Cảm ơn THƯƠNG GIANG đã ghé thăm tệ xá và để lại thơ hay.
Chúc bạn được nhiều niềm vui trong cuộc sống.
SÁNG ĐỢI CHIỀU MONG
Gió thoảng mơn cành lá úa rơi
Xa trông nắng nhạt cuối chân trời
In hình dưới nước mây lơ lửng
Vẽ bóng trên hồ liễu lả lơi
Cá bỏ bờ mơ về biển thẳm
Chim rời bến mộng đến non khơi
Để người ở lại buồn da diết
Sáng đợi chiều mong dạ rối bời!
Sáng đợi chiều mong dạ rối bời!
Nhìn ra nẻo ấy tít mù khơi
Ngân Hà tuyết trắng đành chôn chặt...
Nguyệt Lão tơ hồng nỡ buộc lơi...
Nỗi nhớ bao trùm toàn mặt đất
Niềm thương phủ kín cả lưng trời
Người xưa chẳng biết còn hay mất?
Khắc khoải canh trường giọt lệ rơi!
Thi Nang
Vô tình đi miết...
Vô tình đi thẳng miết một hơi
Chẳng ghé lại thăm hỏi vài lời...
Thi hữu ngóng trông...chẳng hay biết,
Sáng đợi ,chiều mong...dạ rối bời!
Bao lần trách mình cũng vậy thôi
Vô tâm đãng trí...bệnh mãn tính...
Xin đừng buồn trách...thi nhân ơi!
Vô tình...đi thẳng miết một hơi
Gieo sầu , để nhớ biết bao người..
Xin người đừng trách oan Nguyệt Lão,
Rằng sợi tơ hồng nỡ buộc lơi...
Chỉ tại sông Thương mải miết trôi
Xuôi mãi theo dòng ra biển khơi
Giờ đây...sông sẽ chảy chậm lại...
Để ai canh trường...lệ thôi rơi...!
Thương Giang
Anh thứ lỗi cho sự vô tâm" mãn tính" của em nhé! Đúng là đi miết một hơi...
Bây giờ mới kịp ngoái đầu nhìn lại để tạ lỗi cùng anh...
_____________________________
Hãy chậm rãi mở từng trang...,từng trang...
Sẽ còn nhiều điều thú vị đang chờ bạn ở phía trước...
Thương Giang