📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Những Nỗi Buồn Vui

39 trả lời, 10.521 lượt xem — Trang 2 / 2
Trích đoạn: Tuệ Nghi


 
Tình Yêu Mùa Đông

Nếu không còn yêu nhau nữa thì thôi
Em đâu buộc anh phải làm người tàn nhẫn
Và tàn nhẫn với mình là điều khó nhất
Hãy biểu hiện nỗi buồn đơn giản thôi anh

Tình yêu tan như sương sớm yên lành
Trả lại cho chúng mình mỗi người một nửa
Trả lại cho nhau con đường đầy mưa và gió
Để đi đến cuối cùng với một nửa trên tay

*"Khi hai ta ngồi bên nhau không nói một lời,
Là khi mùa đông đang đến"
Đọc câu thơ thấy giống quá chúng mình
Những khi ngồi bên nhau cả khoảng trời im lặng
Anh thả hồn theo chú bướm trên sân
Em nghiêng vai gánh nỗi buồn qua bên kia đồi vắng
Hai khúc gấp tâm hồn theo khoảng lặng - trôi xa

Để dự cảm không lành phải đến giữa hai ta
Hãy buồn đi anh như tâm linh mình từ xưa mềm mại..
Em đâu buộc anh cầm lòng dối mãi
Bởi có chia ly nào mà không phải buồn đau ?

Mùa Đông về chỉ tháng mười hai đâu
Giữa chúng mình Đông đến mỗi ngày phải không anh lạnh giá
Không còn nhắc nhau mặc thêm áo nữa
Bởi đứa nào cũng lạnh như nhau !

Hãy nghe ngày đông đang gánh nỗi sầu
Đi vào mùa xuân đầy hoa trên phố
Mình chọn cho nhau hai con đường hai bến đổ
Vui buồn không có bóng dáng nhau ...

Tình yêu tan trả lại nửa ban đầu
Mình gắn ghép ngày sau thành nửa mới
Mùa Đông đi chắc gì không trở lại
Mang lạnh hôm này giữ ấm những hôm mai

Biểu hiện nỗi buồn đơn giản anh ơi
Như mùa đông tháng mười hai - phải lạnh !
Như chia ly phải buồn như định luật
Đừng cố ép mình tàn nhẫn với niềm vui.. !

Mùa Đông nào rồi cũng sẽ tan trôi...

Nghi,


Em trách chi khi không còn chung lối
Tình anh bao giờ có lỗi chi đâu
Chỉ một chút thoáng giận hờn trôi tớ
EM vội vàng bước theo bóng người ta!
 
Anh không trách nhưng lòng đau quặn thắt
Bởi vì em đã cướp mất trái tim anh
Nó chỉ còn sống trong thoi thóp thở
Chờ đợi em tiếp lưả rửa thương lòng
 
 
 
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
Nếu có lần tôi gặp người không hỏi
Là có lần tôi học biết lãng quên
Đăng nhập để trả lời
0
Nếu có lần tôi gặp người không hỏi
Là có lần tôi học biết lãng quên
Đăng nhập để trả lời
0
Chúc mừng năm mới chúc Nghi và gia đình hưởng mùa xuân vạn an, phúc lộc thanh nhàn, xuân sang như ý nha.
 
 
Chạm ngõ mùa xuân
 
Trời nơi ấy rực rỡ sắc hoa đào
Phía phương này ngạt ngào với hoa mai
Gửi tặng nhau những câu chúc mắn may
Ngày vào tết, tết là ngày tương hội
 
Buồn làm sao khi mình xa quá đỗi
Trắng nỗi buồn ta nhắn gửi vào thơ
Nhận được chưa ngào ngọt một giấc mơ
Rồi hạnh phúc cũng nở như hoa nở
 
Ngày vào xuân hai đứa cùng trăn trở
Xuân về rồi..chạm ngõ...mình chưa?!


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
[color=darkslateblue]
Chùm Hoa Cúc Trắng...

Em còn trong tim nỗi nhớ
Đong đầy những buổi chiều buông
Hoa cúc trắng đường về hoa cúc trắng...
Đã xa rồi sao kỷ niệm còn vương...

Em còn trong tim đầy đặn yêu thương
Đầy đặn mùi hương hoa cúc...
Ánh mắt tiễn nhau đường xa như giục...
Đi hết đoạn đường này mai mốt...chẳng còn hương...

Ai biết nỗi nhớ đồng hành với chiếc bóng thời gian
Để nở trong tim một vườn hoa cúc trắng
Có lúc giật mình úp mặt vào tay bật khóc...
Ngày xưa ơi, hoa cúc...
Xa rồi.. !

Con đường về...chợt cũng như tôi
Cũng rưng rưng những buổi chiều như mong như đợi
Một chiếc lá bay xa, một vòng xe khắc khoải...
Dừng trước hiên nhà có hoa cúc cầm tay...

Nghi,
[/color][/align]
Nếu có lần tôi gặp người không hỏi
Là có lần tôi học biết lãng quên
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-10 06:16:22diên vỹ>
Thì Cũng Vậy Thôi...

Em nhớ cho nhiều thì cũng vậy thôi
Trái chín trên cây chín rồi sẽ rụng
Mặt đất xoè tay hứng màu trái vụn
Nâng niu thế nào đất cũng buốt đau

Anh nhớ cho nhiều ừ thế rồi sao
Thì cũng vậy thôi những màu phai nhạt
Lá xanh rồi lá gục đầu úa mất
Nuôi dưỡng thế nào mật cũng đắng cay

Chúng mình nhớ lắm thì cũng vậy thôi
Cũng trắng đôi tay khi bắt vào hai đứa
Anh vẫn phải đi tìm một nửa
Em lang thang nhận cái nửa - dư thừa

Trái đất xoay tròn cho số phận đẩy đưa
Rồi có một ngày vô tình mình gặp lại
Đừng lạ đừng quen đừng nhìn nhau áy náy
Cái gật đầu vụt chạy vào đêm

Thì cũng vậy thôi những điều rất đẹp
Thường dỡ dang...định nghĩa ấy quen rồi
Chiều ngồi xuống bãi cỏ dài xanh lắm
Cỏ miệt mài cười...Thì cũng vậy thôi !

Nghi,

r
Nếu có lần tôi gặp người không hỏi
Là có lần tôi học biết lãng quên
Đăng nhập để trả lời
0
Lâu lắm rồi mới đuợc đọc thơ của TN đó nghen, ôm hun cí coi nà... nhớ quá chừng à...

Chúng mình nhớ lắm thì cũng vậy thôi
Cũng trắng đôi tay khi bắt vào hai đứa
Anh vẫn phải đi tìm một nửa
Em lang thang nhận cái nửa - dư thừa


Người ở nơi đâu!

Tự dối lòng ta đã thật là quên
Sao nghèn nghẹn bồng bềnh trên biển nhớ
Những lối quen vẫn còn như hơi thở
Mỗi lần qua... ngờ ngợ... hỏi lòng mình

Người ta đâu trong khoảng trống thinh thinh
Từng kỉ niệm thời lãng linh.. hồ hải
Yêu dấu hỡi.... xin một lần về lại
Trăng vẫn chờ... thu còn mãi... mùa thu.

Đêm nay buồn mưa từng nhịp lại ru
Dỗ thật ngoan ngủ đi từng kí ức
Nhưng thật lạ!.. Điều gì còn thao thức?!
Mặn mi mềm...kiệt sức...thu chinh!


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Lâu lắm rồi mới đuợc đọc thơ của TN đó nghen, ôm hun cí coi nà... nhớ quá chừng à...


chời ạ ! Ai cho BN ôm hun kì cục dạ kìa....! :)

Nghi, bửa hôm chị có ghé nhà tím của em ăn cắp vài bài thơ dán ở thư viện của thư quán á....(tại lâu quá hong thí em vào ..nên nhớ ...nên ..chạy wua nhà em ....tìm thơ ...) chưa kịp pm cho em nữa...đừng rược chị wuánh tội nghiệp lắm nghen Nghi... :)

Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Tuệ Nghi

Bóng Mờ Kỷ Niệm

Tôi không thể quên anh
Như quên một món đồ chơi
Đã lỗi thời nên ném vào góc tủ
Anh ám ảnh tôi từng đêm qua giấc ngủ
Bằng giọng hát trầm
Bắng ánh mắt si mê

Tôi không thể quên anh
Như quên một anh hề
Tối qua làm trò trên màn ảnh
Bởi anh lấy của tôi là lệ
Không phải những nụ cười

Tôi không thể quên anh
Như quên một mảnh đời
Tôi đã dừng chân cho dăm đồng bạc lẻ
Anh lấy mất ở tôi lòng tin
Cả một phần đời son trẻ
Canh cánh kiếp người
Tôi không thể quên anh !

Tôi không thể quên anh
Như quên dễ dàng một tên ăn trộm
Những quý giá bạc tiền như nước trôi sông
Lúc lớn khi ròng
Anh đánh cắp ở tôi là trái tim bật lửa
Thắp sáng sự trắng trong
Ấu thơ và một thời con gái
Còn gì nữa không?
Một bóng mờ xướt mãi trái trinh nguyên!

Tuệ Nghi,


Nhớ làm gì? thôi em hãy quên đi!
Trần Quốc Bảo


Tôi không còn mặt mũi để yêu em
Van em đó...ném tôi vào quá khứ
Đừng giữ mãi một tình yêu xưa cũ
Để rồi đây nỗi nhớ phải đọa đày

Tôi xấu xa hiện lên cả hình hài
Em có yêu cũng chỉ hoài thất vọng
Thật lòng quên, thật lòng em vui sống
Đừng tìm tôi trong giấc mộng làm chi!

Tôi không còn dám nhận mọi từ bi
Gã hành khất một ngày thôi xin xõ
Nếu có thể trả lại thời xanh đó
Nụ cười kia đâu hóa lệ ngậm ngùi

Bóng hình tôi van em hãy chôn vùi
Tên ác quỷ bóp trái tim tan nát
Gã ăn trộm luôn làm em ngơ ngác
...Nhớ làm gì? thôi em hãy quên đi!

27-10-2006
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-10 06:13:46diên vỹ>
Dạ Thanks TQ có lời khen "nữ tính" vì ít ai khen mình như thế... vì trời có mưa nắng bất thường nên cũng ít khi "nữ tính" fải thú thật là không thường khi như thế... sợ lúc TQ thấy cái nét "chằn" của Nghi thì lại chạy dài.. hì

Thanks TQB ghé thăm trang thơ Nghi hý, chúc bạn hoạ thơ vui...

Đằng Sau Những Con Đường Cùn...

Anh về đi, với bàn tay khép cửa
Em cố tình vô ý chẳng cài then
Anh vẫn bước dưới tàn cây nắng đỏ
Mưa nhạt nhòa sau khung kính mù đen

Anh đừng nói, giọng nửa mềm nửa quyết
Dấu phẩy ngừng, sau dấu chấm...ngân thêm
Anh vẫn lặng nghe thời gian hờn dỗi
Bảo giông về xô đổ mảnh sương đêm

Anh đừng đến ! Chiều vội vàng khước hẹn
(Tạo cho mình dáng vẻ rất cô đơn)
Anh vẫn khuất con đường nào xa lắm
Gió run vai nghiêng vạt tóc giận hờn

Anh đừng tìm ! Những chiều trên phố lạ
(Thuở nay em ưa dạo phố một mình)
Bàn chân cố đánh vòng thêm một đỗi
(Ở nơi này anh lắm bận đi qua..)

Anh đừng hỏi, đừng dùng dằng thêm nữa
Chẳng mấy ai lầm lỗi đến hai lần
Điều em tin là những điều tuyệt đối
Cánh cửa khép hờ, then chốt bâng khuâng.. !!

Nghi,

r
Nếu có lần tôi gặp người không hỏi
Là có lần tôi học biết lãng quên
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»