ĐÔI MẮT BUỒN PHỐ NÚI
(Thương tặng đệ tử)
Em mang đôi mắt kính sương mù
Gợi mùa thu đi hoang nơi cao nguyên tĩnh lặng
Nếu trăng về một đêm nơi rừng vắng
Hãy cho mây tình tự những lời ru
Anh mải miết tìm em nơi rừng Xà Nu
Dáng cao vút như thông buồn Đà Lạt
Vẳng trong đêm bản tình ca suối hát
Lại thương nhiều vùng đất lạ Tây Nguyên
Em bây giờ cái tên vẫn trinh nguyên
Vẫn thật buồn mang suối nguồn lãng mạn
Mưa phố núi vẫn còn nguyên bóng dáng
Đất đỏ bây giờ có còn lấm gót chân son
Thu KonTum lại nhớ nắng Sài Gòn
Kỉ niệm hoa niên của một thời trung học
nguyenngoat 24-8-2012
* Cám ơn chân tình của sư phụ
Mù u
Kỷ niệm nào còn mãi trong nhau
Từng mùa thu lặng lẽ qua đầu.
Xa vạn nẻo trái tim vẫn hát
Người ru người - nắng đợi mưa ngâu.
Càng xa cách men nồng dậy thắm,
Cũ nét tình chữ nghĩa bền lâu .
Lời thầy dạy trước sau vẫn nhớ,
Áo mặc em ơi chớ qua đầu !
Ngày lấy chồng em mang theo hồi môn,
Chồng thư anh ủ sương mù Đà Lạt...
Hát ru con bằng câu xưa anh hát...
Ý tứ nồng nàn vọng mãi ngàn sau.
À ơi , nỗi nhớ về đâu ?
Đêm trăng tĩnh lặng -dàu dàu lời ru.
Cũ chưa chiếc áo mùa thu ?
Đông chưa qua ngõ- mù u rã hồn .
Ai đem xác bướm đi chôn ?
mưa phố núi 24-8-2012