📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Nhớ về giọt nắng mùa thu

2.118 trả lời, 183.579 lượt xem — Trang 55 / 71

TRĂNG VẪN NGUYÊN MÀU

"Em về mấy thế kỉ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"( Lạnh)

Trăng viên mãn nghìn thu buồn vĩnh viễn
Màu xanh trong vương đáy mắt hận sầu
Vạn lời thề từng đã gởi trao nhau
Sẽ chìm khuất cùng thời gian vô tận

Trăng muôn kiếp của thi nhân lận đận
Nét mày nghiêng soi chiếu bóng giai nhân
Thi Tiên xưa đã hoang tưởng âm thầm
Ôm mộng hão giữa dòng sông chết đuối

Trăng muôn đời vẫn vầng trăng gần gũi
Cùng thi nhân,trăng an ủi vui buồn
Không thay màu,vầng nguyệt bạch sáng luôn
Ta thi sĩ mơ nguồn trăng diễm tuyệt

Sáu mươi xuân không cho mình lịch duyệt
Bởi yêu trăng muôn tuổi vẫn không già

ngng


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
TÔI YÊU LỤC BÁT

"Kẻ chê lục bát nhà quê
Bĩu môi cười nhạt làm tê tái lòng"
( Nguyễn Văn Tự)

Yêu câu lục bát ngàn xưa
Thăng trầm lịch sử nắng mưa dãi dầu
Yêu từng bãi bể nương dâu
Yêu từng đồng lúa,chiếc cầu tre qua
Yêu bến nước,yêu cây đa
Yêu mùa tình tự trăng xa thêm gần ...

Xin đừng phụ bỏ nghĩa nhân
À ơi câu hát trọn vần yêu thương
Nghìn thu còn mãi vấn vương
Nhờ vần lục bát thêm thương thân Kiều
Nguyễn Du buồn biết bao nhiêu
Khi thơ lục bát bị nhiều người quên

ngng
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

BẠCH NGUYỆT

Ta còn bầu rượu túi thơ
Vầng trăng cổ độ bây giờ vẹn nguyên
Bến xưa nay vắng con thuyền
Trăm năm vẫn giữ tình duyên mặn nồng

Nàng Thơ không chịu lấy chồng
Chờ ta trọn kiếp nên không chịu già
Em không đài các kiêu sa
Em tinh khiết mộng để ta tôn thờ


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.01.2022 22:51:21 bởi Ct.Ly>

NÓI VỚI HỌC TRÒ XƯA

Thầy đã rời bục giảng khi mái tóc pha sương
Những kỉ niệm buồn vui đã đi qua ngày tháng
Mái trường Lý Thường Kiệt năm nào vẫn còn in đậm
Trong tận cùng những kí ức xa xăm

Thầy về hưu vẫn lưu giữ trong tâm
Cô bé học trò xưa nay đã thành đồng nghiệp
Đã trưởng thành qua tháng năm, vẫn còn bước tiếp
Những chặng đường của giáo nghiệp vinh quang

Tấm ảnh này vẫn theo nhịp thời gian
Trong cảm xúc của thi nhân mang trái tim nhân ái
Như bầu trời xanh trong,xanh mãi
Một chiều đông nhưng bừng sáng nét xuân tân

Có khi nào em cảm thấy bâng khuâng
Khi nhớ thầy xin mở ngăn kí ức
Lý thường kiệt năm xưa ,
Trần Bình Trọng bây giờ luôn luôn trong tâm thức
Một thời xa...xa lắm nhưng rất gần

Trời bây giờ sắp sửa bước vào xuân
Mỗi khi ngang qua trường bánh xe quay chậm lại
Thơ không nói hết những điều ta tâm niệm mãi
Một khung trời thương trong nỗi nhớ hiện hình

r
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

NGHE LẠI CÂU KIỀU .

Nghe em thao giảng "Trao Duyên"
Giọng thương gợi lại một miền xa xăm
Tình ai không đặng sắt cầm
Nỗi niềm tâm sự tím bầm hồn đau

Kiều đi ôm mối tình đầu
Còn Vân ở lại nỗi đau vô hình
Người đời cho em vô tình
Chỉ thân máu mủ biết mình ra sao .

Cảm kiều tiếng nấc nghẹn ngào
Thương Vân chấp nhận tâm bào ai hay
Chị ơi!Thân chị đọa đày
Duyên em một kiếp như vay nợ tình .

Trái tim chị vẫn băng trinh
Suốt đời lưu giữ bóng hình chàng Kim
Còn em cố nén nỗi niềm
Đành câu tình chị duyên em phũ phàng


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

GỬI HUẾ CHIỀU ĐÔNG

Màn mưa giăng mắc cuối đông
Giọt gieo lạnh cả dòng sông u buồn
Người xa quê vẫn nhớ luôn
Sông thơm của những ngọn nguồn thơ ca

Em về ngoài nớ nhớ ta?
Chiều sang xuân chợ Đông Ba thưa người?
Xa quê từ độ đôi mươi
Bây chừ mái tóc đã phơi sương đầy

Nỗi niềm viễn xứ chiều say
Rượu bao nhiêu để cho khuây dạ sầu
Thuyền về với bến cỏ lau
Vầng trăng cổ độ nguyên màu nhớ nhung


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.03.2022 23:23:34 bởi Ct.Ly>

           HOÀI CỔ

        Thành Nội lặng im giữa canh sương
        Cội tùng lặng lẽ bóng đêm trường
        Nghe trong tiếng gió lời xưa vọng
        Nhã nhạc cung đình,dáng quân vương...

       Tôn nữ đâu rồi nét đài trang
        Một thời gác ngọc với lầu vàng
        Giờ tìm đâu thấy bên song phụng
       Tin nhạn trong sương gởi tới nàng

      Sông Hương muôn thuở lặng lời trôi
       Nỗi niềm hoài cổ vọng trong tôi
       Thần Kinh -xứ Huế thơ muôn tuổi
        Một thời vang bóng chẳng xa xôi

r
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

LÁ BÀNG MÙA ĐÔNG

Rơi
Rơi
Chiếc lá bàng đông
Hòa trong sắc thắm điểm hồng thơ tôi
Em còn đó
Ngỡ xa xôi
Mùa đông giao cảm bồi hồi tiếng thơ
Áo em đỏ
Bầu trời xanh
Lá bàng trong gió
Rơi nhanh vì người


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

TÌNH NHÂN
(Thân tặng quý bạn VK4 nhân ngày lễ tình nhân-valentine- sắp đến)

Mình không còn là tình nhân của nhau
Hơn 40 năm tóc đã thay màu
Sương khói thời gian phủ đầy trên kỉ niệm

Chuyến tàu tình yêu ngày xưa như định mệnh
Chở tình ta trong ga đến biệt ly
Em và tôi không nói được thêm gì
Tất cả đổ nhào trong trời chiều đầy mây phủ

Nỗi nhớ,niềm thương ta đã từng ấp ủ
Tất cả chỉ còn trong mộ địa hoang vu
Tất cả chỉ còn trong từng lớp sương thù
Nơi kí ức chập chờn một vùng trời thi tứ

Em đi qua tôi với đôi mắt một thời thiếu nữ
Tôi đi qua em bằng những dòng chữ đầu tiên
Một khung trời đại học thần tiên
Trong gian khổ vẫn bình yên thơ mộng...

Rồi tất cả theo năm dài tháng rộng
Biển Quy Nhơn trào sóng cuốn... hư vô...
Tôi và em như sống giữa mơ hồ
Trong lãng đãng của sương mờ hoài niệm ?


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

GIÃI MÃ THỜI GIAN

Một chiều quê hương
Trong niềm thương nỗi nhớ
Trong gần gũi cũng như trong cách trở
Thầy trò gặp nhau ôn lại thuở nào xa
Có đứa nhìn tôi nước mắt bỗng nhòa
Ôm chầm tôi! Cảm ơn thầy vẫn khỏe!

Có đứa bày tỏ mình trong hội ngộ tính nam nhi
"Ôi thầy mình vẫn còn trẻ quá đi"
Mời tôi uống cạn ly ngày hạnh ngộ

A3 bùng nổ
Tôi như quên đi cả tuổi già
Tha thiết như một thời trai trẻ đã xa

Âm nhạc vang lên trong tưng bừng bước nhảy
Tôi hòa nhịp trong yêu thương biết mấy
Giữa hân hoan trong hạnh ngộ chiều say


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

LẠI MỘT MÙA XUÂN TRỜI VIỄN XỨ

Mùa xuân trời viễn xứ
Em đón tết tha hương
Tất cả như rộn rã
Chỉ thiếu bóng người thương

Bàn thờ đầy nhang khói
Sao nhức nhói tim đau
Bắc Giang quê mòn mỏi
Hội Lim người thấy đâu?

Quê người trong tưởng nhớ
Vọng hương chậm cúi đầu
Xa quê hương,xứ sở
làm sao chẳng vướng sầu


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

GIỮ CHO HUẾ
Giữ chút này cho Huế đây em
Đêm trăng Hương giang, chiều vàng bến Ngự
Vỹ Dạ-đồng lau gợi hồn lữ thứ
Dốc Nam Giao còn bước ngược lối hẹn hò
Giữ chút gì trong chiếc nón bài thơ
Đất Thần Kinh với cả trời thơ mộng
Đại Nội im lìm nghe một thời vang bóng
Cội tùng xưa trong tiếng gió vọng về
Có đi mô cũng ôm chặt tình quê
Nơi lưu giữ những bóng hình lịch sử
Cố đô trong tim không bao giờ là cố xứ
Để người đi không cũ nỗi nhớ mong

yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

KÍ ỨC XA XĂM

Có một người luôn dõi đọc thơ tôi
Từ tuổi thanh xuân đến hồi sương pha tóc
Những dòng chữ đầu tiên của một thời ngà ngọc
Đến bây giờ vẫn trọn vẹn y nguyên

Có một người từ giấc mộng bình yên
Qua thơ tôi với một miền cảm xúc
Người yêu tôi bằng tấm lòng thành thực
Tôi thờ ơ mất báu vật trên đời

Có một người dù đau khổ phương trời...
Sống lẻ loi bên rìa tim hôn ước
Vẫn nén lòng để những mong tìm được
Chút bình yên rất nhỏ ở trong đời

Có một người không bày tỏ bằng lời
Tim đã chết một thời còn con gái
Tóc pha sương tôi vẫn luôn nhớ mãi
Có một người từng khóc bởi thơ tôi




yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

CỔ SỬ

" Thương cho cây quế giữa rừng
Để cho thằng Mán,thằng Mường nó leo"(ca dao)

Thương thay lá ngọc cành vàng
Vì vua ,phận gái sang ngang xứ người
Ngậm sầu cố điểm nét tươi
Dung nhan tiều tụy nhớ người tình chung

Thăng Long trăng bỗng lạnh lùng
Sơn hà gánh nặng thủy chung sao tròn?
Nàng rời điện ngọc cung son
Khắc Chân đưa tiễn hao mòn châu thân

Chuyện xưa công chúa Huyền Trân
Chuyện nay có kẻ thi nhân ngậm ngùi
Chỉ là cổ sử mà thôi
Cớ sao ngẫm lại bồi hồi xót thương

ngng


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

HOA THÁNG 3
( Xin san sẻ nỗi đau cùng thầy Mạnh)

Con về quê cũ tháng 3
Hoa gạo không có, toàn là hoa tang
Cha rời cõi tạm trần gian
Bà con khắp nẻo bàng hoàng tiễn đưa

Khổ đau nói mấy cho vừa
"Chở cha đi khắp"...,con chưa vẹn lời
Bánh xe theo lệ bầm rơi
Thương cha gian khổ một đời vì con
Công cha báo đáp chưa tròn
Giờ đây hiếu nghĩa chỉ còn tâm nhang

Mai con tạm biệt xóm làng
Bà con thân thích họ hàng gần xa...
Mang theo hình ảnh của cha
Hải Phòng-nối kết Khánh Hòa trong tim


Đăng nhập để trả lời
0

VẦNG TRĂNG HUYỀN THOẠI

Em mãi mãi là vầng trăng huyền thoại
Chút nỗi niềm hoang hoải bởi thời gian
Nghe mưa lối cũ ngập tràn
Nghe tâm tư gọi địa đàng dấu xưa
Tóc thề cắt ngắn vướng mưa
Vần thơ tiếc nuối nhưng vừa nhớ nhung

Ta về dĩ vãng chập chùng
Chân đơn nghẹn giữa muôn trùng suy tư
Người đi từ đó đến giờ
Có khi nào một giấc mơ lại về
Nhớ chàng lãng tử nhà quê
Ngôn từ thức giấc tràn về cõi tim


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

MIỀN HOANG CẢM XÚC

Miền hoang cảm xúc lay mơ
Tay đan tơ mộng rộng bờ trời khuya
Ô Kìa! Người đã về kia
Mắt vương sương lệ kể về tâm tư

Đàn lên tâm khúc âm dư
Để tôi nhớ lại bóng người xa xăm
Câu thơ lỏng lẻo tay cầm
Thì sao trọn vẹn trăm năm với người




yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

NÀNG THƠ
( Cảm ơn đời đã cho ta trái tim thơ)

EM đến với ta từ tuổi hoa niên
Đồng hành cùng nhau cho tới khi tóc bạc
Trái tim Thơ cho ta hiểu những điều thiện ác
Hiểu kẻ chung tình,hiểu người phản bội ,điêu ngoa...

Trên đời này chỉ có Em biết san sẻ cùng ta
Những hạnh phúc ngọt ngào,những đắng cay ,lận đận
Giữa trần ai đầy sân,si,tham,hận
Em hóa thân thành trái tim thắm đỏ rạng ngời


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

CHẮC CÓ LẼ

Chắc có lẽ khi tóc pha sương muối
Anh trở về hoài niệm tuổi thơ xưa
Qua lăng kính như thời gian an ủi
Để tâm tư lắng đọng phút giây thừa

Chắc có lẽ quên nỗi buồn thân phận
Mấy bến đời lận đận một thời trai
Đời thầy giáo miệt mài cùng nét phấn
Kẻ sang đò ai biết giữa trần ai

Thôi đành vậy giữa MINH đài vạn kiếp
Chữ tinh vương với TRÍ đức miệt mài


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: thaianh49

DẶN LÒNG
Hãy quên đi những dòng thơ hò hẹn
Cánh hoa hồng trong ánh nắng ban mai
lấy lại đi nhuệ khí của thời trai
Thơ mạnh mẽ để không còn yếu đuối

...........
Dẫu thời gian đã phôi phai
Một thời trai tráng há gì phải quên
Hoa hồng cứ để cạnh bên
Tình không có tuổi,sức bền cho thơ

Thời xưa trai tráng mộng mơ
Xế chiều cứ thế mộng mơ thêm vào
Ai cấm người ngắm trăng sao
Nhưng thơ " có thép" ta nào kém ai !

hehe.sao đã sớm lo sợ sự uỷ mị vậy ta ? cứ thơ tình đi cậu em ơi

 
CẢM ƠN CHỊ
 
Cảm ơn chị đã động viên
Câu thơ ngược sóng về miền yêu thương
Trái tim đã bị tổn thương
Lao đao giữ chốn tình trường mà chi
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-31 13:34:55THƯƠNG GIANG>
GIÁNG SINH AN LÀNH!


Chúc anh và gia đình có một đêm Giáng sinh an lành ấm áp và Hạnh phúc!


📎 merrychristmas
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
    MÙA GIÁNG SINH QUA RỒI
 
Hang đá bên thềm nhà em vẫn còn
Mùa giáng sinh trong lòng anh đã hết
Em trở về rồi lại đi biền biệt
 Cầu nguyện người trong nuối tiếc bâng khuâng
 
Biết bây giờ đêm còn thánh hay không
Mà nhạc lòng từng âm giai gãy đứt
Em thánh thiện khiến lòng ta day dứt
Mùa thương xưa náo nức khúc bi tình
 
 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-31 13:35:20THƯƠNG GIANG>
Chúc anh Nguyên Ngoạt cùng quí quyến đón một Năm mới dồi dào sức khoẻ ,Hạnh Phúc và nhiều niềm vui!


📎 happynewyear11
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
CẢM ƠN EM

Nhìn tờ lịch mới đầu năm
Cùng lời chúc gợi bâng khuâng vơi đầy
Chợt nghe ánh mắt cay cay
Trái tim yếu đuối bỗng lay mộng tàn
Tôi về ngược bước thời gian
Dải yếm xưa vẫn nồng nàn trang thơ
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
      TRI KỈ ĐÂU CÒN
 
Còn đâu tri kỉ em ơi
Người đi bỏ lại một trời nhớ nhung
Câu thơ chưa vẹn thuỷ chung
Đường xưa sỏi đá chập chùng phân ly
 
Chiếc cầu xưa có nói gì
yếm xưa lỡ nhịp tim si tình đời
Dòng Thương chảy mãi bên trời
Tìm đâu tri kỉ bến đời quạnh hiu
 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nguyenngoat

NHÃ NHẠC

Ta chỉ là một kẻ bình thường
Nên không biết nghe Nhã Nhạc
Những giai điệu dành cho các bậc đế vương
Ta chỉ nghe tiếng lòng nước sông Hương vạn thuở

Em muôn đời vẫn đậm màu thương nhớ
Dù thời gian có bên lở bên bồi
Rồi đền đài thành phế tích mà thôi
Em bất tử như chứng nhân lịch sử

Em Hương Giang nhớ thơ Hàn Mặc Tử
"Chở trăng về" trong huyền thoại xa xôi
Mắt em buồn nhuộm tím cả thơ tôi
Quên Nhã Nhạc chỉ bồi hồi vì Huế


ngng



Chút tình cùng Huế

Nhã nhạc theo nghi lễ của cung đình,
Cũng là di sản nền văn hoá Việt
Như dòng sông Hương với núi Ngự Bình,
Nón bài thơ thêm duyên đôi mắt biếc

Huế cố đô vẫn đọng tình thắm thiết
Dẫu thời gian tạo lắm cảnh bể dâu,
Những lăng tẩm, đền đài thành phế tích,
Vẫn có người câu cá bến Văn Lâu

Qua Vĩ Dạ nhớ thơ Hàn Mặc Tử,
" Lá trúc che ngang mặt chữ Điền"
Thuyền chở gió trắng đi vào quá khứ,
Áo tím Đồng Khánh tím cầu Trường Tiền...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
   DẪU LÌA NGÓ Ý
 
                               ( "DẪU LÌA NGÓ Ý CÒN VƯƠNG TƠ LÒNG" _NGUYỄN DU)
 
 
 
    Cánh sen ngó ý bẻ rồi
 Tơ lòng còn nối tình tôi với người
    Tuổi xuân mộng nở hoa cười
Trăng thề đã nhạt bời bời tái tê
 
Hội Lim tôi cũng muốn về
  Buồn giăng mưa bụi chân đê lạnh lùng
Dùng dằng chi nữa...tình chung
   Em xa thăm thẳm nghìn trùng đợi ai
 
Một mai
        Mai một
                    dặm dài
  Ý tiền nhân
 gợi tứ bài thơ đau
 
 
 
 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
UỐNG VỚI KÍ ỨC THỜI GIAN
(Tặng Nguyễn Đình Tuân)



Bâng khuâng chợt nhận ra
Em về trong chòm râu nghệ sĩ
Thầy chủ nhiệm trong ánh mắt sương nhòa
Không biết học trò mình trở thành nghệ sĩ


Đêm thăng hoa
Ông lái đò biết trân trọng khách sang sông
tri kỉ
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.07.2013 08:06:58 bởi Huyền Băng>
      THANH THẢN MÙA XUÂN
 
 
Thanh thản rồi mùa xuân không buồn nữa
Không sụt sùi hoài niệm một dòng sông
sầu xưa đi qua bao nỗi nhớ mông lung
Chợt đứng dậy bằng trái tim nghị lực
 
Vết thương xưa đã lành không đau nhức
Em đã quên, tôi chẳng nhớ làm chi
Những uỷ mị của tháng năm thao thức
Giờ vui chôn bên cạnh gốc cây si
 
Thơ lại hát bản tình ca hùng tráng
Người lại về trong bóng dáng nam nhi
Tóc bồng bềnh như mây trời lãng đãng
Gợi ý thơ quên hết những ai bi
 
r
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
                    SẮC TÌNH XUÂN
 
Em còn đó sắc xuân trong viên mãn
Những vần thơ lãng mạn vượt xa khơi
Thuyền lướt đi trong sắc biếc mây trời
Bờ cát trắng đợi người về với mộng
 
Ta dỗ tình trên nghìn trùng đợt sóng
Ru hồn người đánh võng những say mơ
Màu xuân tươi khởi sắc tự bao giờ
Lệ tan loãng giữa dòng đời tẻ nhạt
 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0