📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

Thơ Tình

114 trả lời, 18.336 lượt xem — Trang 3 / 4
        MUỘN MÀNG


        "Sao lâu quá chú không về thăm xóm"
        Em vẫn thường mặc áo ti'm dạo xưa
        Vẫn dịu dàng đội nón lúc trời mưa
        Ddể đi học mỗi lần qua đầu ngõ

        Nắng đã úa, chú ơi, từ dạo đó
        Chú không về nên nắng chả hồi sinh
        Chỉ mình em chân sáo bước một mình
        Chân cũng mỏi khi lòng em đã giận

        Ừ, em giận chú vô tình ghê lắm
        Chú chả thương, chả nhớ đến em saỏ
        Em vẫn xinh như chú bảo ngày nào
        Nhưng xinh đẹp mà vô duyên.. chú nhỉ

        Em yêu chú! Vâng, dù em bé nhỏ
        Cô học trò còn lấm mực ngây thơ
        Rồi một ngày cô ướm mộng vu vơ
        Tại chú đấy làm cho cô biếng học

        Chú vô tình làm cho cô đã khóc
        Rồi chú đi biền biệt cũng chả về
        Xóm em buồn từ dạo đó, chú biết không ?
        Em cũng thế.. buồn ghê cơ chú ạ ....

        Sao lâu quá chú không về thăm xóm
        Cây lan già mấy độ đã trổ hoa
        Mối tình đầu vụng dại cũng phôi pha
        Em quên chú.. hương tình còn phảng phất

        Rồi một ngày em bỗng quên chú thật
        Em lấy chồng, đời đẹp lắm chú ơi
        Ddêm tân hôn, em bỗng thấy bồi hồi
        Thư của chú gửi về.. ôi quá muộn

        Thư chú viết "Yêu em từ lâu lắm..
        Chưa ngỏ lời vì anh sợ tương lai"
        Thôi muộn rồi, chú đừng mộng ngày mai
        Con sáo ấy đã sang sông rồi chú ạ

        Đêm hợp hôn em nghe lòng lạnh giá
        Trong tay chồng mà nước mắt rưng rưng
        Chú biết không.. em tha thiết gọi thầm
        Tên chú đấỵ.. vì em còn yêu chú


        Nguyễn Thanh
Đăng nhập để trả lời
0
        TA TRONG MẮT EM

        Ta thức giấc, nhưng mặt trời còn chưa
        Nỗi nhớ đằm đằm vương vất sương mưa
        Có tiếng dương cầm khua niềm vui sảng
        Cuả những cơn mơ hụt hẫng đôi bờ

        Cuả những khát khao chỉ là hư vọng
        Như có như không, níu kéo gọi mời
        Em với cái tâm hiền hoà biển rộng
        Tấm lòng bao dung xa vút chân trời

        Nơi tấm lòng em thẳm sâu, không đáy
        Nơi tình em trao thắm thiết, không cùng
        Ta trong mắt em, ngầm tia lửa cháy
        Sao trên môi em còn đóa lạnh lùng

        Hà Huyền Chi
Đăng nhập để trả lời
0
        TÔI CÓ NGƯỜI ĐỂ NHỚ ĐẾN TƯƠNG TƯ

        Dè sẻn mấy viên kẹo kia cũng hết
        như trăm năm ta sống được bao ngày
        tôi trở về dò lại dấu mưa bay
        cây thương tích quay lưng làm mặt lạ

        Không ai nói vì không ai biết cả
        em ở đâu? Tình tôi nữa, ở đâu?
        riêng lũ chim câu nghiêng má, chụm đầu
        kể nho nhỏ chuyện tình yêu thánh nữ

        Tôi trở lại, ngồi đây và giả dụ
        như em vừa ở đó mới đi ra
        người khuất rồi nhưng mộng vẫn chưa xa
        trái tim vẫn đợi tôi về gõ cửa

        Em xa bạn mà thương ghê - rõ khéo!
        (có ai nhờ tôi nói hộ ai đâu)
        chỉ mình tôi đi, lầm lũi, kêu cầu
        viết nhăng cuội, thở than cùng bóng tối

        Gương chung thuỷ với lược đời, hãy chải
        cho dài thêm nao nức ở trong tôi
        cho tình bền dù người chẳng rẽ ngôi
        mà vẫn thẳng đường đi vào vĩnh cửu

        Tha thiết quá, khiến tôi thành bận bịu
        đến tức cười vì chỉ ngóng, trông thôi
        tin không về. Tôi cúi hỏi bàn tay
        buồn ghê nhỉ Ngón nào đang thở dốc?

        Tình đã ngọc nên sầu tôi cũng ngọc
        trên nương-rau-ân nghĩa cửa muôn đời
        em bảo tôi "gieo máu lửa khắp nơi"
        gớm ! kinh khủng. Người đâu mà ác thế

        Cây có bóng. Thú có rừng để ở
        tôi có người để nhớ đến tương tư
        đã nhủ lòng mãi mãi chỉ.....ai cơ
        nhưng vẫn hỏi:- thực ư ngày tháng ấy?

        Thư vạn dặm mà hương lừng giấy mới
        EM VÌ TÔI TỪ CHỐI CHỌN THIÊN DÀNG
        TÔI VÌ EM THẬP TỰ GIÁ XIN MANG
        đi suốt kiếp với Tin Mừng sáng dội

        Xanh thêm nữa cho tình ta bát ngát
        dìu nhau đi - cho thấy lại chân trời
        gọi tên nhau - cho biển hết bồi hồi
        hôn nhau nữa - cho đời saụ....có sử

        Nhưng tất cả đã thành lời chúc dữ
        vì em đi, chim cũng bỏ tôi về
        mây bỏ trờị Mưa rủ nắng bay đi
        tôi ở lại nhâm nhi niềm tuyệt vọng

        Lo biết mấy:- em cực kỳ bé bỏng
        như nụ hoa chưa hé nhận ơn đời
        như sương mai còn lấp lánh mắt người
        (con nai nhỏ mang thơ về xứ lạnh)

        Vâng bé bỏng. Hiểu gì đâu cô quạnh?
        ngựa tan đàn. Chim lẻ bạn kêu sương
        nên tình em:- sách ước viết nghìn chương
        còn chửa đủ. Nhắc chi phần mộ lấp

        Ngọc tinh khiết với tôi là thứ nhất
        và cuối cùng cho một cõi hoang vu
        em về maụ Cửa hẹp đó đang chờ
        và nhận lấy tình yêu người tuẫn đạo

        Du Tử Lê
Đăng nhập để trả lời
0
        GIỌT ĐẮNG

        Ngày xưa trời ở trên trời
        Ngày xưa em ở bên ngoài cõi tiên
        Bỗng nhiên trời nổi cơn điên
        Ðày em xuống chỗ trái tim tôi ngồi

        Từ khi ngày ấy ... Hỡi ôi !
        Em thành giọt đắng ngủ vùi trăm năm
        Khi không tôi bị trời hành
        Mỗi ngày nhớ riết người dưng thành ghiền

        Nắng chiều xô bóng mây nghiêng
        Rớt thành từng sợi tơ mềm trói nhau
        Hồn tôi cuối ngọn gió lau
        Còn dành một chỗ gối đầu chờ em

        Ngày xưa em ở cõi tiên
        Bây giờ trú ngụ tại miền mộng du
        Tôi đâu nằm võng bao giờ
        Mà hồn xây xẩm chao đưa một đời ?

        Trách tôi hay trách ông trờỉ
        Tiếng yêu ngậm họng đắng lời thốt ra
        Em se sợi chỉ ngân hà
        Cột tôi vương vấn để mà vấn vương

        Quan Dương
Đăng nhập để trả lời
0
        MỘT NGÀY

        Khi trời đất chuyển mình vội vã
        nắng xuân xanh chim ríu rít trên cành
        em biển rộng muôn trùng còn xa lạ
        ta nửa đời ươm mộng hạt long lanh

        Ta vẫn đợi dù em không về nữa
        núi sông nào giữ được khoảng đời nhau
        có gần gũi cũng vô cùng cách trở
        em xa xôi trang ký ức phai mầu

        Rồi một ngày vũ trụ sẽ ngừng quay
        như mùa xuân có bao giờ trở lại
        nụ hoa em cũng tàn trên tay hái
        chẳng còn ai giữa cõi thế gian này

        Ta vẫn chờ bất hạnh một niềm tin
        và trái tim yêu người còn tha thiết
        khi mùa xuân đã về ai chẳng biết
        mà trong ta lá đỏ rụng bên thềm

        Phạm Ngọc
Đăng nhập để trả lời
0
        TÌNH CỜ

        Ta gặp nhau trong trăm nỗi tình cờ
        như khúc nhạc lạc vần không âm điệu
        để chia tay nỗi buồn tôi chẳng thiếu
        cứ tràn dâng như ngọn sóng xô bờ

        Tôi là tôi mải miết những giòng thơ
        em ngan ngát hương trăng mùa thiếu nữ
        và giấc mộng ngàn năm dù đã cũ
        vẫn một lần xin đến được yêu em

        Dẫu ngại ngùng trong giây phút chưa quen
        và có lúc đôi bàn tay bối rối
        xin em hãy khoan thai đừng bước vội
        đế cho tôi tha thiết buổi ban đầu

        Em là trăng lơ lững ở trên cao
        tôi quanh quẩn thiên đường không hạnh phúc
        đây tiếng gọi vang lên từ đáy vực
        tôi và em - ôi "khoảng cách không mầu"


        Phạm Ngọc
Đăng nhập để trả lời
0
Vô Lý

Chẳng nhẽ suốt đời chỉ thế này thôi?
Ta nhớ về nhau, sự hiểu lầm không xoá nổi
Em chẳng thể nói ngàn câu xin lỗi
Bởi rất vô tình, em có tội gì đâu

Dù chỉ một lần anh nói yêu em
Cũng đã đủ ngàn đời em nhớ
Dầu đã chia xa mỗi người mỗi ngả
Lời dịu ngọt thuở nào em mãi tin yêu

Rồi sẽ lại có một ngày... có một đồi thông
Như ngày xưa khúc khích cười trong lá
Ta đứng nép vào nhau, trốn cơn mưa mùa hạ
Mắt anh say, rạo rực cả khung trời.

Chẳng nhẽ suốt đời chỉ thế này thôi?

(Thiều Hạnh Nguyên)
Một mùa thu anh đứng trong mưa chờ em
Lá rơi vàng ngoài sân...
Đăng nhập để trả lời
0
Xa Cách

Xa cách rồi
Em có hay ?
Bàn tay đừng níu bàn tay
Đừng mà!
Em đi
Anh ngóng nhạt nhòa
Tựa như đứng giữa ngã ba
Cháy lòng
không yêu
Nói thẳng cho xong
Sao em còn cứ lòng vòng
Đau anh
Cỏn con chỉ một chữ tình
Để rồi hai đứa lại thành
Dửng dưng
Em đi chân chẳng ngập ngừng
Sao anh còn mãi lừng khừng
Chưa quên
Từng đêm
ừ, sẽ lại đêm
Hứng giọt trăng khuyết
Anh đem nấu buồn
Yêu nhau vừa đúng một tuần
Rồi em nói
" . . . quá cù lần"
Bỏ anh
Bây giờ mới hiểu cỏ xanh
Vì sao không níu lại mình cho nhau . . .

(Hoàng Anh Tú)
Một mùa thu anh đứng trong mưa chờ em
Lá rơi vàng ngoài sân...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt;Edited by: <b>trái tim pha lê</b> -- <b>1/13/2004 11:42:52 PM </b> &gt;>
Có những lúc gục đầu trên Keyboard
Anh vô tình buộc miệng gọi tên em
Người tôi yêu hiện ở phương nào
Sao không đến để tôi tìm kiếm mãi
Tháng năm dài tôi làm loài rong biển
Ôm cô đơn trôi dạt giữa trùng dương
Kiếp cam phận khép mình bên sỏi đá
Đời phong ba nên chẳng có người iu


( Nguyễn Ngọc Thuận ) * trái tim pha lê
I would rather have had one breath of her hair, one kiss from her mouth, one touch of her hand than eternity without it. One!
Đăng nhập để trả lời
0
        CÓ THỂ...

        Nếu có ngày
        Biết đâu anh quên
        Một mình em trông nắng vàng qua cửa
        Cà phê nguội và đắng như lời hứa
        Lơ đãng chao rơi mảnh lá không cành...


        Nếu có ngày
        Em soi vào mắt anh
        Không tìm thấy mắt em trong đó nữa
        Không còn thấy nồng nàn ánh lửa
        Lạnh lẽo vắng câm cánh cửa khóa lòng

        Nếu một ngày
        Bất chợt bão giông
        Bất chợt kẻ lữ hành đơn độc
        Lỡ chuyến xe sau cùng
        Giữa con đường dài dặc
        Có thể khóc cùng mưa
        Hay tự hát trong lòng
        Giông bão tan tành điều ta hằng mong
        Nhưng hứa hẹn cầu vồng đâu đó
        Cho những trái tim không hề run sợ
        Không đổi thay màu trước mọi tai ương.

        Nguyễn Bích Huyền
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt;Edited by: <b>LIKEMUSIC55</b> -- <b>12/29/2003 3:43:30 AM </b> &gt;>
        GỬI DÒNG SÔNG

        Dòng sông hỡi – xin đừng trôi đi nữa
        ở ngoài khơi biển cả có gì đâu
        chỉ có gió với màu xanh bất tận
        cùng bao nhiêu con sóng đã bạc đầu.

        Nhưng dòng sông đâu có nghe tôi nói
        cứ trôi hoài trôi mãi “bến My Lăng”
        tìm ông lão ngồi câu muôn kiếp trước
        xem người còn được con cá nào chăng?

        Giỏ còn đó nhưng người câu đã khuất
        chỉ còn trăng rỡn sóng bến ông ngồi
        nhưng tất cả trong tôi không thể mất
        vẫn bến My Lăng - vẫn một người

        Hoàng Thị Minh Khanh
Đăng nhập để trả lời
0
        KHI TÌNH YÊU ĐẾN

        Tình yêu không là gió
        Chợt gần rồi chợt xa
        Tình yêu không là cỏ
        Mọc lan man thềm nhà

        Em có một tình yêu
        Mong nhanh như nhánh lá
        Em có một tình yêu
        Như sóng ngầm biển cả

        Em biết nói thế nào
        Về anh, màu áo vải
        Ðôi dép lốp trật quai
        Rút hoài chưa chặt lại

        Anh bất ngờ như bể
        Ðến lặng thinh như tờ
        Vẫn lành như chim sẻ
        Bắt em ngồi làm thơ

        Mười năm anh ở rừng
        Em còn là "con nhỏ"
        ở khoảng giữa đôi ta
        ầm ì bom đạn nổ

        Tại anh chỉ tại anh
        Em dễ quên dễ nhớ
        Nhìn chi cũng hóa thành
        Gương mặt anh rực rỡ

        Ðang ăn cơm bỗng hát
        Giữa giấc ngủ mỉm cười
        Em bất thường lạ thật
        Bắt đền anh, anh ơi.

        Lê Thị Kim
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt;Edited by: <b>LIKEMUSIC55</b> -- <b>12/29/2003 3:58:04 AM </b> &gt;>
        CẨM CHƯỚNG ĐỎ

        Anh nhòe nhoẹt dưới sân ga
        Lửa thuốc lá xòe như chùm cẩm chướng
        Bên cửa sổ toa tàu em nhìn xuống
        Chùm hoa nhỏ dần như đốm lửa trên môi

        Đốm lửa theo em đi về phía xa rồi
        Tiếng còi hòa tiếng nấc em chìm vào nóng vội
        Anh- con diều bay hoài chẳng tới
        Em- con tàu chẳng giận mà đi...

        Chiều sân ga rộng đến chẳng còn gì
        Gió ập đến cũng vô chừng vô lượng
        Chỉ còn lại đây phảng phất mùi cẩm chướng
        Và anh...

        Thành phố đã lên đèn ánh sáng lạnh băng
        Mà bỗng chốc dày hơn bóng tối
        Nhưng khoảng cách giữa đời ta không sao dời nổi
        Hai ngàn cây số xa!!!

        Mười ngón tay đợi mười ngón tay ngà
        Cho cẩm chướng trở về nguyên dạng cũ
        Và nước mắt hôm nay kết nụ
        Đẹp bừng trong tháng giêng sau.

        Đặng Ca Việt
Đăng nhập để trả lời
0
        KHOẢNG LẶNG

        Bến dừng lắng đọng bóng thâu
        Đêm yên lắng... Đêm thở sâu giấc nhoài
        Đi qua cơm áo một ngày
        Ngã lưng nằm xuống ngực đầy tiếng khuya

        Nẻo trăng lên, cỏi trăng về
        An nhiên như thể chưa hề long đong
        Ngửa lòng đón nhận sắc không
        Hiểu ra cát bụi cũng mong yên bình

        Soi đêm nhận diện ra mình
        Gối đầu lên những chuyện tình lơ mơ
        Sông sâu níu lấy bến bờ
        Riêng đêm lẳng lặng lộng thơ phiêu bồng.

        Nguyễn Liên Châu
Đăng nhập để trả lời
0
        NHÌN LẠI
[/font]

Cuối mùa còn một chút mưa rơi
Hạt nhớ, hạt thương, hạt ngậm ngùi
Mai sau có trầm mình trong nắng
Vẫn nhớ mưa buồn rớt lẻ loi!

Trần Kiều Bạc
Đăng nhập để trả lời
0
        HẸN NHAU CUỐI ĐƯỜNG HOA TÍM


Ngày sẽ đến
Và, mùa sẽ qua
Chim gọi nhau góp lá về xây tổ
Ta gặp nơi cuối đường một chiều hoa tím nở
Một chiều gió về
Kỷ niệm rớt trên tay…

Ta trở về như thể bắt đầu yêu
Em tập đánh vần tên một người xa lạ
Tập quay đi
Khi bắt gặp một ánh nhìn vội vã
Tập nói không với những lá thư xanh

Em tập làm khổ một kẻ ngốc như anh
Xây tường ngăn sông dựng rào cấm chợ
Hô gió gọi mưa bày binh thách đố
Anh đơn độc một mình choáng váng lao đao!

Sắp buông xuôi mới biết chẳng tài cao
Tự hỏi lòng mình
Một kẻ ngốc yêu em hay anh hùng chiến bại?
Không, chỉ anh thôi
Một thời không ngần ngại
Thời chỉ biết yêu em và, cứ thế
Lên đường

Chỉ biết trái tim lỗi nhịp bất thường
Như chiếc lá đầu tiên sau mùa ảm đạm
Như giọt nước đầu tiên rơi xuống vùng khô hạn
Và hạnh phúc sau cùng từ đó, đơm hoa

Ngày sẽ đến
Và, mùa sẽ qua
Anh nhìn thấy em nơi cuối đường
Tóc vẫn xanh ngát trời thiếu nữ
Tóc bay qua ký ức thanh xuân của mẹ
Ánh mắt tròn đầy - hoài niệm dấu yêu, cha
Anh đứng ở bên này biết em có nhận ra
Một nửa thời trẻ trai dành cho em cả đấy
Hoa vẫn nở bên đường
Xin em hãy nhận lấy
Một đóa cuối chiều, tim tím bâng khuâng…

Bùi Thanh Tuấn
Đăng nhập để trả lời
0
        HẠNH PHÚC CHỈ LÀ LỜI NÓI DỐI


Con đường nhỏ sẽ vắng người qua lại
Mai em đi thành phố sẽ tiêu điều
Chim ngừng hót, gió không buồn lay nữa
Cây thẫn thờ đổ bóng xuống quạnh hiu

Khung trời nhỏ buồn riêng tôi trú ngụ
Tiếng cười em, mây đã cuốn đi rồi
Suối tóc ấy, mắt môi xưa ngày ấy
Giờ chỉ là một đốm nhỏ xa xôi…

Làm sao giữ những buồn vui được mất
Trong trái tim chật chội những nghi ngờ
Làm sao xới mảnh vườn xưa cằn cỗi
Nếu mùa hè không có những cơn mưa

Nếu mai đây anh vẫn cứ đứng chờ
Thì, hạnh phúc chỉ là lời nói dối...

Bùi Thanh Tuấn
Đăng nhập để trả lời
0
        VIẾT LÚC HOÀNG HÔN


Những câu thơ viết lúc hoàng hôn
Cũng tội nghiệp như tàu rời ga chuyến cuối
Trước mặt mình là bóng tối,
Vẫn ra đi...

Những câu thơ quay quắt điều chi
Mà vùng vẫy tận đáy lòng quặn thắt
Dòng chữ trào ra từ ngòi bút
Khao khát bừng lên nhịp thở riêng mình.

Những câu thơ cũng muốn mình xanh
Vậy mà gặp hoàng hôn
Hoàng hôn lại tím
Đợi mãi một vần trăng
Vầng trăng lỗi hẹn...
Nên buồn chênh chếch sao hôm,

Buồn chênh chếch sao mai...
Viết lúc hoàng hôn
Câu thơ như vệt nắng cuối cùng còn sót lại
Hóa thân thành ngàn sao thao thức mãi
Đợi ngày mai thắp sáng lại mặt trời

Đơn giản như con nước đầy vơi
Tiếng sóng mải mê vỗ đôi bờ bát ngát
Bởi dòng sông không tìm ra tiếng hát
Sẽ kiệt lòng khi chưa tới biển xanh...

Ngô Thị Ý Nhi
Đăng nhập để trả lời
0
        KHOẢNG LẶNG


Bến dừng lắng đọng bóng thâu
Đêm yên lắng... Đêm thở sâu giấc nhoài
Đi qua cơm áo một ngày
Ngã lưng nằm xuống ngực đầy tiếng khuya

Nẻo trăng lên, cỏi trăng về
An nhiên như thể chưa hề long đong
Ngửa lòng đón nhận sắc không
Hiểu ra cát bụi cũng mong yên bình

Soi đêm nhận diện ra mình
Gối đầu lên những chuyện tình lơ mơ
Sông sâu níu lấy bến bờ
Riêng đêm lẳng lặng lộng thơ phiêu bồng.

Nguyễn Liên Châu
Đăng nhập để trả lời
0
        BỞI EM SẦU KHỔ DỊU DÀNG

        Bởi yêu em sầu khổ dịu dàng
        Những kỷ niệm đời xin hãy còn xanh
        Có một ngày mình bỏ trường bỏ lớp
        Cũng ra đi như định luật trời dành
        Nắng bờ sông như màu trang vở cũ
        Thuở học trò em làm khổ ai chưa ?
        Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học
        Bàn tay xương cầm hờ hững văn bằng

        Em hãy đứng trước gương làm dáng
        Tự khen mình : đẹp quá ! đi em
        Lỡ mai kia mốt nọ theo chồng
        Còn đôi chút luyến lưu thời con gái

        Em hãy ra bờ sông nhìn nắng trải
        Nhớ cho mình dáng dấp người yêu
        Lỡ dòng đời tóc điểm muối tiêu
        Còn giây phút chạnh lòng như mới lớn

        Mình hãy trách đời nhau nhiều hư hỏng
        Rồi giận hờn cho kỷ niệm đầy tay
        Thu miền Nam không thấy lá vàng bay
        Anh phải nói : buồn chúng ta màu trắng

        Tình cứ đuổi theo người như chiếc bóng
        Người thì không bắt bóng được bao giờ
        Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học
        Bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng

        Nguyễn Tất Nhiên
Đăng nhập để trả lời
0
        KHÔNG ĐỀ GỞI MÙA ĐÔNG

        Dường như ai đi ngang cửa
        Hay là ngọn gió mải chơi

        Chút nắng thu vàng se nhẹ
        Chiều nay
        Cũng bỏ ta rồi

        Làm sao về được mùa đông
        Chiều thu - cây cầu...
        Đã gãy

        Lá vàng chìm bến thời gian
        Đàn cá - im lìm - không quẫy
        Ừ, thôi...
        Mình ra khép cửa
        Vờ như mùa đông đang về.

        Thảo Phương
Đăng nhập để trả lời
0
        BIỂN XANH

        Biển xanh

        Mắt em xanh
        Biển xa ngái
        còn
        Mắt em gần quá
        Anh rất sợ một mình nơi biển cả
        Nhưng
        lại ước
        Một mình trong mắt em!

        VŨ NHO
Đăng nhập để trả lời
0
        NHỚ

        Lọ hoa nơi căn phòng vắng em
        những trái táo. Và nỗi buồn rất thật
        Dằng dặc khuya hắt bóng đèn
        Chậm rãi hoá thành tĩnh vật.

        NGUYỄN VŨ BẰNG
Đăng nhập để trả lời
0
        SAO EM GIẬN ANH VÀO MÙA ĐÔNG

        Có em trong lòng
        Anh thách đố ngàn cơn gió lạnh
        Hôm nay trái tim anh bỏ ngỏ
        Nghe những lời đơn côi


        HÀ MINH ĐỨC
Đăng nhập để trả lời
0
        ĐI BÊN EM

        Hỡi em khua guốc ưu phiền
        Chìm trong mặt đá nét hiền dáng quê
        Trăng đêm qua chẳng nhớ về
        Áo mỏng manh cởi chiều mê mải sầu

        Hàng mi em rớt ánh sao
        Em đi chân đất khuất vào cõi anh

        HOÀNG CẦM
Đăng nhập để trả lời
0
        CÓ VÀ KHÔNG THỂ

        Nếu có thể em sẽ là mây nhỏ
        Che mát vai anh hai buổi đi về
        Thành gió nữa nếu mà em có thể
        Ru giấc say nồng mát dịu đêm quê

        Hồng Ngọc
Đăng nhập để trả lời
0
        THÁNG SÁU TRỜI MƯA
        Nguyên Sa

        Tháng sáu trời mưa, trời mưa không ngớt
        Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa
        Anh lạy trời mưa phong toả đường về
        Và đêm ơi xin cứ dài vô tận

        Đôi mắt em anh xin đừng lo ngại
        Mười ngón tay đừng tà áo mân mê
        Đừng hỏi anh rằng: có phải đêm đã khuya
        Sao lại sợ đêm khuya, sao lại e trời sáng...

        Hãy dựa tóc vào vai cho thuyền ghé bến
        Hãy nhìn nhau mà sưởi ấm trời mưa
        Hãy gửi cho nhau từng hơi thở mùa thu
        Có gió heo may và nắng vàng rất nhẹ

        Và hãy nói năng những lời vô nghĩa
        Hãy cười bằng mắt, ngủ bằng vai
        Hãy để môi rót rượu vào môi
        Hãy cầm tay nhau bằng ngón tay bấn loạn

        Gió có lạnh hãy cầm tay cho chặt
        Đêm có khuya em hãy ngủ cho ngoan
        Hãy biến cuộc đời thành những tối tân hôn
        Nếu em sợ thời gian dài vô tận

        Tháng sáu trời mưa, em có nghe mưa xuống
        Trời không mưa em có lạy trời mưa?
        Anh vẫn xin mưa phong toả đường về
        Anh vẫn cầu mưa mặc dầu mây ảm đạm.

        Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng
        Tóc em mềm anh chẳng thiết mùa xuân
        Trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân
        Vì anh gọi tên em là nhan sắc

        Anh sẽ vuốt tóc em cho đêm khuya tròn giấc
        Anh sẽ nâng tay em cho ngọc sát vào môi
        Anh sẽ nói thầm như gió thoảng trên vai
        Anh sẽ nhớ suốt đời mưa tháng sáu.
Đăng nhập để trả lời
0
SINH NGÀY 4 THÁNG 4
Tác giả: Vi Thuỳ Linh

Những con kiến rừng yêu mùa nào, để đẻ trứng đúng vào tháng Tư
Cả tháng Tư em bồn chồn như cả rừng kiến đốt
Như con ong
Em khích động anh bằng tưởng tượng có thật
...
Và đáp lại tất cả thèm muốn
Anh và em trong trắng trong Vũ - trụ - sơ - sinh
(Những bí ẩn được khơi mở như thể nếu không, người ta sẽ điên lên vì bức bối)
Em bắt đầu yêu anh, và
Anh yêu em, bằng sự cực đại được khuếch tán
Sự tối tăm và sáng láng
Sự chôn chân và những cuộc bay
Cái lưỡi mềm của anh nơi gan bàn chân em
Làm Thế giới hoá lỏng
Em như bông lúa chín
Trò Domino với hiệu ứng lan truyền, đổ sang nhau những ăn năn - bất cần,
trong sạch - vấy bẩn, ý nghĩa - vô bổ, cạn kiệt - lấp đầy,
tuyệt vọng và ngộ nhận, đoàn tụ và lưu lạc, trấn tĩnh và hoảng loạn

Sự ầm ĩ chen đua của đám đông chỉ là một chế giễu cho mảnh đất chật hẹp
Những tranh cãi chằng chịt chẳng biện minh điều gì
Anh nói, nơi khuôn mặt em, đôi mắt gọi, nhưng anh yêu cái miệng hơn, cái miệng biết yêu
anh hơn mọi ve vuốt của lời nói
Một tình yêu phi thường của những Định mệnh khác thường
Là sự kết hợp toàn hảo
Không chỉ trong ánh sáng tự nhiên của thân thể được gột rửa và tái sinh
Sự hợp nhất kỳ diệu làm anh cùng em lớn lao, trước những ngạc nhiên không kiềm chế của
mọi người
Xung quanh, tất cả đều lạnh lẽo, sau khi em ở bên anh và đã gần anh, thuộc về anh trong tình yêu đôi ta (anh vắng mặt)
Dẫu sự vắng mặt của anh là thường hằng
Em vẫn thuộc về sự sống của anh, trọn vẹn
Đăng nhập để trả lời
0
        TIÊN NỮ VỀ TRỜI
        Tác giả: Thanh Trắc Nguyễn Văn

        Trách ta sao quá vô tình
        Bao năm tiên ở với mình không hay
        Xuôi thuyền đi khắp đông tây
        Tìm bao hư ảo để nay ngỡ ngàng

        Mãi mơ bóng nguyệt lầu vàng
        Tỉnh ra thì đã lỡ làng còn đâu
        Uổng công tác biển mò châu
        Sợi tơ bỏ lạnh rơi sầu đáy sông

        Đọc trăm tủ sách nằm lòng
        Sao không thấu hiểu nỗi lòng ai trao ?
        Mắt tường biển rộng trời cao
        Lại không nhìn thấy nụ đào trên cây |

        Để giờ gió lạnh chân mây
        Nàng tiên nữ ấy đã bay về trời
        Sông xưa bên lỡ bên bồi
        Bao nhiêu mộng củ tan rồi em ơi.
Đăng nhập để trả lời
0
        THỜ Ơ
        Tác giả: Hồ Dzếnh


        rừng ở trưa hè ngủ giấc mơ
        bên rừng suối chảy chậm như giờ
        trong " hươn" cô gái Lào quay chỉ
        liếc mắt nhìn người khách lạ qua

        bên cô ông lão ngồi đan giỏ
        cậu bé đang mài lại lưỡi dao
        " quéo" rụng ngoài sân từng quả một
        buồn theo liếp cửa nhẹ len vào

        thấy khách vào nhà cô đứng lên
        mời bình nước lạnh rồi điềm nhiên
        quay tơ, ông lão ngồi đan giỏ
        cậu bé mài dao, quả rụng thềm

        uể oải lên đường khách lại đi
        lòng bùi ngùi tiếc phút chia ly
        nhưng cô Lào vẫn ngồi nơi cũ
        không muốn và không bận nghĩ gì

        óc khách suy tìm cảnh lặng yên
        lạnh lùng quá đổi của người bên
        mà sao đời khách, tâm tư khách
        không chút thờ ơ giống cảnh trên ?
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»