Trích đoạn: Tuệ Nghi
Tình Yêu Mùa Đông
Nếu không còn yêu nhau nữa thì thôi
Em đâu buộc anh phải làm người tàn nhẫn
Và tàn nhẫn với mình là điều khó nhất
Hãy biểu hiện nỗi buồn đơn giản thôi anh
Tình yêu tan như sương sớm yên lành
Trả lại cho chúng mình mỗi người một nửa
Trả lại cho nhau con đường đầy mưa và gió
Để đi đến cuối cùng với một nửa trên tay
*"Khi hai ta ngồi bên nhau không nói một lời,
Là khi mùa đông đang đến"
Đọc câu thơ thấy giống quá chúng mình
Những khi ngồi bên nhau cả khoảng trời im lặng
Anh thả hồn theo chú bướm trên sân
Em nghiêng vai gánh nỗi buồn qua bên kia đồi vắng
Hai khúc gấp tâm hồn theo khoảng lặng - trôi xa
Để dự cảm không lành phải đến giữa hai ta
Hãy buồn đi anh như tâm linh mình từ xưa mềm mại..
Em đâu buộc anh cầm lòng dối mãi
Bởi có chia ly nào mà không phải buồn đau ?
Mùa Đông về chỉ tháng mười hai đâu
Giữa chúng mình Đông đến mỗi ngày phải không anh lạnh giá
Không còn nhắc nhau mặc thêm áo nữa
Bởi đứa nào cũng lạnh như nhau !
Hãy nghe ngày đông đang gánh nỗi sầu
Đi vào mùa xuân đầy hoa trên phố
Mình chọn cho nhau hai con đường hai bến đổ
Vui buồn không có bóng dáng nhau ...
Tình yêu tan trả lại nửa ban đầu
Mình gắn ghép ngày sau thành nửa mới
Mùa Đông đi chắc gì không trở lại
Mang lạnh hôm này giữ ấm những hôm mai
Biểu hiện nỗi buồn đơn giản anh ơi
Như mùa đông tháng mười hai - phải lạnh !
Như chia ly phải buồn như định luật
Đừng cố ép mình tàn nhẫn với niềm vui.. !
Mùa Đông nào rồi cũng sẽ tan trôi...
Nghi,
Em trách chi khi không còn chung lối
Tình anh bao giờ có lỗi chi đâu
Chỉ một chút thoáng giận hờn trôi tớ
EM vội vàng bước theo bóng người ta!
Anh không trách nhưng lòng đau quặn thắt
Bởi vì em đã cướp mất trái tim anh
Nó chỉ còn sống trong thoi thóp thở
Chờ đợi em tiếp lưả rửa thương lòng
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại








