CHƯƠNG I
Một tấm biển to đùng đập vào mắt nàng:" Gara Tứ Hải- Sửa chữa ô tô, mô tô đủ loại. Nhận làm việc tại tư gia 24/24. Điện thoại số 8.... Cái Gara này rộng thật. Có lẽ nhờ đất cao nguyên giá rẻ, điều chính là quả thật nó ăn nên làm ra. Bên xưởng một là dây xe tải, bên xưởng hai là các loại xe hơi, xưởng ba là xe máy. Cả ba xưởng đều đông đảo thợ lẫn tiếng xe nổ đến ... điếc cả tai. Lưỡng lự một chút, nàng lấy phone chui đại vào xe bấm số, mắt nhìn lom khom vào chỗ cái bàn có bốn người úp mặt ngủ gục. Vẫn tư thế úp mặt, gã kia nhấc điện thoại, nàng nghe một giọng nói tỉnh như sáo:
- Gara Tứ Hải hân hạnh phục vụ quí khách.
Nàng nén tiếng cười. Đúng là.... thói quen nghề nghiệp. Có thể là người nhà gọi kia mà. Dù sao nàng đang dự định làm khách quý của anh ta.
- Mời sửa ô tô tại tư gia lúc mười một giờ hôm nay.
- Cô vui lòng lưu lại địa chỉ.
- Chùa Linh Sơn- Điệp Mộc Trang, gặp Nguyệt Quỳnh.
- Rất hân hạnh phục vụ. Cảm ơn quý khách.
Nàng thấy gã vẫn tư thế ấy gác điện thoại. Nàng nhìn đồng hồ. Về thôi, chắc rắng hắn sẽ đến trễ. Hứ! Có dịp cho mình xài xể.... Đồ biếng nhác!
Cho máy phone vào túi áo khoác, nàng đề máy mở vòng cửa xe, bon xe về nhà. Qua hai cánh cửa bằng gỗ sồi, Nàng ngừng xe ngay thềm, vào ngôi nhà gỗ có rèm đỏ thẫm. Tuột giày mang đôi hài vải để ở góc, tiến sâu vào trong. Nàng đi trên nền gỗ văn hoa đánh vec-ni bóng, dạo quanh các cửa sổ kéo hết rèm lên. Ngôi nhà bừng sáng bởi ánh nắng xuống len đến từng ngõ ngách. Nàng đến góc cuối nhà bên phải, đưa tay mở nút dây buột rèm lớn sát tường, kéo mạnh. Tấm rèm chạy theo tay nàng mở hình cung ở góc biến thành căn buồng kín, phủ cả cánh cửa sổ đơn nhìn hướng tu viện nhà thờ. Vải rèm dầy và nặng, nằm trên thanh inox đầy móc khóa, treo lơ lửng trên sà nhà, hai đầu gắn vào tường. Nàng móc từng khoen rèm vào những móc gắn ở thanh gỗ nẹp. Xong, cả căn phòng kín bưng không nặng nề. Nàng ngả mình xuống sàn gỗ, đưa tay bật khóa nhỏ bên tường, một cánh cửa hé ra, bên trong là gối, chăn hoa. Nàng lấy ra , khóa lại, thở phào khoan khoái lăn người trên chăn gối, buông lỏng cơ thể và đầu óc.
Nếu có người hỏi, với cô" Hạnh phúc là gì?" ( chưa ai dám hỏi cả), và bỗng dưng nàng thích trả lời thì chắc rằng nàng sẽ nói:
- Được về ngôi nhà gỗ của mình, sống cho mình.
Là những giây phút này đây không còn vẻ lạnh lùng kiêu hãnh, tự do mơ mộng, hồn nhiên trong thế giới riêng tư. Không như nơi ấy sang trọng, đồ sộ, sừng sững với cơ mang là người như robot suốt ngày dạ dạ, thưa thưa. Còn trách nhiệm và vắt óc hết ra chỉ có nàng.
Tiếng còi xẻ vọng vào tai nàng như réo gọi. Nàng nhìn đồng hồ mười giờ năm lăm phút.Ơn chúa! Nhất định tên thợ nào đó ở Tứ Hải rồi. Dù sao hắn đã đúng hẹn. Nàng khoát màn bước ra, liếc nhanh tấm gương lớn áp sát phần gỗ tường. Tề chỉnh chán, chiếc quần jean ôm, ống "pat", áo sơ mi cate không nhầu bỏ vạt ngoài. Mái tóc quắn tự nhiên ôm gương mặt hơi dài thả dọc bờ vai. Nàng đi nhanh ra ngoài mở cổng thầm nghĩ " Sao còi xe hắn to vậy kìa? Điếc cả tai. Một chiếc jeep nhà binh không mui án ngay tầm mắt nàng, một dáng vẻ to lớn, cao kỳ lạ khiến nàng phải ngước lên nhìn. Ôi chúa! Hắn có mái tóc dài như nàng , chỉ có khác là hắn cột gọn sau gáy. Một gương mặt đầy góc cạnh với bờ môi mỏng và đôi mắt sâu thẳm.
- Gara Tứ Hải đến theo lời mời cô Nguyệt Quỳnh.
Giọng hắn êm ru lạ lùng thật tương phản với cái dáng anh chị gai góc. Cô mở rộng cửa:
- Tôi đây. Mời ông vào- Giọng cô trở lại vẻ kiêu hãnh, lạnh lùng muôn thuở.
Hắn bước luôn vào trong, trên tay một xách lớn. Không buồn nhìn lại cái xe của mình. Hắn nhìn bên phải rồi bên trái, chỉ tay vào chiếc toyota cũ.
- Nó hư à? Cô cho biết "bệnh" đi.
Miệng hỏi, mắt hắn nghía chiếc Nissan đời mới không chớp. Cô lạnh lùng quăng cho hắn chùm chìa khóa nói:
Gara ông quảng cáo trên tivi, sửa và phục hồi được các loại xe cũ chạy như mới. Vậy ông cứ tự nhiên tìm bệnh của nó đi. Có gì ta trao đổi thêm. Hắn nhún vai, để túi đồ nghề xuống cạnh gốc mimosa, thẩy thẩy chùm chìa khóa tới bên xe. Lại một lần nữa mắt hắn nhìn mục tiêu khác. Hắn nhìn căn nhà bằng ánh mắt long lên đầy thích thú:
- Cô có căn nhà đẹp quá.
Nàng dửng dưng quay lưng đi:
- Kiểm tra xong, cho tôi biết giá sửa chữa.
Nàng vào nhà lại nằm dài nhưng đầu óc không lang thang mơ mộng nữa. Cái dáng vẻ kỳ lạ của tên thợ máy khiến nàng để đầu lởn vởn theo hắn. Hắn ở Đà Lạt lâu chưa? Sao chưa khi nào nàng thấy hắn kia?
Một giọng nói thật gần bên tai nàng cất lên:
- Xe phải đại tu, cho kéo xe về Gara thôi.
Nàng vén màn bước ra quắc mắt:
- Ai cho phép ông vào đây?
Giọng nàng thật gay gắt. Tên thợ máy dám cả gan bước vào thế giới riêng của nàng. Hắn hơi nhíu mày, đôi mắt thoáng thôi
-Tôi gọi cô ba lần không nghe cô trả lời.
Giọng nàng thật ngạo nghễ:
- Thì ông phải ở ngoài chờ. Đi ra ngay!
Hắn nhìn sửng cô, môi nhếch lên như cười mà không phải cười
- Có phải cô sợ bị cướp hay la hiếp dâm ?
Im miệng!- Cô giân run dù chuyện chẳng có gì đáng giận- Ra ngoài ngay đi.
Đôi mắt hắn vụt ánh lên tia giận rợn người. Hắn vẫn đứng im, nhìn xuống cô lầm lì:
Nếu cô còn vô lễ, xấc láo đừng trách tôi. Hãy trả lời, có đồng ý đại tu xe không? Nếu đồng ý thì tôi đưa xe đi ngay.
Không ai dám nói với cô giọng đó dù là Hiệu hay Quyền, hai người đàn ông học thức, bảnh trai, giàu nứt vách, hai ứng cử viên sáng giá nhất trong bao nhiêu người muốn làm chồng nàng. Nàng la lớn:
Không đại tu, tiểu tu gì hết. Ra khỏi nhà tôi ngay!
Hắn lầm lì bước tới:
Cô mời tôi đến rồi dễ dàng đuổi tôi đi sao? Cái thói nhà giàu, ranh con đỏng đảnh của cô, tôi cần sửa môt trận.
Nàng vụt sợ điếng người. Trời ơi! Chỉ có nàng và hắn trong ngôi nhà. Ngôi nhà lại ở trên đồi cao cách biệt dân cư. Nàng thụt lùi, cố làm gan:
- Ông dám... Tôi gọi cảnh sát túm đầu.
Người đánh máy: Jennytran
Một tấm biển to đùng đập vào mắt nàng:" Gara Tứ Hải- Sửa chữa ô tô, mô tô đủ loại. Nhận làm việc tại tư gia 24/24. Điện thoại số 8.... Cái Gara này rộng thật. Có lẽ nhờ đất cao nguyên giá rẻ, điều chính là quả thật nó ăn nên làm ra. Bên xưởng một là dây xe tải, bên xưởng hai là các loại xe hơi, xưởng ba là xe máy. Cả ba xưởng đều đông đảo thợ lẫn tiếng xe nổ đến ... điếc cả tai. Lưỡng lự một chút, nàng lấy phone chui đại vào xe bấm số, mắt nhìn lom khom vào chỗ cái bàn có bốn người úp mặt ngủ gục. Vẫn tư thế úp mặt, gã kia nhấc điện thoại, nàng nghe một giọng nói tỉnh như sáo:
- Gara Tứ Hải hân hạnh phục vụ quí khách.
Nàng nén tiếng cười. Đúng là.... thói quen nghề nghiệp. Có thể là người nhà gọi kia mà. Dù sao nàng đang dự định làm khách quý của anh ta.
- Mời sửa ô tô tại tư gia lúc mười một giờ hôm nay.
- Cô vui lòng lưu lại địa chỉ.
- Chùa Linh Sơn- Điệp Mộc Trang, gặp Nguyệt Quỳnh.
- Rất hân hạnh phục vụ. Cảm ơn quý khách.
Nàng thấy gã vẫn tư thế ấy gác điện thoại. Nàng nhìn đồng hồ. Về thôi, chắc rắng hắn sẽ đến trễ. Hứ! Có dịp cho mình xài xể.... Đồ biếng nhác!
Cho máy phone vào túi áo khoác, nàng đề máy mở vòng cửa xe, bon xe về nhà. Qua hai cánh cửa bằng gỗ sồi, Nàng ngừng xe ngay thềm, vào ngôi nhà gỗ có rèm đỏ thẫm. Tuột giày mang đôi hài vải để ở góc, tiến sâu vào trong. Nàng đi trên nền gỗ văn hoa đánh vec-ni bóng, dạo quanh các cửa sổ kéo hết rèm lên. Ngôi nhà bừng sáng bởi ánh nắng xuống len đến từng ngõ ngách. Nàng đến góc cuối nhà bên phải, đưa tay mở nút dây buột rèm lớn sát tường, kéo mạnh. Tấm rèm chạy theo tay nàng mở hình cung ở góc biến thành căn buồng kín, phủ cả cánh cửa sổ đơn nhìn hướng tu viện nhà thờ. Vải rèm dầy và nặng, nằm trên thanh inox đầy móc khóa, treo lơ lửng trên sà nhà, hai đầu gắn vào tường. Nàng móc từng khoen rèm vào những móc gắn ở thanh gỗ nẹp. Xong, cả căn phòng kín bưng không nặng nề. Nàng ngả mình xuống sàn gỗ, đưa tay bật khóa nhỏ bên tường, một cánh cửa hé ra, bên trong là gối, chăn hoa. Nàng lấy ra , khóa lại, thở phào khoan khoái lăn người trên chăn gối, buông lỏng cơ thể và đầu óc.
Nếu có người hỏi, với cô" Hạnh phúc là gì?" ( chưa ai dám hỏi cả), và bỗng dưng nàng thích trả lời thì chắc rằng nàng sẽ nói:
- Được về ngôi nhà gỗ của mình, sống cho mình.
Là những giây phút này đây không còn vẻ lạnh lùng kiêu hãnh, tự do mơ mộng, hồn nhiên trong thế giới riêng tư. Không như nơi ấy sang trọng, đồ sộ, sừng sững với cơ mang là người như robot suốt ngày dạ dạ, thưa thưa. Còn trách nhiệm và vắt óc hết ra chỉ có nàng.
Tiếng còi xẻ vọng vào tai nàng như réo gọi. Nàng nhìn đồng hồ mười giờ năm lăm phút.Ơn chúa! Nhất định tên thợ nào đó ở Tứ Hải rồi. Dù sao hắn đã đúng hẹn. Nàng khoát màn bước ra, liếc nhanh tấm gương lớn áp sát phần gỗ tường. Tề chỉnh chán, chiếc quần jean ôm, ống "pat", áo sơ mi cate không nhầu bỏ vạt ngoài. Mái tóc quắn tự nhiên ôm gương mặt hơi dài thả dọc bờ vai. Nàng đi nhanh ra ngoài mở cổng thầm nghĩ " Sao còi xe hắn to vậy kìa? Điếc cả tai. Một chiếc jeep nhà binh không mui án ngay tầm mắt nàng, một dáng vẻ to lớn, cao kỳ lạ khiến nàng phải ngước lên nhìn. Ôi chúa! Hắn có mái tóc dài như nàng , chỉ có khác là hắn cột gọn sau gáy. Một gương mặt đầy góc cạnh với bờ môi mỏng và đôi mắt sâu thẳm.
- Gara Tứ Hải đến theo lời mời cô Nguyệt Quỳnh.
Giọng hắn êm ru lạ lùng thật tương phản với cái dáng anh chị gai góc. Cô mở rộng cửa:
- Tôi đây. Mời ông vào- Giọng cô trở lại vẻ kiêu hãnh, lạnh lùng muôn thuở.
Hắn bước luôn vào trong, trên tay một xách lớn. Không buồn nhìn lại cái xe của mình. Hắn nhìn bên phải rồi bên trái, chỉ tay vào chiếc toyota cũ.
- Nó hư à? Cô cho biết "bệnh" đi.
Miệng hỏi, mắt hắn nghía chiếc Nissan đời mới không chớp. Cô lạnh lùng quăng cho hắn chùm chìa khóa nói:
Gara ông quảng cáo trên tivi, sửa và phục hồi được các loại xe cũ chạy như mới. Vậy ông cứ tự nhiên tìm bệnh của nó đi. Có gì ta trao đổi thêm. Hắn nhún vai, để túi đồ nghề xuống cạnh gốc mimosa, thẩy thẩy chùm chìa khóa tới bên xe. Lại một lần nữa mắt hắn nhìn mục tiêu khác. Hắn nhìn căn nhà bằng ánh mắt long lên đầy thích thú:
- Cô có căn nhà đẹp quá.
Nàng dửng dưng quay lưng đi:
- Kiểm tra xong, cho tôi biết giá sửa chữa.
Nàng vào nhà lại nằm dài nhưng đầu óc không lang thang mơ mộng nữa. Cái dáng vẻ kỳ lạ của tên thợ máy khiến nàng để đầu lởn vởn theo hắn. Hắn ở Đà Lạt lâu chưa? Sao chưa khi nào nàng thấy hắn kia?
Một giọng nói thật gần bên tai nàng cất lên:
- Xe phải đại tu, cho kéo xe về Gara thôi.
Nàng vén màn bước ra quắc mắt:
- Ai cho phép ông vào đây?
Giọng nàng thật gay gắt. Tên thợ máy dám cả gan bước vào thế giới riêng của nàng. Hắn hơi nhíu mày, đôi mắt thoáng thôi
-Tôi gọi cô ba lần không nghe cô trả lời.
Giọng nàng thật ngạo nghễ:
- Thì ông phải ở ngoài chờ. Đi ra ngay!
Hắn nhìn sửng cô, môi nhếch lên như cười mà không phải cười
- Có phải cô sợ bị cướp hay la hiếp dâm ?
Im miệng!- Cô giân run dù chuyện chẳng có gì đáng giận- Ra ngoài ngay đi.
Đôi mắt hắn vụt ánh lên tia giận rợn người. Hắn vẫn đứng im, nhìn xuống cô lầm lì:
Nếu cô còn vô lễ, xấc láo đừng trách tôi. Hãy trả lời, có đồng ý đại tu xe không? Nếu đồng ý thì tôi đưa xe đi ngay.
Không ai dám nói với cô giọng đó dù là Hiệu hay Quyền, hai người đàn ông học thức, bảnh trai, giàu nứt vách, hai ứng cử viên sáng giá nhất trong bao nhiêu người muốn làm chồng nàng. Nàng la lớn:
Không đại tu, tiểu tu gì hết. Ra khỏi nhà tôi ngay!
Hắn lầm lì bước tới:
Cô mời tôi đến rồi dễ dàng đuổi tôi đi sao? Cái thói nhà giàu, ranh con đỏng đảnh của cô, tôi cần sửa môt trận.
Nàng vụt sợ điếng người. Trời ơi! Chỉ có nàng và hắn trong ngôi nhà. Ngôi nhà lại ở trên đồi cao cách biệt dân cư. Nàng thụt lùi, cố làm gan:
- Ông dám... Tôi gọi cảnh sát túm đầu.
Người đánh máy: Jennytran