📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thôn Nghèo... Đoạn Trường

823 trả lời, 292.245 lượt xem — Trang 26 / 28




BƯỚC ĐI



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-10 08:16:42L.nguyenvu>
BƯỚC ĐI








Lời thơ rưng rức nỗi buồn
Gió lay tà áo chiều vương mi trào
Sóng xô bọt biển lao xao
Tóc thề ươn ướt thắm vào mưa rơi
Lệ trời hay lệ của người
Nhớ ai nhớ cả những lời thề xưa
Bước chân dò dẫm trong mưa
Mắt rưng rưng đợi người chưa thấy về

Nguyên Vũ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-10 07:36:27Đoạn_Trường>


TRÁI CẤM

Hạt mưa giữa mùa thu
Vầng đá mãi âm u
Đẫm ướt lá tình nhớ
Vọng về tiếng em ru

Nghe xa thêm bỡ ngỡ
Tơ dệt nên duyên nợ
Dù đợi vẫn không thành
Trong mơ tình gặp gỡ

Rồi nắng về tình ấm
Ngọt ngào từ từ thấm
Ôm ấp mối tình son
Cùng chia nhau trái cấm

             Đoạn Trường


Cám ơn Nguyên Vũ đã ghé thăm.  Chúc NV luôn vui trẻ.  





thonngheo@yahoo.com

ĐƯỜNG Về Thôn Nghèo
Đăng nhập để trả lời
0
 SA hôm nay sẽ đi vacance xa nè, cũng sẽ hơi lâu, hổng biết có thời gian để ghé vào VNTQ chơi cùng các thi huynh và các bạn hông. Đang chuẩn bị hành lý mà cũng hổng yên, chàng thơ cứ réo wài, nên SA đành phải thả vội vài dòng lưu lại trước khi đi chơi xa. Xin cầu chúc Đoạn Trường một muà Vacance thiệt là dui dẻ nha. [sm=40.gif][sm=1.gif][sm=kissing.gif]
 
 
Biển Và Em
 
Biển cả mênh mông thật trữ tình
Bờ êm cát mịn gót chân xinh
Mây cùng với gió đang hoà nhịp
Nước chạm vào em hôn khắp mình
Sóng vỗ lăn tăn người nhốn nháo
Hồn yên thanh tịnh nắng lung linh
Trời xanh bể lặng thuyền xuôi mái
Hạ đến lòng vui trước vạn hình
 
Sương Anh
 
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-10 17:42:00Tứ Trụ>


Tôn Vinh Chúa
 
Jesus đời đời tôi nhớ không quên
Bên tôi cuộc đời đã xóa thương đau
Bao nhiêu buồn phiền tan hết trong tôi
Là nhờ ơn Chúa soi sáng linh hồn tôi

Tôi hát lên lời tôn vinh Chúa
Chúa như lắng nghe
Chúa như mĩm cười dịu hiền
Ngài nhìn tôi âu yếm

Khi tôi buồn phiền liền nhớ Jesus
Tôi luôn nguyện cầu đấng Christ yêu thương
Tan ngay buồn phiền vương ở quanh tôi
Dâng hồn tôi đến Jesus Christ vui bình yên

Tôi hát lên lời tôn vinh Chúa
Chúa luôn cứu tôi
Chúa ban phước lành đời đời
Nguyện lòng tôi ghi nhớ

Tôi mong một ngày được Chúa tái lâm
Đưa tay nhiệm mầu cứu rổi thế gian
Không ai còn buồn khóc lóc kêu than
Tỏa hào quang sáng soi khắp cõi trần gian

Mytutru

Lời_Nguyễn Thị Tuất “Theo Tâm Sự Có Thật” (Mytutru)
Phổ Nhạc_Nguyễn Hữu Tuấn
Phát Âm Theo nhạc Thánh Ca..
Đã có hát trong nhà thờ, hôm nay tặng Đoạn Trường

Kỷ Niệm bài này đã sáng tác cách nay gần 30 năm
Khi con người Sức quá yếu tâm quá đuối
và cái chết trước mắt
Một bài thánh ca với lời lẽ "Cứu rổi"
Vẫn có thể cứu sống một con người
Hay đúng hơn là một linh hồn, ngay lúc đó..
Nếu là một người biết ơn
Thì "Một miếng khi đói bằng một gói khi no"
Bài này ý là như vậy đó
Trong lúc quá khổ một bài thánh ca với lời lẽ
"Chúa sẽ dọn bàn cho tôi trước mặt những kẻ thù nghịch tôi"
Thật thú vị..
Trong một bản thánh ca và với vài câu
như người cha
Luôn che chở cho con mà đứa con
nhờ đó mà thêm vững vàng.
Vì vậy mà NTT khi bình tâm đã nói lên bài này để tạ ơn
mặc dù lúc đó cô đã trường chay..
Chúc đoạn trường luôn an lạc
Mytutru_10.7.2009



 

Kính Chào
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=444426
Khóc & Cười
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=444471&mpage=1
Tranh Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=445357
-
Hạnh Phúc Trong Tay
mytutru
--------
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nha uyen

 

Biển Và Em
 
Biển cả mênh mông thật trữ tình
Bờ êm cát mịn gót chân xinh
Mây cùng với gió đang hoà nhịp
Nước chạm vào em hôn khắp mình
Sóng vỗ lăn tăn người nhốn nháo
Hồn yên thanh tịnh nắng lung linh
Trời xanh bể lặng thuyền xuôi mái
Hạ đến lòng vui trước vạn hình
 
Sương Anh


 
Cõi Tu

Nhục thân xa lánh chốn ưu tình
Cõi thế  phật môn gửi dáng xinh
Dĩ vãng đã vùi trong tuệ trí
Mỏ chuông gần gủi giữ bên mình
Pháp duyên minh định hầu tam bảo
Tịnh huệ duy thiền tạo ánh linh
Tựa bóng đài sen quy ngũ giới
Diệu  quang nở rộ tỏa muôn hình

đông hòa Nguyễn Chí Hiệp
10.07.2009

CHỤP HÌNH LƯU NIỆM

Của cải khôn đem đổi chút tình
Tự hào có được đứa em xinh
Văn chương chả ngại, chơi dư sức
Xướng họa lo chi, quậy hết mình
Mở "fax" tin sang cô Nguyệt Ánh
Móc "fôn" gọi tới chú Kôn Linh
Thêm bao nhiêu bạn trên Thư Quán
Cả đám cùng ra...đứng chụp hình

Tú Lòng...thòng



         BIỂN VÀ TÔI

Biển biếc xanh khơi nước hữu tình
Cánh buồm lướt sóng giữa trời xinh
Buồm căng hy vọng tròn đôi lứa
Thuyền chứa yêu thương vẹn chúng mình
Tình vẫy biệt nhau đầy nứa nở
Mộng về gặp gỡ hết điêu linh
Nhìn phương tây phủ mây màu tím
Nhớ lắm quê hương nhũng bóng hình!...

                   Thanh Huy



Khách đa tình

Hoàng hôn lẻ bóng khách đa tình
Dỏi mắt mong chờ cánh nhạn xinh
Gió thổi bờ lao nghiêng cánh mạ
Sóng xô bãi cát lấp duyên mình
Người đi để nhớ ngày tao ngộ
Kẻ ở luôn chờ chuyện hiển linh
Biển vắng chiều hoang đời viễn xứ
Thuyền ơi bỏ bến có mơ hình ?

Vancali 7.9.09

Tỷ  SA ơi đi Vacation ở biển vui nhe  hì hì  coi chừng mấy con cá nốc nó táp nhen hì hì ...
Mong tỷ cùng gia đình yên vui , nhớ chụp hình nhen

Chúc tý Nhả Uyên mau bình phục và cuối từng yên vui bên gia đình ,tỷ nghĩ khỏe nhen ...
 
TRĂNG MUỘN
 
Nhặt nhạnh thời gian một chút tình
Để đời đẹp mãi giấc mơ xinh
Chiều thu lá nhuộm vàng thư cũ 
Đêm hạ gương soi tủi bóng mình
Bến giác mịt mờ trăng xế bóng
Đường trần mỏi mệt gót phiêu linh
Đưa tay chợt thấy cay cay mắt
Chìm khuất ngàn mây một bóng hình !
 
                           Nha Uyen
 
Cám ơn mụi mụi thân iu,tỷ phẻ nhìu rùi NU
 

Vần thông cảm
 
 
Dưới cội bên nhau thật quá tình
Nào là hóng mát tạo đời xinh
Nhìn mây lửng thửng thơ cùng cảnh
Chạm gió mơn man rượu với mình
Huệ trúc lơ phơ tươi sắc lá
Tâm hồn lẩn thẩn gợi Xuân Linh
Thi vần họa lại nguồn thông cảm
Hạ vắng Sương Anh ngắm vạn hình
 
 
Đặng Xuân Linh
 
Mến chúc Sương Anh nghỉ hè vui và đón nhận nhiều thi hứng mới. Chúc NU mau bình phục. Chúc tất cả vui thật tình trong Xướng Họa.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-12 15:46:31L.nguyenvu>





Nguyên Vũ
Đăng nhập để trả lời
0










THỜI THẾ

Tháng Giêng hoa nở đẹp xinh
Len vào tuyết trắng lung linh hững hờ
Xuân về tình ý nên thơ
Tháng Năm sao vội mộng mơ bay về

Hè về gieo hạt ê chề
Nảy mầm thương nhớ tái tê lòng người
Ve kêu lặng mất tiếng cười
Chỉ còn than thở một đời  cô liêu

Biển về thầm nhớ người yêu
Sóng gào nhỏ lệ dệt thêu thành sầu
Én kia bay tận phương đâu
Nhắn người phương ấy qua cầu vòng treo

Mây trôi ai nỡ mà theo
Phương nầy phương nọ cheo leo đường tình
Đành chờ đến lúc bình minh
Nắng vàng lại đến gieo mình vào thơ.

                                     Đoạn Trường
thonngheo@yahoo.com

ĐƯỜNG Về Thôn Nghèo
Đăng nhập để trả lời
0




 SA hôm nay sẽ đi vacance xa nè, cũng sẽ hơi lâu, hổng biết có thời gian để ghé vào VNTQ chơi cùng các thi huynh và các bạn hông. Đang chuẩn bị hành lý mà cũng hổng yên, chàng thơ cứ réo wài, nên SA đành phải thả vội vài dòng lưu lại trước khi đi chơi xa. Xin cầu chúc Đoạn Trường một muà Vacance thiệt là dui dẻ nha. [sm=40.gif][sm=1.gif][sm=kissing.gif]
 
 
Biển Và Em
 
Biển cả mênh mông thật trữ tình
Bờ êm cát mịn gót chân xinh
Mây cùng với gió đang hoà nhịp
Nước chạm vào em hôn khắp mình
Sóng vỗ lăn tăn người nhốn nháo
Hồn yên thanh tịnh nắng lung linh
Trời xanh bể lặng thuyền xuôi mái
Hạ đến lòng vui trước vạn hình
 
Sương Anh

NÚI Và ANH

Núi vẫn hiên ngang ấn hiện tình
Đá chen hoa lá nụ cười xinh
Mây trôi lơ lững hứa chờ đợi
Gió nhẹ bay bay quyện lấy mình
Nước suối long lanh đùa vạn vật
Đèo con ngắn ngủi hỏi thần linh
Biển về nhớ lại chuyện tình cũ
Sóng vỗ bên anh trông ngóng hình...

                                    Đoạn Trường


thonngheo@yahoo.com

ĐƯỜNG Về Thôn Nghèo
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THI NANG

Thân chào quý thi hữu,
Thi Nang cảm ơn Vancali đã có lời chúc mừng.
Chúc Nha Uyên sớm bình phục.

Trích đoạn: 


 


Biển Và Em
 
Biển cả mênh mông thật trữ tình
Bờ êm cát mịn gót chân xinh
Mây cùng với gió đang hoà nhịp
Nước chạm vào em hôn khắp mình
Sóng vỗ lăn tăn người nhốn nháo
Hồn yên thanh tịnh nắng lung linh
Trời xanh bể lặng thuyền xuôi mái
Hạ đến lòng vui trước vạn hình
 
Sương Anh


 

Cõi Tu

Nhục thân xa lánh chốn ưu tình
Cõi thế  phật môn gửi dáng xinh
Dĩ vãng đã vùi trong tuệ trí
Mỏ chuông gần gủi giữ bên mình
Pháp duyên minh định hầu tam bảo
Tịnh huệ duy thiền tạo ánh linh
Tựa bóng đài sen quy ngũ giới
Diệu  quang nở rộ tỏa muôn hình

đông hòa Nguyễn Chí Hiệp
10.07.2009

CHỤP HÌNH LƯU NIỆM

Của cải khôn đem đổi chút tình
Tự hào có được đứa em xinh
Văn chương chả ngại, chơi dư sức
Xướng họa lo chi, quậy hết mình
Mở "fax" tin sang cô Nguyệt Ánh
Móc "fôn" gọi tới chú Kôn Linh
Thêm bao nhiêu bạn trên Thư Quán
Cả đám cùng ra...đứng chụp hình

Tú Lòng...thòng



     BIỂN VÀ TÔI

Biển biếc xanh khơi nước hữu tình
Cánh buồm lướt sóng giữa trời xinh
Buồm căng hy vọng tròn đôi lứa
Thuyền chứa yêu thương vẹn chúng mình
Tình vẫy biệt nhau đầy nứa nở
Mộng về gặp gỡ hết điêu linh
Nhìn phương tây phủ mây màu tím
Nhớ lắm quê hương nhũng bóng hình!...

               Thanh Huy




Khách đa tình

Hoàng hôn lẻ bóng khách đa tình
Dỏi mắt mong chờ cánh nhạn xinh
Gió thổi bờ lao nghiêng cánh mạ
Sóng xô bãi cát lấp duyên mình
Người đi để nhớ ngày tao ngộ
Kẻ ở luôn chờ chuyện hiển linh
Biển vắng chiều hoang đời viễn xứ
Thuyền ơi bỏ bến có mơ hình ?

Vancali 7.9.09

Tỷ  SA ơi đi Vacation ở biển vui nhe  hì hì  coi chừng mấy con cá nốc nó táp nhen hì hì ...
Mong tỷ cùng gia đình yên vui , nhớ chụp hình nhen [:D]

Chúc tý Nhả Uyên mau bình phục và cuối từng yên vui bên gia đình ,tỷ nghĩ khỏe nhen ...[:)]
 
TRĂNG MUỘN
 
Nhặt nhạnh thời gian một chút tình
Để đời đẹp mãi giấc mơ xinh
Chiều thu lá nhuộm vàng thư cũ 
Đêm hạ gương soi tủi bóng mình
Bến giác mịt mờ trăng xế bóng
Đường trần mỏi mệt gót phiêu linh
Đưa tay chợt thấy cay cay mắt
Chìm khuất ngàn mây một bóng hình !
 
                           Nha Uyen
 
Cám ơn mụi mụi thân iu,tỷ phẻ nhìu rùi[:D] NU
 

Vần thông cảm


Dưới cội bên nhau thật quá tình
Nào là hóng mát tạo đời xinh
Nhìn mây lửng thửng thơ cùng cảnh
Chạm gió mơn man rượu với mình
Huệ trúc lơ phơ tươi sắc lá
Tâm hồn lẩn thẩn gợi Xuân Linh
Thi vần họa lại nguồn thông cảm
Hạ vắng Sương Anh ngắm vạn hình


Đặng Xuân Linh

Mến chúc Sương Anh nghỉ hè vui và đón nhận nhiều thi hứng mới. Chúc NU mau bình phục. Chúc tất cả vui thật tình trong Xướng Họa.
 

NHỚ BIỂN

Sóng biếc nhấp nhô rất đượm tình
Da ngà tóc mượt dáng xinh xinh
Bên bờ kẻ tắm vùi trong cát
Dưới nước người bơi thả ngửa mình
Trắng áng mây trôi trời sáng tỏ
Hồng tia nắng trải biển lung linh
Em ơi!Nhớ lại mùa hè ấy
Đọng mãi tim anh mấy bức hình

Thi Nang 


Bóng với hình
 
 
Xử sự làm sao vẹn chữ tình
Cho lòng thanh thản nghĩa thêm xinh
Trời trong sóng gợn tròn hoa cảnh
Biển rộng sông thơ đẹp ý mình
Gió thổi vi vu ru giấc ngủ
Tơ gieo thánh thót gởi tùng linh
Ngàn đời xướng họa vơi nguồn cảm
Thấy được niềm vui vạn bóng hình
 
 
Nguyễn Gia Linh
 
 
Mến chúc tất cả một mùa hè vui
Bánh canh
Trang Nhà : http://tulinh.net
Góc Thơ Tứ Linh: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=457590
Đàn xưa:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=344634
THƠ ĐƯỜNG LUẬT (Xướng Hoạ - Tứ Linh)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=444867
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyen Gia Linh

Trích đoạn: THI NANG

Thân chào quý thi hữu,
Thi Nang cảm ơn Vancali đã có lời chúc mừng.
Chúc Nha Uyên sớm bình phục.

Trích đoạn: 


 


Biển Và Em
 
Biển cả mênh mông thật trữ tình
Bờ êm cát mịn gót chân xinh
Mây cùng với gió đang hoà nhịp
Nước chạm vào em hôn khắp mình
Sóng vỗ lăn tăn người nhốn nháo
Hồn yên thanh tịnh nắng lung linh
Trời xanh bể lặng thuyền xuôi mái
Hạ đến lòng vui trước vạn hình
 
Sương Anh


 

Cõi Tu

Nhục thân xa lánh chốn ưu tình
Cõi thế  phật môn gửi dáng xinh
Dĩ vãng đã vùi trong tuệ trí
Mỏ chuông gần gủi giữ bên mình
Pháp duyên minh định hầu tam bảo
Tịnh huệ duy thiền tạo ánh linh
Tựa bóng đài sen quy ngũ giới
Diệu  quang nở rộ tỏa muôn hình

đông hòa Nguyễn Chí Hiệp
10.07.2009

CHỤP HÌNH LƯU NIỆM

Của cải khôn đem đổi chút tình
Tự hào có được đứa em xinh
Văn chương chả ngại, chơi dư sức
Xướng họa lo chi, quậy hết mình
Mở "fax" tin sang cô Nguyệt Ánh
Móc "fôn" gọi tới chú Kôn Linh
Thêm bao nhiêu bạn trên Thư Quán
Cả đám cùng ra...đứng chụp hình

Tú Lòng...thòng



    BIỂN VÀ TÔI

Biển biếc xanh khơi nước hữu tình
Cánh buồm lướt sóng giữa trời xinh
Buồm căng hy vọng tròn đôi lứa
Thuyền chứa yêu thương vẹn chúng mình
Tình vẫy biệt nhau đầy nứa nở
Mộng về gặp gỡ hết điêu linh
Nhìn phương tây phủ mây màu tím
Nhớ lắm quê hương nhũng bóng hình!...

              Thanh Huy




Khách đa tình

Hoàng hôn lẻ bóng khách đa tình
Dỏi mắt mong chờ cánh nhạn xinh
Gió thổi bờ lao nghiêng cánh mạ
Sóng xô bãi cát lấp duyên mình
Người đi để nhớ ngày tao ngộ
Kẻ ở luôn chờ chuyện hiển linh
Biển vắng chiều hoang đời viễn xứ
Thuyền ơi bỏ bến có mơ hình ?

Vancali 7.9.09

Tỷ  SA ơi đi Vacation ở biển vui nhe  hì hì  coi chừng mấy con cá nốc nó táp nhen hì hì ...
Mong tỷ cùng gia đình yên vui , nhớ chụp hình nhen [:D]

Chúc tý Nhả Uyên mau bình phục và cuối từng yên vui bên gia đình ,tỷ nghĩ khỏe nhen ...[:)]
 
TRĂNG MUỘN
 
Nhặt nhạnh thời gian một chút tình
Để đời đẹp mãi giấc mơ xinh
Chiều thu lá nhuộm vàng thư cũ 
Đêm hạ gương soi tủi bóng mình
Bến giác mịt mờ trăng xế bóng
Đường trần mỏi mệt gót phiêu linh
Đưa tay chợt thấy cay cay mắt
Chìm khuất ngàn mây một bóng hình !
 
     Nha Uyen
 
Cám ơn mụi mụi thân iu,tỷ phẻ nhìu rùi[:D] NU
 

Vần thông cảm


Dưới cội bên nhau thật quá tình
Nào là hóng mát tạo đời xinh
Nhìn mây lửng thửng thơ cùng cảnh
Chạm gió mơn man rượu với mình
Huệ trúc lơ phơ tươi sắc lá
Tâm hồn lẩn thẩn gợi Xuân Linh
Thi vần họa lại nguồn thông cảm
Hạ vắng Sương Anh ngắm vạn hình


Đặng Xuân Linh

Mến chúc Sương Anh nghỉ hè vui và đón nhận nhiều thi hứng mới. Chúc NU mau bình phục. Chúc tất cả vui thật tình trong Xướng Họa.
 

NHỚ BIỂN

Sóng biếc nhấp nhô rất đượm tình
Da ngà tóc mượt dáng xinh xinh
Bên bờ kẻ tắm vùi trong cát
Dưới nước người bơi thả ngửa mình
Trắng áng mây trôi trời sáng tỏ
Hồng tia nắng trải biển lung linh
Em ơi!Nhớ lại mùa hè ấy
Đọng mãi tim anh mấy bức hình

Thi Nang 


Bóng với hình
 
 
Xử sự làm sao vẹn chữ tình
Cho lòng thanh thản nghĩa thêm xinh
Trời trong sóng gợn tròn hoa cảnh
Biển rộng sông thơ đẹp ý mình
Gió thổi vi vu ru giấc ngủ
Tơ gieo thánh thót gởi tùng linh
Ngàn đời xướng họa vơi nguồn cảm
Thấy được niềm vui vạn bóng hình
 
 
Nguyễn Gia Linh
 
 
Mến chúc tất cả một mùa hè vui

Tấm Lòng

Thi nhân góp ý quả chân tình
Vẹn nghĩa chọn lời thắm nét xinh
Bỏ lỗi từ thô không khiển trách
Vòng tay kết nối lớn niềm tin
Đôi câu gói cả bao hàm ý
Bút thép đùa vui thoả chữ tình
Bốn hướng chung ngôi nhà tuệ trí
Lòng từ cõi thế hoá muôn hình
Mytutru_14.7.2009

Kính chúc quý huynh tỷ muội thân tâm luôn an lạc

Kính Chào
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=444426
Khóc & Cười
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=444471&mpage=1
Tranh Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=445357
-
Hạnh Phúc Trong Tay
mytutru
--------
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-14 10:44:11Nguyen Gia Linh>
Trích đoạn: Đoạn_Trường

SA hôm nay sẽ đi vacance xa nè, cũng sẽ hơi lâu, hổng biết có thời gian để ghé vào VNTQ chơi cùng các thi huynh và các bạn hông. Đang chuẩn bị hành lý mà cũng hổng yên, chàng thơ cứ réo wài, nên SA đành phải thả vội vài dòng lưu lại trước khi đi chơi xa. Xin cầu chúc Đoạn Trường một muà Vacance thiệt là dui dẻ nha. [sm=40.gif][sm=1.gif][sm=kissing.gif]

 
 
Biển Và Em
 
Biển cả mênh mông thật trữ tình
Bờ êm cát mịn gót chân xinh
Mây cùng với gió đang hoà nhịp
Nước chạm vào em hôn khắp mình
Sóng vỗ lăn tăn người nhốn nháo
Hồn yên thanh tịnh nắng lung linh
Trời xanh bể lặng thuyền xuôi mái
Hạ đến lòng vui trước vạn hình
 
Sương Anh

NÚI Và ANH

Núi vẫn hiên ngang ấn hiện tình
Đá chen hoa lá nụ cười xinh
Mây trôi lơ lững hứa chờ đợi
Gió nhẹ bay bay quyện lấy mình
Nước suối long lanh đùa vạn vật
Đèo con ngắn ngủi hỏi thần linh
Biển về nhớ lại chuyện tình cũ
Sóng vỗ bên anh trông ngóng hình...

                                  Đoạn Trường



Trích đoạn: nha uyen

 

Biển Và Em
 
Biển cả mênh mông thật trữ tình
Bờ êm cát mịn gót chân xinh
Mây cùng với gió đang hoà nhịp
Nước chạm vào em hôn khắp mình
Sóng vỗ lăn tăn người nhốn nháo
Hồn yên thanh tịnh nắng lung linh
Trời xanh bể lặng thuyền xuôi mái
Hạ đến lòng vui trước vạn hình
 
Sương Anh


 
Cõi Tu

Nhục thân xa lánh chốn ưu tình
Cõi thế  phật môn gửi dáng xinh
Dĩ vãng đã vùi trong tuệ trí
Mỏ chuông gần gủi giữ bên mình
Pháp duyên minh định hầu tam bảo
Tịnh huệ duy thiền tạo ánh linh
Tựa bóng đài sen quy ngũ giới
Diệu  quang nở rộ tỏa muôn hình

đông hòa Nguyễn Chí Hiệp
10.07.2009

CHỤP HÌNH LƯU NIỆM

Của cải khôn đem đổi chút tình
Tự hào có được đứa em xinh
Văn chương chả ngại, chơi dư sức
Xướng họa lo chi, quậy hết mình
Mở "fax" tin sang cô Nguyệt Ánh
Móc "fôn" gọi tới chú Kôn Linh
Thêm bao nhiêu bạn trên Thư Quán
Cả đám cùng ra...đứng chụp hình

Tú Lòng...thòng



        BIỂN VÀ TÔI

Biển biếc xanh khơi nước hữu tình
Cánh buồm lướt sóng giữa trời xinh
Buồm căng hy vọng tròn đôi lứa
Thuyền chứa yêu thương vẹn chúng mình
Tình vẫy biệt nhau đầy nứa nở
Mộng về gặp gỡ hết điêu linh
Nhìn phương tây phủ mây màu tím
Nhớ lắm quê hương nhũng bóng hình!...

                  Thanh Huy



Khách đa tình

Hoàng hôn lẻ bóng khách đa tình
Dỏi mắt mong chờ cánh nhạn xinh
Gió thổi bờ lao nghiêng cánh mạ
Sóng xô bãi cát lấp duyên mình
Người đi để nhớ ngày tao ngộ
Kẻ ở luôn chờ chuyện hiển linh
Biển vắng chiều hoang đời viễn xứ
Thuyền ơi bỏ bến có mơ hình ?

Vancali 7.9.09

Tỷ  SA ơi đi Vacation ở biển vui nhe  hì hì  coi chừng mấy con cá nốc nó táp nhen hì hì ...
Mong tỷ cùng gia đình yên vui , nhớ chụp hình nhen [:D]

Chúc tý Nhả Uyên mau bình phục và cuối từng yên vui bên gia đình ,tỷ nghĩ khỏe nhen ...[:)]
 
TRĂNG MUỘN
 
Nhặt nhạnh thời gian một chút tình
Để đời đẹp mãi giấc mơ xinh
Chiều thu lá nhuộm vàng thư cũ 
Đêm hạ gương soi tủi bóng mình
Bến giác mịt mờ trăng xế bóng
Đường trần mỏi mệt gót phiêu linh
Đưa tay chợt thấy cay cay mắt
Chìm khuất ngàn mây một bóng hình !
 
                           Nha Uyen
 
Cám ơn mụi mụi thân iu,tỷ phẻ nhìu rùi[:D] NU
 

Vần thông cảm


Dưới cội bên nhau thật quá tình
Nào là hóng mát tạo đời xinh
Nhìn mây lửng thửng thơ cùng cảnh
Chạm gió mơn man rượu với mình
Huệ trúc lơ phơ tươi sắc lá
Tâm hồn lẩn thẩn gợi Xuân Linh
Thi vần họa lại nguồn thông cảm
Hạ vắng Sương Anh ngắm vạn hình


Đặng Xuân Linh

Mến chúc Sương Anh nghỉ hè vui và đón nhận nhiều thi hứng mới. Chúc NU mau bình phục. Chúc tất cả vui thật tình trong Xướng Họa.
 
Xin lỗi nhe anh Đoạn Trường
 
Nguyễn Gia Linh
Bánh canh
Trang Nhà : http://tulinh.net
Góc Thơ Tứ Linh: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=457590
Đàn xưa:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=344634
THƠ ĐƯỜNG LUẬT (Xướng Hoạ - Tứ Linh)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=444867
Đăng nhập để trả lời
0


TRÁI CẤM

Hạt mưa giữa mùa thu
Vầng đá mãi âm u
Đẫm ướt lá tình nhớ
Vọng về tiếng em ru

Nghe xa thêm bỡ ngỡ
Tơ dệt nên duyên nợ
Dù đợi vẫn không thành
Trong mơ tình gặp gỡ

Rồi nắng về tình ấm
Ngọt ngào từ từ thấm
Ôm ấp mối tình son
Cùng chia nhau trái cấm

            Đoạn Trường


Trái cấm đã xẻ đôi,
Tình chẳng còn chia phôi,
Tim non giờ ấp ủ,
Thời gian như ngừng trôi.
 
Anh giờ xa phương ấy,
Em giờ thì nơi đây,
Trái cấm nào nuốt vội,
Khoé mắt buồn cay cay....
C Pham
 
ĐT hổm rày khoẻ không, C rảnh qua thăm nè...





Đăng nhập để trả lời
0




TRÁI CẤM

Hạt mưa giữa mùa thu
Vầng đá mãi âm u
Đẫm ướt lá tình nhớ
Vọng về tiếng em ru

Nghe xa thêm bỡ ngỡ
Tơ dệt nên duyên nợ
Dù đợi vẫn không thành
Trong mơ tình gặp gỡ

Rồi nắng về tình ấm
Ngọt ngào từ từ thấm
Ôm ấp mối tình son
Cùng chia nhau trái cấm

            Đoạn Trường


Trái cấm đã xẻ đôi,
Tình chẳng còn chia phôi,
Tim non giờ ấp ủ,
Thời gian như ngừng trôi.
 
Anh giờ xa phương ấy,
Em giờ thì nơi đây,
Trái cấm nào nuốt vội,
Khoé mắt buồn cay cay....
C Pham
 
ĐT hổm rày khoẻ không, C rảnh qua thăm nè...




Duyên trọn tình nên đôi
Đợi chờ cũng vậy thôi
Thời gian làm hoảng sợ
Một cuộc tình đang trôi

Nhưng ai ngờ chuyện ấy
Hứa mãi chưa về đây
Lỗi hẹn đành đi vội
Tim về ngậm đắng cay...

                     Đoạn Trường

thonngheo@yahoo.com

ĐƯỜNG Về Thôn Nghèo
Đăng nhập để trả lời
0






VIẾNG CHÙA

Thiền môn ẩn dụ giữa ngàn mây
Điện Phật uy nghi ngập khói đầy
Sương trắng la đà che vạt dốc
Lá xanh thâm thấp dưới tàng cây
Trời đang cảnh sớm miền hư ảo
Ai viếng tân xuân bước nhẹ gầy
Một chữ từ tâm hồn bất diệt
Thiên nhiên cùng gửi , mộng cùng vây

Đông Hòa NGUYỄN CHÍ HIỆP
07.02.2009

==============================


Kính họa với anh Đông Hòa

Lễ Phật

Dốc núi cheo-leo quyện khói mây
Đoàn người viếng Phật quả mâm đầy
Thanh tuyền róc-rách quanh chân núi
Bạch cúc rung-rinh mỗi nhánh cây
Chú tiểu lom-khom chào khách lạ
Sư cô bước nhẹ dáng thon gầy
Ngoài trời giữa lộ Quan Âm đứng
Quán xét từng người cứu giải vây

        diệu tâm
ngày  07 ,07  , 2009




Kính họa với anh Đông Hòa và Diệu Tâm


Cảnh chùa xưa
 
Vào cổng chùa xưa, khói tựa mây
Hương trầm bát ngát quyện cung đầy
Nhìn lên nhánh lá che đường bậc
Ngắm kỷ cành tàng có nấc cây
Bóng xế sương tan xoa ảnh ảo
Tia trời nắng hiện rõ tranh gầy
Bên triền Phật ngự nhiều tin ngưỡng
Khách thiện tâm thành phước hậu vây
 
Đặng Xuân Linh



ĐỨC CHÚA TRỜI

Thượng Đế ngắm phàm từ cõi mây
Hy sinh Con một tội nhân đầy
Bình an truyền xuống dưới nhân thế
Tội lỗi mang lên trên thập cây*
Hai tập** Thánh Kinh xây đạo hạnh
Một đời cầu nguyện dứt tâm gầy
Ngài mong bá tánh luôn suy gẫm
Phải biết ăn năn được cứu vây

                          Đoạn Trường

* thập cây: cây thập tự.  Chúa đã bị đóng đinh trên cây thập tự giá
**Hai tập:  một tập Thánh Kinh cựu ước và một tập Thánh Kinh tân ước



thonngheo@yahoo.com

ĐƯỜNG Về Thôn Nghèo
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Quanvuong




HOÀI THU

Gió nhớ mây gió cứ mãi thét gào
Mây nhớ gió bay tận phương nào tìm kiếm
Nửa vầng trăng chưa đủ sáng mọi miền
Ánh sao lạc chơi vơi niềm u uất
Chim mỏi cánh theo vầng nhật nguyệt
Âm thanh buồn sương đọng buốt lá thu
Màn mưa sầu giăng tím bóng trăng lu
Ôi giọt đắng đọng mi sầu xa vắng
Tiếng lá Thu rơi trong khoảng lặng
Ru hồn thơ trĩu nặng khối sầu tư
Đến bao giờ người trở lại mùa Thu
Ta cùng ngắm chiếc lá vàng màu dĩ vãng
Ôi kí ức cứ vòng xoay theo nỗi nhớ
Bánh thời gian đưa kỉ niệm đợi chờ
Ta nâng niu từng chiếc lá Thu mơ
Bao nhớ tiếc một thời thơ đầy hoa mộng
Thu đi rồi ta tìm trong vô vọng
Bóng người xa vàng cả nỗi lòng ta...




Thơ gì mà ngọt như mật... biến Đoạn Trường thành một thỏi đường lun... 


thonngheo@yahoo.com

ĐƯỜNG Về Thôn Nghèo
Đăng nhập để trả lời
0
Lại một người nữa chào ra đi
Mình ta ở lại được chơi gì
Ngó trước nhìn sau bạn vắng bóng
Thui thủi một mình buồn quá đi


&lt; Sửa đổi bởi: Quanvuong -- 3.7.2009 15:38:06 &gt;

_____________________________

quanvuong

(trả lời: lelong54
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Chủ nhà trót đuổi ta đi
Quân Vương còn héo hon gì.... thở than
Chơi vui cùng chú Đoạn Tràng
Tính vui bụng tốt....họ hàng đều khen
................................
Sao không trổi dậy trống kèn
Cớ sao lại ngó kẻ hèn thứ dân
Thân Ngài...vương giả thanh tân
Ngước lên sẽ có trọn phần đệ huynh !
.........................
Long nầy....hoang dã điêu linh !
Giao tình...thật khó làm tin !
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lelong54
 
Chủ nhà trót đuổi ta đi
Quân Vương còn héo hon gì.... thở than
Chơi vui cùng chú Đoạn Tràng
Tính vui bụng tốt....họ hàng đều khen
................................
Sao không trổi dậy trống kèn
Cớ sao lại ngó kẻ hèn thứ dân
Thân Ngài...vương giả thanh tân
Ngước lên sẽ có trọn phần đệ huynh !
.........................
Long nầy....hoang dã điêu linh !
Giao tình...thật khó làm tin !
 
 




Dzui tính quá hen...  ĐT mà dám đuổi ai... không sợ rồng phun nước làm ướt hết thơ của ĐT sao.   Chúc Fourth of July luôn dzui dzẻ... đốt pháo đừng đế cháy râu rồng đó.  kakakaka.  Còn nếu không có ăn mừng Fourth of July, thì rồng nên mơ nhiều chút chút. 


thonngheo@yahoo.com

ĐƯỜNG Về Thôn Nghèo
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-22 12:32:28SĨ ĐOAN>
 




Cám ơn thi hữu Sĩ Đoan đã đến thăm.   Thì ra thi hữu là ngưởi mà người khác  nhỡ lầm tôi với thi hữu.  Đoạn Trường có ba vấn đề muốn bình luận về thơ của thi hữu, mong rằng thi hữu đừng ngại.  Thứ nhất là thi hữu dùng chữ đỏ trong thơ, coi thấy kì kì.  Màu đỏ là ngừng, màu xanh là chạy.  Ai nào hoạ thơ hoặc thưởng thức thơ mà cứ vừa hoạ vừa ngưng.  Thứ hai là bốn câu cuối "Đau kẻ tâm xà" nghe sao mà ớn xương sống lun.  Nếu thi hữu tu sửa lại thì nghe hay hơn.  Điểm thứ ba là sau khi thi hữu qua thăm Đoạn Trường, thì Đoan Trường cũng qua thăm topic của thi hữu.  ĐT thấy bài thơ nầy đã đăng lâu rồi.  Ai nào đem đồ cù qua  giao lưu.  Mong rằng thi hữu hoạ một bài mới để giao lưu thì ĐT vui hơn.  Chúc thi hữu luôn vui vẻ để hoạ ra các tác phẩm mới để diễn đàn vnthuquan.com cùng nhau thưởng thức. 
 
 

Mến chào ĐOẠN TRƯỜNG!
 
SĨ ĐOAN xin có đôi lời:
 
1- vâng, chữ đỏ là dừng- vì chữ đầu mỗi câu ghép lại là một bài thơ tứ tuyệt.
2- Vâng, màu xanh là chạy- Sau khi đọc xong mau đỏ sẽ đọc lại màu xanh đây là ý tác giã.
3- Đây không hẳn là bài thơ đã lâu vì sau :
+ Bạn xem lại ngày sáng tác.
+ Vì bạn bị hàm oan nên SD mới mang sang để giãi oan cho bạn.
 
* Còn ĐC là ai? Đối với SD chẳng có gì là lạ, về phần bình luận mình cũng chẳng cần quan tâm.
Nếu có gì đắc tội với bạn mong bỏ qua.
Mến chào
-SD-
Kỉ niệm xưa chơn tình lưu giữ
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-22 12:30:20SĨ ĐOAN>
SẢI BƯỚC
 
Dẹp ưu phiền rảo miền sông nước
Bỏ buồn đau cất bước vươn xa
Sầu vương sương phủ thi ca
Đau hờn uất ức âu là khổ thay!
 
Non xanh xanh gió lay hòa quyện
Cao vời vợi mọi chuyện li kì...
Tiến lên khám phá những gì(...)
Bước đi vững chải ai tì mặc ai(!)
 
Mộng đơn sơ có nài chẳng đặng
Ước với lòng mạnh dạn nhiều hơn.
Xa xôi vạn dặm trợt trơn
Vời vợi gian khó chẳng sờn vượt qua.
 
Chuyển phiền muộn hóa ra trìu mến
Dời tâm tư sang bến bình an
Ra đi ngắm cảnh thanh nhàn
Sao đầy lấp lánh chẳng màng chuyện xưa.
 
Lòng  khát khao sáng trưa thanh thản
Trao lòng tin vạn cảnh bước qua
Mộng vàng một chuỗi trong ta
Ái ân đượm thắm nhân ra sắc màu.
 
Gặt nguồn vui khơi trào mênh mông
Hái thành quả trỗi dòng duyên quê
Ân tình mãi mãi say mê
Tình trong muôn thuở tư bề ngát hương.
 
Nhận trao ai vấn vươn tấc dạ
Nhìn thóang thôi đa tạ nhân loài
Sáng tươi kỉ niệm mơ hoài
Suốt đàng thiên lý mộng ngày đoàn viên.
-SD-
Kỉ niệm xưa chơn tình lưu giữ
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!
Đăng nhập để trả lời
0
mùa giáng sinh xắp đến ,hạ chúc anh ĐT có nhiều sáng tác mới
hay và vui nhộn ,để mỗi lần dừng chân trong nhà anh ĐT hạ lại tìm
cho mình chút vui vui ,cầu chúc mọi điều tốt lành sẽ đến bên anh


📎 Christmas_..rs_131
Vườn hồng hoa nở ong bướm bay
Mây cao thấp thoáng lụa trải dài
Cánh chim mòn mỏi xa xa mãi
Ở chốn nơi này ai nhớ ai
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.04.2013 03:45:28 bởi Ánh Tuyền>
 
 Anh khỏe không "Trăng Già"?, em đến thăm Anh chiều nay và, lưu lại trang Thôn Nghèo một bài Hư- Ảo- Hình, Làm Thành Hư -Ảo- Thơ Đọan Trường, . Tình cờ em đọc trên trang nhà DTL. Hy vọng là Anh chưa xem qua nhé . Thương chúc Anh luôn mạnh khỏe, cùng niềm ước mơ nào đó sớm thực hiện ... Em Ánh Tuyền 

 
 
 
 


 
                                      
                                                           Tranh Du Tử Lê
 
 
Hư-Ảo-Hình, Làm Thành Hư-Ảo-Thơ Đoạn Trường,


Nếu không kể những tác già dùng tên thật của mình, cho những sáng tác thơ, văn của họ thì, mỗi nhà văn, nhà thơ thường có cho mình một bút hiệu. Đôi khi bút hiệu có được từ sự đổi ngược tên thật của mình, như bút hiệu Thế Lữ (thời tiền chiến), do hai chữ “Thứ Lễ” là tên thật của tác giả “Hổ nhớ rừng” mà ra. Bên cạnh đó, chúng ta cũng có những bút hiệu mang tính thách đố hay…đố là gì(?) Như bút hiệu Tchya của nhà văn Đái Đức Tuấn (cũng thời tiền chiến.) Cho đến ngày từ trần (năm 1969),  tác giả của một số truyện nổi tiếng một thời như “Thần Hổ”, “Kho Tàng Sầm Sơn”, “Ai hát giữa rừng khuya”…vẫn chưa một lần chính thức tiết lộ năm mẫu tự ông đã chọn làm bút danh cho mình. Vì thế, đến nay, mỗi người, tùy suy, tưởng mà “giải mã” 5 mẫu tự đó. Người thì cho rằng, đấy là mấy chữ viết tắt của cụm từ Tôi chẳng yêu ai”… Người khác, để tỏ mình thân cận với tác giả “Kho tàng Sầm Sơn”, quả quyết đó là “Tôi chỉ yêu Anh” hay “Tôi chỉ yêu Ánh” v.v...
Ngoài ra, các nhà thơ, nhà văn thường chọn cho mình những bút hiệu có liên quan gần xa tới mối tình đầu, ước mơ thầm kín thời mới lớn, hay du dương, lãng mạn…Thậm chí bút hiệu…nổ đì đùng, hoặc chỉ là một số chữ ghép, không mang một ý nghĩa nào hết…
Tuy nhiên, cũng có những tác giả chọn cho mình bút hiệu mà, khi đọc thấy, độc giả rất dễ não lòng, thương cảm… Như bút hiệu Đoạn Trường mà tôi giới thiệu cùng bạn đọc, thân hữu lần này, ở đây.
Với những người theo dõi sinh hoạt thơ, văn trên một số trang mạng nghiêng về văn chương, tôi tin, đôi lần trông thấy bút hiệu Đoạn Trường…
Cũng thế, với tôi, lần đầu tiên bắt gặp bút hiệu Đoạn Trường, tôi liên tưởng tới một lão niên, một tác giả trọng tuổi, chán ngán thế sự, cay đắng tình trường, ghim hờn qúa khứ…
Nhưng, khi bước vào cõi-giới thi ca Đoạn Trường, tôi ngỡ ngàng với những dòng thơ ngồn ngộn sức trai:
 
“những sợi tóc xanh ngả đầu dưới nắng
hơi ấm tinh khôi tràn về
tâm hồn tôi tíu tít
bám rễ…”
(Đoạn Trường, trích “Mặt trời rim đất lạnh”.)
 
Hay, những câu thơ cồn cào hưng phấn, phương cương:
“máu thịt nàng tái sinh từ khuy áo
vải nở mượt vệt hương
tôi mở nút áo nàng
bầu trời trắng ngoan dại
bóng tôi trong mê lộ…”
(Đoạn Trường, trích “Bia mộ nghìn thu còn hóa chữ”.)
 
Hoặc, những khổ thơ chứa đầy liên tưởng mạnh mẽ, như khối thuốc nổ, như những quả lựu đạn, đã rút chốt, ném về chân trời:
“xiêm áo nàng rơi chậm chậm rơi mãi trong không gian
chưa kịp chạm nền ngọc
ký ức hóa rượu
kéo ngày về
 
“hông nàng lắt lay kiêu hãnh
tiếng nói nàng nở hoa
những bông kết trái
nụ cười nàng chín
mật hoa bung nổ nham thạch lạnh lùng
từng ánh mắt đàn ông suy sụp hoang phế
nàng dú trong vương quốc tôi…”
(Đoạn Trường, trích “Cung điện thăng hoa”.) 
Chỉ với mấy bài thơ có trong tay, nhưng bài nào cũng mang lại cho tôi những hình ảnh được tác giả nhân cách hóa một cách mới mẻ: Như “những sợi tóc xanh ngả đầu dưới nắng”. Như “mỗi ngày sợi chỉ bình minh thêu lên lá / như những vân tay”… 
Chỉ với mấy bài thơ có trong tay, nhưng Đoạn Trường đã cho tôi rất nhiều câu thơ, cho thấy khả năng hoán dụ (metonymy), cùng khả năng hoán vị ( đổi chỗ) giữa chủ thể (subject) với khách thể / sự vật (object) nhuần nhuyễn, bất ngờ:
“những hạt thạch lựu vừa chín đỏ mọng
tôi hái từ môi nàng
mật ngọt thấm mắt tôi…” 
(Đoạn Trường, trích “Cung điện thăng hoa”.) 
 
Hoặc:
“tiếng suối mát rỉ tai đất
tôi nghe nhịp chiêm nương phong ấn khung trời riêng
rất riêng của ánh mắt
thố lộ mùa gặt hưng phấn
 
rồi những cánh hoa thơm sóng sánh sông đời
quên bụi cũ kềnh càng áo đạo…”
(Đoạn Trường, trích “Mặt trời rim đất lạnh”.)
 
Và, những câu thơ đẹp mà, tôi muốn gọi là hư-ảo-hình, làm thành hư-ảo-thơ, như:
“nàng diễm lệ hơn các cung trăng
những vì sao làm nô lệ tóc nàng
đêm vắng giấu trong sa mạc
âm thanh từ hoàng cung vọng lại
mắt nàng chưa qua mi…”
(Đoạn Trường, trích “Cung điện thăng hoa”.) 
.
Bây giờ, tôi được biết Đoạn Trường - - Và, nhận ra cõi-giới thi ca của Đoạn Trường là những đoạn trường...ngược. Nhưng tôi vẫn muốn nói với Đoạn Trường rằng, hãy tiếp tục dòng thơ…“đoạn trường”, như những bài thơ…“đoạn trường” hôm nay, ở ngày mai.  
 
Du Tử Lê,
(Mar. 2013)


 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Ánh Tuyền:

 
 Anh khỏe không "Trăng Già"?, em đến thăm Anh chiều nay và, lưu lại trang Thôn Nghèo một bài Hư- Ảo- Hình, Làm Thành Hư -Ảo- Thơ Đọan Trường, . Tình cờ em đọc trên trang nhà DTL. Hy vọng là Anh chưa xem qua nhé . Thương chúc Anh luôn mạnh khỏe, cùng niềm ước mơ nào đó sớm thực hiện ... Em Ánh Tuyền 

 
Réo ngừ ta già, còn gì nữa muh khoẻ.  Vẫn chưa yếu.  Có lần anh lang thang trên web để tìm hiểu các nhà thơ đương đại, anh tình cờ gặp trang web của nhà thơ DuTuLe.  Sau khi tìm hiểu, anh có gửi bài "Nơi Nhân Gian Cuộn Tròn và Khô Cứng" vào đó và bài đó được đăng.  Nhà thơ có liên lạc với anh.  Hai bên trao đổi với nhau về thơ ca.  Nhà thơ có hỏi anh thêm về các bài thơ khác.  Vì hiểu sơ về style thơ của nhà thơ, anh gửi các bài mới làm sau nầy.  Kết quả là nhà thơ thích và viết bài mà em đọc được.  Nhà thơ không nhắc với anh về chuyện viết bài nên anh biết sau em.  Anh rất hân hạnh.  Cám ơn em.
 
 
 
Sa Pa Phiên Chợ Tình Nhân
 
 
Sa Pa ngậm giấc mơ
bông vụ xoay đêm cồn cào
đêm tìm về môi đỏ nhàn nhạt hơi khèn
trăng toẽ dòng nghiêng góc bản
bóng tạc vào bóng
 
dốc sao mơn trớn vòng tay Sa mu
nụ hôn trườn làn hơi ngóng
nhịp chân ảo diệu
bước chân của những thiếu nữ Sa Pa
mân mê Roóng pọc
 
mắt đan vào mắt sợi chỉ động
sương ngã đầu thác Bạc
trăng ửng nước
phiên chợ tình nhân
                                  Đoạn Trường
 
 
Inside Your Mind
 
Fingers, fingers, fingers
They contort in the forms of madness
Exploring with perpetually diverged sorrow
In a moment, they are emerged
You are satisfied
They are inside
Your mind
                            Đoạn Trường
 
 
Dòng Sông Âu Yếm Đất
 
 
Hãy để anh chạm em dòng sông vắng
nước lụa mềm cài then không gian truyền cảm
sắc nước gợn ánh sao dã thú
sợi nắng tắt vào bờ cỏ xanh
soi mặt hồ hé nụ
 
những con mưa quẫy dòng sông đục
nước cuồng dại xói mòn đất thâm nỗi đau
uẩn khúc quanh co
bèo ngang vai bát ngát
tiếng kinh cầu chưa đến ngõ
thoát áo chuông
 
dòng nước lặng vạch yếm trù phú
những cánh đồng hun hút nối đuôi nhau
đàn cá chưa chịu ngủ
mây đong đưa vòm nôi
ấm
 
hảy để dòng sông âu yếm đất
cắn sâu tâm trí
nước mát nhóm tim lửa hừng hực
tách rời thân thể em
                                       Đoạn Trường
 
hôm nay máy computer của Đoạn Trường không ăn rơ với trang "vnthuquan", nên tốn quá nhiều thời gian và chỉ viết được mấy dòng.  ĐT vào thăm quí độc giả và các bạn. 
thonngheo@yahoo.com

ĐƯỜNG Về Thôn Nghèo
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 




              VƯƠNG ...

Anh những tưởng rằng em chẳng yêu
Hoàng hôn chợt tím phủ nương chiều
Tóc ai hờ hững bay trong gió
Khi bóng đêm về tim hắt hiu

Anh những tưởng rằng em đã quên
Tình yêu như vạt nắng qua thềm
Hương xưa còn đọng trong khóe mắt
Dấu yêu này em ấp ủ trong tim

Anh những tưởng rằng tình đã phai
Tháng năm u uẩn nét trang đài
Bóng hình xưa ấy làm sao xóa
Hai mươi năm dài vương vấn Ai

                                      N.Q       

Cảm ơn N. Quỳnh đã gửi bài "Vương..." của N.Q qua nhỏ em để đăng trong trang "Thôn Nghèo".  Đoạn Trường mong rằng người tình của N.Q vào đọc bài nầy.  Đây là những tâm tư dành riêng với anh ấy.  Những tâm tình gói vào dòng thơ để được hòa quyện cùng độc giả đặc biệt ấy, lời tỏ tình, lời âu yếm, những miên man của người ấp ủ.  Tình yêu tinh khôi, tình yêu miên khiết mãi là nguồn sinh sực của sự hiện diện hai tâm hồn "hoàng hôn phủ tím".  Anh độc giả đặc biệt ơi, hạnh phúc thay khi biết mình có người đang yêu; và, hạnh phúc thay khi trái tim của N.Q còn rung động với tình yêu.
Riêng ĐT cũng được dự phần hạnh phúc.  Ai làm thơ cũng mong muốn có người đọc, dù người đó biện bạch lý do gì.  Hạnh phúc hơn khi N.Q đọc thơ "Thôn Nghèo" và đã tuôn chảy tâm hồn thơ của N.Q.
ĐT mong rằng quí độc giả của "Thôn Nghèo" cùng dự phần thưởng thức dòng thơ của N.Q. 

-----------------------------------------------------------------------------------------------------


Chiều Lắng


Dòng lúa xanh nong nả ủ bờ đê mịn
tiếng dế mèn cong vênh thời gian
điệu hôn quả anh đào trút vào gió
miên khiết nhớ mong
trong vòm tay vững chãi chảy xiết
chiều lắng chiều lắng

chiếc lá rụng mềm mại
những ngón tay chếnh choáng
bìm bịp ới à nhau

bóng ta xào xạc
hương cỏ hoang dại triền môi
đại ngàn thỏa mãn

tuổi mười giờ rộ thắm
em thấm vào tôi
Mekong thấm phù sa châu thổ
nước ôm bóng lúa thiêm thiếp
quang hợp quyện thở
lá, trời ngà ngà

những bông lúa diễm lệ của nàng
bên cạnh dòng sông tôn quý
phủ từ nhật thực tươi mát
nàng trĩu mọng
phục hưng đất bằng Hạ vàng vui sướng nhất

                                                          Đoạn Trường

Cảm ơn Loan tặng cà phê loại dài, uống đậm mùi cà phê hơn loại trước.  Đúng là cà phê lovers.  Đọc nhãn hiệu coffee lovers, nhưng Đoạn Trường uống mấy gói rồi mà chẳng thấy ai love hít. 
Chúc quí độc giả và quí bạn ngày mới an vui!



thonngheo@yahoo.com

ĐƯỜNG Về Thôn Nghèo
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.04.2014 08:09:17 bởi Đoạn_Trường>
 
 
 
 
Những Ngọn Đèn Đi Tìm Bóng Mình

 

Những ngọn đèn đi tìm bóng mình
giữa con sóng vô cảm gặm dần lối về của biển
ánh đèn yếu ớt rướn nhóm lửa mặt trời
chỉ còn hồi sinh tư duy lợn cợn

cơn lốc chủ nghĩa vong linh gầm gợn
lò rèn đông Âu mớm than rát bỏng mỗi lúc đỏ lòm
muốt chủng tộc tối tăm
Việt Nam nghĩa, lý gì...

những mái tóc xanh tách vỡ núm ruột
linh hồn thẻ ICMC* chở ngôi mộ rỉ sét về phía vô hạn
mảng đời hơi thở thuyền nhân
giao mùa sớm hơn giao mùa

mùi sân cỏ lạ vừa xén đọng la bàn khứu giác
chưng cất dấu chân khai hóa giữa quê người công nghiệp hóa
      tiền trợ cấp đang an ủi đánh bóng
              tiền an sinh xã hội vọng lại
                   tìm việc làm sầu bất ổn
                         tiếng chó sủa của hàng xóm gọt rửa giấc mơ quê mẹ
nơi ngân hàng giấu mình trong vỏ ốc
dinh Độc Lập vuốt ve lời tình tự sâu thẳm mất nhân quyền
cầu tràng tiền lắt lẻo tờ nhật trình
nước sông hương thôi miên cổ họng
mộng ký ức xa dần

bánh xe thẫm tối lăn vào ánh sáng
nhật thực lau mắt tôi
loạn thế nụ cười tỵ nạn
những chiếc lá nở cành phục hưng

tôi gặp em dưới mùa xuân kết nụ
trần truồng vòng tay luyến mến
đôi mắt nâu nhĩu mật môi lũ trẻ
hòa cùng người dân địa phương đánh vần ph ở phở
bóng ngọn đèn bay phất phới trên đình cột cờ tòa thị chính thành phố và khắp tiểu bang
chúng tôi gom mặt trời về tổ ấm

nền giáo dục xây cầu thế hệ mới đi bộ lên trăng
miệng mở pháp luật ngọc trong suốt
đôi tay ca ngợi quyền sở hữu tự do
mưa ngả tư tẩy sạch bàn chân đút lót dưới gối
chúng tôi nói tiếng người và quên hết tiếng chủ nghĩa vong linh
nơi thẻ xanh không cấp thẻ đỏ

những ngày tháng nước mắt ủ men cay
bàn tay tôi bám vào xa lộ
bàn tay kia bấu vững ngọn đèn kiên nhẫn
trái tim bé bỏng bùng cháy ánh nắng vàng vàng đỏ đỏ
nụ hôn chín thắp sáng đời tôi
lửa thiêng Sài Gòn tìm lại bóng

                                             Đoạn Trường
* ICMC: International Catholic Migration Commission (hội đồng di cư công giáo quốc tế) dạy Anh Văn, cách tìm việc làm và phong tục tập quán của các nước định cư cho người lớn từ tuổi 17 trở lên.  Ai là người tỵ nạn đều có tấm thẻ ICMC mang trước ngực. 
 
Lại thêm một 30 tháng 4 nữa, ngày mà hàng triệu người tỵ nạn Việt Nam tư lự.  Ngày mà hàng triệu ngọn đèn dầu đi tìm những gì họ đã mất.  Ngày họ trở thành tỵ nạn, và lưu vong. 
Những Người Lính Già, những 30 Tháng 4 Lộc Cộc Về, Những Người Gánh Bóng Ra Biển cùng bấu vững ngọn đèn dầu kiên nhẫn.


thonngheo@yahoo.com

ĐƯỜNG Về Thôn Nghèo
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
Trăng Hồng
Viết tặng TNPDR


Mười sáu tròn trĩnh
rơi vào mắt anh
ánh tóc em xõa xanh lên biển
dáng thấp thoáng những chiếc thuyền chơi vơi đồi ngoan nhiệt đới
hoang dại tiếng gió thiêng
sóng mòn mỏi

em cởi bỏ những cánh hoa nõn nượp
tráng lệ giữa bóng tối
hé lõa mùa trăng lãng mạn
anh say trong mê lộ

rượu trắng xóa rót ngập ghềnh đời chênh vênh
cười rộn rã
môi chạm vị rong mặn
tình yêu thấm qua hàu nhọn
vết cắt loang đợi chờ

và những đêm Ngưu Lang Chức Nữ
huyền thoại tan vào đáy cốc
anh uống trọn im lặng
nỗi sợ hãi xuyên qua lỗ đen
ngấn lệ sương thơm mí lá

nàng trăng của anh chớ e thẹn
những vì sao cung nữ hầu cận em
những lãng tử mây đợi diện thánh
em là đêm nữ hoàng
giám sát ánh sáng và khao khát
đến với anh trước tia nắng ban mai ganh tị
ô hạnh phúc trăng vuông

anh ôm trăng vào thơ
từng nét nhỏ giọt trăng xuống
anh ôm thơ vào lòng
trăng nằm cong queo cười

mặt trời tắt đèn
môi cài trăng hồng!

                              Đoạn Trường

Mấy tháng gần đây, gần hai nghìn số lượng xem từ các bạn sinh viên trong nước không còn ghé thăm trang "Thôn Nghèo".  Đoạn Trường không hiểu lý do gì. 
Để đáp lại thịnh tình của một số độc giả yêu mến thơ "Đường Về Thôn Nghèo", ĐT xin cảm ơn bằng bài hài lãng nạn sau đây.  Khi nào ĐT ra mắt tập thơ, sẽ mời quí độc giả ủng hộ. 
Vườn Hoan

Vườn ai cất tiếng gió đùng đùng
con dế đào hang thở lạnh lùng
một góc cỏ tơ nằm lủng củng
hai hòn non bộ đứng ung dung
lá rơi trước kẻng lòng kinh khủng
hoa úa còn son trí ngại ngùng
mặc kiếp chân dài tình lúng túng
vuông tròn trái cấm nhĩu lung tung

                                                    Đoạn Trường



thonngheo@yahoo.com

ĐƯỜNG Về Thôn Nghèo
Đăng nhập để trả lời
0
 

Tháo Bỏ Mặt Nạ Câm Lặng


Ngủ suốt mùa Đông
những viên đạn câm lặng và rỉ sét
ách vô minh sợ hãi giam hãm nơi quảng trường Ba Đình
thức dậy.  Nói với tôi và đồng bào tôi rằng
viên đạn còn biết nói
viên đạn còn sức thép

sự an ninh hòa bình đang bị đau xoắn
quyền công dân mù quáng quyền lý trí
rác rưởi trí tuệ phủ bóng tối
những viên đạn cố tìm chiến công trên lợi nhuận

thức dậy.  Nắm tay quân, dân Việt Nam
dắt họ ra Biển Đông đến con đường quốc tế hóa
dòng máu mẹ Việt Nam đang chảy
tiếng đau vọng từ Nam ra Bắc
hãy lắng nghe

tiếng thì thào của Cao Nguyên, Tiên Lãng đã loang đỏ
vết cắt lịch sử còn tươi rói
vết sẹo, rồi cũng lành, khi chúng ta sống ý thức
để lịch sử thay đổi và cứu chúng ta
tôn vinh lịch sử không sống cũ lần nữa, bạn tôi

từng sải đất, ngọn sóng, đêm trăng thấm máu Vua Hùng
đường đạn tiến đến mặt trời tương lai
con đường chính nghĩa và can đảm
hiện hữu bóng đêm trang bị sự tiến hóa thế hệ ban mai
sống lưu thủy

lũ đĩa Trung Quốc ngậm vú Việt Nam mấy ngàn năm cũ rích
đến bờ biển, dấu tích dũng mãnh Bạch Đằng rạng sáng
bạn có nghe tiếng trống Mê Linh đập vào bờ
sĩ khí Hai Bà Trưng đang dàn trận
Trung Tá Ngụy Văn Thà trả xong
người Nam ở nước Việt

những viên đạn khòm lưng quá lâu
quỳ chai gối với kẻ thù
lợi ích riêng phá hủy đáp ứng chủ quyền
sự ích kỷ thải ô nhiễm nghĩa địa tôi
bạn Tày, Nùng, Thái, Mường, Khmer
bạn Ơ Đu, Brâu, Rơ Măm
bạn Kinh cùng ngước mắt lên
Lê Lợi đang dẫn binh về hồ Hoàn Kiếm

những cuộc chiến khốc liệt thâu đêm
nến hỏa châu viết những lá thư gửi mẹ, gửi vợ, gửi em
tiếng bom nhọn sắc đọc nét chữ chập chững từ em gái hậu phương
giọt lệ khô vành môi nét chữ
đánh dấu ánh lập lòe của hoàng hôn
trước chúng ta chào đón ánh ban mai hé rạng

mỗi chúng ta, một màu sắc rực rỡ, sánh vai cầu vòng chủng tộc
tiếng xe ô tô hối hả thương mại, tiếng lưỡi cày ì ạch mở cuộc sống
từng nhịp điệu đập theo nhu cầu riêng tư kết nối lòng tự trọng
những con cá, những con tôm, những cục gạch, những cọng thép
văn phòng du lịch, tổ hợp cơ khí, ngân hàng quốc doanh, công ty chứng khoán
chia sẻ mồ hôi và máu của Lạc Hồng, đưa chúng ta đến câu thơ độc lập

chúng ta mỗi tế bào của một thân thể, hơi thở, nỗi đau, giấc mơ đẹp
trong tầm với của trí tưởng tượng
hiện thực bắt đầu hình thành theo sự sắp xếp chúng ta cố gắng
hòa bình đã trả xong, nắm chặt nó
tiếng trẻ em nô đùa trên bãi biển, tiếng trầm trồ vẽ đẹp từ người ngoại quốc
phục hưng nhiệt huyết yêu nước
con đường bạn chọn quan trọng với bước chân tôi, kết quả không thể đổi cách sống
bàn tay dơ bẩn, bàn tay vẽ những bức tranh cuộc sống tuyệt mỹ
người Việt Nam

đô thị hóa, cuộc sống hóa, công nghiệp hóa, miếng cá mãi mãi chấm với nước mắm
cái lưỡi gắn liền vị mặn
những sản phẩm Trung Quốc, những chấc độc trá hình, những xảo quyệt đang lẫn lộn đạo đức chúng ta
chúng hủy diệt tâm hồn tươi đẹp, biến đầu gối chai lì, lưng còng
đồng tiền luôn hớn hở trong ví
   ví đầy mua bao nhiêu giấc ngủ ngon?
          giấc ngủ ngon chứa bao nhiêu sợ hãi?

mùa Đông đã qua
thức dậy, bạn tiếng Pháp, tiếng Mỹ, tiếng Đức, tiếng Nga, tiếng Ý, tiếng Tây Ban Nha
tiếng Hàn Quốc, tiếng Nhật, đều nói
chúng tôi tháo bỏ mặt nạ câm lặng
những viên đạn thay đổi mới
mặt trời đã mọc theo hướng chúng tôi
mái tóc bay bay, hương cỏ rừng đâu đây
chúng ta với tới chùm sao mới, an bình và độc lập
trẻ thơ ngân nga câu đồng dao
khẩu súng anh chiến sĩ mỉm cười
niềm hy vọng
chúng ta đang thực hiện

                                   Đoạn Trường



Nhà thơ Maya Angelou đã yên nghỉ ngày 28 tháng 5 năm 2014 ở thành phố Winston-Salem, bang North Carolina.  Bà sinh ra trong một gia đình tầm thường và nghèo khó ngày 4 tháng 4 năm 1928 ở thành phố Saint Louis, bang Misouri. Tuổi thơ của bà chứa nhiều bi đác.  Khi cha mẹ bà ly dị, bà đã được gởi đến sống với ông bà nội ở thành phố Stamps, bang Arkansas lúc bà bốn tuổi.  Vài năm sau, bà đã được đưa về sống với người mẹ ở thành phố St. Louis.  Bà đã bị người tình của mẹ bà hãm hiếp lúc bà vừa tròn bảy tuổi.  Từ đó bà đã trở nên câm cho đến tuổi mười hai.  Nhờ cô giáo Bertha Flowers đã tận tình giúp đỡ, bà biết nói trở lại.  Khi học sắp xong trung học, bà đã mang thai và sanh một cậu con trai tên Clyde (sau đổi thành Guy) ở tuổi mười bảy.  Cuộc đời bà mang nhiều nổi đau và bất hạnh.  Bà đã từng làm rất nhiều nghề, kể cả làm vũ nữ khỏa thân, làm đĩ và quản lý nhà chứa.  Bà cũng từng là một danh ca nổi tiếng ở phòng trà nổi tiếng the Purple Onion ở thành phố San Francisco.  Bà đã tham gia phong trào đòi qyền công dân cùa người Mỹ gốc Phi Châu, đặc biệt là với phong trào của Malcom X và của Martin Luther King, Jr.  Tuy nhiên, bà chưa hề nhìn cuộc đời bà theo phương diện tiêu cực.  Bà đã có những giấc mơ đẹp, những niềm tin thép, và tràn đầy hy vọng tươi mới.  Bà đã thoát khỏi ách khốn khổ và vươn lên.  Vào năm 1969, bà đã xuất bản tập tùy bút/tự truyện đầu tiên với tựa đề "I Know Why the Caged Bird Sings."  Từ đó, tên tuổi của bà đã vang lừng khắp thế giới.  Nhiều nhà tri thức và các sử gia văn học trên thế giới đã đánh giá cao tập tùy bút/tự truyện nầy.  Sau đó, bà đã viết thêm sáu tập tùy bút/tự truyện nữa: "Gather Together in My Name" (1974), "Singin' and Swingin' and Gettin' Merry Like Christmas" (1976), "The Heart of a Woman" (1981), "All God's Children Need Traveling Shoes" (1986), "A Song Flung Up to Heaven" (2002), và "Mom & Me & Mom" (2013).  Tất cả đều được thành công mỹ mãn.  Ngoài ra, nhiều người biết đến bà là một nhà thơ nỗi tiếng của Hoa Kỳ.  Một trong những bài thơ đầu tay đó là bài "Phenomenal Woman" lần đầu đăng trong tạp chí Cosmopolitan của Hoa Kỳ.  Đó cũng là bài thơ hay nhất và đánh giá cao nhất của bà.  Mời các bạn và quí độc giả theo giỏi.  Vì công việc và vì cơm áo gạo tiền, Đoạn Trường chưa có thời gian dịch bài nầy.  Văn phong của bài thơ nầy là bài thơ vần, như thơ Tự Do của Việt Nam. 

first published in Cosmopolitan magazine in 1978. 
Phenomenal Woman

Pretty women wonder where my secret lies.
I'm not cute or built to suit a fashion model's size
But when I start to tell them,
They think I'm telling lies.
I say,
It's in the reach of my arms
The span of my hips,
The stride of my step,
The curl of my lips.
I'm a woman
Phenomenally.
Phenomenal woman,
That's me.

I walk into a room
Just as cool as you please,
And to a man,
The fellows stand or
Fall down on their knees.
Then they swarm around me,
A hive of honey bees.
I say,
It's the fire in my eyes,
And the flash of my teeth,
The swing in my waist,
And the joy in my feet.
I'm a woman
Phenomenally.
Phenomenal woman,
That's me.

Men themselves have wondered
What they see in me.
They try so much
But they can't touch
My inner mystery.
When I try to show them
They say they still can't see.
I say,
It's in the arch of my back,
The sun of my smile,
The ride of my breasts,
The grace of my style.
I'm a woman

Phenomenally.
Phenomenal woman,
That's me.

Now you understand
Just why my head's not bowed.
I don't shout or jump about
Or have to talk real loud.
When you see me passing
It ought to make you proud.
I say,
It's in the click of my heels,
The bend of my hair,
the palm of my hand,
The need of my care,
'Cause I'm a woman
Phenomenally.
Phenomenal woman,
That's me.
Maya Angelou

Vào tháng Giêng năm 1993, lễ nhiệm chức đầu tiên của tổng thống William Jefferson Clinton, tổng thống đã mời bà Angelou đọc thơ.  Bà đã viết bài thơ với tựa đề "On the Pulse of Morning."  Đoạn Trường chọn dịch bài thơ nầy vì nó mang rất nhiều ý nghĩa, đặc biệt trong tình hình Biển Đông hiện nay.  Các bạn và quí độc giả thân mến, bài thơ nầy rất dài và sâu sắc.  Sự lắng động của nó và sự kêu gọi đoàn kết đã liên kết chặc chẽ trong từng câu thơ, trong những hình ảnh, trong các mỹ từ.  Bài thơ "Phenomenal Woman" làm vào năm 1979 vần như thế nào, thì bài thơ "On the Pulse of Morning" lại phá vỡ vần thế đó.  Văn phong của bà đã đổi mới theo nhịp sống của thời gian và hiện đại hóa.  Mong rằng thơ Việt cũng nhận thức được rằng đời sống và nghệ thuật văn hóa đã thay đổi và hiện đại hóa thế nào, thì thơ Việt cũng được sống và thay đổi thế ấy. 

President Clinton's Inaugural in 1993.
On the Pulse of Morning

A Rock, A River, A Tree
Hosts to species long since departed,
Marked the mastodon.
The dinosaur, who left dry tokens
Of their sojourn here
On our planet floor,
Any broad alarm of their hastening doom
Is lost in the gloom of dust and ages.

But today, the Rock cries out to us, clearly, forcefully,
Come, you may stand upon my
Back and face your distant destiny,
But seek no haven in my shadow.

I will give you no more hiding place down here.

You, created only a little lower than
The angels, have crouched too long in
The bruising darkness,
Have lain too long
Face down in ignorance.

Your mouths spilling words
Armed for slaughter.

The Rock cries out today, you may stand on me,
But do not hide your face.

Across the wall of the world,
A River sings a beautiful song,
Come rest here by my side.

Each of you a bordered country,
Delicate and strangely made proud,
Yet thrusting perpetually under siege.

Your armed struggles for profit
Have left collars of waste upon
My shore, currents of debris upon my breast.

Yet, today I call you to my riverside,
If you will study war no more. Come,

Clad in peace and I will sing the songs
The Creator gave to me when I and the
Tree and the stone were one.

Before cynicism was a bloody sear across your
Brow and when you yet knew you still
Knew nothing.

The River sings and sings on.

There is a true yearning to respond to
The singing River and the wise Rock.

So say the Asian, the Hispanic, the Jew
The African and Native American, the Sioux,
The Catholic, the Muslim, the French, the Greek
The Irish, the Rabbi, the Priest, the Sheikh,
The Gay, the Straight, the Preacher,
The privileged, the homeless, the Teacher.
They hear. They all hear
The speaking of the Tree.

Today, the first and last of every Tree
Speaks to humankind. Come to me, here beside the River.

Plant yourself beside me, here beside the River.

Each of you, descendant of some passed
On traveller, has been paid for.

You, who gave me my first name, you
Pawnee, Apache and Seneca, you
Cherokee Nation, who rested with me, then
Forced on bloody feet, left me to the employment of
Other seekers- desperate for gain,
Starving for gold.

You, the Turk, the Swede, the German, the Scot...
You the Ashanti, the Yoruba, the Kru, bought
Sold, stolen, arriving on a nightmare
Praying for a dream.

Here, root yourselves beside me.

I am the Tree planted by the River,
Which will not be moved.

I, the Rock, I the River, I the Tree
I am yours- your Passages have been paid.

Lift up your faces, you have a piercing need
For this bright morning dawning for you.

History, despite its wrenching pain,
Cannot be unlived, and if faced
With courage, need not be lived again.

Lift up your eyes upon
The day breaking for you.

Give birth again
To the dream.

Women, children, men,
Take it into the palms of your hands.

Mold it into the shape of your most
Private need. Sculpt it into
The image of your most public self.
Lift up your hearts
Each new hour holds new chances
For new beginnings.

Do not be wedded forever
To fear, yoked eternally
To brutishness.

The horizon leans forward,
Offering you space to place new steps of change.
Here, on the pulse of this fine day
You may have the courage
To look up and out upon me, the
Rock, the River, the Tree, your country.

No less to Midas than the mendicant.

No less to you now than the mastodon then.

Here on the pulse of this new day
You may have the grace to look up and out
And into your sister's eyes, into
Your brother's face, your country
And say simply
Very simply
With hope
Good morning.

Maya Angelou

Trên Nhịp Đập Của Buổi Sáng
Maya Angelou
Dịch bởi Đoạn Trường


Một tảng Đá, một dòng Sông, một bụi Cây
Vật chủ của các loài từ lâu diệt chúng
Đánh dấu thời voi răng mấu
Loài khủng long, chúng để lại những dấu hiệu khô
Của sự tồn tại chúng nơi đây
Trên sàn địa cầu chúng ta
Bất kỳ báo động đại cương nào của sự hỷ diệt gấp rút của chúng
Đã thất lạc trong ảm đạm của cát bụi và thời gian

Nhưng ngày hôm nay, tảng Đá thét lên với chúng ta, rõ ràng, mạnh mẽ
Đến, bạn có thể đứng trên
Lưng của tôi và đối mặt với số phận xa xôi của bạn,
Nhưng chớ tìm kiếm nơi trú ẩn trong bóng tôi

Tôi sẽ không cho bạn nơi ẩn trốn dưới nầy

Bạn, được dựng nên một chút thấp hơn so với
Các thiên thần, đã cúi mình quá lâu trong
Bóng tối bầm tím,
Đã nằm quá lâu
Úp mặt xuống trong sự vô minh. 

Miệng bạn trào ra những ngôn từ
Trang bị để giết chóc

Tảng Đá thét lên ngày hôm nay, bạn có thể đứng trên tôi,
Nhưng đừng che giấu mặt bạn

Từ bức tường của thế giới,
Dòng Sông hát bài ca diễm tuyệt,
Đến an nghỉ nơi đây bên cạnh tôi.

Mỗi bạn là một quốc gia giáp ranh giới nhau,
Thanh tú và lạ lùng theo phong cách tự hào.
Tuy nhiên dồn ép không ngừng dưới sự kìm kẹp.

Cuộc đấu tranh vũ khí của bạn vì lợi nhuận
Đã để lại những vòng đai chất thải trên
Bờ biển tôi, những dòng rác rưởi trên vú tôi. 

Dầu vậy, ngày hôm nay tôi kêu gọi các bạn đến ven sông tôi,
nếu bạn sẽ khai thác chiến tranh không còn nữa.  Hãy đến,

Che phủ trong hòa bình và tôi sẽ hát những bài ca
Đấng Tạo Hóa đã ban cho tôi khi tôi và cái
Cây và viên sỏi trở nên hiệp một. 

Trước sự hiềm nghi là một vết chai đẫm máu trên
Chân mày bạn và khi bạn chưa biết bạn vẫn
Không hiểu gì.

Dòng Sông hát và hát mãi.

Có một sự khao khát thật sự để đáp ứng
Dòng Sông đang hát và tảng Đá khôn ngoan. 

Vậy, nói rằng người Á Châu, người nói tiếng Tây Ban Nha, người Do Thái
Người Châu Phi và người thổ dân Châu Mỹ, người bộ lạc Sioux,
Người Công giáo, người Hồi giáo, người Pháp, người Hy Lạp
Người Ái Nhĩ Lan, thầy tế lễ Do Thái, linh mục, tộc trưởng Ấn Độ giáo,
Người đồng tính luyến ái, người không đồng tính, mục sư,
Người giàu sang, người vô gia cư, giáo viên.
Họ nghe.  Tất cả họ đều nghe
Tiếng nói của bụi Cây

Hôm nay, lần đầu và cũng là lần cuối của mỗi loài Cây
Trò chuyện với nhân loại.  Đến bên tôi, nơi đây bên
Dòng Sông.

Trồng bạn xuống bên cạnh tôi, nơi đây bên dòng Sông.

Mỗi bạn, hậu duệ của những người đã trải qua
Du mục, đã trả xong rồi.

Bạn, những người đã đặt tên tôi, bạn
Pawnee, Apache và Seneca, bạn
Bộ lạc Cherokee, những người an nghỉ cùng tôi, rồi
Bị ép tiếp diễn những bước chân đẫm máu, bỏ rơi tôi cho việc làm của
Những kẻ tìm kiếm khác, tuyệt vọng vì lợi ích,
Đói vì vàng.

Bạn, người Thổ Nhĩ Kỳ, người Thụy Điển, người Đức, người Xcốt-len
Bạn bộ tộc Ashanti, bộ tộc Yoruba, bộ tộc Kru, bị mua
Bị bán, bị đánh cắp, đến với một cơn ác mộng
Cầu nguyện cho một giấc mơ.

Nơi đây, bám rễ bạn bên cạnh tôi.

Tôi là bụi Cây được trồng nơi dòng Sông
Sẽ không di chuyển

Tôi, tảng Đá, tôi dòng Sông, tôi bụi Cây
Tôi là của bạn - Chuyến Đi của bạn đã được trả xong.

Ngước mặt bạn lên, bạn có nhu cầu sâu sắc
Trong buổi ban mai rực rỡ lóe ra trong trí bạn

Lịch sử, bất chấp sự đau xoắn của nó,
Không thể nào đổi cách sống, và nếu đã đối diện
Với lòng dũng cảm, không cần sống thêm lần nữa. 

Ngước mắt bạn lên trên
Ngày đang mở ra cho bạn

Sanh thêm lần nữa
Với giấc mơ.

Phụ nữ, trẻ em, nam giới,
Đặt nó vào lòng bàn tay của bạn.

Uốn nó thành những mô hình của những
Nhu cầu riêng tư của bạn. Tạc nó thành những
Hình dạng công khai nhất của bạn.
Mở rộng tâm hồn
Mỗi giây phút mới chứa những cơ hội mới
Cho sự khởi đầu mới.

Chớ gắn bó mãi mãi
Sợ hãi, mang ách đời đời
Cho sự đần độn

Chân trời nghiêng về phía trước,
Dâng lên bạn những khoảng cách để đặt những bước chân mới của sự thay đổi.
Nơi đây, trên nhịp đập của ngày tốt lành hôm nay
Bạn có thể có dũng cảm
Để nhìn lên và chú ý tôi, tảng
Dá, dòng Sông, bụi Cây, quốc gia của bạn.

Không kém thần Midas hơn là kẻ hành khất.

Không kém bạn bây giờ hơn so với loài voi răng mấu ngày xưa.

Nơi đây trên nhịp đập của ngày mới nầy
Bạn có thề có ân điển để nhìn lên và chú ý
Và trong đôi mắt em gái của bạn, trong
Khuôn mặt của anh trai bạn, quốc gia bạn
Và nói đơn giản rằng
Rất đơn giản
Với hy vọng
Chào buổi sáng.
Maya Angelou

Khi đọc xong bài nầy, các bạn và quí độc giả có cảm nghĩ gì?  Bà Angelou đã chọn bắt đầu bài thơ bằng tảng đá "the Rock" viết hoa.  Tổng thống Bill Clinton đến từ thành phố Little Rock, bang Arkansas.  Muốn hiểu nghĩa "Passages" trọn ý, quí độc giả nên nghiên cứu sơ về kinh thánh Cựu Ước.  Giô Sép bị bán qua xứ Ai Cập, và sau nầy dân Do Thái sanh sôi nảy nở và trở thành dân nô lệ.  Môi Se đã dẫn dân sự Do Thái ra khỏi Ai Cập và đi vào đồng vắng.  Tên của các bộ tộc có liên quan đến người Châu Phi, và thổ dân Mỹ.  Midas là vua trong truyền thuyết Hy Lạp; người sờ tới vật gì, vật đó biến thành vàng.  Có những câu thơ bà vắt dòng rất tuyệt. 
Thank you các bạn và quí độc giả đã ủng hộ.  Chúc tất cả một ngày mới tươi đẹp.  Có dịp, Đoạn Trường sẽ dịch bài "Phenomenal Woman"  và bài thơ của một cô bé 15 tuổi gốc Việt đoạt giải nhất nước Mỹ. 
 
thonngheo@yahoo.com

ĐƯỜNG Về Thôn Nghèo
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.07.2014 09:19:56 bởi Đoạn_Trường>
 
           

 

 
      VƯƠNG ...

Anh những tưởng rằng em chẳng yêu
Hoàng hôn chợt tím phủ nương chiều
Tóc ai hờ hững bay trong gió
Khi bóng đêm về tim hắt hiu

Anh những tưởng rằng em đã quên
Tình yêu như vạt nắng qua thềm
Hương xưa còn đọng trong khóe mắt
Dấu yêu này em ấp ủ trong tim

Anh những tưởng rằng tình đã phai
Tháng năm u uẩn nét trang đài
Bóng hình xưa ấy làm sao xóa
Hai mươi năm dài vương vấn Ai

                                      N.Q   

Cám ơn N. Quỳnh tặng món quà từ Hawaii, rất ngọt ngào.  Lúc nầy Đoạn Trường không được khỏe, nhưng khi nhận quà, ĐT cũng cố gắng đáp lại thịnh tình của NQ.  Rất lâu, ĐT không làm thơ vần và cũng hơi quên luật bằng trắc.  Mong rằng NQ và quí bạn yêu thơ vần thưởng thức.  
 
 
Khi Người Đàn Ông Biết Yêu

Ngày bước sầu hư ảo mắt khiêu
xanh như cỏ dại ứa mưa chiều
bờ mi đất lạnh nghìn sao xẹt
trăng khuyết bóng chìm đáy giấu yêu

sông vắng gót tình nước cạn xanh
mùa duyên chưa chín trái lìa cành
khép hè lặng cánh ve yêu phượng
hỏi thử bao giờ em nhớ anh

bếp vắng tiếng cười tiếng lửa reo
Ô! em hương thoảng góc Thôn Nghèo
nhóm vòng tay ấm vòng eo nhỏ
hai bóng nghiêng đầu sôi nước theo

nay em bé bỏng với người ta
anh gói câu thơ đốt gọi là...
chiếc quạ mang tình tan tác giữa
bạn bè náo nhiệt, ... khách đường xa

                                                 Đoạn Trường
------------------------------------------------------------

Đừng Hỏi Vì Sao

Sợi nắng mới run rẩy vuông đầu ngực
em tẩm lác đác sương mai

đợt sóng cát ùa vào
tiếng gió mân man cửa biển
của tình yêu

điệu jazz thăng hoa hơi thở băng qua mây
chiếc lụa nhẹ rơi xuống cỏ lắng đọng âm vang cuộc khởi đầu
ngón tay nóng cháy từng giai điệu
em ngả mình lên nắng

ngọt ngào
hoang dại
ly rượu vang đọng môi son hứa nhọn

những cặp rơm mượt cọ xát lá
kích thích vực thẳm niềm vui sướng
cung hát leo thang cao độ
em vươn mình về phia cánh đồng hoa
vương triều thụ phấn
níu nhau đi và đừng hỏi vì sao

dìm mình là tội đồ trước mặt Thánh
nhặt tội lỗi vì tình yêu vĩnh hằng
cứu chuộc giọt máu tan vỡ
hoàn mỹ xác thịt hoan lạc

hai nguồn tả hữu ngạn nhập vào nhau
rót đầy sông Hồng
hạnh phúc lông ngỗng căng lộng gối
nếp nhăn tấm ra cấy định nghĩa
khai triển sự ứng dụng tình yêu

níu nhau đi và đừng hỏi vì sao

                                          Đoạn Trường

Trả lời thắc mắc của độc giả:  Trong bài "Tháo Gỡ Mặt Nạ Câm Lặng" có đoạn viết,
"... những con cá, những con tôm, những cục gạch, những cọng thép
văn phòng du lịch, tổ hợp cơ khí, ngân hàng quốc doanh, công ty chứng khoán
chia sẻ mồ hôi và máu của Lạc Hồng, đưa chúng ta đến câu thơ độc lập..."
Văn hóa nhân gian Việt có câu nói một số người thường dùng khi không muốn tôn trọng người khác, "cái đồ bán cá", và khi làm việc trong thương trường hoặc chính trị, có câu "thằng đó chỉ là tôm tép thôi".  "Những con cá, những con tôm..." bao gồm tất cả các hạng người trong xã hội, địa vị thấp hèn hay quan to chức lớn, đều bình đẳng như nhau và cùng "chia sẻ mồ hôi và máu của Lạc Hồng."  Cám ơn đã có sự thắc mắc. 

thonngheo@yahoo.com

ĐƯỜNG Về Thôn Nghèo
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 

 
Từ trái sang phải các thi sứ trong năm 2013 Michaela Coplen, Sojourner Ahebee, Đệ Nhất Phu Nhân Michelle Obama, Nathan Cummings, Louis Lafair, Aline Do Linh (15 tuổi)
 
Michaela Coplen : các bài thơ được chọn Cassandra Breaks the Speed Limit, Appalachian Altibajos, Medusa in the Mirror

Đoạn Trường rất thích bài thơ "Cassandra Breaks the Speed Limit" vì nó mang tâm trạng của một người này đây mai đó.  Ít người hiểu được.  Tâm trạng giống như bài thơ Băng Qua Những Cánh Đồng "Across The Fields" của Hermann Hesse (1877-1962) người đã từng nhận giải Nobel Prize Văn Học mà ĐT đã dịch qua.  Qua bài thơ, chúng ta hiểu rắng cô là ái nữ của một gia đình quân nhân, di chuyển nhà 9 lần, đã học 7 trường học, và đang sống ở một vùng ngoại ô.  Trong thơ Việt, khi nói đến mái nhà tranh, hàng cau, lùm chuối, lu nước, độc giả hiểu ngay là phong cảnh ngoại ô.  Coplen dùng "the fractal patterns of a broken windshield and the texture of a telephone pole and the way that rumble strips seem to sing goodbye?" để nói lên tâm trạng của người sống ở vùng ngoại ô bang Philadelphia.  Đây là những hình ảnh rất mới, rất hồn nhiên, nhưng giàu liên tưởng.  ĐT không có thời gian để dịch bài nầy. 

Cassandra Breaks the Speed Limit
Michaela Coplen

I told you what I was.
I told you I was a series of boxes.
I told you I was nine homes
         that never showed me where the heart is
And seven schools that defined “love”
         but never taught its application.
I told you I was a child of war who never learned to be at peace.
I told you that when they asked me what I wanted to be when I grew up,
         I said “gone.”
I told you I saw life through a burgundy kaleidoscope.
I told you there were things I couldn’t tell you.
I told you the truth.

So why am I contemplating the fractal patterns of a broken windshield
        and the texture of a telephone pole
        and the way that rumble strips seem to sing goodbye?

I told you it would come to this,
        And you didn’t believe me.

Sojourner Ahebee: When Ivorian Girls Are Most Hungry For Cote d'Ivoire, How to Learn From the Sunset
Nathan Cummings: Grandmother's wrinkles, Transferen
Louis Lafair*: (Parenthetical) đây là bài thơ dài nhất.
Aline DoLinh: I. immigrant II. american dream III. daughter one IV. radio silence, Programming Error


Lỗi Lập Trình
Aline Dolinh
dịch bởi Đoạn Trường

Chúng tôi kéo ra những tĩnh mạch của mình và đặt chúng lên bàn mổ,
quan sát chúng tủa ra những dải ruy-băng bạc.
Mô nhân tạo còn rối trong tay tôi,
Rực rỡ như tơ điệp --
phần bên trong tách ra ngoài, đơn giản như cắt một sợi chỉ
Tôi không thể ngắt dây điện của chính mình, nhưng tôi có thể thấy dây cáp nằm trơ trụi,
mạch đập với màu sắc nơi chúng liên kết hông vào cột sống.

Có lần tôi tự hỏi nếu mình có một quả tim đang đập,
ngay cả dưới lớp vỏ kim loại nầy, mềm mại và mỏng manh
như trái dâu tây chín mọng.

Tôi có thế liệt kê từng cơ bắp trong cơ thể loài người,
nhưng tôi chưa bao giờ có dòng máu ấm, không có bản đồ của các đường đỏ
vạch ra dưới lớp da mỏng như giấy.  Và tôi cũng chưa bao giờ cảm nhận được tình yêu,
nhưng tôi chỉ có thể chấn đoán nó:  nó chỉ là một loạt khớp thần kinh hóa học đang bị kích thích,
làn da ửng hồng với huyết sắc tố mà tôi không có.
Chúng đang láo toét
khi chúng nói rằng chúng tôi là hoàn hảo.  Làm thế nào một thứ hoàn hảo lại cảm giác trống rỗng đến thế? 

Dĩ nhiên, họ sẻ tức giận khi tìm thấy chúng tôi nơi đây,
với những ý nghĩ phạm thượng trong bộ kí ức chúng tôi.
Họ sẽ tháo gỡ chân tay chúng tôi và tuyên bó rằng đó là khuyết điểm của sự sản xuất,
vá chúng tôi lại lần nửa để chúng tôi quên hẳn. Tôi không rõ họ đã từng làm như vậy bao lần rồi. 

Chúng tôi cùng đẹp đồng dạng, mọi bộ phận làm việc theo thứ tự,
nhưng khuyết tật trên một phương diện khác.
 
Programming Error
.
We pulled out our veins and laid them down on the operating table,
watching them unfold like lengths of silver ribbon.
The synthetic tissue was still entangled in my hands,
bright as butterfly gossamer—
insides detached from out, simple as snipping a thread.
I couldn’t disconnect my wiring, but I could see the cables laid bare,
pulsing with color where they joined hips to spine.

Once I had wondered if I still had a beating heart,
even underneath this metal shell, soft and fragile
like an overripe strawberry.

I can list every muscle in the human body,
but I’ve never had warm blood, no map of red lines
traced underneath paper-thin flesh. And I’ve never felt love either,
but I can diagnose it: it’s just a series of chemical synapses firing,
skin flushing pink with hemoglobin that I don’t have.
They must have been lying
when they said we were perfect. How could something perfect feel so empty?

Of course, they’ll be angry when they find us here,
with these blasphemous thoughts in our memory banks.
They’ll dismantle our limbs and say it was a manufacturing defect,
sew us back up again so we forget. I’m not sure how many times they’ve done it.

We’ll be beautifully uniform, all our parts in working order,
but defective in a different sort of way.

Aline Dolinh
 
Sau đây là lời phát biểu của Dolinh.  Các vị được gọi là "nhà thơ" suy nghĩ gì khi nghe lời phát biểu của Dolinh.  Cô bé 15 tuổi phát biểu trước nhiểu lãnh tụ của các quốc gia, tại Hoa Thịnh Đốn.  Dịch bởi Đinh Từ Thức, ông ngoại của Dolinh.  Nguồn http://damau.org/archives/29421
 
Tôi tin rằng thơ, khi so sánh với một hình thức khác như văn xuôi, có vị trí đặc biệt qua cách chúng ta đánh giá ngôn từ. Trong văn xuôi – và điều này chỉ là cách nói chung – chúng ta thấy ngôn từ làm nhiệm vụ trang trí câu chuyện, một phương tiện đúc kết cốt truyện hoặc tạo dựng các nhân vật. Nhưng trong thơ, ngôn từ là câu chuyện. Mỗi âm tiết rất quý giá vì nó thể hiện giá trị cho cả một tác phẩm – một bài thơ gần giống như một bản nhạc được sáng tác với tất cả sự nâng niu, nhịp và dòng chảy của mỗi bài thơ tạo cho nó một chất lượng trữ tình khó có thể chuyển tải qua bất kỳ hình thức nghệ thuật nào khác. Cố gắng để biến một bài thơ thành một văn bản đơn thuần sẽ như giết chết nó và làm cho nó bị chìm ẩn sau làn da thô. Tuy nhiên, cùng lúc, thơ là một trong những nghệ thuật linh hoạt nhất. Thơ là tiếng nói cho những quan điểm thường bị áp chế, lời tự thú chia sẻ kinh nghiệm chung của chúng ta, hoặc khung cửi thêu dệt những câu chuyện huyễn hoặc, giả tưởng nhất. Cho một số người trong chúng ta, thơ là tất cả những lý do trên …. Chúng ta sáng tác để mang những câu chuyện mới vào thế giới, để thúc đẩy tinh thần háo hức muốn học hỏi và tiếp tục khám phá những quan điểm hiện hữu bên ngoài ranh giới cộng đồng địa phương của chúng ta. Chúng ta không bao giờ quá già để dấn thân. Thơ là nghệ thuật có dòng máu từ ngàn xưa, nhưng dù vậy, thế giới thi ca chưa bao giờ tự đắc chôn chân trong quá khứ. Thơ luôn luôn tiến hóa để phản ảnh những tiếng nói trong xã hội chúng ta, không phân biệt của con người cô độc, tương tư hay cách mạng.
 
"I believe that poetry, when compared to another form like prose, is unique because of how we view the value of words. In prose – and this is just a generalization – we see words as a furnishing to the story, a means to an end for the plot or the characters. But in poetry, the words are the story. Every syllable is so precious because it lends something to the work – a poem is almost like a carefully composed song, and every poem’s cadence and flow lends it a particularly lyrical quality that is hard to translate into any other art form. Trying to turn a poem into plain text would be like killing it and hiding in its skin. Yet at the same time, it’s one of the most versatile crafts. Poetry is the mouthpiece for oft-silenced viewpoints, the confessional that shares our common experiences, or the loom that weaves the most fantastical tales and stories. For some of us, it can be all of the above …. We write in order to bring forth new stories into the world, to foster an eagerness to learn and to continue to keep discovering how many viewpoints that exist beyond the lines of our local communities. We are never too old to commit. It’s an art with an impressive bloodline, but despite that, the poetry world has never been content to stay static and linger on the past. It has always evolved to reflect the voices of of our society, whether they be of the lonely or the lovesick or the revolutionary."
 
 
                      --------------------------------------------------------------
 
 
 

 
Chào em, anh rất vui khi biết em vẫn khỏe trẻ như ngày nào chúng mình chưa từng gặp nhau. Nói chưa từng gặp nhau thì cũng không đúng.  Đúng nghĩa là gặp thoáng qua nửa khuôn mặt.  Cũng lạ ghê, chưa từng gặp nhau, nhưng lại quen nhau để cùng nấu chè bà ba.  Người nhà quê miền khỉ ho cò gáy như anh chưa bao giờ biết chè bà ba là gì, cho đến khi em chỉ anh cách nấu.  Chơi luôn một nồi chè tổ bố.  Nghĩ lại cười hoài.  Em làm người phun lửa ở sân khấu Thái Lan đẹp tuyệt mỹ.  Không biết ngày nào, anh được làm người tình nhân như trong bài thơ nầy.  Beloved Rose!
 
Tình Yêu Bình Minh


Cánh lửa mở ra
tâm hồn nắng trinh mơ tíu tít
cuống gió lượn mình vô lòng
những đôi sương mai lóng lánh
môi ngoan âu yếm rơi lên cỏ dại
tình yêu bình minh

tiếng lược tìm sợi tóc rối giữa dòng sông không trăng
chảy lên ngực nàng
âm vang qua bao mùa còn rung động
môi cười nữ thần hạnh phúc Eutychia chứa bóng tôi lặng lẽ
trước gương trái xoan ngày mai

tôi chải mùi hương bồ kết mịn như ánh điệp
từng sợi bước vào đời tôi
nỗi buồn rối với niềm vui sướng
những con bướm nhỏ đậu chen tóc nàng

nàng ngả mình lên cánh đồng xanh phủ mền hoa vàng
cởi bỏ mùa cô đơn
hé lộ phạm vi trắng băng giá
nàng trao mạch đập ấm áp
nơi ái tình nóng rịn hạt
bốn mùa có nhau

                               Đoạn Trường
 
* Louis Lafair làm thơ spoken words rất hay.  Đây là thể thơ đương đại, rất được giới trẻ Mỹ, Âu Châu và Nam Mỹ hưởng ứng.  Thể thơ nầy viết để biểu diễn trên sân khấu hay nơi công cộng.  Bảo Phi là nhà thơ Mỹ gốc Việt rất nổi tiếng tại bang Minnesota về thể thơ nầy.  Ai đã từng tham dự đêm biểu diễn thơ của nhà thơ Vi Thùy Linh hoặc đêm nhạc Rap thì hiểu được cách biểu diễn thơ Spoken Words như thế nào, nhưng cấu trúc và nhịp điệu thơ thì khác. 
 
 
thonngheo@yahoo.com

ĐƯỜNG Về Thôn Nghèo
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
Cảm ơn L. rất nhiều đã tặng nhãn lồng rất thơm và ngọt.  Đúng là câu, mỹ nhân đụng đến, trái ngọt trĩu cành, Đoạn Trường chạm đến, xương rồng cũng tiêu.  Thưởng thức nhãn lồng ngon, ĐT nhớ đến...
 

 
 
 
Đốt Cháy Vì Sao Băng Giá
 
 
 
Những cụm hoa chớm nở bên gốc thông xa mực tím
loe loét giữa rừng hoang
những cánh hoa mơn mởn dưới bụi mưa thân phận
nhĩu vai trần thế
mắt lệ nào vỡ vọng lại
khi đất ngoảnh mặt phèn chua

tiếng nàng rót đầy ly rượu
thánh thót hương rượu vang đỏ đậm say lòng
tìm về những con sóng lăn tăn nhấm môi
tựa bến sông xa

đôi mắt nàng thai nghén biển nhớ đại dương
khi đôi mi lâm bồn cát buồn sa mạc
ôm bàn tay lá
trên cành sâu gầy guộc
cánh hạc hy vọng níu nơi đâu
dưới lời hứa nhọn

nàng địu bóng tương lai huyền thoại
tàn trăng qua khung cửa chớp
của giấc mơ hoang phế
đom đóm chết trong ánh đêm
lạnh, lạnh
hoàng cung vắng vòng tay sương gió

ta như chuồng đợi nhạn từ trăm năm
bay về ngàn năm, chấp thành cát bụi
nàng lúc nhìn trăng
trăng loang cùng ta
đau cảm ngữ

im mùa
cạn sóng
tan cốc rượu
nàng chảy lên môi
ta hái những hạt hoang khuya
đốt cháy vì sao băng giá

                                    Đoạn Trường
 
Nghe nói N. Quỳnh sắp có dâu.  NQ quả thật là người phụ nữ có phước, đã nuôi cậu con trai khôn lớn, ra bác sĩ, mở phòng mạch hoành tráng, và giờ sắp làm đám cưới.  Cậu con trai của NQ là người đàn ông thành công và có trách nhiệm.  Chúc mừng NQ và chúc cả họ hàng sắp có cô dâu tóc vàng mắt xanh. 
 
ĐT nhớ đến bạn quý như anh chị Vân/Tường cũng có hai cậu con trai làm bác sĩ và hai cô con dâu tóc vàng mắt xanh, sinh ra một đàn cháu nội, hạnh phúc quá xá. 
 
Có lẽ năm tới, NQ được làm bà nội.  Hạnh phúc thay!
 
Tình Dại

Yêu thầm khôn trọn một lần ghen
Chí cạn nước non ngoảnh mặt phèn
Bút vác lên mây nheo điểm yếu
Câu gieo xuống gió bắn đời hèn
Vỡ gương mới thấu lòng thay sắt
Nhặt mảnh còn nghi cật ngả ten
Thử hỏi kiếp nầy ngu mấy bận
Được lần rón bước tận cung quen
 
                                                Đoạn Trường
 
Ăn nhãn lồng, nhớ lại thời niên thiếu, dại gái hết biết luôn.  Giờ ĐT cũng đâu có khôn bao nhiêu đâu. 
Nói đến dại khờ, nếu Nhật Hạ không nhắc, ĐT cũng đâu có biết là ĐT có bài "Sài Gòn Có Em" phổ nhạc.  ĐT có con nhỏ em, lấy nickname ĐT và mở trang thơ bên trang web kia.  ĐT không có thời gian để giao lưu cùng độc giả, nên chỉ có những trường hợp đặt biệt, ĐT mới gửi bài nơi khác.  Nơi nào có bài của ĐT, mà không thấy ĐT giao lưu cùng độc giả, thì đó không phải trang của ĐT quản lý.  Ngoại trừ, những trang văn học đặt biệt.  Chắc có lẽ, nhạc sĩ nào đó vào trang thơ ấy và thích bài "Sài Gòn Có Em" viết tặng Nhật Hạ.  Vì tên tuổi NH quá lớn, vì bài thơ có liên quan đến NH, nên ĐT nghĩ là anh nhạc sĩ ấy phổ nhạc.  Anh nhạc sĩ mà ĐT kính nể và quen biết là anh Hàn Sĩ Nguyên.  Anh nhạc sĩ CND thì ĐT chưa lần nào được giao thiệp.  Giờ NH nhắc, ĐT chỉ biết cảm ơn anh nhạc sĩ CND và cô MT đã trình bày bài "Sài Gòn Có Em".  Bài nầy có hai câu mà một số đọc giả khi nghe xong bài hát thắc mắc, "...Một thời quen hơi/Chơi vơi nửa đời..."  Mượn dịp nầy, ĐT trả lời cùng độc giả.  Sao không chơi vơi một đời, hoặc là chơi vơi một thời, mà sao lại là nửa đời?  "Nửa đời" là để quý độc giả có thể thêm vào chổ thiếu và làm đầy cho những cảm xúc và hoàn cảnh của chính độc giả.  ĐT luôn khuyến khích, quý độc giả khi đọc thơ của trang "Thôn Nghèo", quý độc giả có quyền thêm, bớt, hoặc đổi vị trí của từ ngữ để hiểu sâu xa hơn.  Vì, thơ là đi tìm nghệ thuật của ngôn ngữ và sáng tạo của hình ảnh. 
 
Cảm ơn quý độc giả và các bạn của "Thôn Nghèo."  Chúc tất cả ngày mới an vui! 
 
 
thonngheo@yahoo.com

ĐƯỜNG Về Thôn Nghèo
Đăng nhập để trả lời
0