📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Nhớ về giọt nắng mùa thu

2.118 trả lời, 183.611 lượt xem — Trang 39 / 71
Trích đoạn: Minh Tuấn



XỨ ĐOÀI TRỜI ĐÃ SANG THU?

Xứ Đoài trời đã sang thu
Thương câu lục bát điệu ru xa vời
Người đi đất khách mù khơi
Lá vương mấy nẻo mây trời bâng khuâng
Giang hồ còn vướng bàn chân
Tha hương còn nhớ cố nhân hẹn thề
Trăng thu còn sáng đồi quê
Xứ Đoài vẫn đợi người về cố hương

nguyenngoat



LỐI QUÊ …

Cách sông cách núi còn thương
Quê nghèo chỉ có rau tương mà tình
Tai nghe đâu …Giọng quê mình
Thì ra lá gió rập rình mành thu …

Đồi hoa… Mua trắng tương tư
Cánh sim tim tím nở ru mơ màng
Bao trưa đội gió thênh thang
Vượt đồi sắn đỏ …Để sang vườn chè…

Ngập ngừng mấy bận bên hè
Mẹ cha mời đón,nước chè em bưng
Sắn khoai cha mẹ thơm lừng
Nước chè em rót thoảng từng vị say .

Nắng rơi,rơi nhớ đâu đây
Gió vọng ,vọng tiếng thu đầy yêu thương
Ngày tàn cho nhớ theo sương
Đêm ôm khắc khoải ,tìm đường ngày xưa.

MINH TUẤN

@@@/Cám ơn nguyenngoat đã ghé thăm và còn đề tặng một bài thơ quê thật là thu quyến rũ.MT xin họa với bạn bài thơ quê mùa thu nhé.Lâu lắm mới lại cảm tác vần thơ quê hương/chúc bạn vui vẻ

 
 
Một lần nữa xin cảm ơn MINH TUẤN!Thơ bạn bao giờ cũng lắng sâu, tha thiết và giàu hình ảnh.
   Tạm biệt,hẹn gặp lại!
 
ngng
 
 
 
 

yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: nguyenngoat

LẤP
 
Lấp đầy khoảng vắng cô đơn
Nhưng sao
bỗng thấy buồn hơn mọi lần
Thu về
Nắng trải bên sông
Vẳng nghe tiếng sáo
Thinh không gọi người
 
 
 


Cảm ơn anh NN ghé bên trang nhà LH và để lại bài cảm tác cùng mùa thu hay và buồn quá. Xin chia sẻ chút đồng cảm với anh qua bài " THU CẢM " này, cũng là những điều chúc anh nhân dịp một năm vào Thư quán.



THU CẢM

Thu buồn mấy độ Thu ơi
Thả vào Thu những chơi vơi ngập lòng
Anh - người lữ khách bên sông
Bao Thu còn dõi mắt trông người về

Thu vàng một dải sơn khê
Xảy chân ... đánh mất lời thề cỏ may
Tình buồn vương gió thu bay
Chông chênh dài những tháng ngày không nhau

Mong thơ là phép nhiệm màu
Đưa anh về lại nhịp cầu năm xưa
Yếm đào một thủa đón đưa
Vườn thơ lại những sớm trưa cùng người

LIÊN HƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: nguyenngoat

LẤP
 
Lấp đầy khoảng vắng cô đơn
Nhưng sao
bỗng thấy buồn hơn mọi lần
Thu về
Nắng trải bên sông
Vẳng nghe tiếng sáo
Thinh không gọi người
 
 
 


Cảm ơn anh NN ghé bên trang nhà LH và để lại bài cảm tác cùng mùa thu hay và buồn quá. Xin chia sẻ chút đồng cảm với anh qua bài " THU CẢM " này, cũng là những điều chúc anh nhân dịp một năm vào Thư quán.



THU CẢM

Thu buồn mấy độ Thu ơi
Thả vào Thu những chơi vơi ngập lòng
Anh - người lữ khách bên sông
Bao Thu còn dõi mắt trông người về

Thu vàng một dải sơn khê
Xảy chân ... đánh mất lời thề cỏ may
Tình buồn vương gió thu bay
Chông chênh dài những tháng ngày không nhau

Mong thơ là phép nhiệm màu
Đưa anh về lại nhịp cầu năm xưa
Yếm đào một thủa đón đưa
Vườn thơ lại những sớm trưa cùng người

LIÊN HƯƠNG


 
Cảm ơn Liên Hương nhiều lắm!
THU VIỄN CÁCH
 
Em ơi ! trăng mộng vỡ đôi
Yếm đào ngày ấy  nhạt rồi sắc xưa
Bây giờ nhắc chuyện ngày xưa
Chỉ còn kỉ niệm đón đưa,ước thề
 
Người đi quên hết chốn quê
Câu quan họ cũ vọng về niềm đau
Anh người lữ khách đến sau
Chuyến đò đã lỡ...nhịp cầu đã trôi
 
Thôi đành chấp nhận pha phôi
Mùa thu lá rụng nhiều rồi hỡi em
Tay nâng giọt nắng bên thềm
Hay nâng một mái tóc mềm người xưa
 
ngng
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
BÂY GIỜ
 
Chắc bây giờ nơi ấy
Thu trải mộng tràn đầy
Em cùng tình nhân mới
Hơi ấm tay trong tay
 
Chắc bây giờ nơi ấy
Lời thơ đã nhạt nhoà
Hoa tương tư sầu héo
Vì đời còn mình ta
 
Chắc bây giờ nơi ấy
Ta làm thơ cho người
Để... quên đi dĩ vãng
Của một thời xuân tươi
 
 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
VU VƠ
 
Trăng non quá nên gió già ăn hiếp
Xua muôn phương bấn nhịp những bước vàng
Để mùa thu với tàn úa dung nhan
Khiến thi sĩ thở than thương trăng quá
 
Sông hiền quá nên mưa dầm tơi tả
Hứng bão giông thân bỗng hoá đục ngầu
Không biết mình sẽ xuôi chảyvề đâu
Nên trọn kiếp mang nỗi sầu li biệt
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nguyenngoat

VU VƠ
 
Trăng non quá nên gió già ăn hiếp
Xua muôn phương bấn nhịp những bước vàng
Để mùa thu với tàn úa dung nhan
Khiến thi sĩ thở than thương trăng quá
 
Sông hiền quá nên mưa dầm tơi tả
Hứng bão giông thân bỗng hoá đục ngầu
Không biết mình sẽ xuôi chảyvề đâu
Nên trọn kiếp mang nỗi sầu li biệt

Vớ Vẩn
 
Trăng già quá bị gió non ăn hiếp
Xua mây về che phủ cả muôn trùng
Để đêm thu về trong cõi mông lung
Hạ vừa khuất thấy thu rưng rưng khóc
 
Sống hiền quá, nên mưa về nặng nhọc
Chở tặng cho giọt sáng lạng ngày mai

Chúc cho anh hết than thở đêm ngày
Đừng sống ác để mang sầu li biệt
 
Lần đầu ghé thăm bạn. Cho tôi phá bạn chút. hi hi...
Chúc bạn cuối tuần vui vẻ
Đăng nhập để trả lời
0
CHẠNH LÒNG
 
Có những lúc tưởng chừng như quên hết
Người lại về trong hồi ức xa xăm
Ta cứ tưởng tình xưa trong hồi kết
Em lại về trong nỗi nhớ ngàn năm
 
 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
DƯ ÂM
 
Tiếng bây giờ và tiếng của ngàn sau
Buổi ban đầu gặp nhau nơi thư quán
Một chuyện tình đầy chất thơ lãng mạn
Giữa đời thường hay cõi ảo đây em?
Chỉ biết rằng ta nhớ mãi chẳng quên
Nguồn ánh sáng thắp lên cho thi tứ
Hồn thơ ta mang dấu buồn lãng tử
Những bóng hồng vẫn giữ mãi trong tim
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
MÙA THU VÀ NỖI NHỚ
 
Mùa thu tới với trăm ngàn nỗi nhớ
Em không còn ở lại phố núi xưa
Ta bỗng thấy bài thơ xưa dang dỡ
Vần thở than em nói mấy cho vừa
 
Trăng phố núi vẫn buồn và lạnh qúa
Theo người đi vạn ngã khép tâm tư
Em bây giờ trở thành người xa lạ
Để lệ sầu còn  đọng lại âm dư
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
LẠNH LÙNG
 
Tôi muốn thơ tôi cạn nỗi lòng
Để tìm tri kỉ giữa chờ mong
Người qua bước vội hồn lơ đễnh
Thôi đành một kiếp những hoài mong
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
SAY MƠ
 
Một chút men để gây mơ
Một vầng trăng để cho thơ đượm buồn
Em về thác lũ mưa nguồn
Nhân tình thế thái chia buồn cho tôi
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: nguyenngoat

LẠNH LÙNG
 
Tôi muốn thơ tôi cạn nỗi lòng
Để tìm tri kỉ giữa chờ mong
Người qua bước vội hồn lơ đễnh
Thôi đành một kiếp những hoài mong


Đừng trách người đi quá hững hờ
Có còn ở lại vẫn là mơ
Vì anh lỡ kiếp làm thi sĩ
Anh viết vào thơ những chữ “ngờ”


Ghé thăm bạn 1 tý. Chúc bạn cuối tuần gặp được người “mơ”. Hi hi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-29 03:08:54nguyenngoat>
Trích đoạn: Tinhkhgbiengioi

Trích đoạn: nguyenngoat

LẠNH LÙNG
 
Tôi muốn thơ tôi cạn nỗi lòng
Để tìm tri kỉ giữa chờ mong
Người qua bước vội hồn lơ đễnh
Thôi đành một kiếp những hoài mong


Đừng trách người đi quá hững hờ
Có còn ở lại vẫn là mơ
Vì anh lỡ kiếp làm thi sĩ
Anh viết vào thơ những chữ “ngờ”


Ghé thăm bạn 1 tý. Chúc bạn cuối tuần gặp được người “mơ”. Hi hi.


Cảm ơn thbg!


Không ai giải thích được chữ ngờ
Mới vui tương ngộ bỗng bơ vơ
Đã mang lấy nghiệp làm thi sĩ
Chỉ biết yêu thương với mộng mơ
 
ngng









yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

Em không là mưa, ta không là nắng

Em không là mưa, ta không là nắng
Chỉ vì đời chia cách một dòng sông
Ta bờ tây, em ở bên bờ đông
Nên mộng ước sẽ bắt cầu Ô Thước

Có những chiều ta nhìn qua con nước
Thấy tràn về những nỗi nhớ khôn nguôi
Hồn ta đây đôi lúc dạo bên người
Nhưng vẫn thấy cô đơn và buồn bã

Ta vẫn chờ đây, chờ trong nghiệt ngã
Một ngày mai trong ánh nắng tươi hồng
Chiếc thuyền tình đã xuôi hết một dòng
Sẽ dừng lại đưa ta qua bên ấy

Cũng là ngày chứng minh cho em thấy
Ta không là nắng, em cũng chẳng phải là mưa



 
TA LÀ...
 
Ta người khách lạ ngày xưa
Bến mơ dừng lại trời vừa sang thu
Em sang ngang nẻo xa mù
Con thuyền phiêu bạt điệu ru đâu còn
Nửa đời tìm dấu chân son
Sương rơi trên tóc, mắt mòn xa xăm
 
 
ngng
 

Lỡ rồi chuyến hẹn trăm năm
Đò tình không ghé bến thăm đợi chờ
Em đi từ bấy đến giờ
Tình Thu thay lá - Anh ngơ ngẩn sầu
Trăng ngon lẩn khuất ngàn dâu
Anh buồn đứng giữa giang đầu trông theo
Gió đưa Trăng lướt sườn đèo
Lên đỉnh núi cấm cheo leo không người
Gió dấu Trăng tận một nơi
Anh phải Thạch Sanh đến dời hang sâu
Đem nàng cô chúa về mau
Để Trăng non sáng vọng lầu Nguyệt hoa

Yên

yen_99
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-29 10:54:39yen_99888>
 
 LẠNH LÙNG
 
Tôi muốn thơ tôi cạn nỗi lòng
Để tìm tri kỉ giữa chờ mong
Người qua bước vội hồn lơ đễnh
Thôi đành một kiếp những hoài mong


Đừng trách người đi quá hững hờ
Có còn ở lại vẫn là mơ
Vì anh lỡ kiếp làm thi sĩ
Anh viết vào thơ những chữ “ngờ”


Ghé thăm bạn 1 tý. Chúc bạn cuối tuần gặp được người “mơ”. Hi hi.


Cảm ơn thbg!


Không ai giải thích được chữ ngờ
Mới vui tương ngộ bỗng bơ vơ
Đã mang lấy nghiệp làm thi sĩ
Chỉ biết yêu thương với mộng mơ
 
ngng



Trăng non lẩn vào mây mờ
Trêu chàng thi sĩ lơ ngơ ngắm nhìn
Trăng non e thẹn ẩn mình
Nấp vào mây xám chinh vinh nửa buồn
Còn nửa Trăng mỉm cười luôn
Trêu chàng thi sĩ lòng buồn vu vơ
Chàng nhìn trăng khuất đợi chờ
Mong Trăng về với vần thơ tự tình
Trăng nghiêng dáng ngọc xinh xinh
Lặn dòng mây bạc quyên sinh mất rồi
Thi sĩ khóc than bồi hồi
Trăng ơi Trăng hỡi biệt nơi vĩnh hằng
Trăng lẻn về đêm ngày Rằm
Tròn xinh cười mộng trêu thầm trong mơ
Thi sĩ tỉnh giấc mộng hờ
Trăng non trốn mất vào thơ trêu chàng

Yên

( Trêu chàng 1 chút nhé chàng* --- Mà "chàng" là ai vậy chàng? Hic...Chàng là mây là gió là trời đất thơ ca bạt ngàn. Cháu viết tào lao cho vui , xin đừng chưởi mắng cháu tội nghiệp lắm nha ! Cháu chỉ giỡn với chú của cháu là Tinhkhngbiengioi í à ! Ka ka kà)

yen_99
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: yen_99888

 
 LẠNH LÙNG
 
Tôi muốn thơ tôi cạn nỗi lòng
Để tìm tri kỉ giữa chờ mong
Người qua bước vội hồn lơ đễnh
Thôi đành một kiếp những hoài mong


Đừng trách người đi quá hững hờ
Có còn ở lại vẫn là mơ
Vì anh lỡ kiếp làm thi sĩ
Anh viết vào thơ những chữ “ngờ”


Ghé thăm bạn 1 tý. Chúc bạn cuối tuần gặp được người “mơ”. Hi hi.


Cảm ơn thbg!


Không ai giải thích được chữ ngờ
Mới vui tương ngộ bỗng bơ vơ
Đã mang lấy nghiệp làm thi sĩ
Chỉ biết yêu thương với mộng mơ
 
ngng



Trăng non lẩn vào mây mờ
Trêu chàng thi sĩ lơ ngơ ngắm nhìn
Trăng non e thẹn ẩn mình
Nấp vào mây xám chinh vinh nửa buồn
Còn nửa Trăng mỉm cười luôn
Trêu chàng thi sĩ lòng buồn vu vơ
Chàng nhìn trăng khuất đợi chờ
Mong Trăng về với vần thơ tự tình
Trăng nghiêng dáng ngọc xinh xinh
Lặn dòng mây bạc quyên sinh mất rồi
Thi sĩ khóc than bồi hồi
Trăng ơi Trăng hỡi biệt nơi vĩnh hằng
Trăng lẻn về đêm ngày Rằm
Tròn xinh cười mộng trêu thầm trong mơ
Thi sĩ tỉnh giấc mộng hờ
Trăng non trốn mất vào thơ trêu chàng

Yên

( Trêu chàng 1 chút nhé chàng* --- Mà "chàng" là ai vậy chàng? Hic...Chàng là mây là gió là trời đất thơ ca bạt ngàn. Cháu viết tào lao cho vui , xin đừng chưởi mắng cháu tội nghiệp lắm nha ! )

Ai lại giận khách thơ?Phải cảm ơn bạn mới đúng chứ!
(ngng)
 
YÊU TRĂNG
 
Ta chàng thi sĩ yêu trăng
Cung Nga đã ghé bến Hằng đã chơi
Thị phi mặc kệ cuộc đời
Khổ đau gởi lại bên trời lãng quên
 
ngng
 
 
 
 
 


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
YÊU TRĂNG
 
Ta chàng thi sĩ yêu trăng
Cung Nga đã ghé bến Hằng đã chơi
Thị phi mặc kệ cuộc đời
Khổ đau gởi lại bên trời lãng quên
 
ngng


Bác đi chưa hết hàng ngang
làm sao đi tới cung trăng chơi Hằng
Nghe bác khoe mà cháu đau cẳng
Vì lo Ngọc Đế pằng pằng què chân

langyen

(Bác nguyenngoat này nổ dữ à nha !)
langyen
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-29 11:52:34langyen>
Thu cúc
 
Khép nụ - thu về - cúc mở ra
Mong manh cánh trắng ánh như ngà
Mây trao áo biếc phong hương nhuỵ
Nắng gửi khăn vàng  lộng sắc hoa
Trước ngõ ty – gôn nghiêng đợi khách
Bên thềm bạch cúc ngước trông ta
Trà ngâu ướp sẵn  đang chờ bạn
Rót chén tâm tình nâng khúc ca
 
Thanh Thanh Khiết
27.8.2010



@ Thơ Khiết Thanh Thanh trang nhã thanh thoát quá ! Tiểu tiểu đệ xin hoạ cùng góp vui ạ !


VỀ VỚI PHỐ HOA

Trở về phố núi ngẩn người ra
Hồng, cúc, huệ, lan dưới nắng ngà
Muôn sắc hoa màu vương cánh nhuỵ
Chiều mang sương trắng rửa cành hoa
Dã quỳ nở rộ vui chào khách
Khóm cúc vàng mơ tươi đón ta
Rượu cần cô chủ rót mời bạn
Cùng nhau uống cạn tình thi ca

HRPT


Thơ Khiết luôn luôn thanh
Thánh thoát trời trong xanh
Không chữ ý nào tục
Vạn vật đều trong lành
Đọc thơ Khiết kiêu hãnh
Mắt người mát - không tanh
langyen
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: langyen

YÊU TRĂNG
 
Ta chàng thi sĩ yêu trăng
Cung Nga đã ghé bến Hằng đã chơi
Thị phi mặc kệ cuộc đời
Khổ đau gởi lại bên trời lãng quên
 
ngng


Bác đi chưa hết hàng ngang
làm sao đi tới cung trăng chơi Hằng
Nghe bác khoe mà cháu đau cẳng
Vì lo Ngọc Đế pằng pằng què chân

langyen

(Bác nguyenngoat này nổ dữ à nha !)


BẢN LĨNH
 
Không trách ai kia có nặng lời
Khen chê mặc kệ tiếng người đời
Tâm hồn phiêu lãng thơ bay bổng
Khỏi vướng bụi trần,hồn thảnh thơi
 
ngng
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-31 01:41:14nguyenngoat>
HAI MƯƠI NĂM
 
Hai mươi năm gặp lại
 Sương đã rơi trên mái tóc người xưa
Mắt nhìn nhau nén những giọt lệ thừa
Đừng khóc nữa chi em làm mềm lòng lãng tử
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
TỰ VẤN
 
Cứ hỏi lòng mình sao vẩn vơ
Người xưa đã khuất cõi xa mờ
Chiếc cầu tri kỉ giờ gãy nhịp
Mà giữ bóng hình mãi trong thơ
 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nguyenngoat

CHẠNH LÒNG
 
Có những lúc tưởng chừng như quên hết
Người lại về trong hồi ức xa xăm
Ta cứ tưởng tình xưa trong hồi kết
Em lại về trong nỗi nhớ ngàn năm
 


 
Ngậm Ngùi
 
Có nỗi nhớ lời thơ không thể viết
Gắng  xếp vần sao cứ mãi ngổn ngang
Có ai hiểu khi sầu vương mắt biếc
Là hồn tan theo giọt nắng thu vàng
 
C Pham
 

Cho C Pham được lần đầu ghé thăm anh nguyenngoat!! Chúc anh vui!! [:)]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: C Pham

Trích đoạn: nguyenngoat

CHẠNH LÒNG
 
Có những lúc tưởng chừng như quên hết
Người lại về trong hồi ức xa xăm
Ta cứ tưởng tình xưa trong hồi kết
Em lại về trong nỗi nhớ ngàn năm
 



Ngậm Ngùi
 
Có nỗi nhớ lời thơ không thể viết
Gắng  xếp vần sao cứ mãi ngổn ngang
Có ai hiểu khi sầu vương mắt biếc
Là hồn tan theo giọt nắng thu vàng
 
C Pham
 

Cho C Pham được lần đầu ghé thăm anh nguyenngoat!! Chúc anh vui!! [:)]
 
 
 Cảm ơn em đã ghé thăm anh cùng bài thơ gây cho anh nhiều xúc cảm!
 
NUỐI TIẾC
 
Em bỗng về trong tất cả ngỡ ngàng
Yêu thương cũ cũng vội vàng thức dậy
Anh lại thấy giữa dòng đời xuôi chảy
Có mùa thu rực rỡ ánh nắng vàng
 
ngng
 
 
 
 
 
 
      c

yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
ANH ĐÃ BIẾT
 
Anh đã biết dòng sông ra biển cả
Bỏ sau lưng những bến hẹn bờ thề
Con thuyền xưa trên dòng nước chiều quê
Cô độc quá !Xuôi nẻo về kỉ niệm
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
CỐ NHÂN TRỞ LẠI
 
Người trở lại trong nét buồn dĩ vãng
Mắt trũng sầu in bóng dáng xa xăm
Ta bỗng thấy áng mây tình lãng đãng
Bay về đây... thu héo mộng trăm năm
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-03 17:13:45ngocduythanh>
HAI MƯƠI NĂM

Hai mươi năm gặp lại

Sương đã rơi trên mái tóc người xưa

Mắt nhìn nhau nén những giọt lệ thừa

Đừng khóc nữa chi em làm mềm lòng lãng tử
                                                       nguyenngoat
 
Hai mươi năm gặp lại
Những ngỡ ngàng trong đôi mắt người xưa
Người xa xăm… lòng quặn thắt khôn vừa
Ta không khóc… nhưng tim ta tràng nước mắt!
                                                      ngocduythanh


CỐ NHÂN TRỞ LẠI

Người trở lại trong nét buồn dĩ vãng
Mắt trũng sầu in bóng dáng xa xăm
Ta bỗng thấy áng mây tình lãng
đãng
Bay về đây... thu héo mộng trăm năm

                                                      nguyenngoat 

Ta luôn thấy dáng thu gầy năm ấy
Mắt xa xăm ngày tiển biệt còn đây
Em về chưa, cố nhân tìm đâu thấy!
Lần em đi là tiển biệt thu sầu…
                                     ngocduythanh
Ngọc Duy Thanh
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: ngocduythanh

HAI MƯƠI NĂM

Hai mươi năm gặp lại

Sương đã rơi trên mái tóc người xưa

Mắt nhìn nhau nén những giọt lệ thừa

Đừng khóc nữa chi em làm mềm lòng lãng tử
                                                       nguyenngoat
 
Hai mươi năm gặp lại
Những ngỡ ngàng trong đôi mắt người xưa
Người xa xăm… lòng quặn thắt khôn vừa
Ta không khóc… nhưng tim ta tràng nước mắt!
                                                      ngocduythanh


CỐ NHÂN TRỞ LẠI

Người trở lại trong nét buồn dĩ vãng
Mắt trũng sầu in bóng dáng xa xăm
Ta bỗng thấy áng mây tình lãng
đãng
Bay về đây... thu héo mộng trăm năm

                                                      nguyenngoat 

Ta luôn thấy dáng thu gầy năm ấy
Mắt xa xăm ngày tiển biệt còn đây
Em về chưa, cố nhân tìm đâu thấy!
Lần em đi là tiển biệt thu sầu…
                                     ngocduythanh

 
 
Em sẽ về khi trời hết mưa ngâu
Nhìn cây lá úa sầu thương dĩ vãng
Mùa thu đi để cho lòng trong sáng
Cõi tâm linh vọng mãi tiếng kinh cầu
 
ngng
 
 
 

yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
NGƯỜI LẠI RA ĐI
 
Không dừng chân bên quán trọ ven đường
Người vội vã mang yêu thương đi tiếp
Tôi đứng lại trông cầu xưa lỡ nhịp
Mắt dõi trông một bóng dáng xa dần
 
Chiều nơi đây lá rụng phủ đầy sân
Hay thu chết một phần trong bỡ ngỡ
Tôi viết tiếp một bài thơ dang dỡ
Để cho lòng vơi nhớ một người đi
 
 
 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nguyenngoat

NGƯỜI LẠI RA ĐI
 
Không dừng chân bên quán trọ ven đường
Người vội vã mang yêu thương đi tiếp
Tôi đứng lại trông cầu xưa lỡ nhịp
Mắt dõi trông một bóng dáng xa dần
 
Chiều nơi đây lá rụng phủ đầy sân
Hay thu chết một phần trong bỡ ngỡ
Tôi viết tiếp một bài thơ dang dỡ
Để cho lòng vơi nhớ một người đi
 
 nguyenngoat

 
TA ĐÀNH QUÊN
 
Từ nay đành biệt bóng người đi
Xóa hết trong tim… mộng ước gì
Kể như chẳn có gì đáng nhớ
Như chưa biết em… chưa ước mơ!
 
Từ nay ta không nhớ mùa thu
Không bước lom khom đếm lá vàng
Không nghe trong gió thu xào xạt
Không thấy em cười dáng thu xưa!
 
ngocduythanh

 

Ngọc Duy Thanh
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: ngocduythanh

Trích đoạn: nguyenngoat

NGƯỜI LẠI RA ĐI
 
Không dừng chân bên quán trọ ven đường
Người vội vã mang yêu thương đi tiếp
Tôi đứng lại trông cầu xưa lỡ nhịp
Mắt dõi trông một bóng dáng xa dần
 
Chiều nơi đây lá rụng phủ đầy sân
Hay thu chết một phần trong bỡ ngỡ
Tôi viết tiếp một bài thơ dang dỡ
Để cho lòng vơi nhớ một người đi
 
 nguyenngoat


TA ĐÀNH QUÊN
 
Từ nay đành biệt bóng người đi
Xóa hết trong tim… mộng ước gì
Kể như chẳn có gì đáng nhớ
Như chưa biết em… chưa ước mơ!
 
Từ nay ta không nhớ mùa thu
Không bước lom khom đếm lá vàng
Không nghe trong gió thu xào xạt
Không thấy em cười dáng thu xưa!
 
ngocduythanh

 


 
 
DẶN LÒNG
 
Ta cố dặn lòng hãy đành quên
Nhưng sao kỉ niệm mãi cháy lên
Lửa tình âm ỉ chưa tàn lụi
Em vẫn đi về  giữa trái tim
 
 
ngng
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0