📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Lần Cuối Cho Nhau

11 trả lời, 2.342 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-06-16 15:11:36ct.ly>
Thùy Linh

Lần Cuối Cho Nhau


Chương 1


Ngày hôm ấy...

Mọi vật xung quanh đã đang chìm trong giấc ngủ từ lâu. Tiếng xe bên ngoài đường chỉ thỉnh thoảng mới nghe tiếng rồ máy lớn đi ngang qua. Tôi ngước nhìn thẳng tới đồng hồ được để trên kệ máy TV trước mặt giường ngủ, giờ này chỉ mới gần một giờ sáng, nhưng trong lòng của tôi bắt đầu nôn nóng lạ lùng. Loay xoay mãi tôi không thể nằm yên được trên giường nữa, vì tôi đang chờ đợi anh đến. Tôi vẫn còn nhớ lời anh đã hứa chắc:
- Hai giờ sáng anh sẽ đến tìm em. Nhớ mở cửa cho anh nhé.

Tôi đã không thể nào quên và càng nóng lòng mong đợi. Sự hăm hở sắp được gặp anh làm cho tôi vui mừng khôn siết. Hai ngày trôi qua tôi đã chưa được gặp anh. Từng giây, từng phút tôi mong muốn được gặp anh thật nhiều. Tôi rất nhớ đến anh. Tôi đã thầm gọi tên anh rất nhiều lần và nhiều lần, và nhất là sự cô đơn đã vây chặt bên tôi.
Tôi rất sợ khi nhìn thấy màn đêm buông xuống, vì tôi đã hụt hẫng và đòi hỏi khi thiếu vòng tay ấm cúng và sức nóng của anh truyền qua tôi. Có anh bên cạnh tôi mới cảm thấy mình không sống trong những thời khắc lặng lẽ và buồn tẻ. Phải, anh là linh hồn sống của riêng tôi lúc bấy giờ. Không có anh, tôi như con người không còn linh hoạt nữa.

Thời gian tôi được sống bên anh thật là ngắn ngủi, nhưng đó là những ngày quí báu nhất của một đời người, mà tôi đã được có trong cái tuổi xuân tình chớm nở thật muộn màng và muộn màng. Có lẽ tôi sẽ không bao giờ tìm lại được những thời gian hạnh phúc ấy, nhất là những gì anh đã đem đến và dành riêng cho tôi.
Giây phút tương phùng này ắt hẳn sẽ là lần cuối tôi được ở bên cạnh anh. Có lẽ tôi sẽ không bao giờ còn có một cơ hội nào khác để tìm đến anh. Có lẽ tình yêu của hai chúng tôi cũng có thể đi đến một lần với nhau trong đời, để rồi chúng tôi cảm nhận với nhau rằng “Ta đã có với nhau và sống thật cho nhau”. Linh cảm của tôi đã cho tôi biết như thế.
Tôi không hiểu vì sao, tôi cảm giác rằng có một điều gì đó anh đã dấu kín với tôi. Tôi không dám mở miệng hỏi anh, vì tôi đã từng tự nói với lòng mình : “Tôi yêu anh và chấp nhận những hiện tại của anh. Cho dẫu anh có như thế nào, tôi vẫn mãi yêu anh.” Đó có phải là sự ngông cuồng của tôi hay chăng? Hay thật sự tôi đã lãng mạn như những người bạn tôi đã ví tôi như thế.
Trong giây phút tuyệt vọng nhất tôi đã hy vọng rằng, tôi chỉ đến với anh bằng sự lãng mạn trong tôi. Đó không phải là tình yêu chân chính. Có như vậy tôi sẽ không cảm thấy mất mát và khổ đau. Có như thế tôi sẽ không trách móc và hờn ghét anh. “Có thể nào nhỏ đã yêu anh thật lòng?” Tôi đã từng tự hỏi lòng mình và nước mắt tôi chỉ rơi xuống khi thầm lặng suy nghĩ về anh.

Trong trái tim tôi với trăm ngàn vạn lần, tôi không bao giờ mong muốn cái tình yêu mà tôi đã dành cho anh, chỉ là trong một thoáng, chỉ là trong một thời nào đó, như anh đã từng nói với tôi trước lời chia tay cuối cùng với nhau. Tôi muốn nó vẫn sống mãi ở bên tôi cả một đời và cả riêng anh cũng thế.

Tôi thầm ao ước anh vẫn thầm lặng yêu tôi, cũng như tôi đã và đang thầm kín yêu anh. Có lẽ tôi đã đi trái ngược với những luân lý đạo làm người của một đàn bà người Việt Nam, nhưng riêng đây tôi chỉ xin viết lên những nỗi niềm ước ao của một cuộc tình muộn màng.

Một tình yêu mãi mãi không bao giờ mất đi và lãng quên được. Có lẽ trong một thời gian nào đó tình yêu này sẽ phai nhạt trong tâm trí của anh, nhưng đối với tôi nó sẽ mãi mãi không bao giờ tan biến trong tâm khảm của tôi. Tôi không bao giờ quên được anh. Lời yêu và tiếng nói của anh sẽ mãi mãi ẩn hiện trong lòng của tôi. Tôi tin chắc rằng sẽ là như thế! Bởi vì tôi đã yêu anh với trái tim chân chính.

Mỗi khi xem một cuốn phim, đọc một cuốn truyện, hay một hình nào đó có thể gợi cho tôi nhớ đến anh, thì lòng tôi đã quặn đau thắt lên từng cơn, từng chập. Tôi nhớ đến anh thật nhiều, và càng cảm thấy tôi không thể nào ghét anh được. Có lẽ từ “ghét” trong tôi chỉ diễn tả niềm thương nỗi nhớ, mà tôi đã và đang dành cho anh. Tôi đã mơ tưởng đến anh thật nhiều, dù biết rằng giữa chúng tôi mãi mãi không bao giờ và có thể nào được ở gần nhau.
Cả tôi và anh sẽ không ai muốn bước qua hàng rào gai thép đó thêm một lần nữa trong đời, bởi vì chúng tôi đã tìm thấy nhau thật sự. Anh đã tìm thấy những gì anh tìm kiếm ở trong tôi. Tôi cũng đã tìm thấy những gì tôi mong muốn ở trong anh. Chúng tôi đã tìm thấy nhau trong một tình yêu với muôn vạn lý lẽ riêng biệt của nó, và tình yêu ấy rất nhiệm màu và tuyệt diệu. Chúng tôi đã yêu nhau. Chúng tôi đã tìm nhau.
Đôi khi tôi đã không hiểu được, tình yêu trong tôi dành cho anh bỗng sao trở thành một viên thuốc nghiện, hay một bầu rượu say. Tôi đã như đi lạc vào một nơi nào đó, và chỉ có riêng anh và riêng tôi thôi. Cái thế giới ấy xa vời lắm, và chỉ có mình tôi mới có thể nhìn thấy anh mà thôi. Phải chăng là như thế!!!
Tôi đã si tình anh thật nhiều. Tôi đã thương anh một cách lạ lùng và khó hiểu. Vâng, tôi vẫn còn yêu anh dù trong vạn lần tôi đã từ chối một cuộc tình oan nghiệt. Bao nhiêu yêu thương của ngày đó, giờ là những chuỗi ngày kỷ niệm sống trong tôi. Trong từng nguồn sống và hơi thở mà tôi đang có, tôi đã và đang hướng về bên anh. Có lẽ tôi thật sự điên rồ chăng?

Tôi ngồi bật dậy và không biết mình phải làm gì. Tôi đi đến bàn ngồi xuống viết lá thư tâm tình với anh trong lúc chờ đợi anh đến.

"Anh Khải,

Ngồi chờ anh lâu quá và cơn nôn ruột lại hành hạ nhỏ. Nhỏ nhớ anh quá đi. Hai ngày nay nhỏ cứ ao ước hoài, dù ao ước đó cũng chỉ là ao ước mà thôi. Nhỏ rất mong được thấy anh. Nhỏ nhớ anh lắm, anh có biết không anh? Những ngày qua có anh bên cạnh, nhỏ đã thật hạnh phúc biết dường nào.
Nhỏ không hiểu tại sao nhỏ yêu anh đến thế? Ban đầu nhỏ chỉ nghĩ rằng nhỏ gặp anh và chỉ thế thôi. Thế rồi càng ở bên cạnh anh, nhỏ đã thấy mình không còn là mình nữa, như một cô bé vừa biết yêu, dẫu đây không phải lần đầu nhỏ biết tình yêu. Nhỏ đã từng sống trong tình yêu, nhưng cái hương tình muộn màng này .. nhỏ không biết phải diễn tả làm sao??
Anh có biết anh đã chiếm mất hết lý trí và con tim của nhỏ rồi không? Anh đừng có cười nhỏ nhé. Cho dẫu anh cười có lẽ đó là nụ cười diễm phúc phải không anh?Nhỏ thật khờ dại quá khi tỏ cho anh biết điều này, vì có lẽ anh sẽ lên mặt làm tàng với nhỏ đó. Cho dẫu như thế nào nhỏ thật là thương nhớ anh vô cùng. Anh có biết gì không anh?

Anh yêu, trong cuộc đời nhỏ chưa từng có những giây phút điên dại như thế. Nhỏ không hiểu nổi tình cảm con người như thế nào. Có lẽ phải nói nhỏ đã thật yêu anh và yêu thật nhiều lắm. Nhỏ yêu anh say đắm, anh có biết không anh? Cái tình cảm này cứ cuồn cuộn trong lòng nhỏ. Nếu ai không hiểu có thể nghĩ rằng vì nó là một sự mới mẽ, cho nên làm cho nhỏ lâng lâng trái tim mình.
Không đâu anh Khải ơi! Nhỏ cảm giác được sức quyến rũ và mềm dịu của nó. Nhỏ thật là đam mê và say đắm khi ở bên cạnh anh. Nhỏ quên tất cả và bỏ quên mọi sự việc. Tình yêu này đã xua đuổi đi hoàn cảnh hiện tại của nhỏ, và đã cho nhỏ sống thật với chính mình. Nhỏ đã tìm thấy anh dẫu trong sự muộn màng, nhưng nó vẫn có những chất keo âu yếm của một cuộc tình.
Anh Khải ơi! Nhỏ thật muốn tỏ với anh thật nhiều, nhưng lời nói không tỏ hết được ở trong tim nhỏ. Nhỏ ao ước được có anh, ôm anh vào lòng, và rồi nhỏ truyền sang cho anh những lời tự tình, mà chỉ có con tim của nhỏ có thể nói với anh. Bây giờ ngồi đây, nhỏ thật là mong và càng ước thời gian hãy đi nhanh hơn, để nhỏ được nhìn thấy anh, nhưng mặc khác nhỏ cũng thật muốn nó đi thật chậm và chậm lại.

Thời gian nhỏ được gần anh không còn bao nhiêu tiếng đồng hồ, nhưng thời gian nhỏ xa anh sẽ mãi mãi cả một đời. Nhỏ không muốn rời xa anh chút nào hết, nhưng nhỏ lại không thể làm gì để thay đổi, vì chính hai đứa mình chưa bao giờ muốn thay đổi điều gì, chỉ ngoài tình yêu ta trao cho nhau, trong tình yêu muộn màng.
Đôi lúc nhỏ suy nghĩ, làm sao để chúng ta có thể được ở bên nhau suốt đời. Nhỏ lây lất và khắc khoải vì nhỏ đã không tìm ra một câu trả lời nào cho chính mình cả. Nhỏ đau khổ lắm, anh có biết chăng anh? Nhỏ lại tự hỏi lòng rằng anh có thể làm được điều gì. Hình như cả hai chúng ta không ai tìm ra một câu giải đáp nào.
Tại sao duyên số đưa đẩy chúng ta làm quen nhau để rồi yêu nhau? Tại sao duyên số đã dẫn dắt chúng ta tìm gặp nhau, mà không cho chúng ta ở gần bên nhau mãi mãi? Hay chính chúng ta đã cãi lệnh của duyên số, cho nên Trời đày hai đứa mình sẽ sống khổ vì nhau mãi mãi và mãi mãi. Ôi! Nhỏ lại lẩm cẩm với những câu hỏi mà có lẽ anh cũng như nhỏ đã mò mẫm từ lâu nay.
Nhỏ nhớ anh quá đi! Sao anh không thể đến sớm hơn được hỡi anh? Sao anh bắt nhỏ phải ngồi chờ đợi anh trong đêm khuya như thế này? Nhỏ muốn gặp được anh. Chỉ được nhìn thấy anh thôi, nhỏ sẽ mãn nguyện rồi. Anh Khải! Giờ này anh đang ở đâu? Nhỏ rất mong nhớ anh từng giây phút. Con tim của nhỏ đã không chịu nổi rồi đó, anh Khải ơi!"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-06-16 15:13:21ct.ly>
Thùy Linh

Lần Cuối Cho Nhau


Chương 1 ( B)

Tôi đã viết xong lá thư rồi mà anh vẫn chưa thấy đến. Tôi đâm ra lo hãi vì có lẽ nào anh không thể đến được như lời anh đã hứa. Không! Tôi rất muốn gặp lại anh, dù chỉ là giây phút ngắn ngủi nữa thôi. Nghĩ đến anh không thể tìm gặp lại tôi, lòng tôi tiu nghỉu và buồn thật buồn. Tôi cảm thấy như tôi đang sắp mất đi những gì tôi đã nâng niu từ mấy ngày ấy. Tôi đi lui, đi lại trong phòng, và mệt mỏi với bao suy nghĩ trong đầu, tôi đành leo lên giường nằm lại. Tôi đã nằm lên đúng ngay cái chỗ hơi ấm của anh đã còn xót lại, mà cả mấy ngày nay tôi vẫn mong tìm lại mùi hơi ấy. Tôi nhớ anh quay quắt và càng lo lắng cho anh nhiều hơn. Một điều tôi tin chắc rằng tôi rất muốn gặp anh lần cuối.
Tiếng điện thoại reng vang lên trong không khí im lặng bao trùm của căn phòng, tôi run người cầm máy điện thoại vội vã nói ngay:
- Anh Khải!
Từ bên kia đường dây, anh bảo:
- Anh đây, ra mở cửa cho anh đi.
Tôi gác máy điện thoại và tất tả chạy ra ngoài mở cửa ngay. Cánh cửa vừa mở toanh ra, thì anh đã đứng trước cửa với nở nụ cười tươi trên khuôn mặt. Ánh mắt tôi sáng rực lên và đứng nhìn lại anh. Sự hồ hỡi và đợi chờ của tôi đã được toại lòng. Cả hai chúng tôi đứng nhìn nhau và không nói tiếng nào. Tôi không biết làm sao để diễn tả được cái cảm giác ấy. Tôi chỉ biết mãi thương mãi nhớ thật nhiều và nhiều lắm.

Hai chúng tôi đứng nhìn nhau thật lâu, cả hai không biết nói điều gì. Khuôn mặt của anh trầm sâu xuống, đôi môi anh mấp máy như muốn nói điều gì. Tôi cũng không kém gì anh. Có lẽ khuôn mặt của tôi lúc ấy thật là khó nhìn và nặng trĩu buồn vui lẫn lộn. Anh cũng đã thật nghẹn ngào như tôi. Tất cả đã hiện lên trong ánh mắt và khuôn mặt của nhau. Mỗi chúng tôi đã nói với nhau bằng ánh mắt.
Tôi đã thét gào trong tâm khảm của tôi: “Anh Khải, nhỏ nhớ anh lắm. Nhỏ tưởng anh không thể đến với nhỏ được. Trời ơi! Anh Khải của nhỏ đây sao. Nhỏ thương anh quá đi thôi!” Trong khóe mắt của tôi rưng rưng những giọt lệ mừng tủi. Có lẽ trong đầu tôi còn nói với anh nhiều lắm, làm sao để viết cho xuể hết được những tình cảm tôi đã dành cho anh. Có lẽ suốt cuộc đời này tôi chỉ có thể gào thét trong lòng mình mà thôi.
Sau cùng tôi đưa tay ra nắm tay anh, như luồng điện từ anh truyền sang tay tôi, và chạy thẳng vào tim tôi, tim tôi run bắn lên và hạnh phúc tràn trề. Cảm giác của trái tim tôi nhói lên thật đau vì sung sướng. Tôi cũng đã tưởng chừng tôi sẽ ngã khụy ngất đi. Tôi nhào người vào anh ngay trong vòng tay mơ ước của mình. Phải, chỉ được nhìn thấy anh và được ôm anh là tôi đã mãn nguyện. Nhưng thói đời chả ai dừng lại trong cái ao ước đơn sơ ấy



Anh đưa tôi đi vào hẳn bên trong phòng và khép cánh cửa lại. Anh đưa tay lên vuốt hai má của tôi với bàn tay run run xúc động. Cả hai chúng tôi cùng thì thào nói với nhau những lời thương, lời nhớ:
- Anh nhớ em quá đi. Anh thiệt là muốn điên lên.
- Em nhớ anh muốn ngộp thở luôn nè.
Anh dịu dàng vuốt mái tóc tôi:
- Anh nhớ em chịu không nổi nữa rồi Hà ơi! Anh thương em lắm, em có biết không?
Tôi bá cổ anh và kéo khuôn mặt anh thật gần nhau thêm. Hai trán cụng lại nhau và chỉ có thể nhìn qua nhau trên sóng mũi. Tôi cười hạnh phúc:
- Em cũng điên theo anh đây. Em nhớ anh muốn nổi khùng lên đó. Em yêu anh! Em yêu anh, Khải của em ơi!
- Anh cũng yêu em thật nhiều lắm. Từng giây từng phút anh mong ngóng được tìm đến em ngay.

Hồn tôi chơi vơi. Thân tôi ngây dại, vì không có ai thỏa mãn như tôi đây. Tôi hạnh phúc biết dường nào. Hai chúng tôi ôm nhau và anh siết thân hình tôi thật cứng ngắt vào trong bàn tay rắn chắc của anh. Tôi đã nghe như mình muốn nghẹt thở nhưng tôi rất thích. Tất cả những gì tôi chờ đợi đã đang được đon đả đón nhận từ của anh. Chúng tôi đứng tựa người vào cánh cửa và ôm nhau mãi không muốn rời xa.

Hai trái tim khát khao vì nhau, hai tâm hồn chao đảo vì nhau, hai thân xác cuồn cuộn vì nhau. Anh hôn lên môi tôi thật sâu và thật dài. Tôi đã đê mê trong nụ hôn của anh. Tôi vừa hôn anh trả lại và trong suy nghĩ tôi muốn thốt lên cho anh biết : “Nhỏ yêu anh lắm. Nhỏ yêu anh nhiều lắm. Nhỏ đang điên vì anh đây!”

Tôi đã quên hết tất cả bên cạnh mình. Tôi là ai? Anh là ai? Tôi không còn thời gian để tìm hiểu một điều gì nữa cả. Tôi chỉ còn biết trước mặt tôi là anh, là Khải của riêng tôi, là người tình muộn màng của tôi. Miễn trong đời tôi đã được có anh bên cạnh dù chỉ trong một giây phút ngắn ngủi mà thôi. Vâng, tôi đã yêu anh. Tôi đã yêu anh đến thế là cùng. Chỉ có thế mà thôi. Ôi! Tình yêu sao quá nhiệm mầu.

Bàn tay anh mơn man trên người của tôi. Tôi tha thiết chờ đợi và đón nhận những sự nồng nàn và trân trọng mà chúng tôi sẽ dành cho nhau. Tình yêu trong tôi đang rực cháy và ngọn lửa tình đang sôi sục trong tim anh. Chúng tôi muốn trao cho nhau tất cả tình yêu đang còn lại của nữa đời người sau cuối.

Tay trong tay, môi trong môi ... chúng tôi quay quắt tìm nhau và nâng niu những sự dấu ái dành cho nhau. Chúng tôi quyện nhau trong từng hơi thở, mân mê trong từng làn da, hòa nhau trong từng lời yêu tỏ không bao giờ hết. Tôi nhìn anh tha thiết nói:
- Anh! Hãy yêu em nữa đi anh. Hãy yêu nhau thật nhiều anh nhé.
Anh cũng đắm say trao lời ân tình:
- Anh yêu em! Anh yêu em thật nhiều lắm. Chúng tay yêu nhau mãi nhé em.

Tôi và anh không còn ai nói gì với nhau ngoài ba chữ “anh yêu em và em yêu anh”. Chúng tôi đã nằm ngã xuống sàn nhà. Giờ đây tiếng nói của lửa dục tình đã đang chứa đựng một tình yêu nồng nàn và âu yếm. Hai tấm thân trao cho nhau bao nhiêu hạnh phúc êm đềm như những cặp tình nhân trong đời.

Tình yêu trong mỗi chúng tôi như mãnh lực thúc đẩy, đã đưa đẩy chúng tôi say đắm tìm nhau... trong rộn rã... trong chơi vơi... trong loạn cuồng... trong ngỡ ngàng... trong tha thiết... trong bàng hoàng... Ôi! Tôi yêu anh. Ôi! Anh yêu tôi. Chúng tôi đã lặn ngụp yêu đương trong tận cùng của một cuộc tình ngang trái.

Chúng tôi không ai muốn hoài phí một giây phút nào bên nhau. Phải, hãy cho nhau tất cả và để mai sau ta sẽ mãi mãi là của nhau. Những giây phút quí hiếm, những giây phút chỉ ngập tràn và đầy ấp hương tình mặn mà, vẫn còn vương sau những ngày tháng buồn tênh của hai tâm hồn tìm được nhau.

Giờ phút say sưa mặn nồng ấy đã và sẽ không bao giờ tôi quên được. Có lẽ trong tim anh sẽ mãi giữ lại hình ảnh kỷ niệm đó. Tình yêu của chúng tôi đã âu yếm và hiến dâng cho nhau, và chỉ một lần sau cuối duy nhất trong đời.
Đăng nhập để trả lời
0
Thùy Linh

Lần Cuối Cho Nhau


Chương 2


Anh ôm siết tôi trong lòng và rồi ngẫn lên nhìn tôi say xưa. Ánh mắt của anh dịu vợi làm cho lòng tôi càng thêm nao nao lạ lùng. Anh đó và tôi đây, chúng tôi đã đang ở trong tầm tay nhau, nhưng sao trong lòng tôi nghe nghẹn ngào và hụt hẫng. Bao nhiêu câu nói tôi muốn nói với anh đã chạy trốn nơi đâu.

Anh nhẹ nhàng luồng bàn tay mình qua mái tóc của tôi và bảo nhỏ:
- Nằm lên bàn tay của anh nè Hà!
Tôi nhìn anh và mỉm cười. Sau đó tôi rướn người tựa đầu lên bàn tay anh. Tôi úp mặt lên vùng ngực trần của anh, như đang muốn được che chở sự bình yên. Anh đưa tay xoa nhẹ và đi quanh trên sườn vai đầy đặn của tôi. Anh vuốt mái tóc tôi và âu yếm nói:
- Hà, bây giờ gần 4 giờ sáng rồi. Em hãy ngắm mặt lại nghỉ đi nhé.

Tôi lắc đầu không chịu, vì chỉ còn vài tiếng nữa thôi tôi sẽ xa mãi anh. Có lẽ anh và tôi sẽ không còn gặp lại nhau nữa. Tôi thở dài mệt mỏi, cứng đầu nói:
- Em không muốn ngủ. Em muốn thức và nói chuyện với anh.
Anh cười nhẹ để trấn an tôi:
- Em ngủ 1 tí đi, rồi anh sẽ gọi em dậy.

Không! Tôi biết nếu tôi ngủ thì tôi sẽ không còn được cơ hội gần anh nữa. Ánh bình minh sẽ đem anh đi rời xa tôi. "Không! Không nhỏ không chịu." Tôi la thét trong trí óc của tôi, anh làm sao biết được! Tôi nhướn người lên và vòng tay ôm đầu của anh. Hai mái đầu tựa vào nhau, tôi thì thào điên dại:
- Anh Khải! Em không muốn xa anh chút nào. Có thể nào cho em đi theo anh không anh?
Anh nhìn sâu vào đôi mắt tôi và khẽ thở dài nặng nề:
- Anh ao ước được như thế. Anh cũng muốn lắm, nhưng chúng ta còn có trách nhiệm em à. Anh không thể ích kỷ. Em cũng không thể ích kỷ.
- Em không chịu. Tại sao chúng ta yêu nhau mà đau khổ như thế này hỡi anh?

Anh từ tốn và lựa lời khuyên nhủ tôi:
- Hà! Có lẽ chúng ta có duyên mà không phận. Chúng ta đã không chịu tu trong những kiếp trước.. để bây giờ có nhau và phải xa nhau. Nhưng dẫu sao em cũng nên cười hạnh phúc, vì trong đời chúng ta đã có nhau. Em không thấy được điều diễm phúc đó sao em?

Tôi lặng im nghe anh giải thích. Phải, anh đã nói rất đúng, nhưng có lẽ đó là những gì chúng ta chỉ có thể an ủi cho nhau. Trong lòng anh cũng như trong lòng tôi, ai cũng mong muốn thêm nhiều và nhiều hơn nữa. Nhìn thẳng con đường dài mà từ nay tôi và anh sẽ gặp phải, ắt hẳn sẽ có nhiều đau khổ vì nhau.

Tôi mỉm cười vì sự giảng giải của anh. Tôi nói rởn với anh:
- Có lẽ chúng ta nợ của kiếp trước cho nên bây giờ bị đọa vì nhau và trả nợ cho nhau.
Anh lặng lẽ cười nhẹ:
- Giờ này mà em còn có thể giỡn được nữa!
Tôi ngước lên nhìn anh và vặt vẹo tinh nghịch trên mũi của anh:
- Em không muốn giỡn thì làm gì bây giờ. Tại anh không cho em đi theo anh mà?

Anh thở dài thật nặng nề. Tôi nghe trong lòng anh ắt hẳn còn đau khổ hơn tôi. Vì tôi, tôi còn có những người thân đang chờ đợi trở về. Còn riêng anh, anh chỉ một mình thầm lặng với những thương nhớ khôn nguôi và một tình yêu đong đầy mong manh. Anh đã yêu tôi trong tình yêu trái phép, mà đạo vào đời chẳng ai thông cảm và chấp nhận.

Hai chúng tôi lại ôm siết nhau chặt với nhau. Cả hai chúng tôi không ai muốn rời xa nữa. Có lẽ những ý nghĩ khi mới gặp nhau đó không còn đơn giản nữa. Chúng tôi đã điên cuồng vì một lần cho nhau. Có thể nào đó là tình yêu? Tình yêu như thế nào? Tình yêu đem đến cho lòng người ắt hẳn ít nhiều hạnh phúc và thương đau.
Chương 2(tt)

Anh phì hơi thở vào tai tôi và nói:
- Anh yêu em! Anh yêu em, Hà ơi! Anh không biết khi hai đứa mình xa nhau, anh còn có thể nào sống được bình yên nữa hay không? Hay anh sẽ mãi day dứt mỗi khi nhớ đến em. Anh sẽ nhớ em lắm đó. Anh đi theo về với em nghen?

Giờ này đến lượt anh điên hơn cả tôi nữa. Tôi rất muốn được có anh bên cạnh. Cho dù anh cũng chỉ là kẻ đứng bên lề đường để nhìn thấy tôi sống trong hạnh phúc. “Muôn vạn lần cũng chỉ là thế, phải không anh? Thôi chúng ta cho nhau và sống với nhau một lần, như thế những ao ước của chúng ta đã được mãn nguyện rồi chăng?” Hình như chẳng ai chịu dừng và không ngớt đòi hỏi thêm.

Tôi cắn nhẹ vào vành tai anh và bảo:
- Anh thiệt là điên. Anh mới nói an ủi em, thì giờ này anh lại càng điên hơn.
- Anh nói thật mà. Cho anh đi theo không?

Chúng tôi đã nói bông đùa với nhau để thỏa mãn cái ham muốn của mình. Trong giây phút cả hai chúng tôi đều mệt mỏi, nhưng chúng tôi không ai dám ngủ. Cơn ngủ cứ chập chờn đến rồi lại đi. Chúng tôi nằm bên nhau và vuốt ve nhau. Chúng tôi lại nhìn nhau rồi hôn nhau. Chúng tôi ôm nhau siết nhau để siết hai tâm hồn lại được gần thêm trong những giây phút cuối cùng.

Thời gian vẫn tuần tự trôi qua, màn đêm đã tan đi, nhường cho ánh sáng ban mai của một ngày sáng sớm bừng dậy. Anh nhìn lên đồng hồ, rồi nói:
- Trời sáng rồi đó em. Thôi em vào tắm cho khỏe rồi còn lên đường.
Tôi uống người chui vào lòng anh và nũng nịu:
- Em không muốn đi đâu hết á. Hay em ở lại với anh thêm 1 ngày nữa nha.
Anh cười và kéo tôi dậy:
- Cho dù ở thêm 1 ngày nữa, thì hai đứa mình cũng phải trở về vị trí cũ.
Tôi hờn trách:
- Em biết mà, giờ này anh đây còn thèm muốn gì em nữa. Anh chán em rồi có phải không?

Anh nao núng trong lòng vì anh đã làm cho tôi giận. Anh kéo tôi ngồi dậy và anh ôm tôi chặt vào lòng.
- Anh không bao giờ chán em cả. Anh còn muốn ước gì anh và em có thể ở chung với nhau. Anh còn muốn em phải sanh con cho anh. Anh còn muốn em phải hầu hạ cho anh suốt đời.

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-06-16 15:16:06ct.ly>
Thùy Linh

Lần Cuối Cho Nhau


Chương 2 ( B)


Tôi uống từng lời tỏ tình của anh, những lời yêu thương đã xuất từ miệng anh. Cái gì cũng thật đẹp và có duyên lắm. Lòng của tôi mềm nhũn đi. Tôi rất thích nghe nhiều hơn nữa, để trái tim tôi được nư đã những khát khao mong đợi. Tôi cười sung sướng:
- Còn gì nữa anh? Anh nói tiếp nữa đi.
Anh phát ngón tay nhẹ lên mũi tôi:
- Còn muốn nghe nữa à!
- Ừa, em còn muốn biết anh muốn gì ở em nữa?
Anh trầm ngâm vài giây phút, rồi nói:
- Anh muốn em làm vợ của anh cả một đời.
Anh nói đến đây tôi rưng rưng nước mắt và ôm anh khóc tả tơi. Thật là dễ thương quá. “Yêu thương ơi! Sao ta mãi trốn mà lời yêu kia vẫn vang vọng mãi trong tim.” Anh hoảng hốt và bàng hoàng không kém. Anh dỗ dành:
- Cho anh xin lỗi em nhé Hà. Anh không ngờ lại làm cho em buồn.
Tôi ôm vai anh và thút thít nói:
- Không phải là em buồn, mà em cảm động quá. Em cũng ao ước như anh đó, nhưng mà sao lại như thế này. Em thật là ...
Anh hôn lên môi tôi để lấp đi những câu nói tiếp dang dở của tôi, mà có lẽ anh cũng đoán được điều gì. Chúng tôi lại hôn nhau. Anh hôn lên khắp trên khuôn mặt tôi và từ từ anh đi tìm trong tôi .. hoang dại .. thẫn thờ .. Yêu nhau cho hôm nay. Yêu nhau cho những ngày dài của mai sau. Đôi mắt tôi lệ mờ nhạt nhòa.
Hai tấm thân lại lần nữa quyện lấy nhau. Đôi môi tham lam. Bàn tay mơn trớn. Anh trong tôi. Tôi trong anh. Chúng tôi trong nhau. Hai thân thể nhập thành một. Không ai còn có thể tách rời chúng tôi nữa. Những giai điệu nồng nàn.. tha thiết.. quyến luyến.. và rồi rã rời trong nhau.
Tôi muốn cho anh tất cả những gì tôi còn có. Tôi muốn dành cho anh những yêu thương nồng nàn nhất. Tôi muốn .. tôi muốn .. Tôi thì thào thổn thức:
- Em yêu anh, Khải ơi! Em yêu anh! Em yêu anh.
Anh cũng ngây dại không kém gì tôi. Giây phút bên nhau đã càng lúc càng ngắn lại. Lời yêu thương sao quá nhiều để muốn nói cho nhau nghe. Anh ôm siết tôi và nức nở vang tiếng khóc:
- Anh yêu em, Hà ơi! Anh cũng yêu em nhiều lắm. Anh yêu em và yêu em thế thôi. Anh không đòi hỏi em phải làm một điều gì cho anh. Em đến tìm anh đây là tiếng nói tình yêu mà em đã dành cho anh. Em đã làm cho anh ngây dại như một đứa trẻ. Em đã làm cho anh thấy hạnh phúc mà cả một đời anh đã tìm. Anh tìm được em. Anh tìm được em thì anh lại mất em. Anh yêu em nhiều lắm, em có hiểu anh không Hà?
Tôi như đã say ngà, cái men rượu tình nồng của anh đã rót vào lòng tôi. Tôi gật đầu với anh. Tôi đã khóc và hai chúng tôi cùng ôm nhau khóc. Khóc cho một lần sau cuối. Khóc cho một cuộc tình oan trái và bẽ bàng. Khóc cho hạnh phúc sau những ngày đi tìm nhau. Khóc và cứ khóc để cuộc đời mai sau khi ta lìa xa nhau mãi mãi.
Anh đưa tay lên lau dòng nước mắt đang lăn dài trên đôi má của tôi và bảo:
- Hà, nếu anh có làm điều gì lỗi lầm với em, thì cũng vì anh quá yêu em mà thôi. Anh yêu em và anh đã quên hết tất cả. Anh biết anh không có quyền làm khổ em. Anh biết anh không thể nào chiếm hữu em. Nhưng khi ta yêu nhau thì ai lại không muốn là của nhau phải không em? Em đừng có buồn tủi vì cuộc tình này. Anh luôn luôn nâng niu những tháng ngày có bên em. Cho dẫu yêu em trong nhung nhớ và vất vã, nhưng anh sẽ mãi mãi yêu em và chỉ yêu mình em thôi. Hà, em có hiểu anh nói gì với em không?

Tôi lắng nghe và khóc nức nở. Tình yêu của chúng tôi dành cho nhau cũng chỉ đi đến được như thế. Anh ôm tôi trong lòng và vuốt dài mái tóc của tôi. Tôi nén tiếng khóc cười nói:
- Em hiểu được lòng anh nói rồi.
- Anh chỉ mong em hiểu được ý của anh thôi.
Tôi đùa và vờ hỏi anh:
- Có phải anh làm điều gì mờ ám cho nên hỏi em để tha thứ cho anh không?
Anh nhìn sâu vào đôi mắt tôi như ngờ đoán và tò mò muốn hiểu. Anh đáp:
- Nếu anh có làm điều gì cho em buồn, em có trách anh không?
Tôi vội lau dòng nước mắt, cười tươi tắn và thật tình trả lời:
- Anh làm gì em cũng chẳng trách anh đâu, vì trong tình yêu này em đã không thể đem đến cho anh một điều gì. Anh có quyền làm những gì anh muốn mà.
Anh nhăn mặt hỏi thêm:
- Vậy là em chẳng có yêu anh chút nào cả?
- Tại sao anh nói vậy?
- Tại vì em chẳng có hờn ghen gì về việc làm của anh.
Tôi nhìn anh và suy nghĩ một lúc, rồi đáp:
- Không phải là em không biết ghen. Nếu em ghen vì em không đủ sự hấp dẫn đối với anh để anh chán em thôi. Em cũng biết hờn giận, nhưng chỉ trong một thoáng nào đó mà thôi, vì em yêu anh, Khải có biết không? Chỉ vì yêu anh thôi em có thể tha thứ mọi việc gì anh làm cho em buồn khổ. Dù sao em cũng mong rằng những gì anh nói chỉ là ý nghĩ mà thôi phải không Khải?
Anh trầm ngâm suy nghĩ điều gì đó, đôi mắt anh thật mơ màng và xa vời vợi. Tôi thấy anh không nói gì nên vội nói:
- Thôi em đi tắm rồi chuẩn bị đi. Cũng gần đến giờ đi rồi.
Tôi nói xong hôn vội lên má anh rồi đứng dậy. Hình như anh đang còn ở trong trạng thái mê man nên không biết tôi đã bước vào phòng tắm. Loay hoay tôi cũng tắm xong và chuẩn bị bước ra ngoài bồn tắm, thì anh đang cầm khăn tắm cười nói:
- Anh muốn ... yêu em nữa rồi.
Tôi cuối đầu e thẹn bảo:
- Anh thật là hư quá à. Em mắc cỡ quá đi.

Tôi đưa tay lấy khăn thì anh tự mình quàng khăn vào người tôi. Rồi anh vội ôm người tôi vào trong tay anh. Anh từ từ đưa tôi đi ra ngoài phòng tắm và đứng trước kiếng lớn. Hai chúng tôi nhìn nhau qua phản chiếu của tấm kiếng. Anh hôn mái tóc đang còn ướt của tôi. Anh hôn lên cổ và tôi cười khúch khích:
- Anh lại muốn gì đây? Em nhột quá à.
Anh mê man và cười tình:
- Anh muốn gì thì em biết rồi. Hai đứa mình đã quen nhau rồi mà em còn e ngại gì nữa.
Cho dẫu tôi và anh đã gần nhau thật nhiều, nhưng tôi vẫn còn thấy ngại ngùng lắm. Anh tiếp tục tán tỉnh tôi:
- Anh thấy em tất cả rồi. Em cũng nhìn thấy anh rồi. Hay em để cho anh ngắm em một lần cuối nữa đi nhé, Hà!
Tôi nghe lòng mình chơi vơi và rồi tôi gật đầu thỏa nguyện theo ý anh. Anh muốn gì tôi cũng đều chìu anh hết. Từ từ tôi mở tấm khăn tắm ra và rơi xuống đất. Tất cả những yêu ái nhất tôi đã đang dành cho anh. Anh nhìn tôi và cười thật tình tứ. Anh say mê nhìn tôi không nháy mắt. Bàn tay anh lại lần nữa mon men theo những đường mòn hoang dại.

Tôi nhắm mắt lại và lặng hưởng những yêu thương của anh đã dành cho tôi. Bàn tay anh như một luồng điện mạnh và quyến rũ. Mỗi lần anh dừng đến nơi nào trên thân thể của tôi là mỗi lần làm cho tâm hồn tôi ngất ngây. Bàn tay tôi cũng đã miên man vụng về sờ soạng trên thân thể anh. Tôi tự tay lấy những mảnh vải thừa thãi trên người anh.
Lại một lần nữa chúng tôi đã chìm đắm trong bể ái ân. Biển tình lai láng và không bao giờ muốn dứt, đã tạo cho hai chúng tôi càng lúc càng say mê với nhau nhiều hơn. Chúng tôi đã tan loãng trong nhau và mãi mãi sẽ không rời xa nhau nữa. Sự thiết tha và yêu ái đó lại lấn chiếm dần dần trong tâm trí. Và rồi chúng tôi đã đi đến một nơi hạnh phúc mà chỉ có hai chúng tôi tìm thấy nhau.
Giây phút ngây ngất ấy vẫn còn mãi trong trái tim của hai chúng tôi. Dấu ấn si mê và yêu thương ấy, anh và tôi đã khắt trong nhau và cho mãi ngàn sau chúng tôi sẽ không bao giờ quên. Sẽ mãi mãi không bao giờ quên
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-06-16 15:38:56ct.ly>
Thùy Linh

Lần Cuối Cho Nhau

Chương 3

Chúng tôi bước lên phi trường vừa đúng lúc người người đang xếp hàng đi vào. Anh nắm vali cho tôi và tôi tựa vào người anh. Anh ôm eo của tôi và cười bảo:
- Anh làm sao để khóa chặt em lại nhỉ? Anh muốn nhốt em lại để em không phải xa anh.
Tôi ngắct mũi anh và cười khì khì:
- Anh nhốt em thì em sẽ buồn chết thôi.
- Có anh ở bên cạnh em thì làm sao em buồn.
Tôi liếc anh bảo:
- Tại vì em không ra ngoài thì sẽ bị thiếu dinh dưỡng của trời đất.

Cả hai chúng tôi cười khi anh nghe tôi giải thích thật là trẻ con. Anh nghiêm giọng hỏi tôi:
- Em có thể hứa với anh một điều không?
Tôi không hiểu nên hỏi anh:
- Anh muốn em hứa với em điều gì?
Anh cười bí mật:
- Em có chịu hứa không?
- Nếu anh nói có lý thì em sẽ chịu hứa mà.
Anh nhíu mày nhìn tôi cười và rồi hắn giọng nói:
- Anh có thể làm người tình cuối cùng của em không?

Tôi nghe xong liền cười ha hả. Tôi ghẹo anh:
- Hứa với anh thì em sẽ lỗ mất. Sau này em sẽ không thể nào yêu được người khác rồi. Anh cũng biết em có nhiều người đeo đuổi theo em đó mà.
Anh kéo tôi đứng đối diện với anh, rồi trầm giọng nói:
- Em làm cho anh ghen quá đi. Anh không chịu đâu. Thật sự em còn muốn yêu nhiều nữa hả?
- Em đâu có nói là em muốn đâu. Lỡ người ta tỏ tình và làm cho em cảm thấy muốn yêu thôi.

Tôi chỉ nói đùa với anh và khuôn mặt anh nặng nề lạ kỳ. Tôi biết trong giờ phút này, tôi không nên đùa giỡn với anh được nữa. Anh tỏ ra hờn vu vơ với tôi. Anh nhìn quanh và trong óc anh đã đang vẽ ra những hình ảnh gì đó. Tôi nắm lấy tay anh và kéo khuôn mặt anh lại gần bảo:
- Ghen à! Giận à!
- Ừa.
- Sao lại ghen? Sao lại giận?
- Tại người ta không thương anh?

Tôi phì cười và dỗ dành người yêu:
- Em xin lỗi nè. Em giởn khỉ quá hén. Nè, anh có nghe em nói không? Lời nói thật lòng đó.
Tôi nhìn anh nheo mắt. Anh nhìn tôi và chờ đợi. Tôi trịnh trọng đáp:
- Em hứa từ nay trở đi anh sẽ là người tình cuối cùng của em. Cho dẫu mai sau này anh có làm cho em buồn cỡ nào, đau khổ cỡ nào em cũng sẽ chỉ yêu anh thôi.

Anh nở nụ cười hài lòng và kéo ôm tôi sát vào lòng. Anh hôn lên đôi môi đợi chờ của tôi. Tôi hụt hẫng và bàng hoàng sung sướng. Khi giật mình tôi mới nhớ là hai chúng tôi đã đang đứng ở phi trường. Tôi đẫy người anh ra và bảo:
- Anh thiệt là kỳ quá à. Ai lại hôn nhau nơi công cộng.
Anh khoái chí cười lớn:
- Anh làm như vậy vì anh muốn cho em nhớ đến cái nụ hôn này ở nơi đây. Để mai sau đây em có trở lại nơi này, khi em đi ngang qua đây, em sẽ nhớ có anh Khải của em đã ôm hôn em.

Tôi đưa tay lên đấm nhẹ vào ngực anh và cự nự:
- Anh thật là nham nhỡ. Nói chuyện nhột quá đi.
- Anh yêu em cho dù nói nhột cỡ nào cũng sẽ nói.
Tôi lườm mắt:
- Chứ không phải anh xem phim truyện và cải lương nhiều quá à!
Anh đưa tay lên vã vào má tôi:
- Anh tỏ tình mà em cứ đùa giỡn quài. Mai sau này hỏng có anh thì sẽ không còn ai nói cho em nghe nữa đâu.
Tôi lại xí xọn:
- Hứ! Không còn anh thì sẽ có người khác thay thế anh mà.

Lại lần nữa lòng anh trỗi dậy những ghen tuông vớ vẩn. Anh biết anh không thể nào cấm đoán được trái tim tôi, nhưng anh vẫn luôn luôn hy vọng rằng tôi sẽ giữ mãi lời hứa hẹn của nhau. Anh thú thật với tôi:
- Anh chưa bao giờ yêu ai như anh đang yêu em. Cho dù sau này em có yêu ai thêm đi nữa, thì anh sẽ mãi mãi nâng niu cuộc tình này cho đến khi nhắm mắt. Anh biết là em không tin anh, nhưng anh sẽ làm như thế. Anh yêu em lắm, Hà ơi!

Lòng tôi nghe lao đao và muốn khóc. Tôi biết anh rất yêu tôi. Tôi biết những gì anh nói là sự thật, vì tôi cảm nhận được từ trái tim mình. Tôi biết anh không hề lừa gạt tình cảm của tôi. Tôi biết và tôi biết chúng tôi đã yêu nhau tha thiết. Cái tình yêu muộn màng nhưng vẫn còn có những say đắm và khờ khạo của kẻ đã đang yêu.

Cuối cùng cũng đã đến phiên tôi bước vào trong. Chúng tôi ôm nhau và hôn nhau trong vội vã. Bước vào trong anh và tôi đã cách nhau rồi. Anh đi lần theo tôi và nhìn nhau cho đến khi tôi phải rẽ đường đi vào máy bay. Anh nói lớn:
- Hà! Anh yêu em! Nhớ gọi cho anh khi em về đến nơi nhé.
- Được rồi. Em cũng yêu anh. Em sẽ nhớ anh lắm.

Nói xong, tôi đưa tay lên hôn gió và vẫy tay tạm biệt. Hình như đó không phải là tạm biệt mà vĩnh biệt người tình của tôi. Tôi có cảm giác tôi chẳng còn được gặp lại anh nữa. Khi bước vào máy bay, tôi đang loay hoay cài dây an toàn, thì điện thoại tay reng.

Tôi lật đật mở lên nghe. Tiếng của anh thì thào bên đầu máy:
- Anh yêu em! Anh yêu em! Anh đã nhớ em rồi.
Tôi cười hạnh phúc và cù rủ bảo:
- Vậy thì anh mua vé theo em luôn đi.
Có lẽ anh đã cố gắng không để cho lòng mình sôi nỗi. Tôi nghe tiếng anh ngập ngừng từng khoảng nói:
- Anh biết ... nhưng anh ... không thể. Thôi ... em về bình an nhé. Có gì gọi cho anh liền nghen. Anh rất nhớ em đó.

Tôi lại lần nữa lao đao với những cơn tình dậy sóng. Tôi rất muốn nói với anh nhiều lắm, nhưng tôi lại không dám làm cho anh cũng điên đảo như tôi. Tôi thật đã có ao ước gì anh đi theo tôi ngay lúc ấy. Chỉ cần nhìn thấy anh bước vào máy bay, tôi sẽ hạnh phúc biết dường nào.

Mặc dù những mong ước đó rất đơn sơ, nhưng anh cũng sẽ chẳng bao giờ làm được. Anh không dám phá vành đai kẽm đó, để mang trên vai tôi một gánh nặng, mà có lẽ suốt cuộc đời tôi phải vương mang. Cho dù anh đối với tôi như thế nào, thì trong lòng tôi đã mang một nỗi yêu thương ngập tràn và vất vưởng cả cuộc đời.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-06-16 15:17:28ct.ly>
Thùy Linh

Lần Cuối Cho Nhau


Chương 4


Thấm thoát thời gian tôi trở về lại nơi đây đã được hơn một tháng, tình yêu của hai chúng tôi càng lúc càng nồng nàn hơn. Trong tim tôi, tôi không thể bớt yêu anh. Và trong tim anh, anh cũng đã không thể nào xa tôi được nữa. Hai chúng tôi càng bịn rịn và càng nhớ nhung thêm.
Tôi đã sống như trong giấc mộng nõn nà. Hồn phách tôi lãng đãng nơi bên anh. Bao nhiêu ước mơ ở trong tôi chỉ mong được một lần nữa gặp lại anh, cho tôi được đon đả những ước ao đơn giản ấy. Tôi vẫn mãi chờ đợi anh đến và sự chờ đợi ấy đã không làm cho tôi chán nản. Hai chúng tôi cứ mải mê trong bến mơ tình yêu. Mà đời thường giấc mơ nào cũng có những sự biến đổi đột ngột rất hãi hùng và kinh sợ.
Trong một hôm tôi đã nhận thấy thân thể của tôi bắt đầu khác lạ, và cũng chính ngày ấy tôi biết được tôi đã mang thai của anh. Phải, tôi đã có con của anh. Đó là tuyệt tác của tình yêu hai chúng tôi. Tôi rất vui sướng khi biết mình có thể sanh con cho anh. Tôi đã bao lần toan tính nói cho anh biết. Thế nhưng ...
Mặc khác tôi cũng lo sợ và bàng hoàng đau khổ, bởi tôi chẳng bao giờ ngờ sự nguy hại ấy có thể đe dọa đến cuộc sống của tôi, và cũng có thể riêng cho cuộc đời anh nữa. Tôi biết tôi không thể nào có con với anh được. Chính vì gia đình tôi, tôi đã càng không dám tỏ với anh điều gì. Tôi không muốn tôi sẽ đem lại cho anh một gánh nặng và một trách nhiệm nào.
Tôi muốn anh yêu tôi chỉ vì tôi, chứ không phải vì bào thai trong bụng của tôi. Thường khi tình yêu mà có trách nhiệm thì thường sẽ là sự cắn đắng sau này. Tôi đã trở nên ích kỷ từ khi nào, tôi cũng đã không hề biết. Tôi chỉ muốn anh yêu riêng mình tôi thôi. Tình yêu trở thành một sự ích kỷ cố hữu như thế sao? Tôi cũng không còn hiểu được nữa.

Ngày ngày tôi vẫn trò chuyện thân mật và tình tứ với anh, nhưng tôi tuyệt nhiên giữ kín một bí mật hãi hùng ấy. Trong lòng tôi đôi lúc cũng cảm thấy khó chịu vì tôi đã giấu anh một việc đã có quan hệ với anh. Tôi đã đắn đo và suy diễn rất nhiều những sự việc xảy ra khác nhau, để tìm giúp cho tôi một quyết định đúng.
Tôi đã không dám cho anh biết, vì chính tôi cũng sợ rằng anh sẽ hoảng hốt và rồi từ bỏ rời xa tôi. Anh sẽ không còn yêu tôi nữa. Anh sẽ yêu sự tự do của anh hơn là anh yêu tôi chăng? Đàn ông thường cũng chỉ là kẻ đàn ông. Họ chỉ yêu người tình khi mọi sự việc không có hai chữ “trách nhiệm” với nhau. Có lẽ tôi đoán sai về anh chăng?

Tôi đã từng hình dung về anh, anh sẽ ném cái nhìn của anh vào thân người tôi bằng ánh mắt khinh bỉ. Tôi đã tự nguyện trèo lên giường để yêu đương với anh, thì có lẽ tôi cũng sẽ làm như thế đối với người khác. Một khi người đàn ông muốn đổ lỗi, thì có hàng ngàn hàng vạn lý do mà họ có thể dựng lên để buột tội. Tôi không muốn anh nghĩ về tôi như thế, vì điều ấy sẽ khiến cho tôi đau lòng lắm.
Tôi cũng rất sợ và càng lo âu hơn vì một ngày gần đây bụng tôi sẽ phình lớn lên, và tôi sẽ không thể nào trốn tránh được những ánh mắt của bạn bè và bà con xoi mói. Tôi sẽ không biết làm sao để nói với gia đình tôi. Tôi càng không thể tự thú những hành động của mình, vì tôi thật là một kẻ sẽ không được thứ tha.
Ngày qua ngày tôi đã điên cuồng với bao suy tư, nhưng tôi đã không hề tâm sự cho anh biết được điều ấy. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều lần và tự cảm thấy tôi không thể nào giữ lại bào thai trong bụng. Tôi không thể nào sanh con của anh. Tôi đã làm một việc hết sức sai lầm rồi chăng? Tôi không biết phải tìm ai để tỏ niềm lo âu và tâm sự của mình.

Bên ngoài tôi vẫn đã cười vui với anh và mọi người, nhưng mỗi khi một mình đối diện với riêng chính tôi, tôi đã muốn điên lên và nhức đầu kinh khủng. Tôi đã khóc thật nhiều, vì chính tôi chưa bao giờ biết mình phải làm gì. Một quyết định thật là không phải dễ dàng để suy nghĩ.
Ngày thứ ba hôm ấy, tôi gọi đến bác sĩ gia đình của tôi. Khi bước vào trong văn phòng của bác sĩ Albert, tôi đã rất ngượng ngùng vì không biết sẽ bắt đầu như thế nào. Nhờ sự khéo léo và đôi mắt hiều hậu của bác sĩ, đã khiến cho tôi có can đảm và một mạch kể rõ ràng về những sự kiện đã xảy ra với tôi.
Bác sĩ Albert nghe xong liền thở mạnh hỏi:
- Vậy bây giờ cô tính như thế nào?
Tôi nói như một cái máy:
- Tôi muốn phá thai.
Hai chữ “phá thai” đã được thốt ra từ cửa miệng của tôi, làm cho tôi nghẹn ngào và đau khổ vô cùng vô tận. Tôi nấc lên tiếng khóc của một kẻ đang bị đắm trong biển tình tội lỗi. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng đời mình phải làm một việc thương hại đến tánh mạng. Thế nhưng tôi không thể nào sanh một đứa con không ai thừa nhận nó.
Nó sẽ lớn lên thiếu tình thương cha và rồi đây mọi người sẽ nhìn khinh rẻ nó như một đứa con mồ côi. Nó sẽ lớn lên và sẽ thiếu niềm tin chính nó. Nó sẽ không bao giờ tha thứ cho người mẹ như tôi. Sau bao nhiêu đắn đo mà tôi đã sàng lọc, tôi không thể để nó sanh ra đời với những thiếu sót và lỡ lầm của người đấng sanh thành không thể nào dành cho nó.

Tôi biết tôi sẽ yêu thương nó và nuôi nó khôn lớn nên người, nhưng tình thương ấy sẽ không đủ che chở một trái tim thiếu thốn tình cảm, mà đời tôi đã một lần mất đi tình cảm thiêng liêng người cha và người mẹ. Tôi không dám tin tưởng tôi sẽ có thể đảm trách và tự sống một mình với con thơ. Tôi hèn yếu chăng? Tôi khốn mạt chăng? Tôi không đủ can đảm để nhận lấy hậu quả của mình.
Đăng nhập để trả lời
0
Thùy Linh

Lần Cuối Cho Nhau


Chương 4 ( B)


Bác sĩ Albert bước qua ôm quàng qua vai tôi và thông cảm cho hoàn cảnh trẻ con của tôi chăng? Ánh mắt của bác sĩ Albert thật là hiền từ và thánh thiện, như một người mẹ hiền vuốt ve tôi. Tôi ngoan ngoãn như đứa bé được mẹ hiền ôm ấp. Bác sĩ Albert nhẹ nhàng bảo:
- Hà, mỗi con người không ai tránh khỏi những giây phút bồng bột. Có lẽ cô phá thai là một điều đáng làm. Ngoài ra cô còn quá trẻ, cô còn có thể sanh con được thêm nữa. Có lẽ cô sẽ thấy buồn lắm, nhưng rồi mọi việc đều sẽ đi qua và cô sẽ sống với những ngày hạnh phúc.
Tôi ôm vai bác sĩ Albert mà nghẹn ngào khóc lóc. Tôi đã khóc nức nở và tiếng khóc ấy như một nỗi khổ được trút ra trong lòng tôi. Tôi đã khóc thật nhiều và thật nhiều lắm. Tôi biết tôi sẽ có thể sanh được thêm nữa, nhưng bào thai ấy là tình yêu của anh và tôi. Có lẽ trong đời tôi sẽ không bao giờ có được cơ hội nào sanh con cho anh nữa. Tôi gào thét trong tâm khảm với những ý nghĩ cuồn cuộn.
Bác sĩ Albert cũng đã giải thích cho tôi biết thời gian nào thích hợp trong công việc phá thai. Bác sĩ cũng lặng im nhìn tôi và sau cùng bác sĩ Albert lên tiếng bảo với tôi:
- Tôi nghĩ cô nên suy nghĩ cho chín chắn trước khi cô quyết định cuối cùng. Tôi ra ngoài và khi nào cô suy nghĩ xong thì gọi cho tôi biết. Tôi chờ quyết định của cô.

Bác sĩ Albert đứng lên bước ra ngoài và còn lại mình tôi ngồi trong phòng. Tôi rất hoang mang với những nghĩ suy của mình. Tôi không biết tôi làm như thế là đúng hay sai. Dẫu sao anh vẫn là người cha của đứa bé trong bào thai này. Anh có quyền được biết và quyết định. Nếu nhưng chính anh cũng muốn hủy bỏ cái bào thai này, thì tôi càng đau khổ hơn. Anh sẽ giết chết tôi từ giây phút ấy chăng?
Suy nghĩ mãi cuối cùng tôi cũng đã cầm máy bấm số gọi cho anh. Tôi nghe tiếng reng nhiều lần mà không có anh bắt máy lên. Tôi đành cúp máy xuống và lòng buồn bã vô cũng. Tôi đã tự an ủi mình, có lẽ đó là định mệnh chăng? Tôi phải tự quyết định lấy cuộc đời mình. Anh cũng không thể nào giúp cho tôi được gì?
Trong một quyết định lớn lao như thế mà anh không có bên cạnh tôi. Lúc bấy giờ tôi rất muốn cho anh biết anh đã có con với tôi, nhưng làm sao để nói với anh. Tôi rơi vào trong suy tư thật nặng nề. Vốn thật tôi vẫn chưa nghĩ ra cách vẹn toàn. Tôi mông lung trầm tư suy nghĩ không biết bao lâu, thì cô y tá đã gõ cửa hỏi:
- Bác sĩ Albert hỏi cô đã xong chưa?
Tôi tần ngần nhìn cô y tá với ánh mắt than van. Tôi vẫn chưa quyết định được, nhưng tôi chắc chắn biết rằng tôi không thể nào sanh đứa con này ra đời. Gia đình tôi sẽ không ai chấp nhận tôi. Tôi sẽ làm xấu hổ mặt mũi dòng họ tôi. Tôi sẽ là đứa con bất hiếu. Họ hàng tôi sẽ nhìn tôi bằng cặp mắt khinh thường và rẽ mạt. Bạn bè tôi sẽ chê bai tôi. Người người xung quanh sẽ cười ngạo tôi.
Suy nghĩ đến những viễn cảnh ấy thôi, chỉ bao nhiêu đó tôi làm sao có thể sống bình yên trong cuộc đời này hay không? Tôi rất sợ và sợ lắm. Tôi cảm thấy vây quanh tôi toàn những màu xám u ám và không lối thoát. Không ai thương hại cho tôi. Không ai đoái hoài vì tôi cả. Tôi đã tự làm và tự tôi phải nhận lấy cái hậu quả của mình.

Không! Không! Tôi không thể sống với những lời đay nghiến và những ánh mắt xoi mói ấy. Tôi cũng không muốn mất đi đứa con. Nó đã đang sống trong người tôi. Tôi cảm giác được nó. Ôi! Tôi đã thật mâu thuẫn với chính mình. Tôi thở mạnh một hơi dài và nghiêm nghị nhìn cô y tá. Tôi đành nói với giọng yếu ớt:
- Vâng, xin cô mời bác sĩ vào.
Một lát bác sĩ Albert đi vào với nụ cười niềm nở và chờ đợi. Tôi nhắm mắt lại, rồi mở mắt ra nhìn lên bác sĩ nói:
- Tôi nhờ bác sĩ lấy hẹn cho tôi, nếu trong tuần nay tôi có thể phá thai.

Một quyết định táo bạo đã được thốt ra. Tôi vẫn mong bác sĩ Albert sẽ khuyên nhủ tôi, và chắc chắn rằng tôi sẽ bỏ ý định ấy. Rất tiếc bác sĩ Albert nhìn tôi hoan hỉ nói ngay:
- Được, cô đã quyết định thì tôi sẽ giúp cô trong công việc này.
Tôi ngần ngừ lo lắng hỏi:
- Bác sĩ có thể nào đừng cho ai biết tôi đã làm việc này, ngay cả với gia đình tôi.
Bác sĩ Albert cười nhẹ và trấn an:
- Đây là việc chỉ có mình tôi và cô biết. Cô có thể an tâm điều này.

Tôi gật đầu an lòng và rồi bác sĩ Albert đi ngoài. Còn lại một mình tôi ngồi trong phòng, tôi cảm giác tay chân lạnh toát và đầu óc trống rỗng. Tôi không biết tôi đã suy nghĩ những gì. Cuộc đời tôi đã định đoạt từ đây. Bác sĩ Albert trở lại, đưa cho tôi những giấy tờ cần thiết để tôi về nhà đọc và dặn dò:
- Tôi đã hẹn ngày thứ sáu lúc tám giờ sáng cho cô rồi. Cô chỉ cần vào đến bàn tiếp tân thì sẽ có người hướng dẫn cho cô. Tốt nhất là cô nên có ai đi với cô, vì có thể cô sẽ không lái xe một mình được. Khi nào mọi công việc hoàn tất thì họ sẽ liên lạc với tôi và tôi muốn gặp lại cô sau hai tuần giải phẫu. Cô không nên lo ngại, vì ở đây mọi máy móc rất tối tân.

Cuối cùng tôi cũng đã bước ra khỏi văn phòng của bác sĩ Albert. Trời đã về chiều, ánh hoàng hôn đang lan tỏa đỏ hồng cả vòm trời xa xa. Nhưng trước mắt tôi, tôi không còn nhìn thấy gì nữa. Ánh hoàng hôn là ánh chiều sắp tắt của 1 ngày cũng như cuộc đời người của tôi chăng? Vạn vật như đang muốn chìm trong bóng tối đen và dày đặt, dù chỉ trời về chiều mà thôi.
Tôi đi loạng xoạng và choáng váng cả mặt mày. Tôi cảm giác như tôi không còn sức lực nào nữa. Tôi không dám suy nghĩ gì thêm. Tôi càng không thể nào ngờ được, trong đời tôi cũng có một lần đi vào nói chuyện riêng rẽ với bác sĩ, nhất là rồi đây tôi sẽ làm một việc hết sức tàn nhẫn với chính lương tâm của tôi. Ôi! Tôi có phải là người đàn bà tàn nhẫn như thế không?
Tôi bước vào ngồi trong xe và nước mắt đã lăn dài trên gò má. Tôi ôm tay lái và gục đầu khóc nức nở. Tôi cảm thấy cuộc đời không còn đẹp đẽ nữa. Khi ta chưa bao giờ va chạm đời thì cái gì cũng đẹp và huy hoàng, nhưng khi đụng trúng rồi, thì tất cả đã vỡ tan một khung trời bình yên ấy. Mãi mãi trong lương tâm của tôi sẽ không bao giờ được an bình.
Tôi lặng lẽ lái xe về nhà mà hồn tôi đã đang lang thang ở tận nơi đâu. Tôi ao ước gì tôi được đụng xe và chết đi. Có lẽ chết sẽ không đem cho tôi nhiều đau khổ nữa. Tôi còn nhớ trong một cuốn sách nào đó đã viết: “Con người có một linh hồn bất tử”. Có phải như thế cho dù tôi có chết đi thì linh hồn, và những nỗi khổ ấy sẽ đi với tôi từ kiếp này sang kiếp khác ư?
Tôi sống trong đời thật là tội lỗi quá. Tôi đã hại chính bản thân mình. Tôi đã hại con tôi. Tôi ước gì tôi chỉ là một loài cá và khi lìa đời, linh hồn ấy sẽ biến thành bọt sóng. Có lẽ như vậy sẽ làm cho tôi bớt điêu linh và đớn đau hơn. Một ngày vô vị sẽ sắp chóng đi qua. Tôi khập khễnh len lén bước vào phòng và nhoài người lên giường để dỗ mình trong giấc ngủ muộn phiền.





Đăng nhập để trả lời
0
Thùy Linh

Lần Cuối Cho Nhau


Chương 5


Tiếng điện thoại reng lên khiến cho tôi giật mình tỉnh giấc. Tôi tính gượng người ngồi dậy bắt máy thì thằng Khương, em trai tôi đã cầm máy lên nói. Sau đó Khương vọng lớn tiếng ở phòng khách gọi tôi:
- Chị Hà, anh Đại gọi.
Tôi uể oải cầm ống nghe và nói:
- Khương, cúp máy xuống được rồi!
Đại là người chồng sắp cưới của tôi. Chúng tôi đám hỏi đã hơn một năm qua. Gia đình Đại muốn chàng lấy xong mảnh bằng Tiến Sĩ, rồi mới cho chúng tôi làm đám cưới. Chính vì thế ngày đám cưới của chúng tôi đã đành trì trễ lại. Có phải đó là tai hại đã đem đến cho tôi với anh một mối tình oan trái hay chăng?
Tôi thở dài nói:
- Anh Đại hả?
Đại bên đầu giây lo lắng bảo:
- Em ngủ à. Sao thằng Khương không nói với anh để lát sau anh gọi lại cũng được!
Tôi đưa tay che miệng để ngáp, rồi đáp:
- Em cũng đã dậy rồi.
Đại biết có lẽ vì chàng gọi điện thoại đã đánh thức tôi dậy, cho nên nhẹ tiếng bảo:
- Anh xin lỗi đã làm em giật mình.
Tôi nhớ đến Đại gọi cho tôi, nên hỏi:
- Anh gọi cho em có chuyện gì không?
Đại cười hớn hở:
- Anh nhớ em nên gọi cho em thôi. Sao giọng nói em yếu quá vậy? Em không khỏe hả?
Tôi thở mạnh, che giấu trả lời:
- Đâu có gì. Em mới ngủ dậy nên người còn ngái ngủ thôi.
Đại nhắc lại lời nói của mình và tán tỉnh:
- Anh đang nhớ em lắm. Em có nhớ anh không? Mỗi lần Đại tỏ tình như thế lòng tôi vô cùng xúc động. Có đôi khi tôi còn bảo Đại hãy nói lời yêu thương thật nhiều và thật nhiều cho tôi nghe. Trái tim tôi lâng lâng một tình yêu đang chào đón và chờ đợi. Một tình yêu mà đôi trai gái nào cũng có tham muốn về nhau. Tôi ao ước bao lần mỗi khi muốn được sống gần Đại để lo lắng, săn sóc và được yêu đương với chàng nhiều hơn nữa.
Thế mà thời gian gần đây, hình như đối với tôi những lời yêu thương ấy đã không còn làm cho lòng tôi lao đao. Chính tôi đã không còn nói với Đại từ cõi lòng của mình. Có những lần tôi ngồi đan tay trong vòng tay của Đại, nhưng đầu óc tôi đã không còn của riêng chàng nữa.

Tôi đã không hiểu tại sao tôi có thể thay đổi đột ngột như thế. Tôi biết tôi là con gái sắp có chồng, thì tại sao tôi vẫn còn có thể yêu anh. Tôi đã không tìm ra một lý do nào để có thể giải thích cho chính mình. Tôi cũng đã không biết làm sao để biện hộ cho việc làm của mình. Tình yêu trở thành mù quáng có phải thế hay chăng?
Tôi đã quen Đại gần hơn ba năm, nhưng không thể đánh lại tình cảm của tôi dành cho anh trong một thời gian ba tháng. Tôi đã như say như điên trong mối tình hoang dại. Nhiều lần tôi đã cố gắng ở bên cạnh Đại, và làm những điều lãng mạn nào đó, mà có thể kéo tôi trở lại với chàng. Hình như là tất cả đều vô nghĩa. Hình như tôi mọi việc tôi làm vẫn không thể nào khiến cho tôi quên đi anh.
Lòng tôi đã đỗi thay từ dạo nói tiếng yêu anh. Tôi đã không còn là của riêng tôi nữa, mà là của anh, là của Khải mà thôi. Tôi biết tôi đã có lỗi với Đại rất nhiều. Tôi biết tôi không nên kéo dài tình cảm của tôi và Đại, vì trái tim tôi đã không còn dành cho chàng nữa. Tôi biết lòng của tôi đã không còn ở bên Đại. Thế tại sao tôi vẫn còn chưa thể nào rời xa hẳn Đại?
Tôi cũng biết cho dẫu mai này chúng tôi có lấy nhau, có phải chăng chỉ là sự nể nang và tình nghĩa của nhau mà thôi. Tình yêu của tôi dành cho Đại đã chết. Cái tình yêu ban đầu như hoa nở mùa xuân ấy, giờ chỉ là sự nhún nhường của nhau. Đại sẽ rất đau khổ nếu một ngày nào đó chàng khám phá ra một sự thật của tình cảm này. Có lẽ tôi sẽ không bao giờ thốt lên một lời nào cả chăng?
Mặc khác tôi không thể nào làm lơ không chú ý đến, khi gia đình tôi và gia đình Đại đang chờ đón ngày hôn lễ của chúng tôi. Cái sĩ diện của hai gia đình đã làm cho tôi không thể nào dám phá rào bước cản. Tôi không dám làm cho ba tôi của tôi buồn giận. Tôi không muốn dì Tuyết, vợ kế của ba tôi, sẽ khóc thầm cho thân con gái. Tôi càng không thể nào để Khương nhìn tôi và khinh chê người chị hai như tôi.

Ôi! Tất cả chỉ là mối dây nhợ nợ nần vì nhau chăng? Tôi đã không thể nào làm như thế này và như thế khác. Tôi chỉ có quyền tuân theo sự sắp xếp của định mệnh đã an bài cho tôi chăng? Một sự đã định mà không còn có tình yêu của riêng tôi nữa!


Đăng nhập để trả lời
0
Thùy Linh

Lần Cuối Cho Nhau


Chương 5 ( B)


Tôi nói lãng:
- Tối nay anh có qua nhà em ăn cơm không?
- Có chứ. Anh gọi em hỏi xem có cần anh mua gì cho em không?
Tôi cười mỉm cho cái tính tinh tế kỷ lưỡng của Đại. Đại là người đàn ông tốt, và sẽ là người chồng tốt, nhưng không hiểu sao tôi gặp anh và đã yêu anh rồi. Tôi cười chọc ghẹo Đại:
- Anh hay ghê hén. Dì Tuyết nấu ăn chứ đâu phải em đâu nè?
Đại cười khẩn khoản bảo:
- Anh biết, anh chỉ chọc em thôi.
- Xí.
Tôi hí hửng cười thầm. Chúng tôi nói chuyện không lâu thì thằng Khương gõ cửa phòng tôi nói:
- Chị Hà nói chuyện xong chưa cho em mượn cái điện thoại. Em cần phải hỏi bài học.
Tôi mừng thầm mượn cớ vì thằng Khương cần dùng điện thoại, cho nên tôi cúp máy nói:
- Tối 7 giờ gặp lại anh.
- Lát nữa gặp lại em sau.
Chúng tôi nói chia tay trên máy rồi cúp máy ngay. Tôi không muốn để cho Đại một cơ hội được nói thêm điều gì, dù tôi biết những lời yêu thương ấy cũng chỉ là thường thôi. Đối với tôi bây giờ chỉ là cái gì đó thật ray rứt lòng tôi khó tả. Tôi loay xoay ngồi dậy xuống bếp giúp dì Tuyết nấu cơm chiều. Tiếng điện thoại lại reng lần nữa, Khương bảo:
- Sao chiều nay chị có nhiều điện thoại quá vậy?
Tôi cầm máy trả lời:
- Ai biết!
Nói xong, tôi trả lời máy nói “alô” thì bên đường dây tiếng của Nga, bạn thân của tôi. Nga nhập đề ngay:
- Chiều mai mày làm gì không?
- Tôi có, nhưng cũng có chuyện tìm mày.
Nga nói nhanh:
- Vậy chiều mai sau đi khi làm ghé đến nhà tao luôn. Tao có chuyện nói với mày đó.
Tôi không hiểu Nga có chuyện gì mà nói chuyện có vẻ rất nghiêm túc. Tôi bâng khuâng tự hỏi. Câu chuyện mà Nga sẽ nói ấy có liên quan đến tôi không. Tôi không hiểu điều gì. Tôi thắc mắc hỏi Nga:
- Có chuyện gì quan trọng không mà mày nói chuyện dữ dằn quá vậy?
Nga cười lớn:
- Mày gặp tao rồi sẽ biết. Thôi tao phải đi lo cho con, có gì nói chuyện với mày sau.
- Oki được, bye. Mai gặp.
- Mai gặp lại.

Chúng tôi cúp máy xong và tôi đã suy nghĩ không biết Nga có chuyện gì muốn nói với tôi nữa. Bước xuống bếp, tôi giúp dì Tuyết làm việc cho nên cũng không còn thời gian suy nghĩ nữa. Lúc tôi đang rữa rau và đầu óc đang thả hồn nơi đâu, khiến dì Tuyết gọi lớn:
- Hà, con làm gì mà như mất hồn vậy?
Tôi cười xòa, e thẹn trả lời:
- Dạ không. Đâu có gì.
- Dì gọi con hai ba lần mà không nghe trả lời. Lại nghĩ đến thằng Đại chứ gì?



Tôi biết dì Tuyết và ba tôi rất yêu mến Đại. Họ đã xem Đại là con rễ ở trong nhà từ lâu nay rồi. Thằng Khương lại càng khoái Đại hơn, vì Khương cũng đang học cùng một ngành điện toán như Đại, cho nên Khương có nhiều thắc mắc và học hỏi ở nơi Đại rất nhiều.
Riêng tôi, tôi đã yêu Đại qua những sự săn sóc và thông cảm những buồn lo của tôi, nhưng mà trong Đại không có tâm hồn thơ mộng và lãng mạn như tôi. Đôi khi tôi tự hỏi lòng mình có thể tôi và Đại hòa hợp hai tâm hồn với nhau hay không? Những lúc Đại ngồi bên cạnh tôi, nhưng đầu óc tôi đã xuất đi đâu, khiến cho Đại phải cằn nhằn vì sự lãng đãng ấy của tôi.
Đối với Khải, trong thời gian tôi quen biết anh tôi cảm thấy “tâm đầu ý hợp”. Những điều gì tôi muốn nói và muốn kể thì trong anh cũng đã có những ý nghĩ tương tự như thế. Anh đã khiến cho tôi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Có lúc anh đã cười đùa với tôi rằng “thần giao cách cảm”. Phải chỉ có như thế mà tôi đã yêu Khải. Có lẽ đó là tôi tìm thấy trong anh có những gì tôi đã mong muốn chăng?
Tôi nhìn dì Tuyết cười và nói:
- Dạ không?
Dì Tuyết liền hỏi thêm:
- Vậy tối nay thằng Đại vẫn đến ăn cơm với chúng ta chứ?
Tôi đùa nghịch:
- Dạ có. Ăn cơm chùa mà ai dại không chịu đến.
Hai dì cháu chúng tôi cười vui vẻ với nhau. Dì Tuyết cùng tôi soạn đồ chén đũa lên bàn, rồi dì Tuyết kéo tôi lên phòng bảo:
- Lên phòng dì, dì hỏi chuyện này.
Tự dưng tim tôi đập thình thịch dù tôi cũng chưa biết là chuyện gì. Tôi “dạ” một tiếng rồi bước đi theo dì Tuyết lên lầu. Dì Tuyết bước vào phòng đưa tay ra giấu cho tôi ngồi xuống giường. Dì Tuyết hỏi ngay:
- Con dạo này có gì thay đổi phải không?

Tôi cũng biết đàn bà thường có giác quan thứ sáu chính xác. Tôi không hiểu dì Tuyết đang hỏi điều gì, về tình cảm của tôi hay là thân thể của tôi. Một chút gì đó làm tim tôi đập loạn liên hồi. Tôi nhìn dì Tuyết trố mắt ngây ngô không hiểu. Dì Tuyết nói thêm:
- Dì thấy dạo này con ngủ rất khuya. Còn nói chuyện với Đại thì con rất hờ hững. Có phải hai tụi con có vấn đề gì không?
Hú hồ hú vía tôi mừng rỡ vì không phải sự khác lạ trên người tôi.
Tôi không biết nói thế nào. Tôi không dám kể cho dì Tuyết nghe về chuyện của tôi và anh, dù dì Tuyết đã thương tôi như con ruột của mình. Tôi bào chữa:
- Con ngủ khuya tại vì con đang có chương trình để làm cho công ty. Còn con nói chuyện với anh Đại cũng như thường khi mà.

Dì Tuyết tinh tế nhìn thẳng vào ánh mắt tôi, khiến cho tôi phải tránh né cái nhìn xoi mói ấy. Dì Tuyết gật gù đầu an tâm và khuyên nhủ ân cần:
- Dì chỉ mong là nếu con có như thế nào thì con cũng nên nói cho dì biết. Dì cũng không muốn con tự ép mình với người mình không hiểu con. Dì nói như vậy con đủ hiểu. Chuyện tình yêu là chuyện của bọn trẻ nhưng ba con và dì vẫn luôn luôn mong hiểu những ý nghĩ của các con.

Tôi đã toan tính nói ra chuyện của tôi và anh, vì tôi cảm giác được sự thân thiện của dì Tuyết như mẹ hiền đang lo cho con gái mình. Tôi sủng lòng muốn khóc, nhưng tôi không dám khóc. Tôi sợ bại lộ những chuyện mà tôi đã toan tính. Tôi không dám làm một điều gì khiến cho ba tôi phải buồn lòng. Và tôi biết dì Tuyết rất quí mến tôi.

Thật tình tôi đã không làm được gì nữa chăng?
Tôi đã không thể thay đổi một định mệnh của đời tôi chăng?
“Ôi! Anh Khải, anh không bao giờ hiểu được nỗi lòng của nhỏ đâu? Chúng ta không thể làm một điều gì sai lầm phải không anh?”


Đăng nhập để trả lời
0
Thùy Linh

Lần Cuối Cho Nhau


Chương 6


Chiều hôm ấy tôi đến nhà Nga đúng hẹn, Nga đã đứng trước cửa nhà chờ đón tôi. Nga nở nụ cười thật tươi như hoa, khiến cho tôi càng không thể suy nghĩ ra được điều gì. Tôi bước vào sân nhà, thì Nga đã đi ra vòng tay kéo tay tôi vào nhà và nói ra ngay sự mừng vui đã hiện trên khuôn mặt rạng rỡ của Nga:
- Hà à, tao đã có thai rồi. Tao mừng quá đi.
Vâng, đó là một tin mừng. Tôi cười mừng vui với Nga và ngay đó tôi đã đưa tay xoa bụng mình với những nụ cười kém vui. Tại sao những người đàn bà được có con thì vui mừng hớn hở, còn trong khi tôi chỉ nén nụ cười bằng nước mắt. Tôi không được làm một người đàn bà hãnh diện như những đàn bà khác. Tại sao như thế?

Tôi gào thét trong lòng với những sự đau khổ đang dày xéo trái tim và lý trí. Trước mắt tôi như không còn thấy gì, tôi muốn như muốn ngã vật xuống. Bỗng Nga nhìn tôi thoáng lên ánh mắt khó hiểu, hỏi:
- Mày có sao không Hà? Mặt mày xanh quá đi!
Tôi cười rồi ngồi xuống ghế salon nói:
- Không có gì. Chắc tao bị trúng nắng.
Nga nhìn ra ngoài và không hiểu. Trời đã về chiều, nhà Nga làm gì còn thấy ánh nắng nào. Nga cảm thấy hình như tôi đang giấu diếm Nga điều gì. Nga nhìn tôi và nói:
- Mày chờ tao nhờ má tao lo thằng nhỏ giùm, rồi tao với mày lên phòng trò chuyện.
Tôi ậm ừ gật đầu, rồi Nga bỏ đi phía sau. Lát sau má Nga, bác Hường, đi lên gặp tôi bảo:
- Cháu Hà hả, lâu qua rồi mới ghé lại đây chơi. Ba má khỏe không cháu?
Tôi đứng lên khẩn khoản trả lời:
- Dạ chào bác. Ba vá dì Tuyết cháu vẫn bình thường.
Bác Hường cười vui nói:
- Cháu có nghe con Nga báo tin cho cháu biết nó có thai chưa?
- Dạ cháu mới nghe. Cháu cũng mừng cho nó. Lâu rồi mới có lại đứa khác.
Bác Hường thở dài:
- Ừa, bác cũng muốn nó sanh xong rồi nghỉ, nhưng mà trời cho sanh thì sanh thôi cháu à.
Nga lên tiếng nói:
- Má coi chừng cu Thắng giùm con. Con lên phòng nói chuyện với Hà một chút. Có gì má gọi con hén.
Bác Hường cười bảo:
- Ừa, lâu ngay hai chị em gặp nhau tha hồ mà nói chuyện. Cu Thắng để má lo cho.



Nói xong, tôi chào bác Hường rồi cùng quay gót đi lên phòng của Nga. Bước vào trong phòng, Nga khóa cửa kỹ càng rồi kéo tôi leo lên giường ngồi dựa lưng vào gối tường, rồi Nga hỏi ngay:
- Mày có chuyện gì với Đại à?
- Không có.
Nga nóng lòng thôi thúc hỏi:
- Vậy là chuyện gì? Tao thấy mày không có bình thường, nhưng lại không nhận ra là cái gì?

Tôi cố gắng đùa để giảm bớt căng thẳng trong lòng tôi:
- Có gì đâu. Tao cũng như thường mà.
Nga thật lòng bảo:
- Hai hôm trước tao có nói chuyện với dì Tuyết. Dì Tuyết nói cho tao biết là dạo này mày thức khuya nhiều và thường hay ngồi suy tư. Mày cũng ít chịu xuống nhà nói chuyện với dì Tuyết. Vậy mày đang bị cái gì hả?

Có lẽ đến lúc này tôi không thể nào giữ riêng cho mình nữa. Tôi biết rồi một ngày câu chuyện của tôi sẽ bể ra, và có lẽ tôi sẽ bị ê chề đớn đau hơn. Nga nắm tay tôi một cách thân thiện và cũng đã truyền cho tôi một sức mạnh vô biên nào đó. Tôi không còn lo sợ nữa. Tôi bắt đầu kể cho Nga nghe về chuyện tình của tôi và Khải.

Nga nhíu mày nhìn khi tôi kể rằng tôi đã yêu Khải. Nga hỏi:
- Sao mày có thể yêu một người đàn ông mà không biết lai lịch ra sao? Mày có biết là bao nhiêu đàn ông ở trên mạng lưới đã từng lường gạt những đứa con gái ngây thơ không?
Tôi nhìn Nga gật đầu:
- Tao hiểu tất cả. Tao biết nhiều lắm, nhưng tao vẫn không thể ngăn ngừa con tim của chính mình.
Nga thở dài và than lên:
- Mày đã tự làm khổ lòng mày rồi Hà ạ.
Tôi kể tiếp đến khi tôi tìm đến anh và những ngày bên nhau hạnh phúc đó. Và rồi một giọt máu của anh đã để trên người của tôi. Nước mắt tôi đã bắt đầu rơi lăn từng giọt trên má môi của tôi. Tôi đã đau khổ với chính mình vì tôi đã không hiểu tại sao tôi đã yêu anh? Nga mẫn cảm và buồn cho tôi. Nga nắm tay tôi chặt hơn để tạo cho tôi một sự kiên cường nào đó chăng?

Nga thở mạnh một hơi dài. Nga thương xót cho tôi với tình cảnh trái ngang. Nga hỏi:
- Bây giờ mày tính làm sao? Mày muốn giữ đứa con hay là bỏ nó?
Tôi lây lất với bao nhiêu ngày suy nghĩ, và rồi tôi trả lời:
- Tao đã hẹn ngày mai đi bỏ nó.
Nga nhìn tôi ngạc nhiên hỏi:
- Mày không thương bào thai nhi trong bụng mày ư?
- Có, nhưng tao không thể giữ lại nó.
Nga nhận ra và hiểu được nguyên nhân. Nga lại buông tiếng thở dài:
- Mày nói đúng. Hắn không biết mày có thai. Cho dù mày nói có lẽ hắn sẽ trốn mày thôi. Mày sanh con mà không chồng thì càng khốn nạn hơn. Còn ba mày nữa, ổng có thể giết mày cũng không chừng?

Tôi đã xót xa và dằn vặt lòng mình. Nga nhìn tôi với ánh mắt sáng ngời:
- Hay là mày nói chuyện với dì Tuyết, biết đâu dì có thể giúp cho mày?
Tôi cười lạc:
- Tao không muốn rồi đây chuyện của tao sẽ làm nhục gia cương. Mày hiểu tánh ba tao rồi mà. Ông cổ lỗ xỉ và có ba giờ chịu chấp như thế nào đâu?
Nga chống chế:
- Biết đâu ba mày qua Mỹ đây cho nên sẽ thay đổi quan niệm sống?
- Tao không dám nghĩ điều ấy.


Đăng nhập để trả lời
0
Thùy Linh

Lần Cuối Cho Nhau


Chương 6 ( B)


Tôi và Nga mỗi đứa thả tâm tư mình trong một sự im lặng tuyệt đối. Tôi đã có quyết định với chính mình, cho nên giờ này chẳng còn gì để suy nghĩ nữa. Một sự việc mà tôi đã xếp đặt cho chính mình. Có thể đó là một điều đúng? Có thể đó là điều sai lầm hoàn toàn chăng? Tôi cau mày nhăn mặt khi những nhói tim cứ mãi hành hạ trong lòng tôi.

Lát sau tôi lay tay Nga hỏi:
- Ngày mai mày có thể đi với tao không? Tao không thể đi một mình lái xe về.
Nga ân cần nói:
- Được. Tao đi với mày. Mấy giờ?
- Sáng 7 giờ tao đến nhà mày, rồi chúng ta cùng đi.
- Oki. Được rồi.
Tôi và Nga ngồi tâm tình rất lâu. Tôi đã kể cho Nga nghe nhiều hơn về những lời anh đã nói với tôi. Những kỷ niệm buồn vui mà tôi và anh đã từng dành cho nhau. Những lúc đấu trí của tôi ở bên cạnh Đại, khi lòng tôi đã không thành thật với Đại. Nga tò mò hỏi:
- Vậy rồi mày tính sao với Đại?
Tôi mỉm cười mỉa mai:
- Hình như đàn bà con gái mình chỉ là thế. Chúng ta chỉ cần dựa vào người đàn ông để sống, cho nên tao cũng vậy thôi.
- Mày nói vậy không đúng. Hai người lấy nhau phải có tình yêu chứ?
Tôi hỏi ngược lại Nga:
- Còn mày và Tính thì sao? Mày có yêu Tính trước khi làm đám cưới không?
Nga ngẩn ngơ nhìn tôi và thắc mắc:
- Quỉ yêu. Mày lại tính nói gì đây?
- Tao nhớ mày yêu thằng Khiêm mà. Sao lại lấy Tính?
Nga như đang quay lại một khúc phim buồn của những ngày còn chân sáo. Ánh mắt Nga mơ màng, khiến cho tôi buồn cười kéo tay Nga lại:
- Mơ mộng rồi à. Gần có hai con rồi đó.
Nga gật gù thông cảm nói:
- Ừa, bọn mình là vậy đó. Rốt cuộc lấy một người không yêu.
- Sao nghĩ ra rồi à!
Nga cười tươi và hạnh phúc:
- Có một điều mày phải biết Hà ạ!
- Điều gì?
Nga suy nghĩ và cố gom lại những lời ý của mình:
- Mày còn nhớ có một lần mày nói với tao “Thường thì cuộc tình sau mới là cuộc tình dài lâu và hạnh phúc”.
Tôi cười lớn:
- Tao chấp nhận. Vậy tao theo con đường của mày!

Chúng tôi đã lấy lại niềm vui và quên bẵng những đau khổ của riêng tôi. Phải, tôi phải vui vẻ và quên đi tất cả, trong đó có Khải của tôi. Tôi phải trở lại một nếp sống muôn đời mà lâu nay sự an bài đã dành cho tôi.

Hai chúng tôi ngồi tâm tình thì tiếng cửa phòng lốc cốc. Nga chạy ra bảo:
- Anh Tính về rồi. Thôi tụi mình ra ngoài ăn cơm tối đi.
Tôi gật đầu. Khi tôi bước ra gần cửa thì Tính đi vào nói:
- Hai cô ở trong phòng líu tíu chuyện gì đấy?
Tính là người Bắc nên có giọng nói ngọt ngào và rất dễ thương. Đôi khi tôi đã từng chọc Tính vì giọng nói ấy. Tôi cười và bảo:
- Em đang lục phòng anh xem có những trò chơi tác quái nào của anh không?

Tính cười khanh khách, đi đến hôn Nga trên đầu, rồi quay lại hỏi:
- Vậy cô Hà đã tìm ra được thứ gì chưa nhỉ?
Tôi lắc đầu và cười đáp:
- Chưa!

Nói xong tôi đi dọt ra khỏi phòng, để cho Nga và Tính tự do âu yếm. Phải, tôi cũng đã thầm ghen với Nga. Nga hạnh phúc hơn tôi vì Nga lúc nào cũng có người chồng thương yêu và vổ về. Tôi không biết Đại có thể làm một người chồng lý tưởng như thế không? Tôi hăm mộ Nga và Tính rất nhiều và nhiều lắm.

Tôi đi từng bước xuống từng thang cấp. Bỗng tôi nhớ đến anh thật nhiều. Tôi nhớ đến vòng tay của anh. Tôi nhớ đến tiếng nói của anh. Tôi không thể nào chờ đợi được sáng thứ hai để nói cho anh biết tôi đã rất nhớ đến anh.

Tôi ở lại ăn uống với gia đình Nga, rồi đến mười giờ tối tôi đã về đến nhà. Đại vẫn gọi điện thoại cho tôi mỗi đêm. Cũng nhờ Đại có nhiều bài học và cũng đến mùa thi cuối cùng. Cho nên chàng chỉ nói vài câu hỏi thăm và yêu thương nhớ nhung, rồi chàng đã trả lại tôi với những thời gian yên lặng.

Lúc bấy giờ tôi rất cần sự yên tịnh ấy, để tôi có nhiều thời gian suy nghĩ và sắp xếp lại cuộc đời của mình. Tôi phải chọn con đường của riêng tôi. Phải, anh không bao giờ hứa hẹn điều gì với tôi, ngoài hai chúng tôi yêu nhau và trao cho nhau những tình yêu thật lòng. Tôi không hiểu đó là tình yêu chăng?

Tại sao yêu mà không dám đến với nhau? Có thật anh đã yêu tôi không? Bỗng dưng tôi hoàn toàn nghi ngờ về anh và nhất là tình cảm của anh dành cho tôi. Có phải đàn ông nào cũng mượn lời để quyến rũ một trái tim nhu mì như tôi không? Cũng có thể như Nga nói đúng, đàn ông chỉ thích săn đuổi chứ không thích trách nhiệm.

Tôi biết tôi không thể nghĩ xấu về anh, nhưng trong tâm tư không ít nhiều tôi vẫn bị những cái lý luận của cuộc đời ray rứt lòng tôi. Khi yêu nhau ta phải tin tưởng với nhau. Thôi đành là thế, tôi chỉ nhắm mắt tin anh và không nghi ngờ về anh nữa. Anh đã yêu tôi. Tôi đã yêu anh. Chỉ có thể mà thôi chăng?
Cả đêm hôm ấy tôi không thể nào chợp mắt, vì hình bóng anh và lời nói của anh vẫn vang mãi trong tâm tư. Người thiếu nữ hiền hậu ở trong tôi đã chết, đã chết thật rồi. Tôi biết ngày mai đây tôi sẽ không còn là tôi nữa, mà là một người đàn bà khác. Giờ đây tôi là người đàn bà mới, sẽ bao nhiêu người ngẫn ngơ trước sự thay đỗi kỳ dị của tôi chăng?




hết: Chương 6 ( B), xem tiếp:
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-06-16 15:53:20ct.ly>
Chương 3(B)

Anh đã nhiều lần thủ thỉ bên tai tôi thật nhiều và rất nhiều. Anh đã giảng giải những bổn phận và trách nhiệm làm một con người trong xã hội mà anh và tôi đã phạm phải. Anh đã dùng những sự cứng rắn của một người đàn ông để khuyên nhủ tôi. Anh đã dùng quyền hành của một người tình để bắt buột tôi phải nghe theo. Tôi biết anh đã lo lắng cho tôi. Tôi biết anh cũng đã có nhiều tham vọng về chúng tôi. Tôi thở mạnh và bình tĩnh thỏ thẻ:
- Em biết mà. Em hiểu mà. Em yêu anh, Khải ơi! Em sẽ nhớ anh lắm.

Sau đó anh thúc giục và ngớ ngẩn bảo:
- Anh thiệt là điên quá. Anh cố gắng không làm cho chúng ta bịn rịn vì nhau, nhưng chính anh lại lững thững mất hồn phách rồi. Thôi mình nói chuyện sau nhé. Bye nghen em.
Tôi cười vui vẻ và dí dỏm đáp:
- Anh mất hồn thì cúng vái xin hồn về lại. Thôi em phải cúp máy rồi. Bye anh.
- Em nhớ nghe lời anh dặn nhé. Đừng có buồn nghen Hà. Anh sẽ yêu em và yêu em mãi mãi.

Sau lời nói ấy tôi không dám nghe tiếp thêm nữa. Tôi sợ chính tôi sẽ điên và không kìm được tình cảm đã thôi thúc trong lòng mình. Tôi sẽ chạy ra ngoài tìm anh và ôm vồ anh khóc lóc chăng? Cúp máy rồi và khi tôi ngồi lại một mình, tôi mới cảm giác được nỗi nhớ đến anh ngập tràn trong tim óc. Tôi bật khóc ngậm ngùi, khi máy bay bắt đầu chuyển bánh đi ra phi đạo.

Bỗng dưng sao tôi thèm được nói chuyện lắm, nhưng đã không được rồi. Máy bay đã ra thông báo với hành khách là tất cả các máy điện tử đều được tắt hết. Tôi bỏ điện thoại tay vào cái bóp nhỏ. Tôi ngồi nhắm mắt lại và nhớ những gì đã xảy ra trong những giây phút mới vừa qua.

Tôi lấy trong cái sách nhỏ cuốn vở và định sẽ viết lại chuyến đi vừa qua, thì trong kẽ cuốn vỡ rớt ra một tờ giấy nhỏ. Tôi vội vàng lượm lên và mở ra đọc. Đó là lá thư tình ngắn ngủi và những nét bút vội vàng của anh, mà có lẽ anh đã viết khi tôi bước vào phòng tắm.

“Hà thương,

Anh biết em đi sẽ không bao giờ trở lại. Anh đang ngồi đây và vẫn còn nghi ngờ rằng đó là giấc mơ. Em thật chưa bao giờ đến với anh. Có thể anh điên mất rồi phải không em? Em thật là dễ thương và đáng yêu lắm. Có một điều gì đó không thể nào diễn tả được trong tim anh, nhưng anh cảm giác được sự ấm cúng và nồng nàn của tình cảm hai chúng ta.

Anh đã hối tiếc sao chúng ta không gặp nhau khoảng năm năm về trước. Có lẽ anh và em sẽ được hạnh phúc mãi bên nhau. Có lẽ đó chỉ là ước mơ của anh thôi, vì biết đâu trong thời gian ấy, em là một bông hoa vừa hé nụ, và biết bao người con trai vây quanh em. Em làm sao có thể nhìn thấy một người xấu xí như anh được chứ, phải không em?

Anh lại suy nghĩ vớ vẫn rồi. Càng yêu em anh lại càng mơ tưởng và suy tưởng thật nhiều. Anh thật mong cái tình yêu này vẫn mãi ở trong lòng em. Anh biết anh sẽ không bao giờ quên được em. Em đã đem đến đời anh một trang sách mới và một cảm giác khó hiểu quá phải không em? Anh không lấy làm nuối tiếc một chút nào khi đã được gặp em. Anh càng vụng về yêu em hơn nhiều nữa đó, em Hà ạ.

Dù chúng ta chưa xa nhau và cũng sắp xa nhau, nhưng anh lại thấy lòng mình tham lam và ích kỷ lắm. Anh biết anh quá đòi hỏi nhiều ở nơi em. Anh biết anh thật là đáng ghét phải không em? Anh tự hỏi lòng mình, nếu em hỏi anh 1 lần nữa “anh có chịu đi theo em không?”. Có lẽ anh sẽ điên và đi theo em thật quá. Anh đang ao ước gì anh có thể biến nhỏ lại để em đem anh theo về bên em. Như vậy chúng ta sẽ có mãi nhau em nhỉ!

Anh yêu em và có thể điên lên như thế được. Hãy tha thứ cho anh nhé em. Anh đã làm khổ em rồi. Anh thật là đáng tội lắm. Yêu em và mong muốn nhiều ở nơi em là càng đáng tội hơn. Anh đã từng nói với em là “Chúng ta yêu nhau là có tội sao em?” Anh đã dẫn dắt em đi vào con đường tội tình mà có lẽ trong đời em, em chưa từng nghĩ đến.

Thôi hãy để mọi trách nhiệm và tội lỗi ấy cho anh gánh lấy. Đó là hậu quả mà anh phải chịu phải không em?Anh yêu em và yêu thật nhiều. Chúc cuộc đời em sẽ được bình an và hạnh phúc. Anh cũng sẽ là kẻ đứng bên lề đi cạnh đời em.

Hà, anh yêu em và hãy tin anh.

Khải.”

Đọc xong lá thư của anh viết tôi rất buồn. Tôi biết anh đã từng dằn vặt và nao núng mỗi khi tỏ lời yêu thương tôi. Tôi biết anh đã đắn đo rất nhiều, nhưng con tim của kẻ trong yêu đương hình như không chịu nhìn nhận sự việc. Nó cứ mãi mê mê man man và để rồi những chuyện xảy ra, nó phải chịu lãnh những ưu phiền oằn oại mà thôi.

Trong tôi tình cảm dành cho anh vẫn nồng say và đằm thấm. Tôi không hiểu tại sao lúc bấy giờ tôi biết tôi đã yêu anh nhiều hơn tôi suy tưởng. Những gì anh đối với tôi thật là dễ thương, thật là hiếm quí. Lời của anh nói như một cơn gió nhẹ đã vỗ về tôi trong giấc ngủ bình yên. Tôi thấy mình thật là an bình lắm.

Máy bay đã lên cao trên mây thì tôi cũng đã bắt đầu thấm mệt, vì cả đêm qua hình như tôi chưa chợp mắt. Cứ mãi chập chờn trò chuyện với anh. Người chiêu đãi viên đưa khăn lau và chuẩn bị đem đồ ăn sáng ra, thì tôi đã thiếp ngủ tự lúc nào.

( Đã mang vào thư viện đến chương 6 ( B)
Đăng nhập để trả lời
0