<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-21 16:37:57THANHTRUC_1991>
ĐƯỜNG QUEN
Ta vẫn về con đường cũ thân quen
Sao từng bước chiều nay sầu tê tái
Gió nhẹ đưa để bụi hồng ái ngại
Rát mặt đường hay rổ nát tim ta
Hạ đã về phượng đã trổ đầy hoa
Ve đã hát khúc hạ buồn muôn thuở
Bổng chiều nay ta thấy lòng luyến nhớ
Phải chăng tình đã lặng lẽ ra đi
Trách mà chi lòng có sướng vui gì
Để sầu đọng hai tâm hồn khô héo
Tình giả chân để lòng người trêu ghẹo
Đừng nghi lòng trắc ẩn bước chân quen
Ta vẫn đi theo đoạn vắng không đèn
Đường vẫn vắng khoảng dài qua phố thị
Sao đêm nay thấy đường xa vạn lý
Vượt vó câu ai có đợi ai về
Đường vẫn quen sao buốt lạnh tái tê
Ta vẫn tỉnh mà thấy mình như dại
Đời đối mặt bão giông ta chẳng ngại
Nhưng bâng khuâng ẩn khúc của ân tình
Ta thấy mình sao nông nỗi cả tin
Để trót nhận những ân tình hư ảo
Mà vướng bận mà lụy lòng đao đáo
Rồi giờ đây phải chát ngắt trong lòng
Đêm nay về còn ai đợi nữa không
Đường rông rỗi sao vẫn dài vô tận
Nếu ngày mai sẽ không ai còn đợi!
Chắc con đường vắng mãi bóng người quen
Nguyên Thanh
16/5/2011
DÕI BÓNG ĐƯỜNG XƯA
Con đường vắng chiều nay mưa rưng rức
Nước của trời hay lệ ướt ai rơi
Phập phồng trôi bong bóng rẻ đôi nơi
Xô dạt mãi về góc đời vô định
Dõi trông xa con đường nay vắng lạnh
Bao mùa Thu đếm mãi lá sầu buông
Bóng người xưa vạn lí mịt mờ sương
Ai tựa cửa trông đường suông về tối
Mây bảng lảng xua nhau tìm về vội
Mắt mỏi mòn mong đợi bước ai về
Nẻo đừng xa mưa bụi dài lê thê
Mi rưng lệ tràn trề rơi lả chả
Hạ chiều nay phượng hồng rơi lả tả
Huyết đỏ màu tim mộng vẫn còn tin
Vết bụi hồng khuất dấu kẻ đăng trình
Xuân chưa tới kéo đông dài vô tận
Mưa ngâu rớt mi đầm đìa ngân ngấn
Giọt sương nào đọng vọng tiếng tàn Thu
Bao mùa rồi Thu đến Thu lại đi
Cành phượng vỹ khắc ghi mùa Hạ nhớ
Nhánh sầu đông du buồn lòng trăn trở
Tiếng gió gào than thở vọng ngàn thâu
Trắng canh sầu đèn khêu ngọn rầu rầu
Đêm mặc niệm kinh cầu buồn lặng lẽ
Tiết mùa Xuân hoa hồng nụ vừa hé
Cánh hồng tươi khoe sắc ánh nắng mơ
Nhị nõn nà như sợi chỉ kết tơ
Mà nhân ảnh bây giờ chưa trở lại
Mắt dõi trông con đường xa xa mãi
Bóng người xưa có về lại đâu mà chờ...
THANH TRÚC
20.5.2011
Ta vẫn về con đường cũ thân quen
Sao từng bước chiều nay sầu tê tái
Gió nhẹ đưa để bụi hồng ái ngại
Rát mặt đường hay rổ nát tim ta
Hạ đã về phượng đã trổ đầy hoa
Ve đã hát khúc hạ buồn muôn thuở
Bổng chiều nay ta thấy lòng luyến nhớ
Phải chăng tình đã lặng lẽ ra đi
Trách mà chi lòng có sướng vui gì
Để sầu đọng hai tâm hồn khô héo
Tình giả chân để lòng người trêu ghẹo
Đừng nghi lòng trắc ẩn bước chân quen
Ta vẫn đi theo đoạn vắng không đèn
Đường vẫn vắng khoảng dài qua phố thị
Sao đêm nay thấy đường xa vạn lý
Vượt vó câu ai có đợi ai về
Đường vẫn quen sao buốt lạnh tái tê
Ta vẫn tỉnh mà thấy mình như dại
Đời đối mặt bão giông ta chẳng ngại
Nhưng bâng khuâng ẩn khúc của ân tình
Ta thấy mình sao nông nỗi cả tin
Để trót nhận những ân tình hư ảo
Mà vướng bận mà lụy lòng đao đáo
Rồi giờ đây phải chát ngắt trong lòng
Đêm nay về còn ai đợi nữa không
Đường rông rỗi sao vẫn dài vô tận
Nếu ngày mai sẽ không ai còn đợi!
Chắc con đường vắng mãi bóng người quen
Nguyên Thanh
16/5/2011
DÕI BÓNG ĐƯỜNG XƯA
Con đường vắng chiều nay mưa rưng rức
Nước của trời hay lệ ướt ai rơi
Phập phồng trôi bong bóng rẻ đôi nơi
Xô dạt mãi về góc đời vô định
Dõi trông xa con đường nay vắng lạnh
Bao mùa Thu đếm mãi lá sầu buông
Bóng người xưa vạn lí mịt mờ sương
Ai tựa cửa trông đường suông về tối
Mây bảng lảng xua nhau tìm về vội
Mắt mỏi mòn mong đợi bước ai về
Nẻo đừng xa mưa bụi dài lê thê
Mi rưng lệ tràn trề rơi lả chả
Hạ chiều nay phượng hồng rơi lả tả
Huyết đỏ màu tim mộng vẫn còn tin
Vết bụi hồng khuất dấu kẻ đăng trình
Xuân chưa tới kéo đông dài vô tận
Mưa ngâu rớt mi đầm đìa ngân ngấn
Giọt sương nào đọng vọng tiếng tàn Thu
Bao mùa rồi Thu đến Thu lại đi
Cành phượng vỹ khắc ghi mùa Hạ nhớ
Nhánh sầu đông du buồn lòng trăn trở
Tiếng gió gào than thở vọng ngàn thâu
Trắng canh sầu đèn khêu ngọn rầu rầu
Đêm mặc niệm kinh cầu buồn lặng lẽ
Tiết mùa Xuân hoa hồng nụ vừa hé
Cánh hồng tươi khoe sắc ánh nắng mơ
Nhị nõn nà như sợi chỉ kết tơ
Mà nhân ảnh bây giờ chưa trở lại
Mắt dõi trông con đường xa xa mãi
Bóng người xưa có về lại đâu mà chờ...
THANH TRÚC
20.5.2011



