Em về trong giấc mơ anh
Dẫu bây giờ chẳng còn bé bỏng
Quá nửa đời say sóng tình ư...?
Em hỏi lòng ...tình thật hay hư
Mà gieo vào trong nhau nỗi nhớ...?
Khoảng cách xa bao điều cách trở.
Thương yêu nào khắc khoải thâu canh...
Chẳng thể nào quên vần thơ anh
Nặng nỗi niềm mênh mang ,da diết
Bao tâm sự...em giờ mới biết.
Giấc mơ anh luôn có bóng em...
Và nỗi nhớ hiện hữu từng đêm
Mơ và thực đan xen dằn vặt...
Đọc thơ anh tim đau quặn thắt
Mộng không thành...đừng khắc tên em...
Bởi em sợ kỷ niệm đầy thêm
Sẽ đồng hành yêu thương đau khổ
Anh biết đấy mình xa xôi cách trở
Biết bao giờ đến được với nhau...
Giá Bụt ban cho phép nhiệm mầu
Để biến giấc mơ anh thành thực..
Khi đêm về anh không thao thức
Quờ quạng tìm hơi ấm em đâu...
DUYÊN KIẾP
Hơn nửa đời đâu còn bé bỏng
Ngở đã quên hai chữ TÌNH YÊU
Khép mình an phận sống cô liêu
Gặp lại em…Lòng nghe rạo rực.
Tim đập mạnh muốn tung lồng ngực
Đòi lại một nửa của chính mình
Đã từ lâu đánh mất niềm tin
Mãi đến hôm nay tìm thấy được.
Lời ước nguyện của từ kiếp trước
Gặp được nhau tuy đã muộn màng
Duyên phận còn trắc trở gian nan
Chịu cách xa mỗi người mỗi ngả.
Dòng sông đều đỗ ra biển cả
Trước sau cũng sum hợp bên nhau
Sống hạnh phúc đến tóc bạc màu
Thực hiện đúng lời xưa hẹn ước…
Đợi chờ
Duyên tình ta nợ từ kiếp trước
Dẫu muộn màng vẫn được gặp nhau...
Cho dù em có ở nơi đâu
Anh vẫn biết ,bởi trái tim mách bảo...
Ai đã từng nói rằng tình ảo
Nhưng hiện hữu người thật đó thôi...
Em và anh cách nửa bầu trời
Luôn tồn tại trong nhau nỗi nhớ...
Mỗi đêm nghe tiếng lòng trăn trở
Ước ao gặp để trả nợ tình người...
Trời sao thử thách mãi chưa thôi
Nên khiến mình xa xôi ,ngăn cách...
Mối duyên mình đâu sợ thử thách
Thời gian là bằng chứng thủy chung.
Mình chờ dù mưa gió bão bùng.
Vẫn đợi ngày tương phùng tao ngộ...
Mặc Nhân Sơn-Thương Giang
___________________________
Hãy chậm rãi mở từng trang...,từng trang...
Sẽ còn nhiều điều thú vị đang chờ bạn ở phía trước...
Thương Giang