📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NỖI LÒNG NGƯỜI VIỄN XỨ

3.849 trả lời, 435.331 lượt xem — Trang 13 / 129
TÂM TƯ NGƯỜI Ở  PHƯƠNG XA
 
Tuyết trắng mùa đông có phủ đầy
Lòng người viễn xứ có đổi thay
Ta nguyện hoá thân lò sưởi ấm
Để người bớt lạnh trong đêm nay!
 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0


Xa Xôi...

Gặp em giữa một chiều mơ
Ngỡ tình chấp cánh thỏa chờ vạn niên
Giật mình ôm lấy niềm riêng
Sông thương biển nhớ- đôi miền xa xôi.

Em thật có lỗi người ơi!
Giờ đây đọc mới  hiểu  người nhớ mong...
Sao mình  cứ mãi dối lòng
Ngỡ xa xôi vẫn  ngóng trông lặng thầm...

 
Có chi - tự trách lương tâm?
Mỗi người mỗi phận...xót thầm thêm đau!
Nàng ơi! Ta hiểu vì sao...?
Bởi lòng tự ái quá cao của nàng.
 
SD-TG 
Kỉ niệm xưa chơn tình lưu giữ
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!
Đăng nhập để trả lời
0


ONLINE

Đêm online nhiều vô số kể
Tâm tư buồn! Chẳng thể nào quên (...)
Giây phút đợi gọi tên em đó
Dạ thẩn thờ em có hay chăng???

Tim em dẫu có là giá băng
Cũng  tan khi biết người chờ đợi...
Chỉ tiếc rằng hôm nay em  tới
Đọc tâm tư  người gửi đã lâu...

 
Dù quá khứ, hiện tại hay tương lai
Ta vẫn thế và bao giờ thay đổi
Dõi bước chân...lòng chẳng ngại nông nổi
Mặc ai cười, chế diễu lướt đi xa...!
 

-sd-tg

Kỉ niệm xưa chơn tình lưu giữ
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!
Đăng nhập để trả lời
0
KHÔNG ĐỀ

Bài thơ người viết tặng ai đây,
Mà sao hờn tủi,buồn lắt lay???
Có cả thương hận xen nhung nhớ
Chứa chất tâm tư nỗi vơi đầy....

Biết khuyên nhủ mãi cũng bằng không
Người còn vương nợ với bóng hồng
Nên chỉ ghé qua ,khi người vắng
Sợ vô tình chạm nỗi đau lòng...
-TG-


VÔ ĐỀ...


Thơ anh viết gửi cho gió mây
Than oán-buồn-yêu-nhớ vơi đầy
Định mệnh gây chi nhiều cay nghiệt
Chỉ tủi phận mình…trách ai đây.

Một đời gian khổ lo chưa xong
Dám đâu mộng mơ đến bóng hồng
Mảnh tình vắt vai tìm chẳng thấy
Ai người thông cảm kẻ long đong…

Mặc Nhân Sơn


Giả bộ...


Lời anh khiến đá phải mềm lòng
Còn phải hỏi chi :-ai  cảm thông?
Tài hoa lại có duyên khéo nói,
Như anh  khi nào vắng bóng hồng?

Dẫu anh thở than đời đắng cay
Yêu nhớ vu vơ gửi gió mây
Thế mà khối người ôm mộng tưởng...
Còn anh thì giả bộ không hay..

(Thế mới cao thủ chứ!!![:D][:D][:D])
-TG-



Cám ơn đã quá lời tặng khen
Khiến anh đỏ mặt mắt đỗ ghèn
Tình thơ giăng đón em không vướng [:D][8D]
Còn bảo anh cao thủ...lạ nghen.
 
Bao năm lặng lẻ ngồi buông câu
Nước sông soi bóng bạc mái đầu
Cá lớn cá bé đều lãng tránh
Nhử mồi mà chẳng thấy bóng đâu.
 
Biết rằng em nói đùa cho vui
Ngẩm lại thấy lòng buồn bùi ngùi
Uổng công chờ đợi cá không đến
Vác cần không mà chạy tới lui…[:(][:)]
 
BX. Mặc Nhân Sơn  

Bông lục bình.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-03 21:26:24THƯƠNG GIANG>
Đi câu...
Cám ơn đã quá lời tặng khen
Khiến anh đỏ mặt mắt đỗ ghèn
Tình thơ giăng đón em không vướng
Còn bảo anh cao thủ...lạ nghen...

Bao năm lặng lẻ ngồi buông câu
Nước sông soi bóng bạc mái đầu
Cá lớn cá bé đều lãng tránh
Nhử mồi mà chẳng thấy bóng đâu.

Biết rằng em nói đùa cho vui
Ngẩm lại thấy lòng buồn bùi ngùi
Uổng công chờ đợi cá không đến
Vác cần không cứ chạy tới lui…

Đi câu không được ,chớ ngậm ngùi
Thử thay mồi  khác...đợi hên -sui[;)]
Biết đâu tham mồi cá sẽ cắn...[&amp;:]
Khi ấy  có mà...tít mắt cười[:D][:D][:D]

Thay mồi vẫn chẳng thấy cắn câu
Phải đổi chiến thuật...chớ ngồi lâu.
Tìm khúc sông vắng thả cần đợi
Cá đói gặp mồi...Sẽ đớp mau...[:D][:D][:D]

Nếu thay đủ cách chẳng ăn thua
Bẻ cần   câu  mãi cũng bằng thừa
Ra chợ tìm mua ngay lưới vét
Giăng một mẻ  hốt sạch cá  cua...[:D][;)][8D]

BX. Mặc Nhân Sơn
--ThươngGiang

*)Em chỉ họa theo cho vần và đùa cho vui chứ không có ý gì đâu anh chớ có cả nghĩ rồi  tự ái  đấy nhé![:D][8D][:D]
Đăng nhập để trả lời
0
TÂM TƯ NGƯỜI Ở PHƯƠNG XA

Tuyết trắng mùa đông có phủ đầy
Lòng người viễn xứ có đổi thay
Ta nguyện hoá thân lò sưởi ấm
Để người bớt lạnh trong đêm nay!


Biết nói lời nào cảm tạ đây...
Đêm Đông tha hương...lạnh thân gầy
Tấm lòng người khiến ta ấm lại
Đâu cần lò sưởi...,người có hay...?

NN-TG



Đăng nhập để trả lời
0
ĐÔI LỜI CẠN TỎ


Thu buồn lá rụng rơi rơi
Giang đà trỗi sóng cuốn nơi cuối dòng
Nhân hòa nén chặc cõi lòng
Bản ca ai dệt sắc hồng còn đây.
Sĩ liêm hằng rõ má hây
Đoan trang chính trực chẳng nài sóng to
Lạc chân rớt xuống mặt hồ
Loài người bạc bẽo- mập mờ…điêu ngoa
Kẻ anh hào chẳng đi xa
Ngông nghênh cưỡi gió nhìn ra trường đời
Hái niềm mơ ước rạc rời
Trăng ngà soi bóng di dời bước chân
Sao ai cố chấp tình ân…?
Họa rồi lại xóa phân vân điều gì?
Thơ buồn – ai kết thương bi?
Cùng ai … a rập bởi vì… vì đâu?
Nàng ơi ! Một thuở tình sâu
Hỏi lòng: Lòng nói- nhịp cầu yêu thương!
Rằng muôn kỉ dạ vấn vương
Có tình thâm thúy đêm trường mộng mơ….
Thấu cùng hiểu tận- chơ vơ…!
Tỏ lời uất ức mong chờ hồi âm.
-sd-

SAO CHẲNG CHO HAY...?

Nhân nghĩa luôn thắng gian tà
Bản tình ca ấy vang xa đó người...
Sao trời lấp lánh tỏa soi
Chẳng  còn u ám nữa rồi đêm đen
Cho ai ngồi tựa mạn thuyền
Hay là gửi khúc "Còn duyên"* tặng người?
Khi lòng nhung nhớ đầy vơi
Người ta nhắn gửi bao lời yêu thương
Khác xa tình cảm bình thường
Nói sao cho hết vấn vương trong lòng
Thấy  người hờ hững như không
Cay hoen mắt lệ ngóng trông bao giờ?
Đắng gì ở những dòng thơ
Buồn
nào còn đọng để ngơ ngẩn lòng...?????

LL-TG

&lt;

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

TÂM TƯ NGƯỜI Ở PHƯƠNG XA

Tuyết trắng mùa đông có phủ đầy
Lòng người viễn xứ có đổi thay
Ta nguyện hoá thân lò sưởi ấm
Để người bớt lạnh trong đêm nay!


Biết nói lời nào cảm tạ đây...
Đêm Đông tha hương...lạnh thân gầy
Tấm lòng người khiến ta ấm lại
Đâu cần lò sưởi...,người có hay...?

NN-TG



Ta vẫn mong em đến từng ngày
          Chiếc cầu dải yếm vẫn còn đây
        Bao giờ trở lại sông thương cũ
           Nhớ mãi ngàn sau giấc mộng này!
 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
GIĂNG LƯỚI

Đi câu không được ,chớ ngậm ngùi[:)]
Thử thay mồi khác...đợi hên -sui[;)]
Biết đâu tham mồi cá sẽ cắn...
Khi ấy có mà...tít mắt cười[:D][8D][:D]

Thay mồi vẫn chẳng thấy cắn câu
Phải đổi chiến thuật...chớ ngồi lâu.
Tìm khúc sông vắng thả cần đợi
Cá đói gặp mồi...Sẽ đớp mau...[&amp;:][&amp;:][&amp;:]

Nếu thay đủ cách chẳng ăn thua
Bẻ cần, câu mãi cũng bằng thừa[:(]
Ra chợ tìm mua ngay lưới vét
Giăng một mẻ hốt sạch cá cua...[:D][:D][:D]

Nghe em…bẻ cần mua lưới giăng
Bắt con cá lớn cho được bằng
Anh sẻ theo đuổi đến cùng tận
Dù gặp nhiều vất vả khó khăn.

Sông Thương thả lưới kín hai đầu
Xem con tim lặn trốn nơi đâu
Tình thơ anh rải đầy đều khắp
Khiến em ngôp thở phải cắn câu…

Kế hoạch xem ra cũng khả thi[;)][&amp;:][8D]
Hai đầu giăng lưới...chẳng lo gì...
Phen này  bao cá anh bắt hết[;)][;)][;)]
Trúng mánh,lên đời...mấy ai bì...?[:)][8D][:D]

Đánh bắt ở đâu cũng được thôi
Có em hợp sức bày cách rồi
Biển rộng mênh mông, anh thoả sức...
Sông nhà cá bé[:)]....Tha nhé người...[:D][:D][:D]
 
BX. Mặc Nhân Sơn -Thương Giang
 
Đăng nhập để trả lời
0
 TÂM TƯ NGƯỜI Ở PHƯƠNG XA

Tuyết trắng mùa đông có phủ đầy
Lòng người viễn xứ có đổi thay
Ta nguyện hoá thân lò sưởi ấm
Để người bớt lạnh trong đêm nay!

Biết nói lời nào cảm tạ đây...
Đêm Đông tha hương...lạnh thân gầy
Tấm lòng người khiến ta ấm lại
Đâu cần lò sưởi...,người có hay...?

Ta vẫn mong em đến từng ngày
Chiếc cầu dải yếm vẫn còn đây
Bao giờ trở lại sông thương cũ
Nhớ mãi ngàn sau giấc mộng này!

Sông Thương phiêu dạt mãi trời Tây
Chiều chiều dõi theo cánh nhạn bay
Muốn gửi về người bao nỗi nhớ
Chạnh lòng đất khách...mắt nhoè cay...

NN-TG
_____________________________

yêu thương và tha thứ


Đăng nhập để trả lời
0
GIĂNG LƯỚI
 
Đi câu không được ,chớ ngậm ngùi
Thử thay mồi  khác...đợi hên -sui[;)]
Biết đâu tham mồi cá sẽ cắn...[&amp;:]
Khi ấy  có mà...tít mắt cười[:D][:D][:D]

Thay mồi vẫn chẳng thấy cắn câu
Phải đổi chiến thuật...chớ ngồi lâu.
Tìm khúc sông vắng thả cần đợi
Cá đói gặp mồi...Sẽ đớp mau...[:D][:D][:D]

Nếu thay đủ cách chẳng ăn thua
Bẻ cần,   câu  mãi cũng bằng thừa
Ra chợ tìm mua ngay lưới vét
Giăng một mẻ  hốt sạch cá  cua...

 
Nghe em…bẻ cần mua lưới giăng
Bắt con cá lớn cho được bằng [:D][:D]
Anh sẻ theo đuổi đến cùng tận
Dù gặp nhiều vất vả khó khăn.
 
Sông Thương thả lưới kín hai đầu
Xem con tim lặn trốn nơi đâu
Tình thơ anh rải đầy đều khắp
Khiến em ngôp thở phải cắn câu…[:D][8D][:D]
 
BX. Mặc Nhân Sơn -Thương Giang

Bông lục bình.
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi nhớ...

Quê hương...nỗi nhớ cồn cào
Xa quê mới thấy ca dao mượt mà...
Mới  yêu bến nước cây đa...
Yêu con sông nhỏ hiền hoà uốn quanh...
Xa quê thương lắm mái tranh,
Bóng tre cong rủ mát xanh quê nghèo...
Bao năm mang nỗi nhớ theo
Tuổi thơ ngày ấy cánh diều bay cao...
Bây giờ ngồi ngắm trăng sao
Se lòng  nỗi  nhớ...ai nào thấu chăng???



 
Nhớ quê lòng dạ cồn cào
Sao không nhắc đến lời nào cho anh
Em đi bỏ lại lều tranh
Để anh trống vắng mà đành vội quên
Mặc cho sống kiếp lênh đênh
Thản nhiên cất bước sang bên xứ người
Đi tìm hạnh phúc thắm tươi
Nhà cao cửa rộng vui cười ngã nghiêng
Vậy mà than thở ưu phiền
Quê nhà nỗi nhớ triền miên trong lòng
Nhớ con đò nhỏ bến sông
Nhớ giàn bầu bí trổ bông hoa vàng
Điệu hò quan họ nhặt khoan
-“Xổ lồng chim sáo vội sang sông rồi”…

Quê người mãi tận xa xôi
Xin đừng nhớ đến quê tôi thêm buồn…
 
Mặc Nhân Sơn - Thương Giang

Cung kiếm xin nhường trang tuấn kiệt
Cầm thư góp trả nợ với đời
Đăng nhập để trả lời
0
NHỚ QUÊ
Nhớ quê lòng dạ cồn cào
Sao không nhắc đến lời nào cho anh
...

Nhớ quê hương vẫn để dành
Niềm  riêng khắc khoải thâu canh cho người...
Thu về đếm lá vàng rơi
Đông sang tuyết lạnh...đầy vơi  nỗi lòng.
Xuân tha hương ...lại nhớ mong
Hạ về   ấm áp ,xuôi dòng nước trôi
Mang nửa vầng trăng đơn côi
Từ nơi đất khách xa xôi gửi về.
Ghép với nửa mảnh trăng quê
Cho trăng tròn vẹn lời thề hôm nao...
Quê hương...nỗi nhớ cồn cào.
Bởi còn cha mẹ...quên sao cho đành.
Họ hàng,ruột thịt, chị anh...
Bà con lối xóm...đừng ganh nhé người...
Nhớ quê..gói trọn tình rồi..
Chung  riêng -tha thiết , chia bôi có cần?
Yêu quê hương có người thân
Nhớ quê...trong đó có phần nhớ anh.
Chớ vội trách ngọt như...chanh[:D]
Khiến em oan ức buông mành...Tủi thân[:(][:(][:(]

Thương Giang

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-18 02:18:38THƯƠNG GIANG>
Tình Nghèo

Tình nghèo mà vẫn nên thơ
Ngoài đời chắc chẳng bao giờ có đâu
Thiếu hụt, chồng/vợ trước sau:
Bất hòa, cãi cọ bỏ nhau là thường.

Lúc đầu, khi mới yêu đương
Cô/cậu lý tưởng, ngỡ luôn vững lòng
Thực tế ai cũng trông mong
Ấm no, hạnh phúc, tiền nong đủ xài...

Chứ lo chạy gạo mỗi ngày
Áo/cơm nặng gánh còng vai sướng gì?
Lãng mạn như cánh chim Di
Trở trời, đổi gió... bay đi mất liền...

Nhiều thứ nền tảng trên tiền
Trắng tay, cháy túi lắm phiền, kém vui
Chỉ dân nhàn hạ rung đùi
Thả hồn theo gió, ngủ vùi trong mơ!

Thời buổi  bây giờ...(Đ)

Đành  rằng cuộc sống bây giờ
Ranh ma cũng  lắm ,ngẩn ngơ cũng nhiều.
Bạc tiền mua bán tình yêu.
Thì chuyện  chung thủy.. , là điều viễn vông...

Cho nên nhiều cặp vợ chồng
Bất hòa,cãi cọ cũng không lạ gì...
Giầu sinh phú quí lễ nghi
Khi tiền bạc hết...chia ly là thường.

Mộng mơ ,lãng mạn yêu thương
Còn đâu khi chuyện mắm ,tương rau cà...
Lo còng lưng chuyện cửa nhà
Áo cơm chiếm góc thơ-hoa thủa nào...

Tình nghèo giờ có là bao...?
Thời buổi thực dụng,thanh cao khó còn...
Thà đừng biết đỡ thấy buồn
Tin tình thơ để đời luôn mầu hồng...

Trọng Văn -Thương Giang 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-05 01:00:29THƯƠNG GIANG>
Sầu thu

Thu giờ đâu còn nữa
Tàn  héo theo ngày trôi
Gió heo may gõ cửa
Lạnh sang.Cuối mùa rồi...
Đêm rả rích mưa rơi
Thâu canh ru giấc ngủ

Lòng ngập kỷ niệm cũ
Ai  thấu hiểu cho  chăng?
Rưng rưng ... nhặt mảnh trăng
Lệ tràn hoen mi mắt
Nỗi buồn lòng đau thắt
Sầu trút mãi chẳng vơi
Chia  nhỏ chút niềm vui
Xa xôi đem trao tặng

Trách [color="#ff00cc"]thu giờ lạnh vắng
Người xưa chẳng trở về...?
Giả vờ ,quên tái  tê
Dối lòng ,giấu niềm nhớ
Điêu đứng và khổ sở
Ngoa ngôn lắm miệng đời...

[color="#339900"]Nhẫn[color="#ff00cc"] nại hứng chịu thôi
Tâm tư buồn nhân thế
Cấu kết thành quần thể
Xé nát niềm tin yêu
Vỡ vụn trong cô liêu
Òa như dòng thác chảy
Con đường kỷ niệm ấy
Tim  tím chiều ...Còn đâu?
[/color][/color]
[/color]
Thương Giang

Đăng nhập để trả lời
0
BẬN LÒNG...


Sông Giang nước chảy êm đềm
Trời Lam nắng nhạt ta tìm...đắm say!
Hiu hiu gió thỏang mây bay
Soi in đáy nước lòng ai dạt dào!
Đất trời hòa quyện một màu
Trong xanh thoáng mát - vườn đào là đây!
Hòa mình tận hưởng ngất ngây
Còn gì hạnh phút- nước mây chan hòa!!!
-LL-

TRI KỶ...

Trời mây sông nước...bao la.
Thiên nhiên rộng khắp cỏ hoa nhiều.
Lạc Loài tìm chốn tin yêu.
Gửi niềm tâm sự sớm chiều...nơi đây.
Vườn thơ...như để giãy bày
Bao nhiêu tình cảm dâng đầy trang thơ.
Đừng buồn lòng chuyện vẩn vơ
Mình luôn là bạn bao giờ khác đâu.
Dù ai đổ lửa vào dầu,
Mình vẫn tri kỷ với nhau suốt đời...
-TG-
 
Cảm thông

Quí nhau cần nhất một lời
Vẹn gìn tấc dạ ngời ngời tâm linh
Mỗi ngày xây đắp niềm tin
Dưỡng nuôi, nẩy nở thâm tình đôi ta
Bởi vì cuộc sống phong ba
Gió gào mưa dội sương sa bốn mùa.
Từ nay chẳng thể nói đàu
Bình minh chim hót gió lùa tóc mây
Lòng hân hoan toả ngàn cây
Đan tay bền chặt dựng xây ân tình.
-LL-

Muội -Huynh
 
Thâm giao tình nghĩa Muội -Huynh.
Bao năm vẫn toả lung linh sắc mầu.
Đừng buông lời ngỏ thương nhau.
Có người đã trách làm đau lòng nàng...
Em luôn minh bạch rõ ràng.
Chẳng bao giờ muốn trái  ngang chuyện tình.
Trời lam  hồng ánh bình minh.
Nhớ thường qua đó thơ tình gửi trao.
Chúng mình còn trẻ nữa đâu.
Câu thơ  chữ nghĩ hiểu nhau...được rồi.
Đừng câu nệ...nhé anh ơi!
Khi nào thật rảnh qua chơi thăm vườn.
Em không muốn để buồn vương
Để anh  khó xử nên nhường  lời thơ.
Mặc ai bóng gió vu vơ.
Lòng mình ngay thẳng bao giờ thẹn đâu?
-Thương Giang-
Đăng nhập để trả lời
0
NỬA GIẤC MƠ

Nơi đây ca khúc tương cầu
Bạn bè tứ hải trúc bầu tâm tư
Lời thương lời nhớ... xem như
Tình ân nghĩa trọng rót từ đáy tim
Cớ chi...trăng nhạt bên thềm?
Gió sầu, sao lặn.. biết tìm phương nao?
Vườn thơ... tâm sự gửi trao...
Chút lòng tri ngộ lẻ nào... phiền nhau.
Bao ngày ta hái trăng sao...
Không nơi lưu trử ra vào thẩn thơ!
Đêm về nửa giấc mộng mơ
Bay qua khung cửa vu vơ địa đàng.
-LL-

Thân  tình đâu vơi...
.
Hãy thả hồn mộng lang thang
Hãy mơ trọn giấc mộng vàng người ơi!
Trong vườn thơ cứ dạo chơi.
Thân tình bằng hữu có dời đổi đâu?
Em chưa quên những ngày đầu
Mới vào thư quán nhịp cầu là anh
Giúp em ý thật chân thành
Những  khi em vắng nằm canh cả vườn...
Ơn ấy em khắc ghi luôn
Nhưng lâu không hoạ chớ buồn nghe anh.
Dòng đời gấp khúc loanh quanh.
Em vào thư quán hiền  lành  với thơ.
Không mong ồn ã bao giờ
Không muốn ai đó mượn thơ quá lời...
Quen anh mình hoạ thơ đôi.
Giờ chẳng sang đó tiếp  lời thơ anh.
Em  ít chữ  ,kém học hành.
Câu thơ  chưa vỡ  nên đành...lặng thinh.
Vắng em vẫn ngập hoa xinh
[color="#ff6600"]Em không sang đó...thân tình  nào vơi... [/color]
-Thương Giang-

Đăng nhập để trả lời
0
NGẨN NGƠ

Tìm ai chẳng biết tìm ai
Trời quang mây tạnh gió lay- hững hờ!
Tìm ai tìm đến bao giờ?
Tim ai thổn thức đợi chờ ai đây!
Rảo quanh mấy lượt nắng đầy
Trăng nghiêng mấy nẻo vẫn ngây trơ nhìn.
Tìm đâu sương đọng lung linh
Tiếng chim lảnh lót bình minh gợi lòng...!
Ta về nhớ mối tơ hồng...
-SD-

NHỚ NGƯỜI

Ta về nhớ mối tơ hồng...
Nhưng quên nỗi nhớ con sông xưa rồi..
Trời xanh buông nắng lả lơi.
Thả hương,thả sắc gọi mời dừng chân.
Ngắm trời... nhớ nước bần thần
Tiếc rằng không thể phân thân đôi đường
Sông trong mặt nước như gương
Ta muốn trao nhớ gửi thương cho người...
Ngước lên...xanh ngắt bầu trời...
Giật mình...thôi giữ lại lời yêu  thương.
Khổ đau nỗi nhớ đêm trường...
Trời mây ,song nước  tơ vương cõi  lòng...
Trăng nghiêng soi bóng  dòng sông,
Nhớ ai chất chứa...nói  không thành lời...
Câu thơ nghẹn đắng  làn môi..
Nhớ thương ,day dứt...mong người hiểu ta...?
Thương Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-30 01:57:02THƯƠNG GIANG>
TRỞ LẠI VƯỜN XƯA

Thăm vườn xưa dệt thơ ca
Nào lan, nào cúc... hương hoa ngạt ngào
Chim muông dáo dác bay ào
Ngoảnh trông nhìn ngắm vẫy chào hót vang
Giữ vườn thay chủ Thương Giang
Nàng ơi có biết dặm đàng tìm em?
Bình thơ xướng họa bên thềm
Mấy bầu rượu nhạt làm mềm môi anh
Vầng trăng chếch choáng tàn canh
Gót son chủ nhỏ loanh quanh phương nào?
-LL-

Mãi vậy...

Chủ vườn đi nhặt ánh sao
Kết thành vương miện gửi trao...làm quà
Bận xâu giọt nước mắt ngà
Của ai rớt lại hôm qua ngoài vườn...
Ban ngày chủ vắng nhà luôn,
Múi giờ lại lệch...cũng buồn lắm thay.
Nhiều khi dạo diễn đàn này
Thi hữu ngủ cả...ai hay hoạ cùng...
Gặp nhau tay bắt mặt mừng...
Người quen chớ có ngại ngùng người ơi!
Thương Giang thì mãi vậy thôi
Trước sau một dạ yêu đời và thơ...

Thương Giang

Ngu ngơ...

Để lòng ai mãi ngu ngơ
Trông trời trông đất mộng mơ mây ngàn...
Buồn thay lẻ bóng dặm đàng
Nhớ thương chẳng thể... mơ màng tan nhanh.
Sầu theo nhịp trống sang canh
Khúc tơ rối nhịp vương cành lắt lay
Mộng vàng biết gửi cho ai
Se mành chỉ thắm dệt dài thảm nhung.
Đời này ta chẳng nhịp chung
Ngậm vành kiếp khác ung dung vẹn thề?
-LL-

Đừng vương... (đ)

Trăm năm giữ mãi nét quê
Ngàn năm vẫn nhớ đường về chốn xưa...
Phải đâu sớm nắng chiều mưa
Tham vàng bỏ ngãi thiếu thừa trước sau...
Một lời hứa vẫn khắc sâu..
Một lời ước hẹn như câu thề nguyền...
Anh hào ghé bến thuyền quyên
Chớ trách Nguyệt Lão se duyên chẳng thành...
Thôi về nơi ấy trời xanh
Mỗi sớm thức giấc  trong lành ban mai...
Đừng vướng buồn nhớ nhung  ai
Để lòng day dứt thương hoài làm chi...
Thương Giang

Đăng nhập để trả lời
0
VU VƠ...

" Vườn thơ" lấp lánh trăng sao

Gợi lên nhung nhớ biết bao ấm nồng
Người xa mà vẫn nhớ mong
Vườn thơ  một thủa  vun trồng cùng em...
Mỗi đêm trăng bước ra thềm
Nhớ câu thơ họa ngọt mềm...thiết tha...
Cố quên càng nhớ diết da
Bàn chân quen lối   đến nhà người xưa...
...Lang thang đi dưới chiều mưa...
Nỗi buồn như lưới ai vừa bủa giăng...
Mưa nên chẳng thấy chị Hằng
Buồn nên chẳng thấy sông Trăng hiền hòa...
Một dòng sông chảy rất xa...
Để cho thương nhớ vỡ òa trong ai...
-TG-
Đăng nhập để trả lời
0
LẼ NÀO...

Lẽ nào từ biệt người ơi!

Câu thơ buồn thế ..Mong người...đừng đi!
Đời người sóng gió...nhiều khi...
Vững tâm  đừng nản...chuyện gì cũng qua...
Ngày mai trên bước đường xa
Kỷ niệm Thư quán...món quà khó quên!
-TG-

Đăng nhập để trả lời
0
Buồn vì sợ...

Hôm nay buồn quá muội yêu ơi!
Lang thang trong diễn đàn dạo chơi
Tỷ thấy biết bao điều lạ lẫm...
Nếu không đến đó...sao hiểu người...

Tỷ nhủ lòng mình...thận trọng ngay
Phòng khi gặp những chuyện không hay...
Thư riêng , thơ đối...làm nhân chứng...
Là đòn trả đũa...đáng sợ thay....
Thương Giang

Đăng nhập để trả lời
0
Vườn Xưa
Vườn thơ - ta vắng bao ngày

Nay thời trở lại tìm hoài chẳng ra
Hẳn là chẳng nhận ra ta
Bên vườn ngơ ngẩn...sương sa mắt mờ.
-sd-

Bỏ vườn lâu mới  ngẩn ngơ
Vườn xưa lối cũ bao giờ đổi thay?
Chớm thu se lạnh  heo may
Một chiều cả gió vương đầy...lá rơi...
Thương Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-05 01:31:52THƯƠNG GIANG>
Tự ngẫm suy

Ta lặng lẽ đọc lại  trang thơ.
Dẫu thời gian phủ lớp bụi mờ
Vẫn còn đó- vẹn nguyên cảm xúc
Tấm lòng ngay -đâu thẹn bao giờ...


Những bài thơ  cũ vẫn còn đây
Nếu có đọc lại...người sẽ hay
Không đến họa cùng,ta đã nói.
Chẳng hề quanh co,dạ thẳng ngay

Có điều  tự  trách mình
  vô tâm
Mình vắng người vẫn ghé lại thăm
Lưu thơ trang sau  đâu  hay biết
Bặt  tín với người chẳng hồi âm...

Dẫu buồn người có cố chấp đâu?
Vẫn dõi bước theo..."kẻ cứng đầu"
Vẫn gửi hoa tặng trong ngày lễ
Khiến ta day dứt mãi về  sau...

Phải trái ,tính ta vốn phân minh
Trót sai ,ta nhận lỗi về mình
Mong người chẳng chấp kẻ đãng trĩ
Trước,sau luôn biết trọng nghĩa tình...

-TG-


  Xa Xôi...

Gặp em giữa một chiều mơ
Ngỡ tình chấp cánh thỏa chờ vạn niên
Giật mình ôm lấy niềm riêng
Sông thương biển nhớ- đôi miền xa xôi.

Em thật có lỗi người ơi!
Giờ đây đọc mới hiểu người nhớ mong...
Sao mình cứ mãi dối lòng
Ngỡ xa xôi vẫn ngóng trông lặng thầm...

Có chi - tự trách lương tâm?
Mỗi người mỗi phận...xót thầm thêm đau!
Nàng ơi! Ta hiểu vì sao...?
Bởi lòng tự ái quá cao của nàng.

Em vốn chẳng  biết dịu dàng
Cộng thêm tính nết bướng- ngang cua bò...
Người hiểu còn thông cảm  cho
Nếu không chắc sẽ  ,dày vò trách thân...

SD-TG


_____________________________

Kỉ niệm xưa chơn tình lưu giữ
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÔI LỜI CẠN TỎ


Thu buồn lá rụng rơi rơi
Giang đà trỗi sóng cuốn nơi cuối dòng
Nhân hòa nén chặc cõi lòng
Bản ca ai dệt sắc hồng còn đây.
Sĩ liêm hằng rõ má hây
Đoan trang chính trực chẳng nài sóng to
Lạc chân rớt xuống mặt hồ
Loài người bạc bẽo- mập mờ…điêu ngoa
Kẻ anh hào chẳng đi xa
Ngông nghênh cưỡi gió nhìn ra trường đời
Hái niềm mơ ước rạc rời
Trăng ngà soi bóng di dời bước chân
Sao ai cố chấp tình ân…?
Họa rồi lại xóa phân vân điều gì?
Thơ buồn – ai kết thương bi?
Cùng ai … a rập bởi vì… vì đâu?
Nàng ơi ! Một thuở tình sâu
Hỏi lòng: Lòng nói- nhịp cầu yêu thương!
Rằng muôn kỉ dạ vấn vương
Có tình thâm thúy đêm trường mộng mơ….
Thấu cùng hiểu tận- chơ vơ…!
Tỏ lời uất ức mong chờ hồi âm.
-sd-

SAO CHẲNG CHO HAY...?

Nhân nghĩa luôn thắng gian tà
Bản tình ca ấy vang xa đó người...
Sao trời lấp lánh tỏa soi
Chẳng  còn u ám nữa rồi đêm đen
Cho ai ngồi tựa mạn thuyền
Hay là gửi khúc "Còn duyên"* tặng người?
Khi lòng nhung nhớ đầy vơi
Người ta nhắn gửi bao lời yêu thương
Khác xa tình cảm bình thường
Nói sao cho hết vấn vương trong lòng
Thấy  người hờ hững như không
Cay hoen mắt lệ ngóng trông bao giờ?
Đắng gì ở những dòng thơ
Buồn
nào còn đọng để ngơ ngẩn lòng...?????

LL-TG

&lt;
Đăng nhập để trả lời
0

Đi câu...
Cám ơn đã quá lời tặng khen
Khiến anh đỏ mặt mắt đỗ ghèn
Tình thơ giăng đón em không vướng
Còn bảo anh cao thủ...lạ nghen...

Bao năm lặng lẻ ngồi buông câu
Nước sông soi bóng bạc mái đầu
Cá lớn cá bé đều lãng tránh
Nhử mồi mà chẳng thấy bóng đâu.

Biết rằng em nói đùa cho vui
Ngẩm lại thấy lòng buồn bùi ngùi
Uổng công chờ đợi cá không đến
Vác cần không cứ chạy tới lui…

Đi câu không được ,chớ ngậm ngùi
Thử thay mồi  khác...đợi hên -sui[;)]
Biết đâu tham mồi cá sẽ cắn...[&amp;:]
Khi ấy  có mà...tít mắt cười[:D][:D][:D]

Thay mồi vẫn chẳng thấy cắn câu
Phải đổi chiến thuật...chớ ngồi lâu.
Tìm khúc sông vắng thả cần đợi
Cá đói gặp mồi...Sẽ đớp mau...[:D][:D][:D]

Nếu thay đủ cách chẳng ăn thua
Bẻ cần   câu  mãi cũng bằng thừa
Ra chợ tìm mua ngay lưới vét
Giăng một mẻ  hốt sạch cá  cua...[:D][;)][8D]

BX. Mặc Nhân Sơn
--ThươngGiang

*)Em chỉ họa theo cho vần và đùa cho vui chứ không có ý gì đâu anh chớ có cả nghĩ rồi  tự ái  đấy nhé![:D][8D][:D]
Đăng nhập để trả lời
0
GIĂNG LƯỚI

Đi câu không được ,chớ ngậm ngùi
Thử thay mồi khác...đợi hên -sui
Biết đâu tham mồi cá sẽ cắn...
Khi ấy có mà...tít mắt cười

Thay mồi vẫn chẳng thấy cắn câu
Phải đổi chiến thuật...chớ ngồi lâu.
Tìm khúc sông vắng thả cần đợi
Cá đói gặp mồi...Sẽ đớp mau...

Nếu thay đủ cách chẳng ăn thua
Bẻ cần, câu mãi cũng bằng thừa
Ra chợ tìm mua ngay lưới vét
Giăng một mẻ hốt sạch cá cua...

Nghe em…bẻ cần mua lưới giăng
Bắt con cá lớn cho được bằng
Anh sẻ theo đuổi đến cùng tận
Dù gặp nhiều vất vả khó khăn.

Sông Thương thả lưới kín hai đầu
Xem con tim lặn trốn nơi đâu
Tình thơ anh rải đầy đều khắp
Khiến em ngôp thở phải cắn câu…

Kế hoạch xem ra cũng khả thi
Hai đầu giăng lưới...chẳng lo gì...
Phen này  bao cá anh bắt hết
Trúng mánh,lên đời...mấy ai bì...?

Đánh bắt ở đâu cũng được thôi
Có em hợp sức bày cách rồi
Biển rộng mênh mông, anh thoả sức...
Sông nhà cá bé....Tha nhé người...

BX. Mặc Nhân Sơn -Thương Giang
 
Đăng nhập để trả lời
0
KHÔNG ĐỀ

Bài thơ người viết tặng ai đây,
Mà sao hờn tủi,buồn lắt lay???
Có cả thương hận xen nhung nhớ
Chứa chất tâm tư nỗi vơi đầy....

Biết khuyên nhủ mãi cũng bằng không
Người còn vương nợ với bóng hồng
Nên chỉ ghé qua ,khi người vắng
Sợ vô tình chạm nỗi đau lòng...
-TG-


VÔ ĐỀ...


Thơ anh viết gửi cho gió mây
Than oán-buồn-yêu-nhớ vơi đầy
Định mệnh gây chi nhiều cay nghiệt
Chỉ tủi phận mình…trách ai đây.

Một đời gian khổ lo chưa xong
Dám đâu mộng mơ đến bóng hồng
Mảnh tình vắt vai tìm chẳng thấy
Ai người thông cảm kẻ long đong…

Mặc Nhân Sơn


Giả bộ...


Lời anh khiến đá phải mềm lòng
Còn phải hỏi chi :-ai  cảm thông?
Tài hoa lại có duyên khéo nói,
Như anh  khi nào vắng bóng hồng?

Dẫu anh thở than đời đắng cay
Yêu nhớ vu vơ gửi gió mây
Thế mà khối người ôm mộng tưởng...
Còn anh thì giả bộ không hay..

(Thế mới cao thủ chứ!!!)
-TG-



Cám ơn đã quá lời tặng khen
Khiến anh đỏ mặt mắt đỗ ghèn
Tình thơ giăng đón em không vướng
Còn bảo anh cao thủ...lạ nghen.
 
Bao năm lặng lẻ ngồi buông câu
Nước sông soi bóng bạc mái đầu
Cá lớn cá bé đều lãng tránh
Nhử mồi mà chẳng thấy bóng đâu.
 
Biết rằng em nói đùa cho vui
Ngẩm lại thấy lòng buồn bùi ngùi
Uổng công chờ đợi cá không đến
Vác cần không mà chạy tới lui…
 
BX. Mặc Nhân Sơn  

_____________________________


Bông lục bình
Đăng nhập để trả lời
0
Giá như...

Mong có anh những lúc này
Bên em chia sẻ đắng cay vơi nhiều...
Lang thang với nỗi cô liêu
Mưa thu lạnh lẽo ...Em, chiều cô đơn...

Em…anh chẳng khác gì hơn
Yêu nhiều mà vẫn tay trơn vuột tình
Chiều thu thơ thẩn một mình
Lá rơi ngập lối nhớ hình bóng ai
Tóc buồn nên gió thôi bay
Âm thầm lê bước đường dài lạnh tanh…

Chân qua lối cũ , bước nhanh
Sợ kỷ niệm gợi bóng anh thủa nào...
Gió lùa tiếng lá lao xao.
Thì thầm đâu đó ngọt ngào lời xưa...
Em giờ đi dưới chiều mưa
Còn anh nơi ấy...gió lùa đơn côi....

Nhớ em sầu đọng mắt môi
Hai đứa cách biệt xa xôi nghìn trùng
Bao giờ mới được tao phùng
Đường xưa lối cũ bước cùng bên nhau
Chiều thu lá rụng lao xao
Gió vờn tóc rối ngọt ngào nụ hôn...

Có anh vơi nhẹ nỗi buồn
Bên anh quên hết dỗi hờn ngày qua.
Không còn cách biệt hai ta
Lời thương anh gửi dẫu xa cũng gần...
Cuộc đời đầy nỗi gian truân,
Đắng cay,hạnh phúc...mình cần cho nhau

Lời em thắm thiết biết bao
Tình trong như đã *…nở nào rời xa
Không gì ngăn cách tình ta
Đồng lòng ước hẹn phôi pha sao đành
Em nhé !..về sống bên anh
Tình đầu tình cuối...chỉ dành em thôi… 


Tha hương chim mỏi cánh rồi

Mong anh  bến đỗ  suốt đời bình yên
Để em-phận gái thuyền quyên
Bến trong tin gửi trao duyên trọn đời.
Ước tình mình giống   Sam thôi
Bên nhau quấn quýt  chẳng dời xa đâu...

Con sam quấn quýt có đôi

Còn mình hai đứa xa xôi tách rời
Yêu nhau đưa đẩy bằng lời
Để anh ôm trọn khoảng trời nhớ thương... 

Thương Giang-Mặc Nhân Sơn


_____________________________


Tính sổ đời
Đăng nhập để trả lời
0
Mộng ước sông Thương


Sông chảy về đâu nơi cuối trời
Thương hoài dáng ngọc của em tôi
Thăm thẳm hồ thu trong đáy mắt
Thẳm trái tim này dẫu xa xôi

Đôi lòng chung nguyện một ngày mai
Bờ môi ấm lại tháng năm dài
Mênh mông trời nước giờ tương ngộ
Mang trọn tình nồng chẳng phôi phai

Thuyền tôi khát mộng nơi biển xanh
Tình em nâng bước chân độc hành
Tôi tìm ngàn năm một bờ bến
Ghé dừng chỉ em với trăng thanh..

Bến mơ bến mộng giữa cuộc đời
Thơ đan nỗi nhớ như trùng khơi
Rước trăng đón gió về trên sóng
Nàng là mộng ước của riêng tôi...


Sông trong in soi bóng mây trời
Ngân nga tiếng sáo trúc buông lơi...
Lấp nỗi ưu tư...hay mời gọi
Lánh xa tất cả ...về  đây thôi...

Nắng  như vàng rắc xuống mặt sông
Thu chở heo may với nỗi lòng
Trải niềm cô liêu theo nắng gió
Vàng cả chiều nay người biết không?

Bao nhiêu năm tháng cách xa nhau 
Người đi kẻ ở ,chất ngất sầu
Thương người chờ đợi trong hoài vọng
Nhớ nhung mòn mỏi bạc mái đầu...

Gửi  bao tâm tư  vào gió mây...
Tình yêu nỗi nhớ...luôn ắp  đầy
Nồng nàn trao nhau,mình thề hẹn,
Sang sông người  trở lại có ngày....

Ngân Giang-Thương Giang
_________________
____________

Nếu có ước muốn trong cuộc đời này.
Hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại.



Đăng nhập để trả lời
0