TRƯỚC MẶT EM
Nguyễn Thủy
Biết nói gì khi đứng trước mặt em
Môi ngập ngừng không lời trao tiếng gởi
Sợ những gì sau nầy mang nhiều tội lỗi
Nhưng cái nhìn như muốn ôm cả bể khơi
Mà nghiêm trang như tượng đá câm lời
Đơn giản nhất là yêu nhiều lắm nhé.
Chân trời xa bể ầm vang mãi mãi
Bờ môi anh mong sóng bể dập dồn
Nước bể mặn hôn bờ môi chát đắng
Vị gian truân theo ngày tháng không cười
Đứng trước em anh tựa chiếc cánh buồn căng
Trôi dao dạt phía mênh mông xa ấy
Căng no gió xuôi về nơi mong đợi
Mãi lênh đênh không chấp nhận bến bờ
Phía chân trời biển mặn lắng giọt thơ
Mênh mông quá mặt trời hồng tròn trịa
Thuở sớm mai khi bình minh tĩnh dậy
Biển hôn tròn ánh mắt của yêu thương
Trước mặt em muôn hạt nắng kim cương
Lóng lánh lòng anh sao vẫn hoài đơn độc
Thuở sớm mai sao bão giông, sấm chớp
Với muôn trùng dào dạt nghĩa yêu đương
Mơ ngày nao dòng nước chảy từ nguồn
Xóa dấu vết của trần gian trong nỗi nhớ
Cho hai ta thắm nghĩa duyên chồng vợ
Vui buồn rồi cho ta nhận ra nhau
Trước mặt em sao ngậm đắng, nuốt đau
Lời nghẹn thắt trong tim trong dạ
Đêm nỗi nhớ gởi về nơi xa nhớ
Chân tình buồn xin gởi chút tình thơ
Cuộc đời này ta biết đến bao giờ
Cho ta được mênh mông xa bờ môi tít tắp
Nếm vị thương đau cho nhau niềm vui nhất
Trước mặt em ta hát như biển rì rào
Nỗi đắng cay con sóng biển bạc đầu
Ta khờ khạo mím đôi môi sầu khổ
Nghĩa ái ân mong một lần hạnh ngộ
Theo ta về trú ngụ chốn hương quê
NT.
03 - 01 - 2011

[/align]