Mơ...
Đò chiều quạnh vắng sông quê
Lời xưa người nói câu thề..., đành quên
Xa trông giọt nắng bên thềm
Một hai nặng nợ mơ duyên cùng người
Để rồi bỗng chợt xa xôi...
Mình em lẻ bóng một thời, đã qua
Sương đêm..., mắt khóc nhạt nhòa
Ước chi hợp khúc xe hoa cùng người
Vì buồn lệ thắm lại rơi
Mình em lạc giữa một trời đầy sao
Mơ trăng..., mắt thắm hôm nào
Mềm môi để lại hanh hao dáng gầy...
06h15/24/03/2010
Đò chiều quạnh vắng sông quê
Lời xưa người nói câu thề..., đành quên
Xa trông giọt nắng bên thềm
Một hai nặng nợ mơ duyên cùng người
Để rồi bỗng chợt xa xôi...
Mình em lẻ bóng một thời, đã qua
Sương đêm..., mắt khóc nhạt nhòa
Ước chi hợp khúc xe hoa cùng người
Vì buồn lệ thắm lại rơi
Mình em lạc giữa một trời đầy sao
Mơ trăng..., mắt thắm hôm nào
Mềm môi để lại hanh hao dáng gầy...
06h15/24/03/2010
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"











