Em Về
Em về nở ngập hoa thơ
Vẫn buồn man mác nụ mơ vơi đầy
Hồng hồng tím tím ngất ngây
Xuân như phảng phất Đông gầy chưa đi!
Em về nghe sóng xanh rì
Dòng sông kể chuyện xuân thì ngủ quên
Từ anh thả giấc bồng bềnh
Hôn lên mộng mị chưa quên lần nào
Từng đêm sông ngập mùa sao
Long lanh sóng biếc chảy vào tim em
Từ anh ghé nụ hôn mềm
Sông thương sông nhớ buồn tênh chảy hoài!
Em về gió hát trên vai
Thoáng nghe tâm sự miệt mài dòng sông!
Nước trôi trôi mãi xa dòng
Tìm con sóng lớn mở vòng tay mơ...
Có khi nào sóng tràn bờ?
Vòng tay không đủ ôm mơ vào lòng!
Từ em đứng ở đầu sông
Mút mùa sông cuối thả lòng trôi theo...
Mỹ Trinh
ANH CHỜ
Anh chờ khơi dậy vần thơ
Cho hương vị ngọt giấc mơ đong đầy
Nhớ thời mộng tưởng ngây ngây
Nửa say nửa tỉnh thân gầy gầy đi.
Gió vờn hoa lá rù rì...
Anh hôn suối tóc...hỏi thì sao quên?
Hồn bay lơ lững bồng bềnh
Vu Sơn quấn quýt có quên không nào!
Bao đêm anh hái trăng sao
Kết khâu chuỗi ngọc đan vào tâm em
Trao nhau nụ thắm môi mềm
Triều dâng cuộn sóng buồn tênh u hoài!
Lá rơi đáp nhẹ bờ vai
Thắt vòng Nguyệt quế đợi hoài bên sông.
Thời gian như đã thay dòng
Thuyền xa bến cũ đảo vòng giấc mơ.
Trăm năm biết có cập bờ
Chở đầy khát vọng nên thơ ấm lòng
Thà hồn con nước cuối sông
Mênh mông nỗi nhớ mà lòng buồn theo...
-sd-