📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Song Song - Vũ Đình Giang

34 trả lời, 4.996 lượt xem — Trang 2 / 2
64. camera

Rung chuyển gác gỗ. Đùa giỡn một bầy hình nhân trong tiếng nhạc giận dữ.

65. p

“Ngày… tháng… năm

Đã hoàn thành cuộc tiêu diệt thứ hai.

Mệt lử. Rã rời.

Để tránh rắc rối và đề phòng những sai xót xảy ra trên đường vận chuyển cái xác, mình quyết định chôn mớ xương thịt băm vụn của ông già trong chính khu vườn của ông ta. Cẩn thận hơn, mình khéo léo cắt những lớp đất mọc toàn cỏ mịn, trồng phủ lên chiếc hố vừa đào. Dám chắc sau một thời gian ngắn, tất cả sẽ tan biến vào đất, không để lại một tí dấu vết. Riêng cái sọ không thể đập vỡ, mình mang về chôn ở nghĩa trang bạch tạng. Ngay cả khi thành thây ma, nó cũng sẽ là một thây ma bị cách ly giữa ý thức và hình hài. Nó sẽ bận rộn trong việc tìm kiếm sự nguyên vẹn của chính nó, mà không đủ sức hoành hành bất cứ một ai. Còn nếu cảnh sát có điều tra cũng không sao phát hiện ra nổi, mình tin chắc vậy, hoặc sẽ rất khó khăn để lần ra manh mối. Thêm nữa, quãng thời gian truy tìm tung tích hoặc kết nối những chứng cứ mong manh đủ dài để mình tẩu thoát

Hy vọng chuyện đó đừng bao giờ xảy ra. Bây giờ, cứ yên tâm mà liếm láp nỗi khoái trá dậy men nơi đầu lưỡi đi đã. Dù sao mình và đồng bọn cũng đã thành công mỹ mãn trong cuộc tiêu diệt thứ hai.

Thở phào, nhẹ nhõm.”


66. cuộc tiêu diệt thứ ba

Mục tiêu kế tiếp là con cú.

Đập tan con cú bằng đồng không dễ như chúng tôi tưởng. Nó rắn kinh khủng. Cả hai thay phiên nhau dùng búa đập vào đầu nó. Chiếc búa nảy tưng lên, suýt nữa văng bật ra, va vào người tôi. Cả hai tay chúng tôi đều đau rát, đỏ bầm lên, sưng tấy.

Cật lực một lát, thậm chí mang cả găng tay bằng len dày cho khỏi ma sát với cán búa, nhưng vẫn không ăn thua. Con cú không suy suyển, chỉ móp méo đôi chỗ, lớp sơn loang lổ hầu như trầy tróc chút ít. Kinh khủng nhất là đôi mắt cú, nó cứ xoay chòng chọc vào mỗi cú quay búa, nửa như thách thức, “Xem kìa! Chúng mày làm gì được tao, hả?”, nửa như trêu chọc, khinh miệt, “Thấy sao? Bó tay rồi chứ gì? Làm nữa đi chứ? Thách đấy, còn lâu nhé!”

Rốt cuộc, chúng tôi chịu thua vì kiệt sức.

Tôi nghĩ nó không phải là một con cú bằng đồng đơn thuần. Nó là hiện thân của một quái vật.

Cả hai thở hào hển, suy tính chật vật. Cuối cùng, chúng tôi mang nó ra vườn, đào một cái huyệt ở nghĩa trang bạch tạng và chôn nó xuống.

Nhưng tôi vẫn không thấy yên tâm. Sau này, nếu tôi tìm ra địa chỉ lò đúc đồng nào đó, tôi sẽ mang xác con cú đem thảy vào bể nấu cho tan chảy ra. Tôi muốn thiêu hủy hình ảnh ngạo mạn của nó, nhất là đôi mắt trừng trừng thấu suốt ấy, tưởng tượng bể lửa bao vây và chọc mù hai mắt nó, nung chảy nó, hủy hoại nó, tôi thấy thật hả dạ.

Tuy nhiên, trước khi ngày đó diễn ra, có thể tôi sẽ chịu đựng sự đe dọa từ bóng ma của nó trồi lên sau lớp đất ẩm. Phải cố mà sống chung với cảm giác đó thôi.

67. p

“Ngày… tháng… năm…

Thất bại trong cuộc tiêu diệt thứ ba.

Tâm trạng rất khó chịu. Nhưng mình tin một ngày không xa mình sẽ xử lý nó thỏa đáng.

Mình không thông minh chút nào cả.”

...::: Ma quỷ thích phá hoại, chúng thích sự thù hận hơn tình yêu, nhưng ma quỷ không bao giờ nói dối, cũng không bao giờ phản bội, còn trung thành hơn cả những tín đồ trung thành nhất :::...
Đăng nhập để trả lời
0
68. p

“Mình nghĩ, còn vài ngày nữa là đến chủ nhật. Theo hẹn, Kan sẽ đến. Mình sẽ lại vẽ tiếp bức tranh mới. Mình sẽ bắt anh ta tạo hình một tư thế mới, sẽ thật khó cho mà xem. Mình muốn nghiên cứu các tư thế kỳ quặc. Cầu mong anh ta đồng ý.

Mình không ngờ anh ta có vẻ dễ chịu đến vậy, anh ta hào hứng và phấn kích hơn mình tưởng. Thậm chí anh ta chẳng thèm nhận thù lao dù mình đã đề cập đến nhiều lần. Mình thích sự sòng phẳng. Mình thuê anh ta làm mẫu và anh ta phải được trả công xứng đáng. Nhưng anh ta không chịu cầm tiền. Anh ta còn quát mắng mình nữa. Anh ta nói, không cần, không cần tiền, đừng có xem thường tôi, tôi làm việc này vì hứng thú, bởi vì tôi tìm thấy mình có chút ý nghĩa nào đó. Thậm chí, cậu còn cho tôi nhiều thứ hơn là một cảm giác thích thú nữa. Vì thế, đừng bao giờ vo ve tiền bạc trước mặt tôi, nếu cậu không muốn tôi ngừng ngay việc này lại. Đây đâu phải trò chơi, nó thực sự nghiêm túc với tôi.

Mình nghe, phát nghẹn lại vì sung sướng. Chính xác là mình hạnh phúc. Mình hài lòng vì anh ta.

Nhưng sao anh ta có thể ngủ với mình dễ dàng vậy? Anh ta có làm thế với H không? Họ đã làm với nhau bao nhiêu lần rồi?”

69. p

“Mẹ, sao người ta chỉ cho con đến trường học chữ, học quan sát thế giới, học phân tích xúc cảm, mà không học cách tự vệ, chống trả và kiểm soát những vấn đề tồi tệ vướng phải từ bên trong? Người ta dạy con người là giống loài hạng nhất, đính kèm các tính năng ưu việt, nhưng không dạy những biến thể thú vật và ngôn ngữ man rợ của chúng. Họ dạy vũ trụ là bao la vô cùng tận, nhưng con thấy thực ra lòng người mới là thăm thẳm hơn vũ trụ ấy.

Mẹ, sao từ bé chẳng ai dạy cho con rằng thỉnh thoảng ta cần phải giết chóc một thứ gì đó để thanh lọc tâm hồn và tìm kiếm sự thanh thản nội tại?

Con đã thực tập giết kha khá thứ, trước khi tiến hành trên thân xác con người. Lần đầu tiên, con đã rất run. Tuy nhiên, đến lần thứ hai thì con thuần thục. Con đã biết cách thu xếp mọi hành động sao cho gọn ghẽ nhất và đạt hiệu quả cao nhất như ý muốn. Con đã thanh toán dứt khoát một gia đình gồm một ông già và thằng cháu nội của ông. Cả hai, theo con, đều đáng bị chết. Vì cái gì à? Vì một lẽ mà chỉ con mới nắm chắc nguyên do.

Nhưng có một thứ làm con thất vọng ghê gớm trong cảm thức, đó là giết một sinh vật sống, bất kể giống loài nào, thì chẳng mấy khó khăn. Nhưng để giết một hình dạng sâu xa hơn, một thứ bóng ma u ám của chúng, nó tồn tại đeo đẳng và hiện diện mọi lúc quanh ta, thì quả thật không dễ dàng gì.

Mẹ, nói con nghe xem, sự thật thì con có nên giết chúng không? Con có làm nổi điều đó không? Nó có hiện hữu thực sự đến mức ta cần phải tiêu diệt không? Hay chúng quá khó như khi con dìm chết mặt trời? Có thể con đang say sưa giết triền miền một cái bóng, thủ tiêu một ảo ảnh, mà không hiểu rõ bản chất của vấn đề. Con đã làm điều này, hai lần, trên hai thân xác, và dự tính sẽ còn nữa, nhiều hơn nữa, nhưng cái con thu hoạch được là cái gì? Đừng có ai nói với con rằng đó là một tội ác hay đại loại là một thứ mặc cảm tội lỗi. Không! Con chẳng ngu độn thế đâu.”


70. p

“Mẹ, có bao giờ mẹ biết được con là ai không? Mẹ có từng tưởng tượng khi hai người đàn ông ngủ với nhau thì sẽ thế nào không? Mẹ chẳng thể tưởng tượng được điều đó, chắc vậy.

Trí tưởng tượng luôn ngăn trở bởi ý thức. Ý thức giữa con và mẹ khác xa nhau. Giống như mẹ đang đứng bên bờ sông, còn con thì lặn ngụp dưới nước. Và rồi con bị nước cuốn đi. Khi con kêu cứu, mẹ chẳng thể vớt con lên được, vì mẹ chưa từng học bơi bao giờ. Thậm chí, lúc xảy ra tai nạn, mẹ cũng không vớ được cái phao, tấm ván gỗ, bè chuối, hay bất cứ vật gì có thể trôi nổi được, để vứt xuống cho con bám vào. Xung quanh mẹ không có những thứ đó. Mẹ xuôi tay bất lực.

Cả hai chúng ta đều bất lực, nên càng lúc càng bị đẩy xa nhau hơn. Vì cái gì? Không phải dòng nước xiết, hiển nhiên. Bởi vì cả mẹ và con không được chuẩn bị những phương tiện để đối phó. Khi chúng ta bất lực nhìn nhau, chúng ta thuộc về hai thế giới khác nhau từ đó. Sự thông hiểu không thể đến bằng cách đứng nhìn, dù sự nhìn không vô cảm.

Cho nên, nếu khi mẹ chứng kiến được cảnh con làm tình với một người đàn ông, con chắc mẹ cũng sẽ kinh ngạc nhưng không biết làm gì. Thậm chí mẹ không đủ sức để nghĩ về chính cái cảnh mẹ thấy. Có thể mẹ sẽ tự kết tội mình rằng có lẽ đấy là một ảo giác.

Ảo giác, đó là một thứ mà chúng ta hay đổ thừa, chúng ta trút tất cả mọi thứ chúng ta không thấu hiểu được vào nó, nhưng không thôi dằn vặt, đớn đau.

Chúng ta chứng kiến tình cảnh của kẻ khác nhưng lại vấp phải vấn đề của riêng mình, cay cú đối diện và loay hoay tìm phương pháp giải quyết. Vô ích!

Mẹ thuộc về bờ còn con luôn phải ở dưới nước, mãi là như vậy. Vì thế, cả hai chúng ta nhìn nhau như nhìn một ảnh ảo.

Đừng hỏi vì sao con khoái giết chóc và làm tình với đàn ông. Trước đó, con đã không hề từ chối thử nghiệm trên thân xác một chiếc ghế, con đập cho chúng què chân, rồi con bỏ tù vũng nước, tra tấn đám nấm, hành hạ những thân cây, cắt lìa những vật thể, vặn cổ một con ngỗng, và đập tan nhiều thứ khác nữa… Bởi khi tìm ra khoái cảm, muốn duy trì và lưu giữ nó, nên con làm dấn tới. Như thể nó là nguồn vui sống bất tận của con. Sau mỗi lần làm xong những việc kinh khủng như vậy, con thường tràn đầy cảm hứng để bắt đầu vẽ bức tranh mới. Con biết mình đang sáng tạo cái đẹp dựa trên sự hủy diệt.

Mẹ hỏi con tại sao phải chọn phương cách man rợ đó ư? Tại sao à? Vì con thấy đó là tất cả ý nghĩa của đời con. Con chỉ quan tâm đến cảm xúc sống của riêng bản thân con mà thôi.

Có trăm phương ngàn cách, nhưng tại sao con lại tìm thấy ý nghĩa cuộc đời trong sự hủy diệt ư? Mẹ, đừng hỏi câu ngờ nghệch thế. Với trường hợp con, con tin thế là cần thiết và đúng đắn. Con phải hành động như thế, thì cuộc đời con mới yên ổn.

Nhưng đôi lần con tự hỏi, nếu con làm được điều con muốn, thì liệu con có yên ổn nổi không? Hoặc nếu con thất bại, thì con có còn tồn tại không? Dù sao, với riêng con, hành động ấy đã gần như một thứ tôn giáo.

Mẹ, con mệt rồi, bây giờ con cần phải đi ngủ. Hình như trời sắp mưa. Những đêm tối có mưa thế này lạnh lắm. Mẹ, mưa tháng bảy âm bao giờ cũng lạnh hơn những thời khắc khác, phải không?

Những tháng bảy âm đẫm mưa, mẹ thường làm gì hở mẹ?”

...::: Ma quỷ thích phá hoại, chúng thích sự thù hận hơn tình yêu, nhưng ma quỷ không bao giờ nói dối, cũng không bao giờ phản bội, còn trung thành hơn cả những tín đồ trung thành nhất :::...
Đăng nhập để trả lời
0
71. một khuôn mặt khác, một ánh mắt khác

Khoảng ba giờ chiều, đồng chí gọi, bảo tôi phải tìm cách trốn thoát khỏi công ty để đến xem xuất chim phim chiêu đãi riêng giới báo chí. Một cuốn phim của tay đạo diễn mập ú, lùn xỉn, ba hoa và hoang tưởng mà chúng tôi từng gặp dạo anh ta giới thiệu một dự án triển khai.

Tôi nhầm lẫn ngay cả tên bộ phim, không nhớ hầu hết các thành phần làm phim, còn tên diễn viên thì thuộc lõm bõm.

Cả hai đứa ngáp vặt đến chảy nước mắt, thay phiên hỏi chừng nào hết giờ, và chỉ tìm được con hứng thú khi chơi trò đoán đố nhau rằng nữ diễn viên chính đã giải phẫu thẩm mỹ ở các bộ phận nào, và phẫu thuật ở đâu, Thái hay Hàn hay nội địa? Chúng tôi cười rúc rích sau mỗi câu phân tích các nét đẹp cơ học, phát hiện ra lắm điều kỳ lạ, ví dụ hình dạng cánh mũi nhỏ gọn một cách xinh xắn thì đích thị là công nghệ của Hàn, nhưng sống mũi lại gồ cao thẳng thớm quá, trông rất khô cứng và giả tạo, còn kích cỡ bộ ngực thì là sản phẩm pha trộn lung tung, vả lại, vài xen bán khỏa thân trong phim không đủ cứ liệu để đoán các mô hình đặc trưng của ngực giả.

Đồng chí khoát tay, cố làm ra vẻ ưu tư: “Chịu thôi! Tuy là phụ nữ, nhưng tôi không có kinh nghiệm trong chuyện đoán xuất xứ của ngực giả đâu. Thậm chí tôi không biết giải thích thế nào là mỡ nhân tạo, túi muối hay sillicon. Lung tung cả lên. Nhiều khi tôi thấy mặc cảm vì đeo bộ ngực khiêm tốn này, trông tôi thiếu gợi cảm phải không. Đàn ông chẳng mấy khi nhìn chằm chặp vào tôi mà nuốt nước bọt. Hóa ra nguyên nhân là thế đấy. Nhưng mặc kệ, tôi thà chấp nhận như vậy còn hơn phẫu thuật. Tôi rất sợ đau. Với lại, tôi không sao chịu được ý nghĩa nhưng thứ rung rinh trên ngực mình thật ra là một cái túi chất gì gì đó.”

Kết thúc tràng nói chân thành pha mai mỉa, chúng tôi chụm đầu vào nhau, cười như điên dại, đến nỗi hay tay phải bấu chặt vào thành ghế, cố kiếm chế vì toàn thân đang rung lên bần bật như lên cơn động kinh, dĩ nhiên không ai dám cười thành tiếng.

Dù sao, đó là bộ phim hài kỳ lạ nhất mà tôi từng xem, bởi vì sau khi ra khỏi phòng chiếu mười phút, tôi mới cười được khi đồng chí rỉ tai rằng thật ra tôi quên kéo khóa quần từ lúc chui ra khỏi toilet. Lần này, đến lượt đồng chí nhầm lẫn tên bộ phim. Nhưng tên diễn viên nữ chính có nhiều bộ phận giả thì lại nhớ rất kỹ.

Cả hai đi bộ trên đường phố ồn ào. Nắng thiêu nóng bỏng. Tôi liên tưởng rằng chúng tôi là hai súc thịt tươi đang lăn lộn trên vỉ nướng, sắp cháy khét đến nơi.

Đột nhiên tôi buột miệng hỏi: “Đồng chí có xem cái phim nào về Truman Capote chưa?”

Cô ta lắc đồng, bắn nhẹ tầm mắt ra xa xăm, gật đầu xác nhận: “Nhưng tôi biết ông ta là ai”. Sau đó, bỗng dưng mắt cô ta giảo hoạt hẳn lên, chuyển thành tia ngờ mực, “Sao vậy?”.

Tôi trốn sâu vào mắt cô ta, đắn đo ít giây rồi rụt rè nhỏ giọng: “Đồng chí giống Harper Lee. Không, ý tôi nói, tôi nghĩ vai trò của đồng chí với cuộc đời tôi, gần giống như vậy…”

Chúng tôi đột ngột khựng lại, khiến vài kẻ đi sau hầu như va phải, ré lên lời phàn nàn thô tục. Cô ta chết sững, mở to đôi mắt bất động, treo lát nhìn sắc mảnh lửng lơ trong không trung, rồi thình lình ghim phập những mũi kim siêu hình vào đồng tử tôi, khiến tôi dụi mắt vì đau rát, đành khẽ cúi mặt xuống nhìn đám bụi mỏng cuốn quẩn dưới gót giày, chúng đang chuyển động điên cuồng trong luồng nắng quái buổi chiều. Có điều gì đó đã diễn ra thật khủng khiếp trong cú đứng tròng ấy.

Môi cô ta mấp máy: “Có nghĩa là…”, đoạn cắt lửng câu nói, quay lưng bước đi. Vội vã. Chúng tôi sải bước song song bên nhau, không nói gì.

“Gần như trường hợp của tôi. Đó là tình thế mà tôi vướng phải. Xin lỗi!”, tôi phá vỡ sự im lặng.

Bất giác đồng chí mỉm cười, lẩm nhẩm: “Phim Capote và Harper Lee, tôi hiểu vấn đề cậu nói”, và mất hút nơi ngã rẽ.

Sau lần ấy, chúng tôi tôi tránh mặt nhau một thời gian đủ dài. Theo chỗ mà tôi biết, đích xác đồng chí không phải loại người ưa kỳ thị hay phân biệt giới tính. Nhưng có lẽ cô đang mắc kẹt vào mớ tâm trạng không thoải mái, và điều đó vô tình hình thành tấm lưới chắn giữa chúng tôi. Thông hiểu hay thất vọng? Tôi chưa từng đánh giá cô ta thiếu thông minh hoặc ít nhạy cảm, có thể chỉ vì câu chuyện diễn ra quá đỗi bất ngờ.

72. G world

Kan nhắn tin trong giờ làm việc: “Tối nay đi giải trí nhé?”. “Ở đâu?”. “Bí mật”. “Tuyệt không?”. “Đảm bảo bất ngờ”. “OK”.

Sáu giờ chiều, tôi và Kan rời khỏi văn phòng, lên xe, rẽ theo hai hướng khác nhau. Chẳng mấy chốc tan biến vào đám đông ùa ạt. Trong công ty, chưa từng có ai phát hiện ra chúng tôi đã là một cặp từ lâu. Tuyệt không nghi ngờ gì. Nhờ cả hai đều biết che giấu khéo léo và giỏi ngụy trang. Chúng tôi giả vờ không có tí biểu hiện thân mật nào, thậm chí giữ nguyên thói khắc khẩu kiểu như thuở tôi mới đầu quân vào công ty thiết kế, làm việc chung phòng với Kan.

Hai mươi phút sau, chúng tôi tụ lại ở một địa điểm khác, như nước xuôi về chỗ trũng.

Tôi theo Kan đi vào một tòa nhà lớn, nhiều tầng, nghiêm trang. Người lui tới lác đác, ăn vận lịch thiệp. Tầng trệt dùng làm nơi buôn bán văn phòng phẩm, khá vắng khách. Bảng sơ đồ treo nơi bức tường dọc lối đi tầng trệt, chỉ rõ từ tầng một trở lên, có đến bốn năm văn phòng đề biển tên giao dịch nhà đất, hai văn phòng tư vấn luật, và một địa chỉ châm cứu trị bệnh theo kiểu cổ truyền. Ngoài ra, không chú thích gì thêm. Có vẻ quá sơ sài. Một tòa nhà lớn thế này mà chỉ có chừng ấy văn phòng thôi sao? Tôi không hiểu tổng số các tầng còn lại chứa đựng những chức năng gì, và của văn phòng nào nữa. Đó là một bí mật.

Kan bấm thang máy vút lên tầng mười ba, cũng là tầng cuối cùng. Thang máy đi một mạch, không phải dừng lại ở bất cứ tầng nào đón thêm khách, chứng tỏ tòa nhà này khá thưa vắng, hoặc chúng tôi gặp may chọn trúng thời điểm. Cửa buồng mở, Kan bước ra hành lang đi thẳng về căn phòng cuối dãy, dáng vẻ tự tin như đã từng tới lui quen thuộc chỗ này từ lâu. Tôi im lặng bước theo, bỡ ngỡ đút hai tay vào túi quần, nhịp tim đập loạn, cắn môi như nuốt cơn hồi hộp vào lòng, cảm giác như mình đang chuẩn bị bước vào một căn phòng bí mật để diện kiến một thủ lĩnh hội kín nào đó, chỉ có thiếu mỗi dải băng đen bịt mắt mà thôi.

Vượt qua tấm biển nhỏ khắc đồng đề “Trung tâm trị liệu cổ truyền”, Kan bỏ qua, tiến đến một cánh cửa lân cận. Cửa đóng im ỉm, gắn duy nhất một chũ cũng chạm khắc bằng đồng, G.world.

Kan ra hiệu cho tôi, thế là cả hai đẩy cửa lách mình vào. Cửa không khóa.

Lại xuyên qua một hành lang hẹp dài. Trên trần gắn những bóng đèn âm tường, tỏa ánh sáng màu lam. Có hai thanh niên lực lưỡng làm bảo vệ, ai nấy nhẵn nhụi, lạnh lùng chìa tay hướng chúng tôi vào thẳng bên trong.

Điểm kết thúc hành lang, mở ra một thế giới khác, hừng hực và lạ lẫm. Thế giới thực sự của G.world.

Âm nhạc giậm giựt, ánh đèn vàng ấm áp. Sau những tấm màn thưa đỏ rực ngăn cách, một hồ nước khổng lồ đang bốc hơi. Trong hồ nước ấy, một nhóm đàn ông trong những tư thế tượng điêu khắc bán khỏa thân đứng chìm nửa người dưới nước, tay đỡ một cái khay giả đồng chạm trổ hoa văn tinh tế, mặt khay xếp vun những tấm thẻ in ấn sang trọng, lấp lóa trông như thẻ ngân hàng. Trên thành hồ, khách vãng lai đủ mọi thành phần, đứng ngồi đủ tư thế, đang nô đùa cợt nhả. Không mảy may một bóng đàn bà nào.

Kan nhìn quanh ước lượng, rồi cúi ngưới rút hai thẻ từ khay, đoạn, kéo tôi đi vào một căn phòng kế bên, lắp kính trong suốt. Kan nộp thẻ nơi một chiếc bàn dài có đặt máy tính, trả một khoản tiền lớn cho người nhân viên nam ăn vận kiểu văn phòng, nhận lại hai tấm phiếu khác có đóng dấu đỏ và ghi chữ chi chít, rồi lại đi ra.

Chúng tôi bước đến cánh cửa khác, chìa hai tấm phiếu đó cho hai bảo vệ mặc soóc jeans và cởi trần, nhận lại cái mỉm cười cùng cú vỗ vai thân mật.

Bên trong là thế giới tự do hoàn toàn của chúng tôi.

Kan nói, “Từ giờ, muốn làm gì thì làm”, và hất cằm lệnh cho tôi cởi bỏ hết quần áo. Kan làm trước, tuột nhanh chóng các lớp vải, kể cả quần lót, rồi xếp tất cả vào một ngăn tủ của chiếc kệ đứng, bày la liệt các chìa khóa treo lủng lẳng. Đoạn, Kan rút một tấm khăn mắc hờ trên vai.

Tôi đờ dại làm theo, đầu óc đen đặc như bị nhúng vào lọ mực tàu, không thể nghĩ ngợi được gì. Giống như phần cốt lõi trong tôi đã rời bỏ tôi trong thực tại, nó đang bay phiêu diêu đâu đó, để lại một cái vỏ rỗng chính là thân xác mà tôi sờ mó đây, và trong phút chốc, sẽ có một tôi khác chuẩn bị nhập vào. Một tôi khác do đó sẽ đi đứng, nói năng, làm gì, quả tôi không biết được. Tôi nghĩ mình đang chao đảo trong cú choáng váng thần tốc, vì mọi chuyện diễn ra quá sức bất ngờ, kể cả cơn đột hứng trỗi dậy không thể nào kiểm soát sau hàng loạt chuỗi hình ảnh mình vừa tận mắt thấy. Vừa để mặc cho đầu óc mụ mị dán vào thế giới xung quanh, tôi vừa luống cuống cởi chiếc nút cuối cùng trên người, tất tật theo Kan.

Tôi bước loạng choạng theo anh ta, như cậu học trò khờ khạo đặt hết niềm tin vào ông thầy vững chãi. Chúng tôi bước qua hồ nước hình bầu dục, diện tích không quá rộng, được thiết kế theo kiểu liên kế, trông như cái bồn tắm khổng lồ chia thành nhiều ngăn. Vô số chụp đèn trên trần tỏa quầng sáng màu lam, (Lại màu lam, tại sao không là màu vàng hay đỏ mà luôn là màu lam? Có thể người chủ của G.world là một kẻ bị ám ảnh bởi sắc lam hoặc có ý đồ gì đó khi cho thiết kế ánh sáng theo phong cách nhất quán thế này) bố trí tinh tế để vừa đủ rọi vào từng bồn tắm nhỏ. Trên từng ô nước nhỏ ấy, lác đác những cơ thể đàn ông nằm duỗi dài tay chân, im lìm nhắm mắt, chìm vào cõi riêng của họ. Đứng từ trên nhìn xuống trông như những xác ướp được bảo quản tốt bằng thứ dung dịch xanh lơ hoặc ngâm trong chậu formol. Không gian tịch mịch, mờ ám, nếu có tiếng quẫy nước thì cũng vang lên rất khẽ và lập tức bị nuốt chửng bởi âm nhạc không lời rỉ ra từ các loa nhỏ bố trí âm tường. Nghe rì rì tựa tiếng mưa rơi.

Toàn cảnh bồn tắm công cộng hệt như một cuộc sắp đặt triển lãm nào đó, nơi những hình nhân câm lặng chìm ngập trong nước và ánh sáng. Và sẽ không ai biết chuyện gì xảy ra nếu như một trong những hình nhân khỏa thân ấy thình lình bật dậy.

Tôi và Kan nhanh chóng thuộc về đám xác ướp formol đó. Chúng tôi nằm cạnh nhau. Nước ấm. Lúc này tôi mới ngửi được mùi thơm dịu tỏa ra từ mặt nước. Kan tầm thì: “Cứ làm sạch thân thể, một chốc sẽ có người đến chăm sóc, giúp ta thư giãn”. Chăm sóc và thư giãn ư? Tôi đoán ngay ra ý nghĩa của cụm từ này.

Quả như rằng, lát sau, một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, mặc quần tắm, đi lại bồn bên cạnh, cúi người, luồn tay vào ngực Kan, ra hiệu: “OK chứ?”. Kan mỉm cười, lim dim mắt: “Bên ngoài thôi, sơ sơ thôi”, đoạn hất hàm về phía tôi, “Hôm nay tôi có bạn. Chúng tôi sẽ làm việc đó cùng nhau.Dành cho chúng tôi một không gian riêng tư nhé.”

Người đàn ông gật đầu, bước lại chiếc kệ cạnh đó, nơi đặt la liệt các loại chai lọ mỹ phẩm đủ nhãn hiệu, sữa dưỡng da, sữa tắm, dầu gội, xà phòng, khăn bông, các loại dụng cụ chà lưng hay massage, đoạn, rút ra một cái bông tắm và chai sữa tắm. Sau đó, anh ta tiến lại phía tôi và Kan, bước xuống nước, ngồi vắt vẻo trên vách ngăn cách, ra hiệu cho cả hai chúng tôi lật xoay lưng lại. Rồi anh ta bắt đầu dùng bông tắm đã tẩm ít sữa, chà xát lên lưng chúng tôi. Anh ta điều khiển bàn tay lần lượt hết lưng người này lại xoay qua lưng người kia, tuần tự, đều đặn. Động tác thuần thục, lúc nhanh lúc chậm, lúc mạnh lúc nhẹ, lúc trượt dọc sống lưng, lúc đánh vòng sang sườn, lúc thọc sâu xuống khe hõm bờ mông, lúc bóp nhẹ nơi gáy. Tôi rùng mình liên tục. Cảm giác này tôi chưa từng trải qua. Chưa ai làm điều đó cho tôi. Kỳ cọ, chà xát tấm lưng trần bằng một cái bông tắm, chưa ai từng làm cho tôi điều này, trời ơi, tôi như trút bỏ hết mọi cảm giác muộn phiền lo ngại. Cả người tôi hết oằn xuống lại ưỡn lên theo nhịp tay lên xuống. Giờ tôi mới hiểu thực sự cảm giác được chăm sóc là thế nào. Không, không phải là cảm giác, mà là hưởng thụ khoái cảm đích thực. Một việc đơn giản thế này mà đem lại sung sướng ngất trời, sao trước nay tôi và G.g không chịu làm cho nhau?

Cạnh bên, Kan bắt đầu rên ư ử.Người đàn ông khẽ dừng lại một chút, như đo lường hiệu quả đạt được, rồi tiếp tục khoát vốc nước lên tấm lưng trần của Kan, khiến bãi xà phòng đẫm nước tuột nhểu nhệ xuống mặt hồ, chầm chậm, chầm chậm. Kan nấc lên một tiếng, thụp người xuống, khiến nước vỗ óc ách vào cơ thể. Tôi nhìn như bị thôi miên. Người đàn ông trút tiếp ít sữa tắm vào mảnh bông và xoay sang tôi, lần này dải êm dịu không theo nhịp điệu như trước, nó bắt đầu tăng tốc và di chuyển rối loạn, tôi không sao đoán được từng xăng ti mét da sẽ phản ứng với lộ trình kỳ diệu này thế nào, chỉ cảm nhận khắp người nổi gai ốc rần rật. Tôi nhắm tịt mắt, cắn chặt môi để tiếng rên không phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng chung. Đột ngột, ngón tay trơn nhẫy của người massage điệu nghệ luồn vào khu vực sâu nhất nơi mông, thọc ngoáy nơi đó một lúc khiến tôi nhấp nhổm cả phần thân dưới. Tôi vẫn không dám mở mắt ra, phần vì ngượng phần vì e ngại với Kan. Không biết Kan có nhìn thấy cử động nhạy cảm của tôi không. Chỉ biết bên kia nghe tiếng thở Kan có vẻ ngắt quãng như cố kiềm chế. Và rồi tôi không chịu đựng nổi nữa, xuất tinh ngay dưới mặt nước. Tiếng nấc nghẹn vỡ tung nơi vòm họng. Tôi bấu chặt một tay vào thành bồn tắm, còn tay kia luồn sâu bên dưới giữ cho cái vật đàn ông nằm gọn trong lòng bàn tay.

Người đàn ông xoa tiếp một lượt nữa trên lưng tôi, vỗ vỗ vài cái nhẹ nhàng như an ủi, động viên, rồi ấn mạnh hai ngón tay nơi đốt sống cổ thành một cú dứt điểm, xong đứng phắt dậy, bước lên bờ. Nước tuôn ròng ròng từ hai bắp đùi, cuốn trôi hết cả đám bọt trắng li ti bám nơi đám lông chân.

Kan hé mắt nhìn sang tôi. Tia mắt truyền đi một thứ ánh sáng kỳ lạ, luồng sáng ấy như khoan sâu một điểm vào da thịt tôi, nhức nhối. Tôi tránh ánh mắt Kan. Tôi dìm cơ thể sâu tận đáy bồn, như thể chỉ có khối nước xanh lơ phủ ngập mới che chở được tôi khỏi ánh mắt đó, và trong tích tắc, ước muốn được chết trong hồ nước dâng lên mãnh liệt trong tôi.
...::: Ma quỷ thích phá hoại, chúng thích sự thù hận hơn tình yêu, nhưng ma quỷ không bao giờ nói dối, cũng không bao giờ phản bội, còn trung thành hơn cả những tín đồ trung thành nhất :::...
Đăng nhập để trả lời
0
73. hồ nước trên không

Tôi chệnh choạng bước đi trên hành lang sâu hun hút. Cũng những ngưới lính gác cởi trần với gương mặt cân đối cùng quai hàm vuông sắc nét cứ như tạc bằng đá, đẹp lạnh lẽo, họ mở cửa và chìa tay đưa tiễn chúng tôi. Một gã nói: “Tạm biệt!”, còn gã kia chào : “Goodbye! See you again”. Tôi thấy câu chào bằng tiếng Anh có vẻ gì đó rất kịch và nực cười. Nhưng rồi nghĩ lại, có lẽ nơi này chào đón cả người ngoại quốc. Nhưng trong tầm quan sát của tôi, tôi chẳng thấy bóng dáng một người nào có vẻ là từ nước khác đến. Mà thực ra tôi cũng không chắc chắn trí nhớ của mình. Mọi thứ tồn tại trên tầng cao này đều có vẻ gì đó mờ ảo, phi thực. Cả mùi thơm dịu nhẹ đuổi theo từ hồ tắm, vương vất trong làn không khí lạnh toát nơi hành lang. Chúng cứ bám chặt lấy tôi, quyến rũ tôi, như thể từng phân tử mùi hương đã kịp ký sinh vào các lớp quần áo, hoặc thậm chí chúng đã cắm rễ vào da thịt của tôi từ lâu.

Tôi không biết hiện là mấy giờ. Lần này, thứ tự đã thay đổi. Kan bước sau tôi. Từ lúc rời khỏi phòng tắm công cộng, cả hai không nói với nhau lời nào, tâm trí tôi không thôi bị luồng ánh sáng màu lam ám ảnh, chúng vây bủa trước mặt, bay là là dưới mặt sàn, làm hai chân tôi chao đảo như người say. Phải, G.world đã làm tôi say. Nó đã đánh gục tôi bằng cái hồ nước xanh lơ huyền ảo đó. Tôi dự cảm mình sẽ còn quay trở lại đây nhiều lần nữa, bất kể có Kan hay không.

Bấm nút thang máy và chờ đợi. Tôi vẫn chịu đựng ánh mắt khoan cắt nhức nhối vào người từ Kan. Cả hai tiếp tục giữ im lặng. Nỗi im lặng đáng sợ. Anh ta có vẻ gì đó còn bất thường hơn cả tôi. Làm sao có thể lục soát được suy nghĩ của Kan? Không, chưa khi nào tôi làm được điều đó cả.

Khi cửa thang máy mở, một kẻ lạ bước ra. Y trạc tuổi bốn mươi lăm, hoặc hơn, gương mặt nhiều nếp gấp dọc ngang vầng trán cao rộng, mái tóc hớt cao chải keo lật ra sau. Trông cách ăn mặc và đầu tóc có vẻ là dân trí thức. Y nhìn xuyên qua vai tôi, xoáy mạnh vào Kan, đột ngột cất giọng: “Chào! Lâu quá chúng ta không gặp nhau. Em khỏe chứ Kan? Bạn mới của em đây sao?”.

Kan lúng túng mấp máy mấy câu gì đó. Cả hai bắt tay nhau. Kẻ lạ thò tay bẹo cằm Kan một cái, theo kiểu nựng nịu với một đứa trẻ, cử chỉ ấy biểu hiện họ đã thân quen từ lâu lắm. Sau khi nở một nụ cười khó hiểu, y chuyển qua nhìn chòng chọc vào tôi một lượt từ đầu đến cuối, môi mím chặt, căng thẳng, hai cánh mũi phập phồng như con thú đánh hơi, đoạn bỏ đi, không nói lời nào. Y sải bước khoan thai tiến về nơi chúng tôi vừa đi ra, cặp mông chuyển động nhấp nhổm.

Tôi nhìn theo, như bị thôi miên. Tôi đã kịp thấy ánh mắt y thật buồn bã, chất chứa uẩn khúc. Tôi võ đoán rằng những người đến đây thường mang theo hai loại ánh mắt, một là buồn rầu trống trải, hai là háo hức vui mừng. Chắc chỉ có hai loại trạng thái phổ biến này thôi. Dù ở thái cực nào, mục tiêu đến đây vẫn chỉ là giải trí, tìm quên trong chốc lát. Thật sự G.world có giúp họ cởi bỏ hết nỗi muộn phiền? Họ có gặt hái được chút niềm vui nào khi rời khỏi? Hay lại nạp thêm vào lòng những ưu tư mới? Như tôi?

Chúng tôi lái xe ra khỏi hầm, đứng tần ngần ở vệ đường chờ nhau. Tôi muốn nói một câu gì đó với Kan nhưng không sao cất lời nổi. Ai đã khóa miệng tôi và ném chìa vào cái hốc tối tăm bí mật?

Trong khi chờ đợi, tôi ngước mặt nhìn lên bầu trời. Một đêm trăng khuyết. Từ vị trí tôi đứng, mặt trăng đã bị vướng sau tòa cao ốc, hắt vầng sáng yếu ớt viền theo những đường nét kiến trúc lổn nhổn. Bầu trời ửng sáng một cách giả tạo, nom như miếng da thuộc khổng lồ chăng ra giữa hai dãy phố. Đột nhiên, tôi thấy một hồ nước tối thẫm hiện ra lơ lửng trên không, nó bồng bềnh trôi ngang qua mảng trời đêm hạn hẹp, chầm chậm, chầm chậm. Có một dáng hình thân thuộc đang co ro chìm ngập trong hồ nước ấy, như xác của một con ếch lột da ngâm trong lọ formol. Kỳ lạ hơn, là G.g Đột nhiên, tôi thấy cậu ta vùng dậy, lặn ngụp kịch liệt, quẫy đạp tứ chi điên cuồng theo kiểu bơi chó, những cú đảo xoay tứ phía rõ ràng tố cáo thân xác trần truồng ấy đang hoàn toàn kiệt lực, mất hẳn phương hướng. Không nghi ngờ gì nữa, G.g đang chết đuối trong vũng nước sâu thẳm đó, đang cố phát tín hiệu kêu cứu tuyệt vọng. Cậu ta kêu cứu tôi ư?

Vừa lúc, từ đàng sau, tôi nghe tiếng Kan bước xuống xe. Hơi thở ấm áp quen thuộc phả vào gáy, giọng nói thì thầm rót bên tai, cắt ngang sự yên lặng: “Tôi theo cậu về nhà nhé, được không? Ngay bây giờ…”, kèm cú vỗ vai khẽ khàng.

Tôi giật mình, chớp mi. Hồ nước trên không vụt biến mất.
...::: Ma quỷ thích phá hoại, chúng thích sự thù hận hơn tình yêu, nhưng ma quỷ không bao giờ nói dối, cũng không bao giờ phản bội, còn trung thành hơn cả những tín đồ trung thành nhất :::...
Đăng nhập để trả lời
0
74. roi da

“Quất vào anh! Quất nữa đi! Nữa đi. Ui… Đừng dừng lại. Hãy quất nữa. Đấy! Mạnh tay lên. Ui da! Nhanh hơn nào. Dồn dập. Tới tấp. Nữa! Quất, quất nữa đi… Ái da… Ui…”

Âm nhạc mang âm hưởng trung cổ tiết ra càng lúc dữ tợn và u uẩn, chẳng mấy chốc trùm phủ khắp căn phòng. Chúng bị nhốt kín, từng lớp âm thanh xếp chồng lên nhau, xoắn xuýt, dồn ứ, nhưng không sao tìm được kẽ hở để thoát ra bên ngoài.

Người đàn ông rên rỉ hàng tràng dài, chuỗi âm tiết dồn nén thoát ra khỏi cổ họng trở nên méo mó. Cơ thể quằn quại trên giường. Ông ta gần như quỳ mọp, bò lết, nằm trườn ra như một con rắn bị tra tấn. Dĩ nhiên, ông ta không mặc gì.

Quỳ xổm, hai tay chồm về trước,hơi khuỳnh ra ở cùi chỏ, ngẩng đầu hướng chếch lên trên một góc khoảng mười lăm độ, hai đùi banh dạng rộng, tổng thể tư thế ấy cộng với tấm thân trần truồng trắng hếu, trông ông ta chẳng khác gì một con ếch bị lột da những vẫn nhẫn nại chực chờ đớp mồi.

Mồi là những cú roi da quất mạnh xuống. Vút! Vút!...

Cơ mặt con ếch biến dạng theo những cơn nhăn nhó, miệng há to, lưỡi tứa đầy bọt, không ngừng rên la, và chẳng mấy chốc đạt đến đỉnh cực cảm, bắn luồng tinh vãi mạnh ra giường.

Roi da dệt lên tấm thân trắng hếu ấy những họa tiết chằng chịt, đỏ lựng, sau một lúc, chúng chuyển sang tím bầm.

Thi thoảng, con ếch còn bật khóc, nhưng cố nén. Hàng vi che giấu vụng về. Song vùng nước đọng vũng hai bên cánh mũi và hàng mi rợp ướt đã tố cáo tiếng khóc thầm lén đó. Những nếp nhăn xô lệch trên gương mặt chồng chất ẩn ức và cô quạnh.

Lần đầu tiên, tôi đã rất ngạc nhiên, tôi hỏi tại sao. Ông ta không trả lời, nói đúng hơn là trả lời vòng vo, ông bảo rằng mình không thể giải thích được. Nguyên nhân chính có thể là cơn hưng cảm vô thức, bộc lộ không kiểm soát khi ông rơi vào trạng thái được âu yếm trong trận giày xéo mạnh mẽ. Cụ thể là từ chiếc roi da.

Tôi nói, “Ông mắc chứng khổ dâm, phải không?”, và lập tức hài lòng vì đã gọi tên chính xác nỗi thống khổ nơi ông. Trước kết luận tàn nhẫn đó, ông ta vẫn im lặng, cũng không hề gật đầu. Nhưng tôi thôi tra khảo thêm nữa, bởi vì tôi đã biết chắc chắc là như vậy rồi.

Tôi ôm lấy ôm, hai bàn tay run rẩy lần trên từng họa tiết mà tôi đã dệt lên. Tôi cũng vừa nhận ra trái tim mình đang bị một thế lực siêu hình dùng roi da quất mạnh, nhiều lần. Tôi bị tổn thương, tôi muốn bật khóc, như ông. Nhưng nước mắt tôi không chảy được.

Tâm trạng đau đớn cùng cực, chúng tôi cứ ôm chặt nhau mà quỳ trên giường. Trước mắt tôi, không gian căn phòng bị bóp méo và biến màu, ngọn đèn bàn thì nhểu ra từng giọt sáng đỏ ngầu, các bức tường rướm máu.

Từ đó, tôi chính thức trở thành tình nhân của ông, trong suốt một thời gian dài, đồng nghĩa mối quan hệ với nỗi đau đớn trộn lẫn khoái lạc.

Nhưng tôi đâu phải là kẻ bạo dâm, cho nên mỗi lần vừa giao hoan vừa hành hạ người bạn tình lớn hơn mình cả chục tuổi, lòng tôi chất chứa nỗi đau xót. Tôi vốn ưa thích sự dịu dàng, nên mỗi khi thấy tấm lưng bầm tím của ông quằn quại dưới cái roi da, tôi không sao chịu được, khẽ nương tay, nhưng ông lại không chấp nhận, còn hét lên van nài. Mạnh nữa, nhanh nữa đi cưng! Nhiều lần tôi muốn bỏ cuộc. Ông nói, đó là nỗi cực khoái kiểu của riêng ông, xin đừng chú ý. Hãy giúp cho ông vui vẻ chốc lát. Và tôi làm tất cả theo đề nghị của ông, tôi làm cho ông, vì ông, chứ không phải vì tôi. Cảm xúc tôi đã hoàn toàn bị nhúng trong chảo dầu sôi từ khi vung lên chiếc roi da lần đầu.

Dẫu sao, tôi vẫn yêu thương ông ấy. Thật lòng! Ông ấy cưng chiều tôi lắm. Ông biết thực hiện những động tác vuốt ve dịu dàng bất kể khi nào tôi đòi hỏi. Ông ta mua cho tôi nhiều thứ, hướng dẫn tôi đọc những cuốn sách tốt, nghe những đĩa nhạc hay, xem những phim ý nghĩa. Quả là thẩm mỹ ông không tồi chút nào, mặc dù nghề nghiệp của ông là một kỹ sư hóa học, nhưng ngày bé ông từng được cho học nhạc, nên cũng có biết chút ít ngón đàn guitar cổ điển. Tôi hỏi ông sao không thử điều chế một công thức hóa học nào đó để loại chứng khổ dâm ra khỏi người. Ông cười hài hước, nói, đấy là sự điều khiển từ não trạng, không có cách gì chữa trị được đâu, ngoại trừ một cách, bào chế thuốc độc hoặc uống một liều axit cho xong đời, thế là hết. Rồi ông bảo, chẳng việc gì tôi phải bận tâm, miễn có tôi là ông thấy hạnh phúc rồi, máu me rơi trên da thịt chẳng nghĩa lý gì. Ông tiết lộ rằng những người tình trước tôi cũng mau chóng ghê rợn trên giường, thậm chí, có kẻ còn nôn thốc ra khi thực hiện. Có lẽ màu đỏ làm tụi nó sợ, ông nói, và gượng cười đau đớn. Vậy nên ông thương tôi lắm, một thứ tình yêu mang vẻ hàm ơn. Tôi sợ hãi sự hàm ơn ấy.

Rồi tôi cũng rời bỏ ông mà đi, kết thúc mối quan hệ kéo dài khoảng hai năm rưỡi. Hai năm rưỡi sống bưng bít trong bức màn nhuốm đỏ dị dạng. Tôi bị ức chế thần kinh và kiệt quệ xúc cảm. Tôi loại bỏ ý nghĩ rằng có cái gì đó bệnh hoạn xen giữa mối quan hệ chúng tôi. Cái roi da ư? Không! Nó chỉ là công cụ nhắm vào nhục cảm, một sextoy ngang hàng với các sextoy khác mà thôi. Tuy tàn bạo, nhưng là một dạng phong phú của kiểu dáng, có lẽ vậy. Nhưng tôi không sao trục xuất nỗi khổ tâm ra khỏi người, mà ngược lại, tôi nhận ra càng ngày mình càng đeo nặng nó hơn. Nó làm tôi khốn khổ, mỗi khi được (hay bị) bên cạnh ông, tôi gần suy sụp. Bởi xét cho cùng, tôi vẫn không sao chịu được những cú quất roi da vùn vụt, điều đó đồng nghĩa với bạo lực. Chính tay tôi thực hiện hành vi bạo lực đó. Tôi thương cơ thể bầm dập của ông, tôi thương bàn tay tôi, và tôi cũng thật ghê tởm chính tôi.

Một tội ác?

Đôi lần tôi tự hỏi, vì lẽ gì tôi nghĩ đến ông nhiều đến thế. Đó thực sự có phải là tình yêu không? Đến giờ câu trả lời vẫn còn bỏ ngỏ. Màn sương mù dày đặc nào đã vây bọc bộ não của tôi, khiến tôi mãi mụ mị trong cơn trì đọng ý thức? Trước ông, tôi chưa từng tiếp xúc một ai lâu bền. Nhưng tôi buộc phải rời xa ông, sau khi để lại một trận quất roi da gần như điên cuồng nhằm làm ông thỏa mãn, đến mức cả tôi và ông đều rã rời, kiệt sức. Kết thúc một ân huệ cho ông hay một tội ác cho tôi?

Sau đó, tôi tìm đọc những tài liệu khoa học phân tích về các trường hợp như ông, tôi hiểu ra nhiều thứ. Có những trải nghiệm còn lớn lao hơn cả kiến thức khoa học nhiều, những thứ vốn lặn sâu vào tiếm thức ta, những thứ mà ta phải ăn nằm cùng nó đến mãn đời mãn kiếp, những thứ hay đột ngột gọi ta vùng dậy lúc nửa đêm, nó treo cổ ta lên xà nhà, bóp nghẹt trái tim ta, đổ thuốc độc vào mồm ta, dùng dao nhọn mổ bụng ta, thít dây kẽm gai vào hạ bộ ta, nó đánh thức trong cõi lòng ta một điều gì đó gần như tan nát, một nỗi ê chề quá lớn, lớn hơn cả cơn đớn đau thể xác hay mất mát tinh thần. Nó là một sự bất lực của cảm giác. Cái cảm giác gần như rỗng không, như đẩy ta vào màn sương mờ mịt không lối thoát. Một cảm giác vô nghĩa đến nỗi ta muốn chết quách cho rồi .

Đôi lần tôi liên tưởng, nếu tôi là ông, tôi sẽ sống ra sao? Hoặc giả nếu tôi mắc chứng bạo dâm, tôi có làm tình bằng cách hành hạ đến mức giết chết ông không? Trời ơi, mỗi lần nghĩ đến đó là tôi muốn phát điên.

Tại sao tôi kể cho cậu nghe chuyện này? Cậu biết không, vì nó có liên quan đến người đàn ông mà cậu đã nhìn thấy nơi hành lang dẫn vào G.world, người đã bắt tay tôi, đã cấy vào tôi những cảm giác kinh hoàng. Chính là ông ấy đấy.

Chưa hết đâu, suốt nhiều năm ròng sau đó tôi không thể yêu được một người nào ra hồn. Chỉ vì mỗi lần chuẩn bị vào cuộc, khi bạn tình cởi quần áo ra, tôi đột nhiên nhìn thấy chiếc thắt lưng. Thật sự, ý thức tôi thời gian này vẫn còn chìm lún trong lớp lớp sương mù dày đặc ấy, nên tôi không chắc những chiếc thắt lưng có hiện diện trong thực tại hay không, nhưng tôi thề là tôi luôn luôn nhìn thấy chúng. Phải, những chiếc thắt lưng bằng da. Đeo bám chặt ở bất kỳ chiếc lưng quần nào. Chúng nằm còng queo trên lưng quần, ngo nghoe một đầu có khóe kim loại lóe sáng đầy đe dọa, như đầu và lưỡi của một con rắn độc kinh hoàng. Nó lộn ngược ký ức tôi, bắt tôi quay lại với chiếc roi da ngày nào. Thế là từng thứ hiện lên mồn một, hàng bao nhiêu chi tiết diễn tiến theo trình tự lớp lang, rõ ràng, sống động, kể cả những bức tường rướm máu đỏ ối. Tôi bàng hoàng run rẩy, cụt hứng hoàn phần, dù tìm mọi cách kích thích nhưng cái đó của tôi không sao lên được. Tuyệt đối không nhúc nhích. Nhưng gã bạn tình thất vọng cay đắng, chúng như bị sỉ nhục, chúng tức giận, nguyền rủa tôi không ngớt, cho rằng tôi đã lừa bịp chúng, tôi bị bất lực nhưng vẫn lừa bịp chúng, để chúng mất một đêm vui vẻ. Quá đáng hơn, một số trong chúng đã không kìm chế nổi tâm trạng phẫn nộ, đã nhổ toẹt vào tôi một bãi khinh bỉ to đùng.

Hậu quả, tôi bị stress một thời gian dài, không dám gần gũi ai. Việc giải tỏa sinh lý một mình, tiếc thay, càng bơm căng quả bóng rỗng trong tôi, đến mức tôi gần muốn nổ tung. Rồi vào lúc khác, tôi lại thấy mình gần đạt trạng thái vô trọng lực. Tôi bước đi trên mặt đất mà như thể đang bay. Tôi thèm muốn trạng thái cân bằng trở lại nơi mặt đất, bởi suốt ngày cứ mãi lơ lửng trên không, nó khiến tôi choáng váng, lo sợ và cáu kỉnh, sẵn sàng găm dao vào lời nói và ném trả tức thì bất cứ ai, trong bất cứ trường hợp nào, như một nỗ lực đâm thủng cái lỗ nhỏ xíu giúp quả bóng xì hơi.

Rồi tôi gặp cậu, không, tôi phát hiện ra cậu mới đúng, vì trước đó chúng ta đã làm việc chung với nhau cũng được một thời gian đủ dài rồi mà, thế là tôi quyết định thử gắn bó đời mình với cậu xem sao. Phải, tôi gắn bó với cậu bởi đơn giản một điều, chưa bao giờ tôi thấy cậu dùng những chiếc thắt lưng da, hoặc giả là cậu có dùng, nhưng có lẽ lớp sương mù vây phủ não tôi đã kịp loãng tan.

Nhưng cậu hãy xác nhận với tôi một lần nữa nhé, rằng trong thời gian tôi quen biết cậu, cậu chưa bao giờ đeo thắt lưng, phải không nào?

Ừ, vậy đấy. Giờ thì tôi đã yên tâm. Cậu thấy không, tôi cũng chẳng bao giờ dùng đến nó. Này những chiếc roi da, xin vĩnh biệt!


***

Kan có vẻ kiệt sức khi kể một mạch câu chuyện lắm tình tiết bất thường. Sau khi dốc cạn ngụm nước ấm tôi mang đến, anh ta trút một hơi thở dài rồi như gắng đẩy ra hết bao nỗi mệt nhọc bấy lâu, rồi từ từ thiếp đi. Tôi nhìn cái dáng nằm sấp của Kan, im lìm như một xác chết. Bất giác, tôi nhìn thấy những họa tiết rối loạn hiện lên trên tấm lưng rộng của Kan, và tôi khẽ lần tay, đếm thầm những lằn roi da đỏ ối trong tưởng tượng.

Này những chiếc roi da, xin đừng quất vào trí nhớ tao những lằn roi ám ảnh. Tao thực lòng muốn vĩnh biệt chúng mày.
...::: Ma quỷ thích phá hoại, chúng thích sự thù hận hơn tình yêu, nhưng ma quỷ không bao giờ nói dối, cũng không bao giờ phản bội, còn trung thành hơn cả những tín đồ trung thành nhất :::...
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»