📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Đường

HUYỀN THOẠI TÌNH YÊU

565 trả lời, 40.348 lượt xem — Trang 11 / 19
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-03 20:10:43Trần Mạnh Hùng>
(
O
(()   ) 
                      O o                       
    )     () o  
(     o )      )
  O     )
(     o  
    0
0   O )   O
()   ( o  )    o)
o__O_ƠI_ ()__ ()
Lâu lắm mới nghe được tiếng ơi
Tận cùng thương nhớ ứng lên lời.
Hình như bão dậy trong tiềm thức
Thoảng giống tình ca toả sáng ngời
Trìu mến, thiết tha trong ngọt lịm.
Lả lơi, thương cảm lúc buồn trôi.
Tiếng "ơi" lời gọi bao lưu luyến.
Kỷ niệm giờ đây héo hắt rơi.
Trần       Mạnh      Hùng
Trần     Mạnh     Hùng
}{____}{____}{
(______________)
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-03 20:12:25Trần Mạnh Hùng>
 
CHỈ HỒNG
Anh với em người dưng khác họ.
Ta tìm nhau vạn kiếp luân hồi.
Cánh chim xanh mỏi mòn phiêu bạt
Sợi chỉ hồng lơ lửng nổi trôi.
Anh với em nhân tình hạnh ngộ
Nợ và duyên định mệnh trêu ngươi.
Đường trần hai đứa mơ chung bước.
Tình muộn hơn không - vẫn tuyệt vời
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-04 04:07:01Trần Mạnh Hùng>
SỐ ĐỊNH

Trên trời dưới đất giữa là không.
Từ lúc gặp em đã dự phòng.
"Thái cực hỗn mang ": Tình đã  luyện.
"Càn khôn ổn định" : Trí thêm nồng.
Ta, em hợp thể " Âm Dương " chuyển.
Duyên, nợ giao tình " Bát Quái " dong.
Sinh hóa, hóa sinh muôn vạn vật.
Chúng mình số định kết tơ lòng
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-03 20:44:39Trần Mạnh Hùng>
 
TAN HỒN PHÁCH
Bồng bềnh trong  cảm xúc  triều dâng
Ngây ngất đam mê muốn thoát trần.
Mắt nhắm lim dim tràn ý nguyện
Nụ cười siêu thái đến mơ màng.
Như mê, như đắm tan hồn phách.
Tưạ ngẩn, tựa ngơ lạc vía thần.
Cuốn hút không gian vào lãng mạn.
Đất trời cơn chuyển động hoà tan
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
TÂM ĐẮC
Chẳng cấm trong lòng chẳng khoái ra.
Mỗi lần thăm viếng , bụng mong thà. . .
Trong cơn hưng phấn ta chiều bạn.
Những phút yếu lòng bạn giúp ta.
Lắm lúc đôi co như đánh vật
Nhiều khi êm ấm tựa xoa chà
Rượu ngon câu chuyện càng tâm đắc
Vì thế mỗi ngày, mỗi viếng qua...
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-03 20:57:19Trần Mạnh Hùng>
 
TẤM LÒNG

Dấu chấm sang trang một chuyện lòng.
Tình này xin gởi lại hư không
Nhớ xưa tan học tay đan bước.
Nhớ thuở kề vai má ửng hồng
Xấu hổ môi cười trao chẳng vẹn
Nguợng ngùng ánh mắt dấu quanh tròng.
Tình yêu thơ dại - tình muôn thuở.
Ghi lại nơi đây một tấm lòng
Trần Mạnh Hùng
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-04 05:11:22Trần Mạnh Hùng>
TẠ ƠN TRỜI
Mãi mãi trong tôi mãi nhớ người.
Trăm năm trói buộc - tạ ơn trời.
Tôi người đũa lệch nhiều cay đắng.
Chồng vợ khắc duyên chẳng ngại xui.
Miệng thế đôi co sinh lắm chuyện.
Tình đời thương ghét cũng xong rồi.
Tôi, người chìm nổi theo con nước
Tình lạnh, duyên hờ hạnh phúc ơi!!!.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-04 05:31:02Trần Mạnh Hùng>
Say Mèm
Nhớ khi anh khẽ nói "yêu em"
Lòng bỗng lao đao dạ sũng mềm
Là giống men say, là ngộp thở
Tựa như xao xuyến, tựa êm đềm.
Lòng run cuống quýt ngây ngơ nữa
Tim đập rộn ràng lính quýnh thêm
Anh nói, em nghe lòng dịu ngọt.
Tình anh ly rượu chuốc say mèm
An Giang
&lt; Sửa đổi bởi: Nguyen Thi An Giang -- 25.1.2007 7:51:15

Say mèm 2
Biết bao lần muốn tỏ cùng em.
Thoáng chợt run run, chợt yếu mềm
Muốn lắm nhưng mà sao ngại thế.
Thôi thà đành vậy được êm đềm.
Sợ em từ chối lơ là bước.
Sợ mộng tan đi ân hận thêm
Lòng đã nhủ lòng không hẹn nữa.
Lần này, nhưng lỡ uống say mèm
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-04 14:08:06Trần Mạnh Hùng>
SỐNG ẨN DANH
Vạn dậm, xông pha sức phá  thành.
Giang sơn một cõi bức phi hoành
Đội trời, đạp đất chia nhân thế .
Cưỡi sóng, đè rồng lấp biển xanh.
Một lưỡi gươm thiêng trên vó ngựa
Một trang tuyệt sắc cận bên mình.
Một căn nhà nhỏ bên giòng suối.
Cùng với người yêu - danh kệ danh.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
SAY
Mềm môi chén cạn chén vơi đầy.
Chén chú chén anh cứ tưởng say.
Chuyếch choáng nửa mê xem cũng lạ.
Khề khà dở tỉnh thế mà hay.
Hết tiền ngáp gió nằm co gối.
Còn rượu ba hoa uống thẳng tay.
Nghĩ ngợi làm gì cho mệt xác.
Tít mù say mãi đến hôm nay
TRẦN MẠNH HÙNG

 
TRI NGỘ
Nâng ly mời bạn một hơi đầy.
Thỏa chí bình sanh một bữa say.
" Nhậu quắc cần câu " trời đất biết.
" Uống phun ra khói " quỷ thần hay.
Lấy câu tri ngộ vui cùng bạn.
Mượn chuyện đào viên chén lút tay.
Thôi kệ chuyện đời giao má trẻ.
Rượu ngon cứ uống suốt đêm nay.
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-05 05:05:38Trần Mạnh Hùng>
CHẲNG GIỐNG NGƯỜI
Đừng nghĩ đừng lo cứ việc chơi.
Ở đây đủ cả - chuyện buồn vui.
Tìm sao ra chốn nhiều cay đắng.
Kiếm ở nơi đâu thiếu mặn bùi.
Chỉ có nơi này nhiều ảo tưởng.
Cũng như mọi nẻo lắm lôi thôi.
Thế gian muôn vẻ ai là bạn,
Cảnh vật bình yên chẳng giống người
Trần Mạnh Hùng

SÀI CHẲNG HẾT
Gớm lão nhà tui mãi miết chơi.
Đồ nhà đâu thiếu những trò vui.
Ngày ba, đêm bảy còn lo thiếu.
Sớm bốn, chiều năm chửa bén bùi.
Của vợ công chồng dùng chẳng hết
Tình chàng duyên thiếp tới không thôi.
Thế mà lão nỡ quên tình cũ.
Bỏ lại vợ xưa đến xứ người
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0

GIẤC MƠ HOA

Đêm dài mơ mộng chốn hoa mơ
Lối cũ vườn xưa bóng mịt mờ.
Rải rác lối mòn dăm vách cỏ.
Đâu đây ngõ vắng mấy lều thơ.
Đò xuôi con nước – say men rượu.
Ngựa lỏng tay cương – dệt mối tơ.
Hội ngộ cố nhân bao nuối tiếc.
Bàng hoàng chưa tỉnh giấc vu vơ
TMH

ÐÒI MƠ
(thân họa Giấc Mơ Hoa của TMH)
 
Có người đang tỉnh lại đòi mơ
Nương ánh đèn leo lét tỏ mờ
Ðến đỉnh Nghinh Phong tìm ý nhạc
Qua miền Vọng Nguyệt ghép lời thơ
Vui tìm trong gió tình non nước
Gác bỏ ngoài tai chuyện tóc tơ
Người cũ mong chi mà gặp lại
Lòng này giá lạnh vẫn bơ vơ.
VNN/Lá chờ rơi (tp HCM 22/10/05) repost

Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-05 05:56:13Tam Hợp>
Chẳng mơ

Biết chẳng được gì quyết chẳng mơ
Mơ rồi ảo tưởng mắt thêm mờ
Giai nhân đâu đến mình bén gót
Tài tử chi ta để ngộ thơ
Mải miết dặm trường không tới bến
Vòng vèo lối cũ mấy đường tơ
Trông chờ người đã  không quay lại
Lẻ bóng thân côi dám nhận vơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-05 19:07:03Trần Mạnh Hùng>
TÂM SỰ CÙNG AI
Có những niềm riêng... ai cũng biết (*)
Một rừng tâm sự lắm người hay.
Tâm tư gom lại đem rao bán.
Kỷ niệm bày ra chẳng đủ xài.
Ai thuỷ, ai chung - tình bạc phếch.
Người giàu, người khó - nợ trần ai.
Chi bằng cứ hưởng mươi niên nữa.
Cái thú dẽ thương đệ nhất này (**)
Trần Mạnh Hùng

(*) Bài hát Có Những Niềm Riêng Của Lê Tín Hương
(**)... Đệ nhất trong tứ khoái

"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-06 01:57:53Trần Mạnh Hùng>
 
 
(
O
(()   )
                                      O o                               
    )     () o  
(     o )      )
  O     )
(     o      0
0   O
)   O
()   ( o  ) 
  o)
__O__
TẠI          VÌ        SAO
Này em còn nhớ  tại vì sao.
Khói lửa bão giông đến thế nào
Cuốn lốc khung trời mây xám nghịt.
Phủ mờ vùng biển sóng trùm bao.
Những khi giận dữ như mưa trút.
Là lúc hờn ghen tựa sét gào.
Cái thói sôi gan sao vẫn lạ.
Này em có nhớ tại vì sao.
Trần    Mạnh      Hùng
}{_____}{_____}{
(________________)
{}                               {}
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
o   )
( o
)
O
)
)    o
o
O o
o )
(
TẠI  SAO  VỢ  LẠI...
Tại sao vợ lại hơn trời nhỉ
Vợ chỉ hơn trời có ... cái quên
Tật xấu của chồng - quên tuốt luốt.
Nỗi riêng thân phận - dễ dàng quên
Quên ăn, quên ngủ, quên xuân sắc
Nhớ việc, nhớ làm, nhớ chẳng quên
Khuya  lạnh quên đêm ngồi vá áo.
Chăm lo hạnh phúc,khó mà quên
Trần          Mạnh        Hùng
{}__________________{}
(______________________)
(________________________)
 }{               }{                  }{
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-05 19:24:59Trần Mạnh Hùng>
TẠI AI....

Chẳng biết tại mình hay tại ai
Tại sao vương vấn ngóng trông hòai
Làm sao chia sẻ niềm tâm sự
Chẳng lẽ ôm riêng tiếng thở dài
Mong lắm nụ cười vui rạng vỡ
Mong nhiều giọng nói dậy men say
Thương người bẽn lẽn khi trò chuyện
Năm tháng buồn theo nhớ miệt mài
  Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0

Tất cả giờ đây chỉ ảo mơ.
Với làn sương phủ lạnh hoang mờ
Mưa phùn nhòa nhạt bay trong gió
Lá úa chao rơi thoát ý thơ.
Trọn kiếp thiêu thân vào lửa cháy.
Muôn đời tầm kén luỵ đường tơ.
Mênh mông mây nước thời xưa ấy...
Nhớ trả cho ta chiếc đũa vơ
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-06 05:31:47Trần Mạnh Hùng>
THĂNG HOA
Ngẩn ngơ nhớ mãi những đêm qua.
Chăn gối giờ đầy quá mặn mà.
Hơi thở dập dồn trong cuống quýt.
Vòng tay bấu chặt lúc thăng hoa
Như sương bao phủ bao êm dịu
Như sóng dập dồn bủa tít xa.
Như giận, như hờn, như đắm đuối.
Như cơn nắng hạn, nhớ mưa sa.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-06 05:45:14Trần Mạnh Hùng>
(
O
(()   ) 
                      O o                       
    )     () o  
(     o )      )
  O     )
(     o  
    0
0   O )   O
()   ( o  )    o)
o__O__ ()
THÀ NHƯ RONG RÊU
Như cọng rong rêu sống đáy hồ.
Cằm  bằng  hòa nhập  cõi  hoang sơ
Mắt   không  nhìn  thấy  đời cay nghiệt.
Lòng chẳng  mong  gì chốn  mộng  mơ.
Như  cọng rong  rêu chìm  đáy nước 
Hơn  bong bóng sóng dạt quanh bờ
Giữa trời bao lượt xuân đi đến
Mấy độ mùa hoa đã xác xơ
Trần     Mạnh     Hùng
}{____}{____}{
(______________) 
}{                           }{    

"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-08 04:57:30Trần Mạnh Hùng>
THẾ LÀ XONG
Bao vây tám hướng cuộc truy lùng
Địa võng thiên la lọt lưới không?
Em trốn hóa thân nhiều triệu kiếp!
Ta mang trên cổ một xâu vòng.
Tơ hồng dây buộc thành duyên nợ.
Chỉ thắm se duyên cũng đáng công.
Em nhỉ chạy sao cho khỏi nắng.
Đời ta như vậy thế là xong
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
THOÁT KẼ RĂNG
Thiết tha trong tiếng gọi mình ơi!!!
Tiếng gọi thân thương nhập cuộc chơi.
"Tiếng thoát kẻ răng* "tràn xoáy ốc
Lời kêu mím miệng nửa chừng rơi
Thoắt như trống thúc khi xung trận
Thoảng giống bão giông phủ ngập trời.
Một chuỗi sóng thần đang chuyển động.
Tiếng kêu vô vọng vật vờ trôi.
Trần Mạnh Hùng
(*) Mượn của An Giang
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-08 05:09:07Trần Mạnh Hùng>
THÊM GÌ NỮA
Càng cố quên đi, càng xót xa.
Nỗi đau mỗi lúc xé to ra.
Nhớ từng lời nói đầy yêu dấu.
Nhớ lúc bên nhau thật đậm đà.
Hỏi biết bao lần... lòng đã biết.
  Nghe hòai bao lượt... nói cho qua.
Nhớ thương níu kéo bao lâu  nữa...
Dồn dập trong tim đã vỡ òa
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-08 13:52:54Trần Mạnh Hùng>
TẠI BỞI...
( Yêu gởi về em Hồng Nhan Tri Kỷ)
Anh Nhớ Em

Tại sét ái tình đánh ngất ngây
Tại em thanh khiết trải tình say.
Tại lời thỏ thẻ ru mê đắm.
Tại mắt mơ màng chuốc lả bay.
Tại chọn tinh yêu trong mộng ước
Tại trao thương nhớ đã vun đầy.
Tại em duyên dáng câu hồn phách
Tại bởi tình yêu réo gọi hoài
Trần Mạnh Hùng

BỞI THẾ...
Bởi cảm tâm tình bỗng hóa ngây.
Bởi người hiền dịu cuốn hồn say.
Bởi chưng ấp ủ câu đưa đón.
Bởi thế ngập ngừng ý thoát bay.
Bởi nét kiêu sa tình mới chớm.
Bởi hương thanh thoát mộng ươm đầy.
Bởi vì...vì bởi tim đa cảm.
Bởi vậy... cho nên trót nhớ hoài.
Trần Mạnh Hùng

[align=left] Cho nên ....
Cho vướng tơ lòng hoá dại ngây
Cho Hoa hé nụ cuốn lòng say
Cho mình ước hẹn theo thư đến
Cho cậu câu thề gửi gió bay
Cho ý thâm sâu tình đương độ
Cho lời chìm lắng nghĩa vơi đầy
Cho nên đã thấy mình sao xuyến
Cho cảm nơi này lại đến đây
Hoahn


[align=center] XIN!
(thuơng tặng người yêu dấu)

Xin đừng vì nhớ hoá khùng ngăy
Xin chớ vì bùn nốc rượu say
Xin nhớ không là cơn gió thoảng
Xin tình chẳng phải áng mây bay
Xin nguời muôn thuở là tri kỷ
Xin mộng nghìn năm ủ giấc đầy
Xin bản nhạc tình không đoạn kết
Cung trầm thánh thót khúc ru hoài !
Nhuyen A
[/align] [/align]
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-08 23:04:03Trần Mạnh Hùng>
TẠI MÌNH
Tại bởi... tại vì dám trách ai
Nghĩ quanh, nghĩ quẩn cứ lo hòai
Bữa mưa chắc đợi anh đưa đón
Hôm lạnh có mang áo dạ dài
Mong nhớ bồn chồn khi giận dỗi.
Trông chờ quay quắt lúc tình say
Ngày qua rồi lại... ngày mong nhớ
Nỗi nhớ trong tim mãi khắc mài
 Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-09 11:54:19Trần Mạnh Hùng>
||||THUỞ THƠ NGÂY||||
Lối nào trở lại thuở thơ ngây.
Tuổi ngọc vô tư với tháng ngày.
Lưu bút nhớ thương hoa phượng nở.
Vần thơ xao xuyến giọt sương bay.
Sân truờng thỏa thích bên ô nhảy.
Lớp học vui tươi cạnh bảng thầy.
Tà áo còn vương mùi mực tím.
Rụt rè e ấp mộng ngày mai.
Trần   Mạnh   Hùng
_____}{____}{____}{_____
(________________________)
{}           18.5.2009 5:33:58          {}
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
THUỞ NGÂY THƠ
Lối nào trở lại thuở ngây thơ.
Xin trả đến người những ước mơ.
Trả lại nụ cười duyên đắm đuối.
Trả về ánh mắt sóng duyên tơ
Trả luôn ân ái lòng yêu dấu.
Trả cả hẹn hò dạ ngẩn ngơ.
Trả hết đợi chờ và nỗi nhớ.
Trả cho ký ức mỗi bài thơ.
Trần Mạnh Hùng
_____}{____}{____}{_____
(________________________)
{}           16.5.2009 4:53:33          {}
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-09 15:50:28Trần Mạnh Hùng>


THẾ Ư
Thế ư em có giòng tâm sự
Hãy kể nhau nghe chớ ngượng ngùng
Mặt nước hồ thu bao sóng gió???
Tiếng đàn hoà nhịp đã sang cung???
Thương em chiu chắt thời son trẻ.
Nhắn kẻ lãng quên có thẹn thùng
Một chút hương xưa còn vướng mãi
Mà nghe trăn trở đến vô cùng
Trần Mạnh Hùng



"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
HẠ NHỚ !
Hạ về trước ngõ phải không anh
Phượng tím ngày xưa nụ tím cành
Tha thiết tiếng ve ngân gọi bạn
Dạt dào nỗi nhớ cánh thư xanh
Mờ xa một thưở hoa cùng buớm
Lịm chết ngàn thu giấc mộng lành
Đây đó tình xa xôi vạn dặm
Nghẹn ngào lệ ứa suốt năm canh !
NU

TIẾNG GỌI: ANH
Thỏang vọng đâu đây tiếng gọi: Anh
Đất trời xao xuyến - gió mơn cành.
Hình như em đến từ tâm khảm
Có phải em từ giấc mộng xanh
Tiếng gọi thân thương bao hẹn ước
Lời thưa dấu ái ngập duyên lành
Nhớ em mòn mỏi - chờ em gọi
Thao thức cùng đêm với trống canh
Trần Mạnh Hùng
[/size]
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-10 02:00:07Trần Mạnh Hùng>
THÓAT NỐT TRẦM
Trân trọng trao em một đóa hồng.
Chúc luôn bền chí dưới cơn giông.
Sá gì sấm sét trên đường bước.
Chỉ biết tin yêu trọn cõi lòng.
Hồng đỏ trao tình thương luyến mến.
Hồng vàng trọn gởi nhớ vun đong
Và trân quý gởi hoa hồng trắng.
Như trái tim anh thóat nốt trầm
Trần Mạnh Hùng

CÁM ƠN !                               
Ơn ai đã tặng một cành hồng
Rực rỡ giữa đời lắm bão giông
Dẫu chẳng là tình yêu thánh thiện
Cũng xin giữ mãi ở trong lòng
Nắng mưa dù có tàn phai sắc
Tình nghĩa sâu dày chẳng thể đong
Gửi chút niềm riêng vào cõi mộng
Nghìn năm nhung nhớ một cung trầm !
NU
 
                                  


"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0