📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Nhớ về giọt nắng mùa thu

2.118 trả lời, 183.613 lượt xem — Trang 46 / 71
Trích đoạn: nguyenngoat

MAI MƯA ĐI RỒI
 
Mai mưa đi rồi
Cầu vồng tan theo nỗi nhớ
Một thời sách vở
Hoa công chúa tím buồn
 Em ngày xưa trung học
Giờ phù du viễn xứ
       Nhớ gót chân son cô lữ lối đi về
 


MƯA QUA NỖI NHỚ

Bao xót xa một cuộc tình dang dở
Để vương mang nỗi nhớ một đời
Những giọt buồn lặng lẽ buôn rơi
Nghe se lạnh một vùng trời hoang vắng

Phải ngày xưa mình đừng hò hẹn
Để bây giờ khỏi cay đắng tủi buồn
Xa em rồi anh mất cả mùa xuân
Nhìn chớp biển mưa nguồn lòng chạnh nhớ

Thôi ! kiếp này mình không nên duyên nợ
Nguyện kiếp sau không để lỡ chuyến tàu
Để ân tình không qua khúc buồn đau
Không còn những cơn mưa qua nỗi nhớ.

Nghinh Nguyên
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-31 03:59:10nguyenngoat>
Trích đoạn: nghinhnguyen

Trích đoạn: nguyenngoat

MAI MƯA ĐI RỒI
 
Mai mưa đi rồi
Cầu vồng tan theo nỗi nhớ
Một thời sách vở
Hoa công chúa tím buồn
 Em ngày xưa trung học
Giờ phù du viễn xứ
       Nhớ gót chân son cô lữ lối đi về
 


MƯA QUA NỖI NHỚ

Bao xót xa một cuộc tình dang dở
Để vương mang nỗi nhớ một đời
Những giọt buồn lặng lẽ buôn rơi
Nghe se lạnh một vùng trời hoang vắng

Phải ngày xưa mình đừng hò hẹn
Để bây giờ khỏi cay đắng tủi buồn
Xa em rồi anh mất cả mùa xuân
Nhìn chớp biển mưa nguồn lòng chạnh nhớ

Thôi ! kiếp này mình không nên duyên nợ
Nguyện kiếp sau không để lỡ chuyến tàu
Để ân tình không qua khúc buồn đau
Không còn những cơn mưa qua nỗi nhớ.

Nghinh Nguyên


MƯA VĨNH HẰNG
 
Qua nỗi nhớ những cơn mưa vĩnh viễn
Những giọt buồn lưu luyến mãi thơ anh
Dù giờ đây bao mộng đẹp không thành
Anh  vẫn mãi để dành như báu vật
 
Mưa em xưa trên đỉnh sầu chất ngất
Lạnh hồn người tê tái cả tim đau
Em vĩnh hằng trong nhau không mất
Đến bây  giờ và cho đến ngàn sau
 
Mưa lại đến rồi đi như gió thổi
Sóng tình dâng cho biển nổi phong ba
Anh bơ vơ như cánh nhạn chiều sa
Đôi cánh ướt tìm trời hoang trú ngụ
 
Không thề hẹn và không còn tin tưởng
Những cơn mưa đã bận vướng kiếp người
Em hoá thân thành cầu vồng buổi sớm
Để hồn ta còn màu sắc xuân tươi
 

yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
TRĂN TRỞ
 
Biết đời ngã bóng hoàng hôn
Mà sao đày đoạ cho hồn thương đau
Cuộc đời bãi biển nương dâu
Tử quy sinh kí biết đâu mà lường
 
Trần ai biết mấy ai thương
Cùng chung một hướng một đường dửng dưng
Thơ anh nước mắt lưng chừng
Thơ tôi tiếng nấc ngập ngừng trời đêm 
 
NguyenNgoat
 
HỒI ỨC
Cái đêm cha mẹ giao hòa
Ông bà sung-sướng ta là đặc-công
Đoàn ta chiến-sỹ tinh-trùng
Bò  vô bụng mẹ tấn-công noãn-sào
 
Quân ta tiến tới ào-ào
Tất cả chết hết... đứa nào còn đâu !
Ta thành người hùng đứng đầu
Lập nên đế-quốc trong bầu tử-cung
 
Cõi lành êm tựa như nhung
Đôi đêm cũng thấy đất bằng can qua
Thì ra cũng tại ông già
Đêm hay ngó-ngoáy để ta bồng bềnh...
 
Dăm sáu tháng trước ngày sinh
Đời ta mới thực an-bình nằm yên
Đợi ngày mẹ ta lâm-bồn
Ta người tròn-trịa chui luôn ra ngoài
 
Nhìn đời  chẳng thấy gì vui
Khóc lên ba tiếng chào đời oa-oa
Cảm thương cuộc sống những là
Tham, sân, si , hận ... sao ta vào đời !

RĐinh

 
 
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
      CẢM ƠN...
 
Cảm ơn em! Cảm ơn đời
Cảm ơn tất cả mọi người bên tôi
Nụ cười đã trọn vành môi
Trái yêu giờ đã chín rồi trong tim
 
 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nguyenngoat

      CẢM ƠN...
 
Cảm ơn em! Cảm ơn đời
Cảm ơn tất cả mọi người bên tôi
Nụ cười đã trọn vành môi
Trái yêu giờ đã chín rồi trong tim
 
 


Tạ ơn đời - cảm ơn em
Cho tôi năm tháng êm đềm mộng mơ
Cho tôi tìm gặp tứ thơ
Đi vào huyễn mộng qua bờ ảo hư

Nghinh Nguyên
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
Chân như

Huyền dịu tình nâng , ai biết chăng ?
Nữa đời khép mộng - giấc thi nhân.
Tĩnh tâm chấp bút hồn bay bỗng
Mộng vỗ đời vui - thỏa kiếp tằm.

Mpn



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-27 16:17:01nghinhnguyen>
Trích đoạn: mưa phố núi

Chân như

Huyền dịu tình nâng , ai biết chăng ?
Nữa đời khép mộng - giấc thi nhân.
Tĩnh tâm chấp bút hồn bay bỗng
Mộng vỗ đời vui - thỏa kiếp tằm.

Mpn



Mến chào Mpn !
Đã nhiều lần đọc thơ Mpn
nay có dịp được làm quen

HƯƠNG - VỊ

Hương thơ vị tình ngây ngất say
Bốn mùa ươm mộng sắc hương ngây
Dư vị đượm nồng tình tri kỷ
Mơ màng thoang thoảng gió hương bay.

Nghinh Nguyên
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: mưa phố núi

Chân như

Huyền dịu tình nâng , ai biết chăng ?
Nữa đời khép mộng - giấc thi nhân.
Tĩnh tâm chấp bút hồn bay bỗng
Mộng vỗ đời vui - thỏa kiếp tằm.

Mpn


 
                     TRI KỈ
 
  Không phải trăm năm chẳng sắt cầm
  Mến nhau chỉ bởi một chữ tâm
  Câu thơ nối nhịp tình muôn hướng
   Yêu đời vì tri kỉ tri âm
 
ngng
 
 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
HOÀI NIỆM XA XĂM
                                     (Thương tặng anh Trung)
 
Trở về với kỉ niệm xưa
Gặp em trong mộng để vừa nhớ nhung
Em giờ đâu hỡi Mỹ Dung
Để bao xa cách nghìn trùng trong nhau
 
Tóc anh năm tháng chuyển màu
Ưu tư theo dấu tình sầu năm xưa
Luyến thương biết mấy cho vừa
Trọn đời nhớ mối tình xưa hẹn thề
 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
                           ĐÔI MẮT NGƯỜI XƯA
 
Lệ đã khô vì đời không khóc nữa
Cảm xúc tàn trong màn lạnh tim côi
Giữa đau đớn tưởng chừng như máu ứa
Em bây giờ đã chết thật trong tôi
 
Những ngôn từ cuồng điên gieo bão tố
Vì một thời em đày đoạ tình tôi
Thôi đã hết xin một lần phi lộ
 Còn trong tim in đậm dấu son môi
 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
Sư phụ đang oán ai mà dòng thơ não nùng thế ? Chút quà mọn tặng sư phụ đây này...và nhớ cho mưa biết ý kiến với nhé !



https://www.box.com/s/grhzpcnjlubise0ophh6


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: mưa phố núi

Sư phụ đang oán ai mà dòng thơ não nùng thế ? Chút quà mọn tặng sư phụ đây này...và nhớ cho mưa biết ý kiến với nhé !



 
Cảm ơn món quà đầy ý nghĩa của đệ tử
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: nguyenngoat

                           ĐÔI MẮT NGƯỜI XƯA
 
Lệ đã khô vì đời không khóc nữa
Cảm xúc tàn trong màn lạnh tim côi
Giữa đau đớn tưởng chừng như máu ứa
Em bây giờ đã chết thật trong tôi
 
Những ngôn từ cuồng điên gieo bão tố
Vì một thời em đày đoạ tình tôi
Thôi đã hết xin một lần phi lộ
 Còn trong tim in đậm dấu son môi
 


MẮT EM

Tim tôi là cánh chim hoang
Mắt em là cả trời ngàn mây bay
Mắt em là ánh gtra8ng đầy
Là bao mộng đẹp đắm say đợi chờ
Là nghìn cung nhạc tứ thơ
Tim tôi mõi cánh bên bờ mắt em

Nghinh Nguyên
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-21 10:57:30nguyenngoat>
Trích đoạn: nghinhnguyen

Trích đoạn: nguyenngoat

                           ĐÔI MẮT NGƯỜI XƯA
 
Lệ đã khô vì đời không khóc nữa
Cảm xúc tàn trong màn lạnh tim côi
Giữa đau đớn tưởng chừng như máu ứa
Em bây giờ đã chết thật trong tôi
 
Những ngôn từ cuồng điên gieo bão tố
Vì một thời em đày đoạ tình tôi
Thôi đã hết xin một lần phi lộ
 Còn trong tim in đậm dấu son môi
 


MẮT EM

Tim tôi là cánh chim hoang
Mắt em là cả trời ngàn mây bay
Mắt em là ánh gtra8ng đầy
Là bao mộng đẹp đắm say đợi chờ
Là nghìn cung nhạc tứ thơ
Tim tôi mõi cánh bên bờ mắt em

Nghinh Nguyên



Mắt em là màn biển đêm
Gieo bao bãotố nhũng mềm thơ tôi
Mắt em sa mạc xa xôi
Lữ hành đêm lạnh đơn côi lối về
Mắt em cõi ảo chốn mê
Trang thơ  hoang tưởng ngược về thời gian





 

yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
Chào anh Nguyễn Ngoạt

Những ngày qua, Hiền Nhân rất xúc động vì nhận được lời cảm thông chia sẻ của anh, Ngọc Ly Kim, Trương Nguyễn, Thu Nga .v...
HN rất trân trọng và gởi đến anh bài thơ đối đáp giữa HN cùng anh Trương Nguyễn

Trương Nguyễn

anh đọc được hàn cảnh em lúc nầy,hãy bình tâm và làm nhiều bài thơ hay nữa...

TẬN CÙNG NỖI ĐAU

Trong nỗi đau tận cùng

Kẻ làm thơ giấu đi trái tim mình

Giữa thế nhân điệp trùng thiện – ác

Loài cỏ hoang vô hồn

Cô đơn chập chùng trong hoang mạc



Khóc tiếng trẻ thơ

Hát vu vơ trên đỉnh trời băng giá

Lời than van mệt nhoài khó nhọc

Những ngôi sao

Chưa bao giờ được mọc



Nơi thăm thẳm đời người

Áng mây chiều bồng bềnh

Âp ủ niềm đau với ngàn lời tâm sự

Chôn chặt tận đáy lòng

Gởi về nơi xa vắng



Trong tận cùng nỗi đau

Kẻ làm thơ bị biến thành “Người Hành Khất”

Vì những nỗi buồn vượt ra ngoài ngôn ngữ

Ôm một trời yêu thương

Mà đói khát lạnh lùng .


Chân tình khó phai

Lòng em trĩu nặng một núi sầu,
Nghe bi thương gậm nhấm thấu tim gan,
Giữa điệp trùng thiện ác cỏi nhân gian,
Anh soi đường như ánh sao bắt đẩu
Không gót chân lưu dấu,
Trong hoang mạc chập chùng
Sao có tiếng hát cô đơn
Trên đỉnh trời băng giá
Trong sâu thẳm tận cùng mỗi đời người
Miên man chứa bao nỗi niềm tâm sự
Lúc muốn dấu kín tận đáy lòng
Lúc cần có người cảm thông chia sẽ
Em hiện mang nỗi buồn mất mẹ
Ơn sinh thành trọn kiếp khó lãng quên
Công Mẹ cha như trời biển chưa đáp đền
Âm dương cách trở-nghìn thu vĩnh biệt
Tràn ngập hồn em một trời luyến tiếc
Có lúc vượt ngoài ngôn ngữ của thi ca
Cám ơn Trương Nguyễn như người anh cả
Tặng em bài thơ tình nghĩa thiết tha,
Khác kẻ tiểu nhân cậy quyền vu khống,
Hoặc chớp thời cơ " Mượn gió bẻ măng" ( câu thành ngữ)
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-26 02:42:27nguyenngoat>
Trích đoạn: Nguyễn Hiền Nhân

Chào anh Nguyễn Ngoạt

Những ngày qua, Hiền Nhân rất xúc động vì nhận được lời cảm thông chia sẻ của anh, Ngọc Ly Kim, Trương Nguyễn, Thu Nga .v...
HN rất trân trọng và gởi đến anh bài thơ đối đáp giữa HN cùng anh Trương Nguyễn

Trương Nguyễn

anh đọc được hàn cảnh em lúc nầy,hãy bình tâm và làm nhiều bài thơ hay nữa...

TẬN CÙNG NỖI ĐAU

Trong nỗi đau tận cùng

Kẻ làm thơ giấu đi trái tim mình

Giữa thế nhân điệp trùng thiện – ác

Loài cỏ hoang vô hồn

Cô đơn chập chùng trong hoang mạc



Khóc tiếng trẻ thơ

Hát vu vơ trên đỉnh trời băng giá

Lời than van mệt nhoài khó nhọc

Những ngôi sao

Chưa bao giờ được mọc



Nơi thăm thẳm đời người

Áng mây chiều bồng bềnh

Âp ủ niềm đau với ngàn lời tâm sự

Chôn chặt tận đáy lòng

Gởi về nơi xa vắng



Trong tận cùng nỗi đau

Kẻ làm thơ bị biến thành “Người Hành Khất”

Vì những nỗi buồn vượt ra ngoài ngôn ngữ

Ôm một trời yêu thương

Mà đói khát lạnh lùng .


Chân tình khó phai

Lòng em trĩu nặng một núi sầu,
Nghe bi thương gậm nhấm thấu tim gan,
Giữa điệp trùng thiện ác cỏi nhân gian,
Anh soi đường như ánh sao bắt đẩu
Không gót chân lưu dấu,
Trong hoang mạc chập chùng
Sao có tiếng hát cô đơn
Trên đỉnh trời băng giá
Trong sâu thẳm tận cùng mỗi đời người
Miên man chứa bao nỗi niềm tâm sự
Lúc muốn dấu kín tận đáy lòng
Lúc cần có người cảm thông chia sẽ
Em hiện mang nỗi buồn mất mẹ
Ơn sinh thành trọn kiếp khó lãng quên
Công Mẹ cha như trời biển chưa đáp đền
Âm dương cách trở-nghìn thu vĩnh biệt
Tràn ngập hồn em một trời luyến tiếc
Có lúc vượt ngoài ngôn ngữ của thi ca
Cám ơn Trương Nguyễn như người anh cả
Tặng em bài thơ tình nghĩa thiết tha,
Khác kẻ tiểu nhân cậy quyền vu khống,
Hoặc chớp thời cơ " Mượn gió bẻ măng" ( câu thành ngữ)
Hmhiennhan



   TỰ TIN
 
Trong "nỗi đau" của "tận cùng" bản thể
Ta chỉ làm nô lệ của thi ca
Mặc thói đời đàm tiếu,gièm pha
Ta đứng vững như thông ngàn trước gió
 






 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: nguyenngoat

Trích đoạn: Nguyễn Hiền Nhân

Chào anh Nguyễn Ngoạt

Những ngày qua, Hiền Nhân rất xúc động vì nhận được lời cảm thông chia sẻ của anh, Ngọc Ly Kim, Trương Nguyễn, Thu Nga .v...
HN rất trân trọng và gởi đến anh bài thơ đối đáp giữa HN cùng anh Trương Nguyễn

Trương Nguyễn

anh đọc được hoàn cảnh em lúc nầy,hãy bình tâm và làm nhiều bài thơ hay nữa...

TẬN CÙNG NỖI ĐAU

Trong nỗi đau tận cùng

Kẻ làm thơ giấu đi trái tim mình

Giữa thế nhân điệp trùng thiện – ác

Loài cỏ hoang vô hồn

Cô đơn chập chùng trong hoang mạc



Khóc tiếng trẻ thơ

Hát vu vơ trên đỉnh trời băng giá

Lời than van mệt nhoài khó nhọc

Những ngôi sao

Chưa bao giờ được mọc



Nơi thăm thẳm đời người

Áng mây chiều bồng bềnh

Âp ủ niềm đau với ngàn lời tâm sự

Chôn chặt tận đáy lòng

Gởi về nơi xa vắng



Trong tận cùng nỗi đau

Kẻ làm thơ bị biến thành “Người Hành Khất”

Vì những nỗi buồn vượt ra ngoài ngôn ngữ

Ôm một trời yêu thương

Mà đói khát lạnh lùng .


Chân tình khó phai

Lòng em trĩu nặng một núi sầu,
Nghe bi thương gậm nhấm thấu tim gan,
Giữa điệp trùng thiện ác cỏi nhân gian,
Anh soi đường như ánh sao bắt đẩu
Không gót chân lưu dấu,
Trong hoang mạc chập chùng
Sao có tiếng hát cô đơn
Trên đỉnh trời băng giá
Trong sâu thẳm tận cùng mỗi đời người
Miên man chứa bao nỗi niềm tâm sự
Lúc muốn dấu kín tận đáy lòng
Lúc cần có người cảm thông chia sẽ
Em hiện mang nỗi buồn mất mẹ
Ơn sinh thành trọn kiếp khó lãng quên
Công Mẹ cha như trời biển chưa đáp đền
Âm dương cách trở-nghìn thu vĩnh biệt
Tràn ngập hồn em một trời luyến tiếc
Có lúc vượt ngoài ngôn ngữ của thi ca
Cám ơn Trương Nguyễn như người anh cả
Tặng em bài thơ tình nghĩa thiết tha,
Khác kẻ tiểu nhân cậy quyền vu khống,
Hoặc chớp thời cơ " Mượn gió bẻ măng" ( câu thành ngữ)
Hmhiennhan



   TỰ TIN
 
Trong "nỗi đau" của "tận cùng" bản thể
Ta chỉ làm nô lệ của thi ca
Mặc thói đời đàm tiếu,gièm pha
Ta đứng vững như thông ngàn trước gió
 






 

TỰ TIN

Trong "nỗi đau" của "tận cùng" bản thể
Ta chỉ làm nô lệ của thi ca
Mặc thói đời đàm tiếu,gièm pha
Ta đứng vững như thông ngàn trước gió


"Trong nỗi đau của tận cùng bản thể"
Mới thấu rỏ tấm lòng hào sảng, vị tha
Tình nhân loại cũng thấm sâu cội rễ,
Giúp những tâm hồn công chính thăng hoa
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
LỠ NHỊP CẦU MƠ
                          ( Cho một cõi tình trên mạng ảo)
 
Cầu mơ đã lỡ nhịp rồi
Yếm bay huyền sử tình tôi một thời
Đêm chơi vơi
 Lay động một nỗi niềm cổ tích
Mắt trông đời
 Lay lắt giấc chiêm bao
 
Người xưa xây mộng phương nào
Bàn tay phiếm nhớ còn trào lệ tương
Dòng sông Thương
Còn vấn vương hương kỉ niệm
Mây ủ lòng
Biển tím khóc từ ly
Sương giăng mái tóc xuân thì
Một miền hư ảo nhớ gì cố nhân?
 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-04 04:32:59nguyenngoat>
   TA CHỈ CÒN EM
 
Ta chỉ còn em
miền hoang mạc gợi nỗi đau cô độc
Cát mịt mùng bay gió thốc
Tay che mắt rát cõi đời
 
Ta chỉ còn em
Ngọn hải đăng soi vực thẳm xa khơi
Thuyền định hướng xa rời nơi yên thắm
Bão giông nổi lên cuộn trào nhịp sóng
Chút lạc quan còn lại tận cõi tim
 
Ta chỉ còn em
Biết cách gợi niềm tin xa thẳm
Biết cứu thuyền tình đang chìm đắm
Giữa bến bờ ảo vọng
 
Ta chỉ còn em
Ta chỉ yêu em
Nàng thơ song hành mãi mãi
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
   NGƯỜI ƠI! TA BIẾT
 
Ta biết lắm người buồn thương dĩ vãng
Tuổi hai mươi năm tháng đã trôi qua
Gót chân son đã lấm bụi đường xa
 Tuyết viễn xứ lạnh dáng ngà một thuở
 
Ta biết lắm chỉ còn là nỗi nhớ
Một dòng Thương vẫn bên lở bên bồi
Người gói tròn tuổi mộng thuở xa xôi
Thả xuôi theo một miền thương hoài niệm
 
Ta biết  người mắt tròn còn lúng liếng
Nơi Hội Lim đưa tiễn một người về
Và đã quên cầu dải yếm hẹn thề
Trang tình sử bây giờ đành khép lại
 
Trong tim ta dòng Thương còn chảy mãi
Nơi bình yên em ban tặng một thời
Làm hành trang cho đến trọn cuộc đời
Em đã quên riêng ta còn giữ lại
 
 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
 ĐỪNG SỢ NGÀY TẬN THẾ EM ƠI!
 
Đừng sợ ngày tận thế em ơi
Trái đất vẫn quay và vòng đời trọn lối
Mặt trời sẽ mọc sau đêm tối
Chim sẽ reo vang trong ánh nắng xuân về
 
Đừng sợ ngày tận thế em ơi
Khi tình yêu ta chưa trọn đời chung thuỷ
Trong câu chuyện của người Mai A đã kể
Anh vẫn không tin ngày tận thế em ơi!
 
Khi làn môi ta vẫn gắn chặt không rời
Nụ hôn bất tận trong tình yêu diễm tuyệt
Đó là hiện hữu của tình yêu bất diệt
Nên không có ngày tận thế đâu em!
 
   21.12.2012
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-10 11:55:17nutamxuan>
Anh Nguễnngoat ơi!Tôi đọc bài tìm câu thơ lạc..tôi nghĩ.


Thơ là mơ là thực là hồn.
Là thương là nhớ là buồn là vui
Dẫu là lạc điệu tí thôi
Thêm mắm thêm muối cho đời thêm vui
Bấy lâu lòng cứ ngậm ngùi
Sao trang thuquan vắng..người làm thơ
Ngày ngày tôi vẫn ước mơ
Diễn đàn thuquan đang chờ bạn yêu.
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: nutamxuan

Anh Nguễnngoat ơi!Tôi đọc bài tìm câu thơ lạc..tôi nghĩ.


Thơ là mơ là thực là hồn.
Là thương là nhớ là buồn là vui
Dẫu là lạc điệu tí thôi
Thêm mắm thêm muối cho đời thêm vui
Bấy lâu lòng cứ ngậm ngùi
Sao trang thuquan vắng..người làm tho
Đăng nhập để trả lời
0
Anh nguyengoat ơi chị Thái Anh đâu?
Để trang thuquan thấy tủi sầu !
Thơ tình chị trãi lòng thương nhớ..
Vắng! bâng khuâng như lỡ mối tình đầu

Anh nguyenngoat ơi.Chị Thái anh đâu?
Gọi chị ra mau để em hầu
Dẫu rằng thơ chẳng còn thơ nữa
Nhớ chị nhiều em chắp thành câu.
Đăng nhập để trả lời
0
THÂN PHẬN
 
Buồn gì em,tiếc gì tôi
Tiếng thương một kiếp đãi bôi ấy mà
Ga đời mấy chuyến tàu qua
Sông đời bao nhịp sóng va mạn thuyền
 
Cười khan đừng khóc tình duyên
Một lần lỡ nhịp cầu nguyền nát tan
Thử lòng gan sắt dạ vàng
Biết đời mắt biếc gian ngoan có thừa
 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
HỒI ỨC XA XĂM
 
Phượng vẫn thắm giữa bầu trời xanh thẳm
Em vẫn về trong chầm chậm thời gian
Ánh mắt ấy vẫn chứa chan sâu thẳm
Ta mất em trái ngọt chốn địa đàng
 
Thơ ngu ngơ tình cũng quá ngu ngơ
Thầm yêu nên đến bây giờ chưa nói
Để âm thầm trong dằn vặt vần thơ
Qua kỉ niệm thấy tim còn đau nhói
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
THƯƠNG GIANG:

Trích đoạn: nguyenngoat

TRĂNG THƯƠNG GIANG
 
Trăng Thương Giang bến lạnh về đâu
Để tôi ảo tưởng đọng giọt sầu
Câu thơ lạc lõng miền kí ức
Một kiếp đa tình mấy nông sâu
 


@_ Anh Nguyên Ngoạt mến!
Cám ơn những tình cảm anh dành cho em và thơ em đặc biệt những dòng tâm sự chia xẻ có lẽ từ trái tim anh qua những dòng thơ và những lá thư anh gửi ...Em ghi nhận và biết ơn về điều đó...Mong anh tìm thấy niềm vui nơi thi đàn để hồn thơ sớm trở lại với anh như trước.
Cám ơn anh - độc giả luôn yêu quí thơ em!


           LÃNG ĐÃNG
Hồn thơ lạc trong sương buồn lãng đãng
Tưởng quên rồi bóng dáng một dòng sông
Lời an ủi thêm tủi buồn kiếp sống
Một phút giây sao vạn kiếp nằm lòng
 
 
 
 


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.07.2013 08:02:53 bởi Huyền Băng>
QUÊN VÀ NHỚ
Tôi dặn lòng quên đi đừng nhớ nữa
Kỉ niệm nào rồi cũng sẽ phôi pha
Nỗi đau nào rồi cũng sẽ trôi qua
Vết thương sẽ không còn hành hạ mãi
 
Nhưng cố quên lòng lại càng thêm nhớ
Bến sông buồn một thuở đã dừng chân
Em tinh khôi lộng lẫy sắc giai nhân
Cầu dải yếm bắc hồn tôi cổ độ
 
Tôi tương tư với hồn thơ bỏ ngõ
Mặc tình si cho trăng gió ra vào
Nhưng tình đời tựa một giấc chiêm bao
Người đã đến rồi đi trong vội vã
 
Tôi dặn lòng quên đi đừng nhớ nữa
Ảo ảnh về  trang thơ ứa lệ đau
  r
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
       kí ức
Ta neo lại bến đời trong kí ức
Thương dòng sông rạo rực những đam mê
Từ xa xôi trong nỗi nhớ em về
Thơ yếu đuối vần nhoà trong con chữ
 
Người ngày xưa đôi mắt buồn thiếu nữ
Tóc sương pha trời viễn xứ tuyết giăng
lặng mùa  xuân trong ánh mắt giá băng
Mộng hồn cũ đầy trăng và tuyết lệ



Đăng nhập để trả lời
0
                        CHO...
Cho đời vạn đóa hoa hồng
Cho người cả một dòng sông hẹn thề
Cho em tình khúc ngủ mê
Cho tôi biển lớn tràn trề sóng yêu
Đăng nhập để trả lời
0