THƠ LÀ TÂM
" Chỉ là thơ mà lệ lòng em chảy"
Ôi , tâm hồn trang trải khắp trời mây
Hòa nắng ấm sưởi trăm ngàn cỏ cây...
Tình nhân ái em trao đầy ước vọng.
Thơ là tâm với đầy vơi tồn đọng
Những ưu sầu theo gió lượn mênh mông
Nương con nước lẩn, vùi tận hư không...
Và có thể lay đọng hồn ai đó.
Đời của anh sinh ra cuộn.bó
Một chữ tình nặng tựa Thái Sơn
Nợ nhân duyên yêu kính chẳng gì hơn
Trao tất cả nhưng đời dành bất hạnh
Gặp em đâycõi lòng vơi trống lạnh
Tâm hồn rung tìm chút ấm nguôi ngoai
Nhập câu chữ nương tình theo gió bay
Và mãi mãi khắc ghi lòng tươi sáng.
Thơ là tâm- anh có còn xứng đáng???
-sd-
XIN GIỌT NẮNG THƠ
Thơ là tâm.
Sao anh không thực hành điều tâm nguyện
Vì dòng đời xuôi ngược chảy về đâu
Anh mãi yêu em và mãi đau sầu
Hay bởi lẻ người đời thường đen trắng ?
Em biết làm sao ngăn dòng cay đắng
Vòng tay này đủ hâm nóng bể dâu
Hay là đêm bão tố sẽ chìm sâu
Cuốn anh mất theo mưa ngâu buồn lặng
Em biết làm sao xoa lòng anh lắng
Có điều gì chưa sáng tỏ lòng em
Yêu làm sao nườc mắt anh ngọt mềm
Vuốt thật nhẹ nếp buồn trên vầng trán
Anh nói đi dẫu bao nhiêu ngày tháng
Nguôi ngoai này nhẹ bổng một trần gian
Này nắng hỡi cho anh một giọt vàng
Rơi lên mắt lên mi cho đời ấm
Là giọt nắng hâm thơ anh nồng cháy
Là giọt tâm anh nở đóa hoa lòng
Mỹ Trinh