71. một khuôn mặt khác, một ánh mắt khác
Khoảng ba giờ chiều, đồng chí gọi, bảo tôi phải tìm cách trốn thoát khỏi công ty để đến xem xuất chim phim chiêu đãi riêng giới báo chí. Một cuốn phim của tay đạo diễn mập ú, lùn xỉn, ba hoa và hoang tưởng mà chúng tôi từng gặp dạo anh ta giới thiệu một dự án triển khai.
Tôi nhầm lẫn ngay cả tên bộ phim, không nhớ hầu hết các thành phần làm phim, còn tên diễn viên thì thuộc lõm bõm.
Cả hai đứa ngáp vặt đến chảy nước mắt, thay phiên hỏi chừng nào hết giờ, và chỉ tìm được con hứng thú khi chơi trò đoán đố nhau rằng nữ diễn viên chính đã giải phẫu thẩm mỹ ở các bộ phận nào, và phẫu thuật ở đâu, Thái hay Hàn hay nội địa? Chúng tôi cười rúc rích sau mỗi câu phân tích các nét đẹp cơ học, phát hiện ra lắm điều kỳ lạ, ví dụ hình dạng cánh mũi nhỏ gọn một cách xinh xắn thì đích thị là công nghệ của Hàn, nhưng sống mũi lại gồ cao thẳng thớm quá, trông rất khô cứng và giả tạo, còn kích cỡ bộ ngực thì là sản phẩm pha trộn lung tung, vả lại, vài xen bán khỏa thân trong phim không đủ cứ liệu để đoán các mô hình đặc trưng của ngực giả.
Đồng chí khoát tay, cố làm ra vẻ ưu tư: “Chịu thôi! Tuy là phụ nữ, nhưng tôi không có kinh nghiệm trong chuyện đoán xuất xứ của ngực giả đâu. Thậm chí tôi không biết giải thích thế nào là mỡ nhân tạo, túi muối hay sillicon. Lung tung cả lên. Nhiều khi tôi thấy mặc cảm vì đeo bộ ngực khiêm tốn này, trông tôi thiếu gợi cảm phải không. Đàn ông chẳng mấy khi nhìn chằm chặp vào tôi mà nuốt nước bọt. Hóa ra nguyên nhân là thế đấy. Nhưng mặc kệ, tôi thà chấp nhận như vậy còn hơn phẫu thuật. Tôi rất sợ đau. Với lại, tôi không sao chịu được ý nghĩa nhưng thứ rung rinh trên ngực mình thật ra là một cái túi chất gì gì đó.”
Kết thúc tràng nói chân thành pha mai mỉa, chúng tôi chụm đầu vào nhau, cười như điên dại, đến nỗi hay tay phải bấu chặt vào thành ghế, cố kiếm chế vì toàn thân đang rung lên bần bật như lên cơn động kinh, dĩ nhiên không ai dám cười thành tiếng.
Dù sao, đó là bộ phim hài kỳ lạ nhất mà tôi từng xem, bởi vì sau khi ra khỏi phòng chiếu mười phút, tôi mới cười được khi đồng chí rỉ tai rằng thật ra tôi quên kéo khóa quần từ lúc chui ra khỏi toilet. Lần này, đến lượt đồng chí nhầm lẫn tên bộ phim. Nhưng tên diễn viên nữ chính có nhiều bộ phận giả thì lại nhớ rất kỹ.
Cả hai đi bộ trên đường phố ồn ào. Nắng thiêu nóng bỏng. Tôi liên tưởng rằng chúng tôi là hai súc thịt tươi đang lăn lộn trên vỉ nướng, sắp cháy khét đến nơi.
Đột nhiên tôi buột miệng hỏi: “Đồng chí có xem cái phim nào về Truman Capote chưa?”
Cô ta lắc đồng, bắn nhẹ tầm mắt ra xa xăm, gật đầu xác nhận: “Nhưng tôi biết ông ta là ai”. Sau đó, bỗng dưng mắt cô ta giảo hoạt hẳn lên, chuyển thành tia ngờ mực, “Sao vậy?”.
Tôi trốn sâu vào mắt cô ta, đắn đo ít giây rồi rụt rè nhỏ giọng: “Đồng chí giống Harper Lee. Không, ý tôi nói, tôi nghĩ vai trò của đồng chí với cuộc đời tôi, gần giống như vậy…”
Chúng tôi đột ngột khựng lại, khiến vài kẻ đi sau hầu như va phải, ré lên lời phàn nàn thô tục. Cô ta chết sững, mở to đôi mắt bất động, treo lát nhìn sắc mảnh lửng lơ trong không trung, rồi thình lình ghim phập những mũi kim siêu hình vào đồng tử tôi, khiến tôi dụi mắt vì đau rát, đành khẽ cúi mặt xuống nhìn đám bụi mỏng cuốn quẩn dưới gót giày, chúng đang chuyển động điên cuồng trong luồng nắng quái buổi chiều. Có điều gì đó đã diễn ra thật khủng khiếp trong cú đứng tròng ấy.
Môi cô ta mấp máy: “Có nghĩa là…”, đoạn cắt lửng câu nói, quay lưng bước đi. Vội vã. Chúng tôi sải bước song song bên nhau, không nói gì.
“Gần như trường hợp của tôi. Đó là tình thế mà tôi vướng phải. Xin lỗi!”, tôi phá vỡ sự im lặng.
Bất giác đồng chí mỉm cười, lẩm nhẩm: “Phim Capote và Harper Lee, tôi hiểu vấn đề cậu nói”, và mất hút nơi ngã rẽ.
Sau lần ấy, chúng tôi tôi tránh mặt nhau một thời gian đủ dài. Theo chỗ mà tôi biết, đích xác đồng chí không phải loại người ưa kỳ thị hay phân biệt giới tính. Nhưng có lẽ cô đang mắc kẹt vào mớ tâm trạng không thoải mái, và điều đó vô tình hình thành tấm lưới chắn giữa chúng tôi. Thông hiểu hay thất vọng? Tôi chưa từng đánh giá cô ta thiếu thông minh hoặc ít nhạy cảm, có thể chỉ vì câu chuyện diễn ra quá đỗi bất ngờ.
72. G world
Kan nhắn tin trong giờ làm việc: “Tối nay đi giải trí nhé?”. “Ở đâu?”. “Bí mật”. “Tuyệt không?”. “Đảm bảo bất ngờ”. “OK”.
Sáu giờ chiều, tôi và Kan rời khỏi văn phòng, lên xe, rẽ theo hai hướng khác nhau. Chẳng mấy chốc tan biến vào đám đông ùa ạt. Trong công ty, chưa từng có ai phát hiện ra chúng tôi đã là một cặp từ lâu. Tuyệt không nghi ngờ gì. Nhờ cả hai đều biết che giấu khéo léo và giỏi ngụy trang. Chúng tôi giả vờ không có tí biểu hiện thân mật nào, thậm chí giữ nguyên thói khắc khẩu kiểu như thuở tôi mới đầu quân vào công ty thiết kế, làm việc chung phòng với Kan.
Hai mươi phút sau, chúng tôi tụ lại ở một địa điểm khác, như nước xuôi về chỗ trũng.
Tôi theo Kan đi vào một tòa nhà lớn, nhiều tầng, nghiêm trang. Người lui tới lác đác, ăn vận lịch thiệp. Tầng trệt dùng làm nơi buôn bán văn phòng phẩm, khá vắng khách. Bảng sơ đồ treo nơi bức tường dọc lối đi tầng trệt, chỉ rõ từ tầng một trở lên, có đến bốn năm văn phòng đề biển tên giao dịch nhà đất, hai văn phòng tư vấn luật, và một địa chỉ châm cứu trị bệnh theo kiểu cổ truyền. Ngoài ra, không chú thích gì thêm. Có vẻ quá sơ sài. Một tòa nhà lớn thế này mà chỉ có chừng ấy văn phòng thôi sao? Tôi không hiểu tổng số các tầng còn lại chứa đựng những chức năng gì, và của văn phòng nào nữa. Đó là một bí mật.
Kan bấm thang máy vút lên tầng mười ba, cũng là tầng cuối cùng. Thang máy đi một mạch, không phải dừng lại ở bất cứ tầng nào đón thêm khách, chứng tỏ tòa nhà này khá thưa vắng, hoặc chúng tôi gặp may chọn trúng thời điểm. Cửa buồng mở, Kan bước ra hành lang đi thẳng về căn phòng cuối dãy, dáng vẻ tự tin như đã từng tới lui quen thuộc chỗ này từ lâu. Tôi im lặng bước theo, bỡ ngỡ đút hai tay vào túi quần, nhịp tim đập loạn, cắn môi như nuốt cơn hồi hộp vào lòng, cảm giác như mình đang chuẩn bị bước vào một căn phòng bí mật để diện kiến một thủ lĩnh hội kín nào đó, chỉ có thiếu mỗi dải băng đen bịt mắt mà thôi.
Vượt qua tấm biển nhỏ khắc đồng đề “Trung tâm trị liệu cổ truyền”, Kan bỏ qua, tiến đến một cánh cửa lân cận. Cửa đóng im ỉm, gắn duy nhất một chũ cũng chạm khắc bằng đồng, G.world.
Kan ra hiệu cho tôi, thế là cả hai đẩy cửa lách mình vào. Cửa không khóa.
Lại xuyên qua một hành lang hẹp dài. Trên trần gắn những bóng đèn âm tường, tỏa ánh sáng màu lam. Có hai thanh niên lực lưỡng làm bảo vệ, ai nấy nhẵn nhụi, lạnh lùng chìa tay hướng chúng tôi vào thẳng bên trong.
Điểm kết thúc hành lang, mở ra một thế giới khác, hừng hực và lạ lẫm. Thế giới thực sự của G.world.
Âm nhạc giậm giựt, ánh đèn vàng ấm áp. Sau những tấm màn thưa đỏ rực ngăn cách, một hồ nước khổng lồ đang bốc hơi. Trong hồ nước ấy, một nhóm đàn ông trong những tư thế tượng điêu khắc bán khỏa thân đứng chìm nửa người dưới nước, tay đỡ một cái khay giả đồng chạm trổ hoa văn tinh tế, mặt khay xếp vun những tấm thẻ in ấn sang trọng, lấp lóa trông như thẻ ngân hàng. Trên thành hồ, khách vãng lai đủ mọi thành phần, đứng ngồi đủ tư thế, đang nô đùa cợt nhả. Không mảy may một bóng đàn bà nào.
Kan nhìn quanh ước lượng, rồi cúi ngưới rút hai thẻ từ khay, đoạn, kéo tôi đi vào một căn phòng kế bên, lắp kính trong suốt. Kan nộp thẻ nơi một chiếc bàn dài có đặt máy tính, trả một khoản tiền lớn cho người nhân viên nam ăn vận kiểu văn phòng, nhận lại hai tấm phiếu khác có đóng dấu đỏ và ghi chữ chi chít, rồi lại đi ra.
Chúng tôi bước đến cánh cửa khác, chìa hai tấm phiếu đó cho hai bảo vệ mặc soóc jeans và cởi trần, nhận lại cái mỉm cười cùng cú vỗ vai thân mật.
Bên trong là thế giới tự do hoàn toàn của chúng tôi.
Kan nói, “Từ giờ, muốn làm gì thì làm”, và hất cằm lệnh cho tôi cởi bỏ hết quần áo. Kan làm trước, tuột nhanh chóng các lớp vải, kể cả quần lót, rồi xếp tất cả vào một ngăn tủ của chiếc kệ đứng, bày la liệt các chìa khóa treo lủng lẳng. Đoạn, Kan rút một tấm khăn mắc hờ trên vai.
Tôi đờ dại làm theo, đầu óc đen đặc như bị nhúng vào lọ mực tàu, không thể nghĩ ngợi được gì. Giống như phần cốt lõi trong tôi đã rời bỏ tôi trong thực tại, nó đang bay phiêu diêu đâu đó, để lại một cái vỏ rỗng chính là thân xác mà tôi sờ mó đây, và trong phút chốc, sẽ có một tôi khác chuẩn bị nhập vào. Một tôi khác do đó sẽ đi đứng, nói năng, làm gì, quả tôi không biết được. Tôi nghĩ mình đang chao đảo trong cú choáng váng thần tốc, vì mọi chuyện diễn ra quá sức bất ngờ, kể cả cơn đột hứng trỗi dậy không thể nào kiểm soát sau hàng loạt chuỗi hình ảnh mình vừa tận mắt thấy. Vừa để mặc cho đầu óc mụ mị dán vào thế giới xung quanh, tôi vừa luống cuống cởi chiếc nút cuối cùng trên người, tất tật theo Kan.
Tôi bước loạng choạng theo anh ta, như cậu học trò khờ khạo đặt hết niềm tin vào ông thầy vững chãi. Chúng tôi bước qua hồ nước hình bầu dục, diện tích không quá rộng, được thiết kế theo kiểu liên kế, trông như cái bồn tắm khổng lồ chia thành nhiều ngăn. Vô số chụp đèn trên trần tỏa quầng sáng màu lam, (Lại màu lam, tại sao không là màu vàng hay đỏ mà luôn là màu lam? Có thể người chủ của G.world là một kẻ bị ám ảnh bởi sắc lam hoặc có ý đồ gì đó khi cho thiết kế ánh sáng theo phong cách nhất quán thế này) bố trí tinh tế để vừa đủ rọi vào từng bồn tắm nhỏ. Trên từng ô nước nhỏ ấy, lác đác những cơ thể đàn ông nằm duỗi dài tay chân, im lìm nhắm mắt, chìm vào cõi riêng của họ. Đứng từ trên nhìn xuống trông như những xác ướp được bảo quản tốt bằng thứ dung dịch xanh lơ hoặc ngâm trong chậu formol. Không gian tịch mịch, mờ ám, nếu có tiếng quẫy nước thì cũng vang lên rất khẽ và lập tức bị nuốt chửng bởi âm nhạc không lời rỉ ra từ các loa nhỏ bố trí âm tường. Nghe rì rì tựa tiếng mưa rơi.
Toàn cảnh bồn tắm công cộng hệt như một cuộc sắp đặt triển lãm nào đó, nơi những hình nhân câm lặng chìm ngập trong nước và ánh sáng. Và sẽ không ai biết chuyện gì xảy ra nếu như một trong những hình nhân khỏa thân ấy thình lình bật dậy.
Tôi và Kan nhanh chóng thuộc về đám xác ướp formol đó. Chúng tôi nằm cạnh nhau. Nước ấm. Lúc này tôi mới ngửi được mùi thơm dịu tỏa ra từ mặt nước. Kan tầm thì: “Cứ làm sạch thân thể, một chốc sẽ có người đến chăm sóc, giúp ta thư giãn”. Chăm sóc và thư giãn ư? Tôi đoán ngay ra ý nghĩa của cụm từ này.
Quả như rằng, lát sau, một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, mặc quần tắm, đi lại bồn bên cạnh, cúi người, luồn tay vào ngực Kan, ra hiệu: “OK chứ?”. Kan mỉm cười, lim dim mắt: “Bên ngoài thôi, sơ sơ thôi”, đoạn hất hàm về phía tôi, “Hôm nay tôi có bạn. Chúng tôi sẽ làm việc đó cùng nhau.Dành cho chúng tôi một không gian riêng tư nhé.”
Người đàn ông gật đầu, bước lại chiếc kệ cạnh đó, nơi đặt la liệt các loại chai lọ mỹ phẩm đủ nhãn hiệu, sữa dưỡng da, sữa tắm, dầu gội, xà phòng, khăn bông, các loại dụng cụ chà lưng hay massage, đoạn, rút ra một cái bông tắm và chai sữa tắm. Sau đó, anh ta tiến lại phía tôi và Kan, bước xuống nước, ngồi vắt vẻo trên vách ngăn cách, ra hiệu cho cả hai chúng tôi lật xoay lưng lại. Rồi anh ta bắt đầu dùng bông tắm đã tẩm ít sữa, chà xát lên lưng chúng tôi. Anh ta điều khiển bàn tay lần lượt hết lưng người này lại xoay qua lưng người kia, tuần tự, đều đặn. Động tác thuần thục, lúc nhanh lúc chậm, lúc mạnh lúc nhẹ, lúc trượt dọc sống lưng, lúc đánh vòng sang sườn, lúc thọc sâu xuống khe hõm bờ mông, lúc bóp nhẹ nơi gáy. Tôi rùng mình liên tục. Cảm giác này tôi chưa từng trải qua. Chưa ai làm điều đó cho tôi. Kỳ cọ, chà xát tấm lưng trần bằng một cái bông tắm, chưa ai từng làm cho tôi điều này, trời ơi, tôi như trút bỏ hết mọi cảm giác muộn phiền lo ngại. Cả người tôi hết oằn xuống lại ưỡn lên theo nhịp tay lên xuống. Giờ tôi mới hiểu thực sự cảm giác được chăm sóc là thế nào. Không, không phải là cảm giác, mà là hưởng thụ khoái cảm đích thực. Một việc đơn giản thế này mà đem lại sung sướng ngất trời, sao trước nay tôi và G.g không chịu làm cho nhau?
Cạnh bên, Kan bắt đầu rên ư ử.Người đàn ông khẽ dừng lại một chút, như đo lường hiệu quả đạt được, rồi tiếp tục khoát vốc nước lên tấm lưng trần của Kan, khiến bãi xà phòng đẫm nước tuột nhểu nhệ xuống mặt hồ, chầm chậm, chầm chậm. Kan nấc lên một tiếng, thụp người xuống, khiến nước vỗ óc ách vào cơ thể. Tôi nhìn như bị thôi miên. Người đàn ông trút tiếp ít sữa tắm vào mảnh bông và xoay sang tôi, lần này dải êm dịu không theo nhịp điệu như trước, nó bắt đầu tăng tốc và di chuyển rối loạn, tôi không sao đoán được từng xăng ti mét da sẽ phản ứng với lộ trình kỳ diệu này thế nào, chỉ cảm nhận khắp người nổi gai ốc rần rật. Tôi nhắm tịt mắt, cắn chặt môi để tiếng rên không phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng chung. Đột ngột, ngón tay trơn nhẫy của người massage điệu nghệ luồn vào khu vực sâu nhất nơi mông, thọc ngoáy nơi đó một lúc khiến tôi nhấp nhổm cả phần thân dưới. Tôi vẫn không dám mở mắt ra, phần vì ngượng phần vì e ngại với Kan. Không biết Kan có nhìn thấy cử động nhạy cảm của tôi không. Chỉ biết bên kia nghe tiếng thở Kan có vẻ ngắt quãng như cố kiềm chế. Và rồi tôi không chịu đựng nổi nữa, xuất tinh ngay dưới mặt nước. Tiếng nấc nghẹn vỡ tung nơi vòm họng. Tôi bấu chặt một tay vào thành bồn tắm, còn tay kia luồn sâu bên dưới giữ cho cái vật đàn ông nằm gọn trong lòng bàn tay.
Người đàn ông xoa tiếp một lượt nữa trên lưng tôi, vỗ vỗ vài cái nhẹ nhàng như an ủi, động viên, rồi ấn mạnh hai ngón tay nơi đốt sống cổ thành một cú dứt điểm, xong đứng phắt dậy, bước lên bờ. Nước tuôn ròng ròng từ hai bắp đùi, cuốn trôi hết cả đám bọt trắng li ti bám nơi đám lông chân.
Kan hé mắt nhìn sang tôi. Tia mắt truyền đi một thứ ánh sáng kỳ lạ, luồng sáng ấy như khoan sâu một điểm vào da thịt tôi, nhức nhối. Tôi tránh ánh mắt Kan. Tôi dìm cơ thể sâu tận đáy bồn, như thể chỉ có khối nước xanh lơ phủ ngập mới che chở được tôi khỏi ánh mắt đó, và trong tích tắc, ước muốn được chết trong hồ nước dâng lên mãnh liệt trong tôi.
...::: Ma quỷ thích phá hoại, chúng thích sự thù hận hơn tình yêu, nhưng ma quỷ không bao giờ nói dối, cũng không bao giờ phản bội, còn trung thành hơn cả những tín đồ trung thành nhất :::...
★
★
★
★
★
0