📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TRANG THO DUONGQUOCTAM

181 trả lời, 12.601 lượt xem — Trang 5 / 7
Trích đoạn: duongquoctam
 






EM  Đà ĐI  RỒI

Em đi bỏ lại sau lưng,
Người còn dương thế rưng rưng nỗi sầu
Vì đâu em hỡi vì đâu
Ai gieo những giọt mưa ngâu vào lòng

Trần gian anh sống lạnh lùng
Em nơi phương đó có cùng hiểu chăng
Trong lòng bao nỗi băn khoăn
Em đi....để những xa xăm nơi này

Quỳnh Hương

Nỗi đau mất người yêu thật khó mà tả được,nhưng QH khác QT ở chỗ mất,nhưng người đó vẫn còn trên cuộc đời này.Còn QT mất,là sẽ không bao giờ còn gặp nữa,có chăng là chỉ trong mơ.Nỗi mất mát đó lớn lao hơn của QH nhiều.
Xin được chia sẻ cùng bạn,dù chỉ bằng lời thơ mộc mạc đơn sơ,nhưng gói trọn cả một tấm lòng.

QH



 
TÌM ĐƯỜNG THĂM EM

Em đi bỏ hết tương lai,
Tôi cô đơn giữa tháng ngày quạnh hiu.
Em đi bỏ lại trăm chiều,
Tôi lầm lũi bước hẩm hiu một mình.
 
Lầm thầm như kẻ cầu kinh
Gọi tên em mãi trong thinh không buồn.
Gom bao kỷ niệm còn vương,
Tôi về trãi lối, tìm đường thăm em.
 





THĂM  EM

Thăm em thăm thẳm nẻo mây
Thăm em đêm nhớ ngày ngày lại trông
Th
ăm em từng bước lạnh lòng
Thăm em năm tháng nhớ mong u hoài

Em đi bỏ lại cho ai
Tấm lòng hiu quạnh hình hài xác xơ
Em đi bỏ lại thẩn thờ
Một thân côi cút bơ vơ nẻo đời

Quỳnh Hương

QH xin chia sẻ cùng bạn một nỗi buồn khó quên....



Em giờ là đóa quỳnh hoa
Còn anh mãi mãi vẫn là cành giao
Khắc sâu tình ấy ngọt ngào
Tự tình một khúc, quỳnh giao một đời
................
Quỳnh Hương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-16 05:36:06duongquoctam>
THĂM  EM

Thăm em thăm thẳm nẻo mây
Thăm em đêm nhớ ngày ngày lại trông
Th
ăm em từng bước lạnh lòng
Thăm em năm tháng nhớ mong u hoài

Em đi bỏ lại cho ai
Tấm lòng hiu quạnh hình hài xác xơ
Em đi bỏ lại thẩn thờ
Một thân côi cút bơ vơ nẻo đời

Quỳnh Hương


ĐƯỜNG TRẦN CHẠNH BƯỚC
 
Nhớ thương biết mấy em ơi!
Nẻo mây đưa lối vạch trời tìm em
Bóng em khi nổi khi chìm
Trong dòng tâm tưởng lặng yên cõi tình
 
Em đi để lại lung linh
Để lại tiếc nuối nguyên trinh cuộc tình
Tìm đâu hạnh phúc đôi mình
Những ngày xưa ấy chung hình, chung đôi....
 
 


Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: duongquoctam

THĂM  EM

Thăm em thăm thẳm nẻo mây
Thăm em đêm nhớ ngày ngày lại trông
Th
ăm em từng bước lạnh lòng
Thăm em năm tháng nhớ mong u hoài

Em đi bỏ lại cho ai
Tấm lòng hiu quạnh hình hài xác xơ
Em đi bỏ lại thẩn thờ
Một thân côi cút bơ vơ nẻo đời

Quỳnh Hương


ĐƯỜNG TRẦN CHẠNH BƯỚC
 
Nhớ thương biết mấy em ơi!
Nẻo mây đưa lối vạch trời tìm em
Bóng em khi nổi khi chìm
Trong dòng tâm tưởng lặng yên cõi tình
 
Em đi để lại lung linh
Để lại tiếc nuối nguyên trinh cuộc tình
Tìm đâu hạnh phúc đôi mình
Những ngày xưa ấy chung hình, chung đôi....




CHỈ  MÌNH THÔI

Bây giờ hai nẻo xa xôi
Em đi để nhớ cho tôi một mình
Nợ duyên lận đận chữ tình
Bỏ đi thì khó, ôm mình thì vương

Ai hay cho nỗi đoạn trường
Tình si một khối vấn vương tơ lòng
Ngày ngày nhớ nhớ trông trông
Đường xa em có lặng mong nơi này ?

Em đi để lại tháng ngày
Cho tôi héo hắt tim này hỡi em

Quỳnh Hương

Gửi bạn một chút chia sẻ nỗi niềm ....
Em giờ là đóa quỳnh hoa
Còn anh mãi mãi vẫn là cành giao
Khắc sâu tình ấy ngọt ngào
Tự tình một khúc, quỳnh giao một đời
................
Quỳnh Hương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-16 05:29:11duongquoctam>
CHỈ MÌNH THÔI
 
Bây giờ hai nẻo xa xôi
Em đi để nhớ cho tôi một mình
Nợ duyên lận đận chữ tình
Bỏ đi thì khó, ôm mình thì vương

Ai hay cho nỗi đoạn trường
Tình si một khối vấn vương tơ lòng
Ngày ngày nhớ nhớ trông trông
Đường xa em có lặng mong nơi này ?

Em đi để lại tháng ngày
Cho tôi héo hắt tim này hỡi em

BỐN MƯƠI CHÍN NGÀY KHÔNG EM

Em ơi có biết chăng em?
Em đi ngày tháng êm đềm đi theo
Bốn mươi chín ngày gieo neo
Không em anh sống trong đeo mang buồn

Muốn quên một cuộc tình buồn
Muốn mong ngày tháng sẽ buông trôi dần
Bóng em đã vắng dương trần,
Bảy tuần anh sống, bảy tuần đơn côi.

Nhớ thương lắm lắm em ơi!!!
 
 
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-10 09:00:36duongquoctam>
...
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-16 05:54:41duongquoctam>
               Thư Em
 
Em gom nắng nhạt vào trang giấy,
Gởi về thăm tôi trong phút giây
Yêu thương ngày cũ em có giữ?
Hay để trôi theo tháng năm dài?
 
Có nhớ không em, những ngày xưa...?
Trời khuya dạo bước, sao lưa thưa...
Tay trong tay, công viên giá lạnh
Môi trao môi, thương nhớ sao vừa...
 
Tôi nhớ nụ môi ngọt, thơm nồng
Của thưở vào yêu, mỏi mòn trông
Nụ hôn ngày ấy, giờ xa lắm!
Em, tôi cách trở mấy dòng sông.
 
Nhận được thư em, tôi rất vui
Đọc thư tôi lại thấy ngậm ngùi
Trong thư em bảo :"Đò không đợi"
Bến đã sạt bờ, em xa tôi.
 

 

 
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0


ẨN CƯ
 
 
Ta ngỡ vào đây trút nỗi sầu
Sầu đong chất ngất khó nên câu
Lui về , gát bút, chăm vườn tược
Nhổ cỏ, hái rau ngủ giấc sâu.
-SD-

 
 
Ần cư........?
 
San sẻ sầu thương ở chốn nầy
Cảnh đồng bầu bạn vẫn quanh đây !
Lui chi... nhàn... ẩn... chào thư bút
Có thể nào vui...ngủ phây phây ?
LeLong


ẨN CƯ ĐƯỢC CHĂNG?
 
Anh trốn đời sao, phải ẩn cư?
Cuộc đời bề bộn, hãy vô tư!
Vui chi gác bút, quên bầu bạn?
Buồn chỉ là vài giây phút ư?
duongquoctam
 
Biết rằng chẳng thể ẩn cư lâu
tấc dạ bồi hồi giấc chẳng sâu
Lui gót tu thiền vơi ảo não
Đong đầy chất ngất bởi vì đâu?
-SD-
 
Cám ơn quí bạn đã giựt dậy hồn thơ.

Kỉ niệm xưa chơn tình lưu giữ
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!
Đăng nhập để trả lời
0
Tiếc nuối
Gió mây trôi dạt về đâu
Xin cho ta gửi mối sầu tơ vương
Người đi để lại nhớ thương
Âm dương đôi ngả nẻo đường cách xa
Tình buồn ôm trọn tim ta
Men nồng cay đắng, xót xa ngập lòng
Còn gì mà đợi mà mong
Người tìm về cõi hư không vĩnh hằng
Mang theo một nửa vầng trăng
Đêm sầu lẻ bóng biết chăng hỡi người?
Từ đây tắt lịm tiếng cười
Đau thương mất mát, vui tươi sao đành?
Người đi tóc vẫn còn xanh
Âm thầm nuốt lệ chít vành khăn tang
Dù tình chưa trọn...đa mang
Cô đơn trống vắng lỡ làng tình duyên
Ngậm ngùi vĩnh biệt thuyền quyên
Ta ghi khắc mãi lời nguyền kiếp sau...
Nhân Sơn 
  


Cung kiếm xin nhường trang tuấn kiệt
Cầm thư góp trả nợ với đời
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nhân Sơn

Tiếc nuối
Gió mây trôi dạt về đâu
Xin cho ta gửi mối sầu tơ vương
Người đi để lại nhớ thương
Âm dương đôi ngả nẻo đường cách xa
Tình buồn ôm trọn tim ta
Men nồng cay đắng, xót xa ngập lòng
Còn gì mà đợi mà mong
Người tìm về cõi hư không vĩnh hằng
Mang theo một nửa vầng trăng
Đêm sầu lẻ bóng biết chăng hỡi người?
Từ đây tắt lịm tiếng cười
Đau thương mất mát, vui tươi sao đành?
Người đi tóc vẫn còn xanh
Âm thầm nuốt lệ chít vành khăn tang
Dù tình chưa trọn...đa mang
Cô đơn trống vắng lỡ làng tình duyên
Ngậm ngùi vĩnh biệt thuyền quyên
Ta ghi khắc mãi lời nguyền kiếp sau...
Nhân Sơn 
  




 
        NGHẸN NGÀO
 
Nàng nào có hẹn tôi kiếp sau.
Tình tôi nào có nhận đâu nào.
Nàng thường hay bảo: "đừng đeo đuổi"
Trái tim nàng đã quá khổ đau...
 
Bên tôi nàng thường hay thở dài,
Nói rằng: "mình chẳng có ngày mai".
Hãy giữ cho nhau tình bạn đẹp...
Đừng yêu và đừng nói dông dài...
 
Tôi giấu trong tim tình đơn phương
Bên nàng tôi như kẻ lỡ đường.
Hành khất đói lòng xin cơm tạm
Lê lết qua ngày trong nhớ thương.
 
Yêu nàng tôi chỉ biết vâng lời
Dỗ ngọt cho một mối tình côi...
Tôi biết nàng hay tôi say đắm...
Nàng hiểu trong lòng mối tình tôi...
 
Nhật ký nàng ghi rất rõ ràng
Biết rằng sẽ về chốn thiên đàng
Nên đành câm nín câu tình ái...
Nàng sợ rồi tôi sẽ đa mang...
 
Tôi muốn gào lên cho bớt đau
Ôm nàng tôi khóc như mưa ngâu
Tẩn liệm cho nàng bằng dấu ái...
Dồn hết tình tôi, tôi gởi theo....
 

 
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
NGHẸN NGÀO
 
Nàng nào có hẹn tôi kiếp sau.
Tình tôi nào có nhận đâu nào.
Nàng thường hay bảo: "đừng đeo đuổi"
Trái tim nàng đã quá khổ đau...
 
Bên tôi nàng thường hay thở dài,
Nói rằng: "mình chẳng có ngày mai".
Hãy giữ cho nhau tình bạn đẹp...
Đừng yêu và đừng nói dông dài...
 
Tôi giấu trong tim tình đơn phương
Bên nàng tôi như kẻ lỡ đường.
Hành khất đói lòng xin cơm tạm
Lê lết qua ngày trong nhớ thương.
 
Yêu nàng tôi chỉ biết vâng lời
Dỗ ngọt cho một mối tình côi...
Tôi biết nàng hay tôi say đắm...
Nàng hiểu trong lòng mối tình tôi...
 
Nhật ký nàng ghi rất rõ ràng
Biết rằng sẽ về chốn thiên đàng
Nên đành câm nín câu tình ái...
Nàng sợ rồi tôi sẽ đa mang...
 
Tôi muốn gào lên cho bớt đau
Ôm nàng tôi khóc như mưa ngâu
Tẩn liệm cho nàng bằng dấu ái...
Dồn hết tình tôi, tôi gởi theo....
 
 

 Mồ côi
    Chúng mình là kẻ mồ côi
Em về miền đất xa xôi vĩnh hằng
   Mang theo cả một vầng trăng
Để lại khoảng trống tối giăng u sầu
   Bơ vơ không biết về đâu
Hai đầu nỗi nhớ nhịp cầu gãy đôi
   Tình buồn lạnh tím bờ môi
Lang thang lẻ bước đơn côi một mình
    Khóc thương cho một chuyện tình
Không sao quên được bóng hình trong tim
    Nửa đêm thức giấc đi tìm
Chập chờn ảo ảnh đắm chìm trong mơ
    Còn đâu mà đợi mà chờ
Bờ môi, ánh mắt khuất mờ khói sương
   Đường tình đứt đoạn tơ vương
Từ đây xa cách đôi đường biệt li
    Sao em nỡ vội ra đi
Bỏ anh ở lại còn gì buồn hơn
    Mồ côi chiếu lạnh chăn đơn
Tàn đêm thao thức biết hờn ai đây?
                        Nhân Sơn


Cung kiếm xin nhường trang tuấn kiệt
Cầm thư góp trả nợ với đời
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: duongquoctam

MỘT MÌNH
Tìm người nửa giấc mộng say
Nửa giấc còn lại, đêm ngày nhớ thương
Ai gieo bao nỗi đoạn trường,
Cho tôi buồn khóc người thương một mình!
 


     Nghẹn ngào
    Em đã về cõi hư không
Để lại lưu luyến, đau lòng vấn vương
     Tìm đâu giọng nói dễ thương
Âm dương chia cắt đôi đường biệt li
      Nghẹn ngào ôm mối tình si
Vần thơ dang dở viết gì nữa đây?
     Hồn em lơ lửng trên mây
Nhìn xuống thấu hiểu tình này cho chăng?
                    Nhân Sơn 
 
Cung kiếm xin nhường trang tuấn kiệt
Cầm thư góp trả nợ với đời
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nhân Sơn


quote:

Trích đoạn: duongquoctam

MỘT MÌNH
Tìm người nửa giấc mộng say
Nửa giấc còn lại, đêm ngày nhớ thương
Ai gieo bao nỗi đoạn trường,
Cho tôi buồn khóc người thương một mình!
 



    Nghẹn ngào
    Em đã về cõi hư không
Để lại lưu luyến, đau lòng vấn vương
     Tìm đâu giọng nói dễ thương
Âm dương chia cắt đôi đường biệt li
      Nghẹn ngào ôm mối tình si
Vần thơ dang dở viết gì nữa đây?
     Hồn em lơ lửng trên mây
Nhìn xuống thấu hiểu tình này cho chăng?
                    Nhân Sơn 
 


 
TÂM SỰ CÙNG ANH.
 
Đời tôi buồn lắm anh ôi!
Vì nàng tôi đã từng hồi cầu kinh.
Nguyện cầu siêu thoát hương linh.
Cầu mong nàng hiểu được tình của tôi
Tình tôi giờ áng mây trôi,
Theo nàng tôi tập xa rời trần ai.
Tập tu và tập ăn chay.
Niệm kinh để thoát bi ai, khổ sầu.
Cầu xin ơn trên nhiệm mầu
Phóng hào quang sáng khắp châu thân nàng,
Đưa nàng ra khỏi mê man
Đưa nàng về chốn Niết Bàn vô ưu!
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-30 02:36:56duongquoctam>
MÃI ĐỢI

Cố nhân hai tiếng cố nhân!
Thì thầm ta gọi bao lần rồi em?
Trăng khuya ai ngắm, ai xem?
Gió khuya ai đợi, ai thèm lả lơi?
Em nay phiêu bạt phương trời?
Cho ta ngóng đợi trăng rơi một mình.
Không gian sao cứ lặng thinh
Cho đôi mắt đói dõi nhìn xa xăm.
Một thân côi cút đêm nằm.
Ta đây mãi đợi trăm năm một người.
 


Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
ẨN CƯ
 
 
Ta ngỡ vào đây trút nỗi sầu
Sầu đong chất ngất khó nên câu
Lui về , gát bút, chăm vườn tược
Nhổ cỏ, hái rau ngủ giấc sâu.
-SD-

 
 
Ần cư........?
 
San sẻ sầu thương ở chốn nầy
Cảnh đồng bầu bạn vẫn quanh đây !
Lui chi... nhàn... ẩn... chào thư bút
Có thể nào vui...ngủ phây phây ?



ẨN CƯ ĐƯỢC CHĂNG?
 
Anh trốn đời sao, phải ẩn cư?
Cuộc đời bề bộn, hãy vô tư!
Vui chi gác bút, quên bầu bạn?
Buồn chỉ là vài giây phút ư?
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-19 13:22:46duongquoctam>
   VÔ VỌNG
 
Hai ngày nay, mưa như mưa ngâu
Gợi lại trong anh biết bao sầu,
Nhớ em, anh đỏ đôi tròng mắt,
Khóc ư? Thì khóc, có sao đâu!!!
 
Anh đã nhủ lòng: không được khóc,
Đàn ông rơi lệ, có được không?
Trang ơi! Nỗi sầu anh mang nặng,
Xin anh được khóc cho nhẹ lòng
 
Van xin đừng cười, hỡi thế nhân!
Đời nàng như một tiếng chuông ngân,
Vọng vào đời tôi thành hư ảo.
Khóc nàng ư?! Đã khóc bao lần. 
 


             
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi về góp nhặt những yêu thương,
Chôn dấu trong tim nỗi đọan trường,
Gởi vào lòng gió niềm tâm sự...
Giông bão mang dùm nỗi thê lương...
 
Từ buổi xa nhau, bao đớn đau
Cố ngăn dòng lệ chực tuôn trào
Nhủ lòng thôi cố quên, quên hết.
Xin cho con sẽ được quên mau.
 
Em đi để lại không gian lạnh
Để lại trong tôi nỗi buồn tênh
Thơ viết không thành, dang dở mãi...
Đau đáu tôi tìm ánh trăng thanh.
 

 
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
MỘT MÌNH
 
Tìm người nủa giấc mộng say
Nữa giấc còn lại, đêm ngày nhớ thường
Ai gieo bao nỗi đoạn trường,
Cho tôi buồn khóc người thương một mình!
 
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Em ngồi kết những yêu thương
Năm qua tháng lại kết hương cho đời.
Em gom nhặt lá vàng rơi
Khơi hương sắc lại rạng ngời nét xuân.
Em xinh như một thiên thần,
Xin cho tôi được vạn lần yêu em.
Tôi xin trải lối đi êm,
Nhẹ nâng gót ngọc trong miền nhớ nhung...
Nhớ thương em, gởi dòng sông....
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
CHỢT NHỚ

Mấy hôm nay bão rớt,
Làm trời mãi sụt sùi,
Khêu lại những bùi ngùi,
Của những ngày xưa cũ.

Trong mưa em ướt rũ,
Tím tái cả bờ môi,
Mà cứ vẫn theo tôi,
Dìm người vào mưa bão.

Ánh mắt đầy áo não,
Tôi không hiểu được gì,
Em chẳng nói năng chi,
Nép vào tìm hơi ấm.

Trong cơn đau sâu lắng,
Em nghiền nát bờ môi,
Ngượng ngùng em xin tôi,
Kéo vài hơi thuốc lá.

Để tìm hơi ấm lạ,
Hay để quên cơn đau,
Em nuốt bao nghẹn ngào,
Trách trời cao vô ý.

Thương em trong suy nghĩ,
Nhớ em trong hư vô,
Dù em chốn hoang mồ,
Tôi vẫn đầy thương nhớ.

Mưa cho lòng bỡ ngỡ,
Bão cho tim xuyến xao,
Em tận chốn xa nào,
Có nghe lời của gió???
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
VẤN VƯƠNG
 
Nhớ nhau thầm gọi tên nhau,
Tìm nhau trong kỷ niệm trao những ngày.
Góc sân, ghế đá, hôm mai...
Giảng đường ngày tháng lưu hai bóng hình.
Giờ thì mình tôi lặng thinh,
Vùi chôn nhung nhớ trong mênh mông buồn.
Người thương hỡi! Hỡi người thương!
Còn chăng một thưở vấn vương....nghĩa tình.
Nhớ em trong nét nguyên trinh,
Gọi tên em mãi trong tình yêu xưa....
 
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
              KHOẢNG LẶNG

Ta gọi tên em trong nhớ nhung da diết,
Tiếng gọi hàn ly biệt với thương đau,
Ta gọi em trong tiếc nuối úa nhàu,
Bịnh viện vắng, nhớ dáng em tư lự...
Mắt mệt mỏi vì nhiều đêm không ngủ,
Em thức cùng khốn khó của bịnh nhân.
Ta đã cùng em thức suốt bao lần,
Ta đã cùng em dõi theo từng hơi thở,
Ta đã cùng em...biết bao bỡ ngỡ
Thế mà giờ ta cô quạnh mình ta.
Vắng em rồi, cây cũng chẳng trổ hoa,
Ta cũng vậy, khô gầy và héo úa...
Đêm từng đêm, hắt hiu bên ánh lửa,
Ta khêu lên cho ấm áp đời mình,
Vẫn mong rằng, mai, sẽ có bình mình...
Ta sẽ có em bên ta mãi mãi....



Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÊM THU
 
Trời trở tiết bước sang thu
Trăng thu đang giỡn vi vu gió ngàn.
Mây trôi lơ lửng mơ màng
Ánh trăng rơi giữa muôn ngàn ánh sao.
Dòng sông vẫn mãi rì rào.
Con thuyền xuôi ngược nơi nao tìm về?
Nhớ sao một mái tóc thề,
Đêm trăng ai đó vụng về lượm trăng.
 
 
 
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-10 17:38:26duongquoctam>
Xin chia sẽ cùng tác giả Ngoncogiodua
 
Chia Sẻ
 
Đọc thơ thấy đớn đau nhiều.
Trái tim nhân ái, lắm điều xót xa?
Chị ơi ! Mỗi một ngày qua,
Đời chị vang mãi khúc ca yêu đời.
Môi khô sẽ rạng nụ cười.
Chị sẽ tặng đời những đoản thơ vui.
 
 

 
 
 Mong Sao
 
Nước mắt từng đêm lặng lẽ trôi,
Mong được tìm quên nỗi đau đời,
Tâm tư trầm lắng, không chia sẻ,
Ai nào hiểu được những khúc nhôi?
 
Tự mình uống cạn những khổ đau,
Vì con mà gánh nặng mối sầu,
Con là điểm tựa, niềm vui sống,
Trong đói nghèo, con mẹ có nhau.
 
Lời thơ đau, lời thơ ứa máu
Góa phụ ơi! Tôi xót xa đau,
Cảm thông trong ngấn lệ tuôn trào,
Khóc cùng người, chia sẻ nỗi đau.
 
Trời sẽ sáng lại sau cơn mưa,
Niềm vui sẽ đến nói sao vừa!
Mong người sẽ trọn niềm hạnh phúc,
Lệ đã cạn rồi, quên đau xưa.
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-11 03:25:13duongquoctam>
                
 
Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Nam Mô Tiếp Dẫn Đạo Sư A Đi Đà Phật.
Hôm nay, ngày Đại Tường của Thân Mẫu con là Bà Nguyễn Thị Tam, PD Tâm Ổn, hưởng thọ 88t. Nguyện cầu Hương Linh Thân Mẫu con được siêu sanh nơi cõi Niết Bàn như sở nguyện của Thân Mẫu con.
 
                    GIÃ TỪ
 
Con nhận điện thoại từ gia đình
Báo mẹ ngã... lòng con đau điếng,
Hình bóng mẹ tự dưng hiển hiện.
Con nhanh chân mau chạy về nhà,
Gọi cho chồng con báo qua loa,
Rồi con chạy đưa mẹ đi cấp cứu.
Đàn con cháu đã đồng nhau tề tựu,
Con nghe lòng mình đau thắt tái tê.
Nhìn mẹ già oằn mình trong cơn mê,
Con ao ước, con được đau thay mẹ.
Chưa bao giờ con lo đến thế,
Chưa bao giờ con sợ như hôm nay,
Sợ sẽ xảy ra chuyện trong một ngày,
Con mất mẹ từ nay, vĩnh viễn.
Bác sỹ bảo, con nghe khô đắng miệng.
Đưa mẹ về. có nghĩa là từ ly,
Đưa mẹ về mà nặng nỗi sầu bi.
Mẹ đau đớn trong cơn đau thể xác.
Sức sống đã mòn trong mảnh mai thân hạc.
Con ngồi bên mẹ thức suốt canh thâu,
Còn ngồi đây, và ngồi được bao lâu?
Con còn mẹ trong bao lâu nữa.
Con hồi tưởng, những ngày xưa từng bữa,
Mẹ hết lòng lo cho cháu, cho con.
Đến hôm nay, sức đã mỏi mòn.
Đèn cuộc sống đã bất tàn canh lụn.
Con yêu mẹ, con thương mẹ, nói sao cho đúng?
Con chỉ biết nguyện cầu mẹ sẽ được bình an.
Con cầu xin mẹ đi trong nhẹ nhàng,
Con phải hiểu câu sinh ly, tử biệt.
Giờ phút này con thật lòng hối tiếc,

Đã không lo cho mẹ được chu toàn,
Không đủ tiền tài cho mẹ được vàng son,
Bù đắp lại những tháng ngày vất vả,
Nước mắt con rơi, trên mặt mẹ lã chã.
Con cúi hôn lên gò má hao gầy,
Con vuốt ve xơ xác đôi tay,
Con lau lại gương mặt giờ hốc hác.
Con thành tâm trong lời niệm Phật.
Cầu cho mẹ sở nguyện được thành
Chốn Niết Bàn mẹ hưởng cuộc nhàn thanh.
Kiếp nhân gian từ nay bôi xóa.
Cúi hôn mẹ trong phút giây vội vã.
Con sẽ mãi không quên phút giây này.
Mẹ về trời trong sáng nặng hạt mây.
Hay nước mắt đàn con đầy thương tiếc....
                                                 (Kỷ niệm 2 năm ngày giỗ mẹ)
 

Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
Thắp nén nhang lòng chốn bình yên
Lâm râm van vái cho mẹ hiền
Hào quang Phật đón về nước Phật,
Mẹ hiền sẽ trở thành bà tiên...
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-15 15:29:39Liên Thơ>
Trích đoạn: duongquoctam

Thắp nén nhang lòng chốn bình yên
Lâm râm van vái cho mẹ hiền
Hào quang Phật đón về nước Phật,
Mẹ hiền sẽ trở thành bà tiên...
Nghĩ về ngày Mẹ đi...
Mẹ đã  được về chốn bồng lai
Như dòng suối nhỏ quyện non dài
Bên chồng Mẹ được ngả vào vai
Như ngày yêu dấu trên trần thế
Mãi mãi cõi tiên khi cận kề...
              Lê Minh Liên Thanh Thơ
             Đêm cuối tuần, 15/8/2009
     Thi hữu thân mến, đọc thơ bạn mình lại nhớ tâm trạng của mình ngày mẹ ra đi.Ngày ấy chị em mình cứ tâm miệm một điều là cầu xin bác sĩ cứu được mẹ dù bác sĩ đã bảo đưa bà về nhà...Lòng chị em mình cứ khăng khăng mong có mẹ nằm thêm vài năm để chăm sóc nhưng bác sĩ bảo không thể giúp được gì nữa.
Sáng ấy, mình cầm tay mẹ, cố bình tĩnh nói: “Mẹ ơi, mẹ mệt lắm hả? Nếu mẹ muốn đi theo bà ngoại, theo ba thì mẹ cứ đi nhé, việc nhà đã có chúng con lo”.Mẹ mình ứa nước mắt...Thế rồi 15 giờ 30 phút hôm ấy mẹ mình ra đi...
    Mẹ mình đã yên nghỉ được  hơn 5 năm rồi, nhưng mỗi lần nhớ mẹ mình vẫn thầm thú nhận “Con chỉ nói thế thôi chứ thực lòng con không cho mẹ đi đâu”.Lòng người thật mâu thuẫn bạn nhỉ?
 

Đăng nhập để trả lời
0
Chân thành cảm ơn chị Liên Thơ đã dành cho tôi một sự chia sẻ chân thành và ấm áp. Ngày mẹ còn bên cạnh, tôi thấy rất bình thường, nhưng khi mẹ không còn, tôi thấy sao trống vắng. Mẹ tôi mất tháng 6, nên mùa Vu Lan này mà mùa thứ 3, tôi cài bông hồng trắng, nhưng sao tôi vẫn chưa quen với sự vắng mẹ. Là người theo Phật giáo, tôi vần hằng cầu siêu thoát cho mẹ và mong mẹ thật sự hưởng Niết Bàn. Xin chị bỏ qua cho tôi sự trả lời chậm trễ này.
Trân trọng.
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi thương mẹ, mẹ già không tóc,
Suốt cuộc đời lăn lốc vì con,
Xác thân dù phải hao mòn,
Mẹ nào nghĩ đến phấn son một thời.
Ngày còn xanh, ngời ngời xuân sắc,
Tóc buông dài phảng phất hương thanh.
Vì chồng con, mẹ quẩn quanh,
Ruộng nương, bếp núc,
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
NS.vừa đi xa về nên chưa vào trang thơ cùng chia sẻ với
bạn, mong bạn thông cảm nhé. Thân mến 

Bông lục bình.
Đăng nhập để trả lời
0
Tâm Sự
 
Bịnh viện bây giờ, đông lắm em.
Giường nằm không đủ, thấy buồn thêm,
Vắng em, tôi làm trong nhung nhớ,
Lòng vẫn trọn mong-không thể quên.
 
Có người bịnh cũ, đến hỏi thăm,
Bác sĩ ngày xưa đã tận tâm,
Nhận được hung tin, cay đắng lệ,
Gởi lòng tiếc nhớ vào trăm năm.
 
Thủ thỉ, thầm thì, tôi kể chuyện,
Những tháng ngày qua, tôi mất em,
Ngồi giữa căn phòng, nghe trống vắng,
Tìm em tôi trả giấc mơ êm....
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»