Trăng xa...
Thuở xưa sánh bước vui đùa...
Triền đê mê mải bao mùa dưới trăng
Câu thơ vương vấn lụa tằm
Kén kia vàng óng... trăm năm hẹn thề...
Bây giờ..., người đã xa quê
Mình tôi ở với lời thề... bỏ không
Trăng hờn... dõi mắt xa trông
Miên man gió gọi mênh mông thoảng sầu
Vì đâu... héo úa cau trầu
Ai nghe gió chướng... đôi câu thầm thì...
Người đi..., chạnh nhớ... chút gì...?
Đêm nay trăng lạnh trầm bi một đời
Mình tôi... lạc ánh trăng trời
Vịn mây tìm đến những lời yêu xưa...
10h20/01/04/2010

Thuở xưa sánh bước vui đùa...
Triền đê mê mải bao mùa dưới trăng
Câu thơ vương vấn lụa tằm
Kén kia vàng óng... trăm năm hẹn thề...
Bây giờ..., người đã xa quê
Mình tôi ở với lời thề... bỏ không
Trăng hờn... dõi mắt xa trông
Miên man gió gọi mênh mông thoảng sầu
Vì đâu... héo úa cau trầu
Ai nghe gió chướng... đôi câu thầm thì...
Người đi..., chạnh nhớ... chút gì...?
Đêm nay trăng lạnh trầm bi một đời
Mình tôi... lạc ánh trăng trời
Vịn mây tìm đến những lời yêu xưa...
10h20/01/04/2010

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"





