📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Truyện Cần Đánh Máy

Đánh máy truyện "Tình biển" - Nguyễn Nguyên Bảy

121 trả lời, 22.099 lượt xem — Trang 3 / 5
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-06 15:57:00ct.ly>
17
AO XOÁY

Sau mấy lần gặp nhau ngoài bãi biển, Mạnh và Đại đã trở nên thân nhau hơn. vì thế,

Hoàn Tất

Đăng nhập để trả lời
0
Hải nhận gõ chương 29 này nhé !
My company: www.procard.com.vn
Đăng nhập để trả lời
0
Xin lỗi mọi ngươi, Hải nhầm, chương 29 có bạn đánh rồi.
Nhưng các bạn chú ý sẽ thấy hình như chúng ta đang rối lên.
Hải không thể nào phân biệt được đâu là đã được đánh máy và nhận đánh máy, cũng như đâu chưa được đánh, chưa nhận đánh.
Còn một vấn đề nữa, những truyện nào đã được kiểm lỗi chính tả và đưa qua thư mục truyện thì admin nên xóa nó đi, để lại qua nhiều vừa nặng server vừa làm rối tầm nhìn của thành viên, nếu muốn kiểm tra lỗi chính tả với mọi ngừơi lại chẳng biết truyện đó đã được kiểm chưa. Có nhiều khi ngồi đọc mờ con mắt rồi mới biết là đã đưa qua thư mục truyện hoàn tất bên ngoài.
Xin các bạn cho góp ý về điều mình nói trên!
Cảm ơn, chúc sức khỏe và may mắn cho tất cả mọi người !
My company: www.procard.com.vn
Đăng nhập để trả lời
0
Chương chưa ai nhận gõ

Chào NguyenthiHai

Cảm ơn bạn có nhã ý giúp đở các hiệp sĩ,
nếu NTH muốn gõ, thì đây là những chương chưa ai nhận gõ, bạn có thể gõ dùm thì tốt quá ( Link CtLy có kèm theo đấy)

Cám ơn bạn thật nhiều

Thân thương
Đăng nhập để trả lời
0
Đồng ý, Hải đồng ý gõ chương này !
My company: www.procard.com.vn
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 16 "Kiến Trúc Sư Thanh" Hải đồng ý nhận gõ !
Chúc sức khoẻ !
📎 Tinhbienchuong16
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 29

QUAN ĐIỂM CỦA NGƯỜI THANH TRA

Quỳnh lấy cây đàn ghi ta treo trên vách tường, đưa cho ba. Quỳnh biết ý rồi, những lúc ba ngồi thừ người, có nghĩa là một chuyện gì đó đang làm ba buồn hoặc phải suy nghĩ lung lắm, thì tốt hơn hết là cứ đưa cây đàn cho ba, tiếng đàng có thể làm cho gương mặt ba tươi tỉnh trở lại.

Như đón cây đàn nơi tay con gái, và kéo con ngồi xuống cạnh mình, anh xoa đầu con, mỉm cười. Quỳnh chớp ngay lấy cơ hội ba chợt vui mà hỏi cái điều mà từ sáng tới giờ Quỳnh cứ băn khoăn:

- Kế hoạch chiều nay sẽ không có gì thay đổi chứ ba?

Như trả lời lơ đãng:

- Có thể phải điều chỉnh lại một chút.

Quỳnh xụ mặt:

- Con biết mà… - Từ hai hôm nay Quỳnh cứ nghĩ tới kế hoạch tắm biển chiều nay và sướng mê. Tiếng là ở Vũng Tàu, nhưng Quỳnh còn nhỏ, hơn nữa công việc của ba lúc nào cũng ngập đầu, nên được đi tắm biển đối với Quỳnh vẫn là một mong ước. Cứ nghĩ tới lúc ngụp vào sóng, nằm trên phao bơi cho ba đẩy ra xa, mà ngắm bầu trời xanh. Thật chẳng có gì tuyệt vời hơn thế. Vậy mà ba lại quyết định sẽ không đi tắm biển nữa, Quỳnh đã nghe tiếng khóc dâng lên đến tận cổ, - Lúc nào ba cũng việc cớ công việc, - Chỉ nói được có thế là Quỳnh đã bậc khóc.

- Kìa con, - Tiếng khóc của Quỳnh làm cho Như bối rối thật sự, anh quay người lại, kéo con gái vào lòng, - Ba chỉ nói điều chỉnh lại một chút thôi mà, con đã lớn rồi, không nên khóc,

Quỳnh vẫn tấm tức:

- Con… con…

- Con nín đi, dù thế nào đi nữa chiều nay chúng ta cũng đi tắm biển.

- Thôi mà, nếu ba bận công việc thì chủ nhật sau.

Như nháy nháy mắt với con:

- Hình như con rủ cả cô Lan nữa phải không?

- Có cô Lan ba sẽ cảm thấy vui hơn.

- Ba đã nói với con rồi, cô Lan với ba chỉ là bạn, cô cũng rất bận công việc, vì thế không nên làm phiền cổ.

Quỳnh cười hóm:

- Ba lúc nào cũng nói với con như vậy, nhưng hôm rồi ngủ trưa con nghe ba mớ, ba gọi tên cô Lan…

Như bậc cười:

- Trời ơi, con gái tôi bịa chuyện tài quá.

Như búng ngón tay vào dây đàn, lập tức những thanh âm trỗi lên, hai cha con cùng hát, bài hát này Như tự sáng tác và tự trình diễn trong gia đình cha con cùng thưởng thức. Lời bài hát có đoạn:

Nàng tiên biển ơi, sao nàng chưa thức dậy
Giấc ngủ ngàn năm trong sóng vỗ êm đềm?
Thức dậy nàng ơi những mũi khoan gõ cửa
Chúng tôi chờ ngọn lửa ánh mắt nàng
Thức dậy đi, nàng tiên biển ơi, nàng tiên biển ơi…

Lan từ ngoài vào, cô hát hòa vào câu cuối rất tự nhiên. Tiếng hát của cô quyện vào giọng hát của cha con Quỳnh. Nhưng Quỳnh đã chẳng hát lên được câu nào, và tất nhiên, tiếng ghi ta cũng ngưng lại.

- Cô Lan, - Quỳnh chạy ôm Lan,

Lan tươi cười, hôm nay cô đánh phấn hơi đậm, vì thế nom cô trắng hơn, thêm vào chiếc áo sư mi ca rô may khá mốt, khiến người ngoài nhìn cô với cảm giác hội hè.

- Cô tới theo tiếng gọi của âm nhạc đó nghe.

- Nếu vậy thì nàng tiên biển sẽ thức dậy, Như nói tếu và cây đàn ghi ta lại vang lên. Cả gian phòng đầu ắp tiếng hát của họ.

Thức dậy nàng tiên ơi, những mũi khoan gõ cửa
Chúng tôi chờ ngọn lửa ánh mắt nàng.
Thức dậy đi, nàng tiên biển ơi, nàng tiên biển ơi…

Như vẫn nói với con gái: Con cứ tin đi, tiếng hát của cha con mình sẽ lan ra khơi theo sóng biển và cho dù có ngủ say cách mấy, nàng tiên biển cũng phải nghe thấy. Con có biết vì sao kêu bằng nàng tiên biển không? Dầu khí đấy con ạ. Và giờ đây, ai bảo rằng tiếng hát của họ, ít nhất cũng ba giọng, lại không bay trong gió lan theo sóng mà ra tít trùng khơi đi đánh thức nàng tiên biển.

Tấn không muốn phá ngang khúc hát vui của họ, anh tựa cửa, lắng nghe. Mãi khi tiếng hát lặng, rồi dứt, anh mới như một thính giả nhiệt tình, bừng tỉnh, hai tay vỗ vào nhau rất dòn, giọng nói thật sảng khoái, chân tình:

- Một ban nhạc dầu khí rất tuyệt.

- Anh Tấn, tôi cứ nghĩ là anh không tới, - Khi nãy gặp Tấn ngoài đường, họ chỉ mới gật đầu chào nhau.

Tấn cười:

- Sao lại không tới? Hôm chia tay, tôi về lại tổng cục, anh đã đối xử với tôi rất nghĩa tình, lẽ nào, bây giờ trở lại đây, tôi lại không tới thăm anh, con người ta sống phải có đạo lý chứ.

Như gật gù, anh khẽ nói nhỏ với con gái:

- Pha dùm ba mấy ly cà phê.

Lan đã đứng dậy đỡ lời Quỳnh:

- Để em giúp cháu.

Hai cô cháu nắm tay nhau vào nhà trong. Việc Trần Đình Tấn trở lại Vũng Tàu, lại làm trưởng đoàn thanh tra, thật sự có gây cho Lan một nỗi băn khoăn lớn. Gì thì gì, việc cấp trên cử Tấn là trưởng đoàn thanh tra là cô không chịu. Tấn đã bị cách chức giám đốc xí nghiệp xây dựng, xin trở lại làm chuyên viên kinh tế cho Tổng cục, tất nhiên anh ta sẵn có thành kiến với công ty, vậy mà chẳng hiểu sao, cấp trên lại cử anh ta làm trưởng đoàn thanh tra. Trước đây, cô không hề có ác cảm với Tấn, nhưng lần trở lại này của anh, làm cô khó chịu. Cô hình dung cái mũi của ảnh sẽ dí vào mọi nơi, mọi chốn, và ảnh sẽ làm cho mọi việc rối mù lên. Quỳnh tuyệt nhiên không hề biết chuyện đó, bé chỉ cảm thấy hai tay Lan mở nắp hội cà phê mà cũng lóng ngóng. Lan đang cố căng tai, nghe hai người đàn ông đang nói chuyện ngoài kia. Tò mò là thói xấu, nhưng trong trường hợp này cô tự cho mình cái quyền phải tò mò, phải biết. Tiếng hai người đàn ông đang qua lại với nhau điềm tĩnh, nhưng có cái gì đó thủ thế.

Như: Hồi hai đứa mình tới đây, chúng mình cùng một phía, còn bây giờ chúng ta ở hai phía khác nhau.

Tấn: Đúng. Nhưng tình cảm giữa tôi với anh thì vẫn chỉ là một. Tôi đi thanh tra người ta chứ không phải thanh tra anh.

Như: Không có người ta nào ở cái công ty này cả, mà tất cả đều là chúng tôi. Tôi đã nghe anh chất vấn ban giám đốc, qua những lời chất vấn đó, tôi hiểu là anh đánh giá tình trạng quản lý kinh tế của chúng tôi ở đây là tình trạng quản lý tư bản chủ nghĩa.

Tấn: Đó là một sự thực.

Như: Nhà nước giao nhiệm vụ phục vụ dầu khí cho công ty với số vốn ban đầu vổn vẹn gần hai chục ngàn đồng… Từ đó tới nay mới mấy năm mà chúng tôi đã xây dựng được cơ ngơi như ngày hôm nay. Tại sao anh lại không nghĩ tới tính hiệu quả của công tác quản lý?

Tấn: Vấn đề là ở chổ đó. Ai cho phép các anh thành lập nguồn vốn tự tạo? Mà ở đâu ra nguồn vốn đó mới được chứ? Các anh liên doanh, liên kết, tổ chức xuất nhập khẩu, các anh cho tư nhân đấu thầu, các anh tổ chức các ổ tri hoan cho bọn giàu sang mới ngay trong khách sạn, các anh đề bạc cán bộ, thu nhận người có tỳ vết dưới chế độ cũ… Nói chung, trên mọi phương diện, các anh đều đã xử sự như trong chế độ tư bản. Làm ăn theo kiểu đó, không ai lạ gì, nhưng nhà nước xã hội chủ nghĩa không cho phép.

Như: (Cười nhạt) Chúng ta nói mãi về chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa xã hội, nhưng mình hỏi thiệt nhé, ngoài những cái tốt đẹp của chủ nghĩa xã hội, cậu có nhận thấy cái chưa hoàn chỉnh của cơ chế đó chưa?

Tấn: Cậu nói cái gì? Chủ nghĩa xã hội có những cái dở hả?

Như: Mình chỉ nói cái chưa hoàn chỉnh thôi.

Tấn: Thí dụ coi.

Như: Nhiều đó. Thí dụ như kẻ chẳng làm gì, suốt ngày chỉ lo bới móc công việc của người khác, vậy mà vẫn hưởng mọi chế độ như người làm việc, thậm chí còn hưởng cao hơn.

Tấn: Cứ cho là như vậy đi, nhưng điều đó không phải là bản chất của chủ nghĩa xã hội.

Như: Và chủ nghĩa tư bản dưới mắt cậu chắc toàn điều xấu xa, nhơ bẩn.

Tấn: Tất nhiên.

Như: Mình không nghĩ cực đoan như vậy. Mình nghĩ chúng ta cần học tập cách làm ăn của chủ nghĩa tư bản, cần phải nghiên cứu họ.

Tấn: Ví dụ?

Như: Người công nhân cần phải làm việc đúng giờ, đấy là mình đơn cử một ví dụ nhỏ, hôm nay anh tới trể năm phút, ghi lại, và tới lần thứ ba chủ mời lên và cho thôi việc. Còn ta, trễ năm phút, thậm chí trễ cả ngày cũng chỉ giao công đoàn nhắc nhở.

Tấn: Cậu vẫn là đảng viên đấy chứ?

Như: Phó bí thư chi bộ.

Tấn: Nếu vậy tốt hơn hết cậu nên viết đơn xin ra khỏi Đảng. Mình sẽ giúp cậu chuyện đó, bởi cậu đã nhầm lẫn quá nghiêm trọng những quan niệm cơ bản mà mỗi người đảng viên phải có.

Như: (Cười) Đấy cũng là cái chưa hoàn chỉnh chủ nghĩa xã hội đó. Mình nghĩ trong lòng sao, mình nói vậy, thì cậu bảo mình nên ra khỏi Đảng, còn cậu, mình cam đoan là trong bụng cậu cũng nghĩ như mình, chỉ có một điều cậu không dám nói ra, cậu coi việc nghĩ một đàng, nói một nẻo như là một thói quen…

Tấn: Sao, cái gì?

Như: (Không chú ý tới thái độ của Tấn) Người giám đốc trong chế độ tư bản không cần phải nói dối về tình trạng sản xuất của xí nghiệp họ, bởi nói dối tức là họ tự lừa dối chính họ và họ dẫn tới bị phá sản, còn người giám đốc kém cỏi trong chủ nghĩa xã hội thì có quyền lừa dối cấp trên, có quyền báo cáo láo, có quyền xin sỏ điều chỉnh kế hoạch, mặc cho xí nghiệp mình ra sao thì ra, nhà nước cứ việc bù lỗ và mình tiếp tục được tăng lương, được đề bạc, được huân chương…

Tấn: Tôi lưu ý sự sa đọa về tinh thần của cậu. (Đứng dậy, đi đi, lại lại) Dù sao thì các cậu không thể lái mình sang hướng khác, các cậu đã vi phạm hàng loạt nguyên tắt quản lý kinh tế xã hội chủ nghĩa.

Như: Xin anh đừng đem nhà nước xã hội chủ nghĩa vào chuyện này.

Tấn: Vậy thì là cái gì?

Như: Là sự vận dụng sáng tạo, mạnh dạng các đường lối nghị quyết của Đảng và Nhà nước trong công tác quản lý kinh tế, phù hợp với từng hoàn cảnh, từng giai đoạn. Và điều quan trọng hơn hết là tính hiệu quả của công tác quản lý sáng tạo đó.

Tấn: (cười khẩy) Hơi nhiều nhân danh đấy. Nhân danh nào cũng có vẽ đẹp đẽ, nhưng thực chất là gì? Các anh được giao nhiệm vụ phục vụ, vậy mà các anh đi lạc đường, nói cách khác là các anh đá lộn sân. Việc xây dựng cơ bản là của xây lắp, việc xuất nhập khẩu là của ngoại thương, việc chăn nuôi là của nông nghiệp, việc buôn bán là của thương nghiệp… Đàng này, cái gì các anh cũng mở, cũng làm. Các anh bao sân.

Như: Nhưng tôi hỏi anh, nếu chúng tôi không tự làm những việc đó thì lấy đâu ra nhà cho chuyên gia bạn và ta ở để khai thác dầu, miếng cơm của họ ai lo, các trang thiết bị ai làm. Anh sẽ lại nói là chúng tôi phải chờ chứ gì?

Tấn: Dù sao các thể chế của nhà nước cũng phải thi hành nghiêm nhặt.

Như: Tôi hỏi anh, nếu giặc ngoại xâm tấn công, chúng tôi có được phép cầm vũ khí không? Chúng tôi chỉ là đơn vị phục vụ không có quyền cầm súng.

Tấn: (Gắt to) Đó lại là chuyện khác.

Như: Không có gì khác cả. Đảng không ngăn cấm chúng ta vận dụng sáng tạo các chủ trương, chính sách.

Tấn: (Cười) Cậu đừng lan man. Mình hỏi thực nghe, các vụ việc mình vừa nêu, có cái gì liên quan tới cậu không để khi kiểm tra mình còn gỡ cho.

Tấn: Cảm ơn anh, tôi dính dáng vào tất cả các chuyện đó.

Tấn: Cậu nói sao? Chính cậu dính dáng vào các chuyện liên doanh, liên kết, xuất nhập khẩu?

Như: Chúng tôi cùng đề xuất và cùng thi hành.

Tấn: Như vậy thì kẹt cho mình quá, mình chẳng phải biết phải gỡ cho cậu thế nào.

Như: Tại sao lại phải gỡ, tôi có yêu cầu anh đâu. Mà chính tôi lại muốn anh lăn vào các vụ việc đó để làm sáng tỏ ra. Tôi nói thiệt nhé, anh là một chuyên gia kinh tế nhưng sách vở và bảo thủ. Thế giới người ta tiến ầm ầm, còn anh vẫn đóng kín cửa để chiêm nghiệm mấy cuốn sách cũ.

Tấn: (Quát) Cậu dám nói tôi như vậy hả?

Như: Các cơ quan kinh tế Nhà nước còn tiếp tục sử dụng các anh như những cố vấn thì nền kinh tế của nhà nước chẳng biết tới khi nào mới khá lên được. Anh đừng đóng cửa nữa, hãy mở toan cửa ra thế giới bên ngoài để xem người ta làm ăn ra sao thì biết.

Tấn: (Nghiến răng) Cậu bậy, cậu mất phương hướng, để rồi tôi sẽ cho các người biết các người đã làm ăn sai trái như thế nào. (Giận dữ bỏ ra).

Lan giật thót người, mấy ly cà phê có lẽ đã nguội. Lan lúng túng, quay lại, thì bắt gặp cặp mắt ngơ ngác của đang nhìn mình. Lan muốn chữa ngượng: tại sao cà phê được rồi cháu không nói với cô. Nhưng Lan không đủ can đảm để nói với Quỳnh câu đó. Còn Quỳnh, thực ra đã mấy lần níu vào quần cô, ra hiệu cho cô, nhưng cô như không biết chuyện gì, hai tai cứ dỏng ngược như tai thỏ. Quỳnh biết là cô đang nghe chuyện của ba ngoài phòng khách, mà chừng như câu chuyện có vẻ nghiêm trọng lắm.


Lan bưng cà phê ra và buộc phải thú nhận với Như:

- Thấy các anh gay gắt quá, em và cháu sợ làm phiền quên cả mang cà phê ra.

Giọng Như như lạc đi, chưa lấy lại được sự bình tĩnh thường ngày:

- Cứ để cho anh ta thanh tra. Cái đúng không thể bị lăng mạ, bôi nhọ… - Và anh bổng sực nhớ ra là mình nói chuyện đó lúc này làm gì, mắt của Quỳnh như đôi mắt bồ câu đang chằm chằm nhìn anh, - Sao, con gái ba, ta chuẩn bị đi biển chứ?

Quỳnh ngoẹo cổ bắt chước cách nói của người lớn:

- Tình hình nghiêm trọng như vậy mà ba vẫn quyết định đi biển sao?

Như bậc cười:

- Chẳng có gì quan trọng cả. Hôm nay nắng thế này biển đẹp lắm.

- Ba tuyệt quá, có cần mang phao bơi không ba?

- Có, mượn thêm lối xóm một phao nữa nghe con. Cô Lan của con cũng không biết bơi đâu.

Quỳnh dạ một tiếng rõ to rồi chạy vụt vào trong. Lan chưa kịp một câu từ chối khách sáo, Như không muốn nghe lời từ chối ấy:

- Cô cùng đi với ba con tôi cho vui. Tội nghiệp nó, nó chỉ ao ước được sống với cả cha lẫn mẹ.

Lan chỉ khẽ gật đầu, sao cô thương người đàn ông này và con gái anh ta đến thế.

Đăng nhập để trả lời
0
Chương 28

ĐỐI THOẠI ĐỨT QUÃNG

Nàng thắc thỏm chờ đợi, một âm thanh rất nhỏ động vào cánh cửa sắt. Ngay đến phiến lá sứ, nặng hơn cả so với các thứ lá cây trong vườn của nàng rơi xéo vào cánh cửa cũng làm nàng giật mình. Sự thắc thảm của nàng thật vô lý, bởi vì cái thời khắc chàng hẹn, chưa tới.

Tại sao chàng cứ cố tình đầy đọa nàng trong nỗi chờ đợi dằng dặc như thế này. Nàng chỉ muốn mở tung cánh cửa đón chàng về đây ở với nàng. Như thế nàng mới dứt được nỗi đau của chờ đợi. Nhưng chàng chỉ cười và lắc đầu, phải chăng chàng không muốn hưởng cái hạnh phúc mà chàng nói là chàng đeo đuổi suốt từ năm mười tám tuổi tới bây giờ. Ôi, sao chàng mới lạ lùng, mới khó hiểu. Hồi ấy, chính nàng đã muốn dâng hiến cho chàng tất cả. Nàng như một con tầu mắt cạn, lẽ ra chàng phải như con nước thủy triều cuốn nàng ra khơi. Sao chàng lại từ chối, để khi nàng rơi vào vòng tay người khác chàng mới đau khổ đeo đuổi. Và bây giờ, khi chàng đã có thể mở vòng tay, là nàng sẵn sàng ủ cả thân mình trong lòng chàng, vậy mà chàng vẫn khép cửa. Tại sao? Chàng mặc cảm với hoàn cảnh của mình hay chàng muốn duy trì cảnh thổn thức này để trả thù em?

Cứ mỗi lần đặt câu hỏi, nàng lại không thể tự trả lời, chỉ thấy cay cay nơi đuôi mắt, em đã làm tất cả những gì chàng muốn, chẳng lẽ như vậy chàng còn chưa vừa lòng sao? Chàng muốn em rũ bộ quần áo tang, muốn em sống lại, muốn em trở về với công việc. Có điều gì chàng yêu cầu em mà em từ chối đâu? Bây giờ chính là lúc em yêu chàng nhất, em thương chàng nhất. Lại một phiến lá sứ rơi vào cánh cửa sắt. Nàng khẽ rùng mình, nhỏm dậy. Chợt một cảm giác bẽ bàng xâm chiếm lòng nàng. Nàng òa khóc. Rất có thể chàng khinh bỉ em, chàng không còn coi em là người bạn đời của chàng, mà chàng cư xử với em chỉ như với một nạn nhân mà chàng cứu trong ao xoáy mà thôi, nàng đứng dậy chạy vào trong, gieo mình xuống dường khóc nứt nở.

Đúng là em chẳng có nghĩa gì trong cuộc sống củe chàng. Nếu vậy, chàng đưa em ra khỏi ao xoáy làm gì? Chàng độc ác và tàng nhẫn quá. Chàng chỉ là những người Pha-ri-si bỉ báng thần linh.

“Giêsu đã buông tha cho chúng ta được tự do, vậy hãy đứng vững, chớ bị ách tôi mọi tròng lại nữa”. (1)

Chàng đã vào tới phòng khách. Chàng ngồi khiêm nhường xuống chiếc ghế mà từ buổi tới đây chàng vẫn ngồi. Chàng cố ý chờ. Chàng định hút thuốc, nhưng sợ vẫn mùi thuốc căn phòng, vì chàng hút thứ thuốc nặng, có mùi khét. Hôm nào chàng cũng mặc bộ quần áo mà chàng cho là tươm tất hơn cả, chúng được giặt sạch, nhưng không ủi. Chàng kẽ đặng hắng. Không có tiếng đáp lại. Chàng bổng lây lan trong người một cảm giác thoáng lạ, chàng đứng dậy, ngó trước dòm sau, chờ đợi một bóng người. Và cuối cùng chàng đã thấy nàng, đang nằm úp mặt trên giường, tim chàng đã nghe thấy tiếng khóc tấm tức của tim nàng.

Chàng bước lại, phân vân một thoáng chưa biết nên đứng hay nên ngồi xuống mép giường, cuối cùng, chàng mới mạnh bạo, cuối khom người gần tới nàng gọi thật nhỏ.

- Thanh Thúy, sao vậy?

Đáp lại câu hỏi của chàng vẫn chỉ là tiếng khóc. Có điều, giờ này, chàng như thấy tiếng khóc như to hơn, tức tưởi hơn. Chàng bối rối, lúng túng, không hiểu chuyện gì đã xẩy ra với nàng. Chàng không biết phải làm gì bây giờ. Chàng lập lại câu hỏi mộc khi nãy:

- Thanh Thúy, sao vậy, - Cũng may, nó thêm được khúc đuôi, - Anh đây mà, Mạnh đây mà.

Nàng xoay người lại, nhìn chàng đẫm nước mắt.

Nàng đã hiểu tất cả. Chàng vẫn là cậu bé mười tám tuổi ngày nào, cái bối rối, lúng túng, cái hơ hoảng của đôi tay, và cái màu chín nhừ của mặt. Mấy chục năm chàng thất tình lênh đênh ngoài biển, chàng xa lánh tất cả, không tiếp xúc với một người đàn bà nào, biển thì bao la, chỉ trao đổi với chàng những tiếng ầm ào, sóng gió. Chàng chỉ nói chuyện với Chúa. Ôi, chàng thật đáng thương.

- Anh,ngồi xuống đây với em.

Gương mặt chàng ngẩn ra, chàng không dám, mầu đỏ của da mặt chàng cứ lựng lên.

- Anh khinh em lắm phải không?

- Đâu có.

- Anh ghê sợ em như ghê sợ quỷ dữ phải không?

- Đâu có.

- Tại sao anh cứ đứng như trời trồng thế? – Nàng đưa một bàn tay cho chàng, - Ngồi xuống đây với em.

Nàng nắm được bàn tay chàng, hơi kéo xuống, nàng nghe thấy toàn thân chàng run bắn lên. Chàng không còn tự chủ được nữa, toàn thân rơi xuống theo tay kéo của nàng. Nàng choàng hai tay ôm chặt lấy tấm thân đang rét run của chàng.

Bây giờ thì nàng hiểu tất cả, nàng tin tất cả những gì chàng nói. Nàng nhớ lại những đối thoại đứt quãng giữa hai người, kể từ ngày nàng gặp lại chàng.

Buổi tối đầu tiên khi chàng tới cùng Đại.

Nàng: Nhất định anh sẽ trở lại chứ?

Chàng: Em mời thật lòng hay khách sáo?

Nàng: chẳng lẽ anh không thấy là em rất vui khi gặp lại anh?

Chàng: Nhưng anh chẳng có chuyện gì để nói với em đâu.

Nàng: Thì nghe em nói.

Chàng: Thôi cũng được, anh cũng đang ít bạn, nhưng mà…

Nàng: Sao?

Chàng: Nói chuyện với anh mau chán lắm.

Nàng: Nhưng em thích.

Chàng: Nếu em thích thì anh tới.

Một buổi chiều chủ nhật. (Hình như cách buổi tối đầu tiên hai ngày).

Nàng: Tại sao anh không lất vợ?

Chàng: Tại vì Chúa bảo mọi tội lỗi gây ra cho người đàn ông , đều bắt nguồn từ người đàn bà.

Nàng: Kinh thánh không có điều đó.

Chàng: Anh cảm thấy chúa dạy thế. Ngòai em ra, anh chưa nắm tay một người đàn bà nào khác.

Chàng: Em không tin, các anh là lính thủy.

Chàng: Tùy em. Lính thủy cũng có năm bảy hạng. Có hạng lên tới bờ là quậy, cũng chẳng trách được họ, bao nhiêu ngày lên đênh trên biển, thèm tiếng nói đồng loại.

Nàng: Anh thì không?

Chàng: Anh đã nói rồi, một người đàn bà làm anh khổ cũng đủ rồi, thêm nữa chịu sao nổi.

Nàng: Anh, có nghĩa là anh không tha tội cho em.

Chàng: Đêm nào anh cũng cầu Chúa ban phước cho em.

Lại một buổi tối khác. (Lần gặp thứ ba, cách chủ nhật trước năm ngày. Nàng như có lửa đốt trong lòng, còn chàng thì vẫn gương mặt rất nhạt và giọng nói khô ngắn).

Nàng: Anh đừng kể chuyện cái ao xoáy ấy nữa.

Chàng: Em không vui khi biết tin anh cứu được một người nữa sao?

Nàng: Cái ao xoáy chết chóc.

Chàng: Anh xin lỗi.

Nàng: Hồi làm dưới tầu, chắc anh đã… (Nàng định nói là anh đã giết chết được bao nhiêu địch, nhưng nàng sợ chàng phật ý lái ngược câu hỏi theo hướng khác) anh đã cứu được nhiều người lắm phải không?

Chàng: (Chàng như hiểu tâm trạng của nàng qua câu hỏi, hàng lông mày của chàng hơi nheo lại) Lạy Chúa, trong suốt thời gian làm lính anh chưa bắn chết người nào và có cứu được ba người chài lâm nạn.

Nàng: Thiệt sao anh?

Chàng: Giêsuma, không biết nói dối.

Một buổi tối khác. (Hình như trước cái buổi sáng nàng đi tới khách sạn Thanh Thúy xin làm việc trở lại). Chỉ có điều khác là lần chàng đặt câu hỏi trước với nàng.

Chàng: Em còn muốn làm giàu nữa không?

Nàng: Sống ở đời này, ai chẳng muốn hưởng giàu sang phú quý.

Chàng: Người giàu đi vào nước Trời còn khó hơn cả con lạc đà chui qua lỗ kim đó.

Nàng: Giêsu ma. Nhưng bây giờ xã hội không cho mình quyền làm giàu.

Chàng: Có đấy.

Nàng: Bằng cách nào?

Đục khoét tài sản của nhà nước, lợi dụng chức quyền tham ô, hối lộ.

Nàng: Anh nói chuyện đó với em để làm gì?

Chàng: Đêm ngày anh cầu mong Chúa ban phước cho em, run rủu xui khiến em từ bỏ cái mộng làm giàu. Xã hội nào cũng vậy, mọi tham vọng làm giàu đều nhơ bẩn, đều…

Nàng: (Cắt ngang lời chàng) Xã hội không có người ham giàu thì xã hội ấy sẽ nghèo mãi.

Chàng: Tùy em, nhưng dù sao cũng mong… (Anh bỏ lững câu, nàng cố hiểu xem chàng mong điều gì ở nàng).

Nàng không còn nhớ gì nữa, những đoạn đối thoại đứt quãng như thế giữa chàng với nàng, nhiều lắm, nhưng bây giờ, lửa đã bốc lên đỉnh đầu rồi, toàn thân lửa cháy. Chàng cũng vậy. Những chờ đợi, những tội lỗi, những ước muốn, những thèm khác rất người. Nàng đã dậy cho chàng tình yêu là như thế nào. Và chàng đã cho nàng tận hưởng cái khoái lạc của một tình yêu theo đúng nghĩa của nó. Nàng khóc nấc lên trong sung sướng.

- Sao em lại khóc?

- Em có tội, Chúa sẽ đầy em xuống hỏa ngục.

- Chẳng làm gì có chuyện hỏa ngục. Anh chỉ tin những gì có ở cõi đời thôi.

- Vậy tại sao anh cầu nguyện.

- Cầu nguyện cho những cái ở trên đời.

Nàng cắn mạnh vào vai chàng, không biết có phải giận giữ về điều chàng vừa nói đã xúc phạm tới đức tin, hay là vì cái kiềm nén thường tình của thể xác đang gào thét.

- Nge nói anh hay tới đền Cá Ông?

- Đó là Tổ của anh.

- Chúa sẽ trừng phạt anh.

- Anh tới đó để xin làm điều phước tại sao Chúa lại trừng phạt?

- Chúng ta chỉ có Chúa trên trời đất.

- Chúa hay phật, hay Cá Ông, hay tổ tiên, cha mẹ, tất cả đối với anh đều linh thiêng khi anh muốn xin thêm sức mạnh để làm điều thiện.

Nàng lại nghiến hai hàm răng trắng muốt vào bờ vai trần của chàng. Lần này, hình như chàng cảm thấy đau, nhưng vẫn không lay động vòng tay ôm riết lấy nàng.

- Anh sẽ về đây ở với em chứ?

- Bây giờ anh chưa nghĩ đến điều đó.

Nàng giận dữ thật sự, bất ngờ xô mạnh chàng ra khỏi thân thể của mình, vùng trở dậy, nàng trùm chiếc khăn lên tấm thân lõa lồ của mình đi nhanh vào toa lét. Chàng nghe tiếng nước từ vòi sen đang phun ra rất mạnh. Chàng đang cố hiểu xem vì sao nàng lại đột nhiên dữ dằn như thế.

Câu hỏi được lập lại khi chàng và nàng ngồi đối nhau, hai ly cam vắt trước mặt và gói thuốc thơm. Nhưng chàng đã không hút thứ thuốc thơm đó, mà hút thứ thuốc đen nặng của mình.

- Anh trả lời cho em biết đi, tại sao anh không dọn về đây ở với em?

- Em dọn đến ở với anh thì tốt hơn.

Nàng bật cười. Đúng là nàng chưa hình dung nỗi là chàng đang sống như thế nào. Nhưng dù thế nào đi nữa chàng cũng không thể sống như nàng. Bảo nàng từ bỏ cuộc sống đầy đủ tiện nghi như thế này để tới sống với chàng, thì điều đó nàng chưa bao giờ nghĩ tới. Nhưng tự làm khổ mình như vậy để làm gì? Chẳng lẽ muốn đi theo cách mạng là phải từ bỏ tất cả, ngay cả những sinh hoạt bình thường nhất hàng ngày. Nếu như vậy thì nàng chịu, nàng không thể chấp nhận được.

Cả chàng và nàng lại bổng nghe vẳng lên Kinh Thánh với lời phán truyền của chúa.

“Kìa, có một người đến hỏi Ngài rằng: Thưa thầy, tôi phải làm điều lành chi để được sự sống đời đời?” Giêsu đáp rằng: “Sao ngươi hỏi ta về việc lành? Chỉ có một đấng lành mà thôi. Nhưng nếu ngươi muốn vào sự sống, thì hãy giữ các điều răn.” Người hỏi: “điều răn nào?” Giêsu đáp rằng: “Chớ giết người, chớ gian dâm, chớ trộm cắp, chớ làm chứng dối, hãy hiếu kính cha mẹ và hãy yêu kẽ lân cận như mình” Gã trai trẻ đó thưa rằng: “Mọi điều đó tôi đã vâng giữ rồi, còn thiếu chi nữa?” Giêsu phán rằng: “Nếu ngươi muốn được trọn vẹn, hãy đi, hãy bán hết của cải ngươi mà cho cho kẻ nghèo, thì ngươi có của báu trên trời rồi hãy đến theo ta.” “Nhưng khi gã trai trẻ nghe lời ấy thì buồn rầu bỏ đi, vì người có tài sản nhiều lắm.” (2)

- Em không có của cải nhiều như gã trai trẻ kia đâu.

Nàng đột nhiên nhìn chàng và nói với cả lòng thành thực.

- Nếu anh là gã trai trẻ kia, thì anh cũng làm như gã mà thôi.

- Anh nói vậy là sao? – Nàng ngước tròn cặp mắt hỏi chàng, thực tình là nàng không hiểu chàng đang nghĩ gì.

- Dù sao chuyện ở nước Trời cũng là chuyện xa vời, chúng ta đều đang sống ở nước Đất.

- Là sao mới được chứ?

- Anh thành kính tình yêu của em với anh hơn tất cả mọi thứ trên đời. Vì hạnh phúc của em anh có thể làm tất cả kể cả lăng vào chổ chết.

- Không phải chỉ vì em, công việc cứu nạn hằng ngày anh vẫn bơi vào ao xoáy.

Chàng hiểu là nàng đánh giá công việc bơi vào ao xoáy của chàng hơi cao. Thực ra, trên bãi biển, tất cả những người biết bơi, đều sẵn sàng lao xuống nước để cứu người bị nạn. Chàng hiểu là nàng chưa cảm hết nỗi sung sướng của chàng với tình yêu tưởng như đã chết, nay bổng hồi sinh dâng tặng chàng. Điều chàng chỉ mơ, nay bổng là thực. Chàng không thấy như mọi lần hiện ra gương mặt Chúa và lời kinh mà chàng đã thuộc nằn lòng từ nhỏ. Chàng trông thấy Đại, một người bạn bằng xương bằng thịt, một người bạn mà mà thoạt đầu chàng tưởng cách xa ngàn trùng không một phép thần gì liên kết họ được, người bạn là cộng sản, còn chàng là một sỹ quan trong quân đội ngụy. Thế mà anh bạn ấy đã làm tất cả những gì có thể làm được cho chàng. Chúa và kinh thánh răng dạy những điều lành. Nhưng phải cầu nguyện, còn khi nào đạt được điều lành thic chưa biết. Còn cách mạng, cũng nói những điều lành, nhưng họ làm ngay, điều tốt lành với sức lực con người hiện ra tức thời, cụ thể trong cuộc sống. Chàng định nói với nàng về những điều đó, nhưng chàng chưa diễn tả được, hơn nữa, chàng hiểu rằng nói như vậy rất có thể nàng sẽ xốc. Cũng như sự nàng mời chàng về căn nhà này cùng sống đời vợ chồng, chàng cũng xốc.

- Anh muốn rằng chúng ta cần có thời gian.

- Tùy anh.

- Bởi anh rất sợ anh sẽ làm em thất vọng

- Sao vậy?

- Đành là từ ngày ấy tới giờ, lòng anh chỉ nghĩ về em, chỉ nguyện cầu Chúa ban phước cho em, nhưng trong đời thật anh đã làm được cái gì cụ thể cho cái phước đó đâu.

- Em hiểu…

Nàng hiểu theo đúng nghĩa, chứ không phải sự đối đáp khách sáo. Chính nàng, nàng cũng đã làm điều gì để vun trồng cây phước đó đâu. Nàng đang cô đơn, nàng đang như người đàn bà khao khác hạnh phúc, bất chợt nàng gặp lại chàng…

Chàng chưa hiểu hết cõi lòng em đâu, nàng nghĩ, bởi em đã đi từ cõi chết về đây với chàng, em đã bị tước đoạt tất cả những gì mà bao năm em vun đắp, cho dù sự vun đắp đó chàng không mong muốn, chàng cứ muốn em quên đi, nhưng quên làm sao được. Em đã rũ sạch, rũ như rũ sự chết, trong tâm trí em, những tham muốn và những hình bóng đó đều đã chết, em chỉ còn chàng, giờ tới lúc em cầu nguyện Chúa mang phước lại cho chàng. Em xin được đền bù những tháng năm vì em mà chàng phải khổ.

Nàng lẩn quẩn rồi đó, chúng ta đang như người từ cõi tối ra cõi sáng, cứ nắm tay nhau, theo đường ấy mà đi. Nếu nàng cũng nghĩ như tôi, cũng coi việc chúng ta nắm tay nhau đi ra cõi sáng là hạnh phúc, thì chúng ta chẳng có chuyện gì phải lo lắng cả. Còn chuyện, tôi sẽ dọn tới ở cùng nàng hay dọn tới ở cùng tôi, đó chỉ là thỏa thuận làm quen dần với cuộc sống của nhau.

Chàng bổng đứng dậy, chàng không còn cái e dè xa lạ của buổi nào, chàng bước lại ngồi xuống bên nàng, kéo nàng lại gần mình, nàng đón nhận vòng tay chàng, ngã đầu vào vai chàng, nàng hiểu là mình không còn cô độc nữa. Cây hạnh phúc đã trồng và rễ đã bén vào đất.

---------------------------------
(1) Kinh thánh Tân ước.
(2) Kinh thánh Tân ước. Mathiơ, trang 39.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-08-29 02:03:05bebebongbong>
15
Người đi câu tôm tích

Đại có thói quen không thể bỏ được, cứ chừng bốn rưỡi, năm giờ sáng là anh thức dậy cho dù đêm trước anh có thức quá khuya. Anh lại cũng có thói quen, đã thức là không chịu nỗi ăn vạ trong chăn, mà trở dậy tức thời, sau cái vươn vai, xỏ vội bộ quần áo thể thao chạy ra ngòai trời. Nhiều người không chịu cái thói quen đó của Đại. Họ không dè bỉu, thị phi, nhưng họ cho rằng đó là thói quen suy cho cùng cũng chỉ là vì ham sống sợ chết, lấy thể dục buổi sáng để dinh dưởng sự sống lâu. Đại không chú ý tới điều đó. Anh duy trì thói quen này ở mọi nơi, mọi lúc, nên dần dà mọi người cũng bị lây thói quen của anh mà bắt chước theo.

Anh vốn là một sinh viên khoa Nga văn chương đại học sư phạm, lẽ ra anh đã trở thành giáo viên tiếng Nga, nhưng chẳng hiểu số phận run rủi thế nào mà anh lại đi làm phiên dịch, rồi sao đó chuyển hẳn sang ngành du lịch, làm nghề hướng dẩn. Thọat đầu, anh hòan tòan cảm thấy bất công vì sự chéo cẳng ngỗng của tổ chức, nhưng không hiểu lại do cái gì run rủi, anh đã trở nên một người ham mê công tác du lịch đến lạ lùng.

Nghề hướng dẫn du lịch, Đại vẫn nói với mọi người như vậy, là cái nghề lấy khách sạn làm nhà, lấy những người đi tham quan du lịch làm bạn. Vì thế anh có ba cái lo. Thứ nhất là lo miếng ăn cho khách. Đi du lịch, mà bửa ăn không ngon như ở nhà thì công tác du lịch không thể gọi là thành công. Nhưng cái ăn xem ra chưa phải thật quan trọng. Cái ngủ mới là cái lo nặng hơn. Tình trạng hiện nay, do chưa thật coi trọng công tác du lịch, nên các khách sạn ở nhiều nơi Đại tới thiếu thốn rất nhiều các tiện nghi sinh họat, đặc biệt là nước ngọt cho khách tắm rử, còn chuyện ngủ thì thật là nỗi buồn muôn thủa. Cái nạn muỗi và rệp mới đáng sợ. Các khách du lịch ngán cái ngủ mà chưa dám đi du lịch. Chuẩn bị cho mỗi đợt công tác hướng dẫn khách du lịch, bao giờ Đại cũng quan tâm tới cái ngủ trước tiên. Giấc ngủ sâu, lý thú bao giờ cũng để lại nhiều ấn tượng trong những ngày đi du lịch. Cái lo thứ ba của Đại đó là nỗi lo về sự nghèo nàn kiến thức của mình. Anh sẽ thuyết trình những gì với khách du lịch về sự tích những danh lam thắng cảnh, về truyền thống lịch sử một địa phương, về phong tục tập quán và cái nét vẻ riêng của mỗi vùng đất mỗi vùng người. Vì thế bao giờ Đại cũng cố trang bị cho mình tương đối đầu đủ những kiến thức để thỏa mãn những đòi hỏi của khách du lịch. Sự thích thú của đòan khách du lịch đi với anh, bao giờ cũng là một phần thưởng không nhỏ. Và cũng có thể nói, Đại ham mê nghề hướng dẫn du lịch cũng bởi những phần thưởng đó.

Đại thường đi tuyến Sài Gòn, Vũng Tàu với khách trong nước. Vũng tàu là mảnh đất anh thuộc như chính quê hương mình. Do đó mỗi khi về Vũng Tàu anh lại dành cho mình cái quyền mỗi sáng, trở dậy từ năm giờ, chạy một mình dọc theo bãi biển. Gió sớm của biển cả sẽ làm cho ta khoẻ cả ngày. Đại vẫn nói vớ người gác dan khách sạn như thế, mỗi khi anh từ khách sạn chạy ra bãi biển.

Sáng nay, anh mới chạy hai vòng dọc bãi biển, thì bất ngờ anh tò mò dừng lại bên cạnh người đàn ông, tay cầm một cái xô nhựa, còn tay kia mấy sợi giây. Ổng đang làm cái gì đó đối với Đại xem ra rất lạ. trong xô nhựa là những con vật thọat trông giống con tôm, nhưng lại không phải là con tôm như anh vẫn thường thấy. Tôm tích đó. Người đàn ông trả lời anh gọn lỏn. anh định nhón tay vào xô cầm một con lên coi. Nó kẹp đau lắm đó. Người đàn ông nói thản nhiên không hề có ý đe dọa anh. Lần đầu tiên tôi mới biết đây là tôm tích. Đại nói với người đàn ông như vậy. Người đàn ông cười, không trả lời. Ổng dùng một nửa cái vỏ con chai, vẹt một lỗ cát, khi phát hiện cái lỗ đó khá to, bèn thòng một sợi dây lên. Chú tôm tích với những chân hung hăng bám vào vỏ ốc, bị kéo mạnh, rơi vào cái xô đã nhúc nhúc như những chú tôm yên phận nằm trong đó.
-Tôm này ăn được không anh?
-Được chớ. Lăn bột, chiên lên, ngon lắm. Nhưng có đâu mà ăn. Mỗi ngày câu giỏi cũng chỉ câu được dăm chục con.
-Anh câu để làm gì?
-Làm mồi câu cá
-Thú vị thật, câu cá là một bộ môn thể thao tuyệt vời.
Người đi câu tôm tích ngườc cặp mắt nhìn Đại. Không nói một lời nói, sau đó đôi mắt lừ lừ hơi khó hiểu, lại cúi xuống tiếp tục công việc của mình. Đại định nói một câu chà rồi tiếp tục vòng chạy của mình, nhưng tự nhiên người đi câu nói vào câu chuyện:
-Đi câu, đúng là một môn thể thao thú vị, nhưng đấy là đối với người nhàn rỗi, hoặc người lắm bạc, nhiều tiền coi sự bắt cá chỉ là thú giải trí, chớ không phải để ăn hay để bán kiếm tiềncòn những người như chúng tôi, câu cá là một nghề kiếm sống.
-anh làm nghề câu lâu mau?
-Mới thôi, chừng vài tháng
-thế trước đây?
-Trung úy hải quân ngụy
-Sao?
-tôi mới đi học tập cải tạo về. Chẳng có nghề ngỗng gì, ngòai nghề bơi dưới biển. Hơn nữa cũng không có bà con thân thích, nên phải tự mình kiếm sống bằng nghề câu cá. Chúa vẫn dạy: đừng ỷ vào hạt lúa của người khác mà sống. Hãy sống bằng hạt lúa của mình làm ra, đó là con đường vào nước trời.
-anh năm nay bao nhiêu tuổi?
-anh đóan thử coi
-Bốn chục.

Người đi câu cười:
-cũng gần tới con số đó. Tôi già lắm phải không? Nắng biển, gió biển nó hủy họai sức trẻ của con người như thế đó.
-Nhìn kỹ, thi anh còn rất trẻ.

Đại không nói lấy lòng. Anh nhìn ngắm người đi câu tôm tích một lần từ gót đến đầu. Thân hình ảnh vạm vỡ, đen nhánh, từng thớ thịt nổi lên cuồn cuộn nơi đôi bả vai, nơi ngực và hai bắp chân. Chổ nào cũng săn chắc. Nom anh càng khỏe hơn, khi trên mình chỉ vận một chiếc quần tắm.
-Tôi là con người của biển. Không có biển tôi không sống được.
-Nghe giọng nói, thì anh không phải người gốc ở đây?
-Tôi ở phan rang, nhưng sống ở vũng tàu lâu rồi nên vũng tàu là quê hương chính của tôi?
-anh được mấy cháu rồi?
-Tôi chưa lấy vợ, yêu từ năm mười tám tuổi tới giờ. Nàng cũng yêu tôi, nàng nhỏ hơn tôi chưa đầy một tuổi. Yêu tôi, nhưng nàng không đủ can đảm lấy tôi làm chồng. đời mà anh, nhưng tôi vẫn cứ yêu nàng mãi mãi.

Người đi câu đột ngột ngồi bệt xuống cát, bỏ mặc sợi giây câu mà một chú tôm tích hẳn là bự lắm, đang kéo múi sợi giây vào tổ. gương mặt anh trở nân u hòai, đôi mắt đánh rơi vào cõi xa lắc. đại hiểu rằng mình đang đứng trước hai hoàn cảnh phải lựa chọn. Một là chào người bạn mới quen rồi bỏ đi, hai là ngồi xuống, mở lòng chia xẻ nỗi u ẩn đầy tới mức, nếu không được xả ra, nó sẽ làm trái tim đau đớn. Đai chọn cách thứ hai, anh ngồi bệt xuống cát, im lặng nhìn ra biển và chờ nghe câu chuyện của người đi câu. Anh chỉ phải chờ chưa đầy ba nươi giây.

Suốt cuộc đời nàng phải sống trong đau khổ, chính vì thế mà tôi thương nàng. Vòng khổ thứ nhất quấn vào chân nàng là vòng luẩn quẩn của đồng tiền. Nàng rất thích làm giàu mà nàng không hiểu rằng đó là nỗi khổ lớn nhất của con người ta.

Người đi câu tôm tích bỗng đọc làu làu một đoạn trong kinh thánh:
Kìa, có người đến hỏi ngài rằng:"Thưa thầy, tôi phải làm việc lành chi để được sống đời đời?" GiêSu đáp rằng: "Sao ngươi hỏi ta về việc lành? Chỉ có một Đấng lành mà thôi. Nhưng nếu ngươi muốn vào sự sống, thì hãy giữ cá điều răn." Người hỏi:"Điều răn nào?" GiêSu đáp rằng:"Chớ giết người, chớ gian dâm, chớ trộm cắp, chớ làm chứng dối, hãy hiếu kính cha mẹ và hãy yêu kẽ lân cận như mình".Gã trai trẽ đó thưa rằng:" Mọi đều đó tôi đã vâng giữ rồi! còn thiêu chi chăng?" GiêSu phán rằng:" Nếu người muốn được trọn vẹn, hãy đi, hãy bán hết của cải của ngươi mà cho người nghèo, thì ngươi sẽ có của báu trên Trời rồi hãy đến theo ta." Nhưng khi gã trai trẻ nghe lời ấy thì buồn rầu bỏ đi, vì người có tài sản giàu lắm.GiêSu phán cùng các môn đồ rằng:"Quả thật, ta nói cùng các ngươi, lấy làm khó cho người giàu vào nước trời. Ta lại nói cùng các ngươi, lạc đà chiu qua lỗ kim còn dể hơn người giàu vào nước của Đức Chúa Trời." 1

Người đi câu tôm tích đọc xong đoạn kinh, thở dài. Đại vẫn ngồi im lặng.
cũng bởi làm giàu nên nàng mới yêu tôi mà không lấy tôi làm chồng. Nàng tự lừa dối hạnh phúc của mình. Và rồi cũng chính vì ham làm giàu, nàng cứ luẩn quẩn mãi trong cái vòng đó, để rồi cuối cùng chồng con đều bỏ nàng mà đi cả. Nàng bơ vơ một mình và bây giờ tự để tang cuộc đời mình.

Đại buột miệng:
-chẳng lẽ lại là bà Thanh thúy?
-Nàng đó, nàng nổi tiếng khắp thành phố biển này.
Người câu tôm tích lại đưa mắt nhìn ra biển, giọng nói như lạc hẳn đi.

Lúc ở trại cải tạo về, tôi cứ nghĩ là nàng đã đi rồi. Nhưng nàng đã không đi, đó là một sự lạ. Nàng ở lại thành phố biển này không phải vì tôi, mà vì cái gì đó tôi không biết, nhưng với tôi, tôi cần phải ở thành phố này, thủy chung với tình yêu của nàng.
-anh vẫn thường gặp bà Thanh Thúy?
-Nàng, -Đại bỗng chuyển đại từ khi nói về thanh Thúy, vì hình như tiếng nàng làm cho Thanh thúy trẻ hơn, -Nàng có biết hiện giờ anh đang có mặt ở thành Phố?
-chưa đâu. Cửa nhà nàng lúc nào cũng im khóa.
-Nếu anh bằng lòng, tôi sẽ là người đưa tin tới đó.
-tôi không dám lợi dụng lòng tốt của người anh em.
Đại mỉm cười, anh nói một câu teho giọng trong kinh thánh chẳng có câu nào như thế này:
-chúa dạy mọi người, dù bốn biển năm châu đều là tri kỷ, đều là anh em.
Người đi câu tôm tích gật đều:
-nếu vậy người anh em nói giùm với nàng, tôi là MẠNH, đã đi học tập về được hơn ba tháng nay, đang chờ nghe sự sai bảo của náng.
-anh còn cần tôi giúp gì nữa không?
Mạnh cười chân thành:
-chúa dạy, kẻ nào lợi dụng lòng tốt của người khác tới hai lần, thì đó là kẻ xấu.
Đại đáp lại:
-Chúa cũng dạy, kẻ nào có thể làm được điều tốt cho người đồng lọai mà từ chối hay tránh né thì đó là kẻ xấu.

Mạnh nắm chặc bàn tay của Đại, đại nghe từng thớ thịt trên cánh tay Mạnh rung lên. Đại tấn công ngay vào chỗ yếu đang rung động đó.
-tôi với anh là đồng trang lứa, nếu anh cho phép thì xin cho tôi được khuyên anh lời khuyên bạn bè.
-Anh cứ nói.
-tôi muốn anh thực sự nhập cuộc cào cuộc sống của chúng ta hôm nay, -Đạoi nhấn mạnh hai chữ chúng ta, -Nghề đi câu, tôi nghĩ, chưa đúng với sức lực và khả năng của anh.
-Nhưng tôi biết phải làm gì? Làm tài công, làm thủy thủ, thì nhất định là không thể được rồi. Tôi chỉ còn biết nghề bơi lặn. Mà bơi lặn ở miền biển này ai chẳng biết.
-Bơi lặn giỏi chứ?
-Tôi là thủy thủ từ năm nười bảy tuổi. Năm mười tám tuổi, sau khi nghe tin nàng lấy chồng, tôi xuống hẳn biển và rất ít khi lên bờ, tôi muốn làm một người cá, vì chỉ có biển hiểu được tôi.
-Tôi chưa hứa chắc sẽ giúp được anh làm việc gì nhưng nhất định tôi sẽ giúp anh.

Mạnh vẽ tay xuống cát, hỏi Đại mà không ngẫng đầu nhìn:
-anh là đảng viên cộng sản?
-Tôi chưa phải đảng viên cộng sản. Tôi chưa xứng đáng với danh iệu đó, nhưng nhất định tôi sẽ là một đảng viên cộng sản.
-Tôi hiểu.
-Nhưng anh hỏi tôi chuyện đó làm gì?
-tôi muốn biết, -Mạnh ngẩng đầu lân, nhưng không nhìn Đại mà đưa mắt nhìn ra biển, -Những điều răng của chúa và những việc làm tốt của người cộng sản tôi thấy giống nhau. tôi rất mong anh giúp tôi, nhưng đừng quá sức. Tất nhiên là tôi sẽ chẳng bao giờ làm anh phải xấu hổ đâu.- Mạnh đứng dậy, -thôi, bây giờto6i phải đi, ngần này tôm cũng đủ câu cả buổi rồi.
Mạnh đưa bàn tay rắn chắc bắt tay Đại.
Đại nhìn theo, phải một thoáng sau, anh mới hiểu là mình quên chưa hỏi Mạnh điều mấu chốt quan trọng, anh vừa gọi vừa chạy lại phía Mạnh.
-mình có thể gặp Mạnh ở đâu?
-Sáng nào, vào giờ này tôi cũng câu tôm tích ở đây.

Mạnh trả lời rồi lại rảo chân bướn nhanh. Dáng anh đổ chãi dài trong nắng sớm. Một thân hình khỏe mạnh, vững chãi trước biển bao la. Đại tự nhiên cảm thấy người đàn ông này còn khoẻ mạnh và trai trẻ quá. sức anh ta còn đủ để đóng góp vào bao nhiêu công việc ngổn ngang của thành Phố biển. Đại cứ đứng trông ngang của thành Phố biển. Đại cứ đứng trông theo mãi người bạn mới quen. anh hiểu rằng như thế là trong cuộc đời làm nghề du lịch của mình anh có thêm một người bạn.

___________________
(1) Khinh Thánh Tân Ước. MAthia. Trang 39
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 25

TƯ LỊCH

Tư Lịch ghé vào thăm phòng của xí nghiệp xây dựng. Châu và Thanh đang bò trên bản vẽ trãi rộng trên bàn. Họ đang tranh luận với nhau rất say sưa.

- Mình tham gia được không?

Châu và Thanh cùng ngẩng nhìn, vui vẻ. Tư Lịch liếc mắt qua bảng vẽ, anh nhận ra đó là bản vẽ tổng thể khu vực nhà tập thể của công ty.

- Bao giờ khởi công?

Thanh cười:

- Thưa chú, cháu và anh Châu đang tính đầu tháng cho khởi công.

- Phúc lợi của công ty ngon lành, thủ trưởng chấp nhận đầu tư tối đa, thì sau hai năm nữa, công ty sẽ có khu nhà tập thể khang trang.

Tư Lịch nhìn cả hai, hóm hỉnh:

- Coi như hợp đồng đã được ký kết.

Tất cả cùng cười.

Thanh cuộn bản thiết kế lại, lễ phép chào Tư Lịch.

- Chú làm việc với anh Châu, cháu xin phép xuống lớp.

Không đợi Tư Lịch trả lời, Thanh đi rất nhanh.

Châu nhìn theo:

- Xí nghiệp mở các lớp tập huấn nghiệp vụ, cậu ta phụ trách luôn cả công việc đó.

Tư Lịch kéo ghế ngồi trước mặt Châu

- Cậu ấy là người thế nào?

- Anh tư biết đấy, tôi là người ít bạn. Cậu ta là một trong số bạn ít ỏi của tôi.

- Cậu vẫn giữ ý kiến đề xuất chọn cậu ấy làm phó cho cậu?

- Tôi nghe trong đảng ủy và tổ chức có nhiều ý kiến phản đối, không biết ý anh thế nào?

Tư Lịch gật đầu, không trả lời thẳng vào câu hỏi của Châu. Đúng là nhiều ý kiến phản đối. Số anh em đi tham gia công tác lâu năm khá nhiều, công trạng với cách mạng không phải ít, vậy mà không được đề bạt. Thanh là kiến trúc sư từ dạng nhà thầu, chuyển dần vào hợp đồng và bây giờ tuyển thẳng vào biên chế, không chỉ với chức danh cán bộ kỹ thuật, Châu mạnh dạng chọn cậu ta làm phó giám đốc xí nghiệp. Như vậy có vội quá chăng. Tư Lịch băn khoăn nhiều ngày với chính câu hỏi của mình và chưa tự trả lời được.

- Nếu tôi cũng không đồng ý thì cậu thuyết phục tôi như thế nào?

Châu hơi nheo cặp lông mày đậm.

- Tôi chẳng có cách nào thuyết phục anh cả, bởi vì tôi rất tin cậu ấy, còn các anh thì chưa có được lòng tin đó, lỗi không phải ở các anh hay ở cậu ấy, lỗi là ở tôi, tôi chưa chiếm được lòng tin nơi các anh.

- Mình nghĩ về họ như thế này, Châu ạ. Anh chị em trí thức cũ, thậm chí các nhà tư sản, hki đã chấp nhận cách mạng, tự nguyện đi theo cách mạng, thì động cơ chính của họ là gì, có phải họ đi theo cách mạng để mưu cầu xe hơi, nhà lầu, tiền bạc? Không phải vậy, vì họ thừa biết rằng cách mạng không cho họ cái quyền bóc lột để làm giàu, cách mạng cũng chẳng cho họ nhà lầu, xe hơi, tiền bạc. Thế thì họ vì cái gì nếu không phải lòng yêu nước, vì muốn được cống hiến cho cách mạng và muốn cách mạng công nhận họ trong đội ngũ của mình.

- Anh Tư, - Châu vốn là người sâu sắc và dễ xúc động, những lời tâm tình của Tư Lịch đã dội vào vùng suy nghĩ thầm kín của anh, - Em hoàn toàn tin là với cách nghĩ đó của anh, nhất định cậu ấy sẽ bước trong hàng ngũ của chúng ta.

- Mình muốn mình và cậu cùng chịu trách nhiệm về sự trưởng thành của cậu ấy. Mình chấp nhận đề xuất của cậu cử kiến trúc sư Thanh làm phó giám đốc xí nghiệp xây dựng.

Châu không bất ngờ về quyết định đề bạt Thanh, nhưng bất ngờ vì quyết định đó đã được thực hiện sớm hơn mong muốn của mình. Xử dụng những người trí thức cũ mà có những phân biệt rạch ròi với trí thức cách mạng, có nghĩa là còn những thành kiến, những đánh giá anh em trên phương diện lý lịch, thì sự sử dụng đó chưa thật lòng. Tổ chức vẫn coi anh em như những người khách, chứ chưa phải là chủ nhân, bản thân anh em không thể nào xóa bỏ những mặc cảm của chính mình. Và như thế, sự đóng góp chưa hết mình. Vì lẽ đó, cách mạng sẽ thiệt thòi biết bao nhiêu. Trong công tác cán bộ, cách nghĩ cần phải thoáng, đừng nặng thành kiến, câu chấp. Châu thật sự muốn diễn đạt những suy nghĩ đó với Tư Lịch, nhưng anh liền cảm thấty thừa, vì trong cách nhìn và cách suy nghĩ của Tư Lịch, anh đã cảm thấy toát ra điều đó. Có một người thủ trưởng như thế này, mình hoàn toàn yên tâm.

Châu sực nhớ chiếc phong bì để trong ô kéo anh từ mấy hôm nay, chiếc phong bì đó hội đồng khoa học kỹ thuật của xí nghiệp đề nghị gửi cho Tư Lịch, mà anh chưa có cách nào chuyển được. Hôm nay, thủ trưởng đang vui, có thể là một cơ hội tốt. Anh mở ngăn kéo, lấy chiếc phong bì dầy cọm ra, đặt trước mặt mình, lúng túng.

- Thưa anh Tư, anh em trong hội đồng khoa học kỹ thuật nhất trí đề nghị thưởng anh Tư…

Tư Lịch chen ngang:

- Thưởng tôi, về thành tích gì vậy?

- Chính anh Tư đã kí quyết đinh về việc khen thưởng tiền thiết kế phí cho những người thực hiện công trình khách sạn Hoa Phượng.

- Đúng, anh em làm việc có sáng kiến, thiếc kế tiếc kiệm được tiền bạc của nhà nước thì mình cần phải khen thưởng.

- Chỉ thị đó của anh Tư, xí nghiệp đã nghiêm chỉnh thực hiện. Anh em đã tự đánh giá và bình bầu mức độ khen thưởng cho từng người. Trong đó có cả anh Tư.

- Mình có đóng góp gì trong chuyện đó?

- Anh Tư đã có những ý kiến giá trị trong việc gợi ý thiết kế dãy nhà một tầng và khu biệt thự.

- Cậu quên mình là giám đốc công ty, mọi sự đóng góp với các cậu là nhiệm vụ của mình.

- Nếu vậy là những người thiết kế và thi công, chúng tôi cũng có bổn phận phải làm tròn, làm tốt công việc được giao. Anh Tư cần thực hiện ngay chính điều anh Tư chỉ định cho cấp dưới, - Châu vừa nói vừa đặt chiếc phong bì trước mặt Tư Lịch, - Quyết định có kèm văn bản công khai, chứ không phải mờ ám…

- Bao nhiêu đây? – Tư Lịch hóm hỉnh nhìn Châu, tay mở phong bì, lòi ra một xấp tiền, - Chu cha, nhiều vậy hả?

- Thưa, anh Tư được bình thưởng loại ba. Loại nhất bốn chục ngàn, loại hai ba chục ngàn, loại ba hai chục ngàn.

- Cả giấy quyết định khen thưởng nữa, các cậu bài bản thật, - Tư Lịch bỏ tiền và giấy quyết định lại trong phong bì, đặt trở lại trước mặt Châu, - Cậu coi như mình đã nhận số tiền thưởng này, nhưng mình tặng lại cho các cậu để bồi dưỡng cho anh em.

- Anh Tư, mọi người đều có phần cả mà…

- Mình biết, mình rất cảm ơn các cậu đã nghĩ đến mình, mình xin tặng lại các cậu… Hay thế này vậy, lớp nghiệp vụ của anh em cần tiền bồi dưỡng giáo viên, tiền phấn, tiền giấy và cả nước uống nữa, cậu cho mình được tặng anh em.

Tư Lịch không nói gì thêm, anh bước ra khỏi phòng làm việc của Châu.

Anh trở về phòng làm việc của mình, (Cách xa văn phòng xí nghiệp chừng hai trăm mét) Như và Lan đang ngồi nói chuyện với nhau. Anh không muốn làm nhưng đọng bất chợi cái vui của họ. Như mới đi công tác Tây Nguyên về, còn con nhỏ Lan chừng như đã phải lòng cu cậu, những ngày Như đi công tác, ngồi đứng không yên, cứ thắc thỏm mong đợi. Tất cả những cử chỉ ấy không thể lọt qua mắt anh được. Nhưng họ đã nhìn thấy anh, im bặt tiếng cười.

- Thưa anh Tư, em mới về.

- Vui lắm phải không?

- Dạ.

Tư Lịch quay qua Lan, lúc này mặt đã đỏ ửng có lẽ vì mắc cỡ. Tư Lịch nhấp nháy một mắt với Lan, cô bé càng lúng túng hơn. Và chính Tư Lịch kịp thời gỡ cho Lan sự lúng túng ấy.

- Cho chú xin hai ly nước và gói thuốc lá để chiêu đãi người thắng lợi trở về.

Lan dạ rất ngọt và vội chạy ra.

- Nào, kể cho mình nghe đi.

- Thưa anh Tư, em tới Tỉnh ủy, các đồng chí rất hoan nghênh chủ trương liên kết của chúng ta, các đồng chí giới thiệu xuống Huyện. Các đồng chí ở Huyện tiếp đón em như là tiếp đón khách quý từ xa về.

- Như vậy là tiền đầu thích hợp?

- Thưa, phải nói là rất tốt đẹp. Cơ chế làm ăn bây giờ bùng nhùng quá. Huyện lúng túng mãi về những quy định của Tỉnh, đất của Huyện là đất đỏ badan, vậy mà Tỉnh cấm không trồng cà phê, cấm từ sáu tháng nay rồi, bắt trồng lúa, và phải chờ đợi quy hoạch chung. Chờ đợi hoài, chờ đến chết đói. Ai cũng biết một ký cà phê giá trị xuất khẩu bằng mười lăm ký gạo. Vậy mà cấm trồng cà phê, bắt trồng lúa.

- Huyện nhận lời liên kết với chúng ta chứ?

- Thưa nhận lời về nguyên tắc, nhưng lại giới thiệu xuống xã.

- Sao lại vòng vo vậy?

- Các đồng chí giới thiệu xuống một xã anh hùng, xã xa nhất huyện, gần sát biên giới. Em đã hơi nản, nhưng cũng gắn đi coi sao. Lên trển gặp đồng chí bí thư xã, anh Tư biết không, sau khi nghe trình bầy, đồng chí ấy cứ ôm lấy em mà khóc. – Như lắng một lát, - Đời sống đồng bào trên đó cực lắm, quần áo không đủ mặc, cơm không đủ no, muối cá đều thiếu. Một xã anh hùnh trong khán chiến mà bây giờ phải chịu vậy.

- Mình hiểu, - Tư Lịch gật gù, - Những người anh hùng bị bỏ đói.

- Các đồng chí yêu cầu chúng ta chi viện cho gạo, mắm, cá, và vải. Nếu được thì dựng cho một số căn nhà theo dạng cải tiến dưới mình. Còn phần các đồng chí ở trển sẽ dành cho chúng ta một ngàn héc ta trồng cà phê.

- Tuyệt lắm. Với ngàn héc ta cà phê đó, sau ba năm bộ mặt của xã ấy nhất định sẽ thay đổi.

Tư Lịch thấy hiện ra trong đầu óc mình những cánh đồng cà phê bạc ngàn.

Đây không phải công việc liên kết đầu tiên của chúng ta, anh tự nói với mình, chúng ta lấy xuất nhập khẩu làm chổ dựa cho việc đầu tư trang thiết bị cho khách sạn để phục vụ các chuyên gia dầu khí và khách du lịch. Nhưng chúng ta không làm xuất nhập khẩu theo kiểu thương nghiệp, mua đầu này, bán đầu kia, mà chúng ta liên doanh, liên kết cùng các đơn vị kinh tế bạn, đầu tư trang thiết bị, vật tư cho bạn, để cùnh nhau sản xuất ra của cải vật chất cho xã hội, để làm công tác xuất khẩu.

Xí nghiệp nuôi tôm Cam Ranh, nuôi được tôm mà không có nhà lạnh, năng suất, chất lượng vì thế không thể tăng. Tại sao không đầu tư mua thiết bị làm lạnh. Nhà máy đường Ninh Hòa, có mía, rất nhiều mía mà không có máy kết tinh và thiết bị làm đường trắng. Cần bao nhiêu đô la để nhập loại máy đó, để có đường? Các nhà máy dệt Thành phố Hồ Chí Minh, có khả năng dệt loại vải khổ mét sáu, nhưng không có máy, có khả năng dệt loại catê đủ tiêu chuẩn xuất khẩu, mà không có sợi, trong khi khách sạn cần rất nhiều khăn bàn, riđô cửa, mà lại phải nhập từ nước ngoài. Nhà máy sứ chỉ thiếu nhũ vàng và bút vẽ, vậy mà không thể nâng được sản lượng và sản xuất các loại đồ sứ đạt tiêu chuẩn cao. Đô la để nhậm nhũ, nhập bút vẽ là bao nhiêu? Còn xí nghiệp bò sữa, có bò Cuba giống tốt, vắt được nhiều sữa, nhưng sữa không thể chế biến thành pho mát, không thể đóng hộp chỉ bởi không có thiết bị, chỉ vì thiếu đô la. Công ty mình có điều kiện tạo ra đô la, phải dùng số đô la vốn đó đầu tư cho đơn vị bạn.

- Cậu thành lập ngay một đoàn cán bộ lên trên xã anh hùng triển khai việc trồng cà phê ngay. Cậu tính toán những yêu cầu cụ thể của những người anh em mình trên đó, để trình bày trong hội nghị giám đốc, tôi muốn ngay chuyến đầu tiên chúng ta lên đó với vải, mắm và gạo.

Lan đem vào hai ly nước cam và một gói thuốc Sài Gòn xanh.

- Cháu kéo ghế ngồi xuống đây, chú có chuyện muốn nói với cháu.

Lan kê chiếc ghế tựa cạnh bàn làm việc của Tư Lịch. Cô hồi hộp, pha chút lo lắng, không hiểu ông già sẽ nói chuyện gì với mình, cô vẫn gọi Tư Lịch bằng chú và trong thâm tâm, mỗi khi nghĩ về Tư Lịch cô vẫn coi như là ông già mình.

- Thế này cô bé ạ. Như mới đi Tây nguyên liên kết việc trồng cà phê, nói chung là rất thành công. Bây giờ chú tính cử cháu lên trên đó một chuyến.

- Thưa chú, cháu? – Cô tròn mắt ngạc nhiên.

- Chẳng lẽ không phải là cháu. Nhưng vấn đề như thế này, hai cô cậu bàn với nhau, nếu thống nhất thì cùng đi, còn không thì… tùy…

- Đường sá từ đây lên trển vất vả lắm anh Tư ạ, em lo sức khỏe của cổ.

Tư Lịch mỉm cười. Anh cầm ly nước đưa lên miệng uống cạn tới đáy, rồi anh đứng dậy, khoan thai.

- Cứ bàn với nhau cho kỹ đi. Dù sao cũng chưa có gì vội vã.

Nói rồi, anh xách chiếc cặp táp của mình ra khỏi văn phòng. Thực lòng anh muốn Như và Lan có dịp nói chuyện với nhau, bởi một người đi xa mới về và một người ở nhà chờ đợi.

Tư Lịch về tới cửa, đã nghe tiếng những con heo kêu inh ỏi đòi ăn. Hôm nay anh về trễ hơn mọi ngày, ở nhà một mình chị Tư chắc không kham nổi lũ heo, gà đông tới cả trung đội.

Anh vô phòng thay quần áo rất nhanh, chỉ chừng hai phút anh đã xuất hiện với tư thế của một nhà thể thao, quần đùi, áo may ô, trên đầu chiếc nón trắng bằng vải mềm. Thực ra, chỉ cần với chiếc nón vải này cũng đủ xếp anh vào danh sách các vận động viên thể dục dụng cụ. Anh xuống bếp, đỡ xô cám nặng trĩu trên tay chị và đi vào chuồng heo giữa tiếng đồng ca đòi ăn của những con heo nái với đàn con. Những âm thanh nhặng xị im bặt, chỉ còn nghe tiếng xục xục và tiếng thở từ miệng heo đang bu quanh máng cám.

- Ông dọn cơm dùm tôi, dám nhỏ hôm nay đi học thêm về trễ, tôi với ông ăn trước.

- Bà lại sự trể chương trình bông hoa nhỏ phải không? Già mà ham…

- À, quên, hôm nay ông có người cho quà đó.

- Cô nào tặng quà ông già này vậy?

Chén cơm nóng bốc khói trên tay ông. Ông có thói quen chén cơm đầu tiên bao giờ cũng chan nước mắm và ăn suông. Bà cũng đã bưng cơm lên ngang miệng, mắt vẫn không rời ông, đang nhai cơm ngon lành.

Đấy chẳng phải là thói quen xấu, nên bà không bắt ông bỏ. Còn ông, bao giờ cũng giải thích cái ngon không thể tả được của hương vị nước mắm quyện vào làn khói cơm, nó sực lên mũi, rồi chạy lang khắp cơ thể, một hương vị gây cho người ăn một cảm giác sự ngon lành mà không một thứ món ăn nào trên trái đất có thể thay thế được. Bà không tin điều đó, mà mà nghĩ ông thích cơm thật nóng chan nước mắm, vì ông muốn thụ hưởng thành quả do chính ông làm ra, nói cách khác, ông tự khen tài nấu nước mắm có một không hai của mình.

Nói về thói quen ăn uống, đã có lúc bà giận ông đến nỗi phải nói nặng. Dạo ấy, bệnh viện quyết định cắt đồng thời một lúc một phần ba dạ dầy và túi mật của ông. Bà thì lo quýnh lên. Trên đời biết thế nào mà nói trước được, sức khỏe của ông liệu có thể giúp ông vượt qua những thử thách này không. Vậy mà trước hôm lên bàn mổ, ông còn đi Hàng Lọng kiếm thịt chó, ông bảo ăn cho sướng cái miệng, chết cũng không sao. Mãi sau này bà mới biết chuyện đó, chứ biết kịp thời thì nhất định bà đã cấm, và ông nhất định phải nghe bà. Bà tin như thế. Còn ông, cưới cười khà khà, bà không cấm tôi được đâu. Thịt chó là nhân sâm, tôi chén thịt chó là để lấy sức lên bàn mổ. Tính ông ngang đến vậy, làm sao bà không giận. Nhưng giận rồi lại cười lành, có lẽ ổng đúng, vì chuyện hy hữa đã xẩy ra, ông cắt cả dạ dầy, cắt cả túi mật mà vẫn tai qua nạn khỏi.

Chờ cho ông ăn xong bữa cơm, bà mới trở lại câu chuyện bỏ dở khi nãy.

- Người ta tặng ông chục chén cô tiên,

- Vậy hả, tôi cứ nghĩ bà nói đùa.

Bà bưng chồng chén đặt khuất trên tủ xuống, khẽ để trước mặt ông

- Ai cho vậy?

- Thằng Sinh.

- Sinh lái xe ở văn phòng? Sao kỳ vật cà, tôi với nó thỉnh thoảng có gặp nhau.

- Tôi không biết quan hệ của ông với nó thế nào, chỉ thấy nó mang tới, nói là biếu ông.

- Sao bà lại nhận? trước khi nhận bà phải hỏi rõ lý do và nói chung là…

- Nếu nói biếu tôi, thì tôi đã có cách giải quyết, đằng này nó biếu ông…

- Bộ biếu tôi không phải biếu bà?

- Có nghĩa là ông cho tôi cái quyền…

- Mà nói mới lạ, từ xưa tới nay, mọi chuyện trong gia đình, bà là nhân vật chính, tôi là nhân vật thứ.

- Cho là vậy đi, tôi vẫn biết ý của ông thế nào?

Tư lịch đột ngột nhớ lại hai chục ngàn đồng tiền xí nghiệp xây dựng thưởng anh.

- Bà ạ, nếu bà nhận chục chén này, thì bà và các con dùng, tôi sẽ chẳng bao giờ đụng đến một chiếc đâu.

- Ông Lịch, tôi biết là ông sẽ nói với tôi như thế. Tôi cũng định nói với ông, là nếu ông nhận thì ông và các con dùng, còn tôi, chẳng bao giờ tôi đụng chúng đâu.

- Bà Lịch, bà, … - ông định nói câu ông vẫn thường nói vui với bà, bà răng đen của tôi, nhưng bây giờ, ông cảm thấy không nên nói câu đó.

Bà thu dọn chén đũa rất nhanh, rồi thay chiếc áo khác đi ra cửa.

- Bà đi đâu vậy?

Bà quay lại nhìn ông:

- Tôi tới nhà thằng Sinh, kêu nó tới đêm những cái chén của nó về.

- Sao bà không mang luôn cho nó.

- Không. Nó tự mang tới đây, tự để đây, thì cũng phải tự đến đây mang về.

Nói rồi bà bước rất nhanh ra đường.

Tư Lịch nhìn theo vợ. Bà răng đen của tôi, tính bà bao giờ cũng xưa như thế, nhưng cái xưa ấy lại là gốc gác của mọi chuyện nhân tình thế thái ở đời. Ông nhẹ nhàng ngã lưng xuống chiếc võng, chân khẽ đu đưa.
Đăng nhập để trả lời
0
Haỉ đánh xong chương 16 rồi đây, nhờ mọi người kiểm lại !
cảm ơn
My company: www.procard.com.vn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-06 16:00:50ct.ly>
CHƯƠNG 16
KIẾN TRÚC SƯ THANH



Hoàn tất
My company: www.procard.com.vn
Đăng nhập để trả lời
0
Nhưng xin lư ý bạn CtLy thân mến, Mình là Nguyễn Chí Hải, chứ không phải NTH lại càng không phải là NguyenThiHai như bạn nhầm. Xin nước trước nếu gọi nhầm một lần nữa thì Hải không khách sáo nhé Ghừ ghừ.
Xin vui long cho link mới những phần chưa gõ.
Cảm ơn!
My company: www.procard.com.vn
Đăng nhập để trả lời
0
Hải xin nhận đánh luôn chương 17 Ao Xoáy nhé !
Nói thật thì Hải cũng chỉ đánh theo lối...hên xui thôi. Chứ Hải chẳng biết cách nào để nhận biết được phần nào đã được người khác đánh và phần nào thì chưa! Nên nếu mà chương này có người nhận rồi thì...coi như Hải... đổ sông đổ biển vài tiếng bên máy tính vậy, híc híccccccc
Nói thế thôi, dù sao thì.......chậc..nói sao ta?

Chúc sức khỏe diễn đàn !
My company: www.procard.com.vn
Đăng nhập để trả lời
0
Vậy thì Ctly ghi tên cho Chí Hải chươngbnày nhé

Cảm ơn Chí Hải nhiều ( Lúc trước tưởng là Nguyễn Chị Hai chứ) [8D][:D]

Chúc Chí Hải, nội công thâm hậu, để gõ tiếp các chương khác nhé

Thân ái
Đăng nhập để trả lời
0
Xin lỗi nhen,

Cho CtLy đính chánh lại há

Nguyễn Chí Hải [:D]

Còn mấy chương kia NCH có thể gõ tiếp khg??

Nhớ ghi vào, khg thôi sẽ có sự nhầm lẫn đó

Thân ái
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-09 15:55:03ct.ly>
CHƯƠNG 17
AO XOÁY

Hoàn tất
📎 Tinhbienchuong17
My company: www.procard.com.vn
Đăng nhập để trả lời
0
Hải đồng ý nhận gõ tiếp chương 21 "Một mình với chúa". Tuy nhiên Hải nhận thấy ở phần đó có một số chương đã gõ rồi và cũng đã đưa lên diễn đàn, sao bạn vẫn còn để link trống mà không chuyển qua để tranh sự nhầm lẫn, ví dụ như "Sam trong sam mái" "Nhật ký của Tư Lịch"......
Bạn chịu khó kiểm tra lại nhé, vì nếu như không thể nhận biết được thì e là có muốn tránh sự nhầm lẫn cũng khó mà tránh được.
Còn nữa, thông thường buổi sáng server của thư quán chúng ta có bảo trì gì không mà sao hải không truy cập được? Mãi tới trưa ngày 6 này Hải mới vào được. Phần 17 "Ao xoáy" Hải cũng đánh xong rồi đó nhe!
Tạm biệt, chúc sức khỏe các bạn !
My company: www.procard.com.vn
Đăng nhập để trả lời
0
Vậy Hải cứ thấy chương nào chưa có ai gõ thì nhờ Hải gõ dùm nhé

Thấy " Đạn chỉ thần công " của Hải cũng có phần thâm hậu đấy

Chúc Nguyễn Chí Hải luôn vui nhé
Thân ái
Đăng nhập để trả lời
0
Thôi đi bạn hiền, bạn có biết Hải làm nghề gì không hả mà nói vậy?
Nhưng dù sao thì Hải cũng sẽ cố gắng, nhưng nói thiệt nhé! Để kiểm tra lại toàn bộ truyện này đánh bao nhiều chương và chương nào chưa đánh hơi bị phê. Để 2h sáng nay Hải lên kiểm tra coi sao, đến sáng mai bạn phải kêu cà phê cho Hải nhé, nếu không Hải không làm việc được là do bạn đó. ok?
Nếu không có gì thay đổi thì Chương 21 "Một mình với chúa" còn khoảng 20 phút nữa là xong! hé hé hé
Chúc sức khỏe !
My company: www.procard.com.vn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-06 19:51:16ct.ly>
CHƯƠNG 21
MỘT MÌNH VỚI CHÚA

Hoàn Tất
📎 Tinhbienchuong21
My company: www.procard.com.vn
Đăng nhập để trả lời
0
Làm ơn bạn hiền ơi cho hỏi tộng cộng bao nhiêu chương dzậy? Đã đánh bao nhiều và còn bao nhiêu?
My company: www.procard.com.vn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-06 20:06:40ct.ly>
Vậy nhờ NCH gõ luôn 3 chương còn lại dđi nhé
22 - 23 - 24

Cảm ơn Chí Hải nhiều nhé

Thân ái

Ok, thì sẽ mang cà phê cho Chí Hải dùng, để có có sức gõ tiếp hén [sm=44.gif][sm=44.gif][sm=44.gif] [8D]

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=50818&mpage=7

Nếu nội công còn, thì nhờ Nguyễn Chí Hải gọ phụ luôn những chương của truyện " Ván bài Lật Ngửa " luôn được hong? [8D]

Truyện này còn nhiều quá
Cảm ơn Chí Hải nhiều nhé
Đăng nhập để trả lời
0
Hải đồng ý nhận lời ba chương còn lại của tình biển, Hải nghĩ sẽ cố găng hoàn thành để các bạn kiểm duyệt và đăng vào thư mục truyện hoàn tất. Còn về vấn đề truyện ván bài lật ngửa thì hãy để Hải hoàn thành nốt tình biển đã, vì đến khi đó số lượng còn lại cụ thể của ván bài lật ngữa sẽ có thay đổi. Hải không dám nhận bừa e là làm không kịp sẽ bị mang danh...cuội. Chất lượng là trên hêt.
Còn cái vụ cà phê... ảo của bạn Hải hổng chịu à nghe nghe nghe !
Chúc sức khoẻ diễn đàn!
My company: www.procard.com.vn
Đăng nhập để trả lời
0
Còn cái vụ cà phê... ảo của bạn Hải hổng chịu à nghe nghe nghe !
Chúc sức khoẻ diễn đàn!


Chài, cà phê ảo ngon dzậy mà chê

Thiệt tình à [8D]
Đăng nhập để trả lời
0
Hi, Hải đang online trong diễn đàn nè. Mà dù sao thì cũng xin cho hỏi câu nho nhỏ nhò nho nghe ! Bạn là mày râu hay là kẹp tóc. Mình nghe cha nội conbo2 kêu là nữ, nhưng thấy giọng sao mà giống..râu mày. Nói cho mình nghe đi ,để còn tiện khi hành xử và xưng hô. Nếu là nữ thì bạn yên tâm, mình là người tôn sùng phụ nữ. Còn nếu là nam thì lại càng yên tâm hơn nữa vì mình sẽ bình đẳng ! Đồng ý không nào?
Chúc sức khỏe diễn đàn !
My company: www.procard.com.vn
Đăng nhập để trả lời
0


Cái avarta này khg nói lên được Ct.Ly là ai hả???

Nếu khg thì cho Ct.Ly đính chánh nhen, Ct.Ly là công tử Lỳ nà [:D][8D]
Đăng nhập để trả lời
0
Trời đất. Con gái mà nhận làm công tử, vậy thì...thua ! À, mà mình đánh xong mấy phần nhớ là kiểm lỗi chính tả rồi mới đưa lên. Nhưng bây giờ đọc lại thấy phát hiện ra thêm mấy lỗi nữa, híc híc, không cố ý, tại mắt hoa !
My company: www.procard.com.vn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-09 15:55:44ct.ly>
CHƯƠNG 22
CÔNG TRƯỜNG KHÁCH SẠN HOA PHƯỢNG

Hoàn tất
📎 Tinhbienchuong22
My company: www.procard.com.vn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-09 15:56:14ct.ly>
CHƯƠNG 23
MỘT CHÚT TÂM SỰ NGƯỜI LÍNH

Hoàn tất
My company: www.procard.com.vn
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»