565 trả lời, 40.351 lượt xem —
Trang 10 / 19
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#271 —
25.08.2009 14:15
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-25 14:20:42Trần Mạnh Hùng>
NỤ CƯỜI VUI
Thôi thì khéo nói thế thì thôi
Đã bảo là thua sao bĩu môi.
Trắc lép thiệt hơn rồi oán đất
So đo lời lỗ lại rên trời
Sao bằng một nhịn là êm cả
Chắc hẳn chín lành sẽ thuận xuôi.
Có lẽ lầu bầu là trực tính.
Thôi thì hãy nở nụ cười vui
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#272 —
25.08.2009 21:55
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-25 21:57:44Trần Mạnh Hùng>
Chả Ước Giầu
Chuột xách gói đi lại đến trâu
Chuột trâu cũng rứa chỉ thêm rầu.
chuột thân nhí nhách làm anh cả
Trâu xác khổng lồ phận nó tao.
Chuột đến phá tung trong hận ghét
Chuột mang bịnh tật chuốc niềm đau
Một năm khốn khổ vì con chuột.
Trâu đến bình yên, chả ước giàu
Trần Mạnh Hùng
Thóat chốn này
Hết chuột tới trâu cứ mãi xoay.
Giòng đời trôi nổi thế nào đây.
Đầu ngày lo gạo eo xèo xác.
Cuối buổi kiếm cơm nhăn nhiú mày
Đón tết cầu tài, tài chẳng đến
Mừng xuân kén mộng, mộng đang xây.
Nhâm nhi chén rượu vui xuân mới.
Mượn chút hơi men thóat chốn này
Trần mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
CỐ NHÂN
Băng núi vượt sông bắc vạn cầu
Tìm ngưới cuối biển, tận non đầu.
Suốt ngày ngóng đợi sao dài thế.
Trọn tháng trông chờ chẳng thấy lâu.
Cá nước, chim trời mờ mịt bóng
Mây ngàn, gió thỏang biết về đâu
Giờ đây hội ngộ người thân mến.
Trọn vẹn niềm vui rất ngọt ngào
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
NÚI ĐÁ REO
Đón gió phương nam núi đá reo.
Bồng con theo dấu đám chân bèo.
Ngàn năm ngóng đợi trên đầu gió.
Một kiếp chờ trông đứng giữa đèo.
Nước mắt đã tuông bào bóng đá.
Lắng tai nghe ngóng thính hơn mèo.
Núi rừng mờ mịt trong sương khói.
Đứng đợi cùng con đá hóa theo.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
NỤ HÔN TRAO...
Có giọng nói nào khiến ngất ngây.
Cho lòng vương mộng vướng tình say.
Tình yêu bất chợt dâng tràn cuốn.
Thương nhớ ngút ngàn chao đảo bay.
Một nụ hôn trao lòng cảm mến.
Trăm lời tình gởi dạ thương đầy.
Thương em giọng nói thì thầm kể.
Mộng...thật...phải chăng đã đến đây.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
NỖI NIỀM
Những tưởng ngày qua bóng ác tàn.
Tình xưa, nghĩa cũ chẳng ai mang.
Đèn khuya đối bóng đời cô tịch,
Gương sáng in soi nét võ vàng.
Rằng tưởng quên rồi năm tháng cũ.
Đâu ngờ còn sót sợi tơ hoang.
Mỗi khi lặng ngắm hoàng hôn xuống.
Chua đắng như là sóng nước loang
Thả bước lang thang trên cát bỏng.
Say nhin trời biển rộng thênh thang.
Nước xanh, sóng lượn muôn trùng lớp.
Tay trắng, đời trao những phũ phàng.
Một thoáng ngậm ngùi lời hẹn cũ.
Trọn đời hụt hẵng dạ hoang mang
Thôi thì quyết định đi hay ở ??? !!! ???
Cảnh cũ ngày thơ vẫn lót đàng....!!!..???.!!!
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#277 —
26.08.2009 14:14
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-26 20:38:38Trần Mạnh Hùng>
NGÀN NĂM THƯƠNG HOÀI
NGÀN thương, ngàn mến bạn lòng ơi
NĂM hoạ mười khi nở nụ cười
THƯƠNG nhớ tình duyên không đoạn kết.
HOÀImong duyên thắm trượt tay rơi.
MỘT lòng quyến luyến lời thăm hỏi.
BÓNG chiếc quạnh hiu hờ hững trôi
NGƯỜI ấy giờ đây đang tưởng đến
THÔI thì, thầm gọi tiếng mình ơi
Trần Mạnh Hùng
KHÓ LÒNG QUÊN
TÌNH lỡ duyên rồi dạ sót đau
ĐÃ mang ngang trái tặng cho nhau
KHƠI giòng tâm sự trong câu hát.
RỒI khuấy tình riêng gịot lệ sầu
MỘNG ước tan dần theo xác pháo.
KHÓ lòng quên được dáng cô dâu.
NHẠT nhoà nước mắt trong niềm nhớ
PHAI lạt lòng ai - tiếng nguyện cầu
Trần Mạnh Hùng
DIỄU CỢT
TRĂNG thề còn đó vắng người xưa.
KHUYẾT xuống hằn sâu những lọc lừa.
RỒI để tiếng cười câu nhấp nhử.
CÓ khi lời hứa gịong khoan thưa.
KHI trao ánh mắt khi hờn dỗi.
ĐẦY ấp yêu thương lúc đẩy đưa.
không biết tại sao trêu diễu cợt.
Nhưng lòng mãi mãi nhớ sao vừa
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#278 —
26.08.2009 20:30
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-26 20:39:20Trần Mạnh Hùng>
NGÀN NĂM THƯƠNG HOÀI
YÊU EM NIỀM KIÊU HÃNH
NGĂN đường cản lối cánh chim xanh.
CÁCH trở muôn trùng biển cả xanh.
RỒI mộng, rồi mơ, lời ước hẹn.
CŨNG trông, cũng ngóng, mộng tươi xanh.
SUM xuê lòng nhớ tình thêm thắm
VẦY mối tương tư ánh mắt xanh
Tuyệt đẹp mối tình nhiều cách trở.
Yêu em kiêu hãnh giữa trời xanh
Trần Mạnh Hùng
MÂY VẪN TRÔI
MÂY trắng ngàn năm mây vẫn trôi . . .
BAY về đâu? - Bạt cánh chim trời.
BAY tìm nỗi nhớ trong mòn mỏi
HOÀI tưởng niềm riêng đến rã rời.
NGÀN dậm cách xa dài luyến ái.
NĂM canh ngắn ngủi nhớ khôn nguôi.
Em yêu có để lòng thương đến. . .
Hay cũng như là mây trắng trôi .
Trần Mạnh Hùng
GỞI AI
LÒNG muốn tỏ lòng nhưng sợ lắm
NHƯ hoa chiêu gọi, bướm ơ thờ.
CON tim si đắm đầy thương nhớ
THUYỀN chạy ngược giòng lắm xác xơ
ĐỖ xuống mối tình cùng mộng đẹp
BẾN đang lựa chọn với so đo.
TÌNH trong đắm đuối ngoài e ngại
YÊU thiết tha rôi sao đắn đo
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#279 —
27.08.2009 05:09
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-27 14:12:27Trần Mạnh Hùng>
NGÀN NĂM THƯƠNG HOÀI
KHÓ PHÂN LY
NGẠI ngùng khi tỏ mối tình si
GÍO nổi trong lòng gió cuốn đi
MƯA đã dầm dề sau trận bão.
CHIỀU còn vương vãi nắng vàng thiu.
THUYỀN về bến đợi đang đông khách.
VẪN đến sân ga dõi dáng đi.
CÒN nhớ, còn mong trong khắc khoải.
NEO lòng chờ đợi khó phân ly
Trần Mạnh Hùng
NHỚ ĐẾN AI
AI đó để lòng nhớ đến ai
ĐÓ, đây cách trở nhớ khôn ngoai.
DÙ đây tha thiết và mong đợi.
CÓ đó mơ màng với tỉnh say
Tình đã vô duyên còn nhớ mãi
Duyên không bén nợ chẳng mờ phai.
HỮNG hờ như gío mây qua thoảng
HỜ hẫng quay lưng, bước ngắn dài
Trần Mạnh Hùng
GỞI CHO AI
AI gởi cho ai tiếng thở dài
ĐÓ là dấu ấn của tình say.
DÙ rằng cố dấu , dù che đậy.
ĐÃ gượng vờ vui, đã ngấm cay
Ai gởi tiếng cười vương vấn nhớ.
Ai trao ánh mắt ngẩn ngơ ngâ,
ÂM ba vang dội trong tâm tưởng.
THẦM gọi tên ai nỗi nhớ này
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#280 —
27.08.2009 14:11
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-27 14:13:49Trần Mạnh Hùng>
NGÀN NĂM THƯƠNG HOÀI
THẪN THỜ
RA đắm vào say luống thẫn thờ.
ĐI trong nỗi nhớ thuở ban sơ
ÔM say tiếng nói trong ray rức.
TRỌN tưởng từng lời mãi ngẩn ngơ.
Tôi biết thương yêu là mộng tưởng.
Người là tình nhớ quá xa mờ.
NIỀM vui là giấc mơ thường đến.
THƯƠNG gởi cho người . . . nối mộng mơ
Trần Mạnh Hùng
THƯƠNG ĐAU
THƯƠNG đau xin nhận lấy mình thôi.
HOÀI tưởng đến em nhớ nụ cười.
ÔI đẹp làm sao tình chớm nở.
NGÀN xinh quyến rũ nét xuân tươi.
NĂM canh trở giấc trong mong đợi.
Sáu khắc ngẩn ngơ đến nghẹn lời,
CÒN một chút gì em nhớ đến.
ĐÓ chăng là ánh mắt nhìn lơi
Trần Manh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#281 —
27.08.2009 21:58
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-28 02:32:24Trần Mạnh Hùng>
PHẢI RỒI
Tại mình mơ mộng tận đâu đâu
Đuối đắm yêu người đã lậm sâu.
Mê muội vì tình nên chuốc khổ
Ngây ngô say mộng quá u sầu
"Tình Ai da diết thân thương quá"
"Cảm giác cay my vợi gánh sầu"
Người có tình nhân sao chẳng biết
Mà tôi xây mộng vợ chồng Ngâu
Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#282 —
28.08.2009 02:59
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-28 06:59:26Trần Mạnh Hùng>
Thanh Nhàn.
Trời cho mấy kẻ hưởng thanh nhàn.
Sung sướng rong chơi thoát nợ ràng.
Khắp chốn, khắp vùng cô bạn mới.
Chỗ này, chỗ nọ dáng tân lang.
Hang cùng nhẵn mặt nơi đô thị.
Ngõ hẹp quen hơi ở xóm làng.
Những trận cười đùa vui suốt sáng.
Thoảng còn hơi rượu giọng ngang ngang.
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#283 —
28.08.2009 03:11
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-28 03:27:06Trần Mạnh Hùng>
Niềm Riêng
Vẳng tiếng chuông chùa gío thoảng đây.
Đường dài thăm thẳm áng mây bay.
Xoáy sâu nỗi nhớ theo chân bước.
Khép kín niềm riêng chén rượu say.
Trắng toát cuối đời đồi mắt trắng.
Ngày qua níu kéo lại mong ngày.
Quên thôi lòng nhủ quên đi nhé.
Một chuỗi tâm tư khéo nghiến day
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
O 0
) (
o
( o
o )
O (
o 0
( O
o )
0 o
NHƯ TÌNH YÊU
Vẫn bảo không buồn chẳng nhớ đâu
Như trăng lẻ bóng có ai sầu.
Như mùa thu đến đau lòng lá.
Như tháng hạ về khóc chức ngâu .
Đã bảo không buồn,không nhớ nữa.
Mà nghe tiếc hối, tiếc ngàn sau.
Nghe như ai oán cung đàn lỡ.
Có phải yêu rồi quá đậm sâu
Trần Mạnh Hùng
{}__________{}
_(____________)_
( ________________)
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
NGỚ NGÂY
Chẳng có chuyện gì phải nói đây.
Trăng còn khi khuyết lại khi đầy.
Nhớ thương là chuyện lòai người ước.
Đau sót việc thường bá tánh say.
Hỉ, ái luôn luôn trong hạnh phúc
Giận, hờn mãi mãi chốn cuồng bay.
Có ai hiểu được tình yêu nhỉ???
Nếu hiểu làm sao nói ngớ ngây...
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#286 —
28.08.2009 14:32
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-28 14:33:59Trần Mạnh Hùng>
ANH LÀ...
Anh là nỗi nhớ của riêng em
Là ánh sao khuya rụng trước thềm
Là khúc Nhạc Chiều rơi trong gió
Là vầng mây ấm lúc trăng lên
Là khu vườn mộng đầy hoa trái
Là cánh võng ru giấc ngủ mềm
Là mặt trời hồng luôn tỏa sáng
Và...là nỗi nhớ của riêng em !
nha uyen
Họa ý
NGỠ NGÀNG
Anh hẹn em xin đừng đến nhé
Làm như quên giống chuyện vô can
Như ngơ ngẩn mắt tràn xuân ý
Như giận hờn môi mím lạnh băng .
Vẻ đắm đuối chung niềm xúc động
Nét đam mê chia sẻ nồng nàn.
Em đừng đến để anh chờ đợi
Để cuống cuồng trăm mối thở than
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#287 —
28.08.2009 23:33
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-29 03:49:36Trần Mạnh Hùng>
KHÓ QUÊN
Sóng mắt phượng yêu kiều nhõng nhẽo.
Bờ môi hồng cắn nhẹ buồn tênh
Em thơ ngây giận hờn xa vắng
Anh thẫn thờ đau xót bấp bênh
Em phụng phịu tiêu hồn phụng phiụ.
Anh chông chênh mộng mị chông chênh,
Ta bên nhau đắm say chất ngất.
Dáng dỗi hờn muôn thuở khó quên
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#288 —
29.08.2009 15:15
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-29 17:55:32Trần Mạnh Hùng>
KHÓ QUÊN
Sóng mắt phượng yêu kiều nhõng nhẽo.
Bờ môi hồng cắn nhẹ buồn tênh
Em thơ ngây giận hờn xa vắng
Anh thẫn thờ đau xót bấp bênh
Em phụng phịu tiêu hồn phụng phiụ.
Anh chông chênh mộng mị chông chênh,
Ta bên nhau đắm say chất ngất.
Dáng dỗi hờn muôn thuở khó quên
Trần Mạnh Hùng
NỖI NHỚ QUÊN
Vàng gieo ngấn nước cây lồng bóng(*)
Lất phất mưa thu gió lạnh tênh.
Trải lá chao bay tràn ngõ vắng.
Bên nhau diù bước đẹp lời bênh.
Em cười rạng rỡ làn hương toả.
Trăng sáng mơ màng chiếu lệch chênh
Sánh vai gió lộng chiều thu muộn.
Ôm trọn vòng tay nỗi nhớ quên.
Trần Mạnh Hùng
(*) Kiều Nguyễn Du
Gương Nga chênh chếch dòm song
Vàng gieo ngấn nước cây lồng bóng sân
Hải đường ngả ngọn đông lân
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#289 —
29.08.2009 22:41
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-29 23:02:41Trần Mạnh Hùng>
PHÂN MINH
Em gởi tặng anh một tấm hình.
Ngút ngàn yêu dấu tận không thinh,
Má hồng tươi thắm bao nhung nhớ
Mắt biếc long lanh ướt đẵm tình.
Em diễm kiều ngây thơ thánh khiết
Anh ngu ngơ đày đoạ lòng mình.
Và trong thương nhớ dâng tràn mãi.
Trăn trở nỗi niềm đã biện minh
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
PHẤN ĐIỂM HỒNG
Em đẹp cần chi phấn điểm hồng.
Nụ cười siêu phách lệch cân đong.
Hàng mi cong vút tan hồn khách.
Suối tóc xoã dài bạt hoá công.
Em đẹp như mây ngàn ngóng gió
Em xinh tựa ánh nắng ven sông.
Tình yêu em vẫn hằng mơ ước.
Nỗi nhớ từng đêm mãi chất chồng
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
NHẸ TÊNH
Gió cuốn tung bay tóc rối bời.
Trong làn gió biển mặn bờ môi.
Mênh mông mây nước mờ xa tít.
Nhẹ hẫng công danh ở cuối đời.
Xoải cánh tìm đàn chim gọi bạn.
Dừng chân lót dạ hạt cơm tơi.
Sót thương thân phận đòi lưu lạc.
Nước mắt đâu còn để cạn vơi
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#292 —
30.08.2009 05:38
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-30 05:40:03Trần Mạnh Hùng>
SUỐT ĐỜI LẦM LỠ
Sóng mắt hạnh long lanh ướt át.
Nét vui buồn quyến rũ cuồng mê.
Em siêu thoát của loài hồ mị
Em ẩn thân trong kiếp mộng si
Dáng thẹn thùng yêu kiều diễm lệ
Tính hồn nhiên mộc mạc nhu mì.
Em yêu!đừng trách anh em nhé.
Lỡ đắm say và quá vụng về
{} {}
(Hình như em vẫn còn nhớ)
TMH TMH TMH
{} {} {}
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#293 —
31.08.2009 20:31
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-01 03:21:49Trần Mạnh Hùng>
MỘNG XINH
Anh yêu em đắm đuối men tình.
Yêu dáng hồn nhiên tha thướt xinh.
Cùng nét dỗi hờn vương khoé hạnh.
Với làn hương thoảng ngát băng trinh.
Ngẩn ngơ chìm đắm khi hò hẹn.
Ngây ngất ngả nghiêng chốn ảo linh
Điệu nhạc tình yêu muôn cảm ý
Trái tim rung động nói yêu mình
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#294 —
01.09.2009 03:29
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-01 03:35:00Trần Mạnh Hùng>
(
O
(() )
O o
) () o
( o ) )
O )
( o
0
0 O ) O
() ( o ) o)
o__O__ ()
SAO MÀ ĐỦ
SAO MÀ ĐỦ
Đếm tới, đếm lui sắp sỉ trăm.
Gối vàng chăn gấm bốc hơi nằm.
Những nơi mỹ tửu vui năng viếng.
Khắp chốn cao lâu khóai đến thăm.
Mỹ nữ thân tình tràn ngập... mộng.
Bạn bè tri kỷ nhớ thương... thầm.
Ngày hai mươi bốn giờ gom trọn.
Thêm bớt cho vừa đủ số trăm.
Trần Mạnh Hùng
Trần Mạnh Hùng
}{____}{____}{
(______________)
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#295 —
01.09.2009 22:46
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-01 22:50:34Trần Mạnh Hùng>
()
__oOo__
SÁCH MỚI
Đôi ta như sách mới còn tem
Hai đứa nôn nao háo hức xem
Từng ý, từng câu như nóng hổi.
Mỗi giòng, mỗi chữ đã cơn thèm.
Sang trang cứ tưởng còn trang nữa
Hết truyện mong sao nối truyện thêm
Sách cũ vẫn nguyên tình trạng mới.
Ham mê ngây ngất đến say mèm
TMH
T M H
T M H
T M H
||||||||||||||||||||||||
_O_____O_____O_
{} {}
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
SAY
Mềm môi chén cạn chén vơi đầy.
Chén chú chén anh cứ tưởng say.
Chuyếch choáng nửa mê xem cũng lạ.
Khề khà dở tỉnh thế mà hay.
Hết tiền ngáp gió nằm co gối.
Còn rượu ba hoa uống thẳng tay.
Nghĩ ngợi làm gì cho mệt xác.
Tít mù say mãi đến hôm nay
TRẦN MẠNH HÙNG
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
SAO THẾ TIM ƠI
Tôi yêu người có lỗi gì không?
Ấp ủ trong tim triệu đoá hồng.
Sao thế tim ơi đang rướm máu
Bởi chưng người hỡi đã xa lòng
Tôi yêu người trọn niềm trân quý
Tối mến người tha thiết ngóng trông
Sao thế tim ơi!!!. .. đừng đập nữa!!!
Để tôi muôn kiếp được....chờ mong
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
" Thiếp như con én lạc đàn"
" Phải cung rày đã sợ làn cây cong "
Kiều- Nguyễn Du
RỎ MÁU CUNG THƯƠNG
Xin ngừng lại phím tơ ai óan.
Tiếng thở than đào xới tận cùng.
Sợ lắm rồi tình giăng lưới xập.
Run làm sao khổ nạn muôn trùng
Xin trân quý dẫu tình không phải...
Xin lãng quên dù ghét cũng đừng...
Chớ diễu cợt, tiếng cười đắc ý.
Trái tim nào máu nhỏ cung thương.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#299 —
01.09.2009 23:27
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-01 23:54:07Trần Mạnh Hùng>
SAKURA YÊU EM MẤT RỒI (*)
Ta với em chưa lần hội ngộ.
Thế mà sao cứ mãi ươm mơ,
Em lơi lả bên hồ soi bóng.
Ta ngất say hồn phách ngẩn ngơ.
Em diễm lệ chiêu mời viễn khách
Ta đam mê cuống quýt bơ phờ
Sakura yêu em mòn mỏi.
Ta đợi em từng phút xác xơ
Cuối đông năm ngoái mùa tao ngộ
Ngọn gió xuân phân thật ấm nồng
Ta đắm đuối say tình chớm nở
Em xinh tươi mát tuổi đương bông
Em chờ đông đến thay màu lá
Ta đợi xuân về hối hả mong
Được ngắm nhìn em ngàn nụ búp
Bâng khuâng như lạc cõi phiêu bồng
Như tuyết trắng như sương gía lạnh.
Em vì đâu héo hắt tiêu sơ
Theo thời gian úa vàng cành rũ.
Cùng tháng năm gầy guộc nhởn nhơ
Rồi một hôm mùa xuân vội đến
Trong yên vui rực rỡ không ngờ
Ta bên em thì thầm hò hẹn
Tình đắm say, yêu nét dại khờ
Vẫn chờ, vẫn đợi ngày tương ngộ.
Tha thiết gặp em thoả ước mong.
Để nói với em câu quyến luyến.
Để dang tay đón cánh hoa lòng
Để nghe thổn thức lời tim đập
Để đón tin yêu ánh mắt trong
Để trọn vẹn tình trong nỗi nhớ
Để trao ước hẹn mối tơ hồng
Trần Mạnh Hùng
(*) Hoa Anh Đào xứ Nhật
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
KHÁC LÀ...
Cõi tục thưa rằng người giống ta.
Khác là ta đắm đuối yêu Hoa
Ta say điệu nhạc yêu, thương, hận
Người đắm mùi thiền hỉ, ái, tha
Bến Lạc an vui đầy thánh thiện.
Giòng đời xuôi ngược lắm gian tà.
Xuôi thuyền Bát Nhã chờ chân phước
Ta chúc phúc người - tâm thiết tha
Trần Mạnh Hùng
16.11.2008 3:28:59
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0