Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Hồ Thư Văn "Bản kỷ". Hehe

60 trả lời, 8.130 lượt xem — Trang 2 / 3
Người ta đến nhầm nhà còn anh thì nhầm biến người ta từ trai(Thư Văn) thành gái (Thu Vân) rồi còn gì!!![:)][:)][:)]
Chắc là cả hai anh đều quá chén  say  rồi đây...Thế này thì  em  phải  tặng cho hai anh mấy câu thơ về tội Nhầm  nhé![:D]

NHẦM

Rượu  làng Vân lỡ  uống chưa...*
Sao đôi chân lại dẫn đưa nhầm nhà...?[8D][;)]
Bài thơ nhung nhớ thiết tha
Tới Thương Giang...lại gửi nhà...Nhân Sơn!!![:D][:D][:D]
Chủ nhà về...mắt xoe tròn...[8|][8|][8|]
Có người khách lạ nào còn ngồi đây...?
Thơ tình lả lướt  đắm say..
Thu Vân  cô bé chẳng may lạc đường?[&:][:(][&:]
Muốn ghé thăm bến sông Thương
Vô tình ,hữu ý...vấn vương  nơi này?
Bèn nhắn gọi Giang đến ngay
Đón Thu Vân đến, cả ngày đợi mong...
Đến nơi...Tròn mắt  Giang  trông...
Hình như chủ cũng Nhầm...không kém gì!![8|][&:][8D][:D]!
Người ta là đấng nam nhi
Thư Văn  chủ ngỡ  nhu mì...Thu Vân!!![:D][:D][:D]

-TG-
*)Rượu làng Vân đặc sản nổi tiếng của vùng Kinh Bắc





Đăng nhập để trả lời
0

        CHIA TAY

Tháng sáu trời mưa, trời mưa mãi
Ta còn nhung nhớ mãi không phai
Phút xưa êm đềm thơ mộng quá
Giờ còn đâu nữa phút chia tay.
 
HKBT
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0

Sắc mầu
Nếu sắc màu ấy đã phai nhoà
Em sẽ quên anh cùng với bao kỉ niệm.
Những nụ hôn đầu giờ ai khâm liệm,
Ai chôn dưới mồ những rung động đầu tiên?
Hồ thư văn

 
Sắc biến màu, người tình cũng biến mất
Sao ta còn nước mắt với đêm đêm
Chẳng nói chi, ngày tháng của êm đềm
Em nỡ vứt, chôn vào vùng hoang mộ.
 
Trong cô đơn ta âm thầm thổ lộ
Với màn đêm, với những áng trang thơ
Chợt thấy ta ôi sao quá khù khờ
Thương nhớ mãi một người vẫn xa mãi.
 
HKBT
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HKBT138

Sắc mầu
Nếu sắc màu ấy đã phai nhoà
Em sẽ quên anh cùng với bao kỉ niệm.
Những nụ hôn đầu giờ ai khâm liệm,
Ai chôn dưới mồ những rung động đầu tiên?
Hồ thư văn


Sắc biến màu, người tình cũng biến mất
Sao ta còn nước mắt với đêm đêm
Chẳng nói chi, ngày tháng của êm đềm
Em nỡ vứt, chôn vào vùng hoang mộ.
 
Trong cô đơn ta âm thầm thổ lộ
Với màn đêm, với những áng trang thơ
Chợt thấy ta ôi sao quá khù khờ
Thương nhớ mãi một người vẫn xa mãi.
 
HKBT

 
Dẫu vẫn biết tình đời đầy ngang trái
Sao đêm về anh lại thấy nhớ nhung?
Em giờ đây xa cách nghìn trùng
Biết đến bao giờ anh gặp lại?
Anh giờ như con thuyền mất lái
Trôi phiêu du ko neo đậu bến bờ
Hành trang mang theo chỉ có vần thơ
Và cả sự hững hờ em trao tặng
Yêu em rồi mới biết tình cay đắng
Nụ hôn ngọt ngào em dành tặng cho ai?
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-15 18:21:13THƯƠNG GIANG>
 



Chúc mừng HTV  trở lại vườn thơ sau thời gian dài vắng bóng nghe!










Đăng nhập để trả lời
0
Hoa đẹp quá Thương Giang! Cám ơn em nhiều. Thương Giang!
Đăng nhập để trả lời
0
Ah đây rồi. Cám ơn TG nhiều. HiHi. Nhân Sơn đặt tên là "Thu Vân" nghe cũng hay đấy chứ?


Thế đã đúng ngôi nhà TV cần gõ cửa chưa hay vẫn nhầm như đã nhầm đến nhà anh Nhân Sơn ấy?!?



&lt; Sửa đổi bởi: THƯƠNG GIANG -- 16.11.2009 2:08:18 &gt;

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-18 02:46:08THƯƠNG GIANG>
EM ĐI
Em đi bỏ lại con đường
Để anh lủi thủi, đoạn trường, nhớ nhung
Em về nơi ấy mịt mùng
Bóng em xa khuất muôn trùng núi sông
Em đi mang cả tình hồng
Em mang luôn cả ấm nồng nhớ thương
Tình anh dâng sóng triều cường
Xô vào vách đá vết thương sâu dần
Em giờ vui với tình quân
Từ dạo xa cách mấy lần nhớ anh?

thuvan2009

NHỚ NGƯỜI...
 
Mộng chung dệt mãi chẳng thành,
Níu kéo chẳng được nên đành chia tay...
Cung đàn lỗi nhịp ,đứt dây.
Người đi để lại trăng gầy héo hon...
Mấy mùa trăng khuyết lại tròn,
Người  lỡ dứt áo...sao còn nhớ thương?
Bao đêm thao thức canh trường,
Tơ lòng sao vẫn còn vương...Nhớ người!!
Thương Giang,2009

                                           

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-18 02:42:02THƯƠNG GIANG>

Không em...

Lê chân bước đêm đầu đông lạnh lẽo
Chén rượu tiêu sầu sao chẳng bớt quạnh hiu?
Quán về đêm, ngồi đó buồn thiu
Thương Giang hỡi! không ai cùng nâng chén.
Anh với em có bao giờ trọn vẹn
Khi anh cần đâu có dáng hình em?
Mỗi đêm về nỗi nhớ dầy thêm
Em vẫn thế, vẫn mịt mờ xa cách
Nói vậy thôi anh đâu quyền dám trách
Em bây giờ? Em là của người ta....
Thương Giang em đã xa
Xa thật rồi TÔI nhé
Hằng đêm buồn cô lẻ
Gặm nỗi buồn xa em...  

Hồ Thư Văn

 
                                                                      
                                        
Đừng buồn...

Thôi xin đừng hờn trách em thêm
Đừng tiêu sầu trong đêm  lạnh vắng...
Đừng uống nữa...Làm sao hết chén đắng:
-Khi anh cần đâu có dáng hình em?
Lời buồn trách...nghe nhưng triệu mũi kim,
Đau đớn như trái tim xát muối...
Biết làm sao...chỉ còn niềm tiếc nuối
Em bây giờ...đã an phận hiền thê...
Kỷ niệm xưa...theo nỗi nhớ tìm về
Khung trời cũ...biết có người mong đợi..
Hai nửa vầng trăng...buồn diệu vợi...
Cách xa...
Rồi một ngày trên lối cũ anh qua
Hình bóng em sẽ nhạt nhòa tan biến
Trước mắt anh...một người mới xuất hiện
Sẽ chẳng còn  lưu luyến bóng hình em...

Thương Giang


Đăng nhập để trả lời
0
KHÔNG ĐÂU EM!
 
Tuyết vẫn trắng,muôn đời trắng xoá!
Biển vẫn xanh ròng rã với thời gian
Và thơ tình còn mãi tứ ngập tràn
Xin đừng gợi những phũ phàng mộng ước!
 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-18 13:58:35THƯƠNG GIANG>
  Không em...

Lê chân bước đêm đầu đông lạnh lẽo
Chén rượu tiêu sầu sao chẳng bớt quạnh hiu?
Quán về đêm, ngồi đó buồn thiu
Thương Giang hỡi! không ai cùng nâng chén.
Anh với em có bao giờ trọn vẹn
Khi anh cần đâu có dáng hình em?
Mỗi đêm về nỗi nhớ dầy thêm
Em vẫn thế, vẫn mịt mờ xa cách
Nói vậy thôi anh đâu quyền dám trách
Em bây giờ? Em là của người ta....
Thương Giang em đã xa
Xa thật rồi TÔI nhé
Hằng đêm buồn cô lẻ
Gặm nỗi buồn xa em...  

Hồ Thư Văn

                                                                                                             
Đừng buồn..

Thôi xin đừng hờn trách em thêm
Đừng tiêu sầu trong đêm  lạnh vắng...
Đừng uống nữa...Làm sao hết chén đắng:
-Khi anh cần đâu có dáng hình em?
Lời buồn trách...nghe nhưng triệu mũi kim,
Đau đớn như trái tim xát muối...
Biết làm sao...chỉ còn niềm tiếc nuối
Em bây giờ...đã an phận hiền thê...
Kỷ niệm xưa...theo nỗi nhớ tìm về
Khung trời cũ...biết có người mong đợi..
Hai nửa vầng trăng...buồn diệu vợi...
Cách xa...
Rồi một ngày trên lối cũ anh qua
Hình bóng em sẽ nhạt nhòa tan biến
Trước mắt anh...một người mới xuất hiện
Sẽ chẳng còn  lưu luyến bóng hình em...

Thương Giang


KHÔNG ĐÂU EM!
 
Tuyết vẫn trắng,muôn đời trắng xoá!
Biển vẫn xanh ròng rã với thời gian
Và thơ tình còn mãi tứ ngập tràn
Xin đừng gợi những phũ phàng mộng ước!

Nguyên Ngoạt

VẪN SỢ...

Em chỉ sợ những điều dù biết trước
Vẫn bất ngờ...khi người bước chân đi
Bao yêu thương thề hẹn...nỡ chia ly...
Dẫu tuyết trắng,biển vẫn xanh như thế...

 
Thương Giang
_____________________________

yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
Sáo vội sang sông, Em lấy chồng
Bỏ anh ở lại với bến sông
Bến xưa quạnh quẽ héo hon đợi
Biết có bao giờ Sáo về ko?
                               HTV


Sáo bay xa nhớ ruộng đồng
Em đi xa cũng rầu lòng nhớ quê,
Tha hương vẫn nhớ lời thề ...
Phồn hoa đất khách vẫn về Việt Nam
                               -TG09 -
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-21 20:50:03THƯƠNG GIANG>
Hái mãi vầng trăng ép tóc nàng
Giật Sao làm ngọc- sắp hàng hàng
Làm quà sính lễ trao em đó
Rực rỡ tâm thơ bước dặm đàng.
-HTS-

Hạnh phúc cho ai được nhận quà
Đeo chuỗi ngọc Sao , tựa tiên sa...
Sính lễ người dâng..ai xứng nhận,
Có chăng tiên giới...chắc Hằng Nga?!?
-TG-

Hằng Nga đâu chắc sánh bằng Giang?
Tựa cửa nhìn xa mắt mơ màng
Yếm đào đỏ thẫm buông hờ hững
Duyên dáng yêu kiều mãi cao sang

thuvan

Thôn nữ  tựa cửa...  đẹp dịu dàng,
Hình minh hoạ  đấy, chẳng phải Giang!
Văn đừng thiên vị...mình  ngượng lắm,
Trộm ngắm Hằng Nga  , thấy  bẽ bàng...

Thương Giang,



Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG


Không em...

Lê chân bước đêm đầu đông lạnh lẽo
Chén rượu tiêu sầu sao chẳng bớt quạnh hiu?
Quán về đêm, ngồi đó buồn thiu
Thương Giang hỡi! không ai cùng nâng chén.
Anh với em có bao giờ trọn vẹn
Khi anh cần đâu có dáng hình em?
Mỗi đêm về nỗi nhớ dầy thêm
Em vẫn thế, vẫn mịt mờ xa cách
Nói vậy thôi anh đâu quyền dám trách
Em bây giờ? Em là của người ta....
Thương Giang em đã xa
Xa thật rồi TÔI nhé
Hằng đêm buồn cô lẻ
Gặm nỗi buồn xa em...  

Hồ Thư Văn


                                                                      
                                        
Đừng buồn...

Thôi xin đừng hờn trách em thêm
Đừng tiêu sầu trong đêm  lạnh vắng...
Đừng uống nữa...Làm sao hết chén đắng:
-Khi anh cần đâu có dáng hình em?
Lời buồn trách...nghe nhưng triệu mũi kim,
Đau đớn như trái tim xát muối...
Biết làm sao...chỉ còn niềm tiếc nuối
Em bây giờ...đã an phận hiền thê...
Kỷ niệm xưa...theo nỗi nhớ tìm về
Khung trời cũ...biết có người mong đợi..
Hai nửa vầng trăng...buồn diệu vợi...
Cách xa...
Rồi một ngày trên lối cũ anh qua
Hình bóng em sẽ nhạt nhòa tan biến
Trước mắt anh...một người mới xuất hiện
Sẽ chẳng còn  lưu luyến bóng hình em...

Thương Giang

HOA HỒNG NHỎ MÁU
 
Hoa hồng nhỏ máu đau thương
Em cho tôi nỗi đoạn trường tình yêu
Vết thương đỏ lệ bao nhiêu
Để anh hiểu được những điều thơ ngây
Máu hồng nhỏ xuống bàn tay
Hay gai tình nhọn xăm đầy tim côi.
                                                        (nguyenngoat)
 



yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-22 15:14:42THƯƠNG GIANG>
HOA HỒNG NHỎ MÁU
 
Hoa hồng nhỏ máu đau thương
Em cho tôi nỗi đoạn trường tình yêu
Vết thương đỏ lệ bao nhiêu
Để anh hiểu được những điều thơ ngây
Máu hồng nhỏ xuống bàn tay
Hay gai tình nhọn xăm đầy tim côi.
                                                        (nguyenngoat)
 

                                                                      


Xin đừng nghĩ vậy  người ơi!
Gai tình ..chẳng để tim côi ...thế này...
Sơ ý gai hồng  đâm tay
Máu vừa nhỏ xuống thành ngay tim rồi...
Quấn quýt bên đóa hồng tươi
Trái tim-Hồng đỏ..có  dời nhau đâu...?

Thương Giang

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

HOA HỒNG NHỎ MÁU
 
Hoa hồng nhỏ máu đau thương
Em cho tôi nỗi đoạn trường tình yêu
Vết thương đỏ lệ bao nhiêu
Để anh hiểu được những điều thơ ngây
Máu hồng nhỏ xuống bàn tay
Hay gai tình nhọn xăm đầy tim côi.
                                                        (nguyenngoat)
 

                                                                      


Xin đừng nghĩ vậy  người ơi!
Gai tình ..chẳng để tim côi ...thế này...
Sơ ý gai hồng  đâm tay
Máu vừa nhỏ xuống thành ngay tim rồi...
Quấn quýt bên đóa hồng tươi
Trái tim-Hồng đỏ..có  dời nhau đâu...?

Thương Giang


Trái tim -Hồng đỏ
   Trái tim- hồng đỏ em-anh
Qua vết thương ấy có lành được không
   Hay thêm những giọt máu hồng
Hay thêm những vết thương lòng trong nhau?
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-26 00:26:53THƯƠNG GIANG>
                Vội...
 
Em vội lấy chồng....bỏ cuộc chơi
Vội cả lời ru... mất tiếng cười...
Ầu...ơ... câu hát...buồn hiu hắt
Đượm niềm tiếc nuối...Thủa đôi mươi..
    
Sáo vội sang sông- Em lấy chồng...
Bỏ anh ở lại với bến sông
Bến xưa quạnh quẽ héo hon đợi
Biết có bao giờ Sáo về không?




Sáo bay xa nhớ ruộng đồng
Em đi xa cũng rầu lòng nhớ quê,
Tha hương vẫn nhớ lời thề ...
Phồn hoa đất khách vẫn về Việt Nam

 
  
Hồ Thư Văn- Thương Giang

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-02 01:39:27THƯƠNG GIANG>
Chốn cũ

Em tìm về chốn cũ ,
Nơi chúng mình quen nhau...
Bên hồ liễu vẫn rủ
Nhưng bóng người thấy đâu....?

 

 
Thương Giang

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-02 02:59:12nguyenngoat>
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Chốn cũ

Em tìm về chốn cũ ,
Nơi chúng mình quen nhau...
Bên hồ liễu vẫn rủ
Nhưng bóng người thấy đâu....?

 

 
Thương Giang




Từng giọt lệ mưa sầu
Giữa bến đời hiu quạnh
Đông về trong giá lạnh
Ai có hiểu lòng nhau?
  (nguyenngoat)

yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

Chốn cũ

Em tìm về chốn cũ ,
Nơi chúng mình quen nhau...
Bên hồ liễu vẫn rủ
Nhưng bóng người thấy đâu....?

Thương Giang

 

 
Khắc khoải  mưa buồn

Từng giọt lệ mưa sầu
Giữa bến đời hiu quạnh
Đông về trong giá lạnh
Ai có hiểu lòng nhau?

Khắc khoải  những đêm thâu
Ngóng trông hoài nơi ấy...
Anh ơi! Anh có thấy...
Em vẫn đợi   chiều mưa...

[color="#0000cc"]NN-TG

[/color]
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
TỦI THẦM
Lâu rồi anh chẳng ghé thăm
Vườn thơ hưu quạnh chẳng chăm chút gì...
Âm thầm theo lối em đi.
Tìm vần thơ cũ thầm thì gọi anh...

 
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-11 13:15:42THƯƠNG GIANG>
Mùa đông

Đất trùm chăn tuyết ngủ.Mùa đông
Gió bấc ngao du khắp cánh đồng.
Mây trắng kéo về giăng khắp nẻo
Vật vờ bóng quạ giữa mênh mông...

Thương Giang


Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Hẹn...
Hành khách cuối cùng đã xuống tầu
Mà sao người hẹn chẳng thấy đâu...?
Đèn đường chong mắt đỏ thao thức ,
Dõi mắt nhìn...ta đợi chuyến  sau...
Thương Giang





Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

TỦI THẦM
Lâu rồi anh chẳng ghé thăm
Vườn thơ hưu quạnh chẳng chăm chút gì...
Âm thầm theo lối em đi.
Tìm vần thơ cũ thầm thì gọi anh...

 




Vườn thơ hiu quạnh tại anh
Lâu không chăm chút sắp thành vườn hoang
Biết em còn có ghé sang???


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-18 16:00:02THƯƠNG GIANG>
Trích đoạn: thuvan


Vườn thơ hiu quạnh tại anh
Lâu không chăm chút sắp thành vườn hoang
Biết em còn có ghé sang???


HTV



Từ lâu chủ vắng vườn  hoang
Khách thơ một bóng  vẫn sang thăm người.
Giờ hồn thơ  đã cạn vơi,
Muốn viết chẳng thể...thành lời thơ đâu... 

TG.

Mừng Noel 2011!

Chúc HTV và gia đình đón một mùa Giáng sinh an lành hạnh phúc!


Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Trích đoạn: thuvan


Vườn thơ hiu quạnh tại anh
Lâu không chăm chút sắp thành vườn hoang
Biết em còn có ghé sang???


HTV



Từ lâu chủ vắng vườn  hoang
Khách thơ một bóng  vẫn sang thăm người.
Giờ hồn thơ  đã cạn vơi,
Muốn viết chẳng thể...thành lời ý câu thơ... 

TG.

Mừng Noel 2011!

Chúc HTV và gia đình đón một mùa Giáng sinh an lành hạnh phúc!





Chỉ cần em ghé vào thăm
Vườn hoang nay lại được chăm giúp rồi
Một lần em bước vào thôi
Là anh mãn nguyện, cạn vơi hề gì ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-23 01:29:20THƯƠNG GIANG>
Trích đoạn: thuvan

Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Trích đoạn: thuvan


Vườn thơ hiu quạnh tại anh
Lâu không chăm chút sắp thành vườn hoang
Biết em còn có ghé sang???


HTV



Từ lâu chủ vắng vườn  hoang
Khách thơ một bóng  vẫn sang thăm người.
Giờ hồn thơ  đã cạn vơi,
Muốn viết chẳng thể...thành lời ý câu thơ... 

TG.


CHÚC MỪNG GIÁNG SINH


  An lành -Hạnh phúc!







Chỉ cần em ghé vào thăm
Vườn hoang nay lại được chăm giúp rồi
Một lần em bước vào thôi
Là anh mãn nguyện, cạn vơi hề gì ....


Lạc duyên

Bút mòn lực kiệt tâm suy.
Hình như em lạc duyên thi cùng người...
Muốn cất mà chẳng thành lời.
Vò nát con chữ để rồi buông xuôi...


Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Mừng Xuân Nhâm Thìn 2012




Chúc anh tài lộc gia tăng , gia  đình  hạnh phúc!

Vạn sự như ý!

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Chúc anh và gia đình bước sang Năm Mới tràn  đầy niềm vui và Hạnh phúc!



Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
quote:


"Dẫu xa khuất dặm sơn khê,
Thầm thương, gói nhớ...mong kề cận trao"
Thương Giang em ở nơi nao
Ngày đêm anh nhớ em nào biết chăng?
Nhớ ngày thơ chạy lăng xăng
Theo em đi ngắm trăng rằm đêm thu
Sáo diều đêm vắng vi vu
Ru hồn thơ trẻ, phiêu du ngọt ngào...
Đêm nay trăng sáng, trời cao
Một mình anh bước, nao nao nhớ nàng
Nhớ em! Nhớ lắm Thương Giang....

Hồ Thư Văn.







Cố nhân.

Bặt tin khuất nẻo dặm đàng.
Bất ngờ trở lại ngỡ ngàng...,chiều nay!
Thời gian con tạo vẫn xoay.
Vùi chôn mong nhớ theo ngày tháng trôi...

Còn gì đâu nữa người ơi...
Mà thương con nước
lở bồi...đã xa?
Nếu mai trên lối mình qua.
Hữu duyên hạnh ngộ...mong  là Cố nhân!

Thương Giang

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0