📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Truyện Cần Đánh Máy

Đánh máy truyện "Tình biển" - Nguyễn Nguyên Bảy

121 trả lời, 22.100 lượt xem — Trang 4 / 5
Còn lại chương 24 dự định se xong sớm rồi sẽ phụ các bạn gõ "Ván Bài Lạt Ngửa"
Chúc sức khỏe diễn đàn !
My company: www.procard.com.vn
Đăng nhập để trả lời
0
Xin lỗi, quên gởi file chính để các bạn dễ kiểm lỗi !
Xin gởi bổ sụng file gốc chương 23 sau đây !
Cảm ơn, chúc sức khỏe mọi người !
📎 Tinhbienchuong23
My company: www.procard.com.vn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-08 16:44:28ct.ly>
Chí Hải ơi

Hình như chương 12, có người nhận rồi, sao không thấy đăng lên,

Hay bạn lỡ gõ rồi, thì nhở gõ nốt chương này luôn đi nhé,

Đầy đủ, xong cho sếp của Ct.Ly xem lại, là CtLy khiêng vào Thư viện nhé

Thành thật cám ơn Chí Hải ,

Vì CtLy đang gõ chương kết của Sử Trung Quốc, nhưng CB đã quăng trả lại đây, nên lo cho xong truyện này nữa là có thể chạy qua phụ các bạn gõ " Ván bài Lật Ngửa " Vì CtLy còn đang...tu luyện " Tái Sanh Duyên " đến cuốn II đây,
Đăng nhập để trả lời
0
Hải sẽ gõ luôn theo đề nghị của Công Tử Lỳ... Lơm vậy. hì hì hì
Nhưng với "Tình biển" này thì Hải nghĩ phải 2 ngày nữa mới xong 2 chương, 24 va 12 đó !
Chúc sức khỏe !
My company: www.procard.com.vn
Đăng nhập để trả lời
0
Mà làm sao để CB quăng lại dzậy? Nẹt ổng vô, cho ổng một trận, khẹc khẹc hì hì hì !

Phần sau đây là chương 24 của "Tìh Biển"
Còn chương 12 sẽ tranh thủ giao trong vòng thời gian ngăn nhất. Minh thấy chương 12 có ai đó nhạn gõ rồi mà. Chưa bàn giao sao?
My company: www.procard.com.vn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-09 15:58:03ct.ly>
CHƯƠNG 24
GẶP GỠ KHÔNG ĐỊNH TRƯỚC

Hoàn tất

Cảm ơn hiệp sĩ Nguyễn Chí Hải nhiều nhé

Chúc bạn luôn vui, và " môn đạn chỉ thần công " ngày càng thâm hậu [:D]

📎 Tinhbienchuong24
My company: www.procard.com.vn
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: nguyenchihai

Mà làm sao để CB quăng lại dzậy? Nẹt ổng vô, cho ổng một trận, khẹc khẹc hì hì hì !

Phần sau đây là chương 24 của "Tìh Biển"
Còn chương 12 sẽ tranh thủ giao trong vòng thời gian ngăn nhất. Minh thấy chương 12 có ai đó nhạn gõ rồi mà. Chưa bàn giao sao?



Cảm Chí Hải nhiều nha
Chưa bàn giao, nên mới nhờ đến nội lực của Chí Hải đó chứ
Vậy thì khi nào xong thì....... dán vào nhé

Còn vụ...khẹt CB ha????? CtLy hỏng dám đâu, CB dữ lắm, làm soeur này còn phải sợ nữa đó , [8D]
Đăng nhập để trả lời
0
"Pa" CB này có..đẹp trai hông mà dám thô bạo với phụ nữ quá vậy. Kiểu này phải làm trò gì đó trị ổng mới được, ổng đường đường là một "dáo dziên" mừ, thậm chí còn hơn cả thế nữa chứ he he he
My company: www.procard.com.vn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-09 16:02:20ct.ly>
CHƯƠNG 12
TRẦM

Hoàn tất

📎 Tinhbienchuong12
My company: www.procard.com.vn
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 12 của "Tình Biển" Hải gõ xong luôn rồi, nay xin bàn giao và báo cáo với.. Công Tử..Lỳ Lợm luôn.
Tí hồi nữa lên Yahoo Messenger để Hải đại diện Công Tử chửi CB cho. Cái gì chứ Hải nói là Hải chuyển... lời chửi của Công Tử tới chả nghe, sau đó mà chả có..chửi lại thì Hải lại chuyển những lời của chả cho Công Tử luôn, ok?

Bây giờ thì cho Hải link của truyện nào chúng ta cần gõ cho Hải nhé !

Chúc sức khỏe bà con, quyến thuộc dzà đồng bào !
My company: www.procard.com.vn
Đăng nhập để trả lời
0
Mà nói thiệt nghe, tác giả nhiều khi hơi... nóng bỏng đối với một vài tình tiết. Hải chẳng thích mấy, nó thế nào ấy. Còn các nhân vật thì gần như thấy ai cũng là những người sống có lý tưởng? Ai cũng cao đẹp và có một tấm lòng tuỵêt vời.
My company: www.procard.com.vn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-09 15:22:43ct.ly>
Chào Chí Hải

Đừng có chuyển lời...của CT lỳ cho cb2 nhen, cb2 dữ lắm à, ctly hỏng thích nghe cb2 la làng đâu há [:D][8D]

Cảm ơn Chí Hải đã làm xong chương chót của truện tình biển này,

Còn tiếp theo là "Ván bài lật ngửa "( định viết ván bài định mệnh chớ, vì CtLy đang.... coi phim này [8D])

Truyện thì, có truyện hay, truyện dở, tuy theo từng ý thích của mọi người mà CH há [:D]Ván Bài Lật Ngửa
Đăng nhập để trả lời
0
Hì hì, nói thế thôi, chứ Hải có ý kiến hay bình phẩm gì quá đáng đâu nờ.
Nhưng mà CtLy ơi, muộn rồi, hồi trưa Hải chửi CB2 quá trời rồi, bây giờ hết thu lại được lời nói rồi hì hì hi.
Dù sao thì truyện này cũng đã hoàn thành nhờ vào sức chung của mọi ngươi. Vậy chúng ta nên mau chóng kiểm lỗi chính tả và chuyển qua thư mục truyện hoàn tất, sau đó xóa đi mục này để dành đất cho các thư mục mới, cũng như để đỡ rối mắt các thành viên và khách ghé thăm.
Bây giờ Hải.. xung quân vào Ván bài lật ngữa đây nhé !
Thân ái !
My company: www.procard.com.vn
Đăng nhập để trả lời
0
Đại công cáo thành!
Cảm ơn các Hiệp sĩ Bebebongbong, Nguyenchihai, Tammy, Tum đã hợp sức hoàn thành bộ truyện này.
Đăng nhập để trả lời
0
sorry nhe 'cause i'm very busy at the last chapters 21, 22, 23 & 24. and I cannot completely typing this story.

please transfer my messages to Nguyễn chi' Hãi, who has just completely typed this story that I would be very much appreciated.

b4
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-05-31 21:22:32Thái Nhi>
Chương 5
Biệt Thự Chim Xanh

Na ngồi trên chiếc đá trước mặt tòa biệt thự Chim Xanh. Cạnh cô là một gà men cơm. Trong khu vực biệt thự, những ngọn đèn ngàn oát thắp sáng rực, và những người thợ đang làm việc, chồng cô là thợ hồ, cũng có mặt ở đây.
Biệt thự Chim Xanh, cái tên thật đẹp, nhưng với Na là kỷ niệm không thể vụt nhớ, vụt quên, những kỷ niệm mà văn chương đúc thành nước mắt và nụ cười. Vốn sinh ra là cô gái nông thôn, bên dòng sông Tiền, nhưng rồi chiến tranh đã đưa gia đình trôi giạt về đây, sau khi cha cô chết trận. Má Na bị hen, nên sức khỏe èo uột lắm, Na mới mười tám tuổi đã phải ráng lo làm sao nuôi sống hai má con. Vì thế, khi người bà con vừa có ý định giới thiệu cho Na vào làm ở biệt thự Chim Xanh là Na nhận lời ngay.
Ông bà chủ ở Sài Gòn, biệt thự Chim xanh chỉ là nơi ông bà về nghỉ mát những tháng nóng và những ngày cuối tuần. Công việc chủ yếu của Na là trông nhà, chăm tưới mấy chậu bông và khi ông bà chủ xuống nghỉ mát thì phục vụ. Ông bà chủ đã có tuổi, chừng ngòai bốn mươi, nhưng vẫn trẻ, thường xưng hô với nhau bằng mình và cưng. Họ tới biệt thự vào dịp trước Giáng Sinh và Tết, ở lại chừng một tháng. Công việc của Na không nhiều, nếu không muốn nói là nhàn hạ, nhưng đồng lương cũng khá, tạm đủ cho hai má con. Na thường nghe mấy người nghỉ mát kêu ông bà chủ của Na là thầy Ba, cô Ba, nên Na cũng xưng hô với họ như vậy, còn họ, không coi cô là kẻ ăn người làm, mà kêu cô bằng cháu. Na vào biệt thự Chim Xanh nhận việc được ít ngày thì Thầy và Cô xuống nghỉ mát. Sinh họat của họ không có gì khác thường, mỗi sáng, thầy dậy tập thể dục, còn cô ngồi hít thở không khí biển nơi ban công. Thầy bận quần sooc trắng, phơi bộ ngực trần còn săn chắc. Cô mặc vái ngủ, lọai hàng mỏng phô ra gần nửa bộ ngực đầy. Bửa điểm tâm của họ thường là trứng gà ốp la với bánh mì, thỉnh thoảng thầy mới đánh xe đưa cô xuống phố ăn phở. Sau đó thầy đọc sách và cô ngồi hý hóay viết cái gì đó, hình như cô làm thơ. Cơm trưa thanh đạm xong họ ngủ để rồi sau đó, chừng ba giờ chiều, cả hai mặc đồ tắm, lên xe chạy thẳng xuống Bải Sâu. Thầy và Cô đều có giọng nói rất nhỏ nhẹ và lịch sự, sai bảo Na việc gì, dù hài lòng hay không thầy và Cô đều nói lời cảm ơn. Na cảm thấy họ thật đáng là ông bà chủ của mình và cũng mừng cho hạnh phúc của họ. Trước ngày thầy và cô về Sài Gòn, Na được gọi tới.
- Ngày mai thầy cô về có thể ngày mốt em Loan sẽ xuống nghỉ. Em tới đây một mình, vì vậy thầy cô mong cháu lo lắng cho Loan, làm mọi cách cho nó vui vẻ với biển để khỏe mạnh.
Thầy lấy bóp đưa cho Na một xấp tiền nhiều hơn cả số tiền lương mà thầy trả Na mỗi tháng. Na cầm tiền, xúc động thực sự trước lòng tốt của thầy cô và thầm hứa với thầy cô sẽ làm tất cả cho con gái của thầy cô vui vẻ những ngày nghỉ mát ở đây.
Loan tới với con chó bẹc giê múp míp hơn cả cổ. Loan lạnh lùng nhìn Na và đóng sập cửa phòng lại, không một lời yêu cầu. Na hơi ngạt nhiên vì thái độ của cô chủ, nhưng người lái xe của cô chủ đã cho Na biết không cần thiết phải bận tâm vì tính tình Loan dị hợm lắm. Khi nào cô ả cần gì sẽ kêu.
Na được biết thêm, qua người tài xế già, là cô chủ cũng đã mười chín tuổi, bằng tuổi của Na. Nhưng cái đặt biệt của cô chủ là cô không thích chơi với bất kỳ ai, kể cả ba má cô, mà chỉ thích chơi với con Vanga, con bẹc giê ba tuổi mà cô đem theo. Nó là người tình của cổ. Người tài xế già nhún vai kết thúc câu chuyện và bỏ đi. Ông ra ban công, máng chiếc võng dù và đặt mình nằm xuống đó đong đưa.
Na hoàn toàn không thể hiểu được câu chuyện mà người tài xế già kể lại, cô cho rằng người tài xế quá ác cảm với cổ. Na sẽ tính làm vài món ăn đặc sãn của biển để trưa nay trong bửa ăn, cô chủ sẽ hài lòng, sẽ thông thương tình cảm giữa hai người. Cô đang nghĩ về cô chủ của cô với tất cả ấn tượng trong sáng và tươi đẹp. Cô cho rằng cô chủ của cô có thể quá mệt khi phải đi từ Sài gòn xuống, do vậy tinh thần chưa phấn chấn chỉ cần sau buổi trưa nay thôi, cô sẽ có cách làm cho cô chủ vui, cô đã có một kế họach chi tiết rồi mà. cô vừa nghĩ như thế vừa làm cơm, cô thực sự hài lòng về món mực tươi xào nấm và món canh chua cá chim. Các món đã làm xong, cô thận trọng thay quần áo và rón rén bước lại phòng cô chủ với ý định gọi cổ ra ăn cơm.
Cô bước càng gần cửa phòng cô chủ, cô càng nghe rõ tiếng gừ gừ từ trong phòng vọng ra. Cô áp tai vào cửa. Đúng là tiếng gừ gừ hổn hển. Trời ơi, cô chủ bệnh chăng? Ý nghĩ thóang đến với cô cùng sự sợ hãi. Tiếng gừ gừ vẫn đứt quãng và nghẹn rít. Na tính quay lại kêu bác tài xế già, nhưng không hiểu sao, cô lại thôi. Dù sao mình cũng là gái, vào phòng cô chủ vẫn tiện hơn. Cô mạnh bạo gõ nhẹ tay vào cửa. Không tiếng đáp lại. Vẫn tiếng gừ gừ hổn hển vọng ra. Thôi đúng rồi, cô chủ ngã bịnh. Mình phải vào ngay để giúp cổ. Cô bật mở cánh cửa. Một tiếng thét vang lên đinh tai: Trời ơi, cút ngay. Na tưởng mắt mình nhìn lầm, cô chủ đang lõa lồ nằm trên giường và con vanga đang thè cái lưỡi đỏ lòm liếm khoan thai từng lớp bơ mỏng do tay cô chủ quệt hai bên bờ háng cổ. Na đóng xập cửa lại, hốt hoảng bỏ chạy.
Người tài xế già chừng như cũng bị thức giấc bởi tiếng kêu nhức óc của cô chủ, ổng chạy lại phía Na.
- Cô làm cái gì vậy? Tại sao cô lại mở cửa trong lúc người ta đang yêu nhau, cô thật là vô học…
Người tài xế già mắng như tát nước vào Na. Na chẳng còn biết phải giải thích gì cả. Đầu óc cô rối mù. thì ra họ yêu nhau. Cô không còn tin vào tai mình nữa. Cô ngồi bệt xuống thềm nhà và ôm mặt khóc.
- Tự cô làm hại cô rồi. Tôi đã nói với cô rồi, họ yêu nhau, vì thế mình không nên bận tâm tới họ…
Người tài xế già không giải thích được gì thêm, bởi cửa phòng cô chủ mở tung, cô đã vận lại chiếc váy ngắn. Giọng cô đanh lên với mệnh lệnh:
- Chú Hai, đưa tôi và Vanga về Sài Gòn ngay.
Không đợi cho người tài xế kịp nói một lời, Loan dẫn con Vanga ra thẳng gara, mở cửa xe và bước lên.
Ngay sáng hôm sau, Thầy cô đã có mặt, thầy cô trả đủ lương tháng cho cô, tặng thêm một chút tiền gọi là bảo hiểm và buộc cô nghỉ việc. Thầy có vẻ rất ái ngại cho cô, nhưng thầy không thể nương cô ở lại, bởi lẽ con gái thầy đã phán quyết số phận cô: Cho nghỉ việc, nếu không sẽ tự tử.
Na đã bị hất ra khỏi biệt thự Chim Xanh với cái lý giản đơn thư thế. Cô chỉ biết gục đầu vào vai má và khóc. Nhưng rồi cô hiểu ra rằng khóc không thể no được. Cô ra bãi biển nhập bọn với những người cho thuê ghế bố, phao bơi, và dù. Nhưng cô lấy đâu ra ghế bố, phao bơi. Ngay ngày đầu tiên, lũ trẻ tinh nghịch đã hùa nhau đánh cô một trận. chúng sợ cô sẽ tranh giành khách của chúng. Cuối cùng, một người đàn bà tốt bụng, mà cả bãi biển đều kêu bằng dì Tám đã trao cho cô một rổ đậu phộng nấu và chiếc lon sữa bò, bảo cô đi bán cho những khách tắm biển ăn vui miệng. Có thể vì nét mặt tươi trẻ và có một cái gì đó đôn hậu, chất phác, nên cô bán rổ đậu phộng đó rất mau, một vài khách sộp còn cho cô thêm tiền. Những đồng bạc thu được đầu tiên làm cô rất sung sướng và cuộc sống của hai má con cô cũng vì vậy mà lần hồi qua ngày. Từ rổ đậu phộng nấu của dì Tám cô phát đạt lên với những món ăn đặc sản của biển, đó là những xị đế, những lon bia với những con cua luộc. Khách tắm biển túm tụm quanh cô, những thân hình đầy nắng biển đen nhánh.
Nhưng những tay anh chị chuyên nghề bãi biển không để cho cô cái quyền kiếm sống nhàn hạ như thế. Chúng đã dành cho cô một hoàng hôn khi cô mệt mỏi với đôi quang gánh từ bãi biển về nhà, để ùa vào đấm đá, cấu xé cô. Chiếc áo cô mặc trên người rách tươm cùng với tiếng khóc. Nhưng tiếng khóc kêu cứu của cô đã bị át đi trong tiếng sóng biền. Cho tới khi cô lả héo và tuyệt vọng nằm phơi trên cát, những cú đấm đá mới dừng lại. Và một tiếng lanh lảnh của con Bườm, chúa đảng của bọn anh chị ngoài bãi tắm, như những cái đinh nhọn hoắt đâm vào tai cô.
- Mày khôn hồn thì xéo nếu không, chúng tao sẽ cho mày xuống biển làm mồi cho cá…
Cô hiểu rằng, chẳng cần chúng dậm dọa. Chắc cô cũng không dám mon men ra bãi biển nữa. Cô thấy mình lẻ loi, yếu đuối như một cánh bèo. Mãi tận khuya, cô mới lết về tới nhà. Má cô vừa xoa dầu nóng lên những vết thâm tím trên người cô, vừa khóc.
Cô bỏ bãi biển, sợ hãi nằm nhà. Và điều phải đến lại đã đến. Con Bườm, chỉ vừa mới hôm nào cho tay chân đánh cô đến nông nỗi này, bỗng lại hiện ra trước mắt cô, đỏm dáng, vui vẻ, nụ cười thân thiện như cô với nó đã chị em từ kiếp trước.
- Dù sao cũng phải sống em ạ.
Nó nói với cô nhiều chuyện lắm. Nhưng quay đi quay lại cũng là câu: Dù sao cũng phải sống. Và để biện minh cho tấm lòng tốt của nó, nó đã rút trong bóp đưa cho má cô một xấp tiền nói với má cô thuốc thang và may sắm quần áo cho cô.
Ngày hôm sau nó lại tới.
- Dù sao cũng phải sống em ạ.
Nó phô trương cuộc sống sung sướng của nó bằng những bộ đồ sang trọng, bằng những búp tay đầy những cà rá mặt ngọc và nơi cổ một sợi giây chuyềng vàng to như cái xích chó. toàn bộ thân thể toát ra một mùi thơm của son phấn và nước hoa. Nó lại cho thêm Na một xấp tiền và kèm theo một cây son, một lọ nước hoa, một hộp phấn. Nó hẹn ngày mai sẽ trở lại và sẽ đưa Na bước vào cuộc sống vàng son. Vàng son là thế này. Na vừa khóc, vừa run run cởi nút áo để làm vừa lòng người đàn ông bỏ tiền ra chiếm đoạt Na. Nhưng cũng may, người Na gặp đầu tiên lại là Luận, lính sư I, vừa được nghỉ phép sau hơn một tháng trời thoát chết khỏi những trận pháo kích của Quân giải phóng. Luận đang muốn trụy lạc ít ngày, để rồi trở ra trận mạc mà anh biết chắc là cái chết đang chờ . Nhưng gặp Na, anh bỗng hiểu là anh không thể chết, anh phải cùng với người con gái sắp ngã vào bùn này làm lại cuộc đời. Luận đã đưa Na tới gửi cho ông bác họ là Métđôten Kỷ, mong bác truyền nghề cho Na. Còn anh đào ngũ…
Nếu như không ngồi trước biệt thự Chim Xanh chờ Luận ra ăn cơm tối, thì chưa chắc Na đã nghĩ lại những kỷ niệm ngày xa cưa. Năm năm rồi, còn gì…
Từ phía đầu đường Métđôten Kỷ cũng đi lại. Từ ngày biệt Thự Chim Xanh khởi công tu bổ, ngày nào Métđôten Kỷ cũng qua đây, vào giờ này và câu chuyện của họ chẳng có gì mới hơn hôm qua.
Métđôten Kỷ: Cháu lại đem cơm cho Luận?
Na: Có con bên cạnh, nhà con ăn cơm ngon hơn.
Métđôten Kỷ: Họ làm việc suốt ngày đêm.
Na: Sửa trụ sở cho đoàn Canada đó bác.
Métđôten Kỷ: Không biết đến khi nào họ mới sửa sang các khách sạn để bác cháu mình có việc làm.
Na: Người nước ngoài tới nhiều, thì nhất định phải sửa sang các khách sạn bác ạ
Métđôten Kỷ: Họ không làm thì bác già mất, cả đời làm Métđôten mà cuối đời lại thất nghiệp. Đối với bác, chỉ mong được làm việc, được phục vụ mọi người.
Na: Bác có làm Métđôten thì con cũng mới mong được là truyền nhân của bác. cũng may, nhà con rất mê cái nghề nấu nướng của con.
Luận đã đứng sau vợ từ lúc nào, bước chân anh rất nhẹ, đêm tối đã giúp anh lẫn vào bóng cây. Anh hài lòng về những điều vợ nói. Nhưng trước mặt người thứ ba thì anh không muốn vợ anh nói những điều đó. Anh lặng lẽ ngồi cạnh vợ. Lặng lẽ đến nỗi Na giật mình, chưng hủng, để rồi phát mạnh tay vào vai anh, với một câu hờn sung sướng.
Luận vừa mở nắp ga men cơm vừa nói với vợ, câu là hình như anh đã nói không dưới ba lần:
- Anh đã nói với em rồi, khỏi cần đem cơm cho anh, anh ăn cơm ngay tại công trường cũng được.
- Anh nói sao? - Na ngước cặp mắt tròn vo, hỏi.
- Cả công trường khẩn trương. Mọi người từ kiến trúc sư, tới chỉ huy trưởng, đều ăn cơm ở công trường.
- Có nghĩa là anh không muốn ăn cơm em nấu?
- Không phải anh không muốn
- Hay là ở trỏng có người nấu ngon hơn em?
- Đâu có, anh chỉ sợ làm em mệt.
- Tại sao em lại mệt mới được chứ? Từ ngày lấy nhau tới giờ, có bữa cơm nào hai đứa mình không ăn với nhau, và bữ cơm nào anh không khen em…
Luận quay qua bác Kỷ, người từ nãy giờ vẫn lắng nghe câu chuyện của đôi trẻ, mà ông hiểu rằng hạnh phúc của họ có cái gì đấy thật đơn giản, nhưng cũng thật đẹp đẽ.
- Nhà con là truyền nhân của bác, làm sao lại không nấu ăn ngon cho được, phải không bác?
Bác Kỷ gật đầu
Nhưng tình cảm của Na lại có cái gì đấy rất lạ, tự nhiên cô dâng đầy ngực một nỗi tấm tức, và lời nói của cô đã không giữ được cảm xúc:
- Vậy mà bây giờ nhà con…
- Ơ kìa em, - Luận ngạc nhiên vì sự mau nước mắt của Na, anh vỗ nhè nhẹ tay lên vai vợ,- Sao lại khóc, ai người ta nhìn thấy…Trời, anh giải thích thực lòng. Anh chỉ lo em mệt, còn nếu như em cảm thấy không mệt, thì cứ đem cơm tới đây, hai vợ chồng cùng ăn…
- Nhưng anh có thích ăn cơm cùng với em không mới được chứ…..
- Có vậy cũng hỏi…Nào, em dọn cơm ra đi, - Quay qua bác Kỷ, - Bác ăn cơm với tụi con cho vui.
- Bác ăn hồi chiều rồi, chớ đâu có ăn khuya khoắt như tụi bây.
Luận bưng chén cơm:
- Công việc đang dở cõi hồ, mình nghỉ tay ăn cơm không tiện… - với vợ, - Nào mời em
Na gắp khúc cá chim chiên vào chén cho Luận, cùng với nụ cười còn long lanh nước mắt.
Trong biệt thự Chim Xanh, ánh sáng những ngọn đèn ngàn oát vẫn cháy rực, nhưng không khí đã lắng xuống, nhiều tốp công nhân đang ngồi giải lao, ăn nhẹ cái gì đó, hoặc hút thuốc lá. Câu chuyện của họ rỉ rả, thỉnh thoảng lại có tiếng anh chàng chắc niệng rộng nên tiếng cười oan lên.
Kiến trúc sư Thanh đang chậm rãi đi phía sau tòa biệt thự, anh nhẩm tính những công việc còn lại cần phải làm trong đêm nay và ngày mai. Anh dừng lại hồi lâu trước những trụ bê tông mới gia cố và những hoa văn biệt thự mới đắp lại. Bỗng anh nghe thấy nhiều tiếng tranh cãi khá lớn vọng lại. Anh định thần nghe. Họ đang nói về chuyận thi công biệt thự Chim Xanh và đang nói tới anh, ngay đầu hồi tòa biệt thự mà anh chỉ cần dấn thêm vài bước là sẽ chạm trán với họ. Anh đứng nép mình vào cây đại, lẽ ra anh chẳng nên nghe câu chuyện của họ làm gì, nhưng anh đã không thẳng nổi tính tò mò.
Châu: Tôi đã nói với anh rồi, để công trình hoàn thành đã, rồi anh muốn trao đổi tranh luận gì cũng được.
Tấn: Anh nói sai lầm gì mới được chứ?
Tấn: Chẳng lẽ chúng ta lại không phạm sai lầm sao? Nhà nước nghiêm cấm việc đấu thầu tư nhân.
Châu: Nhưng chúng ta chỉ có thời hạn mười ngày. Mười ngày chỉ đủ cho chúng ta và họ ký kết các hợp đồng, rồi lại chờ đợi thiết kế, chờ đợi vật tư. Tất cả những thể chế đó anh đều chẳng lạ gì.
Tấn: Nhưng nhà nước nghiêm cấm đấu thầu tư nhân. Cậu thử nghĩ coi, nhà thầu này là dạng kinh tế gì? Nó cũng thuê nhân công, thuê kỹ sư, thử hỏi cái thằng Thanh (Thanh hơi giật mình) có đáng cho chúng ta tin cậy không? Vậy mà nó lại đại diện toàn quyền cho chủ thầu.
Châu: Anh có thắc mắc gì xin anh lên gặp ông Năm Lê, tôi chỉ là người thi hành.
Tấn: Đúng, cậu chỉ là thứ thiên lôi, chỉ đâu đánh đấy, còn bao nhiêu trách nhiệm Năm Lê, Tư Lịch phải chịu cả, nhưng mình sẽ không để cho các loại cấp dưới như các cậu khuynh loát mọi chuyện đâu.
Châu: Anh phá tôi như thế đủ rồi
Tấn: Cậu nói ai phá cậu? Tôi là chuyên viên kinh tế của Tổng cục, còn cậu là cán sự mấy mà dám nói tôi phá?
Thanh có cảm giác là họ đang lướt tới ngay trước mặt anh, bởi qua sự gay gắt của họ, anh hiểu là một trong hai người nhất định sẽ bỏ đi. Nhưng Thanh bỗng nghe thấy một âm thanh khác, hình như tiếng Tư Lịch. Anh hiểu thế là câu chuyện của họ đang có chiều hướng bùng lớn. Lại một lần nữa anh không thắng nổi tính tò mò của mình.
Tư Lịch: Các cậu gay gắt nhau chuyện gì thế này.
Tấn: (có tiếng cười xua xoe) Thưa anh Tư…(Một lát) tôi là chuyên viên kinh tế, các anh phân công tôi xuống giúp cậu Châu, vậy mà tôi góp ý chân thành vớ cậu ấy, cậu ấy lại cho là tôi phá
Châu: Những ý kiến của anh không đúng lúc và lỗi thời.
Tư Lịch: Ý kiến anh Tấn thế nào?
Tấn: Việc chúng ta sử dụng nhà thầu tư nhân là sai, sai trên nhiều phương diện, thứ nhất là nhà nước không cho phép, thứ hai là chúng ta đã trả họ số tiền quá lớn, chỉ nói riêng việc trả lương công nhân gấp hai, ba lần đã là phạm pháp. Thứ ba là việc sử dụng trí thức cũ cần thận trọng…
Tư Lịch: Còn gì nữa không?
Như: Theo tôi, những chuyện này không nên đem ra bàn ở đây.
Tấn: Đúng như vậy, nhưng chúng ta cũng phải tính trước, kẻo khi công trình hoàn thành có muốn sửa sai cũng không được.
Như: Dù vậy cũng không nên bàn ở đây, bởi công việc thi công đang rất khẩn trương.
Tấn: Cậu cũng nghĩ như vậy sao? (cười nhạt) Cậu là người từng trải, đã đi đây, đi đó, cậu hiểu là mọi việc làm bao giờ cũng phải tiên liệu hậu quả.
Như: Chẳng lẽ đây là hậu quả xấu?
Tấn: Cậu đúng là nhà ngoại giao hơn là nhà kinh tế. Anh Tư chắc không nghĩ một cách hời hợt như họ chứ?
Tư Lịch: Tôi cũng thấy là còn nhiều điều phải bàn, nhưng không nhất thiết phải bàn bây giờ và ngay tại đây.
Tấn: Tôi hiểu…(cười chua cay) Tôi là người thừa ở đây.
Thanh thấy bóng Tấn đi rất nhanh về phía trước, ánh sáng ngọn đèn ngàn oát hắt dài bóng Tấn trên mảnh sân biệt thự còn ngổn ngang gạch cát. Thanh cũng từ từ giật lùi đi trở lại con đường cũ. Anh đang cố nhớ lại từng chi tiếc trên gương mặt của Tấn, người mà ngay từ giây phút tiếp xúc đầu tiên anh đã linh cảm đây sẽ là một trở ngại khá lớn cần phải vượt qua. Anh nói tới sự vượt qua, bởi anh luôn có thiện chí muốn được đóng góp, muốn được làm việc, chứ sự vượt qua không bao hàm ý nghĩa của sự kiếm chác tiền bạc. Anh có thể không cần làm công việc này mà vẫn đủ sống. Hơn nữa, đây là lần đầu tiên anh nhập cuộc với cách mạng bằng chính công việc của một kiến trúc sư. Nhưng vì sao anh ấy lại khó khăn với mình mới được chứ?
Thanh đã bộc lộ những ý nghĩ vương vấn với Châu và bao giờ Thanh cũng nhận được lời an ủi ngắn gọn: Cách mạng không nghĩ như anh ta nghĩ, cách mạng tin ở anh. Thanh không cho lời nói của Châu là môi mép, vì qua những việc làm thực tế của Châu đối với anh, anh hiểu ý nghĩ của Châu với việc làm của Châu chỉ là một. anh cố gắng đọc trong tấm lòng Châu những ý nghĩ đích thực về cách mạng.
Nhớ lại hôm khởi công tu sửa biệt thự Chim Xanh, Thanh có ý mời Châu đi nhậu một bữa để gọi là làm quen, để bộc bạch với nhau trước khi cùng cộng tác. Nhưng Châu đã khước từ sỗ sàng, nếu không muốn nói là rất thiếu văn hoá.
- Anh tưởng chúng ta còn nhiều thời gian lắm để nhậu nhẹt đấy hả?
Thanh bình tĩnh giảng giải cho Châu hiểu là ly rượu nếu có nâng lên cũng là sự chân tình để rồi xả thân vào công việc. Châu chỉ cười, và sau nụ cười lại là sự sỗ sàng.
- Làm ăn cho ngon đã rồi nhậu…
Kể từ sau giây phút đó, không một lúc nào Châu vắng mặt ở công trường. Anh đốc thúc công việc như một vị tướng. Chỗ nào anh cũng có mặt, hai tay của anh hòa với những bàn tay thợ trực tiếp cùng họ khuân vác, truyền gạch, tô sơn. Nói chung anh đã nói bằng hai bàn tay. Thanh thầm phục châu điều đó. Nhưng trong bụng anh chưa tin là Châu có những kiến thức đáng để nói chuyện với anh về bản vẽ, về ý đồ kiến trúc. Nhưng Thanh đã lầm. Châu đã tỏ ra có khá đầy đủ kiến thức và một thực tế thi công vững vàng. Vì tất cả những điều đó, Thanh đã đem lòng mến phục Châu.
Và hôm nay, trong câu chuyện tranh cãi lúc nãy, rõ ràng là Châu chẳng có định kiến gì với cá nhân anh, cũng như với các trí thức cũ như anh. Nói về trí thức cũ, đã có lần anh bi Châu sạc vui cho một rận. Làm gì có trí thức cũ với mới, làm gì có ngụy với cách mạng. Đất nước đã là của chúng ta, thì chỉ có một đồng loạt trí thức, trí thức phụng sự cho đất nước. Thoạt nghe điều đó với anh để lấy lòng. Nhưng những lời khi nãy mà anh được nghe thì rõ ràng là lòng Châu nghĩ thế nào, nói ra như vậy.
Vừa đi vừa suy nghĩ, Thanh tiến lại gần chỗ ghế đá có vợ chồng Na ngồi mà thực tâm anh không chủ định tới đó. Đôi vợ chồn thật lạ, họ mê nhau đến nỗi lúc nào cũng quấn bên nhau. Gương mặt họ viên mãn. Nụ cười của họ đầy ắp hương hoa cuộc sống. Hình như với họ, chẳng một gợn bụi bặm nào vương vấn trong tâm hồn.
Luận kéo Thanh ngồi xuống ghế đá. Anh ăn với họ trái chuối. Với họ, anh chẳng thấy mình có một cách biệt nào, dù anh là kiến trúc sư, còn họ là thợ.
- Lấy một người vợ hạp với mình, chú cũng sẽ có được hạnh phúc giống như đôi sam này, - Bác Kỷ đọc thấy nỗi khát khao hạnh phúc trong mắt Thanh, nên câu nói của bác vừa là sự an ủi, vừa là sự trao gửi kinh nghiệm.
- Người yêu của anh đẹp lắm bác ơi, con đã gặp hai anh chị đi tắm biển với nhau mấy lần.
Luận đưa mắt nhìn vợ, họ đánh tín hiệu cho nhau là không nên nói câu chuyện đó vào lúc này.
Thanh hiểu cái nhìn của Luận với Na. Thì ra họ cũng biết giữa anh và My My có trục trặc. Thực lòng mà nói, anh yêu My với tất cả những gì mà anh cho là tốt đẹp, trong sáng. Nhưng tình yêu đã bị chặn đứng bằng một hào lũy khá sâu nếu không muốn nói là vực thẳm mà anh biết là mình không thể vượt qua. Từ buổi ở nhà My về, anh chưa gặp lại My, lòng anh lúc nào cũng như lửa đốt, một cái gì đó như là căn bệnh, như là cơn say cứ làm cho Thanh chếch choáng suốt ngày. Anh hiểu là My My cũng đau khổ không kém. Nhưng làm sao được, vực thẳm vẫn cứ là vực thẳm, dưới đó là rắn rết và hổ báo, xuống đó, để qua bờ bên kia, cả hai đều phải chết. Mà chết thì anh không muốn.
- Tu sửa xong toà biệt thự này các chú sẽ tu sửa khách sạn chứ?
- Cháu nghĩ là phải vậy, - Thanh lơ đãng trả lời.
- Bác là Métđôten, nên bác chỉ muốn các khách sạn hoạt động trở lại để có việc làm, - Bác Kỷ vừa nói vừa nhìn Thanh với đôi mắt chứa chan hy vọng.
Tiếng kẻng báo giờ giải lao đã hết. Thanh đứng dậy xin phép bác Kỷ trở vào khu công trường. Anh bước chậm rãi. Luận cũng đã đứng dậy, nhưng hình như cô vợ chưa muốn buông chồng. Thanh còn nghe rất rõ câu đối đáp của họ:
Vợ: Tối nay anh có về nhà không?
Chồng: Sáng mai, đem cho anh ly cà phê đặc nghen.
Luận chạy vụt lên, đi ngang với Thanh, họ không nói gì với nhau. Trước mắt họ, dưới ánh sáng những ngọn đèn ngàn oát, và âm thanh vang động của công trường.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-06-26 13:14:32bebebongbong>
Chương 6

Mời nhập cuộc

Công trường Chim xanh đã hòan thành trước thời hạn một ngày. Phái đòan thăm dò dầu khí Canada đã nhận trụ sở với sự hài lòng đặc biệt. Họ rút lui ý kiến mở phiên họp thường kỳ tại Sanhgapo.

Kết quả của việc làm này nức lòng cán bộ công nhân viên tòan công ty. Họ hiểu rằng họ sẽ tiêu mất của nhà nước một khỏan đô la không nhỏ, nếu như buộc phải họp ở nước ngòai. Ai cũng có cảm giác là mình đã được thử sức và mình có thể đảm đương được các công việc lớn. Tại hội nghị liên tịch giữa Đãng ủy và ban giám đốc công ty, mọi người đều đánh giá cao kết quả này. Mặc dù vậy cũng còn nhiều người không đồng tình, họ cho rằng việc thi công biệt thự Chim Xanh đã khiến lãnh đạo công ty mắc một số sai lầm, trong đó chủ yếu được đề cập tới là sai lầm trong quản lý kinh tế, những vi phạm các nguyên tắc thể chế của nhà nước. Người có ý kiến gay gắt nhất là Tấn. Và rõ ràng Tấn đã đưa ra các lập luận rất chính xác, Năm Lê và Tư Lịch đều phải thừa nhận. Nhưng xét trên bình diện năng xuất, chất lượng và hiệu quả công việc thì chính Tấn cũng phải nhận thấy việc thi công trình Chim xanh là trường hợp có thể châm chước, trường hợp đặc biệt không tính tới sai lầm. Nhưng nếu tiếp tục theo phương án đó, thì cần phải bàn tính lại.

Năm Lê ghi nhận những ý kiến của Tấn. Trong thâm tâm anh không bằng lòng. Anh linh cảm thấy một cái gì đó bảo thủ, trí tuệ trong chính con người trẻ tuổi này. Nhưng anh nghĩ với những khả năng và kinh nghiệm làm nghề xây dựng cơ bản của Tấn, nếu lôi kéo anh ta vào cuộc thì hiệu quả công việc sẽ tốt đẹp hơn. Vì vậy, anh đã hội ý với Tư Lịch, và định giao việc quản lý xí nghiệp xây dựng của công ty cho Tấn. Thực tế sẽ làm cho cậu ấy sáng ra, anh nói với Tư Lịch, khi đã sang vấn đề rồi, cậu ấy sẽ có nhiều đóng góp. Tư Lịch cũng cho là như vậy. Vì thế sau khi hội nghị giữa hai bên Việt Nam và Canada về thăm dò dầu khí khai mạc được ba ngày, Năm Lê mời Tấn tới nhà riêng của mình để giao công tác.

Năm Lê: Tất cả những điều cậu nòi, mình đều thấy đúng cả và mình cũng đều nghĩ tới. Nhưng cậu cũng nên hiểu cho, hòan cảnh không thể khác được. Cấp trên chỉ cho chúng ta mười ngày, thử hỏi nếu trong mười ngày đó, chúng ta không cho đấu thầu, không mở hết ga, thì liệu công trình có thể hòan tất được không? Từ lâu chúng ta ít nghĩ tới hiệu quả cuối cùng của công việc. Mình thì cho rằng hiệu quả của công việc bao giờ cũng điều quan trọng nhất.

Tấn: Em hòan tòan cảm thông với sự lo lắng công việc của anh Năm. ( Tấn lái câu chuyện sang một hướng khác, vì hình như Tấn cũng đánh hơi thấy một cái gì đó khá quan trọng sắp xẩy ra đối với mình) Anh Năm là thủ trưởng mà anh Năm còn nói được những lời bình tĩnh, còn thằng Châu, nó là cái thá gì mà dám nói những lời góp ý của em là phá nó. Chính nó đang nuôi ý đồ phá anh Năm.

Năm Lê: Cậu đừng nói vậy

Tấn: Em nói thiệt đó, nó là con nít, háo thằng, ngựa non háu đá

Năm Lê: Cậu cần đại lượng hơn, bởi vì công trình Chim Xanh đã hòan thành, chúng ta đã thí nghiệm thành công một phương án làm việc mới, một phong cách làm việc có hiệu quả. Là một chuyên viên kinh tế, tôi nghĩ là cậu cũng coi trọng chuyện này. ( Tấn lắng nghe một cách chăm chú, nhất là khi Năm Lê coi trọng việc Tấn là một chuyên viên kinh tế). Tổng cục đưa cậu vào đây chi viện cho tụi mình. Thời gian cậu tìm hiểu công việc cũng tạm ổn, ban giám đốc tính giao công việc cụ thể cho cậu.

Tấn: (hoan hỉ) Thưa anh Năm, lúc nào em cũng sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ các anh giao.

Năm Lê: Mình định giao cho cậu làm giám đốc xí nghiệp xây dựng cụa công ty.

Tấn: ( ngạc nhiên) Xí nghiệp xây dựng nào, anh Năm?

Năm Lê: Công ty cần phải thành lập xí nghiệp xây dựng để đảm nhiệm các công trình xây dựng cơ bản trên cơ sở Ban quản lý công trình mà Châu đang phụ trách. Chúng ta cần phải tự sửa chữa và xây dựng mới các công trình, bởi thời gian tới việc khoan thăm dò sẽ đẩy mạnh, chuyên gia các nước sẽ tới nhiều.

Tấn: Em hiểu
Năm Lê: Mình chỉ còn băn khoăn có một điều.
Tấn: Điều gì vậy, anh Năm?
Năm Lê: cậu với thằng Châu, mới làm việc đã đụng nhau.
Tấn: Thưa anh Năm, nó là em út, em chấp nó làm gì
Năm LÊ: Nó sẽ làm phó cho cậu
Tấn: Em có thể lái được nó mà anh Năm

Năm Lê đứng dậy, quay người nhìn ra cửa sổ, biển ngay dưới chân anh bao la trước mặt anh:
-Cậu lại đây, nhìn mà xem…
Tấn bước lại bên cửa sổ, tâm hồn đối thọai với nhau.
-Biển chứ có gì lạ đâu?
-Sao lại không lạ, lạ lắm chứ, ngày nào mình cũng đứng ít phút ơ đây, cũng nhìn ra biển cả.
-Chẵng lẽ anh thấy như vậy không nhàm chán sao? Em mới tới thành phố biển này ít ngày, mà nghe tiếng sóng biển đều đều thật là ngán ngẫm. Vậy mà anh lại mê nó?
-Tiếng sóng biển, cậu chưa nghe được nó đâu. Cứ nghe đi rồi sẽ thấy nó nói gì với cậu. Chừng nào chưa nghe được tiếng sóng biển thì chừng đó tâm hồn cậu chưa phóng khóang được đâu, những ý nghĩ nhỏ nhen sẽ luôn đầy đọa cậu.
-Em không tin, làm gì có ngôn ngữ con người trong tiếng sóng biển ấy.
-Vậy hả? Vậy thì cậu hãy tập nghe đi, mình khuyên cậu chân thành đó. Hãy tập nghe rồi sẽ hiểu nó nói gì với cậu. Đã khi nào nước mắt cậu tự trào ra chưa? Chưa à? Vậy thì cậu hãy đứng trước biển lúc bình minh hay buổi hòang hôn cũng vậy. Cậu sẽ được biển phả lên mặt một thứ gió kỳ lạ lắm, hơi mằn mặn,, nhưng thắm thiết, gió tới cởi cho cậu những u sầu, rồi cậu sẽ thấy biển nhân hậu như thế nào, khi những con thuyền dân chài đậu sát vào nhau, tiếng gọi nhau chí chới, và trẻ nhỏ khiêng những giành cá thật nặng trong những gương mặt hân hoan. Chưa hết đâu, lúc hòang hôn cậu sẽ thấy biển lặng lắm. Biển ở đây những ngày nào tấp nập tầu thuyền, vậy mà bây giờ vắng vẻ. Vắng tầu, thuyền, hình như biển rộng hơn, biển cô đơn đó cậu. Những lúc đó, nước mắt tự nhiên ứa ra, ở trong cuộc đời cũng vậy cậu à, không hòa nhập mình vào mọi người thì mình sẽ cô đơn.

-Em không cho là như vậy, em không cần phải có nhiều bạn bè, một vài thôi cũng đủ, còn như để hòa nhập với tất cả, thì chính mình sẽ biến mất, chẳng ai còn nhận ra mình nữa.

-Thì cậu cứ đuổi theo con sóng mà nhìn, cậu chính là một con sóng đấy, nhưng chẳng phài sóng của cậu hòa vào giữa mênh mông sóng đó sao.

-Anh đã triết lý không tồi nhưng cuộc đời là cuộc đời chứ cuộc đời không phải là biển.

Năm Lê đưa mắt nhìn đi chổ khác, anh tránh cả cái nhìn của Tấn, tránh cả cái nhìn của biển. Anh sẽ có lỗi nếu để cho những đối thọai tâm hồn của một con người không hề hiểu biển như Tấn lại nói vọng vào biển.

Lạ thiệt, tại sao nó lại không yêu biển mới được chứ, không yêu biển thì nó tới đây làm gì? Mình đã ngòai năm mươi tuổi rồi, chỉ còn ít năm nữa là về hưu, từ nay tới đó, mình đóng góp tất cả sức lực, chỉ mong sao, lấy được dầu từ dưới biễn lên. Như thế có nhắm mắt cũng tọai nguyện. Những năm dài, cầm súng đi đánh giặc, mình ước mơ tới ngày hôm nay, con người ta sinh ra đâu phải để cầm súng, mà là để tạo dựng hạnh phúc. Đất nước này có dầu, cuộc sống của mỗi con người sẽ đẹp đẽ hơn. Ý nghĩ hình thành bất chợt, vì thế anh thấy lòng dịu lại.

-Tấn ạ, mình không ngờ, những năm cuối đời lại được cống hiến cho sự nghiệp dầu khí

Tấn rạng rỡ, hình như câu đối đáp của anh là thật lòng.
-thưa anh Năm, cũng vì sự nghiệp dầu khí mà em thu xếp mọi chuyện gia đình để tới đây với anh.

Năm Lê cười khà khà.

-Mình cũng vậy, nhớ bả, nhớ xấp nhỏ lắm. Nhưng tiếng gọi của biển mạnh hơn.
-Em hiểu…
-chúng ta sẽ có lỗi, nếu để những suy tính nhỏ nhen, ti tiện che mờ và làm vẩn đục những việc làm tốt đẹp của chúng ta. Cậu còn trẻ hơn mình, đường đi của cậu còn dài hơn mình, rồi đây, chính các cậu sẽ là người đảm nhiệm những công việc nặng nề của Thành phố dầu này.

Năm Lê quay người ngược lại, một tay anh vuốt mặt, vầng trán hơi nheo, những ý nghĩ tự đáy lòng vang ra làm xao động chính trái tim anh. Anh chòang tay qua vai Tấn, kéo Tấn cùng ngồi xuống ghế.

Anh đã nói với Tấn tất cả những suy nghĩ của cá nhân mình về Tấn. Việc anh quyết định đề hạt Tấn là giám đốc xí nghiệp xây dựng không phải không va dụng với nhiều ý kiến khác, không phải anh em ghét bỏ Tấn, mà vì anh em, chưa hiểu Tấn, chưa trực tiếp làm việc với Tấn, ở Tấn chỉ mới thấy những lời nói, những lý thuyết, những dự định. Năm Lê thực sự cũng chưa hiểu Tấn nhiều, nhưng quá trình công tác, quá trình được cơ quan Tổng Cục đánh giá, và nhất là bậc lương chuyên viên cua Tấn. Hay nói cách khác là mời Tấn nhập cuộc. anh rất muốn qua công việc, Tấn sẽ thi thố, sẽ đóng góp, Tấn chừng như cũng hiểu điều đó. Mời chân ướt, chân ráo tới đây, mà đã được bổ nhiệm ngay làm giám đốc thì đó cũng là một bước nhảy vọt nói theo thuật ngữ gọi bằng đốt cháy giai đọan.

Năm Lê như đọc được những suy nghĩ đó của Tấn qua ánh nhìn. Nhưng anh thận trọng căn dặn Tấn cũng là căn dặn chính mình.

Có tình yêu sự nghiệp dầu khí không chưa đủ đâu Tấn ạ. Phải có một suy nghĩ mới trong công việc, mạnh dạn sáng tạo, mạnh dạn chịu trách nhiệm và quan trọng là phải có tấm lòng đại lượng, tin yêu những người cấp dưới của mình.

Họ chia tay nhau, Tấn hồ hởi trở về. Năm Lê vẫn ngồi lặng nơi ghế. Lòng anh lại dội lên tiếng vỗ đều đều của sóng. Thời gian không chờ đợi, không dẫm chân một chỗ. Mái tóc mỗi ngày lại thêm những sợi bạc. Mình có thể làm việc một cách bình thường, làm việc với tư cách của người điều hành bộ máy, như vậy, mọi chuyện sẽ đơn giản, nhẹ nhàng hơn với mình. Nhưng làm giảm được kiểu đó, thì ai làm chẳng được. Bởi lẽ các bộ phận nghiệp vụ giúp việc, mình chỉ cần chỉ huy sao cho khớp, điều phối sao cho hài hòa, và sau chót là hội họp đầy đủ. Năm Lê khẽ nhếch mép cười. Mình không phải lọai giám đốc như vậy. Tư Lịch cũng không như vậy. Mình muốn lao vào giữa xóay lốc của khó khăn mà tìm sụ bình lặng, tìm sự đẹp đẽ, mà tiến tới. Sóng biển vẫn vỗ đều đều. anh hiểu rằng đó là tiếng đập của trái tim biển, cũng như trái tim người, suốt đời chỉ đập đều đều một nhịp mà có xưa cũ, có nhàm chán bao giờ. Nhưng giữa biển và con người có sự khác nhau lớn lao, đó là trái tim con người đi đánh thức trái tim biển. Năm Lê tự bằng lòng với sự so sánh xem ra không khập khiễng của mình.
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: bebebongbong

Ke61t qua43 cu3a vie65c la2m na2y nu71c lo2ng ca1n bo56 co6ng nha6n vie6n toa2n co6ng ty. Ho5 hie63u ra82ng ho5 se4 tie6u ma61t cu3a nha2 nu7o71c mo65t khoa3n d9o6 la kho6ng nho3, ne61u nhu7 buo65c phai3 hop5 o73 nu7o71c ngoa2i. Ai cu4ng co1 ca3m gia1c la2 mi2nh d9a4 d9u7o75c thu73 su71c va2 mi2nh co1 the63 d9a3m d9u7o7ng d9u7o75c ca1c co6ng vie65c lo71n. Ta5i ho65i nghi5 lie6n ti5ch giu74a D9a3ng u3y va2 ban gia1m d0o61c co6ng ty, mo5i ngu7o72i d9e62u d9a1nh gia1 cao ke61t qua3 na2y. Ma58c du2 va65y cu4ng co2n nhi62u ngu7o72i kho6ng d9o62ng ti2nh, ho5 cho ra82ng vie65c thi co6ng bie65t thu75 Chim Xanh d9a4 khi61n la4nh d9ao5 co6ng ty ma81c mo65t so61 sai la62m, trong d9o1 chu3 ye61u d9u7o75c d9e62 ca65p to71i la2 sai la62m trong qua3n ly1 kinh te61, nhu74ng vi pha5m cac1 nguye6n ta81c the63 che61 cu3a nha2 nu7o71c. Ngu7o72i co1 y1 kie61n gay ga81t nha61t la2 Ta61n. Va2 ro4 ra2ng Ta61n d9a4 d9u7a ra ca1c la65p lua65n ra61t chi1nh xa1c, Na8m Le6 va2 Tu7 Li5ch d9e62u pha3i thu72a nha65n. Nhu7ng xe1t tre6n bi2nh die65n na8ng xua61t, cha61t lu7o75ng va2 hie65u qua3 co6ng vie65c thi2 chi1nh Ta61n cu4ng pha3i nha56n tha61y vie65c thi co6ng co6ng tri2nh Chim xanh la2 tru7o72ng ho75p co1 the63 cha6n chu7o71c, tru7o72ng ho75p d9a85c bie56t kho6ng ti1nh to71i sai la62m. Nhu7ng ne61u tie61p tu5c theo phu7o7ng an1 d9o1, thi2 ca62n pha3i ba2n ti1nh la5i.


Công sức đánh máy sẽ bị...đổ sông đổ biển nếu có một chút sơ ý. Bebebongbong cẩn thận khi dùng với Unikey nhé, đôi khi bấm nhầm nút là chương trình bị tình trạng chuyển sang tiếng Anh. Và hậu quả là...
Đăng nhập để trả lời
0
Không phải là bấm lộn đâu, tại vì b4 đánh truyện trong giờ rãnh khi đang làm việc, ở đây toàn là tiếng anh không hà, cho nên về upload lên rồi xửa lại sao đó mà, đánh bài là nghề của b4 mà, b4 siêng lắm.[;)]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-08-16 11:25:37bebebongbong>
Chương 7
Cơn choáng của tính cách

Việc Tấn được đề cử làm giám đốc xí nghiệp xây dựng làm cho châu hơi chóang. Không phải điều này anh bất ngờ, bởi việc đề bạt cán bộ bây giờ hình như công thức và đã được viết thành văn bản. trước hết với người cán bộ, sự xem xét đầu tiên là đã phải đảng viên chưa, đã có những thành tích gì qua hai cuộc chống pháp và chống mỹ. Không ai phản đối những ghi nhận công lao đó. Nhưng tập thể đảng và những huân chương đã trở thành những đánh giá bất di bất dịch. Người đảng viên gần như có đặc quyền trong mọi công tác lãnh đạo. vì thế, nhiều đảng viên đã ngủ trong đảng và họ chẳng cần vận động chút nào chất xám, nghị lực và thậm chí cả lao động vào xự nghiệp chung. Đấy là chưa nói tới bạn bè phái cơ hội nặng trịch như những hòn đá tảng và chằng chịt như mạng nhện. Người có tài năng chân chính không hội đủ những tiêu chuẩn có tính tiên quyết đó thì chẳng bao giờ có thể bén mảng tới một chức vụ dù rất nhỏ. tội nghiệp cho sự nghèo nàn và bảo thủ của một số người lãnh đạo và bi kịch là họ hưởng mãi đặt quyền đó. thậm chí, cả đến tuổi sáu mươi cũng chưa là cái mốc để họ tự kết thúc cái chức vị mà họ đảm nhiệm. Họ đằng dai ù lì kéo thêm ngày nào hay ngày ấy trên cái ghế của mình, để tiếp tục khẳng định quyền lực.

Tấn vẫn đang thao thao bất tuyệt những điều gì đó, châu chưa định thần nghe, mà đầu óc vẫn lam man trong suy nghĩ của mình. Lẽ ra mình phải làm giám đốc xí nghiệp, đó không chỉ là mong muốn của mình mà còn là công bằng, vì mình là người đặt những viên gạch đầu tiên cho xí nghiệp. vậy mà rút cuộc mình chỉ là phó. Anh ta là chuyên viên, cao hơn mình hai bậc lương, đó là tất cả những gì chứng tỏ anh ta giỏi hơn mình. mình đâu có ai nâng đỡ. mình đâu có ô dù, ngọai trừ những người thợ đã từng làm việc với mình, hiểu mình. Nhưng đáng tiếc là họ cha93ng thể bỏ cho mình một lá phiếu để bầu giám đốc.
-Mình xin nhấn mạnh với cậu, sự nghiệp phục vụ dầu khí là một sự nghiệp vô cùng lớn lao, vô cùng quan trọng, vì vậy chúng ta cần thiết phải làm ăn một cách bài bản, vừa có trước mắt, vừa có lâu dài. nói cách khác là biết đầu tư chiều sâu....

Cũng có thể mình là con người nhỏ nhen, tầm thường mình là con người ích kỹ, ganh ghát. Hãy nhìn nhận anh ấy trên phương diện vô tư, không thành kiến. dù sao anh ấy cũng làm công tác quản lý kinh tế nhiều năm, đã có những đóng góp đáng kể, đã là một chuyên viên, còn mình, vốn liếng chưa có gì....
-Ngày hôm nau chỉ mới có chuyên gia các nước tư bản: Canada, Tây, Đức, ý. Nhưng mai đây khi tìm tấy dầu, chúng ta sẽ là một cô gái đẹp, nếu không muốn nói là rất đẹp, cca3 thế giới sẽ hướng về chúng ta, khi ấy thành phố này sẽ là một siêu thành phố....

châu hơi nheo mắt. Những kiến thức này va đập vào anh coi bộ không ngọt. Ngày nào mình cũng nghe những viễn ảnh này, nghe một lần còn lọt tai, nghe tới lần thứ hai, thứ ba thì quá nhàm chán. Hay là anh ta mang những kiến thức này ra hù dọa mình? Và cũng có thể đây là một cuộc tra tấn bằng những kiến thức rất sách vỡ của anh ta.
-xí nghiệp chúng ta sẽ mở ra một triển vọng to lớn mà người khai sơn phá thạch sẽ là tôi với cậu, vì vậy chúng ta phải rất bài bản, - Tấn đột ngột cao giọng, -Cậu có nghe các chuyên gia kinh tế lỗi lạc nhận định như thế nào không?

Lẽ ra Châu chỉ lắc đầu, nhưng không hiểu sao anh không kịp mím môi lại, cái lưỡi đưa đẫy, phun ra lời châm chích, nhưng tất nhiên là trong cao hứng Tấn không nhận biết.
-Tôi ít dịp tiếp xúc với các chuyên gia kinh tế.
-đó là một thiệt thòi lớn, -Tấn an ủi, và sự cao hứng đầy trên gương mặt, -họ nhận định về phong cách quản lý kinh tế ở ba mièn như thế này cậu ạ, sách vở thì miền Bắc, nguyên tắc là miền Trung, lung tung là Nam bộ.
châu bật cười:
-tôi bất ngờ về nhận định của anh. Thì ra chúng ta là thành phần quản lý lung tung.

tấn vẫn chưa buông dòng tư duy đã bắt đầu lung tung của mình, anh hùng hồn giảng giải:
-Câu đúc kết đó có cơ sở đấy.- anh đột nghột nghiêm giọng như đang nói tới một điều quan trọng, -Đúng là chúng ta có lung tung thật, -Rồi khẽ thở dài, -Mình mới vào đây công tác mà đã thấy lung tung rồi, nặng nhất là việc quản lý kinh tế ở công trình chim Xanh.

châu sững người, thì ra anh ta nói vòng vo mọi điều để dừng lại ở điềi này. công trình Chim Xanh, Châu nghĩ, mình thấy mọi việc ở đấy tốt hơn bao giờ còn anh ta thì khó chịu, tức tối. vì sao mới được chứ? chẳng lẻ chỉ có một mình anh ta biết quản lý kinh ế.

Tấn vẫn bất chấp những suy nghĩ đang hiện ra bằng hình ảnh trên gương mặt Châu.
-cũng may là lúc đó chúng ta chưa chính thức có xí nghiệp xây dựng. Bây giờ có xí nghiệp rồi, mình không cho phép phát sinh bất kỳ sự vi phạm nào.- Anh bỗng hoan hỉ ra mặt,- Mình mới làm việc bên xây lắp, họ nồng nhiệt bắt tay hứa hẹn liên kết chặt chẽ với chúng ta.

châu cười trong lòng. Bây giờ anh là giám đốc, tôi chỉ là phó, mà theo cách nghĩ của anh, tôi là người giúp việc, vì thế, anh muốn làm gì, tùy anh. nếu linh cảm của tôi không nầm thì anh chỉ là cái thùng rỗng. Khốn nạn, bây giờ biết bao nhiêu cái thùng rỗng đang tung hoành, chúng làm rối mù xã hội và bi kịch thay, còn nhiều người tin là trong cái thùng rỗng đó chứa bao nhiêu đièu lớn lao, vĩ đại. lọai bỏ sự ganh ghét, lọai bỏ những thành kiến nhỏ nhen, thì trong tôi vẫn còn sự nghi ngờ về tất cả những gì cần phải có ở một người cấp trên của mình.
-cậu có đồng ý là cách làm việc của mình bài bản không?

Một cảm giác nước chua lớn tứa ra từ các chân răng. đó là dấu hiệu đầu tiên của sự nhộn nhạo trong ruột vàm sau đó nếu thần kinh không vững vàng, không đè được luồng hơi tanh đang dâng lên cổ, thì chắc chắn phải ói. Câu nói của Tấn gây cho Châu một cảm giác đúng như vậy. những điều Tấn đưa ra đã quá xưa cũ, nhàm chán đến nỗi người ta không chịu đựng nỗi. Vậy mà anh ta đương đương tự đắc cho rằng những hoạch định đó là bài bản.

Có tiếng gõ cửa, Tấn quay ra rất nhanh và tiếng " mời vào" đầy quyền uy cũng vang ra liền sau đó.
- Thanh hiện ra nơi cửa:
-Xin lổi, tôi muốn gặp anh Châu.
-Vào đây,- châu cười như gặp một cứu cánh, - Chúng tôi đang nói chuyện phiếm kiến trúc sư ạ.

Tấn nheo mắt nhìn Châu. Cái nheo mắt đầy ngụ ý: Sao lại có chuyện phiếm. Và những nếp nhăn trên trán Châu còn đưa anh đi tới những bực dọc xa hơn nữa. Thằng này chưa đủ tư cách lám phó giám đốc. Nó coi những luận bàn quan trọng như thế mà là chuyện phiếm. Nó không thể tiến xa được. bởi lẽ, nó không lắng nghe những điều mà các đàn anh của nó đã phải trả bằng giá rất đắt mới thu hoạch được.

Châu chỉ tay chiếc ghế trước mặt ra hiệu cho Thanh ngồi. châu rót ly nước và câu giới thiệu xuê xoa:
-Đây là anh TẤN, giám đốc xí nghiệp, người mà mình đã có dịp nói với Thanh.
Tấn ngã đầu kiểu cách. Cái ngã đầu có làm Thanh bối rối, vì vậy câu nói của Thanh cũng trở nên kháck sáo:
-Hân hạnh được cộng tác với anh, -Nhưng vốn là con người của công việc, nên Thanh hướng về phía Châu và vào đề ngay, -Toàn bộ công việc anh nhờ tôi, tôi đã hoàn thành, tôi muốn biết khi nào tôi có thể trình bày?

Châu hơi bất ngờ vì Thanh đã hoàn thành quá sớm khối lượng công việc mà Châu nhờ. Theo tính toán của Châu, Thanh chỉ có khả năng hoàn thành nó nhanh nhất là một tuần nữa. Nếu biết Thanh hoàn thành sớm, thì Châu đã chủ động đến với Thanh, không để Thanh phải tới tìm.
-Xin phép anh Tấn, tôi đưa kiến trúc sư qua phòng tôi.
Tấn cười như là hiểu tất cả:
-Nếu là công việc riêng thì tôi không dám giữ. Còn nếu là công việc chung thì các anh có thể trình bày ngay tại đây, tôi xin được nghe luôn.
-Tất nhiên là chẳng có chuyện gì riêng tư. mời kiến trúc sư.

Thanh trải bản đề án thiết kế xuống bàn. Anh không để ý tới cảnh vạtt xung quanh, thậm chí không để ý tới sự chăm chú của Tấn tới mức nào, với cây bút chì trong tay , anh chỉ từ từ các đường vẽ theo cặp mắt đang nhìn chăm chú của Châu.
-Đây là quy hoạch tổng thể toàn khu. cụm dưới chân núi Lớn tôi gọi là cụm A, cụm dưới chân núi
nhỏ tôi gọi là cụm B. Cụm trung tâm thành phố tôi gọi là cụm C. Cụm khu vựa Bãi Sau tôi gọi là cụm D…

Tấn sỗ sàng cắt ngang sự say sưa của Thanh.
-Châu à, cậu nhờ kiến trúc sư làm chuyện này mà sao tôi không hay?
-Khi ấy chưa có xí nghiệp. Tôi đã xin ý kiến chỉ đạo của and Năm LÊ.
-Vậy hả? Thì ra là công việc của Ban quản lý công trình.
-Tôi có thể trình bày tiếp?
-Thanh cứ nói đi
-Khoan,-Tấn dằn giọng,-Tôi nói thế này để khỏi mất thời giờ của kiến trúc sư. xí nghiệp sẽ lưu ý tới những đóng góp của anh để hòan chỉnh quy họach tổng thể mà tôi đã nhờ xí nghiệp xây lắp họ thiết kế.
-Vậy là sao anh Châu? anh nói với tôi là anh nhờ tôi thiết kế…
-Đúng như vậy, cho tới phút này tôi vẫn không thay đổi ý kiến.
-Đó là công việc của cái thời Ban quản lý công trình, -Tấn cười, -Còn bây giờ đã tiến lên xí nghiệp. Chúng tôi cần phải làm ăn có bài bản, -Khẽ đưa mắt nhìn bản thiết kế, rồi với Thanh như an ủi, -Anh cứ để lại bản thiết kế cho chúng tôi, chúng tôi sẽ thanh tóan tiền thiết kế cho Thanh.

Thanh lặng lẽ cuộn bản thiết kế lại, giọng nói lạnh và khô:
-Thưa ngài giám đốc, khi anh Châu nhờ tôi việc này tôi không đặt vấn đề tiền bạc.

Nói rồi, Thanh gật đầu chào Châu, lặng lẽ bước ra. Châu hơi choáng về cách nói của Tấn và càng chóang hơn nữa về cách xử trí điềm tĩnh của Thanh. Khi anh chợt nhận ra là Thanh đã ra tới gần cửa. Anh gọi theo:
-Thanh, nghe mình nói này..-Nhưng đã không kịp vì cánh cửa phòng đã khép lại. Anh giận muốn phát điên, nhưng cố nén vì anh hiểu rằng giận quá mất khôn. Anh bình tĩnh ngồi xuống chiếc ghế trước mặt Tấn.-Anh có muốn biết tôi nghĩ về anh như thế nào không?

Tấn giả lả với nụ cười ngượng ngập.
-Tôi biết là cậu không bằng lòng về cách cư xử của tôi. Mọi con đường đều dẫn đến LA Mã, tốt hơn hết là cứ nên nói thẳng để người ta khỏi thất vọng.

Tôi xấu hổ về anh, -Châu biết là mặt mình đỏ như lửa vì anh cảm thấy tất cả lửa trong lòng đã bốc lên mặt. Anh lắng một chút để lửa nguội dần,-chúng ta là những người cách mạng. Chúng ta đã nói bao nhiêu lời đẹp đẽ về anh chị em trí thức cũ, chúng ta hằng muốn xóa đi trong lòng họ những mặc cảm tự ti, cuốn họ nhập cuộ cùng với chúng ta. Nhưng khi chúng ta thức được tâm hồn họ dậy, họ bước cùng chúng ta những bước đầu, thì những người như anh lại làm cho họ chới với, chẳng thể hiểu cách mạng là thế nào. Chúng ta không nên nói một đàng làm một nẻo, nói những lời hoa mỹ, nhưng hành động thì ngầm chứa những thủ đọan xấu xa. Tôi là người cộng sản, tôi không muốn nói dối, và cũng không cho phép kẻ nào lừa bịp. –Châu đứng dậy, -Kể từ giờ phút này anh coi như không có tôi trong xí nghiệp.

Châu xoay người, định bước ra, thì Tấn đã nắm lấy tay giữ lại
-Cậu bình tĩnh nghe mình nói này.
-Anh nói đi
-Mình cũng là đồng chí của cậu. Chúng ta là những người làm nên lịch sử và đang xây dựng lịch sử, chúng ta đã đổ máu quá nhiều để có ngày hôm nay, vì thế chúng ta không được phép vì một chút yếu lòng mà lơ là cảnh giác cách mạng.
-Anh còn nói gì nữa không?
-Mình biết là cậu không bằng lòng khi cấp trên điều mình về đây làm giám đốc. Nếu không có mình mọi chuyện đối với cậu dễ dàng hơn.
-Anh cho rằng tôi cay cú vì bị cướp mất chức giám đốc?
-Mình thương cậu lắm. Tổng cục chi viện mình vào đây để giúp các cậu xây dựng lực lượng, khi nào mọi việc tốt đẹp, mình sẽ bàn giao lại cho cậu.
-Bụng anh nghĩ tòan là điều xấu nên miệng anh thốt ra tòan những lời bỉ ổi.
Tiếng gõ cửa đã cứu họ ra khỏi tình trạng nói với nhau bằng những lời nhem nhuốt nhất. Với những lời nói này, họ không thể nhìn mặt nhau, trừ phi cả hai chẳng kẻ nào có chút liêm sỉ. Cô Lan, thư ký của Năm Lê bước vào:
-Chú Năm mời anh Tấn lên làm việc gấp.

Câu nói khi nãy của Châu có làm cho Tấn sựng người, giận và uất, nhưng lúc này trạng thái tình cảm của Tấn lại như không, thản nhiên như chẳng có gì xãy ra cả.
-Có chuyện gì mà gấp vậy cô Lan?
-Hình như có chuyện quan trọng lắm.
-Tôi đi ngay đây.

Tấn thu xếp rất nhanh những sổ sách giấy tờ trên bàn nhét cả vào chiếc cặp da to cài bằng cái ổ khóa. Lúc bước ra, anh vòng qua sau lưng Châu, vỗ nhẹ bàn tay lên vai Châu:
-Mình chỉ mong cậu bình tĩnh, chúng ta sẽ trở lại chuyện này sau.

Tấn ra rất nhanh, Lan cũng tính ra theo. Nhưng Châu đã gọi giật lại.
-Cô có thể vui lòng chờ tôi một lát được không?
-Có chuyện gì vậy anh?
-Chuyện quan trọng của đời tôi
-Đàn ông các anh chuyện gì cũng quan trọng
-Đàn bàn thì không sao?
-tụi em quan trọng có mức độ mà

Châu ngồi xoay ngườii vào bàn, lấy trong ô kéo tờ giấy hý hóay viết. Lan vừa nhìn Châu viết vừa lắc đầu. Cô đã đụng đầu với con người này vài lần rồi. Nóng nhưa lửa và dữ như cọp. Nhưng chỉ giây phút ấy thôi, sau đó anh lại hiền và dể thương như một cây đàn. Đối với phụ nữ và các cháu nhỏ, tính anh rất dể gần, anh chăm lo cho từng người một, vài bông hoa cho cô gái trong buổi sáng đẹp trời, vài cái kẹo cho cháu nhỏ trong một chiều chủ nhật. Vì thế cái nóng bức của anh cần được mọi người bỏ qua với sự châm chước thái quá.

Cô và Châu không có cảm tình riêng gì với nhau, nhưng cô cảm thấy ở con người này một sự tin cậy, dù cô không chứng minh được. chính vì niềm tin cậy vô hình ấy, mà cô buột miệng nói cho Châu nghe điều quan trọng mà cô vừa nghe lỏm được trong phòng Năm LÊ.
-Anh Châu ạ, em nghe nói các đòan chuyên gia tư bản không thỏa thuận được các điều kiện thăm dò dầu khí của chúng ta, đã rút quân.
-Sao? Cô nói sao?-Châu ngẩng đầu lên, rõ ràng là nguồn tin mà Lan vừa cung cấp đã đánh rất mạnh vào dòng tư duy thường trực của Châu.
-Chú Năm triệu tập hội nghị gấp để phổ biến chuyện đó

Châu thẩn thờ. Thế là họ rút. Công việc thăm dò dầu khí đành phải bỏ dở sao? Đau lòng quá. Thì ra những bất đồng ở đâu cũng có, hòan cảnh nào cũng xãy ra. Tại sao người ta không tìm được một tiếng nói chung? Dầu đang là niềm hy vọng của cả nước. Mình cũng là niềm hy vọng của cả nước. Mình cũng vì niềm hy vọng đó mà về đây làm việc. Châu thở dài. Anh ngẫm tới hòan cảnh và những ý định hiện tại của mình, khi nãy anh còn sợ đó là những suy nghĩ bồng bột, nhưng bây giờ nó đã hình thành vững chắc trong quyết định của anh. Anh sẽ bỏ công việc ở đây về nhà với vợ. Bỏ công việc lúc này anh cũng đỡ dằn vặt, vì dù sao công việc thăm dò dầu khí cũng bị ngưng trệ. Anh cầm bút, cúi xuống, ký vào lá đơn vừa mới viết xong.
-Cô chuyển dùm tôi lá đơn này cho anh Năm. Nhân tiện cũng tạm biệt cô luôn, mai tôi đi Sài Gòn.
-Anh nghỉ phép à?
-Không, toi nghỉ luôn.

Anh vừa nói vừa đưa Lan ra cửa. Lan bàng hòang chưa hiểu anh nói thiệt hay nói đùa. Trên miệng cô vẫn ngỡ ngàng nụ cười. Lan đi rồi, anh khép cửa lại, ngồi vật xuống ghế, mồ hôi tóat ra nhễ nhại, từ trán chảy dài xuống má, rồi rơi xuống trang giấy trắng tinh.

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-08-18 12:12:36bebebongbong>
Chương 8
Cửa Sau

Bỗng nhiên thế giới của My My thu gọn lại trong khuôn khổ biệt thự Cẩm Vân. Ngoài bờ rào đã là thế giới khác, gần như không liên quan gì tới cuộc đời cô.

Còn xa nữa là bãi biển và biển cả cô chỉ có thể nhìn thấy bằng mắt. Má cô cấm cô không được bước chân ra khỏi cửa. Và tất nhiên là cô không thể ra với thế giới bên ngòai được, vì cửa lúc nào cũng im ỉm khóa và mắt bà Cẩm Vân chẳng lúc nào rời ổ khóa đó cả.

Má cô muốn cô phải quên đi tất cả những gì liên quan đến Thanh. Theo bà thời gian sẽ làm cho cô nguôi quên tất cả. Xa mặt, cách lòng. Bà Cẩm Vân tin là khi con gái bà sẽ quên hình bóng người mà cô thương mến. Nhưng nếu như chuyện này xảy ra ở thế kỷ trước có tác dụng. Đằng này đã sắp sửa bước sang thế kỷ thứ hai mươi mốt, con người đã bay lên vũ trụ, đời nào con người chịu cầm tù trong bốn bức tường. My My rất thương mẹ, đó là bản tính từ nhỏ của cô. Cô không muốn làm một việc gì đó, dù rất nhỏ, để mẹ cô buồn phiền. Do vậy, những ngày đầu cấm cung trong phòng, cô ngồi họa lại tấm hình Thanh để nguôi quên Thanh. Những lúc như thế này, cô rất giận mình tại sao không xin Thanh một tấm hình kỷ niệm. Cô vẫn chủ quan rằng với năng khiếu hội họa của cô, hình bóng Thanh đã in vào tâm tưởng của cô sâu đậm đến nỗi, cô chỉ cần cầm cọ là đã có thể vẽ nên Thanh. Nhưng tới lúc cầm cọ, cô mới hiểu là cô chưa thể làm được điều đó. Những nét vẽ hiện lên nhợt nhạt. Vì vậy nỗi nhớ cứ cồn cào, cháy bỏng trong cô.

Mỗi ngày, cô chỉ ra khỏi phòng vào ba bữa ăn, Má cô cũng không nói với cô điều gì. Gương mặt má vẫn rất lạnh và nghiêm khắc. Ngay cả việc cô chỉ ăn hai chén cơm, má cũng không bằng lòng. Phải ăn ít nhất ba chén, dù no cách mấy cũng phải ăn, đó là biện pháp để giữ gìn sức khoẻ. Cô chán ngấy những điều luật hà khắc ấy, nhưng cô vẫn răm rắp tuân theo vì cô sợ làm phật ý má. Má đã hy sinh cả đời để nuôi cô, bao nhiêu người dạm hỏi má kể từ ngày ba chết, nhưng má vẫn không chịu ai, My My hiểu rằng, cô chính là hàng rào chắn cuối cùng mà má không thể vượt qua. Vì thế My My không dám làm điều gì chống lại lời má. Cô ngậm nỗi đau khổ thơ ngây ở miệng trái tim.

Nỗi đau khổ của MY MY chỉ có chi Hai và chiếc gương nơi bàn trang điểm là hiểu được. Chị hai có hiểu, thì phận người giúp việc, chị không thể tự tiện vào phòng My My chia xớt nỗi tâm tình. Nhưng mỗi cử chỉ, mỗi ánh nhìn của chị đều gây cho My MY cảm giác là chị đang chia xớt nỗi khổ của My My. Còn chiếc gương nơi bàn trang điểm, My My cảm thấy nó như buồn cùng với My MY. Gương mặt My My soi vào đó trở nên xấu hơn, cô đơn hơn. Những lần này My MY thay quần áo, tự ngắm mình, thay vì hát lên một bài ca nào đó về sự đẹp đẽ của thân thể mình, thì My MY lại rũ xuống, rồi lại cởi quần áo ra. My MY chẳng còn thiết trang điểm gì nữa. My My chỉ mặc váy ngủ và nằm dài trên giường với chiếc gối ôm trong lòng than thở.

Mọi ngày, bữa trưa nào, má cũng chờ cho My My vào phòng khép cửa lại, má mới ung dung về phòng mình. Không hiểu sao trưa nay, má rời bàn sớm hơn My My. My My cầm quả chuối trong tay chậm chạp bóc vỏ và uể oải đưa lên miệng, chị hai đưa mắt ra hiệu cho My My nhích ghế lại gần mình. Chị làm bộ bưng chén cơm lên vừa nói rất nhỏ,
-Sáng nay, cậu đón đường gặp tôi.
-Anh Thanh?
-Cô nói nhỏ thôi kẻo bà nghe thấy. Cậu cố ý đón đường tôi, tôi cam đoan như vậy, vì khi tôi đi ngang, cậu chờ ra và nói: Tôi chỉ lo không gặp được chị Hai.
-Ảnh có hỏi thăm tôi không?
-cô này mới lãng, bộ cậu nhớ tôi hả? Cậu có nhờ tôi chuyển cho cô lá thư, tôi để dưới chiếc đồng hồ reo đó, lát nữa cô lại mà lấy. tội nghiệp hình như cậu ốm hơn.
-Ảnh ốm thiệt sao?
-Nước da thì vẫn đẹp vậy, nhưng có vẽ hốc hác, hai mắt trũng sâu, chắc là mất ngũ…Tội nghiệp cậu, tôi thấy cậu thương cô…
-Ảnh có dặn điều gì nữa không?
-Chắc mọi điều cậu dặn cả trong thư rồi. Nếu cô có điều gì cần tới tôi, thì cô cứ sai. Trưa nay, tôi giặt quần áo, cô làm bộ đem quần áo dơ xuống tôi giặt. Thôi, cô về phòng đi kẻo bà rầy.
-Cảm ơn chị Hai.
My My nói rất nhanh và đứng dậy lại bên chiếc đồng hồ reo, nhìn trước nhìn sau, không có má, lấy phong thư dấu vội vào ngực áo, bước về phòng.

Cô mở phong thư, đầy hồi hộp. Thực đúng là chưa khi nào cô hồi hộp bằng lúc này. Kể cả lần đầu tiên khi cô và Thanh gặp nhau ở nhà học trò của ảnh, nhỏ Mỹ Cầm. Cô thú thực là có choáng trong cái nhìn đầu tiên của anh, nhưng hồi hộp như thế này thì chưa. Rồi tới buổi đầu tiên, khi anh ngỏ lời với cô. Cô im lặng, hơi thở đổ cả ra hai tai, anh kéo cô sát vào mình. Cô run bắn lên. Hơi thở và sự run rẩy ấy đã thú nhận với anh là cô đã yêu. Còn bây giờ, cảm giác lạ lắm. EM THÂN YÊU…
Cô thấy anh hiện ra ngay trên hàng chử, và tiếng nói của anh như vang lên đâu đây, không phải trong lá thư, mà xương thịt sát kề bên cô, như là chiếc gối ôm này vậy, cô ôm riết chiếc gối vào lòng và thả hồn nghe anh nói.
TỐI NAY, EM HÃY LIỀU LÀM NÀNG JULIET LEO TƯỜNG RA NGOÀI CHO ANH LÀ CHÀNG ROMEO ĐƯỢC GẶP. ANH NHỚ EM QUÁ. THÈM ĐƯỢC NÓI CHUYỆN VỚI EM QUÁ..
Em cũng như vậy, anh có nghe em nói gì không? Em cũng nhớ anh lắm, nhớ tất cả những gì mà chúng mình đã có trong nhau, con đường nơi chúng mình đi qua, bãi biển nơi chúng mình ngồi hóng mát, dòng nước biển nơi chúng mình ôm nhau mà tắm. Em nhớ tất cả, còn nhớ nhiều hơn nữ đo. Anh không tin sao? Đừng cười em như thế. anh dựng hình ảnh Romeo và Juliet’ không đúng đâu. đừng nghĩ về em tầm thường như thế, chàng Romeo và nàng Juliet’ từ thế kỷ nào xa lắm mà đã dám vượt qua tất cả mọi trở ngại khó khăn để tới với nhau, vậy mà em, em không tới được với anh. Em không bằng nàng Juliet’ sao anh? Không, em không vượt rào, nhưng bằng mọi cách em sẽ tới với anh. Má bắt em phải quên đi tất cả những kỷ niệm của chúng mình. Nhưng như thế không có nghĩa là má ác với anh và với em đâu. Em đang cố hiểu xem, má làm như vậy để làm gì. Vì em biết má thương em còn hơn cả cuộc đời của má. Và má cũng rất thương anh, nếu má không thương anh, thì má đã ép em lấy Minh, con trai luật sư Đỗ rồi. Em cũng không hiểu vì sao má cứ nhất định bắt em phải rời bỏ mảnh đất quê hương này. Má không muốn em cộng tác với cách mạng. Nhưng má và cách mạng có gì hận thù đâu. một người em của má, mà em kêu bằng cậu Tư, má cũng không bằng lòng cho cậu ra bưng theo cách mạng, thế rồi cậu cũng cứ đi và cuối cùng cậu đã hy sinh. Còn một người em trai nữa của má, má kêu bằng cậu Sáu, đi lính quốc gia đều vô nghĩa, vì họ đã gây ra chiến tranh và bắt má phải chịu đựng nỗi cô chiếc ngày hôm nay. Ngoài chuyện đó má có gì hận thù với cách mạng. Có đúng vậy không anh? Em nghĩ khác. Mọi hận thù dù có cũng phải xóa bỏ. Con người sống với con người phải bằng tình thương yêu nhau, như là em thương anh vậy.
MY MY ƠI, ANH CẦN PHẢI NÓI VỚI EM MỘT CHUYỆN QUAN TRỌNG, QUAN TRỌNG NHƯ LÀ TÌNH YÊU CỦA CHÚNG TA..
Trời ơi, như vậy có nghĩa là anh coi em rất quan trọng trong đời anh phải không? Anh hỏi ý kiến em? Em cảm ơn anh vì tất cả. thể nào em cũng đến, em cũng ở bên anh.
QUÁN DỪA DÌ SÁU, ANH ĐỢI EM Ở ĐÓ, TỪ BẢY GIỜ TỐI..
Bảy giờ tối. Nhưng làm sao em có thể bay ra khỏi căn nhà này được bây giờ? Anh có hiểu cho lòng em không? Cứ nghĩ tới anh là em cảm thấy mình có thể làm được tất cả mọi điều. Nhưng thực tế, em chẳng can đảm như vậy đâu anh. Chỉ riêng về sự can đảm em đã không thể so sánh được với nàng Juliet, mặc dù em đã sống sau nàng bao nhiêu thế kỷ. Má không bao giờ rời ổ khóa của căn nhà này.

Cô đứng dậy, chiếc gương đã mách bảo cho cô, khi cô thấy mình hiện ra trong gương với bộ váy ngủ hơi nhầu. Phải rồi, mình cần thiết phải mang những chiếc áo này xuống cho chị Hai, chỉ có chị Hai mới có thể giúp mình thóat khỏi tình trạng khó khăn này. Cảm xúc mạnh mẽ bồng bột bất chợt đến với cô, cô cởi nhanh hai sợi giây buộc váy nơi vai. Cô mắc cỡ vì thấy mình hiện ra phơi tràn, trắng hồng trước gương. Từ ngày không bước chân ra khỏi phòng cả đến nịt vú cô không buồn mặc. bộ ngực săn đầy mà cô tự chiêm ngưỡng mình trong gương bỗng làm cô đỏ mặt. Cô nhẹ đưa hai bàn tay lên đỡ bầu ngực của mình. Cô tự cười. Em đã không cho phép cặp mắt của anh đậu lại trên nó, phải không anh, cho dù hai đứa mình đi tắm, mắt anh cứ tò mò muốn nhìn ngắm nó.
Rồi nó sẽ là của anh. Cô vội vã xóa hình mình trong gương bằng việc chòang ngay lên người chiếc áo váy khác, bằng loại vải dầy hơn, kín đáo hơn. Rồi cô vội vã cầm những chiếc áo mới thay, chạy ào ra cửa.

Má cô vẫ đang ngồi bất động nơi phòng khách, mắt nhìn ra biển. Hôm nay bả lại không ngủ trưa, như vậy có nghĩa là lòng bà lại có niềm xáo động mới. Cô muốn chạy xà vào lòng má để lại nức nở, lại van xin, lại chia xớt. Nhưng cô không làm được điều đó. Bởi ánh nhìn nghiêm lạnh của má cứ làm cô sợ hãi. Má sẽ đọc ngay được những điều bối rối trong mắt cô và cả tâm sự của cô.
-Chị Hai giặt dùm nghe
Rối cô ngồi thụp xuống gần chị Hai
-Em khổ quá chị Hai ơi, ảnh hẹn gặp em, nhưng em chẳng có cách nào ra cho ảnh gặp cả
-Sao cô không xin phép bà?
-Chẳng đời nào má em cho phép đâu. Chị Hai có cách nào giúp em.
-Hay là chiều nay cô xin phép đi chợ cùng với tôi. Tôi cũng sẽ nói thêm với bà.
-Nhưng ảnh hẹn em bảy giờ tối nay ngòai bãi biển.
-Bảy giờ tối nay thì tôi chịu.
-Trời ơi, chẳng lẽ chị Hai không có cách náo giúp em sao.
-Bà giử khóa cửa trước. Ngay cả khi tôi muốn đi ra ngòai cũng phải xin phép bà mượn chìa khóa. cũng tại cô hết đó, bà cầm giữ cô, cũng cầm giữ luôn cả tôi.
-Có nghĩa là chị Hai…..
-My My mới nói được tới đó, mắt đã rưng rưng muốn khóc.
-Cô đừng làm vậy, bà bắt được la cả tôi. Để tôi nghĩ xem có cách nào khác hơn không. Cậu thật là rắc rối, sao không hẹn cô ban ngày ban mặt, mà lại hẹn bảy giờ tối. à, tôi có cách rồi…
-Chị Hai tuyệt quá, chị giúp em đi.
-Cửa sau.
-Trời ơi, lại cái cửa sau. Chị tưởng ra bằng lối cửa sau dể hơn sao.
-Cô nghe tôi nói đã. Bà không đề phòng cửa sau nên vẫn giao chừng chìa khóa cho tôi, để mỗi tối tôi mở cửa ra ngòai đổ rác.
-Em hiểu rồi. Chị đúng là quân sư Gia Cát.
-Cát với Ngô gì, bây giờ như thế này, tối nay tôi sẽ nấu cơm sớm, cô ăn xong làm bộ đi ngủ, nhớ cài cửa cho chặt, sau đó trèo qua cửa sổ, đúng sáu giờ bốn mươi lăm đi theo tôi ra cửa sau. Cậu hẹn bảy giờ phải không? Mười lăm phút cô có thể tới chổ hẹn được.
-Nhưng em sẽ về bằng cách nào.
-cửa sau. Tôi sẽ chờ cô tới chín giờ. Muộn hơn, tôi đi ngủ, thì cô ráng ngủ ngòai biển, mai bà đánh đòn thì cô ráng mà chịu.
-Em sẽ về trước chín giờ.
-Thôi về phòng ngủ trưa đi.
-Dạ
My MY hôn chụt vào bờ vai trần của chị Hai rồi chạy vụt đi. Có thế chứ, cứ phải có người nhũ mẫu trong nhà thì nàng Juliet mới có đủ sức mạnh để vượt qua tường rào ra gặp chàng Romeo.

My MY không sao ru vỗ được giấc ngủ trưa, cô chỉ mong thời gian trôi thật lẹ. Con người nghĩ mới oái oăm làm sao. Lúc tình yêu bên nhau, chỉ mong sao thờ gian đừng trôi đi để được âu yếm nhau mãi mãi. Còn lúc này, sự chờ đợi sao dài đến thế.

My My lấy tờ giấy vẽ hình Thanh, nét vẽ của cô như mềm hơn, nhuyễn hơn, gương mặt Thanh hiện ra vẻ mệt mỏi, gầy ốm theo trí tưởng của cô. Ảnh nhất định phải vậy, bởi vì ảnh nhớ mình, đã bao nhiêu ngày đêm hai đứa không gặp nhau, ảnh phải ốm là cái chắc. Nhưng chỉ một thóang sau cô lại không hài lòng với bức vẽ. Hình trong tranh có một cái gì đấy chưa phải là chàng. My My xé nát bức hình và lại nằm lăn lên giường. Chiếc gối ôm xiết chặt vào ngực, ép lép xẹp hai bầu vú, ôi, nếu là anh, chính là anh lúc này, thì cô sẽ chẳng tiếc anh điều gì nữa, cô sẽ hiến dâng cho anh tất cả, rồi cơ sự muốn ra sao thì ra. Nhưng không phải là anh, cô nằm ngửa vật ra và khóc tấm tức.
Ngòai phòng khách bà má như nghe thấy tiếng khóc của cô. Thực đúng là không có chuyện gì xảy ra trong căn nhà này mà có thể qua mắt bà được. Bà gọi chị Hai lên.
-Thằng Thanh gửi thư cho nó phải không?
-thưa…
-Chị không có lời gì cả, chị nói đi, nó đã cầu cứu chị giúp nó đúng không?
-Dạ
-Chị cứ coi như là tôi không biết chuyện gì. Chị cứ làm theo ý nó. Tôi chỉ muốn chị nói với nó thế này.
-Thưa bà, tôi sẽ thuyết phục được cổ.
-Tôi hiểu, Chị nói với nó, là bằng mọi cách nó phải nói cho thằng Thanh hiểu là tôi rất muốn chúng nó nên vợ nên chồng, nhưng chúng nó phải nghe lời tôi.
-Thưa bà, tôi sẽ nói.
-Được rồi. Tôi chỉ muốn nó không được đi chơi quá khuya. Chị thức chờ cửa cho nó-Thưa…như vậy có nghĩa là bà đồng ý cho cổ ra khỏi nhà bằng cổng trước.
-Không, cửa sau.
Chị Hai thực sự không hiểu vì sao bà mẹ này lại khắc nghiệt đến thế. Nhưng chị không dám nói thêm điều gì. Chị đi xuống nhà sau, trở lại với đống quầ áo đang giặt dở. Bà Cẩm Vân hài lòng về chị giúp việc không thể hiểu bà đang mưu kế gì với con gái. Cả đến biển mênh mông như thế cũng không thể hiểu được những suy nghĩ của bà. Cho nên mọi ví von về lòng mẹ rộng như biển cả chưa hẳn đã là đúng. Lòng mẹ còn rộng và sâu sắc hơn cả biển. Tiếng sóng vẫn vỗ đều đều, chừng như công nhận chân lý đó.
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 9
Cảnh Ngộ Của Như
Tammy gõ

Ở văn phòng Năm Lê ra, Như tản bộ về nhà. Từ văn phòng công ty về khu nhà tập thể chỉ chừng năm trăm thước, anh vẫn có thói quen đi bộ, hơn nữa cũng chưa có tiền mua xe đạp.

Quả thực tâm trạng Như xốn xang: Tin các đoàn thăm dò dầu khí tư bản rút quân mà Năm Lê vừa phổ biến va đập mạnh vào những suy nghì đã quen thuộc của anh. Cuộc đàm phán giữa các bên đổ vỡ, theo Năm Lê, họ ép ta, còn ta thì không thể nhượng bộ.

Chỉ có điều lạ, là trước một tin quan trong như thế, mà Năm Lê và Tư Lịch vẫn tĩnh như không. Ngày mai Năm Lê đi Hà Nội, Tư Lịch điều hành công việc khẩn trương hơn. Anh yêu cầu xí nghiệp xây dựng chỗ Tấn phải gấp rút hoàn thành các thiết kế tổng thể và ký kết các hợp đồng xây dựng, để tiến hành ngay việc tu sửa và xây dựng mới một số hạng mục công trình. Còn với Như, Tư Lịch yêu cầu phải lựa chọn ngay một trong những đề xuất hàng loạt của anh đưa vào thực hiện. Những đề xuất của Như được Năm Lê và Tư Lịch đánh giá cao, coi đó như là những đề xuất có tínnh chiến lược. Như đề xuất liên doanh, liên kết kinh tế với các đơn vị ngoài công ty. Việc đề xuất này sẽ dẫn tới gia đoạn tự chủ về nguồn hàng và vật tư trong kinh doanh và phục vụ theo chức năng của công ty. Khi nãy, Tư Lịch yêu cầu Như tự lựa chọn và làm luận chứng kinh tế cụ thể một công trình, có thể là xí nghiệp sản xuất nước đá, hoặc trại gà, hoặc cửa hàng đặc sản liên doanh với Long An. Cứ theo cung cách điều hành công việc của giám đốc, thì rõ ràng sắp tới nhiệm vụ của công ty còn nặng nề hơn.

Như bước tới chân cầu thang, đã nghe tiếng Quỳnh khóc. Anh rảo chân chạy lại. Quỳnh khóc chừng như đã lâu, nước mắt hoen đầy má, hai mắt mọng đỏ. Con, sao vậy. Anh chỉ kịp thốt lên câu hỏi ngắn, đã nghe dâng đầy trong lòng một cái gì đó ngùi ngùi, tủi tủi. Anh bồng Quỳnh lên, mở cửa, bước vội vào nhà. Quỳnh thôi không khóc nữa, đưa cặp mắt buồn nhìn cha.
- Ba nấu cơm con ăn nghe.
- Con nấu cơm rồi.
- Trời ơi, con của ba giỏi quá. Vậy thì con dọn cơm ra hai ba con cùng ăn nào.
- Dạ.

Quỳnh chạy xuống bếp, lần lượt bưng thức ăn và chén dĩa lên nhà. Như vừa cởi áo vừa nhìn con. Phải chi gia đình anh đừng tan vỡ...

Mới đây, Như có đọc thấy trong một tạp chí, người ta mổ xẻ và định nghĩa hạnh phúc như thế này: Hạnh phúc là cấu thành của bốn yếu tố: Một là phải duy dưỡng được một gia đình êm ấm và thuận hòa. Hai là phải có một niềm say me cho riêng mình và đi với niềm say mê đó tới đích cuối cùng. Ba là phải có một quần thể bạn bè thương yêu nhau, đồng cảm nhau, chia xớt đau khổ và sung sướng cho nhau. Bốn là phải có môi trường để tung hoành sức sáng tạo bản thân. Hạnh phúc đối với Như đã chết ngay từ yếu tố đầu tiên. Và Quỳnh với cái tuổi mười một đã phải chịu nỗi đau của sự có cha mà thiếu mẹ...

Hồi ấy, tuổi hai mươi Sáu, Như cảm thấy mình đẹp như nhân vật trong truyện của Lecmantốp. Một vẻ đẹp hào nhoáng, có sức lôi cuốn. Đã nhiều hình bóng lưới qua mắt anh, mà chẳng hề đọng lại. Lúc nào anh cũng háo hức chờ đợi một cái gì đó vụt sáng như một ngôi sao. Và sự vụt sáng ấy đột ngột xuất hiện, chói mắt anh và trái tim anh đập như trống trận. Giọng nói anh trở nên lúng búng. Và hai tai cứ nóng lên dần. Buổi chiều hôm ấy, mùa thu Hà Nội, gió có vị cốm thơm, tại nhà người ban, Như đã bị Hải hớp hồn.

Hải không thấp, nhưng dáng người đậm nên chiều cao bị kéo xuống. Gương mặt tròn trăng, nụ cườ lúng liếng. Thực ra Hải không phải loại người đẹp như một nhành lan đuôi áo lộng lẫy giữa một cánh rừng. Nhưng cô có cái duyên thầm. Cái duyên của hương thơm, ở lâu trong không gian hương thơm cứ ăn vào da thịt rồi quyến luyến theo mãi, băt người ta không được quên, bắt người ta phải thao thức bồn chồn.

Ôi, nếu con người ta cứ mãi mãi là tình yêu, đừng có cái sự hôn nhân. Bởi nhừng tháng ngày yêu nhau mới đẹp làm sao. Những hò hẹn công viên. Những chuyện trò thâu đêm. Những cái hôn ngọt như nho chín. Lúc nào họ cũng nghĩ về nhau. Họ mơ tưởng tới cả đất bồng lai tiên cảnh, họ như bay cả vào vũ trụ. Không một vật thể gì, một sự kiện xã hội nào mà mắt họ không nhìn thấy sắc hồng rực rỡ của lý tưởng và sắc lam xanh của hạnh phúc. Họ chăm chút cho nhau đến từng chiếc lược chải đâù, từng cây bút viết, từng chiếc khăn mùi soa ướp một chút nước hoa. Họ trân trọng nhau từng cảm xúc, từng kỷ vật và nhớ nhau giận hờn nhau đến nỗi chỉ cần một ngày không gặp nhau là họ đã nhờ bưu điện chuyển đến cho nhau những lá thư tình đẫm nước mắt và những cái hôn. Lúc ấy, nếu có ai hỏi họ: Hạnh phúc là gì? Chắc chắn cả hai anh chị chỉ cần trả lời bằng nụ cười hoặc song ca một làn điệu quan họ: Yêu nhau cởi áo cho nhau…

Họ đã lấy nhau trong hạnh phúc đầy ắp đó.

Người đàn ông với người đàn bà nhập lại với nhau vào cuộc vợ chồng, chính là hai bánh xe đời cần phải quyện vào nhau. Đã là hai bánh x echo hai dòng cha mẹ khác nhau sản sinh ra thì không thể vừa quyện vào nhau đã khớp hoàn toàn. Nếp sinh hoạt mỗi cá nhân. Ý thích mỗi cá nhân. Thói quen mỗi cá nhân. Thêm vào nữa: con cái. Đứa đầu lòng ra đời, cái tã cái lót. Họ chẳng thể mơ mộng với nhau về truyện vũ trụ trăng sao, càng chẳng thể nắm tay nhau dung dăng dung dẻ. Miếng cơm manh áo đã choán toàn phần trong suy nghĩ và tính toán của họ. Chị sinh thêm đứa nữa. Rồi lại đứa nữa. Đang từ thế giới của hai người, chuyển sang thế giới của năm người yêu nhau…

Lạ lùng nhất là cái anh muốn thì chị phản đôí. Cái chị thích thì anh thờ ơ. Chị gặp người bạn cũ ngoài đường, dừng xe lại hàn huyên đôi câu, anh bắt gặp, nghi ngờ dần anh đến chỗ bỏ nhà đến ở nhà bạn mấy ngày. Phải làm vậy cho bỏ ghét. Ngược lại, chỉ cần anh bình phẩm về sắc đẹp của một nữ diễn viên cũng khiến chị nghiêm nét mặt: Lại phải lòng con đó phải không? Anh đùa thêm một câu: Ước gì gặp lại cô âý một lần. Thế là chén dĩa tự nhiên vỡ và chị nằm quay mặt vào tường, tấm tức khóc. Những rạn nứt ban đầu nghĩ cho cùng cũng chỉ thế thôi. Nhưng những rạn nứt cứ lớn dần, cũng như trên tóc đã xuất hiện vài ba sợi bạc và trên mặt vài ba nếp nhăn. Phải chi cứ một tháng của đời sống vợ chồng đánh đổi lấy một phút yêu nhau, thì những bánh xe đời đã khớp vào nhau và guồng máy chạy đã chẳng có gì trục trặc. Nhưng nếu như vậy, thì nhừng đứa trẻ đã chẳng phải hoặc là thiêú mẹ, hoặc là thiêú cha…

Như sợi giây đàn, lên vừa đủ tiếng đàn nghe ngọt. Chỉ cần lên căng một chút là nó đứt.

Người bạn trai từ thuở nào của chị không biết, bỗng dưng tới thăm nhau. Chuyện lẽ ra chẳng có gì, nếu chị giới thiệu với anh để hai vợ chồng cùng tiếp bạn. Nhưng chị sợ anh bỗng dưng trái tính, trái nết, nên lẳng lặng tiếp bạn. Lỗi của chị, nếu muốn quy kết, thì là lỗi ở sự dấu chồng ấy. Còn anh, lẽ ra nghĩ thoáng hơn, đừng hẹp hòi nông cạn. Cơn giận dữ khốc liệt lẽ ra không nên xảy ra thì đã xảy ra. Nơi má chị, thay vì nhận cái hôn âu yếm của chồng, lại là cái tát. Nơi tai anh, chị hằng rót bao nhiêu lời âu yếm ngọt ngào thì nay là lời tanh tưởi. Và trong cái đêm bi kịch âý, sợi giây đàn đã đứt.

Anh bỏ nhà, đi lang thang trên phố.

Chị chong đèn thức viết đơn ly dị.

Khi anh trở về nhà, cơn giận đã nguôi, thì lại thấy lá đơn ly dị do chị viết đã nằm trên bàn. Chữ ký của chị dưới lá đơn như mũi dao nhọn đâm vào tim anh. Tính tự ái đàn ông xúi dục anh cầm cây bút ký lên tờ đơn đó.

Phải chi, phút giây bi kịch ấy, hai anh chị ngồi điềm đạm nói chuyện với nhau, thì ba đứa con đã không phải chịu cảnh thiêú thốn tình thương. Anh chợt nghe chua chát tiếng khóc của Quynh. Anh biết, nó khóc vì bỗng thấy nhớ mẹ và các em.

Trước tòa, cả hai đều im lặng, họ không đổ lỗi cho nhau, không phiền trách nhau. Đó là điều đáng khen duy nhất. Bởi lẽ họ đã từng đầu gôí tay ấp bên nhau bao năm rồi, đã từng có với nhau ba mặt con. Hơn nữa, họ hiểu rằng, giữa họ vẫn còn một cái gì đó mãi mãi không thể dứt được, đó là sợi rang buộc của các con. Ngay cả trong phút giây âý, họ vẫn không thắng nổi tính kiêu ngạo ở mỗi người. Bởi chỉ cần một người tự gọi tên trước: Em ơi hoặc Anh ơi, là mọi sự đã có thể vãn hồi. Nhưng tính tự ái đã đẩy họ xa nhau. Cả hai đêù khăng khăng một điệp khúc: Chúng tôi không hợp nhau…

Bây giờ, pháp luật không còn ràng buộc họ là vợ chồng, họ laị chơi với nhau như đôi bạn. Thật chẳng thể nào hiểu nỗi họ. Chẳng thế mà thế giới phải lên tiếng báo động: Dịch ly dị đang có nguy cơ bùng nổ. Nêú có cuộc xuống đường để ngăn chặn nạn dịch này, chắc chắn Như và Hải se tham gia…
- Ba ăn cơm chứ ?

Như giật mình khi Quỳnh lay vai gọi anh. Anh cười hề hề rồi cùng con ngồi xuống mâm cơm. Con gái anh, nhất định không chịu theo mẹ, đòi ở với anh để chăm nom anh. Cháu mới mười một tuổi mà đã cảm thấy như người lớn, sẵng sàng chia xớt những vất vả cực nhọc của người cha. Cơm nước, giặt giũ áo quần, nói chung mọi việc trong nhà Quỳnh đều tự làm cả.
- Khi nãy có chuyện gì mà con khóc vậy ?
- Con nhớ má và các em…

Như không nuốt trôi một miếng cơm đã lùa vào trong miệng. Cổ anh như đắng nghét. Như không muốn con anh biết tâm trạng đau khổ của anh lúc nầy.
- Chủ nhật này ba sẽ gửi xe các chú cho con về thăm má.
- Chắc nghe ba.
- Chắc.

Cái tin đó làm cho cô bé vui hẳn. Trẻ nhỏ thật mau quên những nỗu đau của chính nó. Quỳnh lại bắt đâù nói luôn miệng, kể cho ba nghe đủ mọi chuyện ở trường và chuyện mấy con mèo, con chó bên lối xóm. Nếu không phải là tron bữa ăn, thì chắc chắn Quỳnh đã cầm ngay cây đàn tới cho ba và bắt ba đàn cho mình hát. Hai cha con có thói quen tự làm vui cho nhau như vậy. Nhưng bây giờ, những lời trò chuyện bi bô của Quỳnh cũng làm cho lòng Như vơi nhẹ nỗi buồn khổ, mà nhiêù lần anh cứ tự trách số phận, tại sao lại gieo anh vào hoàn cảnh trái ngang như thế. Những lúc như lúc này, phải chi ba đứa con ngồi quay quần xung quanh anh, anh sẽ đàn cho chúng hát. Còn chị chỉ cần nhẩm theo thôi. Căn phòng sẽ đầy ắp âm thanh. Âm thanh ấy tên là hạnh phúc. Nhưng điêù đó không bao giờ có nữa. Con anh thèm một tiếng má ơi. Em có nghe tiếng con gọi không ? Còn anh, anh có lỗi…

Năm Lê xuất hiện đột ngột, khiến hai cha con bôí rối. Như và vội chén cơm dở, rồi đứng dậy. Quỳnh cũng nhanh chóng thu dọn chén dĩa xuống bếp.
- Mình rẽ qua cậu năm phút thôi. Sáng mai mình phải đi sớm, nhưng có chuyện cần nhờ cậu. Năm Lê rút trong cặp ra một tờ giấy, đưa cho Như – Cậu đọc đi…

Như lướt mắt qua tờ giấy. Đó là lá đơn xin nghỉ việc của Châu.
- Cái thằng bậy hết sức, tư tưởng nghỉ ngơi, nó ngỡ bọn tư bản rút quân là mình xả hơi… Bậy thật…
- Tôi xem chừng nội dung lá đơn này còn có những ẩn ý khác.
- Ẩn ý cái gì, nó với thằng Tấn gây nhau. Trẻ con thật, hơi chút gây nhau, mà gây nhau là xin nghỉ việc. Bộ nó tưởng cơ quan là cái chợ ? Bây giờ như thế này, mình giao cho cậu giải quyết.
- Thưa, tôi chưa hiểu ý anh…
- Ý tứ cái gì, hai đứa gây nhau, thì cậu giải hòa, bảo chúng chấm dứt cái trò đó đi. Mình mà không vội đi, thì đã kêu chúng lên sạc cho một trận. Còn nêú nó thực sự nhớ vợ thì cho về nghỉ phép… Bậy thiệt, bảo đưa vợ xuống đây cho yên tâm công tác lại không chịu, để đêm nào cũng nhớ… Còn nếu nó găng thì kỷ luật. Phải dành kỷ luật đảng cao nhất cho những kẻ cố tình bỏ nhiệm sở.
- Lát nữa, tôi sẽ đi tìm Châu…
- Còn cậu, hai cha con sống thế nào ?
- Thưa cũng tạm được ạ.
- Các cô các cậu bây giờ phức tạp quá, động một tý là ly dị. Chuyện ly dị vợ của cậu, tớ không bằng lòng.

Như cười. Anh cảm thấy nhức buốt trong tim. Ai cũng nghĩ là anh có lỗi trong chuyện này. Đúng cũng có thể anh có lồi, vì những ngày sống bên nhau anh đã không yêu chị với cả tấm chân tình. Anh chỉ lên án mình mà không một lời than trách chị. Vì dù sao, anh nghĩ, hoàn cảnh chị lúc nào cũng đáng thương hơn anh. Tuổi trẻ và sắc đẹp xưa còn đâu. Những hẹn hò hồi hộp xưa còn đâu. Cả đến nụ hôn, dù có trao cho ai nữa, thì cũng đã lạnh rồi…

Năm Lê chào tạm biệt. Rõ ràng là anh rất vội. Như tiễn chân anh nơi cửa. Anh định bụng sẽ tới nhà Châu tìm Châu ngay, nhưng khi thấy Quỳnh đang ngồi nơi bàn, mặt hơi xịu, anh hiểu là nếu anh lại bỏ con đó mà đi vào lúc này thì chắc chắn là con anh sẽ không thể nào chịu nỗi cảnh cô đơn trong căn phòng này, trong đêm này, tịch mịch tất cả, chỉ có tiếng sóng biển đầu mùa gió chướng đam gầm gào. Anh ngồi xuống bên con, xoa mái tóc và hôn lên đôi má bầu bĩnh. Dù sao Châu cũng không thể vô kỷ luật bỏ đi trước khi được giám đốc chấp thuận, ngay sáng mai mình sẽ đi tìm cậu ấy.
Đăng nhập để trả lời
0
Mình sẽ gõ luôn Chương 10, 11, và 12 nha!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-08-17 14:52:19ct.ly>
OK
CtLy sẽ ghi tên Tammy vào nhé[:D]

Chúc tammy luôn vui


to TUM: Bạn post vào đâu, sao khg post vào trong D Đ luôn,
Chúc Tum phẻ, để tiếp tục luyện đạn chỉ thấn công nhé [8D][:D]
Thấy rồi
CtLy đã post lên dùm TUM rồi đó,
Chuc vui
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-08-17 14:52:48ct.ly>
Chương 7 mình đã gõ xong và đã up lên, không biết các mod có nhận được không [8|]

Giờ mình gửi lại nhé!

Nhân tiện, mình nhận "đả" luôn chương 8. Không biết có U nào gõ chương 8 chưa?


Cơn choáng của tính cách

Việc Tấn được đề cử làm giám đốc xí nghiệp xây dựng làm cho Châu hơi choáng. Không phải điều này anh bất ngờ, bởi việc đề bạt cán bộ bây giờ hình như đã thành thói quen từ lâu rồi, nếu không nói là công thức và viết thành văn bản. trước hết với người cán bộ, sự xem xét đầu tiên là phải đảng viên chưa, đả có thành tích gì qua hai cuộc khán chiến chống Pháp và chống Mỹ. Không ai phản đối những nghi nhận công lao đó. Nhưng tấm thẻ đảng và những huân chương đã trở thành những đánh giá bất di bất dịch. Người đảng viên gần như có đặc quyền trong mọi công tác lãnh đạo. Vì thế, nhiều đảng viên đã ngủ trong đảng và họ chẳng cần vận động chút nào chất xám, nghị lực và thậm chí cả lao động vào sự nghiệp chung. Đấy là chưa nói tới nạn bè phái cơ hội nặng trịch như những hòn đá tảng và chằng chịt như mạng nhện. Người có tài năng chân chính không hội đủ những tiêu chuẩn có tính tiên quyết đó thì chẳng bao giờ có thể bén mảng tới một chức vụ dù rất nhỏ.
Tội nghiệp cho sự nghèo nàn và bảo thủ của một số người lãnh đạo. Và bi kịch là họ hưởng mãi đặc quyền đó. Thậm chí cả đến tuổi 60 cũng chưa là cái mốc để họ tự kết thúc cái chức vị mà họ đảm nhiệm. họ dằng dai, ù lỳ kéo thêm ngày nào hay ngày ấ trên cái ghế của mình, để tiếp tục khẳng định quyền lực.

Tấn vẫn đang thao thao bất tuyệt những điều gì đó, Châu chưa định thần nghe, mà đầu óc vẫn lan man trong suy nghĩ của mình. Lẽ ra mình phải làm giám đốc xí nghiệp, đó không chỉ là mong muốn của mình, mà còn là lẽ công bằng vì mình là người đặt những viên gạch đầu tiên cho xí nghiệp. Vậy mà rút cuộc mình chỉ là phó. Anh ta la chuyên viên, cao hơn mình hai bậc lương đó là những gì chứng tỏ anh ta tài giỏi hơn mình. Mình đâu có ai nâng đỡ, mình đâu có ô dù, ngọai trừ những người thợ đã từng làm việc với mình, hiểu mình. Nhưng đáng tiếc là họ chẳng thể bỏ cho mình một lá phiếu để bầu giám đốc.

- Mình xin nhấn mạnh với cậu, sự nghiệp phục vụ dầu khí là một sự nghiệp vô cùng lớn lao, vô cùng quan trọng, vì vậy chúng ta cần thiết phải làm ăn một cách bài bản, vừa có trước mắt, vừa có lâu dài. Nói cách khác là biết đầu tư chiều sâu…

Cũng có thể mình là con người nhỏ nhen, tầm thường, mình là con người ích kỷ, ganh ghét. Hãy nhìn nhận anh ấy trên phương diện vô tư, không thành kiến. Dù sao anh ấy cũng làm công tác quản lý kinh tế nhiều năm, đã có những đóng góp đáng kể, đã là một chuyên viên, còn mình, vốn liến chưa có gì…

- Ngày hôm nay chỉ mới có chuyên gia cac nước tư bản: Canada, Tây Đức, Ý. Nhưng mai này, khi tìm thấy dầu, chúng ta là một cô gái đẹp, nếu không muốn nói là rất đẹp, cả thế giới sẽ hướng về chúng ta, khi ấy thành phố này sẽ là siêu thành phố…

Châu hơi nheo mắt. Những kiến thức này va đập vào anh coi bộ không đột ngọt. Ngày nào mình cũng nghe những viễn ảnh này, nghe một lần còn lọt tai, nghe tới lần thứ hai, thứ ba thì quá nhàm chán. Hay là anh ta mang những kiến thức này ra để hù dọa mình? Và cũng có thể đây là một cuộ tra tấn, mỗi ngày ảnh tra tấn mình một ít, tra tấn bằng những kiến thức rất sách vở của anh ta.

- Xí nghiệp chúng ta sẽ mở ra một triển vọng to lớn mà người khai sơn phá thạch sẽ là tôi với cậu, vì vậy chúng ta cầp phải rất bài bản, - Tấn đột ngọt cao giọng, - Cậu có nghe các chuyên gia kinh tế lỗi lạc nhận định như thế nào không?

Lẽ ra Châu chỉ lắc đầu, nhưng không hiểu sao anh không kịp mím môi lại, cái lưỡi đưa đẩy, phun ra lời châm chích, nhưng tất nhiên là trong cao hứng Tấn không nhận biết.

- Tôi ít dip tiếp xúc với các chuyên gia kinh tế.

- Đó là một thiệt thòi lớn, - Tấn an ủi, và sự cao hứng bốc đầy trên khuôn mặt, - Họ nhận định về phong cách quản lý kinh tế ở ba miền như thế này cậu ạ. Sách vở thì miền Bắc, nguyên tắc thì miền Trung, lung tung là Nam Bộ.

Châu bật cười:

- Tôi bất ngờ về nhận định của anh. Thì ra chúng ta là thành phần quản lý lung tung.

Tấn vẫn chưa buông dòng suy tư đã bắt đầu lung tung của mình, anh hùng hồn giảng giải:

- Câu đúc kết đó có cơ sở đấy. – Anh đột ngột nghiêm giọng như đang nói tới một điều quan trọng. – Đúng là chúng ta có lung tung thật. – Rồi khẽ thở dài, - Mình mới vào đây công tác mà đã thấy lung tung rồi, nặnh nhất là việc quản lý kinh tế ở công trình Chim Xanh.

Châu sững người, thì ra anh ta nói vòng vo mọi điều để dừng lại ở điểm này. Công trình Chim Xanh. Châu nghĩ, mình thấy mọi việc ở đây tốt hơn bao giờ còn anh ta thì khó chịu, tức tối. Vì sao mới được chứ? Chẳng lẽ chỉ có một mình anh ta biết quản lý kinh tế.

Tấn vẫn bất chấp những suy nghĩ đang hiện ra bằng hình ảnh trên gương mặt Châu.

- Cũng may là lúc đó chúng ta chưa chính thức có xí nghiệp xây dựng. Bây giờ có xí nghiệp rồi, mình không cho phép phát sinh bất kỳ sự vi phạm nào. – Anh bổng hoan hỉ ra mặt. – Mình mới làm việc bên xây lắp, họ nồng nhiệt bắt tay hứa hẹn liên kết chặc chẽ với chúng ta.

Châu cười trong long. Bây giờ anh là giám đốc, tôi chỉ là phó, mà theo cách nghĩ của anh, tôi là người giúp việc, vì thế, anh muốn làm gì, tùy anh. Nếu linh cảm của tôi không nhầm thì anh chỉ là cái thùng rỗng. khốn nạn, bây giờ biết bao nhiêu cái thùng rỗng đang tung hoành, chúng làm rối mù xã hội và bi kịch thay, còn nhiều người tin là trong cái thùng rỗng đó chứa bao nhiêu điều lớn lao, vĩ đại. Loại bỏ sự ganh ghét, lọai bỏ những thành kiến nhỏ nhen, thì trong tôi vẫn còn sự nghi ngờ về tất cả những gì cần phải có ở một người cấp trên của mình.

- Cậu đồng ý là cách làm việc của mình bài bản không?

Một cảm giác nước chua tứa ra từ các chân răng. Đó là dấu hiệu đầu tiên của sự nhộn nhạo trong ruột và sau đó nếu thần kinh không vững vàng, không đè được luồn hơi tanh đang dâng lên cổ, thì chắc chắn phải ói. Câu nói của Tấn gây cho Châu một cảm giác đúng như vậy. những điều Tấn đưa ra đã quá xưa cũ , nhàm chán đến nỗi người ta không chịu đựng nỗi. Vậy mà anh ta dương dương tự đắc cho rằng những hoạch định đó là bài bản.

Có tiếng gõ cửa. Tấn quay ra rất nhanh và tiếng “mời vào” đầy quyền uy cũng vang ra liền sau đó.

Thanh hiện ra nơi cửa:

- Xin lỗi, tôi muốn gặp anh Châu.

- Vào đây, - Châu cười như gặp một cứu cánh, - Chúng tôi đang nói chuyện phiếm kiến trúc sư ạ.

Tấn nheo mắt nhìn Châu. Cái nheo mắt ngụ ý: Sao lại chuyện phiếm. Và những nếp nhăn trên trán Châu còn đưa anh đi tới những bực dọc xa hơn nữa. Thằng này chưa đủ tư cách làm phó giám đốc. Nó coi những luận bàn như thế mà là chuyện phiếm. Nó không thể tiến xa được. Bởi lẽ, nó không lắng nghe những điều mà các đàn anh của nó phải trả bằng giá rất đắc mới thu hoạch được.

Châu chỉ tay chiếc ghế trước mặt ra hiệu cho Thanh ngồi. Châu rót ly nước và câu giới thiệu xuê xoa:

- Đây là anh Tấn, giám đốc xí nghiệp, người mà mình đã có dịp nói với Thanh.

- Tấn ngả đầu kiểu cách. Cái ngả đầu có làm Thanh bối rối, vì vậy câu nói của Thanh cũng trở nên khách sáo:

- Hân hạnh được cộng tác với anh. – Nhưng vốn là con người của công việc, nên Thanh hướng về phía Châu và vào đề ngay, - Toàn bộ công việc anh nhờ tôi, tôi đã hoàn thành, tôi muốn biết khi nào tôi có thể trình bày?

Châu hơi bất ngờ vì Thanh đã hoàn thành quá sớm khối lượng công việc mà Châu nhờ. Theo tính toán của Châu, Thanh chỉ có khả năng hoàn thành nó nhanh nhất là một tuần nữa. Nếu biết Thanh hoàn thành sớm, thì Châu đã chủ động đến với Thanh, không để Thanh phải tới tìm.

Xin phép anh Tấn, tôi đưa kiến trúc sư qua phòng tôi.

- Tấn cười như là hiểu tất cả:

- Nếu là công việc riêng thì tôi không dám giữ. Còn nếu là công việc chung thì các anh có thể trình bày ngay tại đây, tôi xin được nghe luôn,

- Tất nhiên là chẳng có chuyện gì riêng tư. Mời kiến trúc sư.

Thanh trải bản đề án thiết kế xuống bàn. Anh không để ý tới cảnh vẫt xung quanh, thậm chí không để ý tới sự chăm chú của Tấn tới mức nào, với cây bút chì trong tay, anh chỉ từ từ các đường vẽ theo cặp mắt theo cặp mắt đang nhìn chăm chú của Châu.

- Đây là quy hoạch tổng thể toàn khu. Cụm dưới chân Núi Lớn tôi gọi là cụm A, cụm dưới chân Núi nhỏ tôi gọi là cụm B. Cụm trung tâm thành phố tôi gọi là cụm C. Cụm khu vực bãi sau tôi gọi là cụm D…

Tấn sỗ sàng cắt ngang sự say sưa của Thanh.

- Châu à, cậu nhờ kiến trúc sư làm chuyện này mà sao tôi không hay?

- Khi ấy chưa có xí nghiệp. Tôi đã xin ý kiến chỉ đạo của anh Năm Lê.

Vậy hả? thì ra là công việc của ban quản lý công trình.

- Tôi có thể trình bày tiếp?

- Thanh cứ nói

- Khoang, - Tấn dằn giọng, - Tôi nói thế này để khỏi mất thơi giờ của kiến trúc sư. Xí nghiệp sẽ lưu ý tới những đóng góp của anh để hoàn chỉnh quy hoạch tổng thể mà tôi đã nhờ xí nghiệp xây lắp họ thiết kế.

- Vậy là sao anh Châu? Anh nói với tôi là anh nhờ tôi thiết kế…

- Đúng như vậy, cho tới phút này tôi cũng không thay đổi ý kiến.

- Đó là công việc của cái thời ban quản lý công trình, - Tấn cười, - Còn bây giờ đã tiến lên xí nghiệp . Chúng tôi cần phải làm ăn có bài bản. – Khẽ đưa mắt nhìn bản thiết kế, rồi với Thanh an ủi, - Anh cứ để lại bản thiết kế cho chúng tôi, chúng tôi sẽ thanh toán tiền thiết kế phí cho anh.

Thanh lặng lẽ cuộn bản thiết kế lại, giọng nói lạnh và khô:

- Thưa ngài giám đốc, khi anh Châu nhờ tôi việc này tôi không đặt vấn đề tiền bạc.

Nói rồi Thanh gật đầu chào Châu. Lặng lẽ bước ra. Châu hơi choáng về cách nói của Tấn và càng choáng hơn nữa về cách xử trí điềm tỉnh của Thanh. Khi anh chợt nhận ra là Thanh đã ra tới gần cửa. Anh gọi theo:

- Thanh, nghe mình nói này…- Nhưng đã không kịp vì cánh cửa phòng đã khép lại. Anh giận muốn phát điên. Nhưng cố nén vì anh hiểu rằng giận quá mất khôn. Anh bình tĩnh ngồi xuống chiếc ghế trước mặt Tấn, - Anh có muốn biết tôi nghĩ về anh như thế nào không?

Tấn giả lả với nụ cười ngượng ngập:

- Tôi biết cậu không bằng lòng về cách cư xử của tôi. Mọi con đường đều dẫn đến La Mã, tốt hơn hết là cứ nên nói thẳng để người ta khỏi thất vọng.

- Tôi rất xấu hổ về anh, - Châu biết là mặt mình đỏ như lửa vì anh cảm thất tất cả lửa trong long đã bốc lên mặt. Anh lắng một chút để lửa nguội dần, - Chúng ta là những người cách mạng, chúng ta đã nói bao nhiêu lơi đẹp đẽ về anh chị em trí thức cũ, chúng ta hằng muốn xóa đi trong lòng họ những mặc cảm tự ti, cuốn họ nhập cuộc với chúng ta. Nhưng khi chúng ta thức được tâm hồn họ dậy, họ bước cùng chúng ta những bước đầu, thì những người như anh lại làm cho họ chới với, chẳng thể hiểu cách mạng là thế nào. Chúng ta không nên nói một đàng làm một nẻo, nói những lời hoa mỹ, nhưng hành động thì ngầm chứa những thủ đoạn xấu xa. Tôi là người cộng sản, tôi không muốn nói dối, và cũng không cho phép kẻ nào lừa bịp. – Châu đứng dậy, - Kể từ giờ phút này, anh coi như không có tôi trong xí nghiệp.

Châu xoay người, định bước ra, thì Tấn đã nắm lấy tay giữ lại.

- Cậu bình tĩnh nghe mình nói này.

- Anh nói đi

- Mình cũng là đồng chí của cậu. Chúng ta là những người làn nên lịch sử và đang xây dựng lịch sử, chúng ta đã đổ máu quá nhiều để có ngày hôm nay, vì thế chúng ta không được phép vì một chút yếu lòng mà lơ là cảnh giác cách mạng.

- Anh còn nói gì nửa không?

- Mình biết cậu không bằng lòng khi cấp trên điều mình về đây làm giám đốc. Nếu không có mình, mọi chuyện đối với cậu dễ dàng hơn.

- Anh cho rằng tôi cay cú vì bị cướp mất chức giám đốc?

- Mình thương cậu lắm. Tổng cục chi viện mình vào đây để giúp các cậu xây dựng lực lượng, khi nào mọi việc tốt đẹp, mình sẻ bàn giao lại cho cậu.

- Bụng anh nghĩ toàn điều xấu nên miệng anh thót ra tòan những lời bỉ ổi.

Tiếng gõ cửa đã cứu họ ra khỏi tình trạng nói với nhau bằng những lời nhem nhút nhất. với những lời nói này, họ không thể nhìn mặt nhau, trừ phi cả hai chẳng kẻ nào có chút liêm sỉ. Cô Lan, thư ký của Năm Lê bước vào:

- Chú năm mời anh Tấn lên làm việc gấp.

Câu nói khi nãy của Châu có làm cho Tấn sựng người, giận và uất, nhưng lúc này trạng thái tình cảm của Tấn lại như không, thản nhiên như chẳng có gì xẩy ra cả.

- Có chuyện gì mà gấp vậy, cô Lan?

- Hình như có chuyện quan trọng lắm

- Tôi đi ngay đây.

Tấn thu xếp rất nhanh những sổ sách giấy tờ trên bàn nhét cả vào chiếc cặp da to cài bằng hai ổ khóa. Lúc bước ra, anh vòng ra sau lưng Châu, vỗ nhẹ bàn tay lên vai Châu:

- Mình chỉ mong cậu bình tĩnh, chúng ta sẽ trở lại chuyện này sau.

Tấn ra rất nhanh, Lan cũng tính theo ra, nhưng Châu gọi lại.
- Cô có thể vui lòng chờ tôi một lát được không?

- Có chuyện gì vậy anh?

- Chuyện quan trọng của đời tôi

- Đàn ông các anh chuyện gì cũng quan trọng.

- Đàn bà thì không sao?

- Tụi em quan trọng có mức độ. Anh lẹ lên, có thể chú Năm gọi em.

- Mười phút, quan trọng mức độ mà.

Châu ngồi xoay người vào bàn giấy, lấy trong ô kéo tờ giấy hí hoáy viết. Lan vừa nhìn Châu viết vừa lắc đầu. Cô đã đụng đầu với con người này vài lần rồi. Nóng như lửa và dữ như cọp. Nhưng chỉ giây phút ấy thôi, sau đó anh lại hiền và dể thương như cây đàn. Đối với phụ nữ và các cháu nhỏ, tính anh rất dể gần, anh chăm lo cho từng người một, vài bông hoa cho cô gái trong buổi sáng đẹp trời, vài cái kẹo cho cháu nhỏ trong một chiều chủ nhật. Vì thế, cái nóng bức của anh vẫn được mọi người bỏ qua với sự châm chước thái quá.

Cô và Châu không có cảm tình riêng gì với nhau, nhưng cô cảm thấy ở con người này một sự tin cậy, dù cô không chứng minh được. Chính vì niềm tin cậy vô hình ấy, mà cô buộc miệng nó cho Châu nghe điều quan trọng mà cô vừa nghe lõm được trong phòng Năm Lê.

- Anh Châu ạ, em nghe nói các đoàn chuyên gia tư bản không thỏi thuận được các điều kiện thăm dò của chúng ta, đã rút quân.

- Sao? cô nói sao? – Châu ngẩng đầu lên, rõ ràng là nguồn tin mà Lan vừa cung cấp đã đánh rất mạnh vào dòng tư duy thường trực của Châu.

- Chú Năm triệu tập hội nghị gấp để phổ biến chuyện đó.

Châu thẩn thờ. Thế là họ rút. Công việc thăm dò dầu khí đành phải bỏ dở sao? Đau lòng quá. Thì ra, những bất đồng ở đâu cũng có, hoàn cảnh nào cũng xảy ra. Tại sao người ta không tìm được một tiếng nói chung? Dầu đang là niềm hi vọng của cả nước. Mình cũng vì niềm hi vọng đó mà về đây làm việc. Châu thở dài. Anh ngẫm tới hoàn cảnh và những ý định hiện tại của mình, khi nãy anh còn sợ đó là những suy nghĩ bồng bột, nhưng bây giờ nó đã hình thành vững chắc trong quyết định của anh. Anh sẽ bỏ công việc ở đây về nhà với vợ. Bỏ công việc lúc này anh cũng đõ dằn vặt, vì dù sao công việc thăm dò dầu khí cũng bị ngưng trệ. Anh cầm bút cúi xuống, ký vào lá đơn, vừa mới viết xong.

- Cô chuyển dùm tôi lá đơn này cho anh Năm. Nhân tiện cũng tạm biệt cô luôn, mai tôi đi Sài Gòn.

- Anh nghỉ phép à?

- Không, tôi nghỉ luôn.

Anh vừa nói, vừa đưa Lan ra cửa. Lan bàng hoàng chưa hiểu anh nói thật hay nói đùa. Trên miệng cô vẫn ngỡ ngàng nụ cười. Lan đi rồi, anh khép cửa lại, ngồi vật xuống ghế, mồ hôi toát ra nhễ nhại, từ trán chải dài xuống má, rồi rơi xuống trang giấy trắng tinh
📎 Tinhf_Bieern
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 10
Những tâm sự trước Biển

My My chỉ nghe tiếng chị Hai dặn rất nhỏ phía sau lưng. Nhớ về trước chín giờ đó. Cô lao mình chạy rất nhanh, như sợ má sẽ trônng thấy, sẽ gọi giật lại và buộc cô vào chân giường giam cứng như đã giam cô bao nhiêu ngày nay. Ra tới đường, cô không dám chạy, sợ người ta nhìn, nhưng cô đi rảo, chỉ lo tới trễ, hơn nữa, lòng cô cũng nôn nóng gặp Thanh quá chừng rồi. Bãi trước quán nước dừa dì Sáu. Bây giờ ngoài cái đích đó ra cô chẳng nghĩ tới điều gì. Và cô đã tới nơi, chiếc đồng hồ đeo tay chỉ đúng bảy giờ.

Thanh chỉ kịp reo lên: Em. Đối với My My như thế đã là cả thỏa mãn. Cô như được bù đắp trong câu reo mừng đó. Cô đưa tay cho Thanh đón và ngồi rất nhanh xuống chiếc ghế bố. Ngả đầu. Im lặng hít thật đầy buồng phôỉ luồng không khí mát rượi như từ Thanh tỏa ra.
Trong đêm, biển tím thẫm. Nêú không có ngọn hải đăng cứ lia quét đều đều và máy móc luồng ánh sáng trắng nhạt ra phía biển, và nêú không có vài con tâù buông neo lềnh bềnh,
đèn thắp sáng như một căn nhà cao tầng, thì rõ ràng mắt thường không thể nhìn thấy cái bao la vốn sẵn có của biển, dù sóng biển trong đêm vỗ như dồn dập, như váng động hơn.

Dọn các kè đá ven biển, đám người ngồi túm tụm nhau, đa số là choai choai, họ tới đây hóng gió, nói với nhau hố hố. Một vài cô gái đi bên đường, dáng e ấp nem nép, không phải họ sợ biển, mà sợ vài câu đùa chọc vô giáo dục của người nào đó bất chợt ré lên trong đám choai choai. Còn đám yêu nhau thì ngồi trong những ghế bố, nơi các quán nước dừa tươi lúp xúp mọc dài theo bãi biển.

My My muốn kể cho Thanh nghe cô đã phải làm như thế nào để ra được với anh. Nhưng không hiểu nghĩ sao cô lại không nói điều đó. Con gái cuối thế kỷ thứ hai mươi rồi, mà kể chuyện đó, thì… Cộ tự cười với mình và mắt vẫn lơ đãng nhìn ra biển. Cô đang chờ anh nói điều gì đó. Nhưng anh vẫn im lặng. Hình như những xúc động của chờ đợi đã giết chết dòng tư duy trong anh, anh chỉ thấy tay mình run lên và anh đã truyền cái run rẫy đó qua bàn tay My My mà anh đang nắm rất chặt.

Phía trước mặt, gần mép nước, bóng một người đi chậm rải. Đó là Châu. Nước biển theo sóng ùa vào đôi dép của anh, một cả giác lành lạnh dâng từ gót chân lên ót. Châu tìm phía sau một phiến đá mồ côi, anh ngồi xuống đó, trông ra biển. Những lúc như lúc này, anh chẳng biết đổ nguồn tâm tư của mình vào lòng ai, ngoài vợ anh. Anh như cảm thấy chị ngồi sát kề bên anh và đang lắng nghe anh.

Anh nhớ em vô cùng, anh chỉ muốn có đôi cánh của chim để bay về bên em. Sáng mai anh nhất định bay về bên em. Chúng mình lấy nhau đã hơn mười năm rồi, đã có với nhau ba mặt con, mà anh có được ở bên em bao nhiêu ngày đâu. Anh đi hết công trường này, tới công trường khác. Cứ mỗi khi muốn về bên em, bên các con, anh lại nghe tiếng gọi thiết tha của các công trình. Sao em cười ? Em cho là anh sắp nói chính trị phải không ? Không phải vậy đâu em ạ, nêú chẳng vì tiếng gọi đó mà anh ra đi, thì đời nào em chấp nhận lấy anh, một con người ham bay nhảy phải không em ? Anh chưa chăm nom được gì cho em và các con. Gia tài của anh vẫn chỉ là chiếc ba lô con cóc. Vậy mà em vẫn thương anh, vẫn chờ anh, vẫn chung thủy với anh. Vì sao vậy em ? Em cười. Em chỉ mong anh cống hiến trọn vẹn sức lực của mình cho sự nghiệp chung. Ôi tuyệt diệu quá. Em là tất cả của đời anh. Sáng mai anh sẽ về bên em, ở mãi bên em, anh thật sự chán tất cả rồi.

Châu lại đứng dậy, lững thững đi dọc bãi biển. Sóng thổi tóc anh. Anh không thể nghe thấy những lời tâm sự của đôi trai gái đang ngồi trong quán nước dừa kia, dù họ quen biết anh. Nhưng rõ ràng là biển đang lắng nghe từng tiếng một lời hổn hển của hai trái tim.

My My: Bao nhiêu đêm em không ngủ, em nhớ anh, em muốn tới ngay với anh để hỏi: Anh còn yêu em không ? Nhưng em đã không thể. Má không cho phép. Hơn nữa em là gái, em không thể hạ mình trước tình yêu.

Thanh: Rồi sao ?
My My: Em chỉ còn biết khóc.
Thanh: Anh có thấy nước biển như mặn hơn.
My My: Thế thi` tại sao anh lại không tới với em ?
Thanh: Công việc nhiều quá.
My My: Anh nói dối.
Thanh: Anh lao vào công việc để khỏa lấp những trống trải trong lòng.
My My: Lúc anh sửa chửa biệt thự Chim Xanh, em có đi qua đó mấy lần, em đi chợ với chị Hai. Một lần em thấy anh thấp thoánng trong đó, em tính gọi, nhưng em không dám...

Thanh:(Cười) Anh có nghe biển mách với anh như thế. (Anh đột ngột kéo My My sát lại phía mình, nhẹ tay nâng cằm My My lên hôn, lời nói của anh nhỏ lắm sau cái hôn dịu dàng ấy). Má có hỏi gì anh không ?

My My: Má em là một người đàn bà cứng rắn, dù có nghĩ gì về anh má cũng không nói ra lời.

Thanh: Anh biết là má rất cưng em. Nên anh không muốn má buồn... Anh vẫn đi qua cửa nhà em hoài...

My My: Em cũng nghĩ thế.

Thanh: Má tính bao giờ cho em đi ?

My My: Em không biết. Từ sau ngày hai đứa mình đi tắm với nhau, má không trở lại đề tài này nữa.

Thanh: Vì sao ?

My My: Vì má biết em rất yêu anh. (Cô thở dài) Đi hay ở điều đó đối với em không quan trọng, nhưng không có anh em chẳng biết mình phải sống như thế nào.

Thanh muốn đọc bài thơ biển của Xuân Diệu quá, bài thơ ấy đọc ra vào lúc này thật hợp cảnh hợp tình. Anh đã đọc cho My My nghe bài này nhiều lần và lần nào My My cũng bis, và anh đã phải đọc lại. Nhưng hôm nay anh chỉ dám đọc trong lòng thôi. Anh không xứng là biển xanh. Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng. Bờ cát dài phẳng lặng. Soi ánh nắng pha lê. Bờ lặng lẽ cát vàng. Thoai thoải hàng thông đứng. Như lặng lẽ mơ màng. Suốt ngàn năm bên sóng. Anh cắt ngang bài thơ, nói với My My tâm trạng chân tình của mình: Anh càng cố quên em, thì lại càng nhớ nhiều.

My My: Nhưng với má em, chuyện em phải ra đi quan trọng lắm. Má bảo, đó là tương lai của em và của các con em sau này.

Thanh: Chẳng lẽ ở đất nước mình không có tương lai ?

My My: Em không biết.

Thanh: Em còn nhớ cô Na không ?

My My: Vợ anh Luận, thợ hồ chứ gì ?

Thanh: Ngày nào họ cũng quấn quít bêN nhau như đôi sam. Nhìn hạnh phúc của họ mà thèm.

My My: Em cũng ao ước như họ.

Thanh: Em biết không, đời sống của họ vất vả hơn mình nhiều.

My My: Chuyện đó em không biết. Công việc của anh thế nào ?

Thanh: Dang trục trặc.

My My: (Ngước cặp mắt đen thẳm của mình nhìn Thanh, cô như hút tất cả đường nét của Thanh vào trong đôi mắt chứa chan thương yêu và thông cảm). Má cũng đã nói với em rồi, cánh mạng họ không tin anh đâu, sớm muộn gì họ cũng thẩy anh ra đường như thẩy một miếng chanh đã vắt kiệt nước.

Thanh: (Cười) Vậy hả ?(Anh búng tay vào tai cô, một động tác trước đây anh hay làm, mỗi khi thấy lóe lên trong mình một cảm xúc mạnh hay một tia sáng vui). Họ đẩy anh ra đường, thì anh sẽ chạy chợ để nuôi em.

My My: (Bật cười) Anh ngon quá ta. (Trang nghiêm trở lại) Tụi mình phải đi thôi anh ạ. Ra đi, tụi mình sẽ rủ sạch mọi buồn lo (chậm rãi) Mát đã lo cho hai đứa mình đủ số cây để chung cho người ta rồi. Vất vả vài ngày trên biển, sau đó là hạnnh phúc mãi mãi.

Thanh: Anh đâu thạo nghề rửa chén.

My My: (Cặp mắt tròn bồ câu) Anh nói sao ?

Thanh: Cái nghề kiến trúc sư của nah sẽ xếp lại, vì trình độ của anh chẳng ăn nhằm gì với họ, hơn nữa mình là một kiến trúc sư da vàng...

My My: (Hơi cúi đầu xuống, cô vẽ ngón tay lên cát dưới chân, hình vẽ của cô là chính gương mặt Thanh bị móp méo đi trông vừa buồn cười, vừa đáng thương. Không để Thanh kịp nhìn chính chân dung mình, My My xoa xoa những nét vẽ, bằng chính ngón tay mình vẽ ra nó). Cho dù có phải đi rửa chén thì vẫn cứ tốt hơn là sống ở đây. (Cô đột ngột ngước cặp mắt đắm đuối nhìn Thanh. Cái nhìn đong đầy cảm xúc và ý nghĩ) Đi với em nghe anh. (Giọng cô trở nên tha thiết, quyến rũ) Anh gật đầu đi. Hồi trưa, nhận lá thư hẹn gặp của anh, em hiểu là chuyện phải đến cuối cùng cũng đã đến, chúng mình đã tìm thấy lại nhau qua tất cả những gian truân...

Thanh: (Đột ngột) Kìa em... (Mắt Thanh bắt gặp Châu đang đi một mình trên bãi cát).

My My: Chuyện gì vậy anh ?

Thanh: Một người bạn cách mạng mà anh rất khâm phục, em chờ anh một lát nghe.

Thanh không cần biết My My có bằng lòng hay không, anh đã đứng dậy, chạy ào về phía Châu đang đi một mình trong những tư duy xáo trộn ngổn ngang đầy lòng. Những tư duy ấy, hay còn gọi là những lời độc thoại nội tâm, biển vẫn nghe thấy tất cả, vẫn cảm hiểu và chia xớt tất cả.

Anh bỏ tất cả, bỏ một cách vô kỷ luật, chỉ bởi vì ngoài em ra lúc này anh chẳng còn biết tâm sự cùng ai. Nỗi nhớ em và những bế tắc cuộc sống dày vò anh. Em sẽ cười hay sẽ khóc, khi thấy anh bước vào nhà mà chẳng hề báo trước. Lá thư mới rồi, anh còn báo cho em là công việc nhiều lắm, may ra tết anh mới về được ... Vậy mà ... Dù sao sáng mai anh cũng phải về với em. Anh chấp nhận tất cả, kể cả kỷ luật Đảng.

-Anh Châu.

Châu đứng sững lại trước tiếng gọi của Thanh. Anh muốn nhào đến ôm lấy bạn, nhưng nghĩ sao lại thôi. Giọng anh hồ hởi, nhưng vẫn còn cái lạnh toát ra từ đáy lòng.

-Thanh đấy à, khi nãy mình có đến nhà tìm cậu.
-Anh vô quán uống nước dừa với tụi em.
-Đi với My My phải không ?
-Dạ.
-Cứ tự nhiên bạn trẻ ạ. - Thanh gượng cười, -Cậu trục trặc, mình cùng trục trặc. Ngày mai mình về với vợ, mình tính đến chia tay cậu.
-Sau đột ngột vậy anh ?

Châu cười. Cái tính anh kỳ vậy đó. Đã thích cái gì là làm ngay, làm chết bỏ. Còn đã không thích cái gì là y như lẩn tránh hoặc tìm mọi cách thoái thác. Bạn bè, đồng nghiệp và cấp trên cũng đã nhiều lần đóng góp xây dựng cái tật đó của Châu, nhưng Châu vẫng chẳng thể nào sửa được. Châu cũng biết là mình sai, đi làm cách mạng chớ đâu phải làm việc nhà, vậy mà kén chọn thích với không thích. Nhưng đã là cái tật trời phú, Châu tự biện minh cho mình như vậy, thì cũng đành chịu.

Trong nhiêù điều khiến Châu ray rứt trước khi tính rời bỏ công việc trở về với vợ, trong đó phải nói tới những hoạch định giữa Châu và Thanh đang có đã sáng sủa đẹp đẽ, thì tự nhiên bị ách lại. Phải nói đó là điều Châu rất cay. Còn Thanh hoàn toàn cảm thong với sự trục trặc đó của Châu, vì anh nghĩ dẫu sao Châu cũng đã đối xử với mình rất tốt. Còn những gì quá kả năng của Châu, nói cách khác quá tầm tay, thì không thể và không nên trách Châu.

Châu rất muốn nói với Thanh những tâm sự chân thật nhất của lòng mình. Nhưng anh không nói được thành lời, bởi cả thâý mới vô duyên và vô nghĩa làm sao, trong khi anh khuyên Thanh nhập cuộc với cách mạng, còn chính anh thì lại bỏ nhiệm sở trở về với vợ. Thanh có tài, lại còn trẻ, cách mạng rất cầ những người như Thanh. Anh định nói vậy, và còn định giảng giải thêm. Cách mạng là một tập thể quần chúng đông đảo, chứ không phải cách mạng là một người. Vì vậy, sự thành kiến hay nâng đỡ của người này hay người khác không phải là điều chủ yếu đáng quan tâm. Ý nghĩ đó vọt ra, anh liền mâu thuẫn với chính mình. Trên bước đường đi hoạt động cách mạng, người ta có thể nên công nghiệp hay thất bại nhiều khi cũng do một tiếng nói, một nâng đỡ hay một vùi dập của một cá nhân có chức có quyền nào đó. Nhưng anh nên mâu thuẫn có tính duy tâm đó trong bụng. Vẫn chỉ muốn nói với Thanh là sớm hay muộn những người như Thanh nhất định sẽ được trọng dụng.
-Đừng vì ấn tượng về một con người mà nghĩ xấu về tất cả, - Châu vừa nắm vai Thanh vừa nói, thực ra câu nói của anh lấp lửng, như chính tâm trạng anh vậy.

Thanh cười:
-Em biết chờ đợi mà anh.
-Cậu nói thật lòng đấy chứ, - Châu cố đọc những ý nghĩ thật nhật hiện ra trong mắt Thanh, và chắc chắn anh đã đọc thấy điêù cần đọc, - Mình yên tâm rồi. Mình chỉ lo, trước một vài mắc mớ trong đơì sống, cậu chán nản mà tìm đường ra nước ngoài.
-Nếu đi thì em đã đi rồi.

Châu xiết mạnh vai Thanh. Câu nói của Thanh như chạm vào nơi sâu kín thiêng liêng trong lòng Châu. Con người ta đâu phải ai cũng chê cha mẹ nghèo, đi tìm một kẻ giầu sang nào đó để làm con nuôi. Mỗi người sinh ra trên đời này đều có một quê hương cụ thể, một mái nhà cụ thể, một chiếc cầu ao, một trái khế ngọt, một cách diều… Tất cả những cái đó hợp thành Tổ quốc. Chối bỏ tổ quốc thì con ngườ đó còn có gì đáng nói nữa. Châu mạnh dạn bộc bạch những suy nghĩ trong lòng mình về điều đó.
-Tới phút này, anh mới thực sự hiểu tấm lòng em. Mỗi người đều có thể tiếc nuối vì đã đánh mất nhiều thứ, thậm chí có thể mất tất cả, nhưng không thể mất Tổ quốc.
-Em cũng nghĩ như thế.

Châu cảm thấy mình không đủ can đảm để đứng lâu hơn với Thanh và nói câu chuyện mà chính anh đang vướng mắc. Anh chỉ còn biết an ủi:
-Em nhất định sẽ được trọng dụng, - Lại hiện trước mắt anh, trong đầu anh câu nói của Tấn. Trời oi, chính mình nói với cậu âý là nhất định sẽ được trọng dụng. Nhưng cậu ấy còn phải chờ tới bao giờ, ít nhất cũng phải hàng chục năm nữa mới tới lúc Tấn phải về hưu. Châu chua chát nghĩ tới ngày xa lắc đó. Anh cảm thấy mình bất lực. Anh đưa cả hai tay ôm hai bờ vai Thanh, - Thôi vào với My My đi, cổ đang chờ anh đó, anh phải đi… - Và không thể cho thanh kịp kéo giữ mình, Châu sải chân bước vội về phía trước.

Thanh đứng lặng nhìn theo.

Sóng biển vỗ dồn dập . Ngọn đèn pha trên cây hải đăng vẫn quét sáng đều đặn. Rất có thể con tầu nào đó tít khơi xa, nhìn theo ánh sáng của ngọn đèn mà tìm nhận ra phương hướng của Vũng Tầu, của đất liền. Trong đêm nay cũng có kẻ chạy trốn khỏi luồng quét ánh sáng ấy, họ để lại sau lưng những gì mà rồi đây trong suốt cuộc đời, họ sẽ như con dã tràng tìm hoài mà chẳng thấy được cái họ đánh mất.

Thanh trở lại với My My. Thực lòng anh chưa hiểu hết những rối rắm mà Châu đang phải gánh chịu. Nhưng anh vẫn cứ tin là con người có tấm lòng đẹp đẽ như thế, thì nhất định không thể bị số phận làm cho phiêu bồng mãi.
-Một con người rất tuyệt em ạ.
-Sao anh không mời anh ấy vô đây nói chuyện ?
-Em có biết ảnh vừa nói với anh chuyện gì không ? Con người ta có thể mất nhiều thứ, thậm chí mất tất cả, nhưng không thể mất tổ quốc.
-Anh cũng muốn nói với em như vậy phải không ?

Thanh hôn nhẹ lên má My My. Anh không nói thành lời, nhưng trái tim anh đang đập từng nhịp thầm thì với trái tim còn nhiều bỡ ngỡ của My My. Ngay cả những bức tranh em vẽ, nét vẽ tuy còn chập chững, nhưng đó vẫn là những nét vẽ của em, nét vẽ của My My. Em sẽ hỏi anh thế nào là nét vẽ My My chứ gì ? Nét vẽ My My là nét vẽ mà ở đó người ta nhìn thấy cả tuổi thơ tung tăng trên đường của em. Tà áo dài cô giáo. Cái chết của ba, những giọt nước mắt của mẹ. Là buổi chiều se se lạnh của Vũng Tàu ngồi ăn ngô nướng. Là con đường Lê Lợi, là Bãi Trước, Bãi Sau, là hòn đá Trâu đầm... Đấy chính là em, là một My My Vũng Tầu chứ không phải một My My của Oa Sinh Tơn hay Nữu Ước. Anh nói gì nhỉ, chúng mình đã sinh ra là người Việt Nam thì dù thế nào đi nữa cũng cứ phải là người Việt Nam. Chúng ta có cộng đồng của mình, có tiếng nói và đạo đức của mình. Không thể hòa trộn và mất bản sắc...

Thanh nghe tiếng đập của trái tim My My như phản ứng lại. Nhưng mà liệu cánh mạng có chấp nhận chúng ta không ? Ngay cả anh, đã tự nguyện đi theo cánh mạng, mà tới phút này, cánh mạng vẫn chối bỏ anh, chẳng phải chính anh đang trục trặc công việc đó sao.

Thanh gật đầu. Anh không chối bỏ điều đó. Cách mạng , hay nói cách khác các chế độ xã hội, phát triễn không ngừng. Từ khi có loài người tới giờ, đã bao nhiêu chế độ xã hội thay đổi. Từ nguyên thủy tới nô lệ, tới phong kiến, tới tư bản, tới xã hội chủ nghĩa, rồi cộng sản chủ nghĩa. Tiến bộ xã hội luôn luôn không ngừng và không chế độ xã hội nào là đỉnh cao cuối cùng cả. Nhưng đã sống làm người, mỗi người đều phải có một Tổ Quốc. Vì thế, những trục trặc của con người ta bao giờ cũng là tạm thời. Nhưng con người phải có Tổ Quốc. Trục trặc cánh gì trong đời sống, anh cũng không thể trốn chạy được em ạ.

Vậy thì tại sao anh hẹn em tới đây ?

Bởi vì anh rất yêu em. Và anh muốn em tiếp nhận tình yêu của nh trong một khung cảnh lớn lao hơn, đó là sự tồn tại có ích của hai chúng ta ở trên đời này. Nếu sống mà không có ích thì... - Trái tim lặng lại, - Cái thời một mái lều tranh hai trái tim vàng đã không còn chỗ đứng ở trên đời này nữa. Tình yêu hiện đại của con người ta bây giờ là tình yêu của riêng hai người nhưng hòa trong cộng đồng những con ngườa đang sống quanh ta.

Có nghĩa là chúng ta chia tay nhau mãi mãi.

Anh không nghĩ như vậy, bởi anh biết là em rất yêu anh và anh thì không muốn sống thiếu em. chúng ta phải vượt qua tất cả mà sống, mà yêu nhau. - Thanh choàng tay qua vai My My, đặt xuống môi cô bạn gái của mình cái hôn dài.

My My cảm thấy mọi chuyện trở nên sáng bừng và dễ hiểu. Cô không muốn suy nghĩ gì thêm. Suy nghĩ lúc này thật không nên. Cô cảm thấy lờ mờ hiện ra trong óc những hoạch định tương lai mà hình ảnh là một con đường chạy dài thẳng tắp. Cô sẽ đi theo anh, cùng trời cuối đất, bởi anh sẽ không thể hướng cô đi sai con đường mà những người chân chính trên trái đất đang đi.
-Anh nói nữa đi, - Môi cô sát kề với môi anh trong lời thầm thào.
-Chúng ta phải nhập cuộc với cuộc sống này, chúng ta phải ở bên nhau em ạ.
-Em theo anh, - Cô nói nho nhỏ vào tai anh. Đối với cô dường như đó là một bí mật. Nhưng cô quên rằng với biển thì chẳng có bí mật nào mà lòng biển không biết. Tiếng sóng rào lên dữ dội hơn, mạnh hơn, có phải biển vào sâu trong đêm, mặt trời ngủ đã lâu, nên biển lạnh, hay vì những xung đột bất chợt nào nó va đập vào tim biển.

Và như vậy đó, rõ ràng là My My không thể trở về nhà trước chín giờ. Chị Hai ngồi thức chờ cửa đã ngủ gà ngủ gật.




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-06 15:58:41ct.ly>
20
BIỂN GỌI

Năm Lê và Tư Lịch ngồi trước sa bàn suốt từ sáu giờ tối tới khuya. Tư Lịch sực nhớ điều gì

Hoàn tất
Đăng nhập để trả lời
0
b4 đang type chương 21, nhưng không thấy trang 193.

please check giùm mình nhe
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-07 19:48:23ct.ly>
Chương 11
Những băn khoăn của Lan

Bẩy giờ sáng, Như tới tìm Châu, nhưng đã không kịp. Mấy người lối xóm kể lại rằng, từ


Hoàn tất
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-06 15:58:07ct.ly>
18
NHẬT KÝ CỦA TƯ LỊCH

Ngày 14-3

Hoàn Tất
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»