Trích đoạn: THƯƠNG GIANG
Mùa xưa
Có bao giờ mình hỏi... Biết tự đâu
Hay nỗi nhớ... vô tình, vụng dại...
Để giọt buồn, thoảng lần mi xưa mãi
Trăng hanh gầy con phố nhỏ, đêm thâu...
Có bao giờ... , ai biết đã vì đâu...?
Lời thương nhớ... lần đầu... bối rối
Trách người ư, kỷ niệm xưa... thật tội
Trong giấc mơ, hoang vắng, một ngày
Thôi mình về, tay chạm lại vòng tay
Để... mùa đông, thôi... còn... chấp chới...
lanh.ktq
![]()
Có bao giờ...
Hãy lắng nghe...Kìa mùa Xuân đã tới.
Xua giá Đông và bóng tối dần tan...
Tiếng thơ reo hoà thánh thót tiếng đàn.
Lòng ấm áp như ngập tràn ánh nắng...
Hong mi hoen những ngày mình xa vắng,
Cho nỗi buồn thành nốt lặng trầm.Rơi...
Chẳng bao giờ níu được tháng ngày trôi.
Nên nuối tiếc ,suốt một đời hoài niệm...
Có bao giờ anh muốn thôi tìm kiếm,
Một dòng sông lưu lạc cuối trời xa?
Thương Giang
Có bao giờ...
Có bao giờ... mình... thôi khát môi xa
Khi mùa Xuân chập chừng về lối
Vòng tay buông... lơi... ánh mắt vội
Chiều trở về ngọt nắng ấm, người qua
Mi em hoen trong anh đến ngợp nhòa
Nốt lặng rơi... xóa những ngày lạc lối
Suốt một đời nguyên... vầng trăng đợi
Dòng sông yêu... một thuở. Sẽ về...
Để kiếm tìm, dẫu lạc khuất triền đê
Phía trời xa... khát ngày về... khát đợi...
lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"

















