📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

Thơ Tình

114 trả lời, 18.338 lượt xem — Trang 2 / 4
ĐÔI MẮT ANH
Tác giả: Vi Thuỳ Linh

Khi em hòa trong toàn vẹn anh
Em đã vén được bức màn bí ẩn về sự sống…
Đắm đuối em
Đôi mắt anh
Mang bình minh và bóng tối
Em đã nhìn thấy quá khứ nặng nề náu trong đó những nỗi buồn, dẫu anh luôn cười
Tiếng cười vang như gió đại dương thổi qua núi đá
Vũ trụ có lỗ đen bí ẩ n
Đôi mắt là lỗ đen của Vũ trụ - Ngườ i
Khi hôn mắt anh, mắt trong mắt anh
Em nhìn thấy sự vận động của thế giới từ những hạt mầm còn nằm trong ngấn nước.
Khi nằm nơi anh,
Em như ở trên hòn đảo bình yên của cuộc đời mình.
Khi áp vào tai anh,
Em nghe thấy muôn tiếng sóng vỗ về miên man, như áp con ốc biển
Khi em hòa trong toàn vẹn anh,
Em đã vén được bức màn bí ẩn về sự sống…
Và em biết
Với tình yêu của em
Anh có thể ngẩng cao, trở thành chính anh
Mặt trời - cuộn lên màu lửa đang xổ tung triệu sợi
Gió thổi rối những sợi len nắng đan nhau đan chúng ta.
Giữa những trật tự và rối loạn sinh động,
Nỗi buồn lại bùng lên
Ngày mai là một huyền viễn
Trái đất vẫn xoay quanh những chiếc giường
Hãy tin ngày mai trong sự ngây ngất
Phản chiếu chúng ta, đám cỏ mọc từ dậy thì tới lúc chết
Hãy cứ tin ở huyề n viễ n, dẫu trí óc ta lẫn lộn những vô đị nh, mô phỏng
Trong cả cơn thịnh nộ khiế n ánh sáng rớm tím hóa sứ thành những cánh hoa
Em tin ở ngày mai của đôi ta
Khi đôi mắt anh nhìn thấy trong mắt em những đứa bé chưa được sinh ra và hoan hỉ gọi
Không còn biết một chấn động nào hơn
Anh xoáy vào em
Cơn lốc.
Đăng nhập để trả lời
0
MỖI MÙI HƯƠNG GỢI NHỚ MỘT CON NGƯỜI
Tác giả: Phạm Hổ


            Hoa cau trắng gợi nhớ đời cô Tấm
            Hương dân gian thơm từ đất từ trời
            Hoa nâu vàng hay ấy lòng Chức Nữ
            Mừng gặp chồng, nước mắt hóa mưa rơi?

            Hoàng lan đó hay tâm hồn Thị Kính
            Thơm quanh chùa, thơm mãi với thời gian
            Ai công chúa bỗng yêu người áo vải
            Cánh hoa đào luôn gợi nhớ Ngọc Hân?

            Hoa mua tím sao giống nàng Vân dại
            Ngồi lưng đồi ngẩn ngẩn, ngơ ngơ
            Vợ chàng Trương đã chết vì bóng mình trên vách
            Nỗi oan khi xưa biến thành bông huệ bây giờ?

            Hoa bạch đàn, những chùm dài phơ phất
            Ru mối tình đau Trương Chi, Mị Nương
            Nụ hoa trà hiền lành, kín đáo
            Dáng Châu Long xưa đi nuôi bạn thay chồng?

            Từng mùa hoa... từng mùa hoa thức dậy
            Hương này nồng say, hương ấy êm đềm
            Với anh, em dung dị một màu hoa thiên
            Cho đời anh man mác mãi hương em.
Đăng nhập để trả lời
0
        MẮT EM
        Tác giả: Nguyễn Chí Thiện


        Mắt em mềm mại con đò
        Anh nhìn chẳng thấy hẹn hò một câu
        Mắt em trong mát giòng sâu
        Anh nhìn chẳng thấy nhịp cầu bắc qua
        Mắt em là một vườn hoa
        Vắng anh, thắm nở chóa lòa sắc hương
        Vườn hoa ấy, cảnh thiên đường
        Anh nhìn chỉ thấy cửa thường đóng nghiêm!
Đăng nhập để trả lời
0
        Ảo Ảnh
        Tác giả: Vi Thuỳ Linh

        Vươn tay chới với
        Người đàn bà đợi
        Cây khô bứt tiếng gọi
        Lá hừng hực đỏ
        Trước nhà em mà tu viện, cây nữ tu
        Chỉ nghe gió thất thanh, trong đêm
        Trút áo bốn mùa tiếng khèn quanh quất
        Không có bước chân nào thực lòng yêu;
        Dừng trước nhà tu kín mà!
        Bỗng tiếng hát ru tròn thiếu nữ, đâu đó!
        Mùa xanh chớp mắt a ha!
        Kìa lá xám liệng bay ì a,
        Qua mái tu viện ì a,
        Ô hô! Kìa những cánh chim vụt bay, về trời
        Ô hô! Kìa những cánh chim vụt bay, về trời
Đăng nhập để trả lời
0
        TÌNH XƯA
        Tác giả: Hồ Dzếnh

        Em nhớ không em? mới độ nào
        Đem cành cây chiết cạnh bờ ao,
        Cây tươi trong lúc người lơ đãng,
        Thắm thoắt ngày qua nhánh trổ đào .
        Tóc liễu xanh xanh vẫy tóc người,
        Tay em cầm nhẹ lấy tay tôi ...
        Lần đầu ân ái trao bằng mắt
        Rồi để tình thương đến trọn đời .

        Anh đã già rồi, em vẫn xuân,
        Đời anh dầu dãi bốn phong trần,
        Đòi phen trên bước đường đau khổ,
        Anh vẫn mơ về chốn ái ân.

        Anh vẫn mơ về kiếm bóng em,
        Cho lòng ấm lại ánh xuân thiên,
        Không gian bàng bạc sầu yêu cũ,
        Em khác xưa rồi, em đã quên.

        Em mời anh viết, thì anh viết,
        Viết đầy trên mảnh giấy trao em,
        Anh viết những gì anh chẳng biết,
        Hình như anh viết chuyện chiêm bao ...
Đăng nhập để trả lời
0
        NGẬP NGỪNG
        Tác giả: Hồ Dzếnh

        Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé,
        Để lòng buồn tôi dạo khắp trong sân.
        Ngó trên tay, thuốc lá cháy lụi dần...
        Tôi nói khẽ: gớm, làm sao nhớ thế!

        Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé.
        Em tôi ơi, Tình có nghĩa gì đâu,
        Nếu là không lưu luyến buổi sơ đầu ?
        Thuở ân ái mong manh như nắng lụa,
        Hoa bướm ngập ngừng, cỏ cây lần lữa,
        Hẹn ngày mai mùa đến sẽ vui tươi,
        Chỉ ngày mai mới đẹp, ngày mai thôi!

        Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé,
        Tôi sẽ trách -- cố nhiên -- nhưng rất nhẹ;
        Nếu trót đi, em hãy gắng quay về,
        Tình mất vui lúc đã vẹn câu thề
        Đời chỉ đẹp những khi còn dang dở.
        Thơ viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ,
        Cho nghìn sau... lơ lửng... với nghìn xưa..
Đăng nhập để trả lời
0
SỰ IM LẶNG
Tác giả: Vi Thuỳ Linh

Tôi đã nói với ngườ i đàn ông đầu tiên tôi yêu:
“Em có thể chết nếu bị anh phản bội…”
Khi bị phản bội
Tôi giằng chiếc nhẫn anh tặng khỏi tay mình
…Người đàn ông thứ hai dịu dàng và trong suốt
Tôi thiếu nữ bé nhỏ rón rén bước vườn yêu
Sửng sốt và ngưỡng vọng…
Bỗng nhiên
Anh thay đổi!!!
……..

Cố giấu những tấm ảnh, quà tặng của họ trong góc kín căn phòng, tôi bắt đầu
xe lửa mải miết, gầm lên tự trấn an, át đi trong tiếng thở đuổi theo mình, phía
những cơ thể đầy ham muốn.
Tôi biết thân thể mình đang khô đi khi xe lửa không còn đường ray để chạy
Trước biển đêm
Đôi mắt thảng thốt tìm câu trả lời phía đám mây màu tóc:
“Con người sẽ còn bất hạnh vì sự thông minh và cả tin”(?)
Nhưng tại sao tại sao tại sao
Tôi lại cố rướn mắt đau đáu con đường đã qua
Tôi lại cố tìm Tôi, được một lần nữa thơ ngây, trong chiều cao im
lặng. [/size]
Đăng nhập để trả lời
0
DẤU VẾT
Tác giả: Vi Thuỳ Linh

[color=#0033FF]Con đường hút hút lõm những dấu chân
Em ướm chân mình, định uống nước trong một dấu chân, như cổ tích…
Em khóc sập trời anh vẫn cứ đi, gạt em về vạt vạt mây tơi tả
Em phút chốc là Nữ Oa, nâng khoảng trời bị trượt chân, bằ ng mi mắt khô trụi
Rồi hồn phiêu bồng lại nhập xác thân
Rồi lại nóng bừng hồi hộp hồi hộp
Em muốn tìm anh, nhưng lại lạc vào bóng mình, tìm anh trong tiếng vọng của bão
Con đường hút hút lõm những dấu chân
Em ướm chân mình, định uống nước trong một dấu chân, như cổ tích…
Mà chỉ toàn dấu chân phụ nữ !
Hai bên đường, những bông hoa loa kèn đỏ khóc
Đêm ướt - những dấu chân đọng nước
Đi theo những dấu chân tới khi lả đi nơi gió xối thành thác, nơi những người
đàn bà ở trần, thổn thức nhìn đường tối và trăng sáng
Họ bảo em, đừng đi nữa, không tìm được đâu, những dấu chân biến mất nhanh
vì đàn ông đổi thay như biển cả

Tru lên tru lên những cây đèn đỏ
Trăng tước mình - rơi - như chiếc móng tay
Những người đàn bà làm bặt tiếng tru liên hồi của hoa, bằng lưỡi. [/
color]
Đăng nhập để trả lời
0
        BUỔI CHIỀU ĐẸP NHẤT TRONG NĂM

        Tôi nghe tiếng ngựa buồn chân hí
        Phố xá lưa thưa khép cửa dần
        Người ta để trống chiều đông đẹp
        Chỉ vì mơ đón sáng mai xuân

        ĐOÀN VỊ THƯỢNG
Đăng nhập để trả lời
0
        AO ƯỚC

        Giá mà được như đóa quỳnh kia
        hiến dâng lúc nửa đêm thiêng liêng
        tuổi trẻ
        khoảnh khắc định đoạt cuộc sống
        và niềm tin

        Giá mà được như chuỗi pháo kia
        nổ dòn dã một lần
        trọn vẹn
        không phải xót xa nhìn lại đời mình.

        Giá mà được như khói hương kia
        tỏa bay niềm hy vọng đầu năm
        không bao giờ tắt

        Giá mà được đứng gần một người
        đốt pháo
        nhìn hoa
        khấn nguyện
        giá mà được một tình yêu...

        Phạm Thi Ngọc Liên
Đăng nhập để trả lời
0
        AI CŨNG CÓ LÚC YẾU LÒNG NHƯ THẾ

        Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em
        Nụ hôn ấy chỉ là phút giây nông nổi
        Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối
        Anh bỗng hóa thành người lớn bao dung

        Em biết rằng anh sẽ chẳng nhớ em
        Vì trái tim anh có thừa người khác
        Những bản tình ca ở bên em anh hát
        Sẽ có một người nào đó diễm phúc sau em

        Em biết rằng rồi anh sẽ quên
        Cái gì thoáng qua mấy ai còn giữ lại
        Cho dù với em đó sẽ là mãi mãi
        Anh bận lòng chi với một kẻ qua đường

        Ðừng dằn vặt mình vì đã lỡ nói yêu thương
        Ai cũng có những phút yếu lòng như thế
        Em chẳng trách đâu vì tình yêu có thể
        Ðến trong nhau bằng những phút dối lừa.

        Nguyễn Thanh Hà
Đăng nhập để trả lời
0
        BIẾT

        Thu đến - thu đi lặng lẽ
        Cây nào biết được đầy vơi
        Chỉ lá từng mỏi mòn dâu bể
        Biết vàng khi một giọt thu rơi


        XUÂN MAI
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt;Edited by: <b>LIKEMUSIC55</b> -- <b>10/18/2003 4:56:00 AM </b> &gt;>
        ANH ĐÃ NHÌN THẤY EM

        Em có những ban mai chưa tắt giấu trong hồn như lửa
        Em có nỗi buồn như tro
        Hoang lạnh cả một thời thiếu nữ
        Em có những ngọt ngào chưa tan
        Thấm dịu cả tháng ngày lam lũ
        Và em biết
        Chỉ có một người
        Nhìn thấy em

        Bây giờ
        Những ngày tháng xanh tươi dần vắt cạn
        Ðôi mắt thâm quầng bóng tối đậm dần
        Nhưng em biết trong cái nhìn nhân hậu
        Anh vẫn thấy em tươi mới thuở ban đầu

        Nhìn thấy em
        Ðã nhìn thấy em
        Tròn đầy như trăng
        Xanh mềm như cỏ
        Dịu hiền như sông
        Hồn nhiên như gió
        Như thác quyết liệt
        Như núi nghĩ suy
        Như đất thầm lặng
        Chứa bao diệu kỳ

        Bây giờ
        Trên má em
        Nếp nhăn dần lộ rõ
        Trên tóc em
        Sợi bạc dần choán chỗ
        Giọng nói em chỉ còn những âm buồn
        Và tiếng hát tắt chìm than đá

        Nhưng em biết
        Chỉ có anh duy nhất
        Nhìn thấy em
        Sức sống vẫn nguyên đầy
        Nửa chìm khuất mặt trăng
        Những xúc cảm sau màn sương phủ kín
        Anh nhận ra em với tất cả sắc mầu
        Anh có trên đời
        Anh ở nơi đâu

        Anh đã nhìn thấy em
        Anh không có thật
        Mong được sẻ chia
        Em ao ước thôi mà
        Nên mãi mãi
        Chỉ có em đối mặt
        Với chính mình -
        Ðơn độc quãng đường xa.

        Lâm Thị Mỹ Dạ
        [/size][/color][/size][/size]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt;Edited by: <b>LIKEMUSIC55</b> -- <b>10/18/2003 5:02:48 AM </b> &gt;>
        LẼ NÀO

        Lẽ nào mình phải xa nhau
        Duyên trầu chẳng thắm nợ cao cũng đành ?
        Lẽ nào cúi mặt bước nhanh
        Tránh mưa tránh nắng sao đàng tránh tôi ?
        Lẽ nào một bóng đơn côi
        Muối còn đẳm mặn đâu rồi gừng cay ?
        Lẽ nào như áng mây bay
        Mới hồng buổi sáng cuối ngày xám đông ?
        Lẽ nào con sáo sang sông
        Tôi về với trắng tay không, lẽ nào... ?

        Bùi Phạm Thuỵ Vi
        [/size]
Đăng nhập để trả lời
0
        THỜ Ơ
        Tác giả: Hồ Dzếnh


        rừng ở trưa hè ngủ giấc mơ
        bên rừng suối chảy chậm như giờ
        trong " hươn" cô gái Lào quay chỉ
        liếc mắt nhìn người khách lạ qua

        bên cô ông lão ngồi đan giỏ
        cậu bé đang mài lại lưỡi dao
        " quéo" rụng ngoài sân từng quả một
        buồn theo liếp cửa nhẹ len vào

        thấy khách vào nhà cô đứng lên
        mời bình nước lạnh rồi điềm nhiên
        quay tơ, ông lão ngồi đan giỏ
        cậu bé mài dao, quả rụng thềm

        uể oải lên đường khách lại đi
        lòng bùi ngùi tiếc phút chia ly
        nhưng cô Lào vẫn ngồi nơi cũ
        không muốn và không bận nghĩ gì

        óc khách suy tìm cảnh lặng yên
        lạnh lùng quá đổi của người bên
        mà sao đời khách, tâm tư khách
        không chút thờ ơ giống cảnh trên ?
Đăng nhập để trả lời
0
        TẶNG
        Tác giả: Hồ Dzếnh

        Đêm qua, ta gục đầu lên sách,
        Mộng thấy hồn đau thổn thức buồn,
        Ta chợt nhớ ra ngày viễn cách,
        Là ngày ... em sẽ xa ta luôn.
        Mai mốt, mây thu lạc cuối trời,
        Tình thu khôn chết, nhớ khôn nguôi,
        Quỳ bên chồng giấy chưa thành Sách,
        Ta sẽ kêu thầm:" Em gái ôi!..."

        Ngực nghe đau nhói buổi chia ly,
        Ta khóc đi ta chẳng nghĩa gì.
        Một thoáng hoa bay, vài giãi nắng,
        Đã tàn chầm chậm kiếp thơ đi .

        Từ xưa ta đã hẹn ta rồi
        Xuân sắc xa nhìn lưu luyến thôi .
        Mà bạn, chỉ nên là bạn mãi
        Đừng vương hoa bướm, lụy cho đời .

        Vẫn tưởng em là bạn của ta,
        Xuân về lạnh lẽo giống xuân qua
        Vui chân theo dõi đường mong ước,
        Ta giật mình hay: lệ đã nhòa .

        Em sẽ đi và ta sẽ đi,
        Mai này ta chết giữa chia ly ....
        Mây nam nếu lạc về phương bắc
        Xin nhớ đi thơ chẳng nghĩa gì.
Đăng nhập để trả lời
0
Vì Sao
Bữa trước riêng hai dưới nắng đào
Nhìn tôi cô muố' n hỏi " vì sao?"
Khi tôi đến kiếm trên môi đẹp
Một thoáng cười yêu thỏa khát khao.

Vì sao giáp mặt buổi đầu tiên
Tôi đã đày thân giữa xứ phiền,
Không thể vô tình qua trước cửa,
Biết rằng gặp gỡ đã vô duyên ?

Ai đem phân chất một mùi hương
Hay bản cầm ca, tôi chỉ thương
Chỉ lặng chuỗi theo giòng cảm xúc
Như thuyền ngư phủ lạc trong sương

Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!
Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,
Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu....

Xuân Diệu
Đăng nhập để trả lời
0
Cỏ
Bùi Hoàng Tám

Tôi chỉ là ngọn cỏ
Gần đất nên xa trời
Ðan vào nhau để sống
Kết vào nhau để tươi
Tự tôi nhận ánh sáng
Tự tôi che cho mình
Tự tôi hút mật đất
Mà xanh cho trời xanh.
Tôi chỉ là ngọn cỏ
Ðêm đêm nằm uống sương
Giọt sương, giọt nước mắt
Em thương anh thì thương...
Tôi chỉ là ngọn cỏ
Như lẽ đời giản đơn
Nhưng em ơi vắng cỏ
Lấy gì xanh núi non.


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt;Edited by: <b>LIKEMUSIC55</b> -- <b>10/12/2003 2:41:23 AM </b> &gt;>
        BÉ ƠI

        Anh biết ngày mai bé ra đi,
        Mà anh chẳng dám nói năng gì,
        Cũng không dám ra đưa tiễn Bé,
        Bé ơi! buồn lắm ... nhớ người đi.

        Bé có nhớ không buổi ban đầu,
        Tình cờ hai ánh mắt giao nhau
        Từ đó dáng yêu kiều của Bé,
        Xâm chiếm tim anh tựa phép mầu.

        Bé ơi! đôi mắt Bé lạ lùng,
        Mịt mùng như bóng tối đêm đông,
        Long lanh hơn ngàn vì sao sáng,
        Mượt mà tha thướt tựa dòng sông.

        Bé có biết chăng lúc Bé cười,
        Chính là khi Bé khiến anh vui,
        Bé là thiên thần hay ma quái,
        Mà khiến hồn anh cứ chơi vơi.

        Anh chưa dám tặng Bé bài thơ,
        Sợ Bé chưa biết cảm bao giờ,
        Rồi những ý thơ anh mê muội,
        Sẽ làm vương vấn tuổi ngây thơ.

        Chắc số anh là số đơn côi,
        Nên chi cứ lận đận suốt đời,
        Tưởng đâu được yên bình yêu Bé,
        Ai ngờ trắc trở vẫn không thôi.

        Ông tơ, bà nguyệt rõ trái ngang,
        Tơ xe không khéo để lỡ làng,
        Biết rồi, khổ lắm, Bé còn ... bé!
        Để anh về lòng trống trải thênh thang.

        Anh căm ánh mắt của loài người,
        Anh ghét đời khéo lẻo đôi môi,
        Anh trách nhà Bé sao nghiêm khắc,
        Để anh và Bé cứ đơn côi.

        Thế nên mỗi gặp, mỗi nôn nao,
        Mà anh chẳng dám bước qua chào,
        Chỉ dám tìm nhau qua ánh mắt,
        Bé ơi, mình mãi thế hay sao!

        Rồi từng chủ nhật cứ qua mau,
        Anh nuôi hy vọng cứ khẩn cầu.
        Còn Bé chỉ nhìn anh không nói,
        Giời ạ! phải đợi đến bao lâu.

        Thấy không anh sắp mất Bé rồ,
        Ngày mai thiếu Bé ... nhớ ... chao ôi!
        Chưa được một lần vui bên Bé,
        Mà giờ hai đứa sắp hai nơi!

        Anh vẫn biết rằng Bé phải đi,
        Nên anh chẳng dám oán than gì,
        Chỉ buồn chưa ngỏ lời cùng Bé,
        Mà giờ lại ôm hận chia ly.

        Bài thơ tiễn Bé chỉ thế thôi,
        Bao nhiêu tâm ý góp thành lời,
        Nếu Bé có hiểu lời anh ngỏ,
        Xin nhớ về anh một chút thôi.

        Vancouver chiều thu không nắng,
        Bé đi rồi hoang vắng không gian
        Phố buồn anh bước lang thang,
        Thiếu đôi mắt Bé ngút ngàn nhớ thương.

        HOÀI CHÂU
Đăng nhập để trả lời
0
        ẤY ƠI

        Cái cô này, ô hay sao mà lạ,
        Tôi chưa già nên đâu đã có râu,
        Nhìn kỹ coi, mơí hăm mí tuổi đầu,
        Mắc mớ chi cứ gọi tôi là chú?


        Tiếng Việt mình biết bao nhiêu là chữ,
        Có lẽ nào không đủ để xưng hô,
        Chú cháu làm chi nghe dị chết mồ,
        Tôi chẳng có cháu như... cô đâu nhé!


        Cô hiểu cho vì tôi hãy còn trẻ,
        Nên vẫn còn như cậu bé ham chơi,
        Tôi không thèm làm người lớn, cô ơi,
        Đừng bắt tôi mau già tội tôi quá.


        Lỡ một mai - tôi nghĩ thầm - cô ạ,
        Tôi với cô lại đem dạ ưa nhau,
        Chẳng lẽ tôi lại thủ thỉ bằng câu:
        "Chú...thích cháu"...nghe dị mần răng rứa.


        Cô biết không, chỉ mới vừa gặp gỡ,
        Mà tôi nghe lòng hớn hở quá chừng,
        Ai dè đâu, cứ "chú, cháu" cô xưng,
        Làm cho tôi thật ngại ngùng khó xử.


        Tôi xin cô đừng gọi tôi bằng chú,
        Tôi chẳng khờ đi làm chú cô đâu,
        Nếu như cô e ngại buổi ban đầu,
        Thôi thì kêu tôi là..." ấy " cũng được.


        Cô ơi, sao cứ tần ngần,
        Mà không gọi thử một lần " ấy ơi ",
        Để tôi mê mẩn trả lời,
        "Gớm, nghe "ấy " gọi mà...rụng rời con tim."


        HOÀI CHÂU
Đăng nhập để trả lời
0
        BỞI YÊU EM SẦU KHỔ DỊU DÀNG

        Bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng
        Những kỉ niệm đời xin hãy còn xanh
        Có một ngày mình bỏ trường bỏ lớp
        Cùng ra đi như định luật Trời dành

        Nắng bờ sông như màu trang vở cũ
        Thuở học trò em làm khổ ai chưa?
        Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học
        Bàn tay xương cầm hờ hững văn bằng

        Em hãy đứng trước gương làm dáng
        Tự khen minh: "đẹp quá!" đi em
        Lỡ mai kia mốt nọ theo chồng
        Còn đôi chút luyến lưu thời con gái

        Em hãy ra bờ sông nhìn nắng trải
        Nhớ cho mình dáng dấp người yêu
        Lỡ dòng đời tóc điểm muối tiêu
        Còn giây phút chạnh lòng như mới lớn.

        Mình hãy trách đời nhau nhiều hư hỏng
        Rồi giận hờn cho kỉ niệm đầy tay
        Thu miền Nam không thấy lá vàng bay
        Anh phải nói: buồm chúng ta màu trắng

        Tình cứ đuổi theo người như chiếc bóng
        Người thì không bắt bóng được bao giờ
        Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học
        Bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng.


        NGUYỄN TẤT NHIÊN
Đăng nhập để trả lời
0
        CỨ NGỠ NHƯ LÀ MỚI THÔI


        tâm hồn tôi có một dòng sông
        chảy qua nhà cô bạn chung trường
        chiều sông dâng sóng miên man gió
        bay tóc bay hồn tôi thanh tân...
        tâm hồn tôi có một bờ sông
        bên cạnh nhà cô bạn chung trường
        chiều miên man gió sông dâng sóng
        dâng tuổi dâng tình tôi mênh mông...
        tâm hồn tôi thức trắng đêm dài
        em bay áo trắng nắng ươm mây
        chiều êm nắng rủ nhau đi ngủ
        trên tóc ai lành ru ngủ vai ...
        tâm hồn tôi có quẩn quanh tôi
        có một sông quanh khúc quẩn đời
        có một bàn tay ôm cặp, gói
        cả mộng mơ kia, luyến tiếc này ...
        tâm hồn tôi có tuổi thơ tôi
        có một bâng khuâng thức trắng đời
        đời cứ rủ nhau đi ngủ cả
        tôi thức cho buồn ngỡ ... mới thôi ...

        NGUYỄN TẤT NHIÊN
Đăng nhập để trả lời
0
        NHỮNG SỢI TƠ LÒNG

        Tôi không muốn đất trời xoay chuyễn nữa
        Với tháng ngày biền biệt đuỗi nhau trôị
        Xuân đừng về! Hè đừng gieo ánh lữa!
        Thu thôI sang! Đông thôi lại não lòng tôi!

        Quả đất chuyễn đây lòng tôi rung động
        Nỗi sầu tư nhuần thấm cõi Hư Vô!
        Tháng ngày qua, gạch Chàm đua nhau rụng
        Tháp Chàm đua nhau đỗ duới trăng mờ!

        Lữa hè đến! nỗi căm hờn vang dậy!
        Gió thu sang thấu lạnh cã hồn thơ!
        Chiều đông tàn như mai xuân lộng lẫy
        Chỉ nói thêm sầu khỗ với ưa tư!

        Tạo hóa hỡi! Hãy trã tôi về Chiêm quốc!
        Hãy đem tôi xa lánh khỏi trần gian!
        Muôn cảnh đời chỉ làm tôi chướng mắt!
        Muôn vui tươi nhắc mãi vẽ điêu tàn!

        Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh,
        Một vì sao trơ trội cuối trời xa!
        Đễ nới ấy tháng ngày tôi lẫn tránh
        Những ưu phiền, đau khỗ với buồn lo!

        Chế Lan Viên
Đăng nhập để trả lời
0
        ÂM THẦM

        Yêu thương muốn nói mà e ấp
        Trao gởi cho nhau vẻ ngại ngùng
        Lối nhỏ tình vương qua sóng mắt
        Chiều về thơ thẩn ngó mông lung.
        Gặp nhau cười mỉm nàng nghiêng nón
        Chào kẻ ra đi dáng ngập ngừng
        Mấy bận lòng toan... nhưng vẫn lặng
        Chiều về lảo đảo dạ bâng khuâng.

        Ngồi bên án sách lòng mơ tưởng
        Bóng dáng yêu thương tự buổi đầu
        Mơ ước tình xuân thành mộng thắm
        Cho lòng nở vạn cánh hoa ngâU

        Bích Sơn
Đăng nhập để trả lời
0
        TỰ TÌNH

        Chưa gặp em, tôi vẫn nghĩ rằng
        Có nàng thiếu nữ đẹp như trăng
        Mắt xanh lả bóng dừa hoang dại
        Thăm thẳm nhìn tôi không nói năng

        Bài thơ hạnh ngộ đã trao tay
        Ôi mộng nào hơn giấc mộng này
        Mùi phấn em thơm mùi hạ cũ
        Nửa như hoài vọng, nửa như say

        Em đến như mây chẳng đợi kỳ
        Thương hàng gió núi động hàng mi
        Tâm tư khép mở đôi tà áo
        Hò hẹn lâu rồi em nói đi

        Em muốn đôi ta mộng chốn nào ?
        Ước nguyền đã có gác trăng sao
        Chuyện tâm tình dưới hoa thiên lý
        Còn lối bâng khuâng ngõ trúc đào

        Em chẳng tìm đâu cũng sẵn thơ
        Nắng trong pha với gió ven hồ
        Dành riêng em đấy khi tình tự
        Ta sẽ đi về những cảnh xưa

        Rồi buổi u sầu em với tôi
        Nhìn nhau cũng đủ lãng quên đời
        Vai kề một mái thơ phong nguyệt
        Hạnh phúc xa xa mỉm miệng cười

        Đinh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
        TÌNH TRONG MƯA

        Chiều ấy, mưa rào ở xóm Đông,
        Cho người ủ dột đứng bên sông.
        Xa nhìn đắm đuối tìm trong gió...
        Chỉ thấy màn mưa trắng ngập đồng.

        Ai biết mưa rơi nói những gì?
        Lá buồn gieo lệ, khóc lâm lỵ
        Lòng bâng khuâng quá, xôn xao nhớ
        Cả một tình yêu buổi ấu thì.

        Buổi một nàng qua dưới mái hiên,
        Đường mưa in một gót chân tiên.
        Ta nhìn theo bước đi ren rén,
        Bỗng cả lòng yêu náo nức liền.

        Từ ấy trên đường loang loáng mưa,
        Tìm hoài, đâu thấy gót chân xưạ
        Đường mưa bao gót chân mưa bước
        Gợi mãi tình yêu buổi dại khờ!

        Bàng Bá Lân
Đăng nhập để trả lời
0
        TRƯA HÈ

        Trời trong biếc không qua mây gợ trắng,
        Gió nồm nam lộng thổi cánh diều xa
        Hoa lựu nở đầy một vườn đỏ nắng,
        Lũ bướm vàng lơ đãng lướt bay qua

        Trong thôn vắng, tiếng gà xao xác gáy,
        Các bà già đưa võng hát, thiu thiu..
        Những đứa con ngồi buồn lê bắt chấy
        Bên đàn ruồi rạc nắng hết hơi kêu

        Ngoài đê thẳm, không người đi vắng vẻ
        Lũ chuồn chuồn giỡn nắng, đuổi nhau baỵ
        Nhưng thỉnh thoảng tiếng nhạc đồng buồn tẻ
        Của vài người cỡi ngựa đến xua ngaỵ

        Anh Thơ
Đăng nhập để trả lời
0
        HỜN GIẬN

        Em đến hôm nào như hoa bay,
        Tình không độc dược mà đắng caỵ
        Mùa thu tàn nhẫn từ đôi mắt.
        Mùi hương sát nhân từng ngón taỵ

        Em đến hôm nào như mây bay,
        Gió mưa triền miên từ nét màỵ
        Đường vào lòng nhau toàn sạn đạo,
        Bước chân tha hương từ dấy giầỵ

        Anh rỏ đôi dòng nước mắt say,
        Trao em, không ướt trọn vòng taỵ
        Chiều đi, vai thấm đầy sương núi,
        Lệ cũng phai hương tự lúc nàỵ

        Anh tiễn em sang giấc mộng nào
        Giận lây tà áo cưới chiêm baọ
        Lời nguyền không buộc vào mây sớm,
        Em có nghe tình khóc dưới saỏ

        Em đến, trăng rằm xanh bóng mây,
        Em đi, trăng hờn cong nét màỵ
        Chiều qua, má hồng còn thơ ngây,
        Chiều nay, hàng mi sương xuống đầy
        Thương nhau, gói trọn hồn trong áo,
        Mất nhau từ trong tà lụa baỵ

        Mắt ngại nhìn nhau từng đêm dài,
        Nhòa hương kỷ niệm, tóc thu phaị
        Dòng sông bơ vơ tìm dĩ vãng,
        Thuyền trôi bâng khuâng về tương laị

        Anh hận bình minh, ngờ nắng hồng,
        Hờn ghen bao nhiêu hoa mùa xuân.
        Sánh vai nhưng không là vợ chồng,
        Kề môi vẫn không là tình nhân.
        Cười vỡ giấc mê đêm hợp cẩn,
        Vò nhàu mái tóc đêm tân hôn.
        Sính lễ không hòa đôi linh hồn,
        Đính ước không chung lòng cô đơn.
        Thầm trách vầng trăng không biết sầu,
        Ngàn sao theo em bay về đâủ
        Oán cả không gian, thù cả mộng,
        Ghen cả trời xanh trong mắt nhaụ
        Em đến hôm nào, mưa trên vai,
        Chiều thu, sương đượm nét mi dàị
        Nụ cười rung cánh hoa hờn giận,
        Trong mắt em còn bóng dáng aỉ

        Đinh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
        ĐÊM TÀN

        Ta cùng Nàng nhìn nhau không tiếng nói
        Sợ lời than lay đổ cả đêm sâu,
        Đôi hơi thở tìm nhau trong bóng tối,
        Đôi linh hồn chìm đắm bể u sầụ

        Chiêm nương ơi, cười lên đi, em hỡi !
        Cho lòng anh quên một phút buồn lo !
        Nhìn chi em chân trời xa vòi vọi
        Nhớ chi em sầu hận nước Chàm ta ?

        Này, em trông một vì sao đang rụng;
        Hãy nghiêng mình mà tránh đi, nghe em !
        Chắc có lẽ linh hồn ta lay động
        Khi vội vàng trở lại nước non Chiêm.

        Lời chưa dứt bóng đêm đà vụt biến !
        Tình chưa nồng, đã sắp phải phôi pha !
        Tình trần gian vừng ô kia đã đến
        Gỡ hồn Nàng ra khỏi mảnh hồn ta !

        Chế Lan Viên
Đăng nhập để trả lời
0
        MỐI TÌNH ĐẤU

        Năm ấy, tôi mười sáu tuổi đầu,
        Tuổi mà kẻ khác biết gì đâu
        Tôi yêu tha thiết cô thôn nữ
        Cùng học một trường, chung lớp nhau .

        Môn toán nàng hay cắn bút ngồi
        Rưng rưng hàng lệ ngước nhìn tôi
        Cái nhìn âu yếm như thầm nói :
        Anh chép giùm Em kẻo muộn rồị

        Vội vàng tôi viết vào trang giấy
        Và liệng cho nàng ở kế bên
        Cũng có nhiều khi thầy bắt được
        Trận đòn thước kẻ chịu thay Em .

        Cuộc sống êm đềm vẫn lặng trôi
        Nhưng mà sự thực giữa hai người
        Mối tình câm nín ghi từ đấy
        Cho đến một hôm nhớ trọn đờị

        Hôm ấy, nàng đi chợ Tết về,
        Gặp tôi thơ thẩn ở bờ đê,
        Mỉm cười nàng hỏi : Chờ ai đấy ?
        -- Chờ bánh người đi chợ Tết về.

        Nàng lặng nhìn tôi, khẽ thở dài :
        -- Anh chờ quà Tết, tưởng chờ ai ?
        Ôi câu trách móc sao duyên dáng
        Tôi vội trả lời : Đợi cả hai !

        Đất nước binh đao, lửa ngút trời
        Sẩy đàn tan nghé, hận đầy vơi .
        Tôi theo kháng chiến tìm sinh lộ,
        Tạm gác tình riêng, mộng vá trờị

        Rồi một mùa thu ngập lá vàng
        Được tin em đã bước sang ngang
        Cùng tin đã khóc trong đau đớn
        Khi giặc tràn lên cướp xóm làng.

        Tôi lặng người đi biết nói gì
        Tủi hờn thành lệ quyện vành mi
        Khóc em tôi khóc không thành tiếng
        Và khóc đời tôi đã lỡ thề.

        Cho tôi gửi trọn niềm thương nhớ
        Về nấm mồ Em nơi viễn phương
        Âm hưởng lời nguyền phiên chợ Tết,
        Viết vào thanh trúc thắp thay hương .


        Minh Đạo
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»