<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.09.2026 11:20:07 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
Tản văn:
NẮNG QUÊ NHÀ
“Nắng ở đây vẫn là nắng ngày xưa và
linh hồn tôi vẫn là linh hồn năm trước”.
(Đinh Hùng)
Tôi trở lại quê nhà trong tháng tám, nắng vẫn hồn nhiên đốt cháy đến nám những trái bòng, trái bưởi của quê nhà, “nắng tháng tám nóng rám trái bưởi”. Tuy vậy “nắng ở đây vẫn là nắng vàng ngày xưa, linh hồn tôi vẫn là linh hồn năm trước”, thời tiết thay đổi, khí hậu đổi thay, hiện tượng elnino làm thay đổi thời tiết chóng mặt, có lẽ người ta phá rừng đốn cây nhiều nên nắng dữ dội hơn, mùa mưa lũ lụt dữ tợn hơn, núi đồi sạt lỡ nhiều hơn. Thiên nhiên có quy luật tự nhiên cân bằng sinh thái, con người phá cảnh quang đến mức không chịu nổi nên thiên nhiên nổi giận hiện tượng ấy là đương nhiên.
Hàng cây cau mà cha tôi trồng cách đây mấy mươi năm già cổi im lìm không lay động ngọn, một thời trai trẻ như đuôi công lượn lờ hớn hở trong gió sớm mưa chiều, vẽ cảnh nên thơ của vùng nông thôn yên ả.
Đàn trâu bò về chuồng tạo nên cảnh thanh bình nhẹ nhàng mà ấm áp, nhà nhà ai khói bếp còn ôm ấp mái tranh nghèo như ôm ấp mộng thái bình thơ ngây trong ký ức xa xưa hiện về dù thời ấy là chiến tranh gian nan và khó nhọc.
Tôi trở về sau gần phần tư thế thế kỷ lập nghiệp trong Sài Gòn xa tít. Người thành phố vẫn có cảm giác nôn nao trở về mái nhà xưa, một thời ăm ắp kỷ niệm vàng son của tuổi học trò hoa mộng với bao ước mơ bay bỗng đang chờ đón tương lai rạng rỡ một thời.
Tôi dừng lại thật lâu trên khoảng ruộng gò trống, để xem trận tranh tài các thiếu niên đang tranh giành trái bóng da, tiếng reo vui làm tôi nhớ lại thuở còn ở quê nhà, cứ chiều về là tụ tập trên sân bóng như các em bây giờ. Nhớ ơi là nhớ kỷ niệm xưa ùa về thời trẻ trai sôi nổi như các em hôm nay.
Chiều đã xuống thật chậm, ánh nắng chiều vỗ về xuyên qua trên ngọn cây như còn nuối tiếc tia nắng cuối ngày, cố vương lại. Cơn gió nhẹ cũng làm hân hoan tâm hồn người trở lại quê nhà sau bao năn lặn lội nơi đất khách thị thành. Thì ra sự đổi thay nơi chốn cũng làm xao xuyến cảm xúc của con người.
Con đường về nhà nhiều đổi thay, mặt đường cái quan nhà san sát tường vôi sơn nước sáng choang làm thay đổi diện mạo một làng quê nghèo là có thật. Đời sống nông thôn cũng thay đổi tốt hơn từng giờ, từng mùa. Các em nữ sinh cấp hai, ba trở lại tà áo dài trắng muốt làm rộn rã con đường đã tráng nhựa phẳng lì, xe gắn máy các em chạy nhiều hơn, con đường vui hơn khi chúng tôi còn đi học cấp 3. Có điều các em đi ngang tàng quá, hầu như top hàng ba, hàng tư choáng cả nửa mặt đường, bất biết con đường còn nhiều Phương tiện giao thông xuôi ngược.
Chiếc xe Honda của tôi chầm chậm để mắt mình nhận diện từng hàng cây, vườn mít, thỉnh thoảng cánh đồng đã gặt xong còn vạt lúa chín vàng sót lại trên cánh đồng, hương lúa chín thoảng nhẹ, tỏa thơm trên đường tôi như hớp từng cụm cảm xúc bồi hồi khi quay về làng cũ, vườn xưa.
Màu chiều quê nhà cũng đằm thắm hơn buổi chiều rong ruổi trên đường phố Sài Gòn ồn ào náo nhiệt đua tranh với áo cơm thường nhật giữa chốn thị thành bon chen chẳng phút ngưng nghỉ.
Cây nhãn cổ thụ trước nhà từ thời cha tôi trồng thời trai trẻ còn lại quá già cổi chẳng ai chăm sóc cũng ra được mấy chùm trái sắp chín như đợi tôi về tận hưởng vị ngọt quê nhà còn sót lại. Ôi chao, chùm trái không lớn – làm sao lớn nổi khi chẳng có ai chăm bón cũng đủ làm vui lòng tôi, có lẽ nó đợi người về từ miền Nam xa lắc gần phần tư thế kỷ mới có cơ hội trở về mái nhà xưa.
Ngã Du Tử/ SG
NẮNG QUÊ NHÀ
“Nắng ở đây vẫn là nắng ngày xưa và
linh hồn tôi vẫn là linh hồn năm trước”.
(Đinh Hùng)
Tôi trở lại quê nhà trong tháng tám, nắng vẫn hồn nhiên đốt cháy đến nám những trái bòng, trái bưởi của quê nhà, “nắng tháng tám nóng rám trái bưởi”. Tuy vậy “nắng ở đây vẫn là nắng vàng ngày xưa, linh hồn tôi vẫn là linh hồn năm trước”, thời tiết thay đổi, khí hậu đổi thay, hiện tượng elnino làm thay đổi thời tiết chóng mặt, có lẽ người ta phá rừng đốn cây nhiều nên nắng dữ dội hơn, mùa mưa lũ lụt dữ tợn hơn, núi đồi sạt lỡ nhiều hơn. Thiên nhiên có quy luật tự nhiên cân bằng sinh thái, con người phá cảnh quang đến mức không chịu nổi nên thiên nhiên nổi giận hiện tượng ấy là đương nhiên.
Hàng cây cau mà cha tôi trồng cách đây mấy mươi năm già cổi im lìm không lay động ngọn, một thời trai trẻ như đuôi công lượn lờ hớn hở trong gió sớm mưa chiều, vẽ cảnh nên thơ của vùng nông thôn yên ả.
Đàn trâu bò về chuồng tạo nên cảnh thanh bình nhẹ nhàng mà ấm áp, nhà nhà ai khói bếp còn ôm ấp mái tranh nghèo như ôm ấp mộng thái bình thơ ngây trong ký ức xa xưa hiện về dù thời ấy là chiến tranh gian nan và khó nhọc.
Tôi trở về sau gần phần tư thế thế kỷ lập nghiệp trong Sài Gòn xa tít. Người thành phố vẫn có cảm giác nôn nao trở về mái nhà xưa, một thời ăm ắp kỷ niệm vàng son của tuổi học trò hoa mộng với bao ước mơ bay bỗng đang chờ đón tương lai rạng rỡ một thời.
Tôi dừng lại thật lâu trên khoảng ruộng gò trống, để xem trận tranh tài các thiếu niên đang tranh giành trái bóng da, tiếng reo vui làm tôi nhớ lại thuở còn ở quê nhà, cứ chiều về là tụ tập trên sân bóng như các em bây giờ. Nhớ ơi là nhớ kỷ niệm xưa ùa về thời trẻ trai sôi nổi như các em hôm nay.
Chiều đã xuống thật chậm, ánh nắng chiều vỗ về xuyên qua trên ngọn cây như còn nuối tiếc tia nắng cuối ngày, cố vương lại. Cơn gió nhẹ cũng làm hân hoan tâm hồn người trở lại quê nhà sau bao năn lặn lội nơi đất khách thị thành. Thì ra sự đổi thay nơi chốn cũng làm xao xuyến cảm xúc của con người.
Con đường về nhà nhiều đổi thay, mặt đường cái quan nhà san sát tường vôi sơn nước sáng choang làm thay đổi diện mạo một làng quê nghèo là có thật. Đời sống nông thôn cũng thay đổi tốt hơn từng giờ, từng mùa. Các em nữ sinh cấp hai, ba trở lại tà áo dài trắng muốt làm rộn rã con đường đã tráng nhựa phẳng lì, xe gắn máy các em chạy nhiều hơn, con đường vui hơn khi chúng tôi còn đi học cấp 3. Có điều các em đi ngang tàng quá, hầu như top hàng ba, hàng tư choáng cả nửa mặt đường, bất biết con đường còn nhiều Phương tiện giao thông xuôi ngược.
Chiếc xe Honda của tôi chầm chậm để mắt mình nhận diện từng hàng cây, vườn mít, thỉnh thoảng cánh đồng đã gặt xong còn vạt lúa chín vàng sót lại trên cánh đồng, hương lúa chín thoảng nhẹ, tỏa thơm trên đường tôi như hớp từng cụm cảm xúc bồi hồi khi quay về làng cũ, vườn xưa.
Màu chiều quê nhà cũng đằm thắm hơn buổi chiều rong ruổi trên đường phố Sài Gòn ồn ào náo nhiệt đua tranh với áo cơm thường nhật giữa chốn thị thành bon chen chẳng phút ngưng nghỉ.
Cây nhãn cổ thụ trước nhà từ thời cha tôi trồng thời trai trẻ còn lại quá già cổi chẳng ai chăm sóc cũng ra được mấy chùm trái sắp chín như đợi tôi về tận hưởng vị ngọt quê nhà còn sót lại. Ôi chao, chùm trái không lớn – làm sao lớn nổi khi chẳng có ai chăm bón cũng đủ làm vui lòng tôi, có lẽ nó đợi người về từ miền Nam xa lắc gần phần tư thế kỷ mới có cơ hội trở về mái nhà xưa.
Ngã Du Tử/ SG