📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Lạnh thơ...

2.190 trả lời, 254.013 lượt xem — Trang 56 / 74
Nhung... nhớ...!

Cho anh nỗi nhớ đong đầy
Cho anh ve vuốt vòng tay em... mềm...
Cho anh... gần sát môi hôn
Cho anh thôi... giấc chập chờn, vắng nhau...

Cho anh khao khát... thật sâu
Cho anh ôm ấp nát nhàu... thời gian
Cho anh mắt ấy, mơ màng
Cho anh... rối... tóc lổ loang, một lần...

Cho anh... vùi... nữa tấm thân
Cho anh run rẩy chạm... lần ngực yêu
Cho anh đắng đót sớm chiều
Cho anh... ướt... giữa bao điều thực hư...

Về đây, ru... giấc tình khờ
Có nghe tiếng nấc...? Vần thơ, đợi người...!

lanh.ktq

📎 tg
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Ngỡ...

Ngỡ như... Đông đã lạnh rồi
Thương! Người... vá víu một đời thơ xưa...?

Lá xao xác... lá chuyển mùa
Còn ai lẻ bước... trong mưa, chạnh buồn...!

Đêm gầy nhạt ánh trăng suông
Sông leo lắt chảy... tủi hờn, tương tư...!

Nhủ mình... thôi... nữa... hình như
Qua rồi, thuở trái mù u bướm vàng...

lanh.ktq



Xa xăm...

Hình như nỗi nhớ  mênh mang,
Trở trăn gối mộng đêm loang mầu buồn.

Một đời nhận những trách hờn.
Chẳng phân bua để tỏ nguồn đục trong.

Mắt nhung ngấn lệ lưng tròng.
Thực hư luẩn quẩn mãi vòng oan khiên.

Lặng câm gom  những muộn phiền,
Thả theo sông nhỏ  tới miền xa xăm...

Thương Giang

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Ngỡ...

Ngỡ như... Đông đã lạnh rồi
Thương! Người... vá víu một đời thơ xưa...?

Lá xao xác... lá chuyển mùa
Còn ai lẻ bước... trong mưa, chạnh buồn...!

Đêm gầy nhạt ánh trăng suông
Sông leo lắt chảy... tủi hờn, tương tư...!

Nhủ mình... thôi... nữa... hình như
Qua rồi, thuở trái mù u bướm vàng...

lanh.ktq



Xa xăm...

Hình như nỗi nhớ  mênh mang,
Trở trăn gối mộng đêm loang mầu buồn.

Một đời nhận những trách hờn.
Chẳng phân bua để tỏ nguồn đục trong.

Mắt nhung ngấn lệ lưng tròng.
Thực hư luẩn quẩn mãi vòng oan khiên.

Lặng câm gom  những muộn phiền,
Thả theo sông nhỏ  tới miền xa xăm...

Thương Giang







Mộng...

Bởi không... con nước chòng chành
Trăng khuya mắc cạn... buồn... mong manh buồn

Gối hoa mộng... nén... lệ tuôn
Lẻ loi nỗi nhớ đêm sương, tìm về...

Đục trong trăn trở cõi mê
Trần gian ở trọ... Bốn bề ai hay...?

Ruợu... mềm môi... ruợu ngấm... Say!
Thả... theo chếnh choáng những ngày... đã xưa...

lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Xin

Xin một lần trở lại lối nhỏ đây
Người ưu tư... và vai gầy trĩu nặng
Vẫn... nỗi buồn giấu vào trong xa vắng
Gót son xưa chạnh bước, ngày về...

Xin một lần... lục lại những đắm mê
Những ngọt ngào... từng miên man, thuở nhớ
Đêm chập chờn... giấc mơ yêu... trăn trở
Gối chăn quên... ngày... bỗng ơ hờ...

Xin một lần, thôi... thảng thốt giấc mơ
Người xa xăm về trong nhau rất thật
Và đời riêng thôi còn chuyện được, mất
Để yêu thương còn day dứt, phải không người...?

lanh.ktq

📎 tg
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lanh.ktq

Xin

Xin một lần trở lại lối nhỏ đây
Người ưu tư... và vai gầy trĩu nặng
Vẫn... nỗi buồn giấu vào trong xa vắng
Gót son xưa chạnh bước, ngày về...

Xin một lần... lục lại những đắm mê
Những ngọt ngào... từng miên man, thuở nhớ
Đêm chập chờn... giấc mơ yêu... trăn trở
Gối chăn quên... ngày... bỗng ơ hờ...

Xin một lần, thôi... thảng thốt giấc mơ
Người xa xăm về trong nhau rất thật
Và đời riêng thôi còn chuyện được, mất
Để yêu thương còn day dứt, phải không người...?

lanh.ktq



Đừng...

Tháng ngày qua như vạt nắng tinh khôi,
Bao kỷ niệm đẹp  một thời mơ mộng.
Thi nhân ơi! Vẫn biết người trông ngóng,
Bước chân về nghe biển động sóng xô...

Chẳng cần  đâu lục ký ức bây giờ.
Bởi gối mộng với chăn thơ còn ấm.
Dẫu chập chờn...Đêm vẫn còn say đắm
Giấc  mơ hoang nơi cung cấm địạ đàng... 

Mình vẫn còn nhiều duyên nợ trần gian,
Vai trĩu nặng nỗi đa đoan...đành chịu.
Với thi nhân câu thơ còn dan díu,
Lẽ nào xa khi còn thiếu nợ người?

Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Trích đoạn: lanh.ktq

Xin

Xin một lần trở lại lối nhỏ đây
Người ưu tư... và vai gầy trĩu nặng
Vẫn... nỗi buồn giấu vào trong xa vắng
Gót son xưa chạnh bước, ngày về...

Xin một lần... lục lại những đắm mê
Những ngọt ngào... từng miên man, thuở nhớ
Đêm chập chờn... giấc mơ yêu... trăn trở
Gối chăn quên... ngày... bỗng ơ hờ...

Xin một lần, thôi... thảng thốt giấc mơ
Người xa xăm về trong nhau rất thật
Và đời riêng thôi còn chuyện được, mất
Để yêu thương còn day dứt, phải không người...?

lanh.ktq



Đừng...

Tháng ngày qua như vạt nắng tinh khôi,
Bao kỷ niệm đẹp  một thời mơ mộng.
Thi nhân ơi! Vẫn biết người trông ngóng,
Bước chân về nghe biển động sóng xô...

Chẳng cần  đâu lục ký ức bây giờ.
Bởi gối mộng với chăn thơ còn ấm.
Dẫu chập chờn...Đêm vẫn còn say đắm
Giấc  mơ hoang nơi cung cấm địạ đàng... 

Mình vẫn còn nhiều duyên nợ trần gian,
Vai trĩu nặng nỗi đa đoan...đành chịu.
Với thi nhân câu thơ còn dan díu,
Lẽ nào xa khi còn thiếu nợ người?

Thương Giang






Khóc

Bởi một đời trót dối trái tim côi
Người thi nhân... và hoa về lối mộng
Vẫn ánh nhìn hoài xa trông ngóng
Đủ... yêu thương, để... xót xa đời...

Ký ức mình... Đành... sẽ ngủ yên thôi
Vùi thật sâu ngái nồng màu yêu vội
Gối chăn xưa... đâu... nhàu làn tóc rối...?
Giấc mơ hoang... xa lắm... chốn địa đàng...

Khóc vai gầy còn nặng nợ nhân gian
Lối nhỏ xưa... còn đa đoan, tìm lại...
Còn... câu thơ nằm lạnh... yên... tê tái
Những trở trăn còn thiếu nợ người...

lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lanh.ktq

Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Trích đoạn: lanh.ktq

Xin

Xin một lần trở lại lối nhỏ đây
Người ưu tư... và vai gầy trĩu nặng
Vẫn... nỗi buồn giấu vào trong xa vắng
Gót son xưa chạnh bước, ngày về...

Xin một lần... lục lại những đắm mê
Những ngọt ngào... từng miên man, thuở nhớ
Đêm chập chờn... giấc mơ yêu... trăn trở
Gối chăn quên... ngày... bỗng ơ hờ...

Xin một lần, thôi... thảng thốt giấc mơ
Người xa xăm về trong nhau rất thật
Và đời riêng thôi còn chuyện được, mất
Để yêu thương còn day dứt, phải không người...?

lanh.ktq



Đừng...

Tháng ngày qua như vạt nắng tinh khôi,
Bao kỷ niệm đẹp  một thời mơ mộng.
Thi nhân ơi! Vẫn biết người trông ngóng,
Bước chân về nghe biển động sóng xô...

Chẳng cần  đâu lục ký ức bây giờ.
Bởi gối mộng với chăn thơ còn ấm.
Dẫu chập chờn...Đêm vẫn còn say đắm
Giấc  mơ hoang nơi cung cấm địạ đàng... 

Mình vẫn còn nhiều duyên nợ trần gian,
Vai trĩu nặng nỗi đa đoan...đành chịu.
Với thi nhân câu thơ còn dan díu,
Lẽ nào xa khi còn thiếu nợ người?

Thương Giang



Khóc

Bởi một đời trót dối trái tim côi
Người thi nhân... và hoa về lối mộng
Vẫn ánh nhìn hoài xa trông ngóng
Đủ... yêu thương, để... xót xa đời...

Ký ức mình... Đành... sẽ ngủ yên thôi
Vùi thật sâu ngái nồng màu yêu vội
Gối chăn xưa... đâu... nhàu làn tóc rối...?
Giấc mơ hoang... xa lắm... chốn địa đàng...

Khóc vai gầy còn nặng nợ nhân gian
Lối nhỏ xưa... còn đa đoan, tìm lại...
Còn... câu thơ nằm lạnh... yên... tê tái
Những trở trăn còn thiếu nợ người...

lanh.ktq



Than...

Xin đừng khóc,bấn loạn trái tim côi,
Em sợ mình trên dốc đời gục ngã...

Câu thơ buồn nghe như  lời từ tạ,
Tiễn hồn thơ  cùng xác lá chiều thu...

Lời dối gian vùi mộ địa âm u,
Đừng nhắc lại cho dù điều nhỏ nhặt...
Mình sẽ tìm lại hương xưa đã mất
Với  giấc mơ hoang...ngây ngất nồng nàn...

Chẳng bận lòng bởi miệng lưỡi thế gian,
Lời thị phi chuyện hợp tan...đàm tiếu
Chỉ mong sao anh là người thấu hiểu,
Tâm hồn  mình mãi đồng điều hoà ngân!

Thương Giang



Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Trích đoạn: lanh.ktq

Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Trích đoạn: lanh.ktq

Xin

Xin một lần trở lại lối nhỏ đây
Người ưu tư... và vai gầy trĩu nặng
Vẫn... nỗi buồn giấu vào trong xa vắng
Gót son xưa chạnh bước, ngày về...

Xin một lần... lục lại những đắm mê
Những ngọt ngào... từng miên man, thuở nhớ
Đêm chập chờn... giấc mơ yêu... trăn trở
Gối chăn quên... ngày... bỗng ơ hờ...

Xin một lần, thôi... thảng thốt giấc mơ
Người xa xăm về trong nhau rất thật
Và đời riêng thôi còn chuyện được, mất
Để yêu thương còn day dứt, phải không người...?

lanh.ktq



Đừng...

Tháng ngày qua như vạt nắng tinh khôi,
Bao kỷ niệm đẹp  một thời mơ mộng.
Thi nhân ơi! Vẫn biết người trông ngóng,
Bước chân về nghe biển động sóng xô...

Chẳng cần  đâu lục ký ức bây giờ.
Bởi gối mộng với chăn thơ còn ấm.
Dẫu chập chờn...Đêm vẫn còn say đắm
Giấc  mơ hoang nơi cung cấm địạ đàng... 

Mình vẫn còn nhiều duyên nợ trần gian,
Vai trĩu nặng nỗi đa đoan...đành chịu.
Với thi nhân câu thơ còn dan díu,
Lẽ nào xa khi còn thiếu nợ người?

Thương Giang



Khóc

Bởi một đời trót dối trái tim côi
Người thi nhân... và hoa về lối mộng
Vẫn ánh nhìn hoài xa trông ngóng
Đủ... yêu thương, để... xót xa đời...

Ký ức mình... Đành... sẽ ngủ yên thôi
Vùi thật sâu ngái nồng màu yêu vội
Gối chăn xưa... đâu... nhàu làn tóc rối...?
Giấc mơ hoang... xa lắm... chốn địa đàng...

Khóc vai gầy còn nặng nợ nhân gian
Lối nhỏ xưa... còn đa đoan, tìm lại...
Còn... câu thơ nằm lạnh... yên... tê tái
Những trở trăn còn thiếu nợ người...

lanh.ktq



Than...

Xin đừng khóc,bấn loạn trái tim côi,
Em sợ mình trên dốc đời gục ngã...

Câu thơ buồn nghe như  lời từ tạ,
Tiễn hồn thơ  cùng xác lá chiều thu...

Lời dối gian vùi mộ địa âm u,
Đừng nhắc lại cho dù điều nhỏ nhặt...
Mình sẽ tìm lại hương xưa đã mất
Với  giấc mơ hoang...ngây ngất nồng nàn...

Chẳng bận lòng bởi miệng lưỡi thế gian,
Lời thị phi chuyện hợp tan...đàm tiếu
Chỉ mong sao anh là người thấu hiểu,
Tâm hồn  mình mãi đồng điều hoà ngân!

Thương Giang








Lỡ...

Hơn một lần tìm nhau trong hoài vọng
Người trách ta...? Ai trách được tình đời
Gió lạnh về... tim... chợt úa... Tim côi!
Anh... bơ vơ níu hồn thơ... Gục ngã...

Thoáng rùng mình mộ địa kia... Từ tạ
Lời Thu buông sao lá đổ, một chiều
Cuối con đường em vuột mất lời yêu
Giấc mơ hoang ngàn lần còn xa lắm

Có... giọt buồn vừa rơi trong câm lặng
Tiễn một người trong khoảng vắng... Ngày xưa...

lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
[quote
Mộng...

Bởi không... con nước chòng chành
Trăng khuya mắc cạn... buồn... mong manh buồn

Gối hoa mộng... nén... lệ tuôn
Lẻ loi nỗi nhớ đêm sương, tìm về...

Đục trong trăn trở cõi mê
Trần gian ở trọ... Bốn bề ai hay...?

Ruợu... mềm môi... ruợu ngấm... Say!
Thả... theo chếnh choáng những ngày... đã xưa...

lanh.ktq

 



Không đổi.

Bây giờ  ngồi đếm giọt mưa ,
Để xâu nỗi  nhớ ai vừa mới gieo.

Thuyền khua lễnh loãng  mái chèo,
Chòng chành câu hát  đậu neo bến chờ...

Thương ai buồn ướt câu thơ ,
Say trong men vẫn âu lo phập phồng...

Trăm lần không ! Vạn lần không!
Thiên duyên đã định chẳng mong  đổi dời...

Thương Giang

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lanh.ktq

Lạnh...

Một lần... nữa... nhé, tình ơi...
Cho tim côi giữa khóc cười thế gian
Nắng ơi! Xin, hãy khẽ khàng
Thôi còn héo úa... dở dang nụ cười...

Dối mình... vẫn... biết mềm môi
Lạc trong khao khát biển đời, vì nhau
Trăng xưa... nguyên vẹn một màu
Đêm riêng hờn tủi... qua mau, cùng người

Quờ tay... nỗi nhớ... chơi vơi
Giật mình tỉnh thức, chợt đời... Chớm đông...

lanh.ktq



Hững hờ.

Heo may về với khói nồng,
Ngái mùi lá đốt , nhưng đông chưa về.
Ngác ngơ chiều rộng vắng hoe.
Sầu ai vừa thả ...,chợt se sắt buồn.

Độc hành nhấm nỗi cô đơn,
Mưa thu lạnh những tủi hờn vắng nhau...
Dối lòng giấu nhớ  cho sâu,
Chôn câu thơ cũ ngả màu tuyết sương.

Biết mình xa ngái nẻo đường ,
Lặng câm dối những  yêu thương .Hững hờ...

Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Tiếc mùa sang Thu

Tiếc mùa cải chẳng còn vàng
Thu qua... ngơ ngác... Đông sang thật rồi

Ngàn xa lẻ cánh trùng khơi
Buồm cô đơn gió... ru hời... tình quên

Hãy yêu*...! Đêm... bớt muộn phiền
Cô miên thôi giấc ngủ yên một đời

Lặng tìm... tìm nhánh hoa rơi
Gầy trên vai mỏng... chạnh lời yêu xưa...

lanh.ktq








Tiếc...

Lá cây thay sắc  chuyển mùa,
xác xơ vàng rụng theo mưa.Thu về!

Phố buồn ,lối cũ vắng hoe.
Heo may lành lạnh.Lòng se sắt lòng.

Hình như nước chẳng về sông ,
Khiến trăng mắc cạn giữa dòng thơ tôi?

Cuối Xuân hoa cải nở rồi
Thương ai ngơ ngẩn  tiếc lời yêu xưa...

Thương Giang.






Ngỡ...

Ngỡ như... Đông đã lạnh rồi
Thương! Người... vá víu một đời thơ xưa...?

Lá xao xác... lá chuyển mùa
Còn ai lẻ bước... trong mưa, chạnh buồn...!

Đêm gầy nhạt ánh trăng suông
Sông leo lắt chảy... tủi hờn, tương tư...!

Nhủ mình... thôi... nữa... hình như
Qua rồi, thuở trái mù u bướm vàng...

lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-08 09:57:36THƯƠNG GIANG>
Hờn trách

Đến hội... Người chẳng thấy lên
Để ai buồn tựa mạn thuyền... Còn duyên*...?
Yếm xưa tuột dải hẹn nguyền
Nhắn câu Giã bạn*... gửi miền quê xưa...

lanh.ktq




Trách hờn...

Không dưng trời đổ cơn mưa,
Để em về Hội , cũng vừa lúc tan..
Sân đình còn rớt tiếng  đàn.
Chiều mưa ngân khúc buồn than...trách hờn.

Thương Giang

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-01 18:12:46THƯƠNG GIANG>

Chúc mừng SN Lạnh.ktq!






HAPPY BIRTHDAY TO YOU!




Bánh sinh nhật



[color="darkorange"]HAPPY BIRTHDAY TO [/color]


Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Lưu luyến.

Cám ơn giọt nắng quê nhà,
Mà người gửi tặng  kẻ tha hương này,
Rưng rưng khóe mắt nhòe cay.
Ngàn xa lưu luyến phút giây gặp người...

Buâng khuâng...


Xòe tay còn đọng  giọt mưa,
Hay giọt nước  mắt ai vừa chớp mi...
Cuối mùa sải cánh thiên di,
Chở theo vạt nắng níu ghì nhớ thương...
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Lưu luyến.

Cám ơn giọt nắng quê nhà,
Mà người gửi tặng  kẻ tha hương này,
Rưng rưng khóe mắt nhòe cay.
Ngàn xa lưu luyến phút giây gặp người...

Buâng khuâng...


Xòe tay còn đọng  giọt mưa,
Hay giọt nước  mắt ai vừa chớp mi...
Cuối mùa sải cánh thiên di,
Chở theo vạt nắng níu ghì nhớ thương...





Mong nhớ

Vì người, giọt nhớ còn rơi
Còn rưng khóe mắt còn lời nhớ thương
Tha hương mỏi bước dặm trường
Ngàn xa lưu luyến... vấn vương, ngày về...

lanh.ktq


📎 Khoc
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-08 23:35:35THƯƠNG GIANG>
Nhung... nhớ...

Cho anh nỗi nhớ đong đầy
Cho anh ve vuốt vòng tay em... mềm...
Cho anh... gần sát môi hôn
Cho anh thôi... giấc chập chờn, vắng nhau...

Cho anh khao khát... thật sâu
Cho anh ôm ấp nát nhàu... thời gian
Cho anh mắt ấy, mơ màng
Cho anh... rối... tóc lổ loang, một lần...

Cho anh... vùi... nữa tấm thân
Cho anh run rẩy chạm... lần ngực yêu
Cho anh đắng đót sớm chiều
Cho anh... ướt... giữa bao điều thực hư...

Về đây, ru... giấc tình khờ
Có nghe tiếng nấc...? Vần thơ, đợi người...!

lanh.ktq





Cho anh...

Cho anh riêng một khoảng trời,
Cho anh vạt nắng hong  lời hờn thương.
Cho anh về lại con đường ,
Cho anh ghì níu mùa hương thủa nào.

Cho anh gối mộng chiêm bao.
Cho anh gần mắt môi trao...,một lần.
Cho anh tiếng sáo ái ân.
Cho anh nhẹ gánh nợ trần tương tư.

Cho anh ngọt lịm lời ru,
Cho anh tất cả...mùa thu nơi này...
Cho anh ôm trọn trong tay.
Cho anh hôn suối tóc mây dịu dàng.

Em về giữa sắc thu  vàng.
Bởi nghe tiếng nấc  người đang gọi mình...

Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ quên một phận tình này


Dường như... Đông đã vội về
Từ mùa Thu chết... câu thề... ngủ quên

Dường như đêm phủ màu đen
Lối xưa... nhớ... dấu chân quen, một lần...

Dường như gió... muốn lặng câm
Trách hờn vô cớ... Lỡ lầm, người xưa

Dường như... phía ấy cợt đùa
Đa đoan... lạnh... dưới cơn mưa, để rồi...

Tình riêng sầu... nỗi đơn côi...
Hồn thơ chắp bút. Nhớ, rồi... để quên...?

lanh.ktq

 

Phải chăng....

Hồn thơ vùi giấc ngủ yên.
Hình như...mình lạc mất duyên thơ rồi...

Thực  hay chỉ giấc mơ thôi,
Sao con tim chết  trong  lời...lặng câm?

Cợt đùa...ai ngỏ trước rằm,
Lời thương bỗng hoá xa xăm nhạt nhoà...

Chớm thu ,đông hãy còn xa,
Đã nghe gió bấc thổi qua lạnh lòng.

Mưa thu sa đáy mắt trong,
Riềm mi khép vội  ngăn dòng lệ tuôn...

Thương Giang 

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-19 03:00:29lanh.ktq>
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Nhớ quên một phận tình này


Dường như... Đông đã vội về
Từ mùa Thu chết... câu thề... ngủ quên

Dường như đêm phủ màu đen
Lối xưa... nhớ... dấu chân quen, một lần...

Dường như gió... muốn lặng câm
Trách hờn vô cớ... Lỡ lầm, người xưa

Dường như... phía ấy cợt đùa
Đa đoan... lạnh... dưới cơn mưa, để rồi...

Tình riêng sầu... nỗi đơn côi...
Hồn thơ chắp bút. Nhớ, rồi... để quên...?

lanh.ktq

 

Phải chăng....

Hồn thơ vùi giấc ngủ yên.
Hình như...mình lạc mất duyên thơ rồi...

Thực  hay chỉ giấc mơ thôi,
Sao con tim chết  trong  lời...lặng câm?

Cợt đùa...ai ngỏ trước rằm,
Lời thương bỗng hoá xa xăm nhạt nhoà...

Chớm thu ,đông hãy còn xa,
Đã nghe gió bấc thổi qua lạnh lòng.

Mưa thu sa đáy mắt trong,
Riềm mi khép vội  ngăn dòng lệ tuôn...

Thương Giang 






Giận...

Vắng xa... người phía cuối đường
Khóe mi hoe đỏ lệ tuôn, một chiều...

Ngủ yên nhé... hỡi lời yêu!
Cô đơn về giữa những điều ngu ngơ

Thương con tim nhỏ dại khờ
Đa đoan... vùi chết vần thơ một người

Sao... hờ hững thế tình ơi...?
Sao không bỏ lại miệng đời... thế gian...?

Mưa sa trót đã lỡ làng
Lời xưa ai ngỏ...? Đông sang... Lạnh lòng...

lanh.ktq


📎 tg
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Cho một ngày tình qua

Ta nhẹ bàn tay trượt trên vùng ký ức
Ào ạt mưa... trong cơn khát một ngày
Ta mềm môi say... cuộc tình hư ảo
Nghe đắng mình bên khoảng nhớ người qua

Em chợt đến, vụt đi... đời còn lặng lẽ
Đắng cay riêng ta... nhận lấy cả lối về
Một ngày... một đời... ai vẫn mải mê
Trách gió kia vô tình đùa vụng dại...

Ừ cũng đành, thời gian, người xa mãi
Chỉ bận lòng... sao... từng đã sớt chia...?

lanh.ktq

📎 tg
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lanh.ktq

Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Nhớ quên một phận tình này


Dường như... Đông đã vội về
Từ mùa Thu chết... câu thề... ngủ quên

Dường như đêm phủ màu đen
Lối xưa... nhớ... dấu chân quen, một lần...

Dường như gió... muốn lặng câm
Trách hờn vô cớ... Lỡ lầm, người xưa

Dường như... phía ấy cợt đùa
Đa đoan... lạnh... dưới cơn mưa, để rồi...

Tình riêng sầu... nỗi đơn côi...
Hồn thơ chắp bút. Nhớ, rồi... để quên...?

lanh.ktq

 

Phải chăng....

Hồn thơ vùi giấc ngủ yên.
Hình như...mình lạc mất duyên thơ rồi...

Thực  hay chỉ giấc mơ thôi,
Sao con tim chết  trong  lời...lặng câm?

Cợt đùa...ai ngỏ trước rằm,
Lời thương bỗng hoá xa xăm nhạt nhoà...

Chớm thu ,đông hãy còn xa,
Đã nghe gió bấc thổi qua lạnh lòng.

Mưa thu sa đáy mắt trong,
Riềm mi khép vội  ngăn dòng lệ tuôn...

Thương Giang 



Giận...

Vắng xa... người phía cuối đường
Khóe mi hoe đỏ lệ tuôn, một chiều...

Ngủ yên nhé... hỡi lời yêu!
Cô đơn về giữa những điều ngu ngơ

Thương con tim nhỏ dại khờ
Đa đoan... vùi chết vần thơ một người

Sao... hờ hững thế tình ơi...?
Sao không bỏ lại miệng đời... thế gian...?

Mưa sa trót đã lỡ làng
Lời xưa ai ngỏ...? Đông sang... Lạnh lòng...

lanh.ktq






Mình...

M
ình người hứng ngọn gió đông,
Mình ta nhặt lá thu trong chiều tàn...

Não lòng như tiếng thở than,
Tiếng đàn ai thả miên man  giọt sầu...

Cô  liêu,chân bước về đâu,
Chiều Thu xứ lạ xám mầu thê lương.

Không gian lạnh  buốt hơi sương
Bóng ai dần khuất cuối đường. Nhỏ nhoi...

Mình ta về với ta thôi,
Lặng thầm gom nhớ viết lời  Giận-thương!

Thương Giang

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Trích đoạn: lanh.ktq

Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Nhớ quên một phận tình này


Dường như... Đông đã vội về
Từ mùa Thu chết... câu thề... ngủ quên

Dường như đêm phủ màu đen
Lối xưa... nhớ... dấu chân quen, một lần...

Dường như gió... muốn lặng câm
Trách hờn vô cớ... Lỡ lầm, người xưa

Dường như... phía ấy cợt đùa
Đa đoan... lạnh... dưới cơn mưa, để rồi...

Tình riêng sầu... nỗi đơn côi...
Hồn thơ chắp bút. Nhớ, rồi... để quên...?

lanh.ktq

 

Phải chăng....

Hồn thơ vùi giấc ngủ yên.
Hình như...mình lạc mất duyên thơ rồi...

Thực  hay chỉ giấc mơ thôi,
Sao con tim chết  trong  lời...lặng câm?

Cợt đùa...ai ngỏ trước rằm,
Lời thương bỗng hoá xa xăm nhạt nhoà...

Chớm thu ,đông hãy còn xa,
Đã nghe gió bấc thổi qua lạnh lòng.

Mưa thu sa đáy mắt trong,
Riềm mi khép vội  ngăn dòng lệ tuôn...

Thương Giang 



Giận...

Vắng xa... người phía cuối đường
Khóe mi hoe đỏ lệ tuôn, một chiều...

Ngủ yên nhé... hỡi lời yêu!
Cô đơn về giữa những điều ngu ngơ

Thương con tim nhỏ dại khờ
Đa đoan... vùi chết vần thơ một người

Sao... hờ hững thế tình ơi...?
Sao không bỏ lại miệng đời... thế gian...?

Mưa sa trót đã lỡ làng
Lời xưa ai ngỏ...? Đông sang... Lạnh lòng...

lanh.ktq






Mình...

M
ình người hứng ngọn gió đông,
Mình ta nhặt lá thu trong chiều tàn...

Não lòng như tiếng thở than,
Tiếng đàn ai thả miên man  giọt sầu...

Cô  liêu,chân bước về đâu,
Chiều Thu xứ lạ xám mầu thê lương.

Không gian lạnh  buốt hơi sương
Bóng ai dần khuất cuối đường. Nhỏ nhoi...

Mình ta về với ta thôi,
Lặng thầm gom nhớ viết lời  Giận-thương!

Thương Giang






Riêng...

Chiều hoang, buồn một nhánh Thu
Gió đông về vội. Lời ru nghẹn... lời...

Miên man giọt nhớ... Mình tôi!
Đong về vá víu... Vỡ rồi, ngày xưa...

Nhỏ nhoi một chút duyên thừa
Mỏi bàn chân... lạnh, dưới mưa, một người

Mình ta về với ta thôi*
Cánh chim nào lạc giữa trời... Ngu ngơ...!

Nghẹn ngào chôn giấu niềm mơ*
Âm thầm, xa ngắm lững lờ dòng Thương*

lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-22 14:58:57lanh.ktq>
Em!

Ta tìm trong một cơn say
Sao chếnh choáng... nhớ... Những ngày bên nhau

Ta mềm môi cạn chén sầu
Kéo chăn dĩ vãng niềm đau... Lạnh, người!

Ta nghẹn... trào... máu tim côi
Bàn tay gầy níu một thời nợ xưa

Ta gom xa vắng... thêu thùa
Đan mây dệt gió, song thưa chạnh buồn

Ta còn... tím... phía chiều hôm
Xa xăm chợt... đắng, giận hờn vu vơ

Ta ôm em... nỗi dại khờ...!
Tỉnh mê về giữa... hồn thơ, đợi người...

lanh.ktq

📎 tg
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Riêng...

Chiều hoang, buồn một nhánh Thu
Gió đông về vội. Lời ru nghẹn... lời...
Miên man giọt nhớ... Mình tôi!
Đong về vá víu... Vỡ rồi, ngày xưa...

Nhỏ nhoi một chút duyên thừa
Mỏi bàn chân... lạnh, dưới mưa, một người

Mình ta về với ta thôi*
Cánh chim nào lạc giữa trời... Ngu ngơ...!
Nghẹn ngào chôn giấu niềm mơ*
Âm thầm, xa ngắm lững lờ dòng Thương*

lanh.ktq


Vẫn...

Cõi thơ mình vẫn chung đường,
Vẫn thêu giấc mộng  vô thường cho nhau...
Sao người héo hắt niềm đau,
Khi  không chất chứa núi sầu đầy  vơi?

Phàm sinh  một kiếp làm người,
Chữ tình khổ luỵ một đời đeo mang...

Thu về óng ả sắc vàng,
Xua tan mây xám mầu tang quạnh hồn...
Sao mình không thể vùi chôn,
Phù du con chữ cho buồn ngoai nguôi?


Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Riêng...

Chiều hoang, buồn một nhánh Thu
Gió đông về vội. Lời ru nghẹn... lời...
Miên man giọt nhớ... Mình tôi!
Đong về vá víu... Vỡ rồi, ngày xưa...

Nhỏ nhoi một chút duyên thừa
Mỏi bàn chân... lạnh, dưới mưa, một người

Mình ta về với ta thôi*
Cánh chim nào lạc giữa trời... Ngu ngơ...!
Nghẹn ngào chôn giấu niềm mơ*
Âm thầm, xa ngắm lững lờ dòng Thương*

lanh.ktq


Vẫn...

Cõi thơ mình vẫn chung đường,
Vẫn thêu giấc mộng  vô thường cho nhau...
Sao người héo hắt niềm đau,
Khi  không chất chứa núi sầu đầy  vơi?

Phàm sinh  một kiếp làm người,
Chữ tình khổ luỵ một đời đeo mang...

Thu về óng ả sắc vàng,
Xua tan mây xám mầu tang quạnh hồn...
Sao mình không thể vùi chôn,
Phù du con chữ cho buồn ngoai nguôi?


Thương Giang






Còn em...

Ừ thôi... Góp nhặt nụ cười
Khép bờ môi héo mi rơi giọt sầu
Thôi... còn héo hắt niềm đau
Dệt thêu giấc mộng... cho nhau vô thường

Đời chìm về phía hoàng hôn
Thoảng vương đọng lại nỗi buồn... Ngày qua!

Vẫn... Riêng... phía ấy ngọc ngà
Vòng tay mềm ấm chưa xa, một lần
Vùi chôn xưa cũ... Lặng câm
Thu vàng sắc nắng... âm thầm tình em...

lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Thầm
 
Lặng im, đếm những giọt sầu
Lẻ loi... lăn lóc... về đâu giữa đời...?
 
Giận mình trót... đã... mềm môi
Sao không gói lại... để rồi... hư vô...!
 
Con tim nhỏ... con tim khờ
Ngày nao thổn thức... giờ... ngu ngơ buồn
 
Người xa... người... nhớ... người hơn
Tình xa tình... giấu... giận hờn. Phía em...?
 
lanh.ktq


📎 tg
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Trích đoạn: THƯƠNG GIANG



Riêng...

Chiều hoang, buồn một nhánh Thu
Gió đông về vội. Lời ru nghẹn... lời...
Miên man giọt nhớ... Mình tôi!
Đong về vá víu... Vỡ rồi, ngày xưa...

Nhỏ nhoi một chút duyên thừa
Mỏi bàn chân... lạnh, dưới mưa, một người

Mình ta về với ta thôi*
Cánh chim nào lạc giữa trời... Ngu ngơ...!
Nghẹn ngào chôn giấu niềm mơ*
Âm thầm, xa ngắm lững lờ dòng Thương*

lanh.ktq





Vẫn...

Cõi thơ mình vẫn chung đường,
Vẫn thêu giấc mộng  vô thường cho nhau...
Sao người héo hắt niềm đau,
Khi  không chất chứa núi sầu đầy  vơi?

Phàm sinh  một kiếp làm người,
Chữ tình khổ luỵ một đời đeo mang...

Thu về óng ả sắc vàng,
Xua tan mây xám mầu tang quạnh hồn...
Sao mình không thể vùi chôn,
Phù du con chữ cho buồn ngoai nguôi?


Thương Giang




Còn em...

Ừ thôi... Góp nhặt nụ cười
Khép bờ môi héo mi rơi giọt sầu
Thôi... còn héo hắt niềm đau
Dệt thêu giấc mộng... cho nhau vô thường

Đời chìm về phía hoàng hôn
Thoảng vương đọng lại nỗi buồn... Ngày qua!

Vẫn... Riêng... phía ấy ngọc ngà
Vòng tay mềm ấm chưa xa, một lần
Vùi chôn xưa cũ... Lặng câm
Thu vàng sắc nắng... âm thầm tình em...

lanh.ktq



Yêu thương.

Xin anh đừng nói gì thêm,
Dẫu tim  bằng sắt cũng  mềm nhũn  thôi...
Hình như Trời buộc mình rồi,
Thì sao trốn được  nụ cười yêu thương?

Cõi thơ giấu bóng đời thường  ,
Bao năm   dệt mộng , thêu đường đi chung.

Bàn chân trên lối ngập ngừng.
Tủi hờn  khoé mắt  lăn từng giọt rơi.
Vẫn còn em mãi bên đời,
Đừng ngậm ngùi hát ru lời buồn.Anh...

Thương Giang


Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Tiếc nuối tuổi 20...

Em lang thang,
lần ngược miền ký ức ,
Tìm lại mình ...
giữa hư thực.Chênh chao..
Tuổi hai mươi đẹp đẽ biết nhường nào...
Lồng ngực căng với khát khao cháy bỏng.
Mắt trong veo không lăn tăn gợn sóng.
Bụi trần gian chưa hoen đọng nét mi.
Con tạo xoay mang theo nét xuân thì,
Giờ nuối tiếc thời gian đi lẹ quá...
Tuổi hai mươi nét son trong mắt lá.
Ngác ngơ chiều...Thu tàn tạ trên tay.

Thương Giang


Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-25 12:44:21THƯƠNG GIANG>
Phải chăng...?

Phải chăng MÙA hạ qua rồi,
Buâng khuâng gói nhớ gửi người sắc THU .
VÀNG chao nhẹ như ru.
Rớt trang thơ nhuộm ca từ mênh mang...

Thương Giang.


Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Thầm

Lặng im, đếm những giọt sầu
Lẻ loi... lăn lóc... về đâu giữa đời...?

Giận mình trót... đã... mềm môi
Sao không gói lại... để rồi... hư vô...!

Con tim nhỏ... con tim khờ
Ngày nao thổn thức... giờ... ngu ngơ buồn

Người xa... người... nhớ... người hơn
Tình xa tình... giấu... giận hờn. Phía em...?

lanh.ktq

 


Thương...

[size="4"] Nhủ lòng sẽ chẳng buồn thêm,
Cho dòng sông hát  êm  đềm ru trăng.

Giận- thương ,đi -ở...dùng dằng,
Thu về hiu hắt mưa  giăng mắc sầu.

Giọt buồn nhung giấu đẩu đâu.
Tưởng quên ...Ai lại nhặt xâu  đem về.

Dẫu xa khuất dặm sơn khê,
Thầm  thương, gói nhớ...mong kề cận trao.

Thương Giang
[/size]
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Thầm

Lặng im, đếm những giọt sầu
Lẻ loi... lăn lóc... về đâu giữa đời...?

Giận mình trót... đã... mềm môi
Sao không gói lại... để rồi... hư vô...!

Con tim nhỏ... con tim khờ
Ngày nao thổn thức... giờ... ngu ngơ buồn

Người xa... người... nhớ... người hơn
Tình xa tình... giấu... giận hờn. Phía em...?

lanh.ktq

 


Thương...

[size="4"] Nhủ lòng sẽ chẳng buồn thêm,
Cho dòng sông hát  êm  đềm ru trăng.

Giận- thương ,đi -ở...dùng dằng,
Thu về hiu hắt mưa  giăng mắc sầu.

Giọt buồn nhung giấu đẩu đâu.
Tưởng quên ...Ai lại nhặt xâu  đem về.

Dẫu xa khuất dặm sơn khê,
Thầm  thương, gói nhớ...mong kề cận trao.

Thương Giang
[/size]





Một người...

Chẳng nguôi nên mãi cồn cào
Dòng sông yêu chảy đêm nao, mình cùng

Trăng còn khao khát nhớ nhung
Giận, thương... cũng một đường chung tìm về

Cho tròn lại những đắm mê
Gửi về... xa... phía sơn khê, một người

Cận kề trao nhé tình ơi
Bờ môi mềm ấm... nửa đời... khát khao...

lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0