📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Nét đẹp quê hương-Cố đô Huế.

680 trả lời, 86.673 lượt xem — Trang 6 / 23
Trích đoạn: Nguyễn Hiền Nhân

Bóng người xưa lại về

Mộng mơ xưa anh trả lại em rồi
Qua đỉnh tình sầu đời chia hai lối.
Xa vời vợi lời yêu thương, hờn dỗi,
Em than buồn nhớ anh cũng vậy thôi.

Chính em chủ động bàn chuyện chia đôi,
Rồi ngang dọc với trái tim sỏi đá,
Kiêu hãnh thả tình mông lung bến lạ,
Giao tiếp toàn người sang trọng hào hoa.

Xin lỗi em,anh là "kẻ xấu xa"
Nhưng tình cảm sợ nhất điều dối trá,
Vết thương lòng anh chưa kịp liền da,
Tin lời người đẹp bao phen tơi tả.

Những nhớ nhung như cơn gió thoáng qua,
Liệu chắp vá rồi có bền không em?
Anh còn nợ em khoảng khắc êm đềm,
Nhưng số mệnh an bày  khó thể trả.

Men rượu tình ban đầu đã phôi pha
Em thêm vào vị ngọt hay chất đắng?
Anh chằm mộng môi hôn đêm trống vắng,
Khơi làm chi nữa đợt sóng phong ba?
Hmhiennhan


ĐỪNG VỀ NỮA BÓNG NGƯỜI XƯA
 
Đừng về nữa bóng người xưa
Cung đàn lỡ nhịp cơn mưa lỗi thời
Vần thương ứ nghẹn không rơi
Em về chi để đất trời đảo điên
 
Đôi mình không trọn thiên duyên
Em về chi giữ luỵ phiền cho nhau
Vết thương chưa hết nỗi đau
Em về chi chỉ khắc sâu dấu lòng
 
Tôi dặn lòng đừng ngóng trông
Trong mơ em cũng sẽ không được về
Quên đi em những bộn bề
Cứ cho tôi đứng bên lề tình si
 
Đừng về chi nữa.Quên đi...
Bên chồng đừng có nhớ gì đến tôi... 
nguyenngoat
_____________________________

yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
SiNguyen đã viết:
hmhiennhan đã viết:
Đỉnh sầu chia đôi.

Anh xin em,
Đừng nói yêu anh,
Bằng những lời nồng nàn nhưng dối trá.
Cũng đừng nghĩ anh là kẻ tài hoa,
Thoả mãn được hết những điều em mộng tưởng.

Anh chỉ là người đàn ông bình thường,
Ngao du khắp bốn phương,
Ôm nhiều đam mê ,khát vọng
Cố vượt qua biển sóng,
Níu bắt em từ khoảng cách nghìn trùng.

Đâu ngờ mối tình say mông lung,
Đã chạm vào khói mây,
Như trăng viên mãn tròn đầy,
Phải mòn hao khi đi vào cuối tháng.

Chẳng còn gì lãng mạn,
Tình yêu chúng mình đi vào trang kết,
Bóng hoàng hôn bãng lãng sắc tàn,
Khúc tình ca dở dang,
Em hãy để dành,
Hát vơi người nối tiếp
Hmhiennhan

ĐỈNH SẦU CHIA ĐÔI

Người ơi sầu vơi tuổi hồng
Niềm thương phong sương thắm nồng
Chiều rơi lòng phơi mênh mông
Thơ đương say hương mưa giông

Hay chăng tình giăng rất dài
Đêm thâu tình sâu chiếm ngày
Như trăng tròn căng mê say
Mong sao lòng trao đôi tay

Chia hai niềm lay lắt buồn
Ta đi bờ mi xé hồn

SiNguyen_______________

kính chúc chú sức khoẻ và thi hứng dạt dào ạ
 Cám ơn

Người thường trao đổi niềm vui,
Bạn thì chia sẻ ngậm ngùi ,đắng cay.
Đường xưa vàng lá thu phai,
Chỉ còn hai kẻ lắt lay hương tình,
Mời nhau cạn chén rượu quỳnh,
Sầu vơi ,rượu cạn thắm tình thi nhân
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
hmhiennhan đã viết:
Nói thật có ai tin?

Nếu thế giới chọn một ngày "cá tháng tư",
Việt Nam cần một ngày để quan nói thật.
Chớ bây giờ mỗi lần  nhớ  lời đường mật,
Tôi nổi gai, tưởng số phận của con ruồi...
Hmhiennhan
Bối Rối

Thế giới chỉ có một ngày nói dối
Việt Nam chẳng có ngày nói thật nào.
Tôi càng đọc tôi lại càng bối rối
Những điều này tôi viết thật hay sao?

 Tuấn Khỉ 
Đăng nhập để trả lời
0
Tan giấc Vu Sơn

Tắt rồi tiếng vọng tình ru,
Bụi thời gian phủ thiên thu dấu hài
Khói sương nhân ảnh lắt lay
Hương thơm em để dại ngây mắt khờ

Đàn tình rối rắm dây tơ,
Sợi thương ,sợi nhớ dật dờ lênh đênh
Tìm đâu xuân nữ kề bên
Vu Sơn mở lối nhũn mềm gối chăn?

Sông dài biển rộng không ngăn
được vòng tay ấm tuyệt trần phương xa.
Trắng thơm da thịt ngọc ngà,
Ngàn vàng khoãnh khắc chan hoà ái ân.

Bờ môi ,mắt biếc long lanh,
Cùng anh gặt hái đọt,nhành xuân xanh,
Chỉ còn kí ức mong manh,
Tiếc chân tình cũ chẳng thành nợ duyên
Hmhiennhan

* VU SƠN :
Thuở xưa, bên Tàu thời Chiến Quốc, vua Sở Tương Vương thường đến du ngoạn tại vùng đất Cao Đài, cạnh đầm Vân Mộng. [Rảnh ghê] Nơi đây có hai ngọn núi gọi là Vu Sơn và Vu Giáp.
 Một ngày nọ, trong lúc dạo chơi mệt mỏi, nhà vua bèn nằm ngủ dưới chân núi Vu Sơn. 
 Trong giấc mộng, nhà vua thấy một vị tuyệt sắc giai nhân tìm đến mình. Mỡ dâng miệng mèo, tội gì không ăn. Thế là, tèn ten, one-day-stand chính thức xuất hiện.
 Tàn cuộc, nhà vua mới hỏi mỹ nhân từ đâu đến [Vua này có thể chết vì thiếu hiểu biết]
 Nàng tự giới thiệu mình là thần nữ Vu Sơn, chức vụ: chuyên gia tạo thời tiết ở Dương Đài. Công việc hàng ngày là sáng làm mây, tối làm mưa.
Nói xong nàng biến mất. Nhà vua tỉnh dậy, vẫn còn luyến tiếc. [Chắc chưa hỏi số điện thoại]
Về sau nhà vua ra lệnh cho người lập miếu thờ nàng, gọi là Miếu Triên Viên, thờ Vu Sơn thần nữ. [wat????]
 Quá lưu luyến người đẹp, nhà vua còn kể lại câu chuyện cho một vị quan trong triều. Vị quan này tức cảnh thành thơ, đã sáng tác bài phú Cao Đường để ghi lại ký sự chec.. … , à không, sự tích kỳ diệu này.
 Thế là từ đó, trong dân gian bắt đầu lưu truyền những thuật ngữ nói giảm nói tránh phong phú sau:
“mây mưa”, “giấc Vu Sơn”, “giấc Cao Đường”, “đỉnh Giáp non Thần” hay “Vu Giáp”, “giấc mộng Dương Đài”, “đến Dương Đài”
Đăng nhập để trả lời
0
Khóc tiếp cho người ... Chào anh trai Nguyễn Hiền Nhân, lâu quá không gặp,anh khỏe hông???Muội đi qua nghe anh trai than vắng thở dàI,không cầm lòng đậu nên ghé nhà thăm anh tý,bóng chị nào mà làm anh trai nhớ dữ vậy ,hihiih,tò mò ghê,,,

KHÓC TIẾP CHO NGƯỜI ...
..................................
Xin đừng khóc nữa em ơi
Vì em là kẻ phải cười đúng hơn
Xa tôi em đỡ tủi hờn
Vì tôi là kẻ nghèo trơn bạc tiền...

Em về đi thế là yên
Để cho cha mẹ khỏi phiền vì con
Và thêm...chữ hiếu được tròn
về đi em hỡi có còn gì đâu
...................................

Em về...dệt mộng cao sang
Tôi đi ôm một cung đàn dở dang...
Lâu rồi tình cũ phai tàn...
Em cười luôn miệng với đàn con thơ

Và rồi...em sẽ ngóng chờ
Khi chồng bận việc chiều mơ chưa về...
Cho tôi quên những ước thề
Cho tôi quên hết lối về...ngày xưa !!!

Quynhhuong_1976...em gái khóc phụ anh trai nè,thân mến

Chào Quỳnh Hương của Trịnh Công Sơn!
Hình như em còn 2 tên khác nữa đúng không? Hôm nay anh sẽ phá em ,gọi em là người tình cũ để em khỏi thắc mắc nha

Buồn...cười

Anh cười không khóc đâu em,
Tự do nên thấy đời thêm đẹp hồng,
Từ nay anh khỏi đeo gông,
Vì người em bắt làm chồng khác anh

Rồi thời gian sẽ qua nhanh,
Rồi thời gian giúp nguôi dần nhớ thương,
Đời anh nặng gánh phong sương,
Làm sao xứng với Quỳnh Hương trang đài?

Em đừng nhắc khoản nợ vay,
Bên em đã có vòng tay khác rồi,
Hãy lên hỏi nhỏ bà trời,
Tình không bảo chứng có đòi được không?

Anh giờ thiếu tấm chăn bông,
Bên ngoài cười diễu ,bên trong âu sầu
Vào chùa cũng muốn cạo đầu,
Nhưng còn sợ ả Thị Mầu trao con
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Bản tình ca dang dở

Anh cố quên, Ừ ! sẽ quên không nhớ
Kỷ niệm yêu, ngày tháng cũ có nhau
Mùa hạ xưa, em soi tóc bên cầu
Mùa Thu cũ, đếm lá vàng khẽ hát

Anh sẽ quên, những nơi yêu dấu khác
Nơi có em, thắp sáng nửa đời anh ...
Anh sẽ quên, hạnh phúc quá mỏng manh
Sao trong tim cứ ngập tràn biển nhớ?

Nhớ mùa đông, nơi chúng mình gặp gỡ
Góc giáo đường, anh đứng lặng nhìn em
Lúc nguyện cầu, anh khẽ gọi thật êm
"Yêu dấu hỡi, hãy cho anh yêu nhé..."

Rồi mùa Xuân, tay trong tay dạo phố
Kể chuyện tình, chuyện đôi lứa yêu nhau
Mắt tìm nhau, trao vội nụ hôn đầu
Nồng hương ngát, đóa hoa tình chớm nở...

Giờ nơi đây, một mình anh trăn trở
Nhớ về em, dù lòng đã cố quên
Quên làm sao ? kỷ niệm quá êm đềm,
Đành gợi lại khúc tình ca dang dở...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Anh như thế đó.

Bạn bè nói anh quá đủ đầy bãn lĩnh ,
Đến nơi nào cũng có đuợc nguời thuơng,
Chuyện lợi danh cơm áo mới xem thuờng,
Ngày tối tiêu dao như con ngựa chứng.

Họ không biết nụ cuời xoá đi nhiều bất hạnh,
Lớp hào hoa che đậy lắm bi thuơng ?
Thật sự anh cũng chĩ nguời bình thường,
Một hạt cát giữa mênh mông sa mạc.

Cuộc đời anh chẳng có gì thành đạt,
Bến mơ còn lẫn xa khuất chân trời,
Học kinh tế phải biết tính lãi lời,
Con nhà võ phải có tinh thần thuợng võ.

Hạnh phúc với anh đơn sơ bé nhỏ,
Như con nguời cần có bộ óc trái tim.
Biết làm ăn , nhẫn nại kiếm ra tiền,
Biết đau xót khi nhìn đồng loại khổ...
Đăng nhập để trả lời
0
phuongmi2985 đã viết:
Lẻ loi

Có hai người sẽ không thấy lẻ loi
Nếu chỉ một thì sẽ là cô độc
Có những lúc muốn tìm người để khóc
Nhìn quẩn quanh vẫn chỉ một bóng mình

Có đôi lúc cũng muốn lặng thinh
Không ai hết , chỉ riêng mình yên tĩnh
Những khi đó ta với ta đối diện
Cũng thương mình như chiếc lá mà thôi

Cũng không cần toan tính xa xôi
Sống vui vẻ mà không cần nghĩ ngợi
Cái gì tới rồi thì cũng sẽ tới
Thời gian ơi ! có níu kéo được gì ?

Em cũng không mơ ước điều chi
Cái hạnh phúc mà bao người mong lấy
Đừng hỏi em , sao hôm nay như vậy
Vì đôi khi em cũng thấy bất cần ...

Em ru mình theo những tháng năm
Ngủ ngoan nhé ! đừng bao giờ tỉnh giấc
Tình yêu ơi ! đừng bao giờ đùa cợt
Cho em yên với cuộc sống âm thầm
Phương Mi

Hanh phúc hay bất hạnh?

Đủ hai người cuộc sống bớt lẽ loi,
Nhưng vô phúc sẽ trở thành bất hạnh,
Đời cô đơn muốn sẽ chia ấm lạnh,
Buồn làm sao ta vẫn cứ lạc loài?

Có nhiều đêm phải đối bóng chính mình,
Thấy đời sống quá vô cùng nhàm chán,
Ta thèm muốn có thêm vài người bạn,
Thèm được nâng niu chia sẽ ân tình

Ta mệt mỏi với hạnh phúc kiếm tìm,
Hồn lạc lõng trước thiên đường cửa đóng
Cất vào tim bao thương yêu hy vọng
Công lý còn xứng đáng để ta tin?

Một nửa ta ơi, người ở nơi nào,
Xin hãy đến thật lòng đừng đùa cợt
Cuộc đời nầy không còn gì vui hết
Khi con người sống mà không tin nhau
Hmhiennhan
*Cám ơn bài thơ LẺ LOI chia sẻ của PM

Phương MI xin viết tiếp bài thơ của anh hmhiennhan

Lời thơ nghe sao buồn quá đi thôi
Duyên nợ ba sinh là ý của trời
Người ơi người ! xin anh đừng quá vội !
Nửa của anh đang kề cận anh rồi ...
.................................

Cám ơn đời mỗi sáng mai thức dậy .
Cho em thêm ngày mới để yêu thương !
Đăng nhập để trả lời
0
Khoãnh khắc và mãi mãi

Biển đời sóng vỗ nhấp nhô
Qua bao góc phố mơ hồ tiếng ai?
Cảnh xưa có chút đổi thay
Nửa vầng trăng khuyết em bay nơi nào?

Đất trời tưởng giáp liền nhau
Tưởng mây và núi bên nhau suốt đời
Nào ngờ chỉ được 1 thời
Mây bay núi đổ Trăng rời nửa trăng

Em giờ không khác gì anh
Cười mà như khóc long lanh giọt buồn
Nước xa suối phải cạn nguồn
Trăm con lạch nhỏ mưa tuôn ích gì?

Phía sau cánh cửa từ bi
em có diệt hết sân si cỏi tình?
Hay là lòng vẫn hồi sinh
Bao nhiêu kỷ niệm chuyện tình đôi ta?

Cho Anh xin lổi Em nha
Tri âm khoãnh khắc cũng là thiên thu,
Dù em đổi nguợc lời ru,
A di đà phật đường tu rối mù.
Hmhiennhan

Thanh Ngọc

Thanh Ngọc

Gởi Hiền Nhân


Ngày gửi: 18/09/2009 20:13
Đã sửa 2 lần, lần sửa cuối bởi Thanh Ngọc vào 20/09/2009 00:01


Một người hướng cõi niết bàn
Một người gom nhặt tro tàn gửi thơ
Ngày xa giờ ở trong mơ
Bão lòng thương nhớ bao giờ cho nguôi

Vào thăm xin gửi tới người
Tri âm đồng cảm đôi lời sẻ chia
Lửa lòng còn cháy đam mê
Tìm đâu người hỡi ngày xưa xa rồi?

phuongmi2985 đã viết:

Một nửa đang ở gần anh

Phương MI xin viết tiếp bài thơ của anh hmhiennhan

Lời thơ nghe sao buồn quá đi thôi
Duyên nợ ba sinh là ý của trời
Người ơi người ! xin anh đừng quá vội !
Nửa của anh đang kề cận anh rồi ...
.................................

Nửa của mình không biết ở nơi đâu ?
Vẫn quanh đây hay cuối nẻo địa cầu
Em không kiếm chỉ âm thầm chờ đợi
Rồi một ngày hai nửa sẽ gặp nhau ...

Một nửa yêu thương , sao mãi lặng im
Em vẫn nơi đây , sao mãi đi tìm
Và lỡ tim em cùng hoà chung nhịp
Em sẽ vui mừng mở cửa trái tim ...
Phương Mi
Đăng nhập để trả lời
0
Hai mãnh hồn cô đơn

Bà nói bà sống một mình,
Nhưng thơ thì rất hửu tình hửu duyên,
Hiền nhân một góc trời riêng,
Lưới tình mới viếng đảo điên tâm hồn,
Bắt đền thì hoá trẻ con,
Mộng mơ thì sợ mỏi mòn trái tim?
Lặng im cũng khó bình yên,
Hồn quỷ sứ bị bà tiên nhốt rồi,
Hai bờ thương nhớ xa xôi,
Bà ơi có ký với tôi hợp đồng?
Đói no như vợ với chồng,
Giấy nợ tôi lãnh, vàng ròng bà đeo,
Đêm ngày rán sức nuôi heo,
Tối khuya hợp tác "đá bèo" ,đối thơ
Tình không biên giới mộng mơ,
Giấc mơ hạnh phúc đợi chờ bà vô ...

Bà già cô đơn đáp

Hiền Nhân rất thích đèo bòng
Mong thêm nhiều nữa hợp đồng hôn nhân

Tuy rằng chỉ có một thân
Mà tim chia xé trăm phần bằng nhau

Bất cứ đi đến nơi đâu
Đều có chỗ ở gối đầu kề vai

Giờ đang sung sức đời trai
Ngoạn du các chốn miệt mài lang thang

Lưới tình chẳng muốn bắt chàng
Thả ra để tránh bẽ bàng lưới em

Xin chàng đừng nói gì thêm,
Các chị mà biết thì em ốm đòn...
Đăng nhập để trả lời
0
Kikimora

hmhiennhan đã viết:

.............GIÂC MƠ HẠNH PHÚC .............

Biêt không anh mỗi chiều hoàng hôn đỏ
Em lặng thầm vương nhớ tới chuyện xưa
Nhớ chiều tà anh vẫn đón đưa
Sợ em giận anh không hề lỡ hẹn

Bao thu trôi trong em nguyên vẹn
Kỉ niệm ngày nào đâu dễ nhạt phai
Nhớ bước chân trên ngõ hẻm dài
Chiều nắng hạ ve dâm dan gọi

Sao quên được nụ cười tiếng nói
Đôi mắt to tròn anh đã hút hồn em
Nắm bàn tay hôn nhẹ nhàn cất tiếng
Em của anh đơn giản ....đẹp dịu hiền .....

Thời gian dài đằng đẵng anh xa em
Mấy chục mùa thu thay áo mới
Em vẫn như xưa ...vẫn nồng nàng chờ đợi
Một giấc mơ hạnh phúc của riêng mình

..............AP...............

Giấc mơ đã tan

Anh cố quên nhưng sao lòng vẫn nhớ?
Những tháng ngày tươi đẹp ta có nhau.
Tình mùa Hạ với Phượng thắm đỏ màu,
Sang mùa Thu, Cúc khoe vàng rực ngõ.

Anh dìu em đi những chiều lộng gió,
Hát cho em nghe những bản tình ca,
Hạnh phúc êm đềm giờ đã cách xa,
Đón mùa Đông về ,lòng riêng lạnh giá.

Anh hồi tưởng tiếng ve sầu than thở,
Thuở chung trường thầm lặng trộm nhìn em.
Trên đường về, anh khe khẻ gọi tên,
Rồi thú nhận đã yêu rồi "cô bé".

Mừng Xuân đến, tay trong tay vui vẻ,
Như đôi nhân tình say đắm bên nhau,
Vị ngọt đôi môi thắm thiết ngọt ngào,
Làm chao đảo hai linh hồn son trẻ !

Nay còn lại một mình anh quạnh quẻ,
Nhớ chuyện ngày xưa ,buồn nhớ mông mênh...
Mong đời em,mọi chuyện đẹp vững bền,
Giấc mơ hạnh phúc ngậm ngùi xếp xó...
Hmhiennhan



TÌNH KHÔNG LY TÁN

Sao anh nói tình mình ly tán
Khi trong anh kỉ niệm chẳng mờ phai
Khi đêm khuya anh vẫn nhớ em hoài
Nhìn cánh phượng lòng anh buồn hiu hắt

Sao anh nói tình mình nguội tắt
Khi hai trai tim vần oằn nỗi nhớ thương
Khi trái nồng nàn vẫn mãi vấn vương
Và trái cấm vẫn ngày đêm dụ dỗ

Em vẫn biết chuyến đò tình đã lỡ
Nhưng biển ngàn năm vẫn vỗ sóng gọi mà
Và tình yêu mãi là bản tình ca
Dẫu hiu hắt qua bao mùa thu thay lá

Anh đừng nói tình mình ly tán nhá
Đừng đau lòng khi mình chẳng gần nhau
Dẫu cách xa nhưng mỗi đêm thâu
Gửi vần nhớ ...nhuốm màu hạnh phúc ....
Đăng nhập để trả lời
0
Ảo ảnh đêm say
Đường quê trắng muốt áo lụa bay,
Thướt tha dáng ngọc bước khoan thai.
Lung linh hoa nắng vờn vai ,tóc,
Theo nhịp chân son ,mộng phủ dầy.

Em ngước nhìn ta, gởi men say,
Thành trận bão lòng,dậy mưa mây.
Bao nhiêu khát vọng về trong mắt,
Ảo ảnh hay là hiện thực đây?

Môi hồng nở nụ, má hây hây,
Có phải cõi tiên ở chốn nầy?
Ôi! duyên con gái thơm hương nhuy,
Cận kề ta chắc sẽ quắc quay.

Ta gởi hồn ta vào ngất ngây,
Đồi ngực phập phồng hay gió lay?
Kìa sao em bổng đi như chạy?
Áo trắng vương vẫy xuyên hàng cây

Nào phải là em trong vòng tay,
Chẳng có em nào hoá bướm bay,
Ta đem người ảo vào thơ vậy,
Thoả chí hiệp hoà gái liêu trai
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nha Trang một thuở tình nồng

Click image for larger version Name: 48.jpg Views: 0 Size: 91.5 KB ID: 684
Con đường Trần Phú mới quen
Cớ sao hai đứa vội chen thâm tình?
Nha trang biển sóng lình bình
Đủ cho hai đứa chúng mình ôm nhau
Hòn Chồng khói đá chênh chao
Tỳ vai anh , em bước vào cổng yêu
Nắng hồng gió trỗi khúc tiêu
Êm êm như tiếng sáo diều mộng mơ
Tháp bà cổ kính hoang sơ
Tên hai đứa khắc thành thơ vách đồi
Nồng nàn môi phủ lấy môi
Trái tim khắc nhé bóng đôi hai người
Tầm Xuân nụ nở ngát tươi
Hạnh phúc thắp sáng nụ cười thiên kim
Chợ Đầm đêm xuống lặng im
Linh sơn cổ tự trang nghiêm nguyện cầu
Đời qua mấy trận bể dâu
Vẫn chưa quên thuở ban đầu trao duyên
Chúng mình trãi lắm truân chuyên
Cớ sao ván đã đóng thuyền còn đau?
Hòn Mun sóng nỗi lao xao
San hô biển khéo nhuộm màu khói mây
Thiên đường hai đứa chung xây
Em nở phủi trắng đôi tay...bẽ bàng
Chia đôi hai mãnh trăng tàn
Sài gòn Châu Đốc nặng mang khói sầu
Nha trang ngày đó chôn sâu
Sân ga vọng tiếng còi tàu vấn vương...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Hương cố nhân

Anh đã trở lại thành phố ngàn thông,
Hít thở khí trời cao nguyên mát lạnh,
Đi từ Đồi Mai đến đồi Vọng cảnh,
Nhớ về em,
Ôi! nỗi nhớ mênh mông.

Với anh Đà lạt không còn thơ mộng,
Thung lũng tình yêu trống lạnh hoang sơ,
Ôm cô đơn
Ngồi giửa hồ Than thở,
Nhìn thiên hạ cười se thắt cỏi lòng.

Hồ Tuyền lâm ,ngày nào ta chung bóng,
Em nói rất nhiều về chuyện sắc không.
Anh đắm chìm trong hạnh phúc màu hồng,
Không tin được tình yêu đang gợn sóng.

Anh vô tư cứ làm em thất vọng,
Không phải bướm ong sao dám đèo bòng?
Em ghen với cô bạn đã có chồng,
Mất danh dự, tất nhiên anh nỗi nóng.

Anh chỉ có một tình yêu sâu rộng,
Trao hết cho nàng bác sĩ trưởng khoa,
Tại sao em cứ nói anh đào hoa?
Để tình cảm trôi xa bờ bến mộng?

Anh cao ngạo, tạo ra nhiều khoản trống,
Em ngậm ngùi núp bóng chốn thiền môn,
Em khổ đau,
Anh cũng nát linh hồn,
Cố níu kéo mối tình trong tuyệt vọng.

Dẩu thế nào cũng tình nghĩa vợ chồng,
Câu nói ấy, mãn đời anh ghi nhận,
Anh vẫn giử mãi mối tình trinh trắng,
Khắc đáy lòng tên
Hồ Thị Yến Loan

[Thung Lũng tình yêu Đà Lạt 6/2012]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-07-25 13:41:13Nguyễn Hiền Nhân>
Nha Trang tình buồn


Đêm nay buồn,anh lại nhớ Nha Trang,
Nhớ sóng biển vổ về bờ cát trắng.
Nhớ chiều nào em đứng trong bóng nắng,
Mặc gió cợt đùa thổi tóc mây bay.

Con đường Trần Phú vừa đẹp vừa dài,
Từ Hòn Chông thả rong lên Cầu đá
Xe đạp đôi chúng mình đi nghiêng ngã,
Rời nhau rồi ,tay còn níu chặt tay.

Nhớ Tháp Bà trời còn đọng sương mai,
Mình hạnh phúc với tình yêu cảm nhận
Gò ngực em như khuôn trăng lãng mạn
Cứ nhấp nhô theo đợt sóng môi cài.

Nha Trang ngày đó nay nhiều đổi thay,
Bóng cố nhân bao giờ quay trở lại?
Anh mãi nhớ khúc tình ca luyến ái
Giữa biển trời thơm hương tóc em bay
Hmhiennhan


📎 141
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm buồn nhớ em

Con gió thì thầm điệu lý tình quê,
Hay tiếng hát em vọng từ ký ức?
Sau giấc ngủ mê anh vừa chợt thức,
Đại dương yêu hun hút ánh trăng thề.

Không gian lạnh gợi lạc cảnh đam mê,
Anh khao khát vòng tay nhung quấn chặt
Nhưng ảo tưởng khó trở thành sự thật,
Cõi hư vô cản mất lối em về.

Đêm cựa mình ,nhịp sóng vổ lê thê,
Sóng rời biển sẽ tan vào trong biển.
Nhưng con sóng lòng vẫn hoài lưu luyến,
Thưở cuồng say hai hồn xác cận kề.

Trái cấm ngọt sớm úa màu chua đắng,
Nốt trầm chấm lặng chen giữa mưa ngâu.
Sao dư âm còn vọng mãi đêm thâu?
Tình bay đi để sầu đong năm tháng.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
nguyên hiên nhân nguyên hiên nhân is online now
Quote:
Originally Posted by hoatimht View Post
HỎI ANH


Vườn xưa mở cửa chờ anh
Xin mời lữ khách du hành nghỉ chân
Cau này kết nghĩa trâu trần
Đêm đêm nguyệt tới tri ân thâm tình

Chiều nay gió điệu thật xinh
Qua bên làng ấy ngẩn nhìn chàng thơ
Khung trời ai khéo dệt tơ
Đan cho chặt mối khỏi chờ tháng năm

Bao lâu anh mới qua thăm
Bài thơ dang dở nó nằm góc kia
Mỗi lần đến giấc trăng khuya
Lời thơ than thở đầm đìa lệ rơi

Mấy hôm anh vắng rong chơi
Qua nhà hàng xóm ru hời tri âm
Em ôm chiếu gối khóc thầm
Trách con bướm trắng nỡ bầm bỏ tơ

ANh về cho đến bao giờ?
Có còn tơ tưởng nàng thơ bên này?
Rượu tình chưa uống đã say
Em đóng chặt cửa bỏ ngoài lạnh chơi

Hoa Tím " Tuyết " chạy qua đây tìm cố nhân chọc phá nè hiiiiiiiii có ai nhớ cô bé Cà Mau không vậy ta ?

Cõi ảo tình xa

Đây rồi em gái Cà mau,
Dẫn ta lạc lối cõi đào nguyên xưa.
Vườn hồng hoa tím đón đưa,
Nghe hương ảo đã đong đưa sóng lòng.

Bến yêu còn ở thinh không,
Nợ duyên se kết lòng vòng dở dang
Nửa khuya say giấc mơ màng,
Nguyệt về với Tuyết ,bóng nàng kề ta.

Nụ hôn êm ái thịt da,
Tỉnh ra người ảo cách xa trùng trùng.
Tình vào khoảng trống mông lung
Ta ôm gối chiếc nhớ nhung đêm vàng.

Trách con chim trắng lang thang,
Để cho ong bướm bạt ngàn vườn mơ
Lững lơ nhiều mối dây tơ,
Chắc nợ chồng vợ phải chờ nghìn năm...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Màu tím hoa mơ

Tôi đã từng yêu màu hoa tím,
Từ đoá hoa sim đến bằng lăng.
Sắc hoa tim tím khơi kỷ niệm,
Của thuở mộng mơ tình vĩnh hằng.

Màu tím thuỷ chung và đơn giản
Không kiêu sa lộ hết sắc hương.
Gợi tuổi học trò còn trong trắng,
Thương nàng áo tím học chung trường.

Những dòng chữ viết bằng mực tím
Dạt dào cảm xúc từ trái tim
Lặng thầm chờ đợi, lặng thầm nhớ,
Chạm mặt rồi lại nói bâng quơ...

Có phải là tôi quá ngu ngơ,
Cột nối dây tơ hơi lững lờ?
Cất giấu trong tim lời muốn ngỏ,
Để tình tím thẳm mấy trang thơ.

Giờ ngắm sao băng ,buồn vẩn vơ,
Cầu vồng áo tím rẽ xa mờ,
Mưa bụi chắc khóc tình dang dở,
Lạnh lùng phủ tím sắc hoa mơ
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Ba điều ước không thành.

Có một nàng tiên nhỏ,
Ban tôi ba điều ước,
Tôi mừng quá xin được,
Những gì mình muốn có.

Điều đầu tiên tình yêu,
Làm nàng tiên bối rối!
Nàng tiên làm sao hiểu?
Khi chính nàng lẽ loi?

Điều thứ hai Hạnh phúc,
Chuyện ấy càng xa xôi,
Thôi thì nàng hãy giúp,
Khởi đầu từ tình bạn?

Điều nầy không quá đáng,
Nàng tiên cười chấp nhận,
Tình bạn không lãng mạn,
Nhưng lại được bình an...

Tôi lại quá tham lam,
Cố tình vượt ranh giới,
Tại sao nàng hỏng dám?
Buồn quá nàng tiên ơi...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Tình muộn tuổi hoàng hôn.

Mừng em bỏ phố về đồng,
Đem vầng trăng khuyết cắm dòng sông xưa.
Hoa tình còn chút hương thừa,
Ngấm vào tri kỷ nắng mưa nẫy mầm.

Tháng ngày nghĩa trọng tình thâm,
Nửa chừng xuân vẫn lặng thầm nở hoa.
Em đừng vội bỏ anh nha,
Trăm năm nguyện ước duyên ta tròn đầy.

Vượt qua nghịch cảnh sắp bày,
Phong sương mấy độ đường mây lỡ làng.
Hôm nay chạm được bạn vàng,
Bình minh phủ sáng điêu tàn hoàng hôn.

Yêu nhau giữ vẹn lòng son,
Trăng nhật thực cũng sẽ tròn sáng trong.
Phù vân mọi thứ hư không,
Còn hơi chồng vợ ấm lòng đêm đêm
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Trăng biển còn yêu nhau?

Đêm nay trăng trốn nơi đâu?
Tìm trăng khắp chốn biển sầu ngẩn ngơ
Trăng cao nên cũng thờ ơ
Bỏ rơi biển vắng bơ vơ một mình...

Sóng cao như thể chứng minh
Tình trăng với biển như in hôm nào
Sóng sau , sóng trước như nhau
Vẫn còn ôm trọn Sắc màu biển, trăng

Dù trăng có trốn trăm năm
Tìm trăng, biển hẹn nghìn năm vẫn chờ ....
Trăng treo đầu sóng bạc phơ
Biển xua con sóng lững lờ ghẹo trăng .

Sáng ngày biển có nhớ trăng
Hay biển lại đón anh chàng mây xanh ?
Hỏi trăng sao quá mong manh?
Trăng đầy, rồi khuyết, tình trăng thế nào...??
Hmhiennhan

@ anh hmhiennhan: Cảm ơn anh đã ghé thăm và để cảm xúc Cho những ngày sẽ xa của Ái Vy...Rất mong anh sẽ quan tâm và góp ý cho Ái Vy nữa nhé.Em xin trả lời bài thơ trên của anh

TÌNH YÊU CỦA TRĂNG VÀ BIỂN

Em đã một lần đứng trước biển trong đêm
Hỏi biển một câu, như anh đang hỏi đấy
Biển gật đầu bởi tận cùng biển thấy
Dẫu xa thế nào, trăng với biển cũng gặp nhau

Xa muôn trùng, đến tận những vì sao
Cũng có một đêm, biển và trăng hội ngộ
Và đêm ấy, biển trả lời câu đố:
Có phải là Trăng, biển yêu nhau?

Xa và gần mới hiểu hết khát khao
Mới hiểu hết nỗi đau khi không còn gặp gỡ
Sóng bạc đầu trên muôn trùng sóng vỗ
Mới hiểu nỗi vui mừng, khi được gặp nhau

Đến muôn đời, trăng với biển vẫn yêu nhau
Đến muốn đời vẫn cần nhau như thế
Dẫu con người đổi thay, dẫu cuộc đời dâu bể
Đến muôn đời, trăng với biển vẫn yêu nhau!

Không có thất bại, chỉ là chưa thành công...
Đăng nhập để trả lời
0
Mời bà ly trà đá.

Nhớ thưở ban đầu bốn mắt nhìn nhau,
Bà e ngại cất tiền vào túi áo,
Rồi dương mắt ếch nhìn tôi lơ láo,
Ngực phập phồng hoài hai cái bánh bao?

Nầy bà tám ơi! bà nở lòng nào,
Đánh giá tôi qua cái quần,cái áo?
Giới thiệu bà tôi con dê ngoan đạo,
Gặp đàn bà là tim đập lao xao.

Tâm hồn tôi như đã bị nốc ao,
Trước người đẹp ú nần và bắt mắt,
Bà đẹp quá trời đất ơi! nhan sắc,
Nếu đi thi ,Thị Nỡ xuống hạng nhì,

Ngôi mẫu hậu phải nhường bà đứng nhất?
Thưa bà, tôi hơi mỏng tiền kém sức,
Bám đuôi bà mà mỏi cả đôi chân,
Có lẽ nào bà hỏng hiểu tình ranh?

"Thành thật phân ưu" trái tim đóng cửa,
Gặp một bửa tôi cạn tiền một bửa,
Gặp nhiều lần đời tôi chắc đen thui?
Móc tiền ra tôi đau xót ngậm ngùi,

Trân trọng mời bà uống ly trà đá.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi sầu của biển

Biển đêm về khao khát một vầng trăng
Trăng e thẹn, dấu mình vào mây tối
Biền dạt dào vỗ từng cơn sóng nổi,
Như trách hờn, trăng sao mãi trên cao?

Ngàn ánh sao cùng trao đổi thì thào,
Trăng kia hỡi mau về ngay với biển
Sóng êm đềm thả từng lời quyến luyến,
Ru hồn trăng tròn giấc mộng yêu nhau.

Trăng trên cao nên nào biết biển sầu
Sóng giận dữ xô cả bờ cát nhỏ,
Những đợt sóng ào ào như bão tố
Đánh vào bờ cát thoả nỗi niềm đau...

Bởi trăng xa nên biển mãi u sầu
Trăng cao quá nên nào đâu thấu hiểu?
Thế nhưng biển vẫn gầm gừ nén chịu
Hỡi vầng trăng mau hãy đến bên nhau.....
Hmhiennhan

Ái Vi xin tiếp nối bài thơ của anh

Thương trăng biển phải bạc đầu?

Biển bạc đầu- có phải chính là Anh
Đang hỏi em về tình yêu Trăng- Biển
Những cảm xúc ngày nào im tiếng
Bỗng quay về trong đêm Biển gặp Trăng!

Một tháng đôi lần trăng với biển gặp nhau
Mới hiểu hết khát khao mà trăng trao cùng biển
Ở trên cao, gửi muôn ngàn lưu luyến
Đến tận cùng, cho Biển đêm nay...

Biển bảo không bao giờ có chuyện đổi thay
Vẫn bảo sẽ yêu trăng bây giờ và mãi mãi
Biển có đi xa nhưng sẽ quay trở lại...
Nhưng với ai nào...
Trăng hay lại bờ xa...

Con người vẫn còn ngân nga mãi khúc ca
Biễn vẫn thiết tha cùng bờ trong câu hát
Còn Trăng chỉ là ánh vàng dịu mát
Một tháng đôi lần vào lúc đêm lên...

Vậy thì anh đừng hỏi điều gì thêm
Về tình yêu của Trăng và Biển
Em chỉ muốn một điều gì vĩnh viễn
Không muốn chuyện tình, như Biển và Trăng!

Không có thất bại, chỉ là chưa thành công...
Đăng nhập để trả lời
0
Chung một hướng đi



Thuyền qua sông còn có chút đắn đo,
Bởi bến lạ, rời xa bờ cũng ngại
Anh và em đã trao thơ qua lại,
Khách đi xa còn chờ đợi câu hò.

Hãy vững lòng nếu gặp phải gió to,
Bến hạnh phúc đắp xây trên lãng mạn,
Như những cơn sóng dù có lang thang,
Tiếp cận bờ rồi cũng về với biển

Nếu chúng mình chớm chút gì quyến luyến,
Đến được nhau còn phải đợi nợ duyên,
Nàng Giáng Kiều xưa gặp gở Tú Uyên,
Từ cỏi ảo vẫn kết nên tình sữ

Tình trên net thiết tha từng câu chữ,
Cũng nồng nàn muốn bắt nhịp cầu yêu
Hai đường thẳng song song nếu đi cùng chiều,
Cuối cùng cũng gặp nhau ở đỉnh điểm

Anh và Em đều mõi mòn tìm kiếm,
Nửa của mình không biết lạc về đâu
Cùng chung nhau ở một góc địa cầu,
Rồi sẽ cho nhau rất nhiều kỹ niệm

Nếu không nói được nhau lời âu yếm,
Cũng có thể là một cặp tri âm,
Không chung hòa nhau sống đến trăm năm,
Xin coi nhau như bạn thân quý mến...
Hmhiennhan

Truyện Bích câu kỳ ngộ chàng Tú Uyên yêu người trong tranh vẽ
là Giáng Kiều, không ngờ Giáng Kiều là tiên nữ ,hiện ra thật...
Đăng nhập để trả lời
0
nguyễn hiền nhân đã viết:Lời thì thầm của trái tim

Có khi nào trái tim em thổn thức,
Theo tiếng thì thầm của gió về đêm?
Thả tâm hồn bềnh bồng theo ký ức,
Mở tình xưa tìm lại nụ hôn êm?

Em có nghe tiếng lòng anh khe khẻ,
Nương mây gió về gỏ cửa hồn em?
Dù cuộc đời sẽ chia hai lối rẽ,
Đẩy tình anh chìm lặng vào bóng đêm.

Nỗi buồn đã hiện lên trên mi mắt,
Ngọn gió vô tình như nhịp thời gian,
Nếu duyên xưa bây giờ đã đổi khác,
Anh mong em mãi mãi được bình an.

Ở trên net, mình là đôi tri kỷ,
Nhưng anh chưa phải là gả tình si,
Bến bờ xa thử thách lòng chung thủy,
Trăng nước yêu nhau rồi cũng phân ly.

Chúng mình ở giửa đôi bờ thực ảo,
Hiểu nhau nhưng chưa thể chạm vào nhau,
Bài toán tình yêu vẫn còn khuôn sáo,
Em đừng lầm hiện thực với chiêm bao...
Hmhiennhan




Chung một nỗi niềm

Bài toán tình yêu vẫn còn là khuôn sáo?
Em không lầm hiện thực với chiêm bao?
Dẫu tình mình ngăn cách bởi biễn sâu
Cũng không thể ngăn lời trái tim muốn nói

Tình yêu em muôn đời vẫn không đổi
Không thể là "chắc chắn" hay "hình như"
Nói với anh khoảng cách dẫu không gần
Cũng có lúc sẽ quay về điểm đích

Đối với anh tình yêu trong quá khứ
Vẫn mãi là vết cắt của mũi dao
Rướm máu trái tim vẫn thấy ngọt ngào
Tình bay mất, tưởng như còn trong tiềm thức

Để đêm về, tiếng lòng anh thổn thức
Bởi ngày xưa anh đã vội gây ra
Vết cắt thịt da, muôn thuở không nhòa
Dù đã cũ, vết đau dường như mới

Thực hay mơ với em là không đổi
Chẳng bao giờ chúng lại hòa nhập thành đôi
Nói chi anh , tình nghĩa bạc tựa vôi
Tình gởi trọn anh làm sao giả dối?
KimLe
Đăng nhập để trả lời
0
HUẾ CHIỀU TRỞ LẠI
 
Tôi về với Huế chiều ni
Cố đô ảm đạm mưa đầy dòng sông
Những ánh đèn Nê ông
Soi xuống cầu Trường Tiền buốt giá
 
Em nơi mô để lá vàng buồn bã
Rơi bay bay trên lối cũ hẹn hò
Con đường xưa đứng ngẩn ngơ
Người xưa trở lại hững hờ cảnh xưa
 
Trời gieo những hạt lệ mưa
Đông Ba quạnh vắng để vừa cô liêu
 Nhớ lời người yêu năm trước
"Bước chân ra đất thần kinh
Mua về chiếc nón tâm tình tặng em"
 
Chiếc nón bài thơ bây chừ ai đội
Để gió mưa về lạnh xối hồn anh
Gửi lòng về với Nội Thành
Buồn xuôi theo dợn nước xanh Trường Tiền
 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: nguyenngoat

HUẾ CHIỀU TRỞ LẠI
 
Tôi về với Huế chiều ni
Cố đô ảm đạm mưa đầy dòng sông
Những ánh đèn Nê ông
Soi xuống cầu Trường Tiền buốt giá
 
Em nơi mô để lá vàng buồn bã
Rơi bay bay trên lối cũ hẹn hò
Con đường xưa đứng ngẩn ngơ
Người xưa trở lại hững hờ cảnh xưa
 
Trời gieo những hạt lệ mưa
Đông Ba quạnh vắng để vừa cô liêu
 Nhớ lời người yêu năm trước
"Bước chân ra đất thần kinh
Mua về chiếc nón tâm tình tặng em"
 
Chiếc nón bài thơ bây chừ ai đội
Để gió mưa về lạnh xối hồn anh
Gửi lòng về với Nội Thành
Buồn xuôi theo dợn nước xanh Trường Tiền
 

Nỗi nhớ Huế và Em

Lâu quá rồi anh mới đến Huế xưa
Không biết người xưa có còn mở cửa?
Hết nắng lã người còn mưa lắm rứa
Không biết bây giờ em có chồng chưa?
Huế vẫn thế mặc ngày tháng đong đưa
Bên con sông Hương lượn lờ êm chãy
Chợ Đông ba vẫn đông người qua lại
Thọ Xương có còn tiếng gà gáy trưa?
Cầu Trường tiền xa vắng chiếc đò đưa
Bến Văn Lâu còn ai ngồi câu cá?
Từ Cồn hến anh ghé qua xóm đá
Sương chìm trong nắng gió thổi lưa thưa...
Nhớ má hồng, môi đỏ ngọt như dưa
Dáng hây hẩy làm anh say chếnh choáng
Lời ru mười thương còn nghe thấp thoáng
Dâu bể cuộc đời tình còn dây dưa?
Không biết bây giờ sau cánh song thưa
Người năm cũ còn cười duyên chúm chím
Hay được chồng yêu mấy mùa hương lửa?
Để mối tình đầu lẫn khuất trong tim
Nắng nhạt phai trên khoảng trời chiều tím
Tiếng chuông chùa Thiên mụ buồn quá đi
Thôi! gặp em anh sợ cảnh sầu bi
Hãy để tình đẹp khi ta hoài niệm
Hmhiennhan
HUẾ CHIỀU TRỞ LẠI

Tôi về với Huế chiều ni
Cố đô ảm đạm mưa đầy dòng sông
Những ánh đèn Nê ông
Soi xuống cầu Trường Tiền buốt giá

Em nơi mô để lá vàng buồn bã
Rơi bay bay trên lối cũ hẹn hò
Con đường xưa đứng ngẩn ngơ
Người xưa trở lại hững hờ cảnh xưa

Trời gieo những hạt lệ mưa
Đông Ba quạnh vắng để vừa cô liêu
Nhớ lời người yêu năm trước
"Bước chân ra đất thần kinh
Mua về chiếc nón tâm tình tặng em"

Chiếc nón bài thơ bây chừ ai đội
Để gió mưa về lạnh xối hồn anh
Gửi lòng về với Nội Thành
Buồn xuôi theo dợn nước xanh Trường Tiền


_____________________________

yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
Hạnh phúc trăn trở

Anh đang bay trong biển nhớ chơi vơi!
Mặc kệ ngày tháng dài, xa thăm thẳm,
Cây trúc xanh, thanh nhã, làm đẹp đời,
Phủ xuống hồn hoang anh trời nắng ấm.

Mùa xuân nầy,hạnh phúc đến lặng thầm,
Dù bến Mộng nỗi lên nhiều gió bão.
Lắng đọng lòng anh từng đợt sóng ngầm,
Khúc nhạc tình nhân-người trong cỏi ảo.

Lời yêu thương em viết quá ngọt ngào,
Nhưng chân tình ai lại đem vương vãi?
Anh không phải kẻ ngây thơ khờ dại,
Níu tay nghìn trùng đuổi bắt trăng sao!

Anh ngại ngần nói những lời khuôn sáo,
Củ rích củ mèm hai tiếng yêu em,
Nhưng sóng lòng vẫn vọng đến đêm đêm,
Đành ghi lại lời trái tim muốn nói.

Dẫu đường tình ta đi riêng hai lối,
Có rất nhiều chỗ rẽ,lẫn vách ngăn
Tình qua thơ vẫn sáng đẹp vĩnh hằng,
Như ánh trăng vàng xuyên qua bóng tối...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0





Trích đoạn: nguyenngoat

HUẾ CHIỀU TRỞ LẠI
 
Tôi về với Huế chiều ni
Cố đô ảm đạm mưa đầy dòng sông
Những ánh đèn Nê ông
Soi xuống cầu Trường Tiền buốt giá
 
Em nơi mô để lá vàng buồn bã
Rơi bay bay trên lối cũ hẹn hò
Con đường xưa đứng ngẩn ngơ
Người xưa trở lại hững hờ cảnh xưa
 
Trời gieo những hạt lệ mưa
Đông Ba quạnh vắng để vừa cô liêu
 Nhớ lời người yêu năm trước
"Bước chân ra đất thần kinh
Mua về chiếc nón tâm tình tặng em"
 
Chiếc nón bài thơ bây chừ ai đội
Để gió mưa về lạnh xối hồn anh
Gửi lòng về với Nội Thành
Buồn xuôi theo dợn nước xanh Trường Tiền
 

Đăng nhập để trả lời
0

NHỚ HUẾ

NHỚ HUẾ

Đã lâu rồi tôi chưa ra xứ Huế
Vẫn mơ màng, Huế đẹp Huế thân thương
Huế Thành kinh, đền đài và cung điện
Cầu Tràng Tiền, Núi Ngự với Sông Hương.

Nay nghe giọng, người em xứ Huế
Huế đoan trang, ôi! nét đẹp diệu hiền
Vầng trăng nghiêng, soi con đò Vĩ Dạ
Má lúm đồng tiền, trao nụ cười duyên.

Huế xưa ơi! vẫn diễm kiều mỹ lệ
Dáng nhẹ nhàng với chiếc nón bài thơ
Cầu Tràng Tiền, Em đi qua mấy nhịp
Dòng Hương Giang, mặt nước chảy lững lờ.

Huế nhủ ta, hẹn ngày gặp mặt
Để cùng nàng gái Huế yêu thương
Ta ấp ủ bao ngày mong nỗi nhớ
Nắm tay nhau, qua mấy nhịp cầu Trường.

Huế xưa và nay nào đâu có khác
Vẫn bến Vân Lâu, vẫn chợ Đông Ba
Vẫn núi Ngự Bình vẫn chùa Thiên Mụ
Câu mái đẩy đò đưa, cành trúc la đà.

Hò Mái Đẫy:
-Cầu Tràng Tiền sáu vày mười hai nhịp
Anh qua chưa kịp, gắng đợi nghe em,
Dặn lòng Huế hỡi đừng quên
Dù trăng chếch bóng chớ nên hững hờ.
……Chờ em anh vẫn đợi chờ….
Ta yêu Huế lắm….Tình thơ trọn vần ./.

Ngọc Ẩn Nhi Huyền
ngocannhihuyen@gmail.com







Trích đoạn: nguyenngoat

HUẾ CHIỀU TRỞ LẠI
 
Tôi về với Huế chiều ni
Cố đô ảm đạm mưa đầy dòng sông
Những ánh đèn Nê ông
Soi xuống cầu Trường Tiền buốt giá
 
Em nơi mô để lá vàng buồn bã
Rơi bay bay trên lối cũ hẹn hò
Con đường xưa đứng ngẩn ngơ
Người xưa trở lại hững hờ cảnh xưa
 
Trời gieo những hạt lệ mưa
Đông Ba quạnh vắng để vừa cô liêu
 Nhớ lời người yêu năm trước
"Bước chân ra đất thần kinh
Mua về chiếc nón tâm tình tặng em"
 
Chiếc nón bài thơ bây chừ ai đội
Để gió mưa về lạnh xối hồn anh
Gửi lòng về với Nội Thành
Buồn xuôi theo dợn nước xanh Trường Tiền
 

Đăng nhập để trả lời
0
«« « 4 5 6 7 8 » »»