trích từ ThichDoXin của vnthuquan.com/ảnh sáng tác
Tù Nhân Trên Môi Nàng
Chìa khóa tâm hồn mở phiên bản
cảm xúc rả rích tim tôi giữa những đêm nông nổi
tôi hái mimosa từ đôi môi hoang dã
rơi vào cơn lốc quyến rũ
dưới hàng mi lấp lánh ánh sao mọng
cháy vào rạng đông
ánh ban mai lóe mặt trời rạng rỡ
tôi đuổi theo bóng hồng tước trên dòng sông huyền huyền
băng qua đồi ngoan cong vênh hổn hển
lõa màu hoa đượm sắc
của thân thể nàng đang rộ giao mùa
những bong bóng ngọt vỡ từ khóe miệng
như vạn vó ngựa phi nước đạị dồn dập
trên những ngọn sóng lăn tăn mặt biển
tôi thấu nhập đáy lòng nàng
hé nhìn sợi dây cương bằng tuyết
đang đợi chờ hiệp sĩ xâm chiếm
độc tình yêu viền quang phổ bụi đau
đập không lường trước
huyền bí lâu dài
dưới bít tất dài trống vắng
con đường thon dẫn đến thành tình yêu song song
hồng tước âu yếm nhìn tôi, vào đi Anh
môi nàng nở hoa của kẻ chinh phục
sự tồn tại tôi đốt thành tro
trước then nàng đang mở
tôi tan vào nàng, tan cả tôi
tôi tan vào tình yêu trọn vẹn
tình yêu có đôi cánh trầy xước
tình yêu có đôi môi cuồng dại
tình yêu có tiếng khóc vào đời
hồng tước của tôi
đêm tàn qua bóng rũ
tôi ái ân nét lạnh
đi vào mimosa Việt Nam
mimosa đậu trên hồng tước
thao tác cánh đồng chạy về chân mây
tia nắng vuốt những ngón tay lên thân thể nàng tươm tất nhịp thở tương lai
du mục đu vào quán trọ định mệnh
ngày duỗi ra mùa
dưới đôi cánh trầy xước, đồng cỏ trắng muốt hiện ra, giọt lệ trong vắt
chảy vào đại ngàn tình yêu
thất trận và trả lại quyền đàn ông nơi ranh giới
tù nhân trên môi nàng
đất trườn mình sống
ngọc lựu thấm tôi
giấc mơ ấp ủ bay lên linh nghiệm
nàng nhốt tôi trong nhà tù tội lỗi xác thịt cuối cùng
Đoạn Trường
Cảm ơn nhà thơ TVL và các bạn đã đọc "Mùa Khô Trên Tháp Mẹ." Đoạn Trường viết từ tấm lòng, từ trải nghiệm của đời mình, và cũng là những hành trình của cuộc sống trong hiện trạng con người và đất nước.
Thôn Nghèo... Đoạn Trường
823 trả lời, 292.252 lượt xem —
Trang 27 / 28
Nụ Hôn Lần Cuối
Có một lần gió sương mai âu yếm mùa thu năm trước
chiếc lá vàng thức dậy
lạnh lạnh cánh điệp bình minh
tờ lịch mỏng rơi xuống giường
rón rén như vừa sang mùa
bóng thu lỏa thể trên cỏ
sợi nắng len lỏi tóc nàng qua những cành hoa
lâng lâng phút bên nhau
còn nhớ đôi môi chạm bóng đêm
có bao lần quên rạo rực tiếng dế thu trên chiếc giường lắng đọng
hai que diêm sờ nhau cháy nóng bỏng
thắp sáng linh hồn tôi man dại
những ký tự bản thể nông nổi tan vào hơi thở đất
mắt nàng cài then ánh mắt tôi
thụ phong tình yêu hiện đại
nàng thám hiểm con đường cong mới lạ
mênh mông kho báu lẻ loi
đưa tôi vào cánh đồng gặp gỡ
những thùy dương tan rã
nàng chắt chiu những gập ghềnh rắn chắc
dưới bàn tay tìm lại gốc ái ân
tôi lạc vào sa mạc khao khát
giọt đoái hoài thấm mát nỗi truân chuyên
tôi yêu nàng như một tội đồ
trầy xước trong kỳ vọng thanh thản
môi nàng tìm tôi cuồng điên
đuổi theo những cánh chim hồng ngát
những ngón tay khờ dại lạc lối reo mừng lướt sóng
tiếng nhạc ngân nga ngực nàng
tôi trú ngụ trong trũng ấm áp
hoàn sinh hạnh phúc lặng lẽ
cung điện nàng mở tung hoàn vũ
vườn nho nàng ngọt ngào dưới ánh nến tình tự
lung linh những lối diễm lệ nguyên bản
dẫn đến thành tình yêu thảng thốt
những quả lựu khởi nguyên nứt ra trên lưỡi
tuyệt diệu run rẩy
nàng trở về với vương miện
của nụ hôn lần cuối...
Đoạn Trường
Buổi Sáng Mùa Thu Trên Xa Lộ
Buổi sáng lái xe dưới nắng lành
Bên đường hoa dại nở long lanh
Trên trời mây trắng lùa chim trắng
Dưới nước sông xanh níu cỏ xanh
Xa lộ ngân nga đời thảng thốt
Phố phường chen chúc lối loanh quanh
Bóng thu vừa điểm vàng dăm lá
Đã thấm hồn tôi sầu mỏng manh
Đoạn Trường
Thân chúc các bạn "Thôn Nghèo" cùng gia đình mùa Thanksgiving tràn đầy phước hạnh.
Riêng Tùng, nghe nói đang lên hương, khoái quá hén. Chúc mừng Tùng gia đình thêm hạnh phúc. Hôm nào, phải mang đầu heo đến bái Tùng làm sư phụ.
Đón chào Khoa bên Canada đã vào "Thôn Nghèo" lâu rồi, hôm nay Đoạn Trường mới biết. Chúc Khoa cùng gia đình mùa Holiday an vui trọn vẹn.
Cảm ơn N Quỳnh còn nhớ đến ĐT. Kính chúc NQ a wonderful Thanksgiving! Cho ĐT gửi lời thăm các bạn của NQ.
Sáu ơi! Đừng nói là anh quên Sáu đó hén. Quỷ xứ nhớ muốn chít kkkkk. Chờ hoài như con giraffe muh không thấy bật máy. Chúc Phương Diễm mùa Thanksgiving tươi như hoa Rose của buổi bình mình!
Loan ơi! Nghe nói bố của Loan khỏe lại bình thường. ĐT làm thơ Đường cụ đọc cho vui. Loan còn nợ một thứ... Đùa thôi. Chúc Loan cùng gia đình Happy Thanksgiving! Nhớ nói với cụ, có con gái xinh cũng nhờ thiệt.
Kính chúc anh chị Vân/Tường a fantastic Thanksgiving!
Chúc cô nhỏ em Phương Tuyền Thanksgiving như ý!
Đoạn Trường kính chúc quý độc giả mới mùa Lễ Tạ Ơn lai láng hồng ân.
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.01.2015 22:16:06 bởi Đoạn_Trường>
Chiếc Lá Rơi
Chiếc lá vàng không trở về mùa Thu
trong căn nhà không cửa sổ
những cuộc đời đi qua hỏi rằng chiếc lá là ai?
trong ký ức người Việt nào...
người mang quốc ca "Hải Ngoại" đau héo nhất
có lẻ là người bận rộn tiền nhà và tiền bảo hiểm câm lặng
chiếc lá sinh ra trong thương nhớ quạt dừa xanh
khi chiếc lá vàng, rừng phong đỏ đánh rơi
có những chiếc lá sinh ra trong mùa mưa và nắng
mùa lái xe Honda trong bọc ni-lông
nước lũ liếm gót chân
mùa lá không biết vàng
và mùa Thu chưa bao giờ chạm đất
mầm non trong một lối mòn đơn giản
có những chiếc lá sinh ra trong mùa Hè xanh mát, mùa Tết kẹo mứt
mùa tìm kiếm facebook và lạc mất sim card
chiếc lá rơi dưới bóng hàng me, bên hàng phượng vĩ
trái tim chạm đất
cảm giác úa vàng trên chiếc ghế ẩm mốc lặng lẻ
giấc mơ nhốt đầy ve lệ
tựa vai vào một góc nhỏ
trưởng thành
chiếc lá đi qua những khoảng tối tìm tôi dưới bóng đèn
tôi nhìn tôi hoài nghi
giữa thành phố xa lạ không tên Sài Gòn
bóng lá tan uể oải
thước phim đứt từng khúc
có những chiếc lá buổi sáng thức dậy len lỏi giữa dòng xe
bước vào khoảng trống vắng và cô đơn
chưa bao giờ có người hỏi
nếu được chọn lựa
thà làm bánh xe hôn lên mặt đường
quên lãng
dưới lốp xe đến sau
chiếc lá dừng lại tìm chổ đậu xe năm cũ
mục nát trước giao mùa
trong những đôi mắt xanh
tôi là chiếc lá vàng
nói bằng ánh mắt nâu
chiếc lá vàng thấm đất
có những chiếc lá mọc trên cành sum suê
với những loài hoa rạng rỡ
bên ngoài nhìn vào như một khu rừng nhiệt đới
vẫn không tìm một vì sao hiện rõ
thầm kín thật sự giấu vào hốc đá
một ngày kia kẻ chăn bò phát hiện
qua những tiếc nuối
sẽ về đâu?
dòng sông dù chảy bao nhiêu
chiếc lá trôi theo rồi cũng dừng lại
cảm giác vơi đầy
chiếc lá sẽ vàng và mùa thu xanh xao
điểm chọn lựa cuối cùng
chiếc lá rơi
có chiếc lá nào quên được cành...
có chiếc lá nào không thương nhớ cây...
có chiếc lá nào chưa chạm nắng và bão...
trong giây phút nầy, chiếc lá là ai?
tích tắc
rơi
tích tắc
rơi
tích tắc
rơi
Đoạn Trường
Chúc anh Hàn Sĩ Nguyên mùa lễ tràn đầy Thiên phước. Dạo nầy anh và nhóm bạn của anh ra sao? Lâu lâu nghe lại những bản nhạc anh phổ rất ấm.
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.06.2013 20:25:50 bởi Mộc Quỳnh>
Đâu Phải Bởi Mùa Thu
Tác Giả Phú Quang / Ca Sĩ Ngọc Hạ
" ...Em ru gì ? Lời ru cho đá núi, đá núi tật nguyền, vết rạn thời gian.
Em ru gì ? Lời ru cho biển khơi, biển khơi biết bao giờ ngừng lại.
Em ru gì ? Lời ru cho ta, một đời đam mê, một đời giông tố.
Em ru gì cho ta, qua bao ngày phôi pha
.......
Lá trút rơi nhiều, đâu phải bởi mùa thu.
Đâu Phải Bởi Mùa Thu... " ( Phú Quang)
Đoạn Trường ơi!
Lâu rồi N.Quỳnh không có ghé thăm Đoạn Trường, ĐT vẫn khỏe chứ! N.Q thích làm người thầm lặng đọc hoài, những áng thơ rất tình, rất lãng mạn, rất riêng của ĐT. Cám ơn những vần thơ của ĐT đã mang N.Q về với một nỗi nhớ mênh mông ...
Chiều nay, N.Q mời ĐT và quý độc giả trang thơ Thôn Nghèo cùng, thưởng thức nhạc phẩm Đâu Phải Bởi Mùa Thu. Tiếng đàn giọng hát ngân ngay mùa Hạ Cali . N.Q chạnh lòng cảm từng chiếc lá vàng nhè nhẹ rơi trước hiên nhà ... "Lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa Thu"...
Chúc vạn niềm vui và bình an đến ĐT nhé.
Thân mến,
N. Quỳnh
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.07.2013 07:48:25 bởi Đoạn_Trường>
Mộc Quỳnh:
Đoạn Trường ơi!
Lâu rồi N.Quỳnh không có ghé thăm Đoạn Trường, ĐT vẫn khỏe chứ! N.Q thích làm người thầm lặng đọc hoài, những áng thơ rất tình, rất lãng mạn, rất riêng của ĐT. Cám ơn những vần thơ của ĐT đã mang N.Q về với một nỗi nhớ mênh mông ...
Chiều nay, N.Q mời ĐT và quý độc giả trang thơ Thôn Nghèo cùng, thưởng thức nhạc phẩm Đâu Phải Bởi Mùa Thu. Tiếng đàn giọng hát ngân ngay mùa Hạ Cali . N.Q chạnh lòng cảm từng chiếc lá vàng nhè nhẹ rơi trước hiên nhà ... "Lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa Thu"...
Chúc vạn niềm vui và bình an đến ĐT nhé.
Thân mến,
N. Quỳnh
Nhìn cây mai liễu là nhớ đến N Quỳnh rồi. Cây mai liễu vẫn sống khỏe trẻ, chưa có hoa thôi. Thiếu mấy ngày là đúng một năm NQ ghé "Thôn Nghèo", cứ một năm ghé sang một lần, thì "lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa Thu", có lẽ là bởi... Đoạn Trường rất thích cây mai liễu, và thích cả nhạc phẩm "Đâu Phải Bởi Mùa Thu". Nhạc phẩm nầy do nhạc sĩ Phú Quang người Hà Nội phổ từ bài thơ "Yên Tĩnh" của Giáng Vân. Đây là lần đầu tiên ĐT nghe nhạc phẩm nầy. Lời bài thơ rất thi vị. ĐT tìm hiểu mới biết là nhạc phổ từ thơ, nên càng thích thêm. Chờ mai liễu trổ hoa. ĐT sẽ nghe lại nhạc phẩm nầy và ngắm hoa. Tưởng tượng thôi cũng đủ phê phê. Nghe nói cây chuối lơ tơ mơ của NQ ra nải. Ai muh mát tay thế!
Cảm ơn NQ nhiều. Hẹn gặp lại lần tới, hổng biết ngày nào tháng nào đó nhé.
Thơ Gửi Liên Hiệp Quốc
Thế giới mãi tìm hòa bình quanh bia mộ
trước khi tôi sinh ra
những đàn ông cầm vũ khí đào mồ sâu hơn tư tưởng
họ chôn chiến binh công lý ở thành Troy*, ló gót chân
nước mắt và máu trộn vào mâm ăn cùn sợi tóc
thánh địa tối tăm, buồn và bỏ đi
lũ trẻ tản lạc lớn lên kéo những sợi tơ
chúng trở thành Tần Thủy Hoàng đào Vạn lý trường thành chôn xác lại, ló tứ chi
giọt nặng trĩu ướt sũng những ngôi mồ
cỏ chưa khô dẫm nát gót giày kỵ binh
lý tưởng hòa bình cùn mã tấu
cháu của họ ăn lương khô cha ông và lớn lên, giận dữ
ngón tay vô cảm không chạm mưa gió
dệt vuông vải trắng khổng lồ hương quả
chúng trở thành Hitler đào Âu Châu mồ chôn tập thể ló tứ chi và đầu
nước mắt nhĩu
máu nhĩu
chủng tộc nhĩu
lửa cạn kiệt cong từng giọt đồng dao
cháu chắt họ ngậm lửa và lớn lên
chúng thêu quan tâm ác độc lên vuông vải
mầm móng al-Qaeda thụ thai thế giới
những mộ chôn cực đoan lộ nguyên hình, xác phơi trên đường phố
ai sẽ cắm cờ hòa bình lên mộ họ?
Trung quốc chăng?
Đoạn Trường
* Thành Troy là nơi xảy ra trận chiến trong lịch sử Hy Lạp giữa người Troy và Sparta, sau khi nhị hoàng tử Paris của thành Troy chiếm trái tim hoàng hậu Helen của vua Menelaus của thành Sparta
-------------------------------------------------------------------------------
Định Mệnh Bí Ẩn Ra Đi
Cánh hoàng hôn nhìn sắc hoa dại khép
con tim ghế đá ngóng hơi thở xe chiều
nhịp quen quen từ miền Đông Bắc nhớ
bàn chân lá ngược góc Phila* vắng
tìm những nụ hôn ngân hà chót vót
Ô tình yêu... định mệnh bí ẩn ra đi
lá cắn đầu vân tay gió lạc lối
cảnh vật ngừng thở phẳng phiu
chờ sự trở, về thời gian
vách núi đôi vết xẹo tĩnh mịch rạng nứt
trái tim ngốc dại địu tư tưởng
nụ hồng giữa vườn hoa nàng
dẫu nàng ra đi, nàng sẽ yêu trở lại
tình yêu mượt cánh đồng cỏ nõn
dòng suối trong veo dưới sương mai thụ phấn bình minh
nàng cố ráp đơn diều khuôn phép
chứa giọt lệ ngủ trong ve thủy tinh không ai đánh thức
khoảnh khắc nào riêng tôi?
không còn nữa...
tiếng hát nàng chín vắt ngang ghềnh đá đơn độc
lời ca vỗ về sóng dịu sự đau đớn mềm
âm thanh mở bung miền thâm u
binh đoàn chim sẻ vỗ cánh cầu vòng rời khỏi nhanh như đến
nàng, chính nàng, bóng trăng trong gương
sáng những ngôi sao bé bỏng vây quanh
đau, buồn thuyết phục bản thân tôi lần nữa
tên nàng tôi gọi dòng sông Mississippi vẫn chảy
nước xé đôi bờ
tiếng xe chiều diệu vợi
Đoạn Trường
* thành phố Philadelphia, của tiểu bang Pensylvania
Bài nầy viết khi nhớ đến một người đã gọi tôi bằng "người đó", và làm tôi nhớ đến bài thơ "Hai Sắc Hoa Ti-Gôn" của nhà thơ T.T. Kh. "...Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng/Trời ơi! Người ấy có buồn không/Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ/Tựa trái tim phai, tựa máu hồng"
Chào các bạn và quí độc giả của "Thôn Nghèo". Mấy tuần qua, máy laptop của ĐT bị siêu vi rút, sửa không được. Giờ windows 8, xài chưa quen. Chúc các bạn và quí độc giả ngày mới an vui !
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.07.2013 08:44:40 bởi Đoạn_Trường>
Lặng Lẽ Chiếc Lá Khuya
Buổi dạ hội khai hoang dòng thủy triều đối thoại
nàng bước vào
những tia mắt lóe lên đổ đầy tương lai ước vọng
bước chân khoan thai lướt qua đồng cỏ chiều se nắng
nở hoa giữa đoàn pháo hoa bung vỡ
chẳng phải nàng là người mẫu thời trang, siêu sao điện ảnh
đôi mắt nàng gà mái túc con
tiếng khánh thanh
eo lưng tất bật
tóc đùa mây
nàng thiếu nữ tân đời
chiều vội vàng bỏ đi
con mưa phùn tiếp lỡ dở
bên vỉa hè xanh rêu giục ánh đèn vàng
tôi cầm cần câu trống lưỡi
điếu thuốc phà hơi sương loăn xoăn ký ức
trước mùa khai hoang
đợi
và, bỗng đợi
từ phòng khiêu vũ, tiếng nhạc hoành tráng len qua kẽ lá
chiếc lá rơi lặng lẽ
khách lưu vong không thèm để ý
tôi lắng nghe nhịp thở nàng màu máu thẳm
rưng rưng ánh rượu vang gượng gạo
qua những chiếc mặt nạ lưu ly hoa gạo hoa kèn hoa sữa
tôi tìm tên nàng trong vũng mưa lăn tăn giữa đại lộ
đèn ô-tô xén mòn bóng tối thâm u, lộ ra bóng tối khác
que lửa xa dần bờ hoang vắng
đêm lạnh đêm
xe tắc-xi lịch sự nằm lì
đợi nàng bước ra vòng đại gia hào nhoáng
nàng nhìn tôi
mùa hoa gầy
mùa hoa rét không nở hoa
mùa hoa lạ
mấy ngàn đêm in sâu một khắc tách rời thời gian
giọt mưa lạnh xé ngang
mưa phùn vỡ tan tên nàng
bật lên mùa tái nhợt
tiếng mưa lần xong chuỗi Mân Côi đất
bình minh chưa rời bến
đêm chở khúc khủyu dòng sông
nặng biển
lặng lẽ chiếc lá khuya
Đoạn Trường
Em nghĩ gì khi đọc xong bài nầy? Mùa hoa lạ...? Mùa hoa thiếu hoa hướng dương.
Vài tuần trước, có con nhỏ em gửi cho tôi mượn tập thơ song ngữ "Vili & Paris" của Vi Thùy Linh do nhà xuất bản Hội Nhà Văn, 2012. Nhỏ em dặn đi dặn lại là cho mượn thôi, không được làm hư, và tới thời hạn phải gửi trả lại. Tôi đến với thơ của chị, qua bài "Từ Phía Ngày Nắng Tắt" đăng ở tạp chí do tòa lãnh sự Việt Nam ở Washington D.C tổ chức. Tôi đọc bài đó ở trên mạng mấy năm sau nầy lúc tạp chí không còn hoạt động nữa. "Từ Phía Ngày Nắng Tắt" trên tạp chí và sau nầy được hoàn chỉnh hơn khi đăng trong các tập thơ của chị. Vi Thùy Linh là một hiện tượng trong làng văn học Việt Nam. Chị chọn màu tím làm chủ thể của tập thơ. Cách trình bày với nghệ thuật tân thời, và phong phú rất thu hút đọc giả. Nhà văn học bình luận Thụy Khuê có bình thơ chị, và nhiều tờ báo đã viết về thơ chị. Ở đây, tôi chỉ đề cặp về một khía cạnh nhỏ, đó là phần Anh ngữ. Dịch giả là Nguyễn Bản, Nguyễn Văn Dân, Nguyễn Phan Quế Mai, Uông Triều, Di Li, và Đỗ Ngân Phương. Có lẽ chị không thạo về Anh ngữ, và người phụ trách biên tập không kiểm chứng kỹ, nên phần dịch thuật không như tôi mong muốn. Có nhiều đoạn dịch bằng hệ thống Google Translate, nên phần lớn bài thơ dịch từng chữ ra từng chữ, không ăn khớp với ý nghĩa, ngữ pháp, cấu trúc của câu thơ. Thơ hay, nhưng phần Anh ngữ còn nhiều chổ có thể làm tốt hơn. Vài lời với độc giả thơ Vi Thùy Linh. Đoạn Trường

Cảm ơn vợ chồng bạn đã đọc thơ "Thôn Nghèo" và gửi Thank You Note. Một trong những điều quí mến là hai bạn đã giới thiệu "Thôn Nghèo" đến với các bạn ở Sài Gòn, Cần Thơ và các tiểu bang Mỹ. Có lẻ, hai bạn tìm thấy gì đó ở dòng thơ Đoạn Trường nên hai bạn đã không ngại giới thiệu cùng các bạn khác. ĐT cảm thấy hân hạnh. Đời chứa nhiều nghiệt ngã và sâu lắng, nhưng thơ lại là thẫm mỹ của ngôn từ được dệt nên từ đời sống thường ngày. Những hình ảnh được ghép lại để chúng được thăng hoa và bay lên. ĐT cùng hai bạn bay lên! Chân tình cảm ơn hai bạn.

Đoạn Trường xuất thân từ nhà quê, nên rất hợp rơ với cây mai liễu. Hễ nói đến liễu là ĐT thích. Mai đi với liễu là càng thích với thích. N. Quỳnh thấy yên tâm chưa. ĐT cũng biết chăm sóc lắm. "Truyện Kiều" của cụ Nguyễn Du có câu, "Máu tham hễ thấy hơi đồng là mê." ĐT thì máu trai hễ thấy hơi mai là mê. Nói đùa cho vui.
Cà Phê Nhăm Nhắp Tuổi Bình Minh
Từng giọt cà phê bay lên con phố
đánh thức tuổi bình minh chớm nắng
hương vị khơi nguồn đang lớn
giọt cà phê ngã lòng
sảng khoái
lâng lâng bình hoa nở
những chiếc bàn lạnh liên kết nhóm ghế ấm
vẫn giữ niềm riêng
ký ức nhiễm tuổi man dại
lo lắng sung sướng khuấy vào nhau trong một thể
tôi gặp nàng nơi đó
màu sữa trắng trinh khôi
màu da thiếu nữ mới bước chân lên thành phố
đen đắng chưa rám màu
vị ngọt bông lúa còn đọng lại
môi tôi bám xiết ly cà phê nóng loãng
từng giọt
từng giọt
điệu nhạc miên buồn gợi nền lãng mạn
cà phê háo hức nhuộm tôi
ban đầu cảm giác ngọt thơm ngoan
xoa diệu nhọc nhằn
mây hồng ướm mắt tôi
rồi đổi sắc
vị ngọt thơm tan dần và xếp lại
vị đắng mở rộng dai dẳng
tạo hóa khước từ chọn lựa hỗn hợp lâu
còn hương cà phê còn vị đắng
một tách rời, chất kia sa thải
như tôi với nàng
mẫu tự tình yêu của tôi
ly cà phê cạn mạch tâm hồn thèm khát
có khi nào ly nghiện cà phê?
cà phê nghiện môi?
quán cũ đợi ly cà phê
trống vắng ly cà phê ban đầu
tôi uống cà phê nhăm nhắp tuổi bình minh
Đoạn Trường
Chúc các bạn và quí độc giả gặt trọn niềm vui !
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.10.2013 07:29:28 bởi Đoạn_Trường>
Nỗi Niềm Cửu Long
Chiều xanh
gió lay động bóng hoàng hôn
đất hồi chuyển
đôi gờ in dấu nắng
xuồng ba lá víu mi trang cũ
anh trở lại bãi cát hồng
từ Cali cát
nỗi niềm Cửu Long
cà na hôn môi em trước mùa bông điên điển
vàng môi anh
mái tóc giữa dòng mênh mông rủ cánh
em hái từng nụ hôn vàng
đàn cá linh ghẹo mẻ lưới
kích thích rượu nhà anh
đêm trăng giường cất tiếng hát
những lá thư rụng từ đôi môi
trốn vào phong bì
chờ ngày anh gửi
Đoạn Trường
Vài tuần trước, Đoạn Trường có gặp mặt anh tổng biên tập của một tạp chí văn chương. Tạp chí nầy xuất bản và bán cho các độc giả yêu mến văn học. Anh ấy mời ĐT gửi bài. Nên mấy tuần qua, ĐT chú tâm vào hoàn tất bài "Những Người Gánh Bóng Ra Biển." ĐT viết bài nầy với rất nhiều cảm xúc và tâm sự. ĐT viết rất lâu và rất lâu. Vì thể lệ đăng bài của tạp chí, nên ĐT không thể đăng nguyên bài ở trang "vnthuquan". ĐT chỉ đăng khổ đầu ở đây
Những người gánh bóng ra biển
đêm mực xối xả vai
mắt biển quê hương kinh hãi
quan sét xé loang quá khứ, hiện tại
tương lai rời rời hy vọng
đánh cuộc vĩ đại
biển gục đầu thấm mưa
bọt trắng cắn đôi thân phận... còn tiếp!
ĐT muốn được giao lưu cùng các bạn của vợ chồng Chi/Tùng ở Vũng Tàu và Sài Gòn qua voice conference, Skype, hoặc Tango. Mong rẳng Tùng có thời gian sắp xếp cuộc gặp gỡ nầy. Thanks a bunch!
ĐT welcome các bạn sinh viên của các trường đại học đã tựu trường và có internet để vào thăm "Thôn Nghèo."
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.10.2013 18:04:21 bởi Đoạn_Trường>
Cây chuối lơ tơ mơ của N Quỳnh giờ ra quày
Trong lịch sử văn học Việt Nam, Đoạn Trường không biết có mấy nhà thơ nhà văn được ăn trái đầu mùa gửi đến từ độc giả. Có lẻ, ở chổ "Thôn Nghèo" mới có, dù chưa là thi sĩ. ĐT theo đạo Tin Lành, nên không có cúng. Lâu rồi chưa ăn chuối mốc. Nay được ăn chuối mốc, nhớ quê nhà hết biết luôn. Nhớ hàng chuối dọc bờ ruộng; nhớ những ngày hạ quày chuối trước Tết; nhớ chuối ép sau ngày Tết; nhớ hương vị chuối dưới quê mỗi khi cắn vào trái chuối nầy. Thiệt tình, là nhớ. Mà cũng lạ, chừng tuổi nầy sao không ra chợ mua một nải về ăn cho hết nhớ. Nhiều khi trong cuộc sống, ĐT quên hết rất nhiều thứ; đến khi ngửi một hương vị nào đó, nhìn thấy hình ảnh nào đó, hay gặp cơ duyên nào đó, ĐT nhớ lại những kỷ niệm đẹp xưa. Cảm ơn NQ làm sống lại kỷ niệm đẹp.
Dấu Chấm Đời Anh
Mở trống vắng buộc vào sợi tóc rối
những hồng cầu khai quật chất hoang tri
con tim vỗ cánh
bình minh tỉnh giấc thèm muốn đôi môi cọ xát
hương ngày tái sinh đáp xuống ngực
đến với anh bằng mùa thu lõa thể
lá vàng rơi lên cẩm thạch
hôn trái nho đầu mùa héo trước mùa thu
em khôn ngoan hé lộ sự quyến rủ
bóng trăng căng tròn trĩu mật đôi môi
điện-não-đồ nụ hôn
đôi môi đối thoại cùng lưỡi
ghi âm quả nho chín mọng màu đỏ ửng
em hiện hữu trong ngôn ngữ
chinh phục trang giấy đã bỏ lỡ
và những gì em khao khát
ô trống anh
em lấp đầy mẫu tự hiện sinh
dấu chấm đời anh
Đoạn Trường
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.10.2013 08:29:28 bởi Đoạn_Trường>
Lạc Giữa Cánh Đồng Sầu
(Rose Phương Diễm)
Chiều phẳng phiu trải đường ray hoang nhạt,
xe lửa vàng ủ ê đã ngừng.
Những qua đi đọng lại.
Xa xa còi tàu thốt lên lạnh lẽo
chợt hiểu mùa ấm vòng tay
giữa cánh đồng ngô sầu
Khi nàng chạm hơi thở vành trăng tươi nhuận trong khóe mắt
của giấc mơ góa gụa,
nàng chẳng biết nàng đã gặp qua,
dù tỉnh giấc trong một tình yêu mới.
Tất cả trở thành tia đom đóm nhấp nháy,
bất lực nơi thị trấn kỳ dị.
Cánh đồng chạy về phía chân trời
dìm hết tất cả.
Khi anh đối diện quan điểm chính mình
đã đồi mồi và níu với.
Chiều tuyết rơi cuối đường ray, vài viên đá cuội
Đoạn Trường
Cám ơn nhà thơ TVL đã ghé trang "Thôn Nghèo" và "Đường Về Thôn Nghèo," và cám ơn nhà thơ đã có nhã ý giới thiệu hai bài "Người Lính Già!" và "30 Tháng 4 Lộc Cộc Về" với độc giả của blog bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, bút hiệu Đỗ Nghê ở Sài Gòn. Đoạn Trường rất hiểu sự nhạy cảm của bài "30 Tháng 4 Lộc Cộc Về." Bác sĩ Đỗ có đồng ý hoặc không chấp nhận đăng hai bài thơ ấy, ĐT rất cảm ơn nhà thơ.
Khi ĐT viết xong bài "30 Tháng 4 Lộc Cộc Về", ĐT đã nhờ người gửi đến ban biên tập của tạp chí Văn Nghệ Quân Đội ở Hà Nội với lý do là ĐT mong muốn độc giả ở Hà Nội, và các nước Động Âu, và các bạn trẻ có cái nhìn tổng quát hơn, toàn diện hơn về 30 Tháng 4. Ngày 30 Tháng 4 là một trong những dấu mốc lịch sử Việt Nam. ĐT mong muốn độc giả ở Hà Nội, và đặc biêt là độc giả của tạp chí Văn Nghệ Quân Đội và "vannghequandoi.com", hiểu được cảm nghĩ của một đồng bào Việt Nam nhìn 30 Tháng 4 ở một phương diện khác. Bài thơ không có tính tuyên truyền như "Bên Thắng Cuộc" của nhà báo Huy Đức do nhà xuất bản Osinbook, 2012. "Bên Thắng Cuộc" chứa một guồng máy tuyên truyền (hidden subliminal message) có qui mô. Nhưng vì sự bất đồng quan điểm chính trị, "30 Tháng 4 Lộc Cộc Về" không được duyệt và đăng trong tạp chí ấy. Một số nhà thơ đã đọc qua bài thơ nầy và có cùng đồng cảm với nhà thơ. Cám ơn nhà thơ TVL.
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.11.2013 08:07:10 bởi Đoạn_Trường>
Những Người Gánh Bóng Ra Biển
Những người gánh bóng ra biển
đêm mực xối xả vai
mắt biển quê hương kinh hãi
quan sét xé loang quá khứ, hiện tại
tương lai rời rời hy vọng
đánh cuộc vĩ đại
biển gục đầu thấm mưa
bọt trắng cắn đôi thân phận... còn tiếp
Đến với nhà thơ TVL và quí độc giả,
Cảm ơn nhà thơ TVL và một số độc giả đã có nhã ý muốn đọc bài "Những Người Gánh Bóng Ra Biển" sau khi đọc phần giới thiệu và khổ đầu của bài thơ. Như Đoạn Trường đã trình bày lần trước, anh tổng biên tập của tạp chí văn chương có mời ĐT gửi bài. ĐT đã viết bài "Những Người Gánh Bóng Ra Biển" dành riêng cho tạp chí ấy. Sau khi anh tổng biên tập đọc xong, anh ấy đã gửi bài đó đến anh giám đốc kênh truyền hình cable hải ngoại. Anh giám đốc thích và muốn sử dụng bài đó trong chương trình đặc biệt của người Việt hải ngoại. Vì chấp nhận cho việc sử dụng trong chương trình đặc biệt, nên ĐT không thể đăng bài đó nơi đây. ĐT cũng chưa đăng bài đó qua hệ thống điện thoại di động. Chương trình đặc biệt như thế nào, thời điểm nào, thì ĐT cũng không rõ. ĐT chưa có cơ hội nói chuyện với anh giám đốc. Mong quí độc giả và nhà thơ TVL hiểu và thông cảm.
Mong Chở Hết Nỗi Đau Ra Biển
Quay mặt xa bờ đá
hai bàn tay gỗ hứng nỗi đau ra Thái Bình Dương
vật vờ trên lưng núi sóng
đằng hắng trở nên cơn nghiện
tiếng nói quê hương
nhìn theo ánh mắt hốt hoảng của ba tôi,
tôi thấy hàng dừa ứa lệ đêm tối
là người Việt Nam
kết thúc chiến tranh bắt đầu niềm tự hào nạn đói và sợ hãi
tự do chậm chậm rúc mình vô tờ hộ khẩu
những đợt sóng kinh tế mới ùa vào lạnh tóc gáy
những cánh hoa kinh tế cũ dập nát
anh vẫn muốn cắm vào bình
những hố bom, những lỗ đạn
thay những cuộc đổi tiền chất xác lên nhau
bo bo chiến thắng gạo thơm từ hợp tác xã
hạt gạo tranh đấu với củ khoai
củ khoai cúi đầu trong bữa ăn
bữa ăn lặn lội từng ngày sống
khi trại cải tạo chở đầy người yêu nước
ra bán sống
con đèn dầu chết dần trước chén bo bo
lọ nghẹ khâm liệm nồi nấu cơm
tiễn đưa thanh niên xung phong vào bóng đêm
những bà mẹ thâu đêm vá nước mắt
lòng tả tơi dưới mũi kim thời gian
hòa bình và độc lập...
đưa những bàn tay gỗ rủ nhau chạy trốn
mong chở hết nỗi đau ra biển
Đoạn Trường
Mình không nghĩ Loan trở vào đọc thơ mình. Mình thật cảm động. Đã lâu rồi, Loan nói với đứa em gái là thơ mình khó hiểu quá, nên từ đó mình không nghe nói Loan vào đọc nữa. Giờ thơ mình càng khó hiểu hơn. Mình cảm ơn Loan đã trở vào đọc và đã giới thiệu trang "Đường Về Thôn Nghèo" với bố của Loan. Loan giới thiệu thơ mình đến cụ đọc, mình cảm thấy mình già thêm mấy chục tuổi. Tội nghiệp cho Loan thơ mình khó hiểu và tội nghiệp cho mình già thêm mấy chục tuổi. Cảm ơn mận của Loan. Đúng là câu, người đẹp trồng mận vừa đẹp vừa ngọt và ngon hết biết luôn.
Cuộc Chiều Trôi
Thoa lên môi
những nụ hôn
sao sáng,
phập phồng trăng
giữa nguyệt thực giao hoan.
Mùa hương chín
ánh vàng
vươn cánh gọi
tiếng dế mèn thủ thỉ
bóng Nguyệt khuya
lá rung động
rơi ngang tim lạnh ngắt. Thuở
còn em
dằng dặc
điệu dị thường
giờ xa tít
lá Thu rơi liệm đất
anh dế mèn tìm mãi bóng chân anh
Đoạn Trường
Happy Thanksgiving! Chúc tất cả mùa lễ Tạ Ơn vui vẻ
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.01.2014 06:58:41 bởi Đoạn_Trường>
Mannequin Trong Cửa Hàng Bách Hóa
Viết Tặng Rose Phương Diễm
Đêm tịch liêu rũ mình lên những cánh lưu lạc
người khách cuối cùng tiễn chân cửa hàng bách hóa
dưới ánh trăng úa nhàu
chàng mannequin đứng đợi
trên vuốt nhọn khát khao và lạc lõng
nàng nhìn vào tâm tưởng tôi trước nhất khi tiệm bách hóa bừng giấc trở lại
nàng mở then hiu hắt và mù mịt
chạm vào đời tôi trần trụi
nàng hân hoan, tự hào trước di tích hôm qua
bàn tay nàng lưu ghen tương lên thân thể tôi
hơi thở nàng hoang phế nỗi nhớ
môi đợi môi, mắt tìm mắt trong trái tim hờ hững
những bước chân thoát kén nàng
tỏa ánh bướm cong vênh thân thể khoái lạc
của ánh mắt chàng trai trẻ mơ ước
nàng tìm thấy bóng tối trong vạt áo
nàng đội vương miện ân đức
lên trái tim mannequin sương hoa nẻ bụi
nàng mang hy vọng, yên nghỉ đến vòng xoáy náo động
giữa tìm kiếm mù quáng
nàng mặc cao quý và huy hoàng nhất cho họ
nơi ảo tưởng phủ bụi tâm trí thèm khát
nữ vương của cung điện bách hóa ơi!
đoái thương kẻ mannequin, và
giữ làm người canh cửa để tình yêu tôi màu mỡ trong nô bộc
lệ buồn nàng trong vắt là những chùm nho thơm ngọt
trở thành rượu vang tôi uống cạn
rồi nàng sẽ thấu suốt chiều sâu trái tim
thân thể nàng hiểu hết vương quốc tôi
tôi đợi nàng đến biên giới trái tim
sung sướng và đau khổ dọn đường nàng bước vào
nàng ngủ lại trong lều tôi cô tịch
lòng tôi ấm, tim tôi mềm
nàng nhận lấy tất cả những gì thuộc về tôi, tên nô bộc trung thành
hiến dâng tất cả
nàng và giọt lệ trong vắt
thấm mềm trái tim của lòng đất phá vỡ biên giới
Đoạn Trường
Cám ơn em Rose đã tặng quà Giáng Sinh. Anh đợi đêm Giáng Sinh mới mở.
Chín Lúa Nhân Gian
Cuống bình minh ngả đầu qua cổ lá
vòng tay nắng ôm mịn sương hoa
tiếng dế mèn thôi miên thôi miên
dậy mùa gợn phấn
tôi tìm tổ xanh trong đôi mắt em
những cọng cỏ mơn khuấy tan môi nhớ
tiếng yêu đương cắn nát khuya lặng
dấu chấm than buồn rụng trên đầu ngực
nụ mai vàng bung vỡ trần trụi
khởi nguyên
nhịp đập con suối bên tai đất
tiếng mùa gặt cùng em
đến gần
những bông lúa vàng ngả vào lòng run rẩy
em khôn ngoan
mùa thố lộ
những hạt lúa cởi ra quyến rũ
vàng kho báu
đừng sợ
bức tranh họa cành rơm tuyệt mỹ
đầy đặn cong vênh trong đôi mắt tôi
dại dột thay để mùa gặt lướt qua
đôi môi rũ mộng
dại dột thay đếm từng buổi giao mùa
khi bông lúa đang chín rộ
chớ tưởng rằng tôi đang nghĩ về em
vì tôi sinh ra đã làm con gặt
những cánh đồng dã thú
những cánh đồng say đắm
tràn đầy lỗ hổng mau chóng xoay mùa
tôi nghĩ đến em là trọn vẹn
tình yêu của bùn và máu
lúa chiêm nương ngả ngớn khi bàn tay tôi chạm xuống
giải mã tình tự thiêng liêng
rất riêng của con gặt
lưỡi hái tôi sờ vào thầm kín
trong cơn mê ăm ắp
không ngăn được mùa lúa chín của em.
Đoạn Trường
Thân chúc quý bạn và độc giả
Giáp Ngọ vừa tới, làm ăn thắng lợi, buôn bán thêm lời, cha mẹ thảnh thơi, con cái học hành tiến tới, hạnh phúc muôn nơi, gia đình tươi mới
Giáp Ngọ đến với singles (độc thân), tiền lương tăng số, túi đầy tiền đô, du lịch tha hồ, mua nhà đồ sộ, bia rượu cụng dô, tình mới nở rộ, bạn bè hoan hô, single tốt số.
Anh nè! bên xứ em hôm ni mùng Một TẾT còn bên Anh thế nào bước sang mùng mí rồi? Nhớ kể em nghe cái phút giao mùa ... hiihiihi. Em viết lại bài thơ Lãng Mạn của Thi Sĩ Đoạn Trường, xông đất Thôn Nghèo nhân dịp Xuân Giáp Ngọ tặng Anh. Em còn nhớ như in khi lần đầu tiên em được đọc bài thơ ấy ... Anh còn nhớ Thược Dược hông? Hoa Cúc nữa? Cùng tiếng cười giòn thật giòn của ai nữa ... Đến tận giờ phút này em vẫn mãi yêu những dòng thơ tình mang bút hiệu Đoạn Trường.
Thương Chúc Anh hoài an vui- sáng tác mạnh, hưởng trọn lộc Xuân như ý nguyện nghen, ước chi được đó- mơ tiên thấy tiền í nhầm mơ tiên thấy ngừ đẹp bằng xương bằng thịt ... Và Một mùa Xuân Giáp Ngọ Thật Nhiều Hồng Ân Đức Chúa Trời ... Em Ánh Tuyền
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.03.2014 06:25:15 bởi Đoạn_Trường>
Khai Bút
Tình Chiếc Áo
Loay hoay thử áo kẻo cho vừa
Nàng thấy thân nầy vạm vỡ chưa
Dang rộng hai vai gồng gự hứng
Xỏ vào một cánh phẩy phầy ưa
Vải thơm đong đọng mầu vui cỏ
Kim nõn khuấy khuây giọt nhớ mưa
Nhô nhố duyên thiên đành mặc vội
Ai nào dan díu chiếc khuy thừa...
Đoạn Trường
Cảm ơn Ánh Tuyền vào xông đất "Thôn Nghèo".
Bóng Ăn Mày
Ngày đi quên ngõ cà sa
Đêm về nhặt lối ta bà song thay
Gốc tìm thân đạo loay hoay
Khóc cười phổ độ trọ vay vô thường
Buông xả trở dạ sanh thương
Dù thân, khẩu, ý mấy lường họa may
Vô vi nghiêm bóng ăn mày
Đa đoan trải chiếu chuốc say chén buồn
Trần gian rớt giữa hoàng hôn
Vô minh phóng đại tự tôn dã tràng
Cuộc đời thắp một nén nhang
Khói còn tỏa sáng một làn sân si
Túi khôn mắc nợ từ bi
Niết bàn cúi chọn nhị tỳ trần ai...
Đoạn Trường
Cảm ơn Phương Dung tặng quà eucalyptus spearmint shampoo. Tóc anh hết tress; mấy cô mê mùi eucalyptus trên tóc. Đúng ý hết biết. Người đẹp tặng quà để đi dụ khị người đẹp.
Kỳ Thị
Khắp nơi đổ về xem
người từ hành tinh khác
trở về trái đất họ
thẩm vấn tất cả khía cạnh
không ngoại trừ gán những
tội ảo ảnh không ai
để ý đến phi hành
gia đồng hành sau khi
phá hủy hành tinh khác
che đậy dưới nụ cười
thân thiện dưới khuôn mặt
loài người dưới giọng nói
giảng thuyết người hành tinh
khác mất sự tồn tại
vì thiếu nụ cười giả
dối thiếu khuôn mặt cùng
phe thiếu thuyết phục hợm
hĩnh không ai hỏi hai
người đến từ đâu, và
về đâu họ đã phán
quyết số phận hai người
như chọn lý trí hoang
tưởng cúa chính họ.
Đoạn Trường
Giọt Mưa Ủ Sa Mạc
Đến bên tôi như những nụ cúc vàng đợi nở
mở then trái tim yên lặng
mi ngả mầu giấc mơ kỳ diệu
kí ức mềm đôi môi
thơm hơi ấm, nồng đôi mắt
giường ngủ mọc cánh tập bay
hoàng hôn nhuốm lửa
đến bên tôi như những giọt mưa ủ sa mạc
mỏng khát khao vừa thấm cát
ngọt ngào thay lời tình tự rỉ vào tai
những tiếng ngân từ chùa Thiên Mụ
tôi. Giáo đồ tiếp ngộ phút đau vĩnh hằng
chối bỏ thế giới hoàng tịch
đến bên em
nỗi đau rịt vào a-xit
tròng trành cánh thiên di vô thường
những tiếng tru của gió hoang gợi tình
trở về
cửa tim đã mở
tôi lột áo phiền muộn
và, em khỏa thân khước từ
em có cảm nhận sự im lặng của mưa
khi vẻ đẹp của cát dồn vào cơn bão
cuộc cách mạng điên cuồng
phóng sinh lời nói trái tim
đến như những giọt đau trong lệ ủ cát
Đoạn Trường
Cảm ơn Loan tặng cà phê thứ thiệt made in Việt. Uống cà feeee Loan, mới ra thơ. Ngon thiệt. Và, cảm ơn Loan tặng thêm dầu eucalyptus tea body wash. Feee từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài. Hình như năm nay có chuyện lạ, ngưởi đẹp tặng dầu eucalyptus stress relief. Chắc có người thương.
*** con chó, màu cà vạt chỉ bên đó mới có, sao không hiểu... hiểu rất nhiều*** NYLT
Mùa Khô Trên Tháp Mẹ
Mẹ ơi!
Mẹ ngồi xuống đây với con
Ngắm dây dâm bụt bíu hàng rào đổ nát
chưa kịp trổ hoa muộn
Mùa khô trên tháp mẹ
Con dế buồn cổ kính
Sầu dậy men từng chiếc lá
xanh rồi khép lại
Chen chúc tỏa ra
Dây dâm bụt có buồn không mẹ...
Nơi nắng dát lên cây mai vàng đang rộ xuân thì
chậu cúc vàng nhà bên khoe sắc giữa tiệc
Vẫn làm một cuộc thám hiểm
của mẹ con mình
Mẹ ơi!
Mẹ nắm lấy tay con
Ngắm con chó Bẹc giê (Berger) nằm cong queo một góc
chưa chịu nằm chung
Mùa sương trên sông của mẹ
Con vắt khô những vết nhăn
Những kỳ vọng nhung mượt
rụng xuống lẳng lặng
Con chó có còn hy vọng không mẹ...
Nơi đàn lợn trong chuồng hối hả tiêu cực
đàn vịt ngoài sân thủy tinh bung vỡ
Bóng chân an ủi đổ vào đêm
của mẹ con mình
Mẹ ơi!
Mẹ hôn tóc con
Ngắm chiếc xe ô tô đứng quạnh lạnh
vắng bóng đồng hành
Mùa phẳng lặng mặt hồ của mẹ
Con thấu thị
Những cảm thông sẵn sàng chất lên xe
rán chắc
Chiếc xe ô tô có vui không mẹ...
Chiều nghiêng lên xe buýt nửa trầm tư
phố trăn trở bảo quản
Tuyến đường gập ghềnh rạng sáng
của đứa con mẹ
Nụ cười mẹ dắt con đại ngàn
Ánh mắt mùa Đông tan ra nồng ấm
Cỏ bất chợt nắng
giao cảm đầu mùa mẫu tử
Con hát giọt mồ hôi
Con hát những tần tảo không tên
Con hát bàn tay gầy guộc cấy mạ
năm ngón tay định vị
Con hát bầu sửa mẹ ngọt thấu bước chân
những tản đá chập chững dẫm nát
Bếp lửa xế chiều ướm màu nước mắt lên tóc
Con thấm tình mẹ viễn sóng
Chuông tim rung theo mẹ
Mẹ ơi
Mẹ ơi
Mẹ ơi...
Đoạn Trường
Đoạn Trường không biết là ĐT còn có "Người tình thơ một thời." Không biết người đó là ai, còn đang tìm hiểu. ĐT xin được trả lời độc giả và "Người tình thơ một thời" thắc mắc chữ "hứa nhọn."
Hứa nhọn là lời hứa không thành và làm tổn thương. Lời hứa như lưỡi dao nhọn, cắm vào tim.
ĐT cảm ơn tất cả quí độc giả và các bạn đang ủng hộ trang "Thôn Nghèo." Mong rằng tất cả chúng ta tìm lại sự lưu luyến trong con chữ và những kỷ niệm đã qua. Chúc quí độc giả và các bạn ngày mới nồng ấm và an vui.

Anh dễ thương ơi! Nhìn tấm thiệp thấy quen quen hông ta, từ ngày biết Anh tới giờ e học lén ở Anh nhiều điều lắm. Học mà có hành hay không ...có trời mới biết trò thôi. Còn khuya, thầy mới hay. Sao e đọc thơ Anh, bài nào cũng mới toanh hà .... hihihihi. Anh mạnh khoẻ nghen . Em Ánh Tuyền
Ánh Tuyền:
Anh dễ thương ơi! Nhìn tấm thiệp thấy quen quen hông ta, từ ngày biết Anh tới giờ e học lén ở Anh nhiều điều lắm. Học mà có hành hay không ...có trời mới biết trò thôi. Còn khuya, thầy mới hay. Sao e đọc thơ Anh, bài nào cũng mới toanh hà .... hihihihi. Anh mạnh khoẻ nghen . Em Ánh Tuyền
Cảm ơn em gửi thiệp chúc anh Christmas. Nhìn là biết thiệp của kiều bào rồi. Bên trái tấm thiệp, cách trang hoàng rất là Tây, bên phải rất là Việt. Nhà có TV, bên dưới là đầu máy DVD, bên dưới nữa là hộc đựng dvd, bảo đảm là có dvd của các trung tâm video hải ngoại.
Mèn uiiiiiiiiiiiiiiiiii, gì muh nhà hiền triết. Nói muh không sợ người khác cười sún răng. "Người ủ mát những mộng mị bằng ngôn ngữ thi ca" nghe quen quen và rất thơ. Cái đó thì okey. Làm thần tượng của ai ra sao thì anh hổng biết, chứ làm thần tượng của hai em, anh độc thân mãi mãi.
Chúc em, D và gia đình năm Giáp Ngọ khang ninh cát tường.
-----------------------------------------------------

Sông xanh đưa bến quen hơi
Thuyền trôi xa gót hương đời tìm chân
Cảm ơn N. Quỳnh đã tặng quà Giáng Sinh rất ngọt, ngọt tâm tình và ngọt cả tâm hồn. Ngọt đến độ con kiến bò cũng phải ghen. Chúc NQ năm Giáp Ngọ trẻ như ngọc, khỏe như rồng, đẹp như hoa huệ, và lúc nào cũng biết làm duyên.
----------------------------------------------------------------

Anh rất bất ngờ nhận được quà Christmas của em và anh không ngờ là em hiểu ý anh đến vậy. Đây là lần thứ nhì trong đời anh nhận món quà rất là quý thế nầy. Chúc em năm mới job tốt hơn, làm việc với boss dễ chịu hơn, mãi trẻ, vẫn khỏe, và lúc nào cũng đẹp để nhớ đến một người nè.
Vì bận đi xa dự đám hỏi của người em, nên chưa kịp sửa bài trên. Giờ vào sửa luôn. Em đọc lại hén.
-------------------------------------
Tiền Mừng Tuổi Tiền
Những nàng mai lạnh lùng nhìn nhân gian
rịt mùa xuân năm ấy
tà áo thủy tiên bỗng dưng tả tơi thay xác pháo đỏ
bom đạn khói lửa gói trong bao lì xì gửi vào Nam
những đôi guốc loang máu nằm ngổn ngang
hạnh phúc tản loạn
những bàn tay lạc bóng
những nàng mai tìm về ngôi nhà hoành tráng
bằng giấc mơ tạc hớn hở lên con đường khốn khổ
tương lai tan rã trong ly rượu, viên thuốc ngủ tan vào nỗi đau
hiện tại câm lặng sống
những vỉa hè tươm tất trên mặt báo
bàn tay bẽ bàng trong ánh mắt trẻ thơ lượm ve chai
bức tường đen giai cấp khổng lồ dang cánh
mang theo bộ đồng phục mới thăng lon cửa sau
trước cửa cây hạnh không trồng mọc sùm sụp trái
tiền mừng tuổi tiền
những nàng mai mặc váy bốn ngàn năm văn hiến
đội vương miện thẩm mỹ viện
soi gương người ngoại quốc
nàng vàng, nàng vinh quang, nàng trí thức
nàng õng ẹo trước thịnh vượng của thế giới
dưới lớp áo choàng hào nhoáng, tiền lan tràn khắp thân thể
những sợi tóc treo lủng lẳng tiền
bệnh dịch tham nhũng sống mãi trong tiền Việt
Đoạn Trường
Chúc các bạn và quý độc giả "Thôn Nghèo" năm Giáp Ngọ công việc làm ăn trôi chảy, học hành tiến tới, sức khỏe cường tráng, mãi trẻ, mãi vui, mãi yêu đời và yêu thơ. Lâu lâu yêu người thơ một chút cũng ok.
Cung Chúc Tân Xuân Giáp Ngọ !
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.12.2014 09:15:32 bởi Ánh Tuyền>
![]()
MERRY CHRISTMAS 2014 & HAPPY NEW YEAR 2015
Thi Sĩ Đoạn Trường ui! Anh khỏe và trẻ mãi đúng hôn ta? Thiệp chúc Giáng Sinh nhìn thấy quen quen hen, sáng nay Ánh Tuyền dự định sẽ gửi tặng Anh Thi Sĩ của tụi em một tấm hình chụp từ cây thông nhà làm. Nhưng AT nghĩ tấm thiệp trên mới đầy đủ ý nghĩa hơn.
Tụi em, những cô độc giả yêu thơ, mến thơ và riêng chọn dòng thơ mang bút hiệu Đoạn Trường mà thôi. Cũng không hiểu tại sao mỗi bài thơ của Anh thường để lại trong tâm tư người đọc những ưu tư, những khắc khoải mãi. AT hình dung thơ Đoạn Trường hệt như dòng sông từ quá khứ xuôi nguồn vào tương lai, dòng sông chảy vào đời mặc ngày, mặc tháng. Mỗi một bài thơ chừng như không vắng những mùa khô cạn nước và thơ Đoạn Trường dường như đặt cuộc đời trước dòng sông, phải chăng Thi Sĩ muốn dòng sông lưu luyến một ý nghĩ- một hình ảnh mình hay ai đó một lần ... về lại bến dấu yêu- nơi bờ hạnh phúc từng lưu chân.
Thương chúc Anh cùng gd hưởng trọn một mùa Holiday ấm áp và đón chào Năm Mới thật bình an, đoàn viên tràn đầy ân phúc Đức Chúa Trời.
Em Ánh Tuyền
Dec 24, 2014
Cảm ơn N. Quỳnh rất nhiều đã quý mến gửi thiệp chúc Giáng Sinh và Năm Mới qua điện thoại di động. Nhờ nhỏ em làm siêng đã dán tấm thiệp lên trang "Thôn Nghèo."
Chúc N. Quỳnh cùng người thân năm mới tràn đầy vui khỏe.
--------------------------------------------------------------------------------------------
MERRY CHRISTMAS 2014 & HAPPY NEW YEAR 2015
Thi Sĩ Đoạn Trường ui! Anh khỏe và trẻ mãi đúng hôn ta? Thiệp chúc Giáng Sinh nhìn thấy quen quen hen, sáng nay Ánh Tuyền dự định sẽ gửi tặng Anh Thi Sĩ của tụi em một tấm hình chụp từ cây thông nhà làm. Nhưng AT nghĩ tấm thiệp trên mới đầy đủ ý nghĩa hơn.
Tụi em, những cô độc giả yêu thơ, mến thơ và riêng chọn dòng thơ mang bút hiệu Đoạn Trường mà thôi. Cũng không hiểu tại sao mỗi bài thơ của Anh thường để lại trong tâm tư người đọc những ưu tư, những khắc khoải mãi. AT hình dung thơ Đoạn Trường hệt như dòng sông từ quá khứ xuôi nguồn vào tương lai, dòng sông chảy vào đời mặc ngày, mặc tháng. Mỗi một bài thơ chừng như không vắng những mùa khô cạn nước và thơ Đoạn Trường dường như đặt cuộc đời trước dòng sông, phải chăng Thi Sĩ muốn dòng sông lưu luyến một ý nghĩ- một hình ảnh mình hay ai đó một lần ... về lại bến dấu yêu- nơi bờ hạnh phúc từng lưu chân.
Thương chúc Anh cùng gd hưởng trọn một mùa Holiday ấm áp và đón chào Năm Mới thật bình an, đoàn viên tràn đầy ân phúc Đức Chúa Trời.
Em Ánh Tuyền
Dec 24, 2014
Ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii! Đoạn Trường nè. Gì mà thi sĩ. Đoạn Trường đủ rồi. Khi nào anh ra thơ, bán kiếm tiền, có độc giả mua ủng hộ, lúc đó mới là thi sĩ. Câu "Riêng chọn dòng thơ mang bút hiệu Đoạn Trường mà thôi" hổng tin. Nói là yêu thơ, mến thơ, mà đọc một dòng thơ, hổng tin à nhen. Biết tổng tòng tong mà. Tự nhiên hôm nay em văn chương quá thế nhỉ. Đúng là nhà thơ giấu nghề, lâu lâu phán một câu làm anh xỉu luôn. Khen thơ anh quá, độc giả tri thức cười thầm đó. Cảm ơn em và Sáu đã ủng hộ anh.
Chúc em và cô Sáu Rose nhà ta năm mới lai láng hạnh phúc, và an khang.
------------------------------------------------------------------------------------------------
Đoạn Trường xin kính chúc quý độc giả "Thôn Nghèo" năm mới khang ninh và tâm hồn thơ vĩnh cửu.
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.01.2015 22:09:45 bởi Đoạn_Trường>
Hiện Sinh Của Cơn Say Sống Lại
Những ruy băng hồng rơi qua buổi sáng
hơi gió đẩy tấm băng đá
chiếc lá kéo xuống
nỗi nhớ đang nằm
nhà thơ nhìn ra cửa sổ vực thẳm
nắng lác đác con chữ đỏ, vàng
giọt xanh trên giấy bắt đầu héo
thu ước giá...
bình minh tan vào đôi môi
nụ hôn điểm tâm no tròn thấu hiểu
cài kén tình ái trong im lặng
lên mái tóc se lạnh
nhà thơ chết nơi mộ chữ
dòng thơ thoát ly cuộc hành trình biển
ánh hy vọng ngọn hải đăng lún dần
da thịt không lấp đầy cửa biển trống vắng
trên bàn tay thấy bóng mình nỗi nhớ
con chữ ra đi, coi nhẹ phút ban đầu
bút cắt xén quỹ đạo lo lắng nhau
nghĩa nhìn ly rượu sam banh cũ tối đặc
bên giường da thịt
đắng đót nỗi niềm
lõa lồ bùng binh nhớ
băng qua con đường lởm chởm gai góc
nhà thơ gánh hai bức tranh
người tình uống dòng sóng
giọt mưa cúi xuống vũ trụ quá khứ
hối tiếc ấm áp nặng một đầu gánh
bên kia u mê tìm vết thương tương lai dưới niềm đau hiện tại
khấn nguyện trong nhà thờ rỗng tuếch
nghiêng bước lối về
chiếc lá rơi trong cái nắm tay
từng nụ hoa nẩy nở ánh mắt rạng đông
long lanh hàng mi ngọt đậm tình tự
mặt trời khỏi sẩy chân lỗ đen
khi nàng tan biến
dại dột ơi!
hãy hôn nhau độ lượng và yêu nhau những bông tuyết lạnh
những hoa hoàng cúc xây dựng môi
để trần trái tim bé bỏng khuyết tật sát lại
rót đầy những giác quan hiện tại
tình yêu sinh, tử
nàng hãy cởi những mảnh trăng ra
ta muốn xối nàng hạt nắng
chúng ta thấm thía niềm đau của cuống lá rụng
cùng nhảy múa hân hoan theo nhịp điệu mưa
tiếng chuông của bài thơ đẹp
ta say trên ngực nàng
cánh đồng hoa hồng đến với nàng
ta ngậm những nhụy hoa câm nín
thân thể cây bàng run rẩy
dưới đám mây trắng
đầu vú nàng biết mọi ngôn ngữ
mặt trời ửng đỏ
cánh buồm căng gió nhấp nhô trên khoái lạc
chở mẻ cá đầu tiên về một nơi nào đó trên trần gian
hạt hạnh nhân nứt thơm chào đón
các vì sao nồng nhiệt xoay chuyển
bí ẩn của lửa rọi sáng
nỗi nhớ bước xuống giường, qua cửa sổ
trên bờ vực của chuyến bay
thả mình xuống
hiện sinh của cơn say sống lại
Đoạn Trường
Sáu Thăm Thẳm
gửi TNPD
Sáu cất tiếng hát
những cụm mây tươm nắng xuống chồi xanh
cỏ cây dự tiệc cưới
tiếng dế mèn lộng lẫy
nắm bụi hồn nhiên giữa cơn lốc
những ngày thăng hoa
rồi Sáu tung cánh bay
mùa xuân tuôn ràn rạt tuyết
giọt sương lạnh tan chảy những cồn đảo ấm
dưới ánh nến trầm lặng bóng tối gieo xuống
anh rơi ở giữa hồn người
cầu vòng rực rỡ mầu nhớ mầu thương
bắt ngang một quán cà phê nhỏ
Sáu thăm thẳm
từ sông ngóng núi
chỉ số bên nhau tàn lụi
sân bay đi vào xa vắng
chiếc vé cuối cùng
em
là một rung động
từ sáu lên đầu môi...
anh Đoạn Trường
Tiễn Nhau Hẫng Giữa Chân Mày
Kim cương dậy buồn cổ tích
chiếc nhẫn ngừng nói với ngón tay
đồng cảm sẽ quyến rũ băng tuyết
thư viện ký ức đặt những con sóng lên kệ
hiệp sĩ khâu buồm trở về cung điện
nơi bướm giai nhân ngủ trong mắt
giữa vạt hoa anh đào neo trên cánh đồng tuyết
ái tình thả loăn xoăn bên một thác nhỏ
tiếng khánh ngả mầu dưa hấu cửa đông
thương nhớ thức dậy
mùa thu mỏng đã tuột khỏi chân
sót tuyết trắng nõn rơi lên da thịt
những bông tuyết lõa xõa về đâu
khi hào hoa phong nhã cầm lược đang khâu buồm
trâm cài trở thành trường giang nằm trên kệ sách
từ sông ngóng thuyền cũ bến
hoàng cung xa vắng
hoài niệm tan loãng đôi mi
tiễn nhau hẫng giữa chân mày
những giọt máu diệp lục tàn rã cành khô
trăng rách xáo xác đêm bão cát
sóng sánh tiếng gà gáy cuối phố
ly rượu xoay chập chờn từ cánh buồm tư lự
cơn lốc lãng mạn rót đầy tin nhắn text kín vào chai
đôi tình nhân chia nhau con dấu
phẩy ngang đời
dã thú nỗi đau
gió lạnh buốt hiên nhà có những bông mai vàng nở
niềm tin đàn chim mỏng mảnh cất cánh dưới nắng
bức tường lưu chuyển ngày lục bình
qua những vân tay vắng ngắt
Đoạn Trường

Trà Xanh
gửi Lisa Nguyễn
Trà xanh gói gói tình nhân loại
quẫy hơi ấm
màu xanh non nhấp môi hôn
cảm giác gần gũi đến gần gũi
cựa quậy đồn khuya bất tận
âm vang hoàng hôn phi đêm hoang tàn
tách trà xanh tiễn bước sân ga
xe lửa chuyển dòng chảy luyến nhớ
từng toa, từng toa dấn thân con đường gầy sướt
đắng chát thấm dần ngót ngót
chiếc vé khấn lặng trong tay
linh cảm trả lại hương chuông gió
rung động mỗi bước chân qua
một cổ xe ngựa đứng nhìn dốc núi
những tán lá ngày xưa đã trổ bông kết trái
vài cây phấn cổ thụ nằm nghỉ bên hóc đá
tà áo trắng thắc thỏm thời áo trắng
trong hộc tủ trống vắng
một con tằm tìm kiếm rừng dâu
giữa cái kén vụn vỡ
cô đơn đi lạc trong ngôi nhà
dòng sông cạn
ngọn nến ngoài hiên chờ trăng xõa tóc nhuộm đời sáng loáng
giấc mơ lượm được những vì sao
từ con tằm đang kéo nhớ
bình trà đợi...
Đoạn Trường
Cám ơn món quà Lisa đã tặng trà xanh và bưởi ngọt. Hai thứ gói đầy tình cảm và làm cho thông máu hạ chất cholesterol. Đoạn Trường sống khỏe để ĐT tìm người làm mai giùm Lisa hén. Quà tặng lâu rồi, hôm nay ĐT mới nói cám ơn, mong Lisa thông cảm nhé.
Khi Chúng Ta Ngồi Xuống
Khi chúng ta ngồi xuống là đã đi hết một quãng đường
mệt mõi nuối tiếc thanh thản
nghỉ ngơi là chuẩn bị một con đường phía trước
nơi hiên nhà có vườn hoa hồng đang trổ bông
nơi tách cà phê hâm nóng ánh mắt
nơi nụ hôn là điễm tâm của thương mến
buổi sáng chúng ta đọc tờ báo... hai cuộc đời
khi chúng ta ngồi xuống là đã đi hết một quãng đời
dù chúng ta thắp bao nhiêu ngọn nến
người xung quanh cũng không thấy được nỗi đau
người quàng khăn cho ta sẽ thấy chuỗi đau đeo lên cổ
người khâu khuy áo sẽ thấy vết nứt trái tim
người dọn cơm lên bàn sẽ thấy ta đói khát tình cảm
chúng ta cùng ngồi xuống chung mâm
để đón nhận những niềm vui đang nở trước sân
để gắp cho nhau những yêu thương đến với người
để lắng nghe nụ cười tận cùng của nghiệt ngã
bàn chân ngâm trong nước ấm
để đôi tay xoa bóp chúng ta những quá khứ
giúp mềm mại cuộc đời phía trước
trong giây phút đó, hai tâm hồn hiệp một
trong nhịp thở của con tim
trong hương âm của tiếng nói
nắng lặng lẽ
trong hơi ấm của ngày
giản đơn
khi chúng ta cùng ngồi xuống là đã yêu mến nhau
giông bão sẽ chẳng còn ý nghĩa lo sợ
gió thoảng sẽ chẵng còn ý nghĩa hờ hững
cái ôm từ đằng sau phủ đầy ý nghĩa...
chúng ta tìm thấy nụ hôn của niềm tin
nắng mưa gọn gàng xếp vào hộc tủ
trống vắng nhường chổ cho những tiếng đùa
chúng ta cùng bắt đầu
một ngày mới
khi chúng ta cùng ngồi xuống là đã bao dung...
một nỗi đau
một hạnh phúc
một không gian của riêng hai chúng ta
bất tận
Đoạn Trường
Đoạn Trường tin chắc một số quý độc giả sẽ nhận ra dòng thơ nầy. Cảm ơn quý độc giả ủng hộ.
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.02.2015 06:40:58 bởi Ánh Tuyền>
Anh quý, có lẽ những tháng ngày này là những ngày tháng bận rộn nhất- bận rộn không phải vì chuẩn bị cho ngày tư ngày Tết. Nói chung là cơm áo, gạo tiền hành tụi em, riêng em nó hành đến nỗi phải bỏ hết những thời gian, không gian mà em yêu quý nhất ... Anh thông minh hiểu cô Sáu như lòng bàn tay, thì nhất định phải cảm thông cho cô Tư nữa nhen. Khi nào Thi Sĩ Đoạn Trường ra tập thơ cho Tư và Sáu hay. Tụi em những cô độc giả đầu tiên ủng hộ cũng như chờ- mong- đợi ... đã lâu.
Tiễn năm cũ đi và đón năm mới về ... thương chúc Anh Đón Một Mùa Xuân Ất Mùi: An Lành- Hạnh Phúc- May Mắn ... Mạnh Khỏe Anh nhé.
Trước phút giao thừa Xuân Ất Mùi 2015
Em Ánh Tuyền
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.03.2015 02:43:55 bởi Đoạn_Trường>
Ánh Tuyền:
Anh quý, có lẽ những tháng ngày này là những ngày tháng bận rộn nhất- bận rộn không phải vì chuẩn bị cho ngày tư ngày Tết. Nói chung là cơm áo, gạo tiền hành tụi em, riêng em nó hành đến nỗi phải bỏ hết những thời gian, không gian mà em yêu quý nhất ... Anh thông minh hiểu cô Sáu như lòng bàn tay, thì nhất định phải cảm thông cho cô Tư nữa nhen. Khi nào Thi Sĩ Đoạn Trường ra tập thơ cho Tư và Sáu hay. Tụi em những cô độc giả đầu tiên ủng hộ cũng như chờ- mong- đợi ... đã lâu. Tiễn năm cũ đi và đón năm mới về ... thương chúc Anh Đón Một Mùa Xuân Ất Mùi: An Lành- Hạnh Phúc- May Mắn ... Mạnh Khỏe Anh nhé. Trước phút giao thừa Xuân Ất Mùi 2015 Em Ánh Tuyền
Cảm ơn Tư lời chúc đầu xuân. Chúc Tư Năm Ất Mùi mọi điều được hanh thông và như ý.
Đầu xuân, nhớ bài hát "Xuân Nầy Con Không Về" của Trịnh Lâm Ngân do Duy Khánh thực hiện. Duy Khánh là ca sĩ người Nha Trang, rất miền trung bộ (giống anh Đoạn Trường nhà quê nầy), hát rất mùi. Làm nhớ đến Sáu. Không biết là Sáu còn nhớ thơ anh nữa không.
Chúc Sáu ở bên đó Năm Ất Mùi vui vẻ, khỏe mạnh và vẫn đẹp mãi như người trong tranh.
--------------------------------------------------------------------------------------
Cảm ơn N. Quỳnh ủng hộ dòng thơ Đoạn Trường và thường xuyên cổ vũ với những lời thăm hỏi và các món quà quí. Cảm ơn NQ đã gửi tặng bánh Tét và lời chúc Xuân. Có độc giả ủng hộ là một điều khích lệ và tương đồng của người xếp chữ và sáng tác như ĐT. Những lời thăm hỏi và gói quà quí làm ĐT ấm lòng trong mùa Đồng băng giá. Chính vì vậy, mà bài thơ hôm nay có ít nhiều cảm xúc. Năm Ất Mùi, Đoạn Trường xin chúc N. Quỳnh cùng gia đinh hưởng vạn sự như ý, vui-trẻ-khỏe.
---------------------------------------------------------------------------
KHAI BÚT ĐẦU XUÂN
Qua Bao Nhiêu Chiếc Cầu Trong Cuộc Đời Nầy
Qua bao nhiêu chiếc cầu chúng ta đã đi trong cuộc đời nầy
có mấy lần chúng ta bỏ xuống những nỗi đau bên dưới
có dòng sông thét gào trong mùa thác lũ
có vưc sâu tan tác với những chỏm đá cô độc
có đồng hoang lác đác vài cánh chim lẻ
thầm lắng mang vào buổi chiều nơi vỉa hè của góc lòng
ý thức trăng khuyết và sự nhạy cảm bóng đêm
khi chúng ta đi qua chiếc cầu mang đầy hy vọng
để đón nhận vân tay khảo sát tỉ mỉ bản đồ trên khuôn mặt
để đan ngón tay tìm tương lai trong từng sợi tóc
để gặp ánh mắt đi đến chân trời của ý nghĩ
để tìm được niềm vui tận cùng
ngày mới
cái nắm tay đầu tiên đã xóa bỏ sự xa lạ
đã bao dung những khác biệt
đã mở cửa kho tàng thế giới mới
có nhiều điều trái tim tìm hiểu
không cần một lý do
trái tim không cần lý do để đập
ánh trăng không cần lý do để khuyết
con đường không cần lý do để chia nhiều ngõ rẽ
sau những lần chia ly mà chúng ta vẫn can đảm đứng lên
khi chúng ta đi vào bên kia của nhiều ước mơ
nơi có nụ hôn và nỗi đau
nơi trả giá cho những
thay đổi chính mình...
chúng ta cố xây đắp chiếc cầu hạnh phúc mà không biết vắt ngang qua sự bao dung lầm lỡ
có một ngày chúng ta gặp một người
người ấy giận với những điều vô nghĩa
giận với chiếc lá rơi trên trang giấy học trò hồi sinh sau những lần lắng đọng
giận với ước mơ tan vỡ rót đầy chén ly bôi cay đắng
giận với chiếc áo giả dối khoác lên lầm tưởng
giận với vườn hoa khô héo tự bao giờ
chúng ta lo lắng mưa mùa hạ mà quên đi cách sống đúng nghĩa của bình minh hôm nay
ai đi qua chiếc cầu mà không nhớ con đường mòn ở dưới quê
chúng ta đã đánh mất hồn nhiên nụ cười
bước chân khoan thai giữa những ngày mệt mỏi
chúng ta đã đánh mất trong những ngày cố chấp
đánh mất trong những lời mưa nắng
đánh mất chính mình khi không còn biết tha thứ
chúng ta bỏ lại rất nhiều xung quanh để đi qua chiếc cầu
để rồi đánh mất trục tâm lạc quan...
trái tim chúng ta muốn đi vào vùng đất lạ
bằng cái nắm tay giản dị
bằng nụ hôn hiện thực
bằng thỏa hiệp đời sống mình
để mở cửa trái tim của căn nhà chứa đủ nỗi đau
như tiếng chuông chùa gói trong lời kinh của người sám hối
dù vang xa đến đâu kẻ đó vẫn còn đứng yên một chổ
hành trình của nhiều lập trình cùng chung một đáp số
một ngày chúng ta thức giấc và nhận một tin nhắn bất ngờ, đó là bình minh của ngày mới
hãy bước đi trên con đường định mệnh
hãy choàng vai những ngọn lửa ngun ngút tàn lụi quá nhiều vì đó là những tháng ngày mạnh mẻ
hãy hôn những bông tuyết băng giá để cảm nhận sau những ngày nắng gắt
hãy quên những bước chân ngày cũ để khám phá những cánh hoa mới lạ trên con đường hiện tại
thật không dễ nhưng phải là như thế
nỗi đau dị dạng theo thời gian và ý nghĩ
khi chúng ta sinh ra, chiếc cầu đã bắt đầu
nỗi đau cũng vừa thai nghén
khi chúng ta đặt nó vào trong nôi và cẩn thận chăm sóc, nó sẽ ngủ yên
con mưa phùn đầu ngày làm tan đi những hạt bụi
những giọt nước mắt sẽ không tan biến sau một lần khóc
nó sẽ trở về, dù muốn dù không, vẫn ấp ủ
những giọt nước mắt tưới sinh tồn và can đảm
lắng lòng nghe những tiếng chim tíu tít trên cành
cùng bước với những cánh điệp đợi chờ dưới nắng
qua bao nhiêu chiếc cầu chúng ta đi qua trong cuộc đời nầy
với nụ cười chấp nhận... và bao dung!
Đoạn Trường
Chúc các bạn và quí độc giả "Thôn Nghèo" Năm Ất Mùi tràn đầy THI VỊ và VUI KHỎE.
Có Bao Nhiêu Ước Mơ Chúng Ta Đã Mơ
Có bao nhiêu ước mơ chúng ta đã mơ trong cuộc đời nầy
để tìm được một niềm tin đến tận cùng
khi nắng gắt bước vào ngã rẽ
vòng tay bao dung nhàu dưới cơn bão
ánh mắt tha thứ tan theo bong bóng mưa
bỗng dưng chúng ta đến cung bậc giọt nước mắt
những giọt nước mắt rung lên niềm tin nghi ngờ
những giọt nước mắt vang xa tương lai xáo trộn
những giọt nước mắt rót ti tách vào trái tim đau nhói
từ bờ vực thẳm
từ những con sóng đại dương mênh mông
chúng ta thấy mình ngu dại
những thước phim bắt đầu chiếu lại trong lòng
mỗi người đều có một câu chuyện
hạnh phúc có chiếc cầu dài thương nhớ
niềm tin có con đường ổ gà lầm lỡ
buồn vui có màng sương sớm rơi trên bờ vai
của chính mình
đi trên chiếc cầu chúng ta thấy mình cô đơn
chỉ có một người đưa ta đến bên kia của nụ cười
chỉ có một vòng tay sưởi ấm mùa Đông
chỉ có một ánh mắt dắt ta suốt quãng đời còn lại
để gặp một vì sao lấp lánh
trong những đêm dài giấc mơ đã ra đi
hoàng hôn không còn ánh mặt trời lắc vai thức dậy
vườn hoa hồng không còn cơn gió thật nhẹ thì thào mỗi đêm
tuýp kem đánh răng không còn bàn tay bóp vào buổi sáng
thau nước đứng im lặng cùng thời gian
có bao nhiêu ước mơ chúng ta đã mơ trong cuộc đời nầy
để tìm thấy một tình yêu duy nhất
để chúng ta định nghĩa hạnh phúc trong những ngày nắng gắt
để chúng ta chọn một trái tim bận lòng nhau trên con đường có nhiều ngã rẽ
để chúng ta cảm thông sắc màu của nỗi đau
trong bức tranh của ngôi nhà chúng ta mong được trả giá
có những đứa con bĩu môi trong bữa cơm tối
có những đứa con ầm ĩ trước ti vi
có những đứa con ho ì ạch lúc nữa đêm
những âm thanh vui vẻ của gia đình in vào những hóa đơn hàng tháng
những vì sao chưa hiện rõ
chúng ta đi tìm ánh trăng trong bóng đêm
chúng ta quên đi những đơn giản trong ngày
cái ôm từ đằng sau để được cựa đầu vào bình yên
nụ cười bằng ánh mắt để nhắn nhau lời hứa hẹn
sửa áo ngay ngắn cho người đứng trước mặt mình đủ làm một ngày hết mệt mỏi
mọi ước ao lấp đầy một giấc mơ
tồn tại
khi chúng ta chìm trong những giấc mơ của cuộc đời nầy
tình yêu biết làm tổn thương
dòng sông niềm tin có mùa cạn, và mùa mưa
cây lá hai bên bờ thay đổi theo mùa
cảm giác bám vào dòng sông để vươn lên
ánh nắng chiều nay tan dần, và bình minh ngày mai đang chờ đón
chúng ta đi qua đêm tối của trả giá
cuộc đời
ai đi qua những giấc mơ mà không cảm nhận thiếu thốn
chúng ta thấy những vườn hoa xanh tươi bên trên những sa mạc
chúng ta thấy những ngọn đồi non mởn trước những vực sâu
chúng ta thấy những ngôi nhà hoàng tráng chứa đầy những thầm kín
đèn hiệu tình yêu soi sáng những ngõ rẽ
chúng ta chọn vì sao của riêng mình
hiện rõ trong những lần nếu như...
có bao nhiêu ước mơ chúng ta đã mơ trong cuộc đời nầy
để tìm thấy một giá trả
đúng nghĩa với những gì chúng ta đang có
Đoạn Trường
Thân chào quý độc giả mới của "Thôn Nghèo." Cảm ơn các bạn ủng hộ.
Cẩm Nang Nỗi Buồn
Có bao lần chúng ta nắn nót dòng thương, nhớ
nét vẫn hiện ra dòng chữ buồn
từ một góc cà phê sền sệt nỗi đau
đó có lẽ vị mặn của biển tan biến
và, trái tim đồng điệu bao la cơn lốc hoàn hảo
đôi môi em nồng nàn hơn rượu vang
tình yêu em ấm hơn mặt trời Ai Cập
trái tim em không thể có được
hàng vạn vì sao uống bóng hoàng hôn
nỗi buồn anh cấy xuống sa mạc
những nghi ngờ mọc lên say giấc mộng
khi tóc anh rụng theo trí nhớ
tình yêu em là cây trường-xanh
linh hồn em vẫn nở nụ cười trăng mười sáu
em có còn đưa anh vào vòng tay âu yếm
và, để anh mở tung từng cánh cửa dẫn đến kho tàng
em có còn nghe tiếng sóng biển vỗ giữa đêm khuya
em có còn nhớ vị tình yêu trên đôi môi bẽn lẽn
từ ánh trăng quê nghiêng đầu bên khóm trúc tự hôm nào
loài hoa dại nở trên bầu ngực
trái tim anh cài nút bóng hình em
đôi môi mọng anh đào không chỉ chứa riêng tên anh
tình em là cầu thủ
lòng anh là trò chơi
em đá trái tim vào gôn nào khi em muốn
điểm số ban đầu và điểm số cuối tương đương
anh là ô trống
có bao lần chúng ta nắn nót dòng thương, nhớ
nét vẫn hiện ra dòng ly biệt
giọt nắng chiều hoang làm say mê chiếc lá
hương gió nhẹ gấp đôi cánh hoa tường vi
ao lững lờ con cá chép lìa câu
cẩm nang nỗi buồn bí ẩn
tình yêu không còn là chọn lựa
nó là giá trả cho người yêu
lý trí không còn tự chủ
cánh bèo xuôi mái nước tịch liêu
anh giở ra trang giấy trắng
điền vào tên em, tên từng ngày thú vị
và, anh nghĩ dù chỉ một lần em đã nhớ,
một cái tên đã có lần làm em khóc ngu ngơ
Đoạn Trường
Gia Sản Tình Yêu
Ta mang gia sản tình yêu đi trong vườn nho nàng
những trái nho trĩu mật lên môi
bàn tay sờ hương ấm của cơn gió đồng nội
cánh hoa mỏng lặng lẽ rời bỏ thân thể
những ngón tay đến dòng suối ngọt
nằm trần trụi dưới ánh nắng xa xăm khao khát
giọt rượu vang tận cùng tan vào hồn cốc
ta thấm dần trong bóng sa mạc nàng
viên đá cuội ngả xuống đáy
rung động nhịp tim của đôi chuồn chuồn ớt lạc giữa ốc đảo
âm thanh nó nhấc bổng từng hơi thở
nàng chối từ quá khứ, ghì chặt hiện tại
đau trong phút dã dại
ngọn cỏ cong mình dưới mặt trời nóng bỏng
lửa hoan lạc hôn vó ngựa hoang
phi bước chân tìm về lối vô định
chiều tà ngang đồi căng mọng
gia sản tình yêu rũ theo thảo nguyên
cuống mây nào khóa ta vào cánh trăng
để cành hoa nở ánh mật lên thân thể nàng
ta trở thành tể tặc giữa đại ngàn
và, gom tất cả các hạt ngọc châu cô đơn
ta xây nàng thành cung điện hoàng vĩ
đầu gối ta chiêm ngưỡng các vì sao tỉnh thức
ta nâng bóng đêm cổ điển trên tay
dốc đồi nàng hoang thoải
cánh đồng nàng đoái hoài
ta gặt nơi chưa từng cấy mạ
Đoạn Trường
Chúc mừng có người được lên chức bà nội mà sợ người khác nghĩ mình "giàaaaaaaaaaa" chúc mừng hén.
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.06.2015 07:05:09 bởi Đoạn_Trường>
Gần đây, nếu bạn nào đã xem qua chương trình Thúy Nga by Night 114, quí độc giả sẽ thấy có nhà thơ Bảo Phi biểu diễn thơ theo thể thơ Spoken Word. Thể thơ nầy chưa du nhập vào Việt Nam. Bảo Phi được các nhà thơ và tờ tạp chí lớn để ý đến từ khi anh xuất bản tập thơ "Sông I Sing" do nhà xuất bản Coffee House Press (2011). Nhà thơ từng được vào chung kết mùa thi biểu diễn thơ Spoken Word trên tivi kênh HBO của Mỹ. Nhà thơ biểu diễn bài thơ "You Bring out the Vietnamese in Me."
Sau đây, Đoạn Trường chuyển ngữ sang tiếng Việt. Trích từ thi phẩm "Sông I Sing" do nhà xuất bản Coffee House Press (2011). Mời quí độc giả theo dõi.
clip Bảo Phi trình diễn trên tivi kênh HBO
clip Bảo Phi trình diễn tại trường đại học
You Bring out the Vietnamese in Me
Mày Nói Lên Cá Tánh Việt Nam Trong Tao
by Bao Phi
dịch bởi Đoạn Trường
Toi la mot nguoi Vietnamese, bilingual, poetry mc
Tôi là một người Việt Nam, nói hai thứ tiếng, người MC cho chương trình thi ca
You wanna thank me, well không có chi.
Mày muốn cảm ơn tao, í không có chi.
Let me take you for a ride on my refugeography
Hãy để tao chở mày trên tuyến đường địa lý tị nạn của tao
If your mama can cook, you know she’d make a batch of mi.
Nếu từ mẫu mày biết nấu ăn, mày biết bà ấy sẽ nấu một rổ mì
Nasty catastrophes, oh choi oi fatality,
Ghê tởm thảm họa, ô trời ơi chết chóc,
See, Bao phi la mot nguoi mat lich su,
Thấy không, Bảo Phi là một người mất lịch sự,
Well excuse me.
Í xin lỗi mày.
I say one for Asian, two for American, and three for love.
Tao nói một là Á Châu, hai là Mỹ, và ba là tình yêu.
You may say hot like whoa but I say hot like Pho.
Mày có lẽ nói nóng như bốc quá nhưng tao nói nóng như phở
Pho shizzie, pho life, pho real, pho king pho nomenal,
Phở xèo xèo, phở đời sống, phở thật, phở hoàng phở-phi-thường
Because you bring out the Vietnamese in me.
Bởi vì mày nói lên cá tánh người Việt trong tao
The waiting fireball,
Quả cầu lửa đang đợi chờ
The suntanned angel on rice terrace,
Thiên thần với làn da rám nắng trên cao nguyên lúa
The black haired miracle.
Mái tóc huyền nhiệm mầu.
You bring out the Vietnamese in me,
Mày nói lên cá tánh người Việt trong tao,
The salted yellow boat child and military brat on an airplane in me,
Đứa trẻ của chiếc thuyền muối vàng và đứa con của quân nhân trên chiếc máy bay trong tao
The tracer-bullet eyed Buddhist who gets presents on Christmas in me.
Tín đồ Phật giáo với đường bay đôi mắt hình viên đạn nhận quà trong mùa Giáng sinh trong tao
The Nuoc mam, ca phe sua da, mangoes and mang cut,
Nước mắm, cà phê sữa đá, xoài và măng cụt,
Mit and coconut, sugar dried strawberries in da lat
Mít và dừa, dâu tây khô rim đường ở Đà lạt
And sweet xa xíu stained Asian-American in me,
Và xá xíu ngọt ngào thấm màu người Mỹ gốc Á châu trong tao,
The dry-season, heat hearted and black-eyebrow-as-floodgates for monsoon eyes in me
Mùa khô, nhiệt tình và chân mày đen như cửa-đập cho đôi mắt mùa gió bão trong tao
The three stripes of Song Huong blood
Ba sọc của dòng máu sông Hương
Under yellow flag skin and Song Me Kong spine in me
Dưới màu da cờ vàng và cột sống dòng sông Mê-kông trong tao
The Phillips to cedar square projects to frog town
Các Phi-líp với các dự án gỗ tùng vuông nơi phố con cóc
In a powder blue used Datsun blairing Depeche Mode in the 80’s me.
Trong màu xanh lơ sử dụng bởi hãng Datsun inh ỏi tạp chí Pháp Depeche Mode trong thập
niên 80 của tao.
The whole can of aquanet hair in me
Nguyên chai keo aquanet xịt tóc trong tao
The switchblade in my right pocket and razor box cutter in my left pocket,
Dao con chó trong túi quần bên phải của tao và dao phay cắt thùng trong túi quần bên trái của tao,
Baseball bat in the backseat
Gậy bóng chày trên ghế xe sau
Gun in the glove compartment in case you wanna **** with the refugee in me,
Khẩu súng trong ngăn chứa nhỏ của xe ô tô trong trường hợp mày muốn láo cá với người tị nạn trong
tao,
You, yes, you whiplash of black hair and your heart like a rose of flame
Mày, ừa, mầy dây buộc đầu roi của làn tóc đen và trái tim như ngọn lửa hoa hồng
You bring out the Vietnamese in me,
Mày nói lên cá tánh người Việt trong tao,
The Agent Orange kool aid drinker and burner of government cheese in me,
Người nghiện nước giải khát chất màu da cam và người đốt phó mát chính phủ trong tao,
The sharpener and painter of fingernails
Người dũa và người sơn móng tay
Sipping ginger ale in plastic-snap champagne glasses
Nhâm nhi nước ngọt gừng trong ly nhựa-lách-cách sâm banh
At Prom center while twisting tornado tango fandangos
Tại trung tâm dạ vũ trường trung học cấp III trong khi cơn lốc đang xoáy như điệu vũ tăng-gô
phăng-đằn-gô
in mango colored suits and white ruffled shirts in me.
Trong bộ com-lê màu xoài và áo sơ-mi diềm đăng ten tổ ong trắng trong tao
You bring out,
Mày nói lên,
the college degree, prodigy, thug in me,
trình độ cao đẳng, thần đồng, lưu manh trong tao
the anti police, anti brutality because I know how it's like to live through that shit in me
phản đối công an, phản đối tánh tàn bạo bởi vì tao biết cảm giác như thế nào của người từng trải chết
tiệt trong tao
the open-minded/republican/I wish there were more Vietnamese progressives around in me,
phóng khoáng/cộng hòa/tao ước mong có nhiều người Việt tiến bộ ở gần đây trong tao
the I’ll change the oil filter my goddamn self and blow the money I saved on lottery tickets in me,
tánh kêu căng chết tiệt tao sẽ thay nhớt xe và xài tiền dành mua vé số lô-tô trong tao
the incense and cigarettes and the white clothes at the funeral in me.
nhang và thuốc lá và bộ đồ tang trắng trong tao
You bring out the Vietnamese in me,
Mày nói lên cá tánh người Việt trong tao,
circling on the Le Loi boulevard loop
vòng vòng nơi bùng binh đường Lê Lợi
with a thousand other young Saigon Vietnamese,
với vạn người thanh niên Việt nam ở Sài gòn
blinking tail lights of Honda Dream II mopeds like flicked cigarette butts and laughter like wind in our
faces,
nhấp nháy đèn sau của xe Honda Dream II như vứt đi những tàn thuốc lá và tiếng cười như cơn gió
trong khuôn mặt chúng tao
you bring out the Vietnamese in me,
mày nói lên cá tánh người Việt trong tao,
the mua thu lá bay
lời mùa thu lá bay
and the Saigon dep lam Saigon oi Saigon oi
và lời Sài gòn đẹp lắm Sài gòn ơi Sài gòn ơi
the firefly in a lee kum kee jar
đom đóm trong lọ nước tương hiệu lee kum kee
the terraced voice
giọng miền cao nguyên
the sugarcane chunks in plastic bags
những khúc mía trong bị nhựa
the weak beer and strong ass cigarettes
bia nhạt nhẽo và thuốc lào mạnh
the fanta cola the toothpick slinger
nước ngọt cô la fan-ta người ném tăm xỉa răng
the yogurt based soft drinks
nước ngọt chứa chất da-ua
the sudden death syndrome
triệu chứng của cái chết bất đắc kỳ tử
You bring out all the Vietnamese words I misspell or mispronounce in this poem,
Mày nói lên tất cả ngôn từ Việt nam tao viết sai hay là phát âm sai trong bài thơ nầy,
You bring out the leaky boat that won’t sink
Mày nói lên chiếc ghe bị thủng nhưng nó sẽ không chìm
You bring out the family photo clutched tight to a chest when all the rest of the world burns
Mày nói lên những tấm ảnh gia đình ghì chặt vào ngực khi toàn thế giới bị cháy
You bring out the Vietnamese in me
Mày nói lên cá tánh Việt trong tao
tell my life by reading my palm
khuyên đời tao bằng cách coi bói chỉ tay của tao
and you'll find calluses
và mày sẽ tìm ra những vết chai
that's why love is at home in my tired muscles
đó là tại sao tình thương ở nhà trong những cơ bắp mệt mỏi của tao
and burns under my eyelids while I sleep,
và cay dưới đôi mi khi tao ngủ,
men, women, soldiers of every color
đàn ông, đàn bà, quân nhân của mọi màu da
have walked into my life,
đã và đang dẫm lên đời tao
left burning flag shaped scars,
để lại những vết sẹo có hình ngọn cờ bốc cháy
left ghosts shaped like my family,
để lại những bóng ma thể hiện như gia đình tao,
left me for dead,
bỏ tao chết
and I was the one who survived to love you.
và tao là người sống sót để yêu thương mày.
even if you save me, I won’t thank you
thậm chí khi mày cứu tao, tao cũng sẽ không cám ơn mày
I love to save myself from myself,
Tao muốn cứu chính bản thân tao từ nơi tao,
I love so these things become me without ruling me,
Tao yêu thương những gì trở nên tao mà không thống trị tao,
I love the way only a Vietnamese man can.
Tao yêu thương cách duy nhất một thằng đàn ông Việt nam có thể làm.
I love you because you bring out the Vietnamese in me
Tao yêu mày bởi gì mày nói lên cá tánh Việt trong tao
you
mày
yes, you
đúng vậy, mày
yes, you
đúng vậy, mày
Bảo Phi
Trích trong thi phẩm "Sông I Sing" do nhà xuất bản Coffee House Press (2011).







