📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Nhớ về giọt nắng mùa thu

2.118 trả lời, 183.587 lượt xem — Trang 53 / 71
BÀI THƠ TÌNH SAU NGÀY 20.10
Anh không phải là người làm công tác phong trào
Nên không cổ súy và ca ngợi em ồn ào trong ngày phụ nữ
Anh sợ lắm trong tiếng ru câu chữ
Mình trở thành kẻ nịnh nọt dở hơi!
Anh yêu em bằng sự thật cuộc đời
Không cần kẹo Chocolate và những bông hồng mua tặng
Chỉ đắm mình trong phút giây trầm lắng
Nhớ về em với hoài niệm ban đầu
Ngày em về làm dâu
Nhà anh nghèo.
Nghèo lắm!
Mái tranh tả tơi sau cơn bão vừa tạm lắng
Gió từng cơn bỡn cợt kẻ bần cùng
Nhưng may thay em vẫn trọn thủy chung
Đến bây giờ khi răng long đầu bạc
Vẫn bên anh trong những lần say khướt
Tấm khăn lạnh trên đầu với chịu đựng triền miên
Sẽ giả dối khi nói rằng em chẳng thể buồn phiền
Nhưng nỗi buồn thoáng qua
Em vẫn thứ tha cho những điều anh chưa tốt
Xin cảm ơn đời ! cảm ơn em!
Sau mẹ,em vẫn là số một
Thơ trở nên tuyệt vời khi anh viết nốt
Vợ yêu ơi! anh hạnh phúc vì em!
ngng

 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.04.2020 23:08:43 bởi Ct.Ly>
 
HƠN CẢ CHUYỆN CỔ TÍCH.
( Tặng Vũ và người ấy)
Có một câu chuyện tình thời hiện đại
Còn hơn cả chuyện cổ tích em ơi
Họ không phải là Ngưu lang dưới trần gian,Chức nữ ở trên trời
Chờ tháng bảy mưa Ngâu đắm sầu trong mưa lệ
Hai nhân vật trong chuyện tình tôi kể
Rất gần nhau sao lại quá xa nhau
Họ yêu nhau với những nhịp cầu
Bắc qua thời gian,qua không gian diệu vợi
Hai người từng hẹn thề mong đợi
Giữ giao ước cuối cùng là..bí mật về nhau
Họ gởi những cung bậc yêu thương,hờn giận, u sầu
Bằng những ngôn từ vít cong nỗi nhớ
Mười năm rồi họ cho nhau nhịp thở
Dùng con thuyền thơ ca để chở tình yêu
Họ tha thiết ngóng trông nhưng chỉ có một điều
Đợi chờ nhau trong nụ hôn mộng mị
Đó là câu chuyện tình tri kỉ
(được kể theo lời của một chứng nhân)
Tôi quý trọng vô cùng hai người bạn tri âm
Họ thành đôi trong màu sương huyền thoại
ngng


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.04.2020 14:37:55 bởi nguyenngoat>
NỤ HÔN THỜI ĐẠI DỊCH.
Tấm khẩu trang đã che làn môi xinh
Thôi ta hãy hôn nhau bằng ánh mắt
Cửa sổ tâm hồn trong thời đại dịch
Vẫn mở ra để đến đích của tình yêu
Corona đang thử thách rất nhiều
Anh với em cùng nỗi lo nhân loại
Nhưng hãy tin trong trái tim lửa cháy
Tình yêu sáng ngời làm tan chảy những bi quan

 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
XA NHAU ĐỂ YÊU NHAU
( Tặng những đôi tình nhân )
Không phải nghịch lý đâu em
Khi yêu nhau mình đừng gần nhau quá
Khoảng cách hai mét đã là tất cả
Nên hiểu tình yêu trong hiểm họa khó lường
Thời bây giờ bớt nói chuyện yêu đương
Hãy đồng cảm với tang thương nhân loại
Tình yêu đẹp
Sẽ đẹp hơn biết mấy
Khi chúng mình an toàn để nghĩ về nhau
Biết cách ly để khỏi biệt ly,đau đớn,thảm sầu
ngng

 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
Người về
Người
Về đây
Gió lạnh sương thu
Ta
ủ Kín
Sương mù
Trong lệ biệt
Chút duyên
Còn chi
đâu
Luyến tiếc
Thương con thuyền giã biệt một dòng sông
ngng

 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.10.2020 21:52:56 bởi Ct.Ly>

CŨNG VẪN MIỀN TRUNG

Nàng thơ ơi đừng ủy mị,điệu đà
Hãy cùng ta ra miền trung thăm đồng bào mình điêu đứng
Bao cánh đồng ngâm mình trong ngập úng
Bao mái nhà nơi vùng trũng chìm sâu

Những làng quê với nguồn lợi hoa màu
Theo dòng nước còn đâu là nguồn sống
Những tang thương trong mênh sóng cuộn
Biết bao người vô tội bị cuốn đi
Khăn tang nào quấn cho đủ biệt ly
Nước mắt tràn vì nỗi đau đồng loại

Mọi người ơi cùng tôi xin hãy
Góp tấm lòng vì nghĩa cử thiêng liêng
Dân tộc mình không phân biệt vùng miền
Bởi hai tiếng đồng bào như máu mủ

"Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ"
Tiếng vọng đau trong gió thảm muôn trùng
Cùng chung lòng,chung sức ta cùng
Giúp đồng bào miền trung vượt qua bao khốn khổ

ngng

R
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

KHÔNG CÒN MÙA TRĂNG CỔ ĐIỂN

Không còn màu trăng cổ điển
Ánh vàng đổ xuống nương dâu
Bây giờ mùa trăng tan biến
Chỉ in những vết hằn sâu

Em về đâu?Thơ về đâu?
Mùa treo những phiến thơ sầu hoang mơ
Trao nhau ánh mắt vu vơ
Nghe mùa đông khóc bên bờ mộng xưa

ngng


Đăng nhập để trả lời
0

LỐI ĐỜI SA MẠC

Lối đời
Sa mạc
Hoang Vu
Chập chùng
Cồn cát
Nắng Chiều
Lẻ loi
Em
Miền
Hoài niệm
Xa xôi
Mặt trời
Đốt cháy
Mộng đời
Tiêu sơ
Trao người
khắc khổ
câu thơ
Đường về
Kỉ niệm
Có chờ
Cố nhân
Xin em
Bụi cuốn
Đường trần
dấu chân
cát phủ
Một lần
cho nhau
Nắng chiều
không nhuộm
tim đau
Muộn màng

ngng


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
MỘT CÕI RU THƠ
( Nhớ tặng MPN)
Ta còn một cõi ru thơ
Mùa thương phố núi bây vẫn nguyên
Đông tràn lạnh lắm cao nguyên
Người quên những tiếng thề nguyền ban sơ
Mưa trong mơ
Nắng trong thơ
Bây giờ ta hát vu vơ ru người

Đêm hoang lay lắt mộng đời
Loài hoang điểu cánh rã rời trời đêm
Dường như tim lửa bừng lên
Dường như ta cũng chưa quên một người
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.01.2021 17:52:56 bởi Ct.Ly>

HUẾ TRONG HOÀI NIỆM.

Hương Giang trải mấy nắng mưa
Dòng trôi ngày tháng đong vừa nhớ nhung
Ai về xứ mộng miền trung
Sẻ chia kỉ niệm mông lung một thời

Trăng tàn bến Ngự buông lơi
Hoàng hôn thôn VỸ chơi vơi nỗi lòng
Đông Ba chợ có còn đông
Trường Tiền người có nhớ không nhịp cầu

Trời xanh Đại Nội nguyên màu,
Bình yên ,chiều lặng Văn Lâu sương mờ
Người đi mang cả trời thơ
Nỗi niềm Tôn Nữ bây giờ trinh nguyên

ngng

r
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

BÓNG CỐ NHÂN.

Chưa về ngoài nớ thăm em
Sương chiều lãng đãng buồn thêm Ngự Bình,
Trời còn chia cách đôi mình
Trường Tiền mấy nhịp cầu tình buồn tênh

Bao chừ thôn Vĩ nắng lên
Chuông chùa Thiên Mụ bồng bềnh trong mơ
Chờ em duyên nón bài thơ
Chờ em áo tím bên bờ sông Hương.

Xa quê trăm nhớ nghìn thương
Khi mô về lại quê hương một lần
Huế thương chừ sắp sang xuân
Bóng cố nhân gợi bâng khuâng một thời

ngng


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

CHIỀU VÀNG

Nắng cứ bâng khuâng giữa chiều vàng
Niềm thương chốn nớ vẫn chứa chan
lời thơ đề vội vào sông nước
Cho trọn chút tình gửi Hương Giang

Người ấy bây chừ ở nơi mô
Mà răng thương nhớ vẫn huyền hồ?
Nhã Yên an phận Miền Tĩnh Lặng
Răng sóng trong lòng vẫn cứ xô?

ngng


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
EM VỀ

Em về mái tóc chưa phai
Áo tinh khiết mộng trang đài tinh khôi
Rừng xanh lá vẫn nguyên màu
"Sóng yêu thương" vẫn bồi hồi trong tim

Em về rộn rã tiếng chim
Mùa đông qua vội đi tìm hương hoa
Tình thơ ngây gợn âm ba
Du dương tiếng hát mộng đà lên ngôi

Em về chín mọng thơ tôi
Vần gieo trên những nét môi dịu dàng
Mùa đông còn đó chưa tàn
Đã nghe xuân dậy bên hàng mi xanh

ngng
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

ÁO DÀI VIỄN XỨ
Bâng khuâng áo dài miền viễn xứ

Áo dài mang đến viễn phương
Em còn lưu dấu quê hương bên mình
Xứ người đâu có sân đình
Trông em vẫn cứ đẹp xinh lạ thường

Mai vàng mấy độ còn thương
Qua mùa gió tuyết sắc hương đậm màu
Thời gian đừng vội qua mau
Để ta nhớ lại chiếc cầu yếm xưa

ngng


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

NÓI VỚI CON GÁI
(Thầy tặng con nhân ngày 8/3 sắp đến)

Khi tình yêu chưa đến
Hãy tươi cười vô tư
Hoa hướng dương rạng ngời
Làm đẹp thêm hương sắc

Khi tình yêu gặp mặt
Hãy bình tĩnh,dịu dàng
Giữ vững nét đoan trang
Tăng thêm duyên con gái

Khi tình yêu trở ngại
Chớ vội vàng buông xuôi
Cũng đừng quá ngậm ngùi
Làm phai tàn nhan sắc

Trái tim kia vững chắc
Đừng huyễn hoặc chính mình
Đừng nhẹ dạ cả tin
Trái tim quên lý trí

Con gái ơi ngẫm kĩ
Hoa nở chỉ một thời
Nhưng là hoa mặt trời
Đừng bao giờ ngược nắng

ngng


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

ÁO XƯA
( Trong "tuần lễ áo dài" bỗng nhớ một con nhền nhện đỏ)

Có một người đã từ giã trường xưa
Quên sắc đỏ theo chồng về xứ lạ
Buổi chia tay mưa bỗng gieo tầm tã
Giấu sắc hồng trên đôi má thanh xuân

Biết người còn có lúc bâng khuâng
Nhớ chiếc áo xưa nhuộm khung trời yên ả
Trái đất nửa vòng quay em đem theo tất cả
Chiếc áo dài thành xa lạ viễn phương

ngng


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.03.2021 01:53:46 bởi nguyenngoat>

LỜI CẢM ƠN TRONG GIÓ

Bất ngờ gặp lại người xưa
Đồng quê cũng một cơn mưa cuối mùa
Chiều hoang ngọn cỏ gió đùa
Qua rồi đổi chác hơn thua sự đời

Nhắc tôi nhớ lại một thời
Yêu đương dang dở tình người chia ly
Hai bàn tay trắng có gì
Em không yêu nữa bỏ đi theo chồng

Người ta gác tía lầu hồng
Còn tôi chỉ nặng gánh gồng thơ ca
Thế rồi từ đó cách xa
Tóc tôi nay ánh trăng tà ngậm sương

Cơn mưa run rủi giữa đường
Gặp lại em chút tơ vương nhẹ nhàng
Trông em lộng lẫy cao sang
Tôi mừng em được giàu sang một đời

Cơn mưa bất chợt ngừng rơi
Nghe trong tiếng gió có lời ...cảm ơn...

ngng


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.04.2021 22:48:08 bởi Ct.Ly>

NGƯỜI ĐỔI MỚI RA ĐI.

( Kính viếng hương linh Nguyễn Huy Thiệp)

Giữa sự xa hoa hào nhoáng cuộc đời
Anh đến với văn chương hồn nhiên như suy nghĩ
Một cuộc dạo chơi không phải đầy thi vị
Đó là cuộc hành trình không ngụy tạo văn chương

Anh mổ xẻ cuộc đời bằng ngôn ngữ đời thường
Bằng ánh mắt hồ quang sau chiến tranh rực sáng
Không lãng mạn
Không tô hồng
Văn chương anh như dòng sông
Có trong veo khi nắng về
Có đục ngầu khi lũ lớn

Những tác phẩm để đời
Chưa đưa vào sách giáo khoa
Nhưng nói lên tất cả
Anh để lại tên tuổi mình trong thách thức thời gian

Người ta có thể quên anh
Một khuôn mặt khắc khổ khô khan
Nhưng không thể quên"cây bút vàng"thời đổi mới.

ngng

r
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

LỮ KHÁCH

Sóng yêu thương không thể giữ chân người
Biển lai láng có làm tim xao động
Người về đây với gió lùa cát nóng
Rồi lại đi dòng tin nhắn vội vàng

Nói những gì trong giây phút hân hoan
Ôn kỉ niệm của một thời xuân sắc
Con đường khuya như vẫn đang trầm mặc
Nhớ về người làm xao xuyến thơ ta

ngng


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

LẠI NHỚ PHÚ YÊN

Chỉ một vạt cỏ xanh,ít hoa vàng điếm xuyết
Cớ sao lòng vẫn tha thiết người ơi!
Trưa Phú Yên nắng hớn hở rạng ngời
Biển xanh thẳm,mây trời soi nước biếc

Hơn nửa đời tưởng chừng như biền biệt
Nào đâu ngờ mình bỗng gặp lại nhau
Nước dừa xiêm vẫn tinh khiết không màu
Sao đậm quá tình nhau qua hương vị

Suốt hành trình ta đi tìm tri kỉ
Đến bây giờ vẫn chưa gặp em ơi!
Nghe vọng âm từ tuổi trẻ một thời...
Không hiểu nhau cạn lời,đời mất nhau vĩnh viễn

Trưa Tuy Hòa từ thẳm sâu lòng biển
Bỗng thì thầm hai tiếng "cố nhân"

ngng


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.05.2021 23:52:24 bởi Thanh Vân>

DƯ ÂM

Trong bâng khuâng tha thiết vọng về
Tiếng em ngâm bài "Núi Đôi" đêm ấy
Hơn ba mươi năm âm thanh vẫn vậy
Từng cung bậc trầm buồn nhuộm lửa khói đau thương

Giặc thù về tàn phá quê hương
Giết tình yêu ,gieo muôn vàn tang tóc
Ngọn Núi đôi bỗng trở nên cô độc
Chứng nhân buồn cho một cuộc biệt ly

Giọng em ngâm như gởi gắm điều gì
Nhưng cố kiềm bờ mi buồn sương lệ
Chuyện tình thời chiến tranh qua âm thanh em kể
Ngấm vào hồn cho mãi đến ngàn sau

Núi Đôi bây giờ vẫn xanh thắm nguyên màu
Cặp đôi ngày nào nay đã vào thiên cổ
Nhưng em ơi trong tột cùng đau khổ
Họ vẫn yêu nhau như núi nọ chẳng dời

ngng

 
r
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

VẦN BẰNG TRĂNG MƠ

Trăng lung linh trong đêm huyền mơ
Người nơi đâu sông nghe bơ vơ
Buồn lên ngôi đêm về trong thơ
Rung cung khuya thanh âm như tơ

Ta bâng khuâng tương tư hình ai
Bao năm qua tình yêu chưa phai
Em vô tư buông mi trang đài
Nghìn năm sau màu trăng nguyên khai

ngng


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

ÁO DÀI VIỄN XỨ
Bâng khuâng áo dài miền viễn xứ

Áo dài mang đến viễn phương
Em còn lưu dấu quê hương bên mình
Xứ người đâu có sân đình
Trông em vẫn cứ đẹp xinh lạ thường

Mai vàng mấy độ còn thương
Qua mùa gió tuyết sắc hương đậm màu
Thời gian đừng vội qua mau
Để ta nhớ lại chiếc cầu yếm xưa

ngng


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

HOA GẠO CUỐI THÁNG 3
(Tặng bạn)

Cuối tháng 3 rồi hoa gạo vẫn nở tươi
Dậy sóng lòng ta nhớ người xa xứ
Cánh hoa thắm như đôi môi kiều nữ
Một thuở học trò,quá khứ chưa im

Hoa gạo nào như lửa đỏ trong tim
Như mắt khóc thương một miền kí ức
Tuổi xuân qua vẫn còn trong tiềm thức
Hoa gạo xưa thao thức những nỗi niềm

ngng


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

BÀI THƠ THÁNG TƯ CHO NGƯỜI VIỄN XỨ

Dòng Dnhep lạnh tanh
Nỗi lòng viễn xứ trở thành nhớ nhung
Xứ người đã hết mùa đông
Nhưng sao lạnh vẫn thấm lòng người xa

Dòng sông Thương ở quê nhà
Lặng buồn con sóng xót xa nhớ người
Mong em giữ maĩ nụ cười
Xua tan lạnh giá cho cho đời ấm hơn

ngng

P/s Dnhep* tên một dòng sông ở Ukraine


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

NGHĨ VỀ NHỮNG BỨC THƯ TÌNH.

( cho những ai còn hoài niệm về những bức thư tình viết tay ngày trước)

Bây giờ thời đại văn minh
Thấy thương những bức thư tình ngày xưa
Viết xong nhưng chẳng dám đưa
Giấu trong quyển sách mượn chưa trả liền...

Rồi em lúng liếng mắt duyên
Tôi chờ qua những buồn phiền nhớ mong
Trước khi em bước theo chồng
Gửi tôi một lá thư hồng kể duyên
"Anh ơi ván đã đóng thuyền
Thư tình đến muộn để phiền cho nhau"...
Bốn mươi năm giấy nhạt màu
Vẫn còn dòng chữ khắc sầu vào tim.

ngng


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

TẮM MƯA

( Viết cho ai đã từng...)
Ngày xưa...nhớ lắm...ngày xưa
Tung tăng chạy giữa cơn mưa giao mùa
Tóc em ướt sũng cũng đùa
Thân tôi cóng lạnh cũng cười như không

Lớn lên em bỏ... theo chồng
Chiều mưa bong bóng bên sông trải đầy
Tôi nhìn theo cuối trời mây
Gió thu hiu hắt lòng lay lắt lắt buồn

ngng


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

( Thơ họa với Ái Thy-người của một "miền tĩnh lặng" )

CHƯA THỂ QUÊN NHAU

Kỉ niệm buồn anh cứ tưởng ngủ yên
Bỗng thức dậy qua một vùng thuơng nhớ
Nét mực xưa đã nhoà trên trang vở
Mùa tựu truờng vô cớ đã về đây
Và bóng em trong áo trắng thân gầy
Đi bên anh vào những chiều tan học
Gió vờn bay làm duyên trên làn tóc
Anh ngẩn ngơ mượn tà áo đề thơ
Nắng Sài thành bỗng chuyển đổi thành mưa
Em nép vội vào anh trong góc phố...
Rồi từ độ hoa phượng hồng cháy đỏ
Em giã từ sách vở để ra đi
Anh độc hành trong một chuyến từ li
Biết em khóc bờ mi đầm châu lệ
Thôi thì thế cuộc tình mình là thế
Đẹp tuyệt vời nhưng hư ảo tan nhanh
Gửi người xưa với tất cả chân thành
Lời tưởng niệm một mối tình dang dở

- Tình mãi đẹp dẫu đôi mình cách trở
Một thuở dại khờ không thể nào quên
Những chiều buồn nắng hắt bên hiên
Em cứ ngỡ người xưa vừa chợt đến
Tình yêu đầu thôi anh đừng lưu luyến
Đừng bận lòng khi chưa thể quên em
Chuyện tình xưa xin hãy để ngủ yên
Bụi thời gian sẽ phủ mờ kỷ niệm...

-Một chút ánh vàng trong lớp bụi thời gian
Vẫn lấp lánh như nẻo về kỉ niệm
Nỗi chia ly chưa trở thành màu tím
Thì tình xưa chưa hẳn đã ngủ yên
Tự nhủ lòng đừng nhớ nữa hãy quên
Nhưng thật lạ cố quên càng thêm nhớ
Mùa yêu thương cánh phượng hồng vẫn nở
Dù bây giờ thời sách vở đã qua
Trang thư tình màu mực cũ có nhoà
Nhưng dư ảnh còn trinh nguyên dáng ngọc

- Đừng nhắc nữa có thể làm em khóc
Khi nhớ về kỷ niệm một thuở xưa
Ngày chia tay ướt đẫm giữa cơn mưa
Tay nắm chặt nghe tim mình rạn vỡ
Bảo rằng quên mà sao lòng mãi nhớ
Đã xa rồi sao vẫn cứ đợi mong
Mưa hạ còn rơi , phượng vẫn nở hồng
Mình không thể dễ dàng quên nhau được !

Nguyen Ngoat - Ái Thy


Đăng nhập để trả lời
0

CHO NGƯỜI VỀ THIÊN CỔ

( Kỉ niệm 20 năm ngày mất Trịnh Công Sơn (1.4.2001-1.4.2021)

Tròn 20 năm Trịnh Công Sơn mất
Người trở về lòng đất có đau?
Trần gian trăng vẫn nguyên màu
Khánh Ly vẫn hát trọn câu ân tình

Người đi in bóng giữ hình
Cõi hư vô bước đăng trình xa xăm
Dấu chân cát bụi trăm năm
Cuộc đời như những nốt trầm lắng sâu
Anh nằm dưới đáy mộ sầu
Đã quên những chuyện bể dâu cõi trần

ngng


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

LẠC QUAN.

Tuổi đã cao tim vẫn còn rạo rực
Đã bỏ qua bao uẩn khúc cuộc đời
Ta hiên ngang ngạo nghễ những tiếng cười
Gửi thách thức đến muôn vàn gian khó

Vẫn còn yêu ánh trăng hiền lặng gió
Vẫn còn yêu con sóng vỗ thì thầm
Dù trên đời chưa gặp bạn tri âm
Ta vẫn tin sẽ có ngày hạnh ngộ

Mưa vẫn rơi và thác nguồn vẫn đổ
Nắng giòn reo xua bão tố qua đi
Tóc luyến lưu qua bến nhớ xuân thì
Tim vẫn nhịp hân hoan thời trai trẻ

ngng













1 bình luận




 
Thích


 

 
Bình luận



 
Chia sẻ











yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0