"Dẫu xa khuất dặm sơn khê,
Thầm thương, gói nhớ...mong kề cận trao"
Thương Giang em ở nơi nao
Ngày đêm anh nhớ em nào biết chăng?
Nhớ ngày thơ chạy lăng xăng
Theo em đi ngắm trăng rằm đêm thu
Sáo diều đêm vắng vi vu
Ru hồn thơ trẻ, phiêu du ngọt ngào...
Đêm nay trăng sáng, trời cao
Một mình anh bước, nao nao nhớ nàng
Nhớ em! Nhớ lắm Thương Giang....
Hồ Thư Văn.
Cố nhân.
Bặt tin khuất nẻo dặm đàng.
Bất ngờ trở lại ngỡ ngàng...,chiều nay!
Thời gian con tạo vẫn xoay.
Vùi chôn mong nhớ theo ngày tháng trôi...
Còn gì đâu nữa người ơi...
Mà thương con nước lở bồi...đã xa?
Nếu mai trên lối mình qua.
Hữu duyên hạnh ngộ...mong là Cố nhân!
Thương Giang
Bây giờ mỏi gối mòn chân
Bao giờ tôi lại được gần em Giang?
Một mùa đông nữa lại sang
Em ơi! Bên ấy nhớ làng mình không?
Có người lữ khách trên đồng
Bện nọn đốt lửa mà lòng buồn hiu
Gió xô đồng lúa rập rìu
Buồn theo sóng lúa, lạnh, chiều mênh mang...
Còn gì...
Cau khô trầu cũng úa vàng.
Vườn xưa lối cũ cỏ hoang mọc đầy...
Người đi nhẹ tựa áng mây.
Để ai gom nhớ vá may nỗi niềm...
Xin đừng gợi nhắc gì thêm,
Ngày xanh kỷ niệm gót mềm còn đâu?
Trắng tay trắng cả mái đầu,
Còn gì dành dụm cho nhau mà tìm?
Thương Giang