📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Nhỏ

1 trả lời, 1.487 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-02 09:54:42Mầu Hoa Khế>

net


NHỎ


Anh đang sống giữa thế kỷ 20 vậy mà đầu óc cứ như người sanh ra từ thuở xa xưa .Thuở mà khi lỡ vô tình nhìn thấy bàn chân , hay bàn tay của một người thiếu nữ thì coi như phạm lỗi và nhất định phải xin đi cưới người ta làm vợ .
Anh năm đó đúng 16 tuổi và con nhỏ chỉ mới 12 tuổi .Là người xóm giềng với lại anh là bạn thân của anh trai con nhỏ .Nhà ở thôn quê hay có ba gian , thường chừa ra một khoảng sân nằm chính giữa gian này qua gian kia .Ở đó có xây một cái bể nước lớn , được lắng phèn thật trong để dành cho mọi sinh hoạt trong gia đình .Mùa hè đêm hôm đó cả nhà không có ai , trăng trên trời lại sáng rõ như ánh đèn ,không khí vẫn còn oi nồng mặc dù trời đã tối .Con nhỏ với bản tánh hồn nhiên vô tư ra đứng tắm trần truồng giữa sân ,nghịch ngợm đùa giởn với ánh trăng đang rọi xuống lung linh trong bể nước .
Anh hàng xóm vẫn có thói quen thân thuộc như người trong gia đình , đâu cần gọi cửa , cứ thế đi vô nhà một cách tự nhiên .Trước mặt anh con nhỏ giống hệt như bức tranh thiên thần anh đang treo trong nhà , chỉ khác nơi lưng con nhỏ không có một đôi cánh trắng . Anh run sợ chết điếng cả hồn , quay ngoắt người vội vã bỏ đi như một kẻ phạm tội đang chạy trốn .

Bắt đầu từ đêm hôm đó anh đã tự cho mình phạm phải một cái lỗi rất lớn trong cuộc đời .Trong thâm tâm đứa con trai 16 tuổi đã có một sự quyết định chính chắn quan trọng cho cả tương lai của mình .Là chờ nhỏ lớn lên sẽ xin cưới làm vợ .
Con nhỏ có đôi mắt thật to thường hay ngơ ngác khi anh có những chăm sóc đặc biệt .Như có cái gì đẹp cũng để dành cho nó chứ không giống như trước đây anh chỉ cho cô em gái của anh thôi .Rồi có khi thấy anh thỉnh thoảng cứ nhìn ngắm nhỏ với những cử chỉ trìu mến. Lúc anh qua nhà nhỏ chơi dạo sau này thường giúp anh nhỏ làm đủ thứ chuyện nặng nhọc ở trong nhà .Anh nói thương nhất cái miệng dễ thương của con nhỏ cứ nhai quà vặt suốt ngày .Anh có chiếc xe đạp quí như báu vật vậy mà anh dám đưa cho nhỏ mượn để tập đi , nhỏ lỡ làm trầy xe anh cũng nói không răng mô.Lúc tổ chức đi chơi xa anh sẳn lòng cõng nhỏ trên lưng khi nhỏ kêu than mỏi chân .Nói tóm lại nhỏ muốn gì anh cũng chìu , được thể nhỏ tha hồ mà sai anh đủ chuyện rồi cười khúc khích thầm nghỉ "răng mà anh ngu dữ rứa hè ".

Thời gian trôi qua nhỏ cũng chưa thấy lớn thêm tí nào , vẫn ngây thơ như con thỏ con .Nhưng anh đã quá nặng tình và một sáng mùa đông .Anh nước mắt chảy dài đứng khuất ở trong sân ga nhìn nhỏ theo gia đình lên tàu xuôi vào miền Nam .Vào trong toa tàu nhỏ đưa mắt tìm anh qua cửa sổ , qua làn mưa bụi bay bay .Nhỏ chưa đủ lớn để thấu hiểu về chuyện tình yêu , nhưng khi nhìn thấy anh đưa tay áo lên quẹt nước mắt .Nhỏ đã ứa nước mắt theo anh . Con tàu chuyển bánh bóng dáng anh đứng như bị chôn chân , đứng như tượng đá nhìn theo ....

Năm năm sau nhỏ đã trở thành một thiếu nữ rất dễ thương .Không hiểu sao mà đám nam sinh trong lớp cử chỉ đã tỏ lộ ra là rất thích nhỏ , nhưng chưa hề có một ai dám gửi thư tình để tỏ rõ tình yêu của mình . Có lẽ ở nơi nhỏ có một điều gì lạnh lùng , xa cách và rất cô đơn nên khiến ngươi ta ngại ngùng . Anh lúc đó đã vào đời lính ,cũng vừa ra trường ở một niên khoá học .Bao nhiêu năm qua giữa hai người chưa hề có một sự liên lạc nào cả .Hai cuộc đời như cuốn phim đã ngừng lại nơi sân ga trên quê hương vào một ngày mùa đông buốt giá. Câu chuyện thật lãng mạn khi bóng con tàu dần dần mất hút trong mưa rơi nhạt nhòa... màn ảnh sẽ nổi lên hai chữ "chấm hết" thì có lẽ là một chuyện tình thật đẹp , đẹp trong mơ hồ để ở đoạn kết ai muốn nghỉ như thế nào cũng được .

Bỗng dưng có một ngày anh đến thẳng trường học .Xin phép nhà trường để đưa nhỏ đến một công viên .Nhỏ nhìn anh ngở ngàng. Anh chửng chạc to cao , tóc hớt ngắn , nước da đen sạm .Trên người bộ đồ lính màu vàng ka ki mang ở cầu vai với dấu hiệu cấp bậc chuẩn uý .Hình bóng anh thật khác với ngày xưa , nhưng anh đã như lẩn khuất trong tâm hồn nhỏ tự bao giờ . Anh nhìn nhỏ , cái đồng tiền lún sâu vô má khi anh mim mím cười , nhỏ nhớ hình như ngày đó , nhỏ đã đưa tay ngắt cái đồng tiền của anh để xin rất nhiều lần .Cái đồng tiền trên má của anh đã thâu ngắn lại thời gian để đưa cả hai trở lại với những yêu thương như sương như khói của những tháng ngày đã là quá khứ .

Anh nắm tay nhỏ , nắm như không muốn rời xa thêm nữa .Anh nói
_sau chuyến hành quân khi anh trở về anh sẽ đến thưa với gia đình để cưới em hỉ.
Nhỏ nhìn vào mắt anh cười hỏi
_ răng mà xin cưới em ?
Anh cười to rồi nói tiếp
_em đâu lấy được ai , phải lấy anh thôi

Nhỏ tròn xoe đôi mắt nhìn anh ra điều muốn hỏi tại sao?.Anh lúc bấy giờ với một giọng nói thật êm ái kể lại câu chuyện ngày xưa khi anh bắt gặp nhỏ đang đùa tắm dưới ánh trăng .Nhỏ xấu hổ làm cho đôi má đỏ au dúi đầu vô ngực anh che giấu sự ngượng ngùng và trái tim run lên trong vòng tay của anh.
Họ ngồi bên nhau trong công viên , những cánh phượng hồng rụng đầy trên lối . Mùa hạ năm đó nhỏ chờ đợi bâng khuâng tưởng sẽ theo làm vợ anh và từ giả tuổi học trò thơ ngây với những cuộc vui khi tuổi đời mới lớn .Tình yêu đối với nhỏ chưa kịp có đủ thời gian để sâu đậm . Nhưng anh và tình yêu của anh mang đến, nhỏ có cảm giác tình yêu này như đã có từ trong muôn ngàn kiếp trước .Nên nhỏ đã bằng lòng lời cầu hôn của anh với trái tim thật thà như một lời hứa hẹn phải làm tròn ...
Lần hành quân đó là lần đầu tiên anh ra chiến trận .Anh đã không trở về với nhỏ để thực hiện giấc mơ của hai người .Anh đã về với cát bụi thân xác rữa tan ở một cánh rừng nào đó .Nhỏ biết ở thế giới bên kia , anh vẫn còn mang nặng lối suy nghĩ cổ xưa .Nhỏ chỉ là vợ của anh thôi. Chỉ có anh được nhìn thấy nhỏ đẹp như thiên thần ...

Anh , thiên thần đã gãy cánh xuống trần gian phải uống chén trà của Mạnh Bà để quên đi tất cả chuyện của quá khứ .Nhưng thiên thần của anh vẫn mang theo ký ức đau buồn cho đến hết cuộc đời này .

MầuHoaKhế,Nov30/09
Đăng nhập để trả lời
0
http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nvn1n0n3n3n31n343tq83a3q3m3237nvn

Đã mang vào thư viện
Chúc MưaPhốNúi luôn vui và chuẩn bị cho đêm Giáng Sinh nhé

Thân
Đăng nhập để trả lời
0