📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tác giả người Việt

Lữ Giang -thơ và bạn

2 trả lời, 461 lượt xem — Trang 1 / 1
Nhà thơ Lữ Giang, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội Nhà văn Hà Nội, sinh ngày 15-3-1928, quê ở xã Công Chính, huyện Nông Cống, Thanh Hoá. Những năm học trường trung học tư thục ở Thanh Hoá, ông đã được học các nhà thơ Lưu Trọng Lư, Chế Lan Viên. Vốn có năng khiếu văn thơ từ nhỏ, ông đã thuộc nhiều thơ của hai nhà thơ này và đã đi theo con đường thơ từ sớm.

Trong kháng chiến chống Pháp, ông tham gia nhiều cơ quan ở địa phương. Hoà bình lập lại ông làm biên tập lâu năm của báo Chính nghĩa. Vừa làm báo, Lữ Giang vừa say mê viết văn và làm thơ. Ông đã viết được một loạt truyện ký và tiểu thuyết như Hạnh phúc trên thế gian (1978), ánh sáng và mây mù (1979), Con Đức mẹ (1990) và Dốc sương mù (2003). Về thơ anh cũng có một tập thơ và trường ca và một số tập thơ in chung với Băng Sơn và Đào Ngọc Du. Trong một số truyện, Lữ Giang đã đi sâu vào tâm lý của một số nông dân Công giáo; rất thuần phác, cần cù và yêu nước, cũng dễ bị hoang mang, dao động trước những thủ đoạn lừa bịp, mị dân của một số kẻ phản động đội lốt Công giáo, nhưng khi đã nhận rõ chân lý thì rất tin vào Đảng và Chính quyền, rất tích cực tham gia kháng chiến. Lời văn của Lữ Giang thường là thủ thỉ tâm tình dễ gợi xúc động và thông cảm.

Tiểu thuyết Dốc sương mù gần như là một cuốn tự truyện của ông : bao nhiêu dằn vặt, bao nhiêu trăn trở trước những gian khổ, khó khăn trong kháng chiến, nhưng cuối cùng vẫn tìm ra được niềm tin, được cõi lòng thanh thản trước cuộc sống.

Về thơ, Lữ Giang không in nhiều. Anh chỉ viết khi cảm xúc thật thôi thúc trong lòng. Bài thơ đầu tiên của anh được dư luận chú ý là một bài thơ ngắn Anh thương binh - tôi không nhớ rõ in trong một tập Hoa mùa đầu hay báo Văn nghệ - mà nhà thơ Chế Lan Viên đã khen và khích lệ anh về hai câu:

Giữa hai dấu nạng

In một bàn chân

Đó là một hình ảnh khó quên về người thương binh. Có một bài thơ của Lữ Giang được nhạc sĩ Nguyễn Đình Phúc phổ nhạc, rồi được Đài Phát thanh Tiếng nói Việt Nam và Đài Truyền hình phát đi nhiều lần đã in sâu vào lòng bạn đọc. Đó là bài Tiếng đàn bầu

Lắng tai nghe đàn bầu

Thánh thót trong đêm thâu

Tiếng đàn bầu của ta

Cung thanh là tiếng mẹ

Cung trầm là giọng cha



Tiếng đàn bầu của ta

Nâng tiếng vàng trong sáng

Cung thanh ôi cung trầm

Ơn đời đời có Đảng

Việt Nam - Hồ Chí Minh

Việt Nam - Hồ Chí Minh.

Lữ Giang còn có bài thơ Qua Cẩm Giàng, nhớ Thạch Lam được in trong tuyển tập “Thơ” của Nhà xuất bản Văn học và Tuyển tập thơ Việt Nam thế kỷ XX do Nhà xuất bản Giáo dục ấn hành. Bài thơ có những câu mang cảm xúc bình dị mà đầy nhân hậu :

Mộc mạc đơn sơ một khoảng trời xa

Những cuộc đời, những dáng người

thường thấy

Những số phận lưu trên trang giấy

Làm tôi yêu nhớ mãi nơi này.

Lữ Giang cũng còn có bài Lại về sông Thị thấm đẫm tình cảm với một vùng quê nghèo cằn cỗi của Thanh Hoá mà ông mang giữ kỷ niệm cả một đời. Thơ của ông nói chung dung dị, cảm xúc chân thành và hồn nhiên, không ồn ào, không giả tạo.

Đối với bạn bè, Lữ Giang sống chí tình và trân trọng. Rất đông bạn hữu thường đến nhà ông với không khí gia đình cởi mở, bà Lữ Giang là người rất hiếu khách. Nhà ông tuy lợp lá ở tận tầng ba cheo leo, nhưng lúc nào cũng đầy các loài hoa, nhất là phong lan do ông và con ông kiếm về. Bạn bè có thể đến đấy nằm võng nghỉ ngơi với tâm hồn thanh thản. Hằng năm, cứ đến rằm tháng tám, anh em chúng tôi đến căn nhà trên sân thượng ấy, ăn bánh trung thu thưởng trăng như ngồi trên một boong tàu. Có mặt rất đông: Trần Lê Văn, Hữu Ngọc, Quang Dũng, Yên Thao, Hoài Việt, Vân Long, Ngô Quân Miện và nhiều bạn nữa, Lữ Giang giúp đỡ bạn bè trong những việc mà anh em ta vốn vụng về, như giúp Hồ Dzếnh và Quang Dũng trong những lúc khó khăn gia đình, khi thấy tôi đau ốm, ông tìm thuốc mang đến tận nhà, khi tôi hỏng máy chữ, ông đến đèo máy đi chữa giúp…

Vậy mà ngày mồng ba Tết vừa qua ông đã bị bệnh trọng phải vào viện cấp cứu. Và ông đã vội ra đi để lại nhiều thương tiếc trong lòng bè bạn.

(Báo Văn nghệ)
Love mickey,
Đăng nhập để trả lời
0
Tiểu sử
Tên khai sinh: Trần Xuân Kỷ. Bút danh: Lữ Giang, Ly Lan.

Sinh năm 1928 tại Thanh Hóa. Học tiểu học và đến năm thứ hai trung học tại Thanh Hóa. Năm 1941 ra Hà Nội học trường Chăn nuôi Bắc Kỳ. Năm 1945 tham gia khởi nghĩa Tháng 8 tại Hà Nội, phụ trách thiếu niên nhi đồng phố Lý Quốc Sư và là tự vệ thành Hà Nội. Năm 1946 làm công tác thông tin ở Kim Sơn, Ninh Bình và viết báo địa phương. Cuối năm 1947 đến hết năm 1953 cán bộ tuyên huấn. Đặc biệt, sau về Tuyên huấn Sở Công an Liên khu 4. Hội viên Hội Văn nghệ Liên khu 4. Từ năm 1954 đến 1956 làm cán bộ xã Thanh Minh, Thanh Chương, Nghệ An. Từ năm 1957 đến 1990 là phóng viên báo Chính Nghĩa, sau đổi thành báo Người Công giáo Việt Nam.



Tác phẩm chính



Vĩnh biệt Bác Hồ (trường ca, tạp chí Văn nghệ Quân đội, 1969); Đường 9, phần 1 (trường ca, tạp chí Văn nghệ Quân đội, 1972); Đường 9, phần II (trường ca, tạp chí Tác Phẩm mới, 1972); Hạnh phúc trên thế gian (truyện, Nxb Phụ nữ, 1976); Vùng biển sóng gió (tiểu thuyết, chung với Dương Thông, Nxb Hà Nội, 1985); Con Đức Mẹ (tiểu thuyết, Nxb Hà Nội, 1990); Người Quỳnh Lưu (truyện ký, Nxb Quân đội Nhân dân, 1977); Người Kim Đài (truyện, ký, chung với Trần Đức Lợi, Nxb Quân đội Nhân dân, 1978); Con đường sáng (truyện ký, chung với Mai Thanh Hải, Bích Thuận, Nxb Phụ nữ, 1978); Trên núi cao (Ký, chung với Lữ Huy Nguyên và Đào Quang Thép, Nxb Phụ nữ, 1979).

(vnmedia.vn)
Love mickey,
Đăng nhập để trả lời
0
Niềm vui của bạn là niềm vui của chính mình

Các báo - kể các hội nữa thường xếp Lữ Giang vào danh sách nhà thơ nhưng ông chỉ là tác giả hai tập thơ: Trường ca đường 9 và Nắng bên sông; nếu bắc cân lên mà cân thì cán cân nghiêng về phía văn xuôi: Hạnh phúc trên thế gian, ánh nắng và mây mù, Người Quỳnh Lưu, Người Kim Đài, Vùng biển sóng gió, Đằng sau cây thánh giá, Con Đức Mẹ, Đường về Sâm Sơn và gần đây là cuốn tiểu thuyết tâm huyết của đời ông: Dốc mù sương ghi lại những suy ngẫm của một người trăn trở trên chặng cuối cuộc đời.

Tôi quen anh già một phần tư thế kỷ khi anh là Trưởng phòng biên tập báo Chính nghĩa của Uỷ ban đoàn kết. Những người công giáo yêu nước, anh thường gặp tôi để đặt bài. Về sau này, hai chúng tôi cùng đi với nhau viết sách truyền thống, tôi càng thấy người đọc hâm hộ thơ anh nhiều hơn. Mỗi khi gia chủ trịnh trọng giới thiệu nhà thơ Lữ Giang, tác giả bài thơ Tiếng đàn bầu mà chúng ta thường nghe qua đài. Thế là cử toạ vỗ tay hoan hô nhiệt liệt.

Lữ Giang lấy tài liệu cẩn thận, cần viết vấn đề gì, nhân vật nào, anh hỏi đến tận gốc. Anh viết nhanh và thường làm gia chủ hài lòng về những trang viết trung thực. Qua những chuyến đi như thế, tôi mới thấy anh là một con người dám san sẻ với bạn từ bát cơm đến tấm áo.

Hồi ấy nhà thơ Tạ Hữu Yên đang phụ trách chương trình phát thanh dành cho binh sĩ Sài Gòn, Lữ Giang là cộng tác viên. Tình hình trong vĩ tuyến 17 ngày càng khẩn trương, Tạ Hữu Yên phải vào giới tuyến vừa nghiên cứu tình hình mới, phát sinh vừa sáng tác kịp thời phục vụ công t ác địch vận. Chị Tạ Hữu Yên lúc ấy đang công tác ở Nông trường Đồng Giao, gửi cháu Hương lên Hà Nội ở với bố để học tiếp cấp 3. Trước tình hình khó khăn của Tạ Hữu Yên, Lữ Giang đưa cháu Hương về nhà mình ăn ở. Chính vì thế những ngày cuối cùng của Lữ Giang, cháu Hương đã lên nhà tang lễ lo từng phần việc như con gái trong gia đình. Khi biết chuyện ấy, tôi mới hiểu anh, một lần cùng đi viết, trời bỗng nổi trận gió mùa đông bắc, Lữ Giang đã đưa cho tôi chiếc áo len anh mang dự trữ trong túi xách và bảo tôi: Cậu coi đây là vật lưu niệm một chuyến đi lý thú.

Mỗi lần đến thăm anh, tôi thường bắt anh bật đầu đĩa cho nghe Màu tím hoa sim (Hữu Loan) và Đôi mắt người Sơn Tây (Quang Dũng) do Phạm Đình Chương phổ nhạc. Lần cuối cùng trước khi tôi về, Lữ Giang bấm nút lấy đĩa ra, kẹp vào hộp nhựa rồi đưa cho tôi: Cậu đem về mà nghe. Hình như Lữ Giang sinh ra chỉ để đem lại niềm vui cho người khác. Đúng thế, anh đọc báo thấy bài của ai là anh gọi điện cho người ấy đi lấy tiền nhuận bút, anh cẩn thận đến mức nhắc cho bạn bài đã in ở số báo nào, ngày nào, trang nào. Mỗi chuyến anh đạp xe ra khỏi nhà, không phải giải quyết công việc của riêng mình mà cùng một công đi, anh gánh luôn phần việc cho bạn mình. Thêm một niềm vui cho bạn, mình cũng được một niềm vui.

Gần đây những cú điện thoại của anh gọi tôi đi lĩnh nhuận bút cứt hưa dần bà buổi họp cuối năm mừng Tết ất Dậu của Chi hội các nhà báo về hưu Hà Nội, tôi không thấy anh và sau khi đi Thanh Hoá trở về, tôi gặp nhà văn Hoài Việt, anh cho biết: Mới đầu xuân, nhà thơ Trần Lê Văn và nhà thơ Lữ Giang đã vào cấp cứu trong Bệnh viện Hữu nghị. Rồi đến nhà văn Trần Chiến báo tin nhà thơ Lữ Giang khó qua khỏi đêm nay. Tôi vội bấm máy về gia đình Lữ Giang. Mãi đến 22 giờ, tôi mới bắt được liên lạc với người trong gia đình: Lữ Giang đã mất.

Vắng anh nhưng câu thơ “Lắng nghe tiếng đàn bầu/ Réo rắt trong đêm thâu” vẫn ngân vang trong trí nhớ của tôi và bài thơ Tiếng đàn bầu của Lữ Giang mãi mãi sống trong lòng bạn đọc, dù nhà đài chỉ giới thiệu bài hát Tiếng đàn bầu của nhạc sĩ Nguyễn Đình Phúc nhưng người nghe vẫn nhớ lời của bài hát ấy là của Lữ Giang. Vân du nơi Cực Lạc mà vẫn gửi lại trong trí nhớ bạn đọc bài thơ Tiếng đàn bầu, Lữ Giang đã được cuộc đời phong tặng một phần thưởng cao quý không phải nhà thơ nào cũng được luân phiên đón nhận.

(Báo Văn nghệ)
Love mickey,
Đăng nhập để trả lời
0