Một Trăng hai bờ
Ta về sao mướt đèo cao
Nửa đêm nghe sóng thì thào ghềnh xa
Hàng dương rủ, bóng Hàn xưa
Liêu trai một ánh trăng tà thu miên.
( Hà Diệp Thu)
Rót lòng vào cõi lòng riêng
Người xưa chưa trọn đã xa dáng hình
Sóng đưa sóng, tình gọi tình
Vầng trăng in bóng thấy mình đơn côi.
(PlĐạt)
Thẩn thờ nhịp bước bồi hồi
Trăng ngà gieo rắc lưng đồi thấp cao
Nghiêng nghiêng rừng lá lao xao
Rì rào trong gió, nao nao nhớ người.
(HD)
Ngày chia tay, chẳng nên lời
Giờ nay xa cách trùng khơi đôi bờ
Cỏi lòng lạc bến ngẩn ngơ
Đau thương in vết, hững hờ người đâu?
(Andyt)
Anh đi ngày ấy mưa Ngâu
Thu vàng rụng lá kết sầu vì ai?
Sầu theo sầu, phấn nhạt phai
Con tim chời đợi, bờ vai héo gầy.
(Uyển Châu)
Đôi bờ thượng hưởng đường mây
Trăng em khuyết, trăng anh đầy nhớ mong…
Nay trăng vừa dáng mươi lăm
Nước trời soi bóng trăng ngân đôi bờ.
( Nguyễn Thủy)
Hồn anh những ngóng, trông, mơ
Tim em sầu nhớ, mong chờ héo hon
Một trăng sáng cả nước non
Sao ta vẫn mãi lần mòn tìm nhau?
(mdloit)
Đêm nay trăng nhỏ lệ sầu
Em xa anh nhớ buồn đau tháng ngày
Còn đâu những phút đắm say
Tình nồng tha thiết ngất ngây thưở nào.
( Ngọc Lâm)
Hai bờ hai kẻ hanh hao
Nhìn trăng sáng tỏ, nao nao đêm dày
Một đằng nhớ, một đằng say
Duyên xưa chưa thể , men tình chưa trao.
( Qn4526)
Rằng đời như giấc chiêm bao
Dám yêu chớ để má đào nhạt phai
Một lần thôi,chợ Khau Vai
Chia đôi bát rượu cùng ai tương phùng.
( Hà Văn Thế)
Thôi em, phím lỡ tơ chùng
Vầng trăng cố quận cũng chung nỗi niềm
Hai mươi năm giấc cô miên
Bàng hoàng sực tỉnh…nhớ quên đã đành!
(Nguyễn Tấn Ái)
Nhớ ai như nhện giăng mùng
Vầng trăng xẻ nửa, điệp trùng đồi non
Yêu người lòng dạ sắt son
Bắc- Nam dẫu cách, mỏi mòn nhớ thương.
( Phi Quỳnh)