Duyên trầu cau
Mình nợ nhau cả một đời.
Trầu cau đã lỡ...duyên đôi chẳng thành.
Buồn khổ đâu chỉ riêng anh.
Em như hoa bứt lìa cành héo hon...
Đắng lòng anh những lời buồn.
Môi em mặn chát lệ tuôn dòng sầu...
Chiều nay qua bến Vân Lâu.
Thương anh đỏ mắt bên cầu đợi trông...
Người ơi...sáo đã sang sông...
Sao còn thổn thức nhớ vòng tay xa...
Vấn vướng ánh mắt hôm qua,
Nụ cười đọng lại... vậy mà khó phai.
Nén lòng một tiếng thở dài.
Thôi không duyên phận trách ai bây giờ?
Đành gom nhặt những vần thơ.
Dệt niềm hy vọng đợi chờ kiếp sau...
Kiev 14/03/2010-TG











