📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Nét đẹp quê hương-Cố đô Huế.

680 trả lời, 86.680 lượt xem — Trang 8 / 23

Quote:
Originally Posted by Phan Duy View Post
RÓT DI ANH

Rót đi anh, kẻo buồn tay
Cười lên ha hả để say thân tình
Tụi minh giữa kiếp nhân sinh
Hữu duyên hạnh ngộ buộc tình tương tri

Men còn thơm lắm trên ly
Mặc cho thế sự chuyển di muôn màu
Ô kìa rượu tắm trời cao
Tôi anh nhấp cạn ngọt ngào giọt cay.
Phanduy
Gánh về đây tôi mua đứt trăng cho


Men đắng tình đầy

Rót đi anh bầu rượu đầy,
Cưa đôi ta uống cùng say thân tình

Nửa đời phiêu bạt linh đinh
Hửu duyên tri kỷ cột tình thi ca.

Men thơ men rượu chan hòa,
Nụ cười sảng khoái hai già nghêu ngao

Anh cho rượu tắm trời cao,
Tôi thì đo đất
còn chào Lưu Linh( Vua rượu)
Hmhiennhan

VONG NIÊN

Còn không nếu hết chung này
Thôi thì sẻ nửa cho dầy tình say
Mặc đời chỉ trích đến ai
Đôi ta cứ để rượu cai nỗi niềm

Anh già mà trẻ con tim
Tôi ngoài hai chục gội chìm thơ ca
Uống cho quên mất tuổi ta
Vong niên bằng hữu mình hòa ý thơ.

Phanduy
__________________
Phan Duy
....Cũng là trăng sao trăng sầu tức tưởi
Gánh về đây tôi mua đứt trăng cho!
Đăng nhập để trả lời
0
Hương yêu còn mãi.

Đến Đà Lạt ta yêu hoa dã quỳ,
Em thích Pense'e hay bằng lăng tím.
Trong ta còn giấu nỗi niềm thầm kín,
Mùi hương thanh khiết em rất mê ly.

Thoảng chút tình nơi cao nguyên khoáng đãng,
Lòng ta phủ nhiều sương khói mông lung,
Giữa cảnh đồi thông suối nước chập trùng,
Mình tặng nhau chuỗi môi hôn lãng mạn.

Đồi mộng mơ góc trời đầy mây trắng,
Ta giữ chặt lòng khoảnh khắc tình say,
Dẫu sau nầy mọi chuyện có đổi thay,
Vẫn còn mãi hương yêu em bảng lạng

Ôi! nồng cháy mùi môi thơm, hương tóc,
Lạnh núi rừng nhưng ấm áp hồn ta,
Đêm mãn khai trên thành phố ngàn hoa,
Ta hạnh phúc bên đoá hồng ngà ngọc
Hmhiennhan


Đăng nhập để trả lời
0
Mạt cưa mướp đắng*1


Có phải là anh chàng họ Hứa?
Anh hứa gì hứa mãi vậy anh?
Rồi chẳng nhớ lời anh hứa nữa,
Ma mãnh đi liền với ma lanh.

Trăng không bến đổ trôi vô tận,
Người không trách nhiệm tất lăng nhăng,
Đời viễn khách trăm thứ khó khăn,
Bộ cánh rởm cũng đem rao bán.

Thật với giả anh đem trộn lẫn,
Ngọt ngào như miệng lưỡi Sở Khanh.
Tưởng sẽ gạt được gái nhà lành,
Gặp Kiều nữ phong trần thua trắng.

Chúng mình như "Mạt cưa mướp đắng"
Lão bốn chín đụng mụ năm mươi.
Kiếp đỏ đen ,kẻ khóc người cười,
Anh hứa đi , hi hi , em nhận
Hmhiennhan

*1 Mạt cưa mướp đắng theo truyện cũ; Có người trộn lẫn mạt cưa vào cám để gạt người.Một người khác thì để lẫn mướp đắng rất rẽ vào chung dưa chuột. Hai bên gặp nhau trao đổi ,xong rồi quảy gánh bỏ đi như chạy vì cả 2 cùng có chung 1 ý nghĩ là mình đã lừa gạt được khách hàng
Đăng nhập để trả lời
0
Lời thẳng trái tai

Coi như ta đã mất nhau rồi
Từ nay hai đứa thẳng đường bay,
Lung linh nét ảo tình trăm mối,
Đất trời đôi hướng khói bụi cay.

Em ghé từng nhà lưu dấu giày,
Đợi người rù quến kết tình ngay.
Chung chạ đánh mất duyên con gái,
Mặc tiếng xì xào gái cua trai.

Tôi biết là em đủ sắc tài,
Không ngờ tự hủy hoại tương lai,
Phẩm giá sao lại đem vung rãi?
Mạng ảo nhưng cũng đầy tiếng tai

Em bảo là tôi quá độc tài,
Chẳng thèm đếm xỉa mọi chê bai.
Không lẽ em giao lưu bừa bải,
Ngọt ngào bịp bợm ,hỏng thương ai?

Lời nói thẳng thường hay trái tai,
"Mèo mả gà đồng" ai dám vay?
Tôi đành khép cửa không qua lại,
Chúc em tìm gặp khối duyên may
Hmhiennhan

“Mèo mã, cũng nói là ‘mèo mỡ’. Do hai chữ miều mã là cô gái lẳng lơ chỉ có bộ mã tốt đẹp bên ngoài. Chữ miều (cũng đọc là miêu, đồng âm với chữ miêu là con mèo), có nghĩa là cô gái lẳng lơ, lãng mạn, gái đĩ, chơi bời, bắt nhân tình với nhiều người. Chữ mã là nhãn hiệu dán trên gói hàng. Dáng vẻ đẹp tốt bên ngoài (hàng mã). Mèo mỡ thì chữ mỡ được hiểu thêm theo chữ mã là nhìn xéo, liếc mắt, đá lông nheo, và chữ mộ là tìm kiếm, rủ rê

mèo mả: là con mèo sống hoang dã, không nhà cửa.
gà đồng: là những con gà sông lang thang ngoài đồng, cũng như con mèo, không có nhà cửa , sông dật dờ
nghĩa cả câu: sống buông thả, không nhà cửa, lang thang nay đây mai đó, sống buông thả.........Câu này ý ám chỉ những kẻ có thói trăng hoa, lăng nhăng, đã có vợ ( chồng ) rồi mà còn lén lút trai gái, hay nói những kẻ không đứng đắn
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: nguyenngoat

Trích đoạn: Nguyễn Hiền Nhân

Quote:
Originally Posted by Phan Duy View Post
SAY Đi

Tay nâng một chén rượu đầy
Thay lời cảm kích mà say nghĩa tình
Chớ đem làn gió rung rinh
Mình đây không phải hàng binh thất thời
Uống cho nghiêng ngửa đất trời
Nhặt con chữ lạc nửa đời phiêu du
Cất lên đôi điệu vi vu
Rượu thơ tri kỷ mặc thu qua đường.

P.D

Men đắng tình đầy

Anh tôi chén rượu trao tay,
Ta cùng uống cạn, cùng say giao tình.
Mộng như Dương Lễ Lưu Bình,
Anh đừng nói chuyện hàng binh thất thời.

Rượu nhiều, hồn bổng chơi vơi,
Đất trời nghiêng ngã , người thời quắc quay,
Uống đi anh, say cứ say,
Để quên hết những đắng cay tình đời...
Hmhiennhan


 
[>:]   


TIẾP TỤC SAY

Xin đừng rời bỏ cuộc chơi
Còn thơ,còn mộng,còn đời, còn say
Mặc người chê dở khen hay
Tao nhân mặc khách tôn thầy Lưu Linh!

ngng


Vâng lời bạn

Kẻ sĩ đứng giữa đất trời,
Càng chơi vơi
Càng ngạo đời, bước lên
Kể gì sóng gió bấp bênh,
Khen, chê anh đặt đúng tên thì cười
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Dứt tình

Click image for larger version Name: 20121119_164458.jpg Views: 0 Size: 89.6 KB ID: 952
Nói là đã hết nhớ thương,
Nhưng tôi đâu nở quay lưng vong tình.
Nếu đời em gặp linh đinh,
Lẽ nào tôi chỉ đứng nhìn, làm ngơ?

Nhưng giờ sóng đập vỡ bờ,
Em gieo tiếng xấu phỉnh phờ cho tôi.
Nỗi đau thầm lặng nhân đôi,
Tôi thua cả lũ nỗi trôi điếm đàng.

Trắng đen điên đảo ngỡ ngàng,
Tôi đành chịu tội phủ phàng người xưa.
Trời còn giấu nắng vào mưa,
Thẳng ngay ai giấu lọc lừa mặc ai.

Đã kết sổ nợ tình vay,
Đa mang chi chuyện trái tai ,phiền lòng?
Chúc em sớm cưới được chồng,
Tôi cũng thỏa chí tang bồng, viễn mơ,

Vọng thê đỏ mắt mong chờ,
Chỉ thấy khói sóng trắng bờ đại dương,
Quay đầu nhìn lại cố hương,
Vẳng nghe tiếng vạc ăn sương não nùng
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện tình của hoa và ong,bướm

Có một đóa hoa ngạt ngào hương sắc,
Nên bướm ong mới kéo đến dập dìu,
Hoa kiêu hãnh tiếp nhận hết lời yêu,
Không cần phân biệt đâu là giả thật?
Có một con bướm giỏi nghề lường gạt,
Khoát vào mình lớp vỏ bọc cao sang,
Chàng tâng bốc hứa hẹn xạo với nàng,
Hòng chiếm đoạt nhị hương hoa thơm ngát.
Có con ong bình thường nhưng đỉnh đạt,
Nói lời ngay thẳng dưới lớp cơ hàn,
Hoa thương tình nên cũng gọi tình lang,
Nhưng thâm tâm không ngó ngàng,để mắt,
Ong đâu có giống như tên hành khất,
Để tình si nơi bóng ảo phương xa?
Đâu cần phải nói những lời đường mật,
Bởi mến tài nên mới đến với hoa.
Có loại sâu rình mò nằm dưới lá,
Kích những lời châm chọc hoặc dèm pha,
Bụng dạ tiểu nhân cực kỳ hèn hạ,
Nếu lộ mặt ra, ong chích thấy cha..
Hởi loài sâu bọ đụt khoét thối tha
Có giỏi đường hoàng cạnh tranh ong bướm?
Ném đá dấu tay làm ta ghê tởm
Nếu yêu hoa phải biết quý trọng hoa
hmhiennhan
Chanh
Thơ mắng khéo hay quá HN! Bài Bướm Hoa đừng có ám chỉ Chánh nha. Sợ cách mượn
văn thơ chửi khéo người khác của bạn quá .Ai là hoa?Ai là bướm,ong, sâu bọ
tiết lộ cho Chánh biết được không?
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyên văn bởi nguyễn hiền nhân Xem Bài Gởi
Chào Truong Phi Bao

Lâu nay HN bận quá ,không có dịp họa thơ cùng TPB, hôm nay thấy bài thơ Không Đề nầy hay quá nên có lời đối đáp

Giận mà thương

Người ơi! Người nói xa ta,
Sao lời ly biệt giận mà còn thương?
Làm sao xóa hết vấn vương,
Khi đôi ta vẫn mộng thường thấy nhau?

Thuơng nhiều tim mới nhói đau,
Yêu nhiều ta mới hanh hao nửa đời.
Dại, khôn chìm biển mù khơi,
Biết bao tình nghĩa đầy vơi lắng lòng.

Bên người lạnh lẻo phòng không,
Bên đây cũng chịu bão giông miên trường.
Từ ngày xa cách hai phương,
Ta say chếnh choáng tóc sương trắng đầu.

Bẻ bàng mấy độ chôn sâu,
Người về, tình vẫn bắt cầu thắm duyên
Khối tình si vẫn vẹn nguyên,
Nụ cười, ánh mắt còn nghiêng đổ thành.

Người ơi! ngoảnh mặt sao đành?
Cho ta níu lại duyên lành ngày xưa.
Trời còn mưa nắng đong đưa,
Tiễn chân ngã rẽ tình chưa dứt tình

Mượn thơ bài giải lòng mình
Xin Người giữ chút niềm tin cuối đời...
Hmhiennhan

Phôi Phai
Trường Phi Bảo


Niềm tin muốn giữ cho người
Ngại lòng chê chán duyên hời đẩy đưa
Thương nhiều mà sợ thương thừa
Nhớ chi nhớ lắm nắng mưa chỉ mình


Chỉ mình trở giấc lặng thinh
Chỉ mình mộng mãi bóng hình ngày xa
Ngày xa hạnh phúc đã qua
Còn bao kỷ niệm thiết tha dỗ dành


Vẫn ao ước giọt tình xanh
Vẫn khao khát bến yên lành nước trong
Niềm tin có lại hoá không
Đợi chờ để được hoài công... thì đừng!

Mai sau tình vẫn ngập ngừng
Xin thời gian chớ lưng chừng nỗi đau
Biết mình không thuộc về nhau
Câu thơ nước mắt nhuộm màu ly tan

Đã đành thế..., đã đành mang...,
Ngã đời bóng xế võ vàng giấc mơ
Buông tay vỡ nát dại khờ
Người sang lối mới ai hờ hững ai

Niềm tin rồi sẽ phôi phai
Tôi xâu chuỗi lệ thả dài theo đêm.

18/11/2012
Đăng nhập để trả lời
0
hoa tim wrote:Đọc thơ HIỀN NHÂN đồng cảm của những người trên mạng nên HT mượn ý viết bài mong HN đừng cười là múa rìu qua mắt thợ

Người trên net tuy gặp gở hằng ngày
tầm mắt vẫn chưa nhận ra nhau được
nhưng vần thơ thì êm đềm tha thướt
tưởng tượng nhiều sau câu chữ tung bay
cảm xúc dạt dào những ý thơ hay
hồn lạc lối mơ màng trong cỏi mộng
"chưa bao giờ tay chạm được bàn tay"
thơ như gió mơn man tình cảm nhận
"kết nợ duyên thành bạn hữu người thân"
có một chiều vào nhà của HIỀN NHÂN
tôi thấy được thơ làm người xích lại
nối tâm tư và giải tỏa nỗi niềm
cũng miền quê cũng sông nước êm đềm
tình yêu mảnh liệt và rạng vỡ con tim
lột tả u-hoài,trau chuốt nợ duyên
từ màn hình đọc thơ thành quyến luyến
bạn chân trời ,tôi góc biển VIỆT NAM
Mỗi lần buồn lại vào net tìm nhau
THƠ máy tính đã đi sâu vào giấc ngũ



Đáp lại lời Hoa Tím


Người trên Nét dẫu gặp mặt bên ngoài
Cũng có thể chưa nhận ra ngay đươc.
Câu thơ trao đổi nồng nàn lả lướt,
Nhưng chẳng lần nào tay được chạm tạy

Cảm xúc dâng trào, câu chữ tung bay,
Hồn đắm đuối vẻ vời bao khát vọng,
Như cánh gió lang thang góc trời mộng,
Xua đuổi mây qua biển rộng, núi dại

Khoảng cách không gian tự nhiên gần lại,
Hai góc trời thu hẹp trong vòng tay,
Anh lạc giữa vườn hồng đầy hoa tím,
Xem thơ u hoài ,xao xuyến con tim..

Câu chữ màn hình biến thể lặng im,
Anh vẫn còn miên man hồn cảm nhận,
Tiếng lòng đồng điệu chia sẻ nỗi niềm,
Khắc nợ duyên thành bạn hữu tình thân.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyễn Công Phúc đã viết:NHỚ CHA
Tặng anh Nguyễn Hiền Nhân

Con nhớ thương cha khi nắng đã về chiều
Ôi hình bóng người cha trong lòng con sáng tỏ
Vần trán cao và nước da bóng đỏ
Làm cho con thương nhớ biết bao nhiêu
Một người cha yêu
Không hẳn đã cho con địa vị cao siêu
Cũng không hẳn đã cho con giàu có
Mà cha của con đó
Đã hướng con đi trên đường sạch cỏ và bùn dơ
Con thương cha và thương lắm vô bờ
Vì đời cha đã cho con tất cả
Con hiểu lắm khi đời cha tất tả
Chỉ vì con và vì cả ngày mai
Tấm lòng con có một không hai
Nên người tài đức không hoài tình cha./.
MÃ LAM



Bài thơ buồn về cha

Con thường làm thơ nhớ công ơn mẹ
Nhưng ít khi nào chịu nhắc đến cha
Trong lòng con đầy mâu thuẫn xót xa
Thương và ghét cứ trộn hòa lý lẻ

Có những lúc cha làm con kính nể!
Khi cha hiền hòa thương mẹ thương con
Nhưng cha thường xuyên làm mẹ héo hon
Vì tính ích kỷ ham mê vợ bé

Mẹ vất vả kiếm tiền nuôi con trẻ
Gặp lúc khó khăn phải cậy đến bà
Ra ngoài đường cha vui vẻ hào hoa
Sao về nhà lại khắc khe, hoạnh họe?

Con được ngoại dưỡng nuôi từ tấm bé
Mỗi tháng đôi ngày mới được gặp cha
Cười nói hân hoan khi được cho quà
Đâu hiểu nổi cha còn nhiều lối rẽ?

Lớn khôn rồi rỏ nỗi đau của mẹ
Con không còn muốn thân thiết với cha
Tình cha con mình ngày một cách xa
Dù với con cha cũng không quá tệ

Ngày cha mất con gục đầu lặng lẽ
Cảm nhận mình đã có tội với cha
Trong mắt con suối lệ cũng chảy ra
Tình phụ tử dù sao ...cũng không nhẹ

Nhớ ngoại, mẹ thì con lại ghét cha
Nhưng công ơn cha con không phủ nhận
Tâm hồn con chen nhói đau, hụt hẩng
Cứ trộn hòa thương ghét khó nói ra

Tổng hợp hết những chuyện đã trôi qua
Con đáng nhận những đòn roi cha phạt
Cha đánh con nhưng cha không quá ác
Rồi vết thương lòng cũng đã liền da

Tội lỗi con chắc cha cũng thứ tha
Phận làm con đã lỗi câu hiếu đạo
Cha con mình đã có chung dòng máu
Không có cha ...làm sao con sinh ra?
hmhiennhan


Đăng nhập để trả lời
0
Đôi ngã tình sầu


Tình tri kỷ day dứt trong cỏi thơ
Ta trót vay thì suốt đời mắc nợ?
Bóng người xưa trở về trong biển nhớ
Ta ngậm ngùi lạc lõng giữa rừng mơ

Chiều êm trôi theo con nước lững lờ
Mây vẫn bay về phương trời xa thẳm
Duyên trúc mai vẫn mượt mà đằm thắm
Lời chân tình làm hồn ta ngẩn ngơ

Sóng ra khơi rồi sóng vỗ vào bờ
Người cỏi ảo xa xôi nên trắc trở
Ta cảm nhận tiếng lòng em nức nở
Bến hư không sao hai đứa đợi chờ?

Chuyện bèo mây tan hợp chẳng bất ngờ
Tình bay xa thơ còn vương víu lại
Giấc mơ hạnh phúc mịt mờ xa ngái
Để nỗi buồn neo ký ức phất phơ

Thay dây đàn ta nối lại phím tơ,
Nhưng mộng tím phôi pha miền đất hứa,
Bản hợp xướng chờ em bao lâu nữa?
Chỉ nghe dư âm núi biển vỡ òa
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Cạm bẩy

Mỏng manh như hạt sương khuya,
Tình em hoang tưởng vạch chia hai rồi.
Trăng chìm bóng nước êm trôi,
Đẹp như câu nói đầu môi điếm đàng.

Nghìn trùng khoảng cách quan san,
Mối duyên trăng gió bẻ bàng bến thơ.
Vọng phu hóa đá đợi chờ,
Nghìn thu sóng vỡ vào bờ rồi ra.

Đàng sau hào nhoáng phù hoa,
Là tâm địa kẻ ranh ma giang hồ.
Cơ sở bảo chứng mơ hồ,
Hãy xây bia mộ bên bờ viễn mơ.

Bọt bèo câu chữ phất phơ,
Thế mà hóa được dây tơ trói người.
Mòn hao ngày tháng xuân tươi,
Làm bao phụ nữ khóc cười, truân chuyên...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi nhớ mình có mòn hao?

Ông trời trời của tỷ người
Làm sao hiểu chuyện khóc cười riêng ta?
Mơ hồ tình đến rồi xa
Chắc gì hai đứa thật thà yêu nhau

Chuyện tình huyền thoại chiêm bao
Yêu làm sao? nói làm sao? ông trời!
Ngày xưa em khéo vẽ vời
Thiết tha cháy bõng từng lời ru êm

Để anh mơ mộng đêm đêm
Vai kề má chạm ngọt mềm hương môi
Nào ngờ chén rượu ly bôi
Em mời tôi uống chia đôi tình nồng

Đã không duyên nợ vợ chồng
Thêm chi cay đắng cho lòng nhau đau?
Nỗi nhớ mình có mòn hao?
Trách làm sao? quên làm sao? ông trời!
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nửa vầng trăng nghẹn

Em để khuyết đi nửa vầng trăng hẹn,
Chia hai góc trời trăng chẳng tròn nguyên.
Từ Sài Gòn tưởng nhớ đêm Long Xuyên,
Vai dựa vai ta trao lời luyến mến

Tình mở rộng không gian vô bờ bến,
Chung ước nguyền đi khắp cõi thế gian,
Có ngờ đâu mộng đẹp sớm vỡ tan,
Giữa mùa xuân chia xa đôi cánh én.

Đường đến bến mơ đột nhiên tắt nghẽn
Tiếng kinh cầu trói buộc gái đa đoan
Đạo và đời không cách nào giữ vẹn,
Dẫu đôi lòng khắc đậm nghĩa sắt son.

Đau xót lòng anh Phụng rẽ xa Loan,
Nửa bản tình ca ngậm ngùi khép lại,
Khổ đau em cắt theo lời Phật dạy
Hạnh phúc dại khờ treo giữa sắc không...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
TIẾNG LÒNG

Đông sang lạnh lòng da diết
Một khúc dư âm tha thiết giọt buồn
Bao tháng năm lệ nhỏ tuôn
Vĩnh hằng anh đến đời muôn sắc sầu

Vào đông gởi gió đôi câu
Ta như cánh én về đâu dặm ngàn
Đời vương mộng ảo lỡ làng
Hồn như lạt giữa không gian bụi mờ
Tiết đông lạnh buốt đôi bờ
Bến thương tình nhớ hửng hờ thâu đêm
Trách chi trăng gió bên thềm
Hơi sương rơi đọng ướt mềm bờ môi

Lệ đắng nhỏ xuống tim côi
Lòng đau quặn thoắt đời trôi hửng hờ
Đi tìm mộng ướp vào mơ
Để nghe thắp sáng tình thơ bến đời

Mây trôi lơ lững giữa trời
Trăng rằm sáng rọi góc đời mông lung,
Tìm nhau cho tới tận cùng
Đông đi ngày tới trùng phùng duyên ta!
NT
Hiền Nhân sẽ họa lại bài thơ nầy sau,NT coi lại 4 chỗ chỉnh sửa tránh ý trùng lắp
Đăng nhập để trả lời
0
NHÃ NHẠC
 
Ta chỉ là một kẻ bình thường
Nên không biết nghe Nhã Nhạc
Những giai điệu dành cho các bậc đế vương
Ta chỉ nghe tiếng lòng nước sông Hương vạn thuở
 
Em muôn đời vẫn đậm màu thương nhớ
Dù thời gian có bên lở bên bồi
 Rồi đền đài thành phế tích mà thôi
Em bất tử  như chứng nhân lịch sử
 
Em Hương Giang nhớ thơ Hàn Mặc Tử
"Chở trăng về" trong huyền thoại xa xôi
Mắt em  buồn nhuộm tím cả thơ tôi
Quên Nhã Nhạc chỉ bồi hồi vì Huế
 
 
ngng
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: nguyenngoat

NHÃ NHẠC
 
Ta chỉ là một kẻ bình thường
Nên không biết nghe Nhã Nhạc
Những giai điệu dành cho các bậc đế vương
Ta chỉ nghe tiếng lòng nước sông Hương vạn thuở
 
Em muôn đời vẫn đậm màu thương nhớ
Dù thời gian có bên lở bên bồi
 Rồi đền đài thành phế tích mà thôi
Em bất tử  như chứng nhân lịch sử
 
Em Hương Giang nhớ thơ Hàn Mặc Tử
"Chở trăng về" trong huyền thoại xa xôi
Mắt em  buồn nhuộm tím cả thơ tôi
Quên Nhã Nhạc chỉ bồi hồi vì Huế
 
 
ngng


Chút tình cùng Huế

Nhã nhạc theo nghi lễ của cung đình,
Cũng là di sản nền văn hoá Việt
Như dòng sông Hương với núi Ngự Bình,
Nón bài thơ thêm duyên đôi mắt biếc

Huế cố đô vẫn đọng tình thắm thiết
Dẫu thời gian tạo lắm cảnh bể dâu,
Những lăng tẩm, đền đài thành phế tích,
Vẫn có người câu cá bến Văn Lâu

Qua Vĩ Dạ nhớ thơ Hàn Mặc Tử,
" Lá trúc che ngang mặt chữ Điền"
Thuyền chở gió trắng đi vào quá khứ,
Áo tím Đồng Khánh tím cầu Trường Tiền...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
nguyễn hiền nhân đã viết:Ảo mộng

Nếu em là dòng sông,
Xin đừng mê biển rộng.
Sẽ bạc đầu như sóng,
Bởi lòng biển mênh mông.

Quyến luyến chỉ hoài công,
Biển nhận nước trăm sông,
Thì thầm lời dịu êm,
Nhưng chẳng dành riêng em.

Chiếc cầu anh rũ bóng,
Bao năm tháng đợi chờ
Nước lớn rồi nước ròng,
Tình vẫn còn phất phơ

Sông em nở làm ngơ,
Để cầu anh trơ vơ
Gần nhau còn cách trở,
Nói chi xa bến bờ...
Hmhiennhan



Có một thời em là dòng sông

Có một thời

em là dòng sông

tôi là chú hải âu đi lạc

nghe mơn man sóng hát

trông chồng hóa đá vọng phu


Có một thời

em là lời ru

theo tôi dạo chơi miền ký ức

nghe con tim rạo rực

đắm mình say câu hát à ơi


Em bây giờ ở đâu

xôn xao một thời xuân sắc

nghe quanh tôi dìu dặt

câu hò lý lơi


Cũng chỉ là giấc mơ thôi

tôi và em song song hai đường thẳng

ngày ngày đi bên nhau thầm lặng

dõi mắt nhìn xa ngái nỗi chờ mong

Đã có một thời ...

em là dòng sông....

Phan LH

Bài thơ em họa lại khác ý một chút nha anh
Đăng nhập để trả lời
0
Trả Lại Tình Xưa

Trả lại em tuổi bốn mươi,
Cùng bao tiếng hát nụ cười pha lê,
Những lời trách móc hẹn thề,
Tuổi già đâu giống đam mê tình đầu?

Tình yêu cũng lắm bể dâu,
Tình nhân em đếm mười đầu ngón tay
Khoảnh khắc quen biết đắm say
Ngọt ngào chen lẫn chua cay đủ rồi?

Em về tô lại son môi,
Tâm tình thả nổi buông trôi câu người
Anh thì ngày một biếng lười,
Trái tim băng giá nụ cười khùng điên,

Trăng vàng nửa mảnh ngã nghiêng
Tình yêu thánh thiện thiêng liêng mỏi mòn,
Chí hùng lấp biển dời non,
Tay đàn tay súng chỉ còn trong mơ...

Em ơi đừng nói đợi chờ,
Nghìn thu sóng vỗ mịt mờ đại dương
Tìm trong khói sóng trùng dương,
Bóng người xa đã tha phương du hành

Nửa vòng trái đất xoay quanh,
Phải duyên kết số nợ nần tính sau
Chia tay ai chẳng lòng đau
Khi da thịt đã nhạt màu ái ân

Nồng nàn hương vị gối chăn,
Giường xưa đã có tình nhân khác rồi
Em cười vui đỏ má môi,
Tại sao lại nói với tôi là buồn?

Thôi em tình đã cạn nguồn,
Đi qua biển nhớ núi buồn là quên,
Nợ duyên mình đã chông chênh
Xoá đi rồi lại thay tên một người?

Trả lại em tuổi bốn mươi,
Khung trời xưa với một người mới quen?
Đừng ai trách móc hờn ghen
Ta vào canh bạc đỏ đen cuối đời

Lạnh lùng giữ đúng luật chơi,
Chúc em may mắn để đời lên hương
Riêng anh mộng vẫn bình thường
Tìm trong kinh Phật con đường tịnh tâm

Cuộc đời mình cứ thăng trầm
Ai không có chút sai lầm tình duyên,
Người tỉnh cũng có lúc điên,
Chìm trong giấc mộng biến thiên hảo huyền
hmhiennhan


Đăng nhập để trả lời
0

Hoa hồng nhiều gai

Phải em lạc giữa cuồng vui,
Trong cơn mê ảo chôn vùi thanh danh?
Lẳng lơ những tiếng em anh,
Chung chạ cùng đám tao nhân gian hùng.

Phải anh tỉnh giấc mông lung,
Gối đầu lên cánh tay nhung đầy sình.
Nghe trăng gió hát lời tình,
Chạnh lòng thương cảm người mình từng quen.

Phải em vàng đá đan xen,
Áo trắng sao để lấm lem bụi trần?
Cũng dòng thế phiệt trâm anh,
Ngọc ngà khờ để miểng sành mon men

Phải anh rượu đắng môi mềm,
Giang hồ Kiều nữ đâu thèm kết giao.
Cười phàm phu phủ long bào,
Học đòi kịch sĩ bán rao ân tình

Chân mây lóe ánh bình minh,
Thôi anh từ biệt người tình liêu trai,
Hoa hồng nào hỏng có gai?
Tình nào chẳng dính chút cay của tình?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Phù du


Đời người là kiếp phù sinh,
Trần gian quán trọ nhưng tình đa mang.
Tròn ,khuyết cũng một vầng trăng,
Cô đơn ở giữa sao giăng bạt ngàn...
Hmhiennhan

Chúc Phù Du một mùa Noel thật nhiều niềm vui





Đời người là kiếp phù du

Trần gian quán trọ nhưng tình đa đoan
Tròn ,khuyết cũng 1 vầng trăng,
Cô đơn ở giữa sao giăng bạt ngàn..
*********************************
Hãy chỉ dùm em đến một nơi,
Dù là góc biển hoặc chân trời
Để chồng vợ sống chung duyên phận.
Mà ngắm sao rơi xuống cuộc đời
Nhớ quá đi thôi nắng chiều phải vội
Thương nhiều sương sớm rụng tơi bời
Làm sao gom hết phù du đó
Vừa đủ ý thơ để tặng người?
Cám ơn anh với những vần thơ mến gởi và loi chuc tot lanh dem Giang Sinh am ap,vui cung người thân anh nhé
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi buồn đêm nhớ em


Đêm xao xuyến nhịp tim sầu mở ngỏ
Buồn không tên man mác bước vào hồn
Gọi em về ru giấc ngủ cô đơn
Bằng âm hưởng thiết tha ngày tháng cũ

Tình không biên giới xa vời quyến rũ
Nhưng tan dần theo nỗi nhớ chênh chao
Kỷ niệm thuở nào dưới bóng trăng sao
Ước mơ tạm lắng im trong thực tại

Anh ngớ ngẩn xây mê cung vụn dại
Hạnh phúc nào phủ xuống ngạt ngào môi
Tình chân thành sưởi ấm mảnh hồn côi
Định mệnh vẫn rẽ chia đôi giới tuyến

Đóa Hồng Nhung dìu dịu tỏa hương nguyền
Từ sâu kín linh hồn em hé nở
Tình đẹp lắm dù đại dương cách trở
Bổng phôi phai khi chung một lối về

Từng mến nhau qua tiếng gọi hồn quê
Mới nếm trãi bao gió mưa thử thách
Thật không ngờ chút niềm tin xa cách
Đã đẩy xô hạnh phúc sớm nhạt nhòa

Đã chôn vùi nguồn rung cảm bao la
Đã phá nát giấc mơ hồng diễm tuyệt
Để giờ đây anh ngậm ngùi luyến tiếc
Mối chân tình huyền ảo sớm bay cao

Viễn cảnh chúng mình như chuyện trầu cau
Như chiều ly biệt mưa rơi tầm tả
Nụ hôn quyến luyến không còn phép lạ
Về Melbourne tình ảo tản trôi xa

Đêm trở giấc nhìn trăng qua kẻ lá
Anh chắp tay xin thượng đế nhiệm mầu
Duyên nợ chúng mình vĩnh cửu thắm sâu
Như trăng mười sáu tròn đầy êm ả
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0

Món nợ tình vay

Yêu em rồi suốt đời anh mắc nợ
Từ sơ giao Nợ kéo đến tới giờ
Nợ lời hứa ,Nợ ân tình dang dở
Ngủ say rồi Nợ vẫn đến trong mơ

Sau một lần quen biết rất tình cờ,
Rồi nhận ra bạn đời chung xứ sở,
Ta nối tiếp khúc nhạc lòng muôn thuở,
Để nợ tình neo bến mộng phất phơ.

Chiều sân bay lần đầu ta gặp gở
Bốn mắt dõi tìm sáng đẹp trời thơ
Thương làm sao dáng đài các, bơ phờ
Bởi khoảng cách từ hai miền lạnh nóng.

Em gởi trọn anh tình yêu sâu rộng
Hạnh phúc nặng đầy cảm xúc thân thương
Những món quà quý em chất đầy rương
Cũng không bằng được trái tim thánh thiện.

Ba tuần trăng mật tỉnh, thành phố biển
Xác hồn quyến luyến chẳng muốn rời nhau
Dù có lúc mình tranh cải ồn ào
Vì anh khờ dại nẩy sinh lắm chuyện.

Xa em rồi anh mới biết mình điên
Chẳng hiểu thấu nỗi lòng em trăn trở
Và cứ thế suốt đời anh mắc nợ
Nợ tình em phủ kín mấy trang thơ
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-06 12:20:59Huyền Băng>
Bến Xuân không lời hẹn

Còn một chút gì để nhớ không em,
Bóng trăng xưa đợi ta đứng ngoài thềm.
Hoa vẫn nở tỏa hương thơm đầu hẻm,
Hương hoa trộn hòa trên mái tóc em.

Tiếc làm sao chuỗi ngày tháng ấm êm,
Thời gian, không gian dường như hẹp lại ?
Ta thường gặp nhau những chiều thứ bảy
Để sóng biển tình vây hãm suốt đêm

Trong vòng ôm điều dưỡng rất dịu mềm,
Em đóng dấu lên người anh mấy chỗ.
Những nụ hôn môi ngọt ngào bù lỗ,
Thành di sản trọn đời anh khó quên.

Dẫu bây giờ tình cảm hơi chênh vênh,
Đạo và đời khập khiễng chia hai hướng
Anh vẫn chờ em trước cửa thiên đường,
Đón mùa xuân hồng không cần lời hẹn...
Hmhiennhan

r
Đăng nhập để trả lời
0
Mộng tình nổi trôi


Cạn đi em ,ly rượu đầy,
Mừng vui ,chúc phúc những ngày quen nhau.
Thềm Xuân cùng vẫy tay chào,
Một thời hoa bướm sắp vào lãng quên.

Mộng tình mới đó chênh vênh,
Góc trời Tân Khánh mông mênh nỗi lòng,
Mời em ,men đắng tình nồng,
Say đi cho má môi hồng thắm duyên.

Ánh trăng huyền ảo ngã nghiêng,
Rớt trong ly rượu còn nguyên khuôn tròn.
Sao tình bạn vội hao mòn,
Cuốn theo chiều gió lách lòn bay xa?

Hy vọng những giọt mưa sa*1
Không bị vực thẳm phồn hoa chôn vùi!
Để em viên mãn nụ cười,
Giao bôi rượu nghĩa bên người em yêu.

Xuân đời còn chẳng bao nhiêu,
Men cay ta uống liu xiêu xỉn rồi,
Còn gì? tất cả chia đôi,
Say đi sẽ thấy nổi trôi mộng tình...
Hmhiennhan

*1 Mượn ý từ câu ca dao "Đàn bà như hạt mưa sa..."
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyên văn bởi nguyễn hiền nhân Xem bài viết
Bến Xuân không lời hẹn

Còn một chút gì để nhớ không em,
Bóng trăng xưa đợi ta đứng ngoài thềm.
Hoa vẫn nở tỏa hương thơm đầu hẻm,
Hương hoa trộn hòa trên mái tóc em.

Tiếc làm sao chuỗi ngày tháng ấm êm,
Thời gian, không gian dường như hẹp lại ?
Ta thường gặp nhau những chiều thứ bảy
Để sóng biển tình vây hãm suốt đêm

Trong vòng ôm điều dưỡng rất dịu mềm,
Em đóng dấu lên người anh mấy chỗ.
Những nụ hôn môi ngọt ngào bù lỗ,
Thành di sản trọn đời anh khó quên.

Dẫu bây giờ tình cảm hơi chênh vênh,
Đạo và đời khập khiễng chia hai hướng
Anh vẫn chờ em trước cửa thiên đường,
Đón mùa xuân hồng không cần lời hẹn...
Hmhiennhan

Tình yêu chung thủy dịu hiền
Hương hoa vẫn nở bên thềm đợi trăng
Xuân không lời hẹn đá vàng
Mà hồn vẫn mãi mơ màng về ai!
Nguyên Xuân
Chia sẻ vài dòng thơ vui với tác giả Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Xuân buồn bặt bóng cố nhân.

Lang thang dạo phố Sài gòn
Thênh thang đường rộng không còn người yêu
Giữa dòng xe cộ dập dìu
Ta bước nghiêng ngả theo chiều gió đưa .

Bên em trời nắng hay mưa?
Bên ta mưa nắng dư thừa chen nhau .
Không gian nổi chút ồn ào,
Thềm Xuân lân pháo vẫy chào lao xao.

Bóng em ẩn hiện nơi nào
Để ta lạc bước tình vào u mê?
Những lời hứa, những câu thề
Bay theo mây khói buồn tê tái buồn!

Nước đâu chảy ngược về nguồn
Mất em không thể quay cuồng tìm em
Xa rồi dáng ngọc ấm êm
Chờ anh em xỏa tóc mềm ra phơi .

Sốc đau những tiếng anh ơi!
Hai phương trời mới mình rời nhau thôi.
Vầng trăng kỷ niệm chia đôi,
Trước khi ảo ảnh một thời phai phôi.

Sông còn bên lở bên bồi
Trái tình ngọt đắng mộng đời phù du ,
Tình tàn như lá mùa thu
Hết xanh lá úa vàng như kiếp người .
Hmhienhan
Đăng nhập để trả lời
0
Bão tình cuối năm

Nghiêng ngả độc hành trên phố quen,
Trăng sao mờ khuất sau ánh đèn,
Chập chờn ảo vọng ta tìm kiếm,
Bóng cố nhân về lúc nửa đêm.

Kỷ niệm êm đềm nàng cố quên,
Vòng tay luyến ái ngày xa thêm.
Yêu chi nhiều lắm rồi khập khễnh,
Để mưa Ngâu tràn ướt mắt đen?

Bỗng dưng hai đứa thành người dưng,
Thương ghét gì nhau cũng nhạt tình.
Buồn quá ,hồn ta thường đứng sửng,
Thẩn thờ hoài niệm bóng hồng xinh

Mấy lần ta tìm nơi an tịnh,
Ghé lăng Huỳnh Đức buồn một mình,
Nhớ quá quán cà phê vi tính,
Năm nào gởi gấm nợ ba sinh*1

Có phải hạnh phúc nằm trên mây?
Như bóng trăng không sở hữu được
Nên tình mình trước xuôi ,sau ngược,
Đi vào bão gió phải lung lay
Hmhiennhan

*1 Nợ ba sinh là nợ ba kiếp, Kiếp 1 chỉ có duyên quen biết nhau;kiếp 2 yêu thương nhau nhưng bị trắc trở;kiếp 3 mới trọn vẹn hạnh phúc
Đăng nhập để trả lời
0
Nụ cười và nước mắt

Nụ cười không thể chảy thành nước mắt,
Niềm vui sao trộn lẫn với bi thương?
Dù địa ngục có thay thế thiên đường?
Anh chỉ có thể buồn trong khoãnh khắc...

Đừng nhốt hồn mình vào trong ngục thất,
Em hãy vui cùng khúc hát tình say,
Hãy cố cười , thay cho dòng lệ chảy,
Dù mai nầy mỗi đứa ở một phương.

Chỉ sợ hồn em bay mãi ,quên đường,
Chớ trời đất còn mối dây liên lạc,
Em muốn quăng tình anh vào bãi rác,
Anh cũng coi là chuyện rất bình thường

Bởi chúng mình không thể sống bên nhau,
Thì anh đây mới là người có lỗi,
Chính lòng tự ái, ngang tàng,cứng cỏi,
Đã bao lần làm cho em bối rối?

Khoảng cách đôi lòng ngày một xa xôi,
Đừng ai trách ai là người phản bội,
Chúng mình đã làm cho nhau mệt mỏi,
Thêm đắng cay khi quá it ngọt ngào?

Ta hãy nén buồn chúc phúc cho nhau,
Em hãy quên anh và quen người khác,
Hãy gom hết kỹ niệm vào sọt rác,
Thanh thản lòng đón nhận kẻ đến sau...
Hmhiennhan

Cơn bão của lòng

Em vẫn ước nụ cười là giọt nước
Dù biết rằng điều đó chẳng xảy ra
Cũng như anh và em vẫn quá xa
Đại dương đó làm sao em vượt nỗi?

Chuyện tình yêu không còn thời nông nổi
Trái tim nghe tiếng nói nhỏ rất riêng
Tình yêu anh vẫn chỉ mãi dành riêng
Một ai đó dù đã xa dịu vợi....

Trái chín ngọt em mời anh nếm vội
Chưa thấm lòng anh đã vội quay lưng
Bảo đắng cay không phải chín ngọt lừng
Bao chua chát anh dành em gánh chịu

Bởi em biết tình em sầu man mác
Cả tấm lòng anh cũng chẳng dành em
Trách gì nhau khi đường lại xa thêm
Em loi lẻ đến sau đành câm nín

Dòng thời gian hai đầu là đối nghịch
Như tấm lòng hai đứa ở hai nơi
Gió qua miền sáng tối bổng chơi vơi
Như hụt hẫng vượt xa tầm tay với....
Kim Lê

Hụt hẫng

Gió đi vào cỏi ảo ,trống chơi vơi,
Anh hụt hẩng trước hai bờ sáng tối,
Em đừng làm hồn anh thêm bối rối,
Khi nỗi lòng hai đứa cách 2 nơi

Nếu biển nhớ ở nơi em man mác,
Cây sầu đông anh cũng đã nở bông,
Trách gì đây? héo úa nhuộm tím lòng,
Người đến sau gượng cười che tiếng nấc.

Trái tương tư em mời anh nếm thử,
Đắng chát hồn, đành phải sớm quay lưng,
Lời ngọt ngào em gởi tặng người dưng,
Bão nhung nhớ em trút anh gánh chịu?

Tuổi chúng mình đã không còn nông nỗi,
Chuyện tình yêu không thể cứ hồn nhiên,
Trái tim anh rất chân thật, thiêng liêng,
Không thể nói riêng những lời gian dối.

Anh mơ ước cửa thiên đường mở lối,
Vững niềm tin điều tốt sẽ xảy ra,
Anh và em nếm trãi đủ phong ba,
Cùng hội tụ trên đỉnh cao chói lọi?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Em vẫn còn đây

Em vẫn còn đây ,bên cạnh anh
Mỗi ngày vào nét với thơ xanh
Gởi bao nhung nhớ theo thơ họa
Đem đến cho anh chút mộng lành

Bên trời đâu chỉ nửa vầng trăng
Biển vẫn long lanh sóng gợi tình
Trăng vàng e ấp nên trăng khuyết
Mỗi một mùa trăng sáng lung linh

Hạnh phúc em mơ tựa thủy tinh
Sáng trong xanh biếc tựa biển xanh
Vần thơ ghép nhặt thành nhung nhớ
Gởi đến bờ xa chút hương tình

Em vẫn còn đây, vẫn ở đây
Bên anh như gió ở gần mây
Mây bay khắp chốn nao bởi gió
Hỏi gió khi nào trốn được mây?

Em vẫn còn đây, vẫn ở đây
Chỉ có tình anh vụt tầm tay
Bên bờ thực ảo anh còn nhớ?
Thơ vẫn là thơ tình vẫn đầy!

Trăng soi bên biển trăng thương nhớ
Dạ khúc tình nhân dạ khúc hay
Biển thì thầm bảo tình vẫn thế
Trăng hát lời ru biển ngọt ngào

Khoản cách dù xa cả đại dương
Vần thơ thương nhớ vẫn vương vương
Đêm về bên gối say giấc mộng
Ngỡ bước chân về mộng vấn vương
Kim Lê

Họa lại cùng anh nè, mấy hôm nay anh đi vắng sao không thấy anh ? Em chỉ thích họa thơ với anh thôi.

Tạ ân em

Bên trời còn lại nửa vầng trăng,
Lẫn trong mê đắm,chút sầu mang,
Tình em ngày trước còn trong trắng?
Hay đã đổi màu theo thời gian?

Em trách hồn anh đầy mưa nắng,
Nhưng biết hồn em có thủy chung?
Tình nhắp vào môi đầy vị đắng,
Làm sao ta nối mộng trùng phùng?

Em vẫn còn đây? vẫn ở đây?
Sao để ai kia buộc xỏ dây?
Không biết anh khôn hay là dại?
Nghe lời êm ái ,sướng hai tai.

Dù khoảng cách xa mấy đại dương,
Miễn lòng hai đứa còn vấn vương,
Đêm đêm vào nét, ta mơ tưởng,
Những bài thơ tình, đậm nhớ thương...

Có một cô nàng vừa mới xướng,
Một bài thơ dệt mộng yêu đương,
Anh đây mệt trí, lười tưởng tượng,
Danh dự nầy ,anh dành người thương...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0