📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Những Nỗi Buồn Vui

39 trả lời, 10.522 lượt xem — Trang 1 / 2
Bóng Mờ Kỷ Niệm

Tôi không thể quên anh
Như quên một món đồ chơi
Đã lỗi thời nên ném vào góc tủ
Anh ám ảnh tôi từng đêm qua giấc ngủ
Bằng giọng hát trầm
Bắng ánh mắt si mê

Tôi không thể quên anh
Như quên một anh hề
Tối qua làm trò trên màn ảnh
Bởi anh lấy của tôi là lệ
Không phải những nụ cười

Tôi không thể quên anh
Như quên một mảnh đời
Tôi đã dừng chân cho dăm đồng bạc lẻ
Anh lấy mất ở tôi lòng tin
Cả một phần đời son trẻ
Canh cánh kiếp người
Tôi không thể quên anh !

Tôi không thể quên anh
Như quên dễ dàng một tên ăn trộm
Những quý giá bạc tiền như nước trôi sông
Lúc lớn khi ròng
Anh đánh cắp ở tôi là trái tim bật lửa
Thắp sáng sự trắng trong
Ấu thơ và một thời con gái
Còn gì nữa không?
Một bóng mờ xướt mãi trái trinh nguyên!

Tuệ Nghi,


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-04-25 17:40:18ct.ly>
Chào Tuệ Nghi đến với vườn thơ VNTQ.

Chúc Tuệ Nghi lúc nào cũng vui và hồn thơ lúc nào cũng tuông chảy mãi và đầy tình thơ, lãng mạn nhé

Tặng Tuệ Nghi một cành hoa làm quà ra mắt đây



Viễn Xứ ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii
Băng Nguyệt à aaaaaaaaaaaaaaaa
Các thi sĩ đâu mất rồi, nhà có thêm nàng thơ nữa nè eeeeeeeeeee
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-04-27 17:20:42ct.ly>
Weocom Tuenghi đến chơi với vntq nà...chúc bạn vui và post thêm thơ cho bn đọc với nha[:)]

Bóng mờ kỷ niệm

Giữa mùa đông có người viết về mùa hạ
Tuyết đầy trời lại tả cánh bằng lăng
Tím một vùng như khuyết nửa vầng trăng
Tốt xấu đời làm sao cho phẳng lặng?!

Em vẫn đó...bên hiên từng đêm vắng
Cố quên anh trong tỉnh lặng...luân hồi
Tri âm xưa một lần trao đổi
Đến bây giờ nhức nhối...trọng......tâm thương!

Uh! những buồn vui, những vấn vương hờn giận
Như cánh bằng lăng...theo gió bạt phương nào
Uh! những nhớ nhung những xuyến xao...chớm khởi
Phơn phớt tan dần...đi ra khỏi hồn tôi

Cảm ơn người những phút giây an ủi
Tri âm ơi, người còn dõi..bóng tôi?!
Bằng lăng tím cả góc trời mùa hạ
Tím lòng tôi...một thuở...đã đi qua..!!



Đã mang vào Trang Thơ


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Ay ya để hai sis phải đem hoa trà bánh tiếp đón hòai ngại quá đi mất...người quen cả mà hai sis...nhưng cũng thanks hai sis nhiều...cứ tặng hoa tặng thơ nhiều nhiều cho thêm màu sắc hai sis hén !

Ngày Mùa Cho Tháng Tư

Những bông hoa tim tím
Nở khắp một triền đồi
Bước chân trở về qua nỗi nhớ xa xôi
Bước chân dừng trên cánh đồng mù bụi

Tháng tư xanh biết bao điều chưa nói
Rơi xuống vành môi cứ thế để rồi...

Tôi khóac áo theo chồng
Anh sắm chuyện lứa đôi
Tháng ngày đi qua hằn lên kỷ niệm
Ai gìn tìm ai bỏ mặc đời trôi...

Để rồi...
Một chiều tháng tư đi giữa triền hoa tím
Anh trở về làm khách viễn phương
Tôi đón đợi bằng cái nhìn sâu thẳm
Ranh giới mỏng manh một dải hoa rừng...

Chiếc bóng in chiều xuống bốn bàn chân
Tiển người về mang theo điều chưa nói
Tháng tư nghiêng xuống bàn tay
Rơi vội !
Vội như ngày xưa tôi đánh rớt tim người !

Tuệ Nghi
Nếu có lần tôi gặp người không hỏi
Là có lần tôi học biết lãng quên
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Tuệ Nghi

Hai bài thơ của Tuệ Nghi đã được ctly mang vào Trang Thơ rồi.

Mong được đọc thêm những vần thơ của Tuệ Nghi nữa nhé

Thân thương
Đăng nhập để trả lời
0
Thanks sis Ly,

Ngàn Năm Riêng Một Nỗi Đau

Tôi có niềm kiêu ngạo
Họ đánh cắp mất rồi
Quanh vườn hoa thạnh thảo
Khóc hộ nỗi đau tôi...

Tôi có tà áo trắng
Họ vẫy mực tím vào
Tập hoen từ dạo đó
Ru buồn cả kiếp sau

Tôi có màu mắt ngọc
Họ tẫm ánh nắng chiều
Đêm mập mờ nhòa nhạt
Dìu tôi vào cô liêu

Tôi có bàn chân sáo
Mang hồn nhiên xuống đời
Họ dẫm lên dằn dỗi
Bỏ tôi ngồi chơi vơi

Tôi có nụ cười duyên
Xinh đương thời con gái
Họ xin và lấy mất
Tôi còn gì? Trắng tay....!

Họ lấy đi tất cả
Của tôi...của tôi rồi
Chút lòng trong kiêu ngạo
Tiển đưa bằng lệ trôi...!

Tuệ Nghi
Nếu có lần tôi gặp người không hỏi
Là có lần tôi học biết lãng quên
Đăng nhập để trả lời
0
Theo Anh Về Phố

Anh đưa em về thăm phố
Mười giờ nở đỏ sân sau
Cha buông tách trà châm dở
Gọi mẹ ra đón tiếng chào

Anh đưa em về thăm phố
Chị trêu "mợ nó" xinh sao
Em nấp vào anh thẹn đỏ
Chị này ! "đâu đã trầu cau"

Ngày anh đưa em đi phố
Nắng hồng theo gót rong chơi
Nắng ôm vòng eo con gái
Bên anh đón những môi cười

Ngày anh đưa em về phố
Như con chim sáo sổ lồng
Tung tăng nghe chiều Hạ rót
"Làm quen em nhé!" quê chồng !

Ngày anh đưa em về phố
Cùng ngồi ôn ấu thơ anh
Ấu thơ bên trường bên bạn
Bên cô láng giềng ... mắt xanh

Em ngồi chơi cùng thị phố
Đô thành diễm lệ phồn hoa
Mà nhớ làm sao hương đất
Ngoại ô tím bạt vườn nhà

Em giả từ Cha, xa phố
Mẹ cười, mắt mẹ cảm thông
Mai mốt về làm dâu phố
Quen như mẹ thuở theo chồng !

Anh đưa em rời xa phố
Mười giờ nở tím sau sân
Mười giờ nghiêng theo làn gió
Níu hoài lấy gót bàn chân

Anh đưa em rời xa phố
Lâu đâu mà ngỡ thật gần
Ngoại ô chưa về đã nhớ
Những con đường phố thật thân .


Tuệ Nghi
Nếu có lần tôi gặp người không hỏi
Là có lần tôi học biết lãng quên
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày Hạ Mười Tám

Không phượng vĩ cùng so vai mùa Hạ
Bước em về nắng cũng ít vàng ong
Mười tám tuổi chưa lần nghe ve hát
Em thể nào biết được vị me trong

Tôi từng đứng trước sân trường van nắng
Ngủ hiền ngoan mát lối chị em về
Tôi từng đứng trước sân trường gọi gió
Đừng cợt đùa rối tóc chị em đi

Mười tám tuổi tôi xưa làm thi sĩ
Mộng mơ nhiều chứ chả giống em đâu
Yêu như nắng yêu vào thời điện toán
Thư tình toàn gởi mạng với email

Mười tám tuổi vài ba đuôi lóc nhóc
Theo em về gõ cửa hát tình tang
Tình mới lớn thời tôi em có khác
Nhưng thể nào cũng đẹp hết phải không ?!

Tuệ Nghi,
Nếu có lần tôi gặp người không hỏi
Là có lần tôi học biết lãng quên
Đăng nhập để trả lời
0
Bắt Gặp Mình Trong Ánh Mắt Em

Giữa sân trường tôi tìm tà áo trắng
Nhận ra em đôi mắt sáng mỉm cười
Tóc đuôi gà cột tung vào làn gió
Chiếc ba lô vắt vẻo nhịp bước hời

Em mười tám ngây thơ như lá cỏ
Chân sáo về cũng dăm bảy đuôi theo
Những cậu trai mang chiếc quần bạc thếch
Áo rộng thùng xin mỗi cái mắt nheo

Em dễ thương hồn nhiên là thế
Chẳng như tôi xưa lặng bước cúi đầu
Anh em nữa xưa cổng trường áo trắng
Đón tôi về mà dám nói chi đâu

Theo nhau suốt một thời tiểu học
Đón chân nhau những năm tiếp chín, mười
Ngày nắng thương chiếc đầu trần cảm mạo
Mua nón về giấu ngăn cặp mãi thôi

Anh em xưa hiền như cơn mưa nhỏ
Ướt áo tôi mỗi buổi sáng tan trường
Mười tám tuổi thư tình tôi lén đọc
(Đọc nồng nàn từ ánh mắt như sương)

Tôi đón em giữa sân trường - không phượng
Mùa hạ về đỏ nắng một trời thương
Tuổi thơ em cũng hồn nhiên đấy chứ
Tiếng ve thay bằng âm điệu nghê thường

Em nói cười giữa xáo trộn muôn phương
Chợt nheo mắt giấu cành hồng ươm nụ
Ôi bẽn lẽn...kìa tôi ngày xưa đó!
Giấu bàn tay vào nhật ký mùa Thu

Mười tám tuổi em gọi tôi chị cả
Mắt xoe tròn, chị trêu nhỏ phải không?
Ừ ngày xưa mười tám tuổi theo chồng
Mười chín tuổi đã tập bồng trẻ dại... !

Tuệ Nghi
Nếu có lần tôi gặp người không hỏi
Là có lần tôi học biết lãng quên
Đăng nhập để trả lời
0
Anh ...

Ở tận cùng trong ngõ nghách trái tim
Em cất giữ bài thơ anh rất kỹ
Bài thơ viết không vần
Vì anh không là thi sĩ
Bài thơ cũng chẳng cho em ...
Đơn giản
Chỉ vì ...

Em không là gì
..Trong cuộc sống của anh
Một ngày hôm qua
Đang trôi vào dĩ vảng
Một bài thơ anh chửa kịp
xuống hàng !

Chỉ len nằm xuôi theo những mủi kim đan
Từng mủi kim đan vào tim buốt nhức
Từng bài thơ ru em về hiện thực
Một tên người anh vừa gọi vu vơ ...

Anh vô tình mang đặt "nó" vào thơ
Em vô tình biết mình yêu đến thế
Có phải đâu em là người đến trễ
Chẳng qua vì họ đến sớm quá thôi

Em lãng quên. Về! không yêu anh nữa.
Không gói tin yêu vào hương hoa sữa
Mà chôn tận cùng
xuống ngõ ngách trái tim .

Tuệ Nghi,
Nếu có lần tôi gặp người không hỏi
Là có lần tôi học biết lãng quên
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Tuệ Nghi

Những bài thơ của Tuệ Nghi đã được CTLY mang vào vườn THƠ rồi

Chúc Tuệ Nghi luôn vui

Đăng nhập để trả lời
0
ý....Nghi... ! :) dv đang lang thang trên nét...(triệu chứng của đêm lười ngủ..) hỏng ngờ gặp Nghi... :) vui á...! :)
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Những Nàng Thơ


Xin mến chào những nàng thơ của diễn đàn Mực Tím
Đã lâu rồi, diễn đàn biến đi đâu
Các nàng thơ lưu lạc khắp địa cầu
Tìm chẳng thấy, bây giờ vui trở lại

Bao hồn thơ cứ tự nhiên mang rải
Trong vườn thơ ngan ngát vạn kỳ hương
Dáng Tuệ Nghi, hoa Diên Vỹ bên đường
Ong bướm quyện mùa Xuân hồng lại đến

Không định trước mà như cùng hò hẹn
Vào quán thư cuốn kén với gieo tơ
Mùa thơ bay như bướm lượn, tung cờ
Mừng các bạn ghé Việt Nam Thư Quán


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-05 16:10:08Trần Quốc Bảo>
Trích đoạn: Tuệ Nghi

Thanks sis Ly,

Ngàn Năm Riêng Một Nỗi Đau

Tôi có niềm kiêu ngạo
Họ đánh cắp mất rồi
Quanh vườn hoa thạnh thảo
Khóc hộ nỗi đau tôi...

Tôi có tà áo trắng
Họ vẫy mực tím vào
Tập hoen từ dạo đó
Ru buồn cả kiếp sau

Tôi có màu mắt ngọc
Họ tẫm ánh nắng chiều
Đêm mập mờ nhòa nhạt
Dìu tôi vào cô liêu

Tôi có bàn chân sáo
Mang hồn nhiên xuống đời
Họ dẫm lên dằn dỗi
Bỏ tôi ngồi chơi vơi

Tôi có nụ cười duyên
Xinh đương thời con gái
Họ xin và lấy mất
Tôi còn gì? Trắng tay....!

Họ lấy đi tất cả
Của tôi...của tôi rồi
Chút lòng trong kiêu ngạo
Tiển đưa bằng lệ trôi...!

Tuệ Nghi


Chào Tuệ nghi thơ bạn hay lắm, chúc bạn vui vẽ và hạnh phúc!
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Em Có Biết Ghen Đâu

Trong góc tối đời mình
Em nghe buồn chơi vơi về chiếm ngự
Rất dịu dàng vuốt ve lên ngôn ngữ
Hôn nát mặt chàng thơ .

Em có ghen đâu, em chỉ ...giả vờ
Chỉ vu vơ thế thôi chứ làm chi mà thật
Anh tin ư ! Anh tin em vì anh mà đánh mất
Chính bản thân mình ? Anh cao giá . Đừng mơ !

Anh hãy cứ làm thơ
Cho một người anh vừa lục tìm trong trí nhớ
Em cũng sẽ làm thơ
Cho một người em giả bộ .. yêu chơi

Em chẳng ghen đâu dù anh có cố mời
Hay cố tình gọi tên cô gái khác
Em sẽ lãng quên bằng cách vuì mất mát
Vào những trò chơi
Em đi tìm diêm để đốt tàn thế giới
Lửa cháy bùng vui không anh ơi !

Tuệ Nghi,
Nếu có lần tôi gặp người không hỏi
Là có lần tôi học biết lãng quên
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-20 12:09:02diên vỹ>
Lâu rồi ko ghé lại nhà mình, may là có sis với mấy chú gõ cửa.. kẻo không bụi bám đầy nhà rồi hihi

Chùm thơ "Ngày Mai..."




Em Xa Rồi, Xa Mãi ...!

Em xa rồi nỗi nhớ cũng chênh vênh
Con diều nhỏ còn ai căng dây nữa ...
Ước mơ nằm yên ngoài vùng gợn gió
Em xa rồi có quên được...chị chưa ?

Em xa rồi phố nhỏ đổ mưa
Giữa ngày nắng và cả ngày khô ráo
Giữa mênh mông chị tìm muôn bóng áo
Mảnh lưng nào cũng giống mảnh lưng em ...!

Em xa rồi đêm cứ đến như ...đêm !
Tối và tối trốn vùi sau ánh điện
Câu thơ miên man không buồn lên tiếng
Nỗi buồn nào buồn bằng nỗi nhớ em !!!

Em xa rồi giọt nước mắt dịu êm
Không còn ai hứng đầy giữa lòng tay nhỏ bé ...
Để cuối hàng mi trượt dốc dài té ngã ...
Thảo nguyên vàng khóc hai đứa ...xa nhau!

Nghi,

Ngày Mai Chị Lấy Chồng...

-Ngày mai em cưới chị-
Em ơi ngày mai không đến bao giờ
Kỷ niệm bỏ quên sau miền tuổi dại
Lời hứa tung lên theo gió về ngàn

Giữa sa mạc buồn chị ruổi bước lang thang
Đi tìm -trái tim em dành riêng chị đó-
Dù biết tuổi thơ nào cũng lớn
Nhưng lớn rồi đâu hẳn dễ quên -em-

Ngày mai chị hớt hãi chạy tìm
Trên thảo nguyên dấu chân người trở lại
Chỉ thấy mênh mông bờ cát dài, gọi mãi...
Áo cưới hồng chị mặc để cho ai...

Em ơi chị tìm, tìm mãi ngày mai
Trong hôm qua và cả ở hôm này
Trong em, trong ngày xưa trẻ dại
Trong nơi nào cũng chỉ thấy...hôm nay...

Nghi,

Em Đi Xa...

Em đi xa,
Những nỗi buồn tôi cũng xếp vào một xó
Biết sẻ chia cùng ai những ngày xưa, ngoài nó !
Cứ thế rong rêu bám lấy tháng ngày...

Ở cuối chân trời mây, biển gặp nhau
Em đi xa,
Trái đất tròn, xa nhất là đâu
Trái đấy xoay bao giờ về khởi điểm..?!

Em đi xa,
Tôi không buồn ngồi đếm
Những tờ lịch nát nhàu cuối năm cũng hết
Trái đất xoay xoay mãi cũng tròn ?!

Em đi xa,
Rồi...Tôi cũng đi xa,
Hai phía nối con đường bỗng dài hơn vô cực
Trái đất không tròn nơi tôi và em đứng
Nên xoay hoài tôi lạc nó,
càng xa.. !

Nghi,



r
Nếu có lần tôi gặp người không hỏi
Là có lần tôi học biết lãng quên
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-20 12:06:09diên vỹ>
Khoảng Lặng

Em nấp mình vào khoảng chiều phẳng lặng
Giấu mùa Thu trên những phím đàn buồn
Giọt mực loang tím oà tím vỡ
Cơn mưa phùn ai oán tuôn tuôn

Ngồi cùng mình đếm từng sợi cô đơn
Bình yên qúa khung trời trôi vô thực
Chợt hiểu vì sao người ta không sống thật
Thích dối gian để khỏa lấp lòng mình

Mưa ào ạt kéo về niềm hoang lạnh
Ký ức theo mùa dột nát . Vỡ tan !!!
Em bất giác như ly nước đầy tràn
Trên mặt kiếng pha lê nhòa từng hạt

Mưa giữa mùa mưa cuộn về như thác
Dìm em trong muôn ngã cuộc đời
Thế giới rộng còn em nhỏ bé
Dễ lãng quên và mất hút dòng người

Nghi,



r
Nếu có lần tôi gặp người không hỏi
Là có lần tôi học biết lãng quên
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-20 12:04:29diên vỹ>
Áo Tím Theo Chồng

Em may áo tím theo chồng
Bữa vu quy ướm rồi, không mặc
Nghe đâu chồng em nhiều phép tắc
Áo tím buồn kiêng mặc lễ thành hôn...

Mơ ước của em quá đỗi bình thường
Ai nỡ để chạnh lòng cô dâu mới
Tuổi mười tám em qua sông, gửi lại
Những cây si trổ tím ngọn si buồn...

Em lấy chồng áo tím gửi người thương
Hoa tím nở mấy mùa em đi mất
Cội si già quen dần hương đất
Rụng bông hoa tím mảng xuân thì

Đón em về sau bữa tiển em đi
Quai nón tím ướt mái dằm ngược nước
Em chèo chóng cố bơi về hạnh phúc
Tội ! sông quê chẳng còn bến em dừng... !

Áo tím buồn mang trả lại người thương
Bến sông cũ em ra cầu giặt áo
Ước mơ của em ai đành lòng đánh tráo
Áo tím buồn "nên" mặc lúc xa nhau ?

Nghi,



r
Nếu có lần tôi gặp người không hỏi
Là có lần tôi học biết lãng quên
Đăng nhập để trả lời
0
Hi Tuệ Nghi nà, weo về nhà 1 cái là có hàng loạt thơ cho bn đọc hà, thơ TN đọc hoài hogn chán á.......nhớ TN ghê, về rồi ở chơi với tụi này luôn nha...[:)]

Em may áo tím theo chồng
Bữa vu quy ướm rồi, không mặc
Nghe đâu chồng em nhiều phép tắc
Áo tím buồn kiêng mặc lễ thành hôn...


Lá vàng không chạm, cũng rơi

Em tôi áo tím theo chồng
Còn tôi áo trắng như vòng hoa tang
Em tôi ghé bến đa đoan
Như tôi chẳng được vẹn tròn cầu duyên

Ai thời chẳng biết cử kiên
Hay là định mệnh đã riêng đặt bày
Số phần phải có căn may?!
Hay là thiên tạo nợ vay luân hồi!

Lá vàng rồi, không gió chạm, cũng rơi
Em cuối đường, biết chốn nào nương tựa
Câu thơ nặng trì, bài thơ xé nửa
Mai em về, ai chờ cửa....ngóng ai...!?!


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
ÁO TÍM EM MAY
Ơ hay áo tim đã may
Sao em không mặc trong ngày vu qui.
Có khi em chẳng muốn đi
Khi mà em bước cỏ hoa vẫn chờ
Đêm đêm trong ánh sương mờ
Áo tim em mặc, để mơ một người
Lấy chồng vẻ mặt tươi cười
Nhưng sao áo tím em trao về chàng.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-27 15:47:04Trần Quốc Bảo>
Mười Năm Áo Tím...
Mười Năm Yêu Em...
Trần Quốc Bảo

Ngày em vu quy, tôi khách mời tới dự
Quà cưới cho em là ánh mắt muộn màng
Em nhìn tôi chân sáo bước vội vàng
Mới mười tám đã đeo mang duyên nợ

Mười tám tuổi em tập tành làm vợ
Hoa bằng lăng chợt nức nở bên thềm
Áo tím theo chồng, áo tím xuống thuyền
Tôi cúi mặt tiễn em về đất khách

Phải chi gặp em lúc đương độ cắp sách
Có hay không? có đỡ khổ cho lòng?
Yêu em bằng tất cả sự trắng trong
Giờ áo tím vui pháo hồng mộng ước

Mười năm sau còn điệu buồn nẫu ruột
Vẫn chẳng thể nào quên được áo tím xưa
Em quay về giữa đêm tối gió mưa
Căn gác trọ buồn buồn tôi khẽ hát

"Nụ Tầm Xuân nở ra xanh biếc
Em lấy chồng anh tiếc lắm thay
Ba đồng một mớ trầu cay..."
Tôi giận dỗi bóng hình ai yêu mãi

Hoa bằng lăng hái tặng thời con gái
Em theo chồng bỏ lại mãnh tình côi
Mười năm trời áo tím chẳng phai phôi
Thơ tôi viết cho mười năm sau nữa...

27-10-2006
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-10 06:14:44diên vỹ>
hì ai ôm mình là mình... ôm lại á nghen...[;)] BN ơi con trai đã cao lớn đến đâu rồi nì... có chết mí đứa con gái hàng xóm chưa hý... hôm cả mẹ lẫn con í nghen...

Sis Vỹ ơi rứa thì phải "trả công" cho sis nữa chứ rược sis gì... mùa này mưa to gió lớn, Nghi đâu dám nhấc chân lên sợ gió bay nên không rược sis mô... mà cũng hong "đỏng đảnh" đi mua chè trả công cho sis được luôn á.. (lý do vô cùng chính đáng).. nên thiếu sis nghen... khi nào sis lấy chồng Nghi phụ để trả công cho hén hí hí.. hì...

Trơ Đá

Này cô bé nín ngoan đừng khóc nữa
Hắn đi rồi xa lắm khỏi đời em
...Chị ơi hắn đi có bao giờ trở lại ?
...Mưa vẫn rơi trên tam cấp ướt mềm ...

Này cô bé nín ngoan đừng khóc nữa
Ngày hôm qua là dĩ vảng mất rồi
Em hãy tập làm quen cùng quá khứ
Nắng hanh hao vàng nhẹ xuống bên đời ...

Này cô bé nín ngoan đừng khóc nữa
Vạt mồng tơi tím mực tím - thư tình
...Nhưng chị ơi tháng ngày chưa đủ cũ
Giậu mồng tơi còn tím đến bao giờ ?

Này cô bé nín ngoan đừng khóc nữa
Tôi nói với em hay tự vỗ về mình
Tôi vẫn hỏi tháng ngày ơi tím mãi
Đến bao giờ đủ cũ để tôi quên ... ?

Này em nhé nín thôi đừng khóc nữa
Giữ lòng mình khóc hạnh phúc mai sau
Đừng để cạn những nỗi niềm thương nhớ
Một ngày vắt mình khô khốc trước niềm đau

Nghi,

r
Nếu có lần tôi gặp người không hỏi
Là có lần tôi học biết lãng quên
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Tuệ Nghi

Này cô bé nín ngoan đừng khóc nữa
Tôi nói với em hay tự vỗ về mình
Tôi vẫn hỏi tháng ngày ơi tím mãi
Đến bao giờ đủ cũ để tôi quên ... ?

Tuệ Nghi,[/color]


Chào Tuệ Nghi,
Thơ của bạn hay và nữ tính quá! Càng đọc càng mê...
Chúc bạn làm thơ nhiều hơn [:D] ( cho mình đọc ké)

Thân mến
TQ

Du lịch Ngân hà
Tây Hồ - Hà nội
Tel : +844 7588053

Blog Yahoo Trăng Thơ
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn các bạn ghé thăm nhà Nghi, hôm nay không được vui lắm nên cũng gửi thơ buồn... chúc các bạn một ngày vui...

Một Chuyện Tình Buồn


Ai thế Dì ?, Dì quay đi không nói
Đuôi mắt buồn như vạt khói màu xa
Tuổi xuân đi theo ngày rơi rơi mất
Nhặt vui buồn Dì lặng lẽ bươn qua

Tôi ngày nhỏ chưa biết gì yêu, nhớ
Theo chân Dì đến lớp học hiền ngoan
Hai mươi năm lớn lên cùng sách vở
Giờ văn chương hồn ướp mộng mây ngàn

Tôi chợt hỏi "Dì bao giờ đã nhớ
Đã yêu ai như tôi đã yêu người ?"
Dì lặng im đuôi mắt buồn màu khói
Cặm cuội ngồi thêu áo cưới khách thân

Tôi buột miệng "Mợ ơi xinh quá !"
"Ừ ngày mai con mợ theo chồng !"
Tôi gật đầu chào tiếp gã đàn ông
Dì quay mặt nâng niu từng hàng cúc

Tôi buột miệng "Nhà họ nhiều hạnh phúc
Đám cưới mời chỗ thân thiết, Dì đi?"
Khói lam giăng xuống buổi chiều mưa ướt
Hai mươi tôi vẫn ngố biết gì !

Có một hôm tôi đem lòng hỏi mẹ
Chợt thương Dì thương biết mấy thương hơn
Thôi thắc mắc vì sao Dì luồn khéo
Từng mủi kim cho áo cưới con người

Thôi thắc mắc khi xe đổ trước nhà
Dì lẳng lặng bỏ đi vào bếp vắng
Một câu chào hai mươi năm im bặt
Dì chưa từng dù chạm mặt...lặng im!

Hai người đàn bà thành bạn tri âm
Sẻ san nhau những tâm tình cuộc sống
Người đàn ông hình như hạnh phúc
Không vẹn tròn bởi day dứt ngày xưa

Họ có mối tình đẹp tuổi lứa đôi
Vì hoàn cảnh để rồi dang dở
Hai mươi năm hai niềm riêng trăn trở
Hai người đàn bà yêu cùng gã đàn ông !

Dì thanh cao giữ một mối tình chung
Giữ hạnh phúc dùm người cùng thệ ước
Nắng sắp tàn nắng cuối ngày đổ ngược
Chiếc bóng Dì xuống nhành huệ trắng tinh !

Nghi,
Hoa huệ - Sự trong sạch và thanh cao.
Nếu có lần tôi gặp người không hỏi
Là có lần tôi học biết lãng quên
Đăng nhập để trả lời
0
Trai Nam Kỳ

Hỡi chàng trai xứ Nam kỳ lục tỉnh
Chơn chất hiền như chín ngọn phù sa
Giữ dùm em thẳng nếp áo bà ba
Trên đồng ruộng câu tình ca dịu mát

Da sạm nắng, mặn mà thơm hương đất
Chiếc xuồng con chiều cất cá, chài tôm
Nụ cười trong mộc mạc buổi chiều hôm
Trâu làm bạn, cày thơm mùa lúa mới

Những đêm mười lăm trăng treo vời vợi
Bên triền đê anh đón đợi người yêu
Lời tỏ tình chẳng chạm khắc hoa điêu
Mà mượt mà đâu thua nhiều thi sĩ

Nhẹ nhàng lắm như em gái xuân thì
Để cau đỏ, trầu xanh, vôi nồng, duyên thắm
Em gật đầu mai mối chuyện trăm năm
Tía Má cưới dâu đẹp tình trai làng gái xóm

Đám cưới quê linh đình như tết
Che rạp, mượn bàn, nhóm họ xôn xao
Đám cưới quê, rước dâu xuồng ba lá
Chú rể hiền khăn đống áo dài xanh...

...
Này chàng trai cuả xứ sở hiền lành
Nhân hậu thật thà,nhưng bản lĩnh thua ai
Đồng bằng miền Nam thẳng cánh cò bay
Trải bước chân anh đi đơm ngày tươi mới...

Em theo anh về xứ Nam kỳ anh hỡi
Tam Nông, Tháp Mười, Đất Mũi Cà Mau...
Đi thăm sếu vườn, tát cá, đào ao
Lắt lẻo cầu tre nhớ dìu nhau anh nhé!

Nghi,
Nếu có lần tôi gặp người không hỏi
Là có lần tôi học biết lãng quên
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-21 03:11:11diên vỹ>
Khoảng Khắc Dịu Dàng Của Em...

Chợt thèm được gần anh hơn bao giờ hết
Dịu dàng ơi xoa lấy nỗi đau em
Nỗi đau bé con rơi xuống ướt mềm
Lòng tay nhỏ ngày dài thêm dài mãi....

Chợt thèm được cùng anh ngồi lại
Những ngày xưa vụng dại quá xa rồi
Anh đã đến không ồn ào sôi nổi
Anh đến dịu dàng và cứ thế...bên em...

Chợt thèm, không phải tiếng thương yêu
Mà câu mắng "Nhỏ hư" nhiều lắm đó
Có ai "mắng yêu" mà dịu dàng như cỏ
Thơm như sương và nhẹ tựa mây hồng...

Anh thả bềnh bồng trên những nhánh sông
Những bước chân dõi theo em trôi mãi
Trăm vạn yêu thương gửi vào mắt sóng
Ru miên man từng nỗi nhớ cuộn vòng ...

Anh bình yên như những mùa đông
Lạnh ngọt đôi vai ngày hong tóc muộn
Anh không đến ồn ào như những người đến trước
Anh đến dịu dàng và kiên nhẫn.. yêu thương...

Chợt thèm được gần anh những lúc em buồn
Để được nghe tiếng anh răn hiền "Hư lắm"...
Có ai "mắng yêu" mà trong ngần như sóng
Để như em khắc khoải những kén tằm....

Nghi,
 
r
Nếu có lần tôi gặp người không hỏi
Là có lần tôi học biết lãng quên
Đăng nhập để trả lời
0
Đàn Ông Tay Mềm

Đàn ông tay mềm dễ làm khổ người ta ?!
Bàn tay xuống ruộng
Bàn tay ra đồng
Bàn tay tưới kiểng trồng hoa
Đàn ông tay mềm - Thương quá tay Ba !

Bàn tay vun đắp thương yêu xây dựng - nên nhà
Nên hạnh phúc cho người đàn bà Ba yêu nhất
Nên tấm gương của nhân từ chân thật
Cho con vào đời ngẩng mặt ...rất từ tâm !

Bàn tay theo thời gian dìu dắt thăng trầm
Nuôi lớn ước mơ con bằng tin yêu hi vọng
Bằng hi sinh cả cuộc đời theo năm dài tháng rộng
Bằng tất cả những gì cuộc sống đã cho Ba ...

Bàn tay mềm, con nhớ hoài thuở ấy rất xa
Thuở hoa mai vừa nhón nụ vàng chờ ngày xuân đến
Đôi guốc đế mòn nhà nghèo mẹ kiệm tiền chưa sắm tết
Đêm giao thừa Ba đóng lại rất tinh tươm

Bàn tay mềm, mười ngón rất văn chương
Ba dạy con làm bài văn đầu tiên điểm cao nhất lớp
Cô giáo cười " Cô không quá ngạc nhiên,
Bởi con giống Ba di truyền ...", khi bạn bè... hồn nhiên ganh tỵ ...

Bao nhiêu tuổi đời con vẫn giữ thói quen
Níu chặt tay Ba khi qua đường đầy xe trên phố
Thấy vững vàn một niềm tin không gì đánh đổ
Để thương bàn tay mềm - làm khổ người ta ... !

Đàn ông tay mềm rất mực đào hoa
Vâng thì đúng nhưng không là tuyệt đối
Hơn hai mươi năm mẹ có Ba buồn vui chia nửa cuộc đời
Một niềm tin con chưa bao giờ thấy mẹ đánh rơi ...

Bàn tay mềm, đã làm khổ ai chưa ?!
Con chỉ thấy quanh mình ngập đầy hạnh phúc
Những lằn chỉ tay dọc ngang là gian lao rất thực
Ba đi nhặt sạn đời để mượt tay con ... !

Nghi,
Nếu có lần tôi gặp người không hỏi
Là có lần tôi học biết lãng quên
Đăng nhập để trả lời
0
Bài thơ của Tuệ Nghi hay và cảm động quá, ND xin phụ họa tí nha!
 
 
Hạnh Phúc Cho Con...
 
 
Hạnh phúc cho con có người cha hiền thế đấy
Bàn tay mềm dìu dắt bước đầu tiên
Bàn tay mềm lo lắng giúp mẹ hiền
Bày tay mềm dưỡng nuôi con chóng lớn
 
Hạnh phúc cho con có người cha không dữ tợn
Không bao giờ đánh đập những người thân
Luôn luôn phụ giúp lúc con cần
Khi tập viết, khi làm văn, thơ phú
 
Hạnh phúc cho con tháng ngày cha lo đủ
Không đói ăn, không thiếu mặc, thảnh thơi
Để con vươn, vững tiến, sống trên đời
Không tủi nhục vì ra tù vào tội
 
Hạnh phúc cho con mẹ cha lo sáng tối
Con bình an, vững học, đón tương lai
Cám ơn Cha, cám ơn Mẹ công dày
Đã dưỡng dục cho con nên người tốt
 
Nguyên Đỗ
 
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-18 04:43:51Tuệ Nghi>

 
Tình Yêu Mùa Đông

Nếu không còn yêu nhau nữa thì thôi
Em đâu buộc anh phải làm người tàn nhẫn
Và tàn nhẫn với mình là điều khó nhất
Hãy biểu hiện nỗi buồn đơn giản thôi anh

Tình yêu tan như sương sớm yên lành
Trả lại cho chúng mình mỗi người một nửa
Trả lại cho nhau con đường đầy mưa và gió
Để đi đến cuối cùng với một nửa trên tay

*"Khi hai ta ngồi bên nhau không nói một lời,
Là khi mùa đông đang đến"
Đọc câu thơ thấy giống quá chúng mình
Những khi ngồi bên nhau cả khoảng trời im lặng
Anh thả hồn theo chú bướm trên sân
Em nghiêng vai gánh nỗi buồn qua bên kia đồi vắng
Hai khúc gấp tâm hồn theo khoảng lặng - trôi xa

Để dự cảm không lành phải đến giữa hai ta
Hãy buồn đi anh như tâm linh mình từ xưa mềm mại..
Em đâu buộc anh cầm lòng dối mãi
Bởi có chia ly nào mà không phải buồn đau ?

Mùa Đông về chỉ tháng mười hai đâu
Giữa chúng mình Đông đến mỗi ngày phải không anh lạnh giá
Không còn nhắc nhau mặc thêm áo nữa
Bởi đứa nào cũng lạnh như nhau !

Hãy nghe ngày đông đang gánh nỗi sầu
Đi vào mùa xuân đầy hoa trên phố
Mình chọn cho nhau hai con đường hai bến đổ
Vui buồn không có bóng dáng nhau ...

Tình yêu tan trả lại nửa ban đầu
Mình gắn ghép ngày sau thành nửa mới
Mùa Đông đi chắc gì không trở lại
Mang lạnh hôm này giữ ấm những hôm mai

Biểu hiện nỗi buồn đơn giản anh ơi
Như mùa đông tháng mười hai - phải lạnh !
Như chia ly phải buồn như định luật
Đừng cố ép mình tàn nhẫn với niềm vui.. !

Mùa Đông nào rồi cũng sẽ tan trôi...

Nghi,
Nếu có lần tôi gặp người không hỏi
Là có lần tôi học biết lãng quên
Đăng nhập để trả lời
0
Thanks Chú NĐ, trong cuộc sống mỗi người đều có một người ta tốt, chú NĐ cũng vậy hý...biết đâu con gái chú cũng viết về chú "tình cảm" hơn cả Nghi viết, vì mỗi người có một kỷ niệm riêng, với Nghi hình ảnh Ba đúng như người ta vẫn thường so sánh... cao vững tựa Thái Sơn... có những điều không thể viết hết ra, ví như những tình cảm ấy cũng chỉ ghi lại một phần cảm xúc mà thôi, nếu phải viết có lẽ dùng cả thời gian của cuộc đời mình vẫn không thể viết hết... Once again thanks chú chia sẻ với Nghi những tình cảm dành riêng cho Ba ấy...
 
Nghi,
Nếu có lần tôi gặp người không hỏi
Là có lần tôi học biết lãng quên
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»