<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-28 22:34:02DongSuoiNgot>
TIẾNG NÓI CON TIM
Tình tha thiết ấm nồng trong hơi thở
Mỗi vần thơ đều chứa dáng hình ta
Từng nét chữ trông tơ chỉ mượt mà
Se kết chặt mộng tình anh- em đó.
Tình yêu thương như ngàn con sóng vỗ
Mãi trào dâng tìm bến đỗ bên bờ
Vun bồi cát lòng chẳng chút ơ thờ
Mong tái tạo mầm xanh trên thảm dệt.
Tình trung trinh chẳng bao giờ sai lệch
Vẹt mây mờ lướt bể rộng về bên
San đồi, núi dong thuyền vượt lên trên
Neo đậu bãi giữa nền trời lam biếc.
Tình chứa chan dạ chưa hề hối tiếc
Sắt son lòng đến vạn kiếp mai sau
Phải không em hương vị thắm tuôn trào
Phủ hồn ta chẳng thể nào phai nhạt!
HTS

CÓ BAO GIỜ
Có bao giờ mình đành nói tình tan vỡ
Mà lòng thì bỡ ngỡ nát con tim
Khi yêu nhau bao lời nói ngọt mềm
Rồi phút chốc tình hoàng hôn tím rịm
Có bao giờ quay lưng không bịn rịn
Ngọn gió lùa hớn hở đón ngày mai
Khi cuộc đời là những chặng đường dài
Bao cánh cửa mở lòng cho ta bước
Có bao giờ nhìn về góc xưa ươn ướt
Thoáng bóng người năm ấy lệ hoen mi
Hay chỉ là thơ gieo sầu ủy mị
Một sớm mai theo gió chợt xóa nhòa
Có bao giờ thương tiếc con đường qua
Hay tất cả xếp vào ngăn tủ kín
Mùa dĩ vãng ra đi tìm tĩnh lặng
Cũng như không hề vướng bận điều gì!
Và bao giờ được gọi tình tri kỷ
Dẫu có xa tình ấy vẫn sống hoài
Những lúc gần không còn chuyện bi ai
Thì đâu nỡ đồ thừa cho định mệnh!
Hồng Quế
Tình tha thiết ấm nồng trong hơi thở
Mỗi vần thơ đều chứa dáng hình ta
Từng nét chữ trông tơ chỉ mượt mà
Se kết chặt mộng tình anh- em đó.
Tình yêu thương như ngàn con sóng vỗ
Mãi trào dâng tìm bến đỗ bên bờ
Vun bồi cát lòng chẳng chút ơ thờ
Mong tái tạo mầm xanh trên thảm dệt.
Tình trung trinh chẳng bao giờ sai lệch
Vẹt mây mờ lướt bể rộng về bên
San đồi, núi dong thuyền vượt lên trên
Neo đậu bãi giữa nền trời lam biếc.
Tình chứa chan dạ chưa hề hối tiếc
Sắt son lòng đến vạn kiếp mai sau
Phải không em hương vị thắm tuôn trào
Phủ hồn ta chẳng thể nào phai nhạt!
HTS

CÓ BAO GIỜ
Có bao giờ mình đành nói tình tan vỡ
Mà lòng thì bỡ ngỡ nát con tim
Khi yêu nhau bao lời nói ngọt mềm
Rồi phút chốc tình hoàng hôn tím rịm
Có bao giờ quay lưng không bịn rịn
Ngọn gió lùa hớn hở đón ngày mai
Khi cuộc đời là những chặng đường dài
Bao cánh cửa mở lòng cho ta bước
Có bao giờ nhìn về góc xưa ươn ướt
Thoáng bóng người năm ấy lệ hoen mi
Hay chỉ là thơ gieo sầu ủy mị
Một sớm mai theo gió chợt xóa nhòa
Có bao giờ thương tiếc con đường qua
Hay tất cả xếp vào ngăn tủ kín
Mùa dĩ vãng ra đi tìm tĩnh lặng
Cũng như không hề vướng bận điều gì!
Và bao giờ được gọi tình tri kỷ
Dẫu có xa tình ấy vẫn sống hoài
Những lúc gần không còn chuyện bi ai
Thì đâu nỡ đồ thừa cho định mệnh!
Hồng Quế
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)



