📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Vội Tiễn Em Đi

5 trả lời, 1.898 lượt xem — Trang 1 / 1
Vội Tiễn Em Đi
************


Trời đã khuya, cái lạnh về đêm làm anh ớn lạnh. Anh vội mặc cái áo thung cao cổ cho giãm bớt cái lạnh đêm khuya.

Không ngủ được, không biết có phải ly café đắng lưỡi lúc nãy làm anh không ngủ được không? Càng về khuya, sương đêm lạnh hạt càng xuống nhiều; anh vẫn ngồi đó, ngoài balcon để nhìn ánh trăng. Trăng 20 thế mà nó vẫn sáng vằng vặc, chỉ tội nó hơi méo đi không tròn như đêm 15 nữa. Đường phố vắng hoe, chốc chốc lại có tiếng xe ôtô vội vã hấp tấp, đi hay về anh không biết được. Gục đầu xuống lan can, anh cố nhắm mắt lại nhưng không được. Cặp mắt của anh nó không vâng lời anh.

Thế rồi, anh lại nhớ! Anh nhớ đêm cuối cùng (?), trên chiếc xe đạp, tóc em bay phất phơ bởi ngọn gió lùa, dang díu vào mặt anh. Không nói một lời, anh yên lặng, lắng nghe mùi thơm của từng ngọn tóc. Hãy để như thế, và hãy để nguyên như thế. Nếu không anh sẽ không còn nhớ những gì em đã mang đến cho anh. Ơi! ngọn tóc nghiệt ngã kia sao nó xiết chặt tim anh đau đớn quá. Anh lại nhớ một đoạn thơ của một nhà thi sĩ, không nhớ rõ là ai, mà cũng không nhớ rõ anh đã đọc ở đâu, hay ai đã đọc cho anh nghe. Câu thơ đó như thế nầy:

“ Tóc mai sợi ngắn, sợi dài,
Lấy em chẳng đặng, thương hoài ngàn năm.”

Nhưng có lẽ anh phải viết lại như thế nầy

“Tóc mai sợi ngắn, sợi dài,”
Xiết tim anh chặt, van ai gỡ dùm ….
Gỡ đi sợi tóc của nàng,
Cho hương nó loãng, cho tình ta bay.
Sao mà tóc ấy trong ta,
Cứ sao xiết mãi tim ta muôn đời.

Buồn quá, anh trở lên gác lấy vội điếu thuốc rồi châm lửa. Ánh lửa của diêm quẹt bùng lên cùng lúc mùi diêm sinh kéo nhau vào buồng phổi; buồng phổi bắt buộc lại phải làm việc mạnh hơn. Rít một hơi thật mạnh, rồi lại lần xuống lầu thang trở về balcon. Một cách nặng nề anh đặt mình xuống ghế. Chiếc ghế không chổ tựa lưng, chỉ đành phải tựa vào vách tường, cái vách tường nhám xịt. Từng làn khói thuốc trắng nhạt bay từ lổ họng bay ra, chốc chốc làn khói lại bị đánh bạt đi một cách nhanh chóng bởi gió lạnh đêm khuya; nếu không thì nó vẫn ẻo lã như chiếc áo dài trắng tinh của em phất phơ trong gió.

Điếu thuốc sao mà tàn nhanh thế? Cũng như cuộc tình cũng chúng ta sao? Hãy chậm lại, từ từ đã, hãy đợi anh đi trước khi sương mù còn phủ kín, trước khi vần thái dương loé lên một tia sáng trên cõi đời nầy. Để anh phải khỏi nhìn thấy trong sương mù đó là những sự lọc lừa, xảo trá.

Tàn thuốc bị dụi tắt bởi hai ngón tay bé nhỏ của người. Khói lên nhiều trong phút chốc rồi tắt lịm đi, chỉ để lại tàn thuốc đen khét lẹt. Cái màu đen, đen hơn cả bầu trời hiện hữu. Sương xuống nhiều, làm anh lạnh hơn; anh vội bước lên gác. Hai chân bây giờ tê tái, chắc có lẽ ngồi lâu quá ….. Tê thì tê thật, nhưng không bao giờ bằng cái tê, cái tái trong con tim anh. Anh muốn hát cho vơi nổi buồn; chiếc guitar trên tay, cái bản nhạc “Tình Như Mây Khói” kia, nhưng sao anh không khởi phiếm được. Một cách mệt nhọc, anh đặt mình lên giường; bây giờ anh mới biết run vì cái lạnh, đầu nặng trĩu…….

Trương Văn Tú (Lãng Nhai)
05 Tháng 11, 1974
Trương Văn Tú
Đăng nhập để trả lời
0

Đã mang vào thư viện

Chúc tác giả Trương văn Tú luôn vui
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-05 10:39:56kimle>
Tàn thuốc bị dụi tắt bởi hai ngón tay bé nhỏ của người. Khói lên nhiều trong phút chốc rồi tắt lịm đi, chỉ để lại tàn thuốc đen khét lẹt. Cái màu đen, đen hơn cả bầu trời hiện hữu. Sương xuống nhiều, làm anh lạnh hơn; anh vội bước lên gác. Hai chân bây giờ tê tái, chắc có lẽ ngồi lâu quá ….. Tê thì tê thật, nhưng không bao giờ bằng cái tê, cái tái trong con tim anh. Anh muốn hát cho vơi nổi buồn; chiếc guitar trên tay, cái bản nhạc “Tình Như Mây Khói” kia, nhưng sao anh không khởi phiếm được. Một cách mệt nhọc, anh đặt mình lên giường; bây giờ anh mới biết run vì cái lạnh, đầu nặng trĩu…….

_______________________________________________________

Xin phép tác giả Trương văn Tú thử viết thêm đoạn kết.

Sáng hôm sau anh tỉnh dậy, nhìn đồng hồ đã hơn 9 giờ. Ánh nắng ban mai nhấp nhoáng trên ô cửa kính. Anh vươn vai ngáp, uể oải mở cửa ra balcon, một luồng gió mát dịu khiến anh khẽ rùng mình. Dưới đường dòng người xe tấp nập, hai bố con người hát rong đi nép vào hè bên kia đường. Ông bố gày khẳng khiu đội mũ vải sùm sụp ôm ghi ta bập bùng, bé gái độ hơn mười tuổi, vai khoác chiếc loa thùng bước đi thập thõm. Giọng hát của bé cất lên trong veo át cả những tạp âm đời thường.
Hãy yêu ngày tới
Dù quá mệt kiếp người
Còn cuộc đời ta cứ vui
Dù vắng bóng ai!
Dù vắng bóng ai! *
Anh bàng hoàng như người mất trọng lượng, một luồng điện chạy dọc suốt sống lưng, tưởng như lời hát kia dành riêng cho mình, nhắn nhủ riêng cho mình. Anh cảm thấy mặt mình đỏ lựng như vừa thoát khỏi cơn mê. " Hãy yêu ngày tới / Dù quá mệt kiếp người / Còn cuộc đời ta cứ vui...Còn cuộc đời ta cứ vui... Giọng hát láy đi láy lại bên tai anh. Anh khẽ lắc lắc đầu, tất cả những gì ám ảnh còn lại của em văng hết cả ra ngoài...


* Ca khúc " Để gió cuốn đi" của Trịnh công Sơn.

Đăng nhập để trả lời
0
Đã mang vào thư viện

Chúc tác giả Trương văn Tú luôn vui


Thành Thật Cám Ơn Hiệp Sĩ Hào Hoa....
Trương Văn Tú
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-04 09:25:37kimle>
Gửi Trương văn Tú.
Mình cảm thấy TVT tự ái vì mình thử viết thêm đoạn kết trong "vội tiễn em đi"
( mới là thử thôi ,chứ có gì đâu). Thành thật xin lỗi bạn nhé.
Đăng nhập để trả lời
0
Gửi bạn KimLe,

Ô không, bạn KimLe đừng nghĩ thế. Nghĩ thế thì tội cho tôi lắm đấy. Tôi thật sự chân thành cám ơn sự bình phẩm, khuyến khích của KimLe và có đọc giả như KimLe. Xin tiếp tục bình phẩm, tôi không ngại. Và cũng mong được làm bạn với KimLe trong những ngày sắp tới. Thành thật cám ơn!

PS. Vì tôi không nam hay nữ nên tôi chỉ xưng tên, mong thứ lỗi.
Trương Văn Tú
Đăng nhập để trả lời
0