sắp xảy ra. Chúng tôi phải tin tưởng giao con cho Người.
Tôi không thể nghĩ ra lời khuyên nào phù hợp hơn cho các bậc cha mẹ bằng câu “hãy giao con mình cho Chúa”. Tôi đã làm vậy và tôi vẫn tôn thờ ông ấy, chưa bao giờ phải hối tiếc điều gì. Tôi biết con trai mình đã làm theo ý định của Người.
 
Shirley A.Franklin
Sự đời cà khịa cái chơi
Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
0
HÃY LẮNG NGHE CON CHÚNG TA
 
Viola Bealmear ở bang Kentuckey đã viết một lá thư cảm động.
Cô ghi lại những bài học thu được từ quãng thời gian khó khăn của mình.
 
Cô ta viết:
 
Tôi là người mẹ có 5 người con, hai trai và ba gái. Tôi đã làm bà của 10 đứa cháu và còn có cả chắt. Tôi tự hào về chúng. Tôi luôn cố gắng cho con đi nhà thờ và dạy chúng phải sống theo lời Chúa. Tôi dạy chúng không được làm điều xấu, yêu thương mọi người như Chúa đã yêu chúng ta, hãy cố gắng xây dựng một gia đình hạnh phúc.
Con trai lớn đã 49 tuổi, đứa còn lại 46, ba đứa con gái có tuổi lần lượt 44, 41, 30. Chúng không nghiện ngập hay hút thuốc. Tôi cảm ơn Chúa vì điều đó.
Tôi muốn nói với các bậc cha mẹ rằng, khi bạn sinh ra một đứa con trên thế giới này, hãy hỏi bản thân một câu: “Mình phải sống thế nào để nuôi con khôn lớn, khỏe mạnh và hạnh phúc, biết yêu người và vâng lời cha mẹ.”
Hãy cho con thấy tình yêu của mình và biết lắng nghe khi chúng có điều muốn nói. Đừng đẩy chúng đi. Có thể chúng đang cần bạn rất nhiều.
Nếu các bậc cha mẹ lắng nghe con họ nhiều hơn, có lẽ sẽ không còn trẻ con nghiện hút, mất tích, bị quấy rối. Chúng ta phải lắng nghe bọn trẻ.
Sự đời cà khịa cái chơi
Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
0
JESSI
 
Trẻ con là chiếc neo gắn liền người mẹ với cuộc sống.
Sophocles
 
4-12-1989, Jessi, đứa con gái tôi ra đời. Bây giờ, nó được sáu tuổi rưỡi. Từ khi sinh nó, cuộc đời tôi đầy rẫy những cảm xúc lo lắng, hạnh phúc, tự hào, yêu thương mà có lẽ chúng còn nhiều hơn trước đây. Trước khi sinh, tôi không biết mình có thể yêu con nhiều như thế nào, cũng không biết cảm giác được yêu ra sao.
Khi đang mang thai, tôi thường thức giấc vào ban đêm vì khó ngủ. Tôi cố hình dung cảm giác được làm mẹ như thế nào. Tôi luôn nghĩ ra những điều có thể dạy con mình, mà còn nghĩ cả điều đứa trẻ sẽ dạy tôi.
Ngược lại, Jessi đã dạy tôi rất nhiều. Nó nhắc tôi nhớ rằng tất cả chúng ta khi sinh ra đều hồn nhiên và trong sáng. Chính bậc cha mẹ chúng ta là người quyết định sẽ nuôi dạy đứa con mà Chúa ban tặng như thế nào.
Tôi đã thấy sự quyết tâm của Jessi và học được nhiều điều về lòng kiên trì. Chúng ta đã ngã bao nhiêu lần trước khi có thể tự đi? Sự quyết tâm đó đã hao mòn dần khi chúng ta lớn lên. Việc Jessi cố chập chững những bước đầu tiên đã nhắc nhở rằng chúng ta không được từ bỏ. Chúng ta học được gì từ mỗi lần té ngã, phải đứng dậy và tiếp tục cố gắng.
Jessi đã đem đến cho tôi một món quà. Tôi nhận được thêm cơ hội thứ hai từ cái ngày nó ra đời. Một cơ hội để chứng kiến những việc trong thế giới trẻ thơ, ví dụ như: ngạc nhiên khi thấy bướm bay, chạy chân trần ra ngoài đường, chỉ cần sờ được đất cũng đã thấy vui. Nó thường bắt lỗi tôi mỗi khi nói từ không hay, và dạy tôi biết yêu bằng cả trái tim ngây thơ.
Trên hết, con gái đã dạy tôi về việc được ưu tiên. Tối nào cũng vậy, tôi thường vào phòng để kiểm tra cho an tâm. Nó đang ôm con gấu bông ngủ rất ngon lành. Không khí an bình bao quanh đứa trẻ thật đẹp. Tôi đứng đó một lúc rồi vuốt tóc cho nó, tôi cầu nguyện xin Chúa hãy bảo vệ con gái mình.
Lúc này đây, tôi nhận thức rõ những vấn đề quan trọng trong cuộc đời là gì. Những vấn đề về vật chất không quan trọng so với con gái tôi. Cho dù chúng có giá trị thế nào cũng không thể thế chỗ con gái mình. Với tôi, đó là tình yêu người mẹ.
 
Angela Heuer-Schenk
Sự đời cà khịa cái chơi
Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
0
NHỮNG CÁI NÚT MÀU HỔ PHÁCH
 
Mẹ tôi là một thợ may, một người vẽ mẫu và cũng là khách mua hàng của những cửa tiệm trong thị trấn nhỏ ở quê. Ông ngoại chết khi mẹ mới mười mấy tuổi. Bà đã đánh đổi thời gian học hành bằng những giờ đạp máy may cực nhọc. Nhờ có tài và vài chuyến đi đến trung tâm thành phố New York, mẹ may được cho các phụ nữ trẻ ở thị trấn hẻo lánh này những chiếc đầm và nón rất hợp thời trang.
Sau khi ba đứa con nhỏ có thể tự lo cho bản thân, mẹ lấy bố, người đã đính hôn gần 10 năm nay. Ông ấy là thẩm phán của hạt, đồng thời kiêm thêm nghề bán bảo hiểm vào các tối cuối tuần. Nhờ vào đồng lương ít ỏi này mà mẹ không phải may đồ bán nữa, chỉ còn may cho gia đình và bạn bè.
Một ngày nọ, chúng tôi nhận được một gói bưu phẩm của dì Minnie. Gói bưu phẩm gửi cho tôi, bên trong có 4 cái nút màu hổ phách có hình giống như cái tô cho trẻ em. Chiều hôm đó, tôi và mẹ định đi mua vải may áo khoác cho mùa đông.
Mẹ nói: “Tuyệt vời! Có 4 cái nút, chúng ta dùng 3 cái, cái còn lại để dành.”
Khi đó, tôi là đứa trẻ rất bướng bỉnh liền nói: “Không, con muốn may cả 4 cái.”
Mẹ nói: “Ba cái hợp mốt hơn”. “Số lẻ bao giờ cũng tốt, nhớ điều đó.”
Tôi luôn nhớ lời mẹ dạy.
Không may, chúng tôi không thể đi mua vải vì bất ngờ mẹ bị đau đầu. Sau buổi chiều hôm đó, mẹ đã chết vì một căn bệnh có liên quan đến não.
Sau đám tang, dì Minnie mang những cái nút về nhà. Vài tuần sau, dì gởi chiếc áo cho tôi, nó được làm bằng vải nhung sọc màu nâu. Những cái nút rất hợp, nhưng dì dùng đến 4 cái. Nó không hợp mốt! Tôi la lên khóc nhưng không ai hiểu vì sao.
Đến bây giờ, tôi vẫn có thói quen đếm nút mỗi khi nhìn áo. Tôi vẫn nhớ kỹ lời mẹ dạy.
 
Elizabeth Thomson
Sự đời cà khịa cái chơi
Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
0
THUẦN HÓA DOROTHY
 
Thuần hóa Dorothy không phải nhiệm vụ đơn giản. Tôi chính là Dorothy, tôi thích chơi bóng chày và đá banh hơn là học cách làm đồ trang sức. Tôi chống lại bất kỳ lời đề nghị nào bảo tôi phải học mấy kỹ năng này.
Chị Mary hơn tôi 5 tuổi. Chị thích nấu ăn, may vá và đã được học mấy thứ này từ rất nhỏ. Mẹ không ép tôi học nấu ăn là vì không muốn tôi phá tan cái bếp bóng loáng của bà. Ký ức những năm học lớp Bảy, lớp Tám không có gì vui vẻ. Tôi nhớ đã từng nướng cháy bánh và đổ súp xuống rãnh cống khi giáo viên không để ý, lười biếng đến độ chờ đến khi máy may có chỉ đúng màu để khỏi phải xỏ.
Năm tôi 13 tuổi, vì một lý do nào đó mẹ bắt tôi học may. Vì chị đang có kế hoạch may một chiếc váy nên mẹ nghĩ đó là cơ hội tốt để tôi học tập. Mẹ cho phép tôi chọn kiểu váy và loại vải tùy thích. Tôi không có hứng với việc may vá nhưng được phép chọn lựa kiểu váy, điều này làm tôi cảm thấy mình cũng có chút ít quyền hành.
Mary và tôi ra tiệm mua mẫu vẽ và các vật liệu cần thiết. Chị ấy chọn một chiếc váy phồng đi đôi với áo khoác dài tay có cổ. Tôi cũng quyết định chọn kiểu đó.
Tiếp theo, Mary chọn loại vải sọc có bông, vì tôi luôn muốn những gì chị ấy chọn nên cũng chọn loại vải như vậy. Miếng vải chỉ khác ở chỗ sọc phức tạp hơn (vì chị không cho phép tôi mua giống).
Không lâu sau, tôi dược học luật may số 1. Khi mua vải sọc, bạn cần phải xếp đúng sọc. Sau đó là luật may số 2. Bài học về cổ và tay áo, đáng lẽ bài học này phải dành cho các lớp cao hơn.
Mẹ có nhiệm vụ giám sát tôi cắt vải. Thật ra, mẹ làm hầu hết, từ việc đặt vải cho đến kẻ phấn. Vì vải phải xếp đúng sọc nên mẹ không muốn tôi làm hỏng nó. Bơm dầu khi máy đang chạy nhanh là cái làm tôi vui nhất. Khó khăn duy nhất là các nếp gấp dễ bị vênh lên.
Mẹ tôi nói ngay: “Đừng làm vậy, có thể bị may ra ngoài đó.”
Khi các nếp gấp đã được may thẳng, mẹ kiểm tra kỹ lưỡng: “Nếp gấp thẳng đẹp, nhưng các sọc chưa khớp, ở đây, ở đây và ở đây.”
Tôi tự nhủ: “Con không quan tâm.”
Mẹ lại nói nhỏ: “Mẹ chắc con không muốn mặc chiếc váy như vậy. Cất nó đi. Ngày mai làm lại.”
Thỉnh thoảng tôi rất dễ nổi nóng. Mỗi lần như vậy, tôi chộp ngay cái kéo định cắt vụn chiếc váy. Nhưng mẹ ngăn lại ngay: “Con mệt rồi. Cất hết đi. Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Mẹ chắc con không muốn phá bỏ mọi công sức đã đổ vào nó.”
Mẹ lại là người nói đúng.
Cuối cùng, tôi đã hoàn thành chiếc váy và cái áo khoác. Các nếp gấp rất thẳng, đường sọc được xếp khớp, tay áo vừa vặn và cổ đứng đúng kiểu. Tôi cảm thấy tự hào về chiếc váy mỗi khi mặc nó.
Không, kinh nghiệm vừa rồi không thể thuần hóa được Dorothy. Sau đó, tôi rất ít khi đụng đến chuyện may vá.
Qua những bài học dạy may, mẹ không chỉ dạy tôi cách may thẳng và xếp cho đúng nếp gấp mà còn dạy tôi về lòng kiên trì, không được từ bỏ dù công việc phức tạp cỡ nào. Sau mỗi lần như vậy, tôi kiếm được lòng tự hào cho mình. Cao hơn cả là bài học về cách sống chung với một người thích sự hoàn hảo. Đó là sự chuẩn bị cần thiết vì sau này tôi đã sống cùng một người chồng hoàn hảo suốt 50 năm.
 
Dorothy M.Reese
Sự đời cà khịa cái chơi
Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
0
TỤC NGỮ VÀ LỜI CẦU NGUYỆN
 
Không có gì trở thành hiện thực cho đến khi bạn thấy nó.
Một câu tục ngữ cũng không được công nhận đến khi cuộc đời chứng minh nó.
John Keats
 
Mẹ thường trích dẫn các câu tục ngữ cứ như bà là người viết sách. Câu “Quá tự hào dễ dẫn đến thất bại” khuyên chúng ta không được tự kiêu cho dù thành công lớn cỡ nào. “Hãy lắng nghe cha mẹ, bạn sẽ được nhiều người kính trọng”. “Sự khôn ngoan còn quý hơn cả hồng ngọc”. “Danh tiếng quan trọng hơn vàng và bạc”. Chúng ta dễ dàng phân biệt sự khôn ngoan và danh tiếng nhưng đối với hồng ngọc, vàng, và bạc thì chúng ta cần sự cân nhắc.
Chúng tôi tìm thấy một chai rượu bên lề đường, bên trong vẫn còn một ít chất lỏng màu hổ phách. Không bỏ lỡ cơ hội giảng dạy, mẹ rót ngay một ít vào bát rồi châm lửa đốt. Khi chúng tôi còn đang ngạc nhiên nhìn thì mẹ trích dẫn ngay một lời kinh thánh dành cho những người mê thức uống mạnh. Bà đóng chặt nắp chai rồi thách đố chúng tôi: “Thử tưởng tượng xem thứ chất lỏng đang cháy này sẽ làm gì dạ dày con?”
Sau khi nói xong, mẹ vào nhà cầu nguyện. Nếu bạn biết chủ nhân bộ trang phục mẹ cầm trên tay, bạn sẽ biết mẹ đang cầu nguyện cho ai. Trong những năm của Thế chiến II, chúng tôi thường thấy mẹ vuốt ve bộ trang phục hải quân khi cầu nguyện. Cuộc chiến tranh đã bắt đầu quay trở lại với bọn trẻ. Vào ngày cha đi lính về, chúng tôi nhận ra cha ngay từ đằng xa. Bọn tôi chạy ra đỡ cái túi nặng rồi chạy nhảy quanh cha trên đường về nhà. Đứa nào cũng muốn tranh nhau nói như để kể hết những chuyện đã xảy ra khi cha đi vắng. Thực sự thì chúng tôi muốn nói rằng bọn con rất mong cha về nhà.
Cha và mẹ chào nhau bằng sự im lặng rung động. Sau đó mẹ giới thiệu đứa con gái nhỏ nhất. Nó được sinh ra khi cha đi lính.
Mẹ tận dụng vải len của mấy bộ đồng phục Hải quân bằng cách gỡ chỉ thành những mảnh vải. Sau đó mẹ cắt xén và khâu lại thành chiếc áo len cho đứa em gái nhỏ nhất.
Mẹ là thành viên của nhà thờ theo chế độ giám mục tự quản. Cha theo đạo Thiên chúa.
Hằng năm, nhà thờ phái Giám lý có tổ chức “Ngày của gia đình”. Nhiều năm sau đó, gia đình Baird lãnh hết các giải thưởng như: “Đứa con trẻ nhất” “Đứa con lớn nhất” và “Gia đình có nhiều con nhỏ nhất”. Công đoàn đã quyết định không tổ chức Ngày của gia đình cho đến khi vài đứa trong số những người con của gia đình này lớn lên và rời khỏi đây.
Mẹ không bao giờ bỏ quên các câu tục ngữ, và xem đó là cuốn sách hướng dẫn trong cuộc sống. Mẹ đã chọn câu sau để ghi lên bia mộ khi chết: “Các con bà sẽ thức giấc và chúc phúc cho bà.”
 
Mary B.Ledford
 
HẾT
Sự đời cà khịa cái chơi
Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
0
Đã mang vào thư viện

Thành thật cảm ơn Soccon đã góp sức cho thư viện

Thân thương
0
«« « 1 2 » »»