Trích đoạn: Lá Chanh
Cám ơn anh Chân Phương.
Để hôm nào Lá thử lại bằng ống tele, mấy kỳ sau này, Lá muốn giới hạn mình về phương tiện máy móc và đương đầu với bất cứ thời tiết nào, giờ nào, hoàn cảnh nào. Nên đi đâu Lá cũng chỉ cầm máy D90 và ống 35mmm, cầm tay sử dụng flash cóc trên máy, chỉnh máy qua trắng đen để chụp. Chụp hình với những hạn hẹp đó, Lá có dịp để dùng cái đầu óc , tay chân, mắt nhiều hơn. Lá cũng học được rất nhiều và có được nhiều vui thú trong lúc chụp hình.
Lá thân mến,
CP quý Lá vì có nhiều điểm tương đồng:
Trong quá trình học hỏi chụp hình và luyện tập cho chính mình (ngay cả đến giờ) CP thường tự ép mình thật nhiều:
1/ Chỉ dùng một tiêu cự, thậm chí chỉ là ống kính prime mà thôi trong những lần đi chụp ngoài trời. Trước đây, CP thường thích dùng 105mm f:2.8 hoặc 180mm f:2.8. Thậm chí, có khi sưốt ngày chụp vài trăm tấm ảnh chỉ dùng một aperture. Sau này, khi có 300mm f/4; thì đây là ống kính thường xuyên gắn trên máy D300 của mình. Zoom 12-24mm gắn sẵn trên máy cũng chỉ để phòng khi chụp phong cảnh thì cần đến chứ hầu như rất ít dùng!
2/ Các "lý thuyết gia" về nhiếp ảnh thường cho rằng focal range of 70-110mm là lý tưởng để chụp chân dung. Nhưng CP vẫn thoải mái chụp bằng ống kính 180mm hoặc... giờ thì lên tới 300mm và mở toang f/4 mà chơi! CP thích dùng Tele lenses vì dùng ảnh hưởng xoá phông mạnh của chúng ngay cả đối với các apertures trong khoảng 5.6-8 hoặc f/9, f/10 khi dzí thật gần vào subject/s của mình. Nếu mở được toang ống kính (f/2.8 của 180mm hoặc f/4 của 300mm) thì bokeh còn đẹp hơn cả 85mm f/1.4 nữa đó, Lá à!
Một điều khác khiến cho CP thích 300mm f/4 hơn 85mm f/1.4 vì FoV của ống kính 300 hẹp hơn. Điều này khiến cho những chi tiết bị lọt vào background ít hơn khi chụp hoa và và chân dung. Nói cách khác, đó là cái trick dùng để xoá back và front ground khi cần chụp chân dung và hoa.
3/ Vấn đề của chúng ta là, không phải lệ thưộc vào nhiều ống kính khác nhau. Mà là, chọn lựa cái nào thích hợp với nhu cầu của mình nhất trong số những ống kính available. Tất nhiên, bất tiện của 300mm so với 85mm là phải lùi ra xa hơn để chụp chân dung toàn thân hoặc bán thân. Trong trường hợp này, 180mm f/2.8 thích hợp hơn 300mm.
Ngoài việc bắt bưộc mình chỉ dùng một focal lens, CP còn tự bắt mình phải compose hình của mình ngay trước khi bấm máy. Có nghĩa là, khi đã click thì hình ảnh phải trở thành final hoặc vào recycle bin. Chơi theo kiểu này, ban đầu CP đã phải bỏ rất nhiều hình vì không được cho phép mình làm PP.
Nhưng nó là cách giúp cho mình tiến bộ mau về compositions cũng như dealing với các White Balance settings khác nhau với ngay cả các channels dễ bị blown out như Red and Blue, mà không cần phải dùng đến Photoshop hay ACR để lấy lại những chi tiết bị mất on blown out channels...
Với kinh nghiệm và bản lãnh của chính Lá ngày nay, chắc chắn CP không cần phải chia sẻ rằng; tự ép mình vào những khó khăn chính là cách tự giúp cho mình được tiến bộ trong quá trình tự tìm tòi, tự học; phải không?
Vài điều chia sẻ từ những ý nghĩ của mình và cảm thấy rất gần gũi với Lá trên con đường đi tìm cái đẹp xuyên qua ống kính!
Những ảnh chân dung ngoài trời này, CP chụp bằng ống kính 300mm f/4 mở wide-open:
Chân Phượng