<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-25 08:36:17Nguyễn Hiền Nhân>
Nguyên văn bởi nguyễn hiền nhân
Theo em về Gò Công
Phà Mỹ Lợi nối Gò Công ,Cần đước,
Đã nhiều lần đón khách lạ sang sông.
Chở tình anh bềnh bồng trên sóng nước,
Cùng mây hồng treo bóng Vàm Cỏ Đông.
Ngắm bình minh chiếu sáng đôi mắt trong,
Nghe tiếng em cười hồn anh xao xuyến.
Như nước Tân Thành tràn ngập lòng biển,
Anh nhập vào em hạnh phúc mênh mông.
Chiếc phà trôi mặc con nước lớn ròng,
Hai đầu bến bao dòng đời xuôi ngược,
Cuộc tình đẹp liệu có tròn mộng ước,
Hay qua sông rồi khách rẽ Tây Đông?
Mở vòng tay cùng trút cạn nỗi lòng,
Đôi tình nhân tựa boong tàu mơ mộng,
Ngả ba Cây Sộp đường quê chung bóng,
Hồn an nhiên với gió nội hương đồng.
Vàm Bao Ngược mãi dư âm tình vọng,
Với những chuyến phà chuyển khách qua sông?
Nhớ làm sao con nhạn trắng Gò Công,
Thị trấn yêu thương mỗi chiều gió lộng...
Hmhiennhan
Gởi bạn đồng hương 1 bài thơ về Gò Công
Anh Nguyễn Hiền Nhân kính mến,
Ngọc Hải rất vui đón anh ghé thăm trang TRĂNG GÒ CÔNG. Càng vui hơn, khi biết anh Hiền Nhân là “đồng hương”, nhưng anh HN ở GCĐông hay GCTây? NH ở GC Tây.
Sỡ dĩ NH yêu và viết về GÒ CÔNG – GC Đông, vì với NH - ở đó có rất nhiều kỉ niệm.
Ngọc Hải chân thành cảm ơn anh Hiền Nhân, kính chúc anh SỨC KHỎE, NIỀM VUI & TRANG VIẾT, anh nha!
(Và NH ghi lại một kỉ niệm với GC, bài thơ viết cách nay 20 năm - đăng Tạp chí SÔNG TIỀN- Sở VHTT TG T12/1992)
GÒ CÔNG - NỖI NHỚ
--- ooo ---
Lâu, không về Gò-Công
Nhớ Gò-Công da diết
Mười năm rồi cách biệt
Thị xã – vẫy tay chào!
Tháng tư nào vào Hạ
Rát mặn nắng Tân Thành
Bụi đường in đỏ lá
Vẫn dịu dàng – mắt anh.
Tháng bảy mưa sùi sụt
Chim mớ ngủ trên cành
Kiến ngồi nhà, ngại gió!
Vẫn nồng nàn – mắt anh!
Chợt một chiều chớm Đông
Bài Thơ tình lỡ dỡ
Vẫn mắt anh … bão bùng !!!
Thị xã thành nỗi nhớ
Em gọi thầm: GÒ CÔNG!
Chiều nay ngồi thương quá,
Gò Công đôi mắt xưa
Mười lần me thay lá
Viết bài thơ: Sang Mùa!
PHAN NGỌC HẢI
Tháng 11, năm 1992
Theo em về Gò Công
Phà Mỹ Lợi nối Gò Công ,Cần đước,
Đã nhiều lần đón khách lạ sang sông.
Chở tình anh bềnh bồng trên sóng nước,
Cùng mây hồng treo bóng Vàm Cỏ Đông.
Ngắm bình minh chiếu sáng đôi mắt trong,
Nghe tiếng em cười hồn anh xao xuyến.
Như nước Tân Thành tràn ngập lòng biển,
Anh nhập vào em hạnh phúc mênh mông.
Chiếc phà trôi mặc con nước lớn ròng,
Hai đầu bến bao dòng đời xuôi ngược,
Cuộc tình đẹp liệu có tròn mộng ước,
Hay qua sông rồi khách rẽ Tây Đông?
Mở vòng tay cùng trút cạn nỗi lòng,
Đôi tình nhân tựa boong tàu mơ mộng,
Ngả ba Cây Sộp đường quê chung bóng,
Hồn an nhiên với gió nội hương đồng.
Vàm Bao Ngược mãi dư âm tình vọng,
Với những chuyến phà chuyển khách qua sông?
Nhớ làm sao con nhạn trắng Gò Công,
Thị trấn yêu thương mỗi chiều gió lộng...
Hmhiennhan
Gởi bạn đồng hương 1 bài thơ về Gò Công
Anh Nguyễn Hiền Nhân kính mến,
Ngọc Hải rất vui đón anh ghé thăm trang TRĂNG GÒ CÔNG. Càng vui hơn, khi biết anh Hiền Nhân là “đồng hương”, nhưng anh HN ở GCĐông hay GCTây? NH ở GC Tây.
Sỡ dĩ NH yêu và viết về GÒ CÔNG – GC Đông, vì với NH - ở đó có rất nhiều kỉ niệm.
Ngọc Hải chân thành cảm ơn anh Hiền Nhân, kính chúc anh SỨC KHỎE, NIỀM VUI & TRANG VIẾT, anh nha!
(Và NH ghi lại một kỉ niệm với GC, bài thơ viết cách nay 20 năm - đăng Tạp chí SÔNG TIỀN- Sở VHTT TG T12/1992)
GÒ CÔNG - NỖI NHỚ
--- ooo ---
Lâu, không về Gò-Công
Nhớ Gò-Công da diết
Mười năm rồi cách biệt
Thị xã – vẫy tay chào!
Tháng tư nào vào Hạ
Rát mặn nắng Tân Thành
Bụi đường in đỏ lá
Vẫn dịu dàng – mắt anh.
Tháng bảy mưa sùi sụt
Chim mớ ngủ trên cành
Kiến ngồi nhà, ngại gió!
Vẫn nồng nàn – mắt anh!
Chợt một chiều chớm Đông
Bài Thơ tình lỡ dỡ
Vẫn mắt anh … bão bùng !!!
Thị xã thành nỗi nhớ
Em gọi thầm: GÒ CÔNG!
Chiều nay ngồi thương quá,
Gò Công đôi mắt xưa
Mười lần me thay lá
Viết bài thơ: Sang Mùa!
PHAN NGỌC HẢI
Tháng 11, năm 1992