📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Lạnh thơ...

2.190 trả lời, 254.013 lượt xem — Trang 57 / 74
Xưa nhớ

Quờ tay... vắng một bóng hình
Xạc xào gió nhắc mối tình đầu tiên
Trong nhau... trót... ướt môi mềm
Chìm... về thảng thốt... nhớ quên một lần

Dối lòng... vẫn... đợi dấu chân
Quầng đôi mắt ấy tần ngần dõi theo
Cứa... vào tim nỗi cồn cào
Một vầng trăng vỡ... đêm nao, vì người...?

Ầu ơ... Ru mãi tình tôi...
Mù u con bướm, hết rồi ngày xưa...

lanh.ktq

📎 tg
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lanh.ktq

Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Thầm

Lặng im, đếm những giọt sầu
Lẻ loi... lăn lóc... về đâu giữa đời...?

Giận mình trót... đã... mềm môi
Sao không gói lại... để rồi... hư vô...!

Con tim nhỏ... con tim khờ
Ngày nao thổn thức... giờ... ngu ngơ buồn

Người xa... người... nhớ... người hơn
Tình xa tình... giấu... giận hờn. Phía em...?

lanh.ktq



Thương...

[size="4"] Nhủ lòng sẽ chẳng buồn thêm,
Cho dòng sông hát  êm  đềm ru trăng.

Giận- thương ,đi -ở...dùng dằng,
Thu về hiu hắt mưa  giăng mắc sầu.

Giọt buồn nhung giấu đẩu đâu.
Tưởng quên ...Ai lại nhặt xâu  đem về.

Dẫu xa khuất dặm sơn khê,
Thầm  thương, gói nhớ...mong kề cận trao.

Thương Giang
[/size]



Một người...

Chẳng nguôi nên mãi cồn cào
Dòng sông yêu chảy đêm nao, mình cùng

Trăng còn khao khát nhớ nhung
Giận, thương... cũng một đường chung tìm về

Cho tròn lại những đắm mê
Gửi về... xa... phía sơn khê, một người

Cận kề trao nhé tình ơi
Bờ môi mềm ấm... nửa đời... khát khao...

lanh.ktq




Xa xăm

Thực hay chỉ giấc chiêm bao,
Chuyện tình Ngâu-Chức vận vào mình chăng?

Xa như mặt đất , cung Hằng 
Lạ không  sao nhớ vẫn giăng mắc lòng...

Vo tròn nỗi nhớ gửi sông,
Còn mình ngồi  hứng mưa giông...đợi chờ.

Phập phồng với những âu lo,
Cầu Ô Thước *  có bắt cho chúng mình?

Thương Giang

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-05 13:48:42lanh.ktq>
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Trích đoạn: lanh.ktq

Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Thầm

Lặng im, đếm những giọt sầu
Lẻ loi... lăn lóc... về đâu giữa đời...?

Giận mình trót... đã... mềm môi
Sao không gói lại... để rồi... hư vô...!

Con tim nhỏ... con tim khờ
Ngày nao thổn thức... giờ... ngu ngơ buồn

Người xa... người... nhớ... người hơn
Tình xa tình... giấu... giận hờn. Phía em...?

lanh.ktq



Thương...

[size="4"] Nhủ lòng sẽ chẳng buồn thêm,
Cho dòng sông hát  êm  đềm ru trăng.

Giận- thương ,đi -ở...dùng dằng,
Thu về hiu hắt mưa  giăng mắc sầu.

Giọt buồn nhung giấu đẩu đâu.
Tưởng quên ...Ai lại nhặt xâu  đem về.

Dẫu xa khuất dặm sơn khê,
Thầm  thương, gói nhớ...mong kề cận trao.

Thương Giang
[/size]



Một người...

Chẳng nguôi nên mãi cồn cào
Dòng sông yêu chảy đêm nao, mình cùng

Trăng còn khao khát nhớ nhung
Giận, thương... cũng một đường chung tìm về

Cho tròn lại những đắm mê
Gửi về... xa... phía sơn khê, một người

Cận kề trao nhé tình ơi
Bờ môi mềm ấm... nửa đời... khát khao...

lanh.ktq




Xa xăm

Thực hay chỉ giấc chiêm bao,
Chuyện tình Ngâu-Chức vận vào mình chăng?

Xa như mặt đất , cung Hằng 
Lạ không  sao nhớ vẫn giăng mắc lòng...

Vo tròn nỗi nhớ gửi sông,
Còn mình ngồi  hứng mưa giông...đợi chờ.

Phập phồng với những âu lo,
Cầu Ô Thước *  có bắt cho chúng mình?

Thương Giang






Còn đợi...

Xưa nợ nhau một cõi tình
Miếng trầu têm... trót... môi xinh, nhận rồi...

Ngưu Lang - Chức Nữ...* người - tôi...
Xa nhau sớm lở tối bồi dòng Ngân

Cõi mơ... phía ấy cung Hằng
Cơn Ngâu tìm lại... khát mong ngày về

Khô bờ môi... héo đam mê
Cầu Ô Thước* giữa... bộn bề... Người ơi...!

lanh.ktq

📎 tg
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lanh.ktq


Thầm

Lặng im, đếm những giọt sầu
Lẻ loi... lăn lóc... về đâu giữa đời...?

Giận mình trót... đã... mềm môi
Sao không gói lại... để rồi... hư vô...!

Con tim nhỏ... con tim khờ
Ngày nao thổn thức... giờ... ngu ngơ buồn

Người xa... người... nhớ... người hơn
Tình xa tình... giấu... giận hờn. Phía em...?

lanh.ktq



Thương...

[size="4"] Nhủ lòng sẽ chẳng buồn thêm,
Cho dòng sông hát  êm  đềm ru trăng.

Giận- thương ,đi -ở...dùng dằng,
Thu về hiu hắt mưa  giăng mắc sầu.

Giọt buồn nhung giấu đẩu đâu.
Tưởng quên ...Ai lại nhặt xâu  đem về.

Dẫu xa khuất dặm sơn khê,
Thầm  thương, gói nhớ...mong kề cận trao.

Thương Giang
[/size]



Một người...

Chẳng nguôi nên mãi cồn cào
Dòng sông yêu chảy đêm nao, mình cùng

Trăng còn khao khát nhớ nhung
Giận, thương... cũng một đường chung tìm về

Cho tròn lại những đắm mê
Gửi về... xa... phía sơn khê, một người

Cận kề trao nhé tình ơi
Bờ môi mềm ấm... nửa đời... khát khao...

lanh.ktq




Xa xăm

Thực hay chỉ giấc chiêm bao,
Chuyện tình Ngâu-Chức vận vào mình chăng?

Xa như mặt đất , cung Hằng 
Lạ không  sao nhớ vẫn giăng mắc lòng...

Vo tròn nỗi nhớ gửi sông,
Còn mình ngồi  hứng mưa giông...đợi chờ.

Phập phồng với những âu lo,
Cầu Ô Thước *  có bắt cho chúng mình?

Thương Giang



Còn đợi...

Xưa nợ nhau một cõi tình
Miếng trầu têm... trót... môi xinh, nhận rồi...

Ngưu Lang - Chức Nữ...* người - tôi...
Xa nhau sớm lở tối bồi dòng Ngân

Cõi mơ... phía ấy cung Hằng
Cơn Ngâu tìm lại... khát mong ngày về

Khô bờ môi... héo đam mê
Cầu Ô Thước* giữa... bộn bề... Người ơi...!

lanh.ktq





Người về

Ta về nhặt lá vàng rơi,
Hoàng hôn dần khuất cuối trời .Buồn tênh.

Mặt hồ xác lá bồng bềnh,
Như  đời  lữ khách nổi nênh xứ người.

Cõi mơ ...vẫn biết  xa xôi,
Vẫn mong tình mãi trầu vôi quyện nồng.

Bao ngày ly biệt bến sông,
Đêm nay thao thức ,thầm mong Người về!

Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lanh.ktq

Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Trích đoạn: lanh.ktq

Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Thầm

Lặng im, đếm những giọt sầu
Lẻ loi... lăn lóc... về đâu giữa đời...?

Giận mình trót... đã... mềm môi
Sao không gói lại... để rồi... hư vô...!

Con tim nhỏ... con tim khờ
Ngày nao thổn thức... giờ... ngu ngơ buồn

Người xa... người... nhớ... người hơn
Tình xa tình... giấu... giận hờn. Phía em...?

lanh.ktq



Thương...

[size="4"] Nhủ lòng sẽ chẳng buồn thêm,
Cho dòng sông hát  êm  đềm ru trăng.

Giận- thương ,đi -ở...dùng dằng,
Thu về hiu hắt mưa  giăng mắc sầu.

Giọt buồn nhung giấu đẩu đâu.
Tưởng quên ...Ai lại nhặt xâu  đem về.

Dẫu xa khuất dặm sơn khê,
Thầm  thương, gói nhớ...mong kề cận trao.

Thương Giang
[/size]



Một người...

Chẳng nguôi nên mãi cồn cào
Dòng sông yêu chảy đêm nao, mình cùng

Trăng còn khao khát nhớ nhung
Giận, thương... cũng một đường chung tìm về

Cho tròn lại những đắm mê
Gửi về... xa... phía sơn khê, một người

Cận kề trao nhé tình ơi
Bờ môi mềm ấm... nửa đời... khát khao...

lanh.ktq




Xa xăm

Thực hay chỉ giấc chiêm bao,
Chuyện tình Ngâu-Chức vận vào mình chăng?

Xa như mặt đất , cung Hằng 
Lạ không  sao nhớ vẫn giăng mắc lòng...

Vo tròn nỗi nhớ gửi sông,
Còn mình ngồi  hứng mưa giông...đợi chờ.

Phập phồng với những âu lo,
Cầu Ô Thước *  có bắt cho chúng mình?

Thương Giang






Còn đợi...

Xưa nợ nhau một cõi tình
Miếng trầu têm... trót... môi xinh, nhận rồi...

Ngưu Lang - Chức Nữ...* người - tôi...
Xa nhau sớm lở tối bồi dòng Ngân

Cõi mơ... phía ấy cung Hằng
Cơn Ngâu tìm lại... khát mong ngày về

Khô bờ môi... héo đam mê
Cầu Ô Thước* giữa... bộn bề... Người ơi...!

lanh.ktq







Ở bên...

Người đi... sương ướt triền đê
Trong cơn mê thoáng lời thề còn đây

Lạc đôi cuốc gọi tìm bầy
Mắt hoe đỏ... nhớ... vòng tay xưa rồi

Cuối thôn lối ấy nhỏ nhoi...
Có... bàn chân bước ru hời niềm đau

Về đi... trăng ấy nguyên màu
Bến sông thao thức... ngàn sau... Còn chờ...?

lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Sợ

Sợ nỗi nhớ ngẩn ngơ
Ngày đêm thành vụng dại...?
Mình lối về tê tái
Buồn... khoảng trống chênh vênh...

Sợ ánh mắt... rất gần
Thành tình riêng... dan díu...?
Thoảng môi hôn ngọng ngịu
Sẽ... chìm vào giấc mơ...

Sợ sóng mãi xô bờ
Bình yên... thôi cập bến...?
Chiều hoàng hôn tím lịm
Ngợp nhạt phía... cơn say

Sợ quá chén cuồng quay
Bùng khát khao ủ ấm...?
Bước qua vùng sông rộng
Người... ở phía hư vô...!

lanh.ktq

📎 So
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0

Cho một ngày còn yêu

Rồi vẫn thế chiều hoải hoang màu tím
Hoàng hôn buồn nghe khoảng nhớ chơi vơi
Nhặt lên chiếc lá nào rớt vội
Trên bước về... loi lẻ... bóng mình tôi

Rồi vẫn thế vo tròn ngày vụng dại
Gối chăn xuông... hờ hững... một bóng hình
Bờ môi khô... héo... nhàu làn tóc rối
Hoe mắt buồn khắc khoải quá... Tình ơi...!

Rồi sẽ thế... màn đêm về... loang lổ...
Nghe... lòng mình còn thảng thốt... Người qua...?

lanh.ktq

📎 tg
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều

Chiều loang... một mảnh trời chiều
Ai hay con gió cô liêu, một  mình...
Người buông giọt nhớ... thinh không
Xa... lam chiều... khói... nỗi lòng quẩn quanh

Bến sông heo hút chòng chành
Tiếc con đò nhỏ... bao năm... đợi chờ...
Ao làng... tù túng giấc mơ
Bây giờ ngột ngạt... vần thơ... chợ đời

Lẻ loi sải cánh trùng khơi
Người còn... loi lẻ... ru hời ngày qua...?

lanh.ktq

📎 tg
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-21 00:48:31THƯƠNG GIANG>
Trích đoạn: lanh.ktq

Sợ

Sợ nỗi nhớ ngẩn ngơ
Ngày đêm thành vụng dại...?
Mình lối về tê tái
Buồn... khoảng trống chênh vênh...

Sợ ánh mắt... rất gần
Thành tình riêng... dan díu...?
Thoảng môi hôn ngọng ngịu
Sẽ... chìm vào giấc mơ...

Sợ sóng mãi xô bờ
Bình yên... thôi cập bến...?
Chiều hoàng hôn tím lịm
Ngợp nhạt phía... cơn say

Sợ quá chén cuồng quay
Bùng khát khao ủ ấm...?
Bước qua vùng sông rộng
Người... ở phía hư vô...!

lanh.ktq







Vu vơ

Sợ sóng đời đẩy xô,
Nhấn  lòng tin chìm nghỉm
Sợ lời yêu ngọt lịm,
Bỗng chốc đắng trên môi.

Sợ câu hát lý lơi,
Mềm lòng người lữ khách.
Sợ trái tim trinh bạch,
Bầm dập những vết đau...

Sợ đôi mắt thẳm sâu,
Ẩn nỗi buồn chan chứa.
Sợ lòng nguội tắt lửa,
Thôi bùng cháy khát khao...

Sợ con gió lao xao,
Cũng khiến cây nghiêng ngả,
Sợ ngày Đông lạnh giá,
Lòng sông sẽ đóng băng?

Sợ cô đơn bủa giăng,
Tháng ngày  xa chờ đợi.
Sợ phút giây nông nổi,
Chẳng thể  giữ được mình?

Sợ cơn lốc mưu sinh,
Sẽ cuốn phăng tất cả...
Sợ không còn yên ả
Khi bất ngờ gặp nhau...

Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lanh.ktq


Thầm

Lặng im, đếm những giọt sầu
Lẻ loi... lăn lóc... về đâu giữa đời...?

Giận mình trót... đã... mềm môi
Sao không gói lại... để rồi... hư vô...!

Con tim nhỏ... con tim khờ
Ngày nao thổn thức... giờ... ngu ngơ buồn

Người xa... người... nhớ... người hơn
Tình xa tình... giấu... giận hờn. Phía em...?

lanh.ktq



Thương...

[size="4"] Nhủ lòng sẽ chẳng buồn thêm,
Cho dòng sông hát  êm  đềm ru trăng.

Giận- thương ,đi -ở...dùng dằng,
Thu về hiu hắt mưa  giăng mắc sầu.

Giọt buồn nhung giấu đẩu đâu.
Tưởng quên ...Ai lại nhặt xâu  đem về.

Dẫu xa khuất dặm sơn khê,
Thầm  thương, gói nhớ...mong kề cận trao.

Thương Giang
[/size]

Một người...

Chẳng nguôi nên mãi cồn cào
Dòng sông yêu chảy đêm nao, mình cùng

Trăng còn khao khát nhớ nhung
Giận, thương... cũng một đường chung tìm về

Cho tròn lại những đắm mê
Gửi về... xa... phía sơn khê, một người

Cận kề trao nhé tình ơi
Bờ môi mềm ấm... nửa đời... khát khao...

lanh.ktq



Xa xăm

Thực hay chỉ giấc chiêm bao,
Chuyện tình Ngâu-Chức vận vào mình chăng?

Xa như mặt đất , cung Hằng 
Lạ không  sao nhớ vẫn giăng mắc lòng...

Vo tròn nỗi nhớ gửi sông,
Còn mình ngồi  hứng mưa giông...đợi chờ.

Phập phồng với những âu lo,
Cầu Ô Thước *  có bắc cho chúng mình?

Thương Giang



Còn đợi...

Xưa nợ nhau một cõi tình
Miếng trầu têm... trót... môi xinh, nhận rồi...

Ngưu Lang - Chức Nữ...* người - tôi...
Xa nhau sớm lở tối bồi dòng Ngân

Cõi mơ... phía ấy cung Hằng
Cơn Ngâu tìm lại... khát mong ngày về

Khô bờ môi... héo đam mê
Cầu Ô Thước* giữa... bộn bề... Người ơi...!

lanh.ktq





Người về

Ta về nhặt lá vàng rơi,
Hoàng hôn dần khuất cuối trời .Buồn tênh.

Mặt hồ xác lá bồng bềnh,
Như  đời  lữ khách nổi nênh xứ người.

Cõi mơ ...vẫn biết  xa xôi,
Vẫn mong tình mãi trầu vôi quyện nồng.

Bao ngày ly biệt bến sông,
Đêm nay thao thức ,thầm mong Người về!

Thương Giang

Ở bên...

Người đi... sương ướt triền đê
Trong cơn mê thoáng lời thề còn đây

Lạc đôi cuốc gọi tìm bầy
Mắt hoe đỏ... nhớ... vòng tay xưa rồi

Cuối thôn lối ấy nhỏ nhoi...
Có... bàn chân bước ru hời niềm đau

Về đi... trăng ấy nguyên màu
Bến sông thao thức... ngàn sau... Còn chờ...?

lanh.ktq



Người  mộng.

Tìm trong thăm thẳm câu thơ,
Lời buồn mắt lá ngẩn ngơ  một người...

Dõi chân mây ,vọng cuối trời.
Ru ai cho dạ rối bời niềm đau...

Ngước nhìn đêm đặc quánh mầu.
Trăng hạ huyền lặn khuất đâu  mất rồi...

Chỉ còn đen thẫm  khoảng trời,
Kéo đêm dài để  hai người mộng...Say!

Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Trích đoạn: lanh.ktq


Thầm

Lặng im, đếm những giọt sầu
Lẻ loi... lăn lóc... về đâu giữa đời...?

Giận mình trót... đã... mềm môi
Sao không gói lại... để rồi... hư vô...!

Con tim nhỏ... con tim khờ
Ngày nao thổn thức... giờ... ngu ngơ buồn

Người xa... người... nhớ... người hơn
Tình xa tình... giấu... giận hờn. Phía em...?

lanh.ktq



Thương...

[size="4"] Nhủ lòng sẽ chẳng buồn thêm,
Cho dòng sông hát  êm  đềm ru trăng.

Giận- thương ,đi -ở...dùng dằng,
Thu về hiu hắt mưa  giăng mắc sầu.

Giọt buồn nhung giấu đẩu đâu.
Tưởng quên ...Ai lại nhặt xâu  đem về.

Dẫu xa khuất dặm sơn khê,
Thầm  thương, gói nhớ...mong kề cận trao.

Thương Giang
[/size]

Một người...

Chẳng nguôi nên mãi cồn cào
Dòng sông yêu chảy đêm nao, mình cùng

Trăng còn khao khát nhớ nhung
Giận, thương... cũng một đường chung tìm về

Cho tròn lại những đắm mê
Gửi về... xa... phía sơn khê, một người

Cận kề trao nhé tình ơi
Bờ môi mềm ấm... nửa đời... khát khao...

lanh.ktq



Xa xăm

Thực hay chỉ giấc chiêm bao,
Chuyện tình Ngâu-Chức vận vào mình chăng?

Xa như mặt đất , cung Hằng 
Lạ không  sao nhớ vẫn giăng mắc lòng...

Vo tròn nỗi nhớ gửi sông,
Còn mình ngồi  hứng mưa giông...đợi chờ.

Phập phồng với những âu lo,
Cầu Ô Thước *  có bắc cho chúng mình?

Thương Giang



Còn đợi...

Xưa nợ nhau một cõi tình
Miếng trầu têm... trót... môi xinh, nhận rồi...

Ngưu Lang - Chức Nữ...* người - tôi...
Xa nhau sớm lở tối bồi dòng Ngân

Cõi mơ... phía ấy cung Hằng
Cơn Ngâu tìm lại... khát mong ngày về

Khô bờ môi... héo đam mê
Cầu Ô Thước* giữa... bộn bề... Người ơi...!

lanh.ktq





Người về

Ta về nhặt lá vàng rơi,
Hoàng hôn dần khuất cuối trời .Buồn tênh.

Mặt hồ xác lá bồng bềnh,
Như  đời  lữ khách nổi nênh xứ người.

Cõi mơ ...vẫn biết  xa xôi,
Vẫn mong tình mãi trầu vôi quyện nồng.

Bao ngày ly biệt bến sông,
Đêm nay thao thức ,thầm mong Người về!

Thương Giang

Ở bên...

Người đi... sương ướt triền đê
Trong cơn mê thoáng lời thề còn đây

Lạc đôi cuốc gọi tìm bầy
Mắt hoe đỏ... nhớ... vòng tay xưa rồi

Cuối thôn lối ấy nhỏ nhoi...
Có... bàn chân bước ru hời niềm đau

Về đi... trăng ấy nguyên màu
Bến sông thao thức... ngàn sau... Còn chờ...?

lanh.ktq



Người  mộng.

Tìm trong thăm thẳm câu thơ,
Lời buồn mắt lá ngẩn ngơ  một người...

Dõi chân mây ,vọng cuối trời.
Ru ai cho dạ rối bời niềm đau...

Ngước nhìn đêm đặc quánh mầu.
Trăng hạ huyền lặn khuất đâu  mất rồi...

Chỉ còn đen thẫm  khoảng trời,
Kéo đêm dài để  hai người mộng...Say!

Thương Giang






Tình xa

Vôi nồng... thuở ấy trầu cay
Môi xinh quên khúc những ngày... Còn duyên...*

Yếm em... đêm... ấy hạ huyền
Bây giờ câu hát niềm riêng, gửi người...

Chân mây buồn đến xa xôi
Từ trong sâu thẳm... nhớ... rồi... ngẩn ngơ

Níu chăn ủ ấm vần thơ
Cho thôi... lạnh giữa đôi bờ yêu... Thương...!

lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Tình xưa

Sẽ một lần trong khoảng vắng xa xôi
Người chợt quên và ai còn chợt nhớ
Lời thơ xưa... cả đời riêng... trăn trở
Thoáng mắt buồn thăm thẳm phía ngày qua

Cuối đường... em... lối ấy vẫn ngợp nhòa
Vẫn nhỏ nhoi bước chân về, thật chậm
Có bao giờ chuyện tình không nước mắt
Không hẹn ngày... sao... vẫn vội xa...?

Em ở đâu yêu thương ấy ngọc ngà
Bờ môi thơm và dáng hiền hanh vắng
Ngón tay thon khóe mắt nhìn thầm lặng
Cho một đời, còn đau đáu... trong nhau...

lanh.ktq

📎 tg
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Về xưa

Có bao giờ em chạnh nhớ lời yêu
Trót mềm môi trong một chiều xa vắng
Khóe mắt cay bước chân về câm lặng
Ai hững hờ, ai... ngày ấy tìm quên...?

Có bao giờ xưa cũ ấy gọi tên
Để trăng côi ngược đường con gió lạ
Lần ngực... run... cho một lần vội vã
Tiếng thầm thì... ngọt nhạt... rớt vào đêm...

lanh.ktq

📎 tg
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lanh.ktq

Cho một ngày còn yêu

Rồi vẫn thế chiều hoải hoang màu tím
Hoàng hôn buồn nghe khoảng nhớ chơi vơi
Nhặt lên chiếc lá nào rớt vội
Trên bước về... loi lẻ... bóng mình tôi

Rồi vẫn thế vo tròn ngày vụng dại
Gối chăn xuông... hờ hững... một bóng hình
Bờ môi khô... héo... nhàu làn tóc rối
Hoe mắt buồn khắc khoải quá... Tình ơi...!

Rồi sẽ thế... màn đêm về... loang lổ...
Nghe... lòng mình còn thảng thốt... Người qua...?

lanh.ktq






Gửi nỗi buồn theo gió


Con đường cũ phượng trổ tím sắc hoa,
Lòng vấn vít nhớ một tà áo trắng.
Ngày em đến cả không gian  tĩnh lặng.
Đón bước chân nghe giọt nắng xôn xao...

Kỷ niệm xưa còn thao thức cồn cào.
Mình xa nhau...Dài biết bao đêm nhớ.
Mùa qua mùa.Tiếng lòng sao nức nở,
Trái tim  kia  đều nhịp gõ cô đơn...

Nếu tin yêu xin gói lại dỗi hờn,
Gửi theo gió những nỗi buồn ngày cũ...

Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Xưa nhớ

Quờ tay... vắng một bóng hình
Xạc xào gió nhắc mối tình đầu tiên
Trong nhau... trót... ướt môi mềm
Chìm... về thảng thốt... nhớ quên một lần

Dối lòng... vẫn... đợi dấu chân
Quầng đôi mắt ấy tần ngần dõi theo
Cứa... vào tim nỗi cồn cào
Một vầng trăng vỡ... đêm nao, vì người...?

Ầu ơ... Ru mãi tình tôi...
Mù u con bướm, hết rồi ngày xưa...

lanh.ktq



Nay mong

Lặng nghe trời đất chuyển mùa,
Tả tơi  lá rụng theo mưa...Thu tàn.
Thân gầy vết cứa  thời gian,
Dạ son vẫn thế...thi gan với đời.

Ngày xưa ướm  hẹn trao  lời.
Để nay
khát nhớ,khô môi đợi chờ...
Trùng dương bắc một nhịp thơ.
Làm cầu đưa những  giấc mơ...Tìm về.

Người đi hồn gửi chốn quê,
Đậu neo bến cũ lời thề chưa  phai...

Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Không quên

Qua tháng ngày cách trở
Mình thêm hiểu nhau hơn
Hoa tím xóa giận hờn
Tím thủy chung chờ đợi...

Dẫu đường xa vời vợi
Dẫu cách trở chông gai
Thắp niềm tin ngày mai
Cho em thêm vững bước...

Đường dài ở phía trước
Yên lòng khi có anh
Nỗi buồn sẽ qua nhanh
Niềm vui nhân lên mãi...

Tình anh đã đọng lại
Trong sắc tím yêu thương
Những tháng ngày tha hương
Luôn nhớ mầu hoa ấy...

Thương Giang

 
 
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Không quên

Qua tháng ngày cách trở
Mình thêm hiểu nhau hơn
Hoa tím xóa giận hờn
Tím thủy chung chờ đợi...

Dẫu đường xa vời vợi
Dẫu cách trở chông gai
Thắp niềm tin ngày mai
Cho em thêm vững bước...

Đường dài ở phía trước
Yên lòng khi có anh
Nỗi buồn sẽ qua nhanh
Niềm vui nhân lên mãi...

Tình anh đã đọng lại
Trong sắc tím yêu thương
Những tháng ngày tha hương
Luôn nhớ mầu hoa ấy...

Thương Giang

 
 






Trọn nhớ

Một đời riêng nguyện vậy
Tình... ở phía xa xăm
Tháng ngày vẫn cách ngăn
Tím thủy chung chờ đợi...*

Vườn yêu xưa mở lối
Đón ngọt nhớ bờ môi
Thắp lên cả khoảng trời
Cùng tin yêu nồng ấm

Đường dài vẫn vạn dặm
Yên lòng... khi có em
Nụ hôn ấy vô thường
Tim côi thôi lạnh giá...

Hương yêu ấy lan tỏa
Một nỗi nhớ em, anh
Tha hương... dẫu mỏng manh
Mảnh tình riêng, còn đợi...

lanh.ktq

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Một ngày...

Ta về... lạc giữa đời thơ
Chìm năm bảy nổi... ơ hờ... dòng Thương

Gió tha hương, gió đoạn đường
Ta về hứng lại... giọt sương... rơi rồi

Thẳm xa một trái tim côi
Trăng gầy lẻ bóng, những lời thở than

Hôm nao... so lại phím đàn
Vô thường khúc hát, miên man... gọi buồn...

lanh.ktq

📎 tg
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-30 00:59:41THƯƠNG GIANG>
Trích đoạn: lanh.ktq

quote:



Một ngày...

Ta về... lạc giữa đời thơ
Chìm năm bảy nổi... ơ hờ... dòng Thương

Gió tha hương, gió đoạn đường
Ta về hứng lại... giọt sương... rơi rồi

Thẳm xa một trái tim côi
Trăng gầy lẻ bóng, những lời thở than

Hôm nao... so lại phím đàn
Vô thường khúc hát, miên man... gọi buồn...

lanh.ktq







Vắng em

Dường như nỗi nhớ dài hơn,
Loay hoay  ai giấu cô đơn chính mình.

Cồn cào ngó phía lặng thịnh.
Bặt vô âm tín bóng hình thương yêu.

Để đêm thăm thẳm cô liêu.
Trăng gầy hắt bóng vẹo xiêu vách nhà.

Cây sầu đông  chợt trổ hoa.
Lòng nhoi nhói buốt...Người xa có về...?

Thương Giang

@- Thời điểm cuối năm TG  không thể nào dứt CV ra được nên lơ là hoạ thơ...Đừng suy nghĩ vẩn vơ nghe Lạnh...Lý do duy nhất là TG không  có thời gian rảnh trong thời này mà thôi...

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Một ngày...

Ta về... lạc giữa đời thơ
Chìm năm bảy nổi... ơ hờ... dòng Thương

Gió tha hương, gió đoạn đường
Ta về hứng lại... giọt sương... rơi rồi

Thẳm xa một trái tim côi
Trăng gầy lẻ bóng, những lời thở than

Hôm nao... so lại phím đàn
Vô thường khúc hát, miên man... gọi buồn...

lanh.ktq







Vắng em

Dường như nỗi nhớ dài hơn,
Loay hoay  ai giấu cô đơn chính mình.

Cồn cào ngó phía lặng thịnh.
Bặt vô âm tín bóng hình thương yêu.

Để đêm thăm thẳm cô liêu.
Trăng gầy hắt bóng vẹo xiêu vách nhà.

Cây sầu đông  chợt trổ hoa.
Lòng nhoi nhói buốt...Người xa có về...?

Thương Giang

@- Thời điểm cuối năm TG  không thể nào dứt CV ra được nên lơ là hoạ thơ...Đừng suy nghĩ vẩn vơ nghe Lạnh...Lý do duy nhất là TG không  có thời gian rảnh trong thời này mà thôi...




Trọn...

Dối lòng... từ... thuở xa quê
Bến sông, con nước... triền đê... Một người...

Nhủ mình, thôi... trái tim côi
Mùa đông...! Gửi lại chân trời phía xa...

Thôi... vòng tay ấy ngọc ngà
Vườn yêu hằn dấu chân qua, một lần

Vo tròn nỗi nhớ lặng câm
Có... bờ mi ướt âm thầm... Ngày xưa..

lanh.ktq


📎 tg
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-09 23:42:31THƯƠNG GIANG>
Trích đoạn: lanh.ktq

Một ngày...

Ta về... lạc giữa đời thơ
Chìm năm bảy nổi... ơ hờ... dòng Thương

Gió tha hương, gió đoạn đường
Ta về hứng lại... giọt sương... rơi rồi

Thẳm xa một trái tim côi
Trăng gầy lẻ bóng, những lời thở than

Hôm nao... so lại phím đàn
Vô thường khúc hát, miên man... gọi buồn...

lanh.ktq







Vắng em

Dường như nỗi nhớ dài hơn,
Loay hoay  ai giấu cô đơn chính mình.

Cồn cào ngó phía lặng thịnh.
Bặt vô âm tín bóng hình thương yêu.

Để đêm thăm thẳm cô liêu.
Trăng gầy hắt bóng vẹo xiêu vách nhà.

Cây sầu đông  chợt trổ hoa.
Lòng nhoi nhói sợ ...Người xa chẳng về...

Thương Giang

@- Thời điểm cuối năm TG  không thể nào dứt CV ra được nên lơ là hoạ thơ...Đừng suy nghĩ vẩn vơ nghe Lạnh...Lý do duy nhất là TG không  có thời gian rảnh trong thời này mà thôi...


Trọn...

Dối lòng... từ... thuở xa quê
Bến sông, con nước... triền đê... Một người...

Nhủ mình, thôi... trái tim côi
Mùa đông...! Gửi lại chân trời phía xa...

Thôi... vòng tay ấy ngọc ngà
Vườn yêu hằn dấu chân qua, một lần

Vo tròn nỗi nhớ lặng câm
Có... bờ mi ướt âm thầm... Ngày xưa..

lanh.ktq





Nhớ

Trách ai gieo những xót chua.
Để ta gặt suốt bốn mùa đắng cay.

Sương sa đậu nét mi gầy

Lẽ gì lơi  lỏng vòng tay chúng mình?
 
Đêm buông giấu nhớ nguyên trinh
Khạo khờ lạc lối vô tình …Đớn đau!
 
Vò chăn mây đến nát nhàu.
Vẫn chưa thỏa nhớ…Ngàn sau một người.

Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Trích đoạn: lanh.ktq

Một ngày...

Ta về... lạc giữa đời thơ
Chìm năm bảy nổi... ơ hờ... dòng Thương

Gió tha hương, gió đoạn đường
Ta về hứng lại... giọt sương... rơi rồi

Thẳm xa một trái tim côi
Trăng gầy lẻ bóng, những lời thở than

Hôm nao... so lại phím đàn
Vô thường khúc hát, miên man... gọi buồn...

lanh.ktq







Vắng em

Dường như nỗi nhớ dài hơn,
Loay hoay  ai giấu cô đơn chính mình.

Cồn cào ngó phía lặng thịnh.
Bặt vô âm tín bóng hình thương yêu.

Để đêm thăm thẳm cô liêu.
Trăng gầy hắt bóng vẹo xiêu vách nhà.

Cây sầu đông  chợt trổ hoa.
Lòng nhoi nhói buốt...Người xa có về...?

Thương Giang

@- Thời điểm cuối năm TG  không thể nào dứt CV ra được nên lơ là hoạ thơ...Đừng suy nghĩ vẩn vơ nghe Lạnh...Lý do duy nhất là TG không  có thời gian rảnh trong thời này mà thôi...


Trọn...

Dối lòng... từ... thuở xa quê
Bến sông, con nước... triền đê... Một người...

Nhủ mình, thôi... trái tim côi
Mùa đông...! Gửi lại chân trời phía xa...

Thôi... vòng tay ấy ngọc ngà
Vườn yêu hằn dấu chân qua, một lần

Vo tròn nỗi nhớ lặng câm
Có... bờ mi ướt âm thầm... Ngày xưa..

lanh.ktq





Nhớ

Trách ai gieo những xót chua.
Để ta gặt suốt bốn mùa đắng cay.

Sương sa đậu nét mi gầy

Lẽ gì lơi  lỏng vòng tay chúng mình?
 
Đêm buông giấu nhớ nguyên trinh
Khạo khờ lạc lối vô tình …Đớn đau!
 
Vò chăn mây đến nát nhàu.
Vẫn chưa thỏa nhớ…Ngàn sau một người.

Thương Giang







Tình em...

Người đi, gieo những nỗi sầu
Ta về nhặt nhạnh nỗi đau, đợi chờ...

Đêm... còn nguyên vẹn giấc mơ
Âm thầm một bóng, xa... bờ... Cô liêu...

Đớn đau dẫu... biết đã nhiều
Ngàn năm còn lại, lời yêu một người...

Chăn mây níu nhé tình ơi
Mình còn day dứt... còn đời cho nhau...

lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Vẫn...

Bởi xa, nên... mắt vẫn chờ
Vẫn vòng tay ấm, vần thơ một người
Vẫn... còn khát, héo... bờ môi
Còn trong thảng thốt, nợ... lời yêu xưa

Vẫn còn lạnh... đắm cơn mưa
Giữa con gió chướng nghịch mùa yêu em
Vẫn xa... nhung nhớ... vẫn tìm
Vẫn vì khao khát... còn in bóng hình...

Ngàn sau, vẹn mãi nguyên trinh
Trăng về lắng giữa sông... mình đắm say...

lanh.ktq

📎 tg
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Vẫn...

Bởi xa, nên... mắt vẫn chờ
Vẫn vòng tay ấm, vần thơ một người
Vẫn... còn khát, héo... bờ môi
Còn trong thảng thốt, nợ... lời yêu xưa

Vẫn còn lạnh... đắm cơn mưa
Giữa con gió chướng nghịch mùa yêu em
Vẫn xa... nhung nhớ... vẫn tìm
Vẫn vì khao khát... còn in bóng hình...

Ngàn sau, vẹn mãi nguyên trinh
Trăng về lắng giữa sông... mình đắm say...

lanh.ktq




Biết...

Trăng khuyết sa nét chân mày
Cho đôi mắt tựa hồ đầy nước trong...
Riềm mi như chiếc cầu  cong
Giấu che buồn tủi nỗi lòng tha nhân.

Biết thương ...mà chẳng được gần ,
Biết xa người  ngóng bước chân mỗi ngày.
Biết còn nguyên vẹn đắm say,
Khát khao mơ kéo chăn mây đắp cùng...

Mai này qua lối xưa chung,
Biết đâu hạnh  ngộ  tương phùng hai ta...

Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Vẫn...

Bởi xa, nên... mắt vẫn chờ
Vẫn vòng tay ấm, vần thơ một người
Vẫn... còn khát, héo... bờ môi
Còn trong thảng thốt, nợ... lời yêu xưa

Vẫn còn lạnh... đắm cơn mưa
Giữa con gió chướng nghịch mùa yêu em
Vẫn xa... nhung nhớ... vẫn tìm
Vẫn vì khao khát... còn in bóng hình...

Ngàn sau, vẹn mãi nguyên trinh
Trăng về lắng giữa sông... mình đắm say...

lanh.ktq




Biết...

Trăng khuyết sa nét chân mày
Cho đôi mắt tựa hồ đầy nước trong...
Riềm mi như chiếc cầu  cong
Giấu che buồn tủi nỗi lòng tha nhân.

Biết thương ...mà chẳng được gần ,
Biết xa người  ngóng bước chân mỗi ngày.
Biết còn nguyên vẹn đắm say,
Khát khao mơ kéo chăn mây đắp cùng...

Mai này qua lối xưa chung,
Biết đâu hạnh  ngộ  tương phùng hai ta...

Thương Giang






Còn em...

Mùa đông phía ấy ngợp nhòa
Cho buồn trăng khuyết... nét sa chân mày
Chiều... chuông vẳng tiếng đâu đây
Ru hồn viễn xứ... những ngày tha hương...

Giấu... quầng đôi mắt đêm trường
Nén lòng tình ấy vẫn vương... một người
Biết, còn nguyên vẹn đấy thôi
Mà... sao xa thế... lở bồi dòng Thương...?

Đắm say... say đắm, sẽ cùng...
Mình... riêng hạnh ngộ xưa... chung đường về...

lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Em và tôi

Ta một mình trên phố
Trầm mặc giữa phong sương
Khói thuốc cay, chiều muộn
Ly cafe trốn tìm...

Em. Một mình nơi ấy...
Gần mà ngỡ mong manh
Để lòng... riêng thảng thốt
Những xưa cũ, chòng chành

Thôi... đời sẽ qua nhanh
Trái tim mình vẫn thật
Đừng tính gì được mất
Ai còn nhớ... ai quên...?

Em và tôi... sẽ tròn...
Một giấc mơ huyễn hoặc
Cuộc tình riêng, thứ nhất
Ngày về nữa... Mai sau...

lanh.ktq

📎 tg
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Say...

Ta về giữa phố bâng khuâng
Giữa đông đúc lại thấy lòng hanh hao
Cô đơn một chén rượu... Nào!
Mềm môi để thấy nghiêng chao, cuộc đời

Mình tìm lại... chỉ mình thôi
Cơn mê chếnh choáng để rồi hư vô
Phù vân mây trắng ơ hờ
Có người chối bỏ vần thơ, một người...

Vòng tay xưa ấy buông lơi
Thôi run lần ngực... thả đời mênh mông
Cho nhau nỗi nhớ chất chồng
Bình yên phía ấy, bão dông nhận về...

lanh.ktq

📎 tg
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lanh.ktq

Say...

Ta về giữa phố bâng khuâng
Giữa đông đúc lại thấy lòng hanh hao
Cô đơn một chén rượu... Nào!
Mềm môi để thấy nghiêng chao, cuộc đời

Mình tìm lại... chỉ mình thôi
Cơn mê chếnh choáng để rồi hư vô
Phù vân mây trắng ơ hờ
Có người chối bỏ vần thơ, một người...

Vòng tay xưa ấy buông lơi
Thôi run lần ngực... thả đời mênh mông
Cho nhau nỗi nhớ chất chồng
Bình yên phía ấy, bão dông nhận về...

lanh.ktq








Mộng...

Nào ai có bỏ bùa mê
Sao mình chuếnh choáng ,lối về tỉnh say...
Buồn sa trĩu nét mi gầy.
Cô đơn trống vắng những ngày cuối năm

Cuộc đời trôi nổi thăng trầm.
Ta hong nỗi nhớ xa xăm gửi  người.
Tàn Đông ,Xuân sẽ về thôi.
Mầm cây nhú lộc bung chồi đơm bông.

Và ta chung chén rượu nồng.
Kề môi uống cạn tháng mong ngày chờ...
Tỉnh ,say thả  những vu vơ
Để rồi tự vớt  ngẩn ngơ cho mình...

 Thương Giang

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Trích đoạn: lanh.ktq

Say...

Ta về giữa phố bâng khuâng
Giữa đông đúc lại thấy lòng hanh hao
Cô đơn một chén rượu... Nào!
Mềm môi để thấy nghiêng chao, cuộc đời

Mình tìm lại... chỉ mình thôi
Cơn mê chếnh choáng để rồi hư vô
Phù vân mây trắng ơ hờ
Có người chối bỏ vần thơ, một người...

Vòng tay xưa ấy buông lơi
Thôi run lần ngực... thả đời mênh mông
Cho nhau nỗi nhớ chất chồng
Bình yên phía ấy, bão dông nhận về...

lanh.ktq








Mộng...

Nào ai có bỏ bùa mê
Sao mình chuếnh choáng ,lối về tỉnh say...
Buồn sa trĩu nét mi gầy.
Cô đơn trống vắng những ngày cuối năm

Cuộc đời trôi nổi thăng trầm.
Ta hong nỗi nhớ xa xăm gửi  người.
Tàn Đông ,Xuân sẽ về thôi.
Mầm cây nhú lộc bung chồi đơm bông.

Và ta chung chén rượu nồng.
Kề môi uống cạn tháng mong ngày chờ...
Tỉnh ,say thả  những vu vơ
Để rồi tự vớt  ngẩn ngơ cho mình...

 Thương Giang






Say mộng...

Ta hiểu tình em... Nỗi muộn phiền!
Mà, đời như chiếc lá... nhặt lên...
Có khi ngược gió trong chiều vội
Nghe... ướt bàn tay khóe mắt mềm

Ta hiểu thời gian nỗi nhớ thêm
Xa xăm... mỏi mệt... cánh nhạn tìm
Chân trời hư ảo người viễn xứ
Đêm rớt vào... đêm, vẫn... Giọt buồn...!

Ta một mình quên... Đợi, bước em...
Song thưa hờ khép, cửa buông rèm
Ly rượu nhạt môi mình chếnh choáng
Thả mộng... tình say... đến, một người...

lanh.ktq


📎 tgl
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lanh.ktq

Vẫn...

Bởi xa, nên... mắt vẫn chờ
Vẫn vòng tay ấm, vần thơ một người
Vẫn... còn khát, héo... bờ môi
Còn trong thảng thốt, nợ... lời yêu xưa

Vẫn còn lạnh... đắm cơn mưa
Giữa con gió chướng nghịch mùa yêu em
Vẫn xa... nhung nhớ... vẫn tìm
Vẫn vì khao khát... còn in bóng hình...

Ngàn sau, vẹn mãi nguyên trinh
Trăng về lắng giữa sông... mình đắm say...

lanh.ktq









Đợi...

Xuân về trên ngõ sớm nay,
Buâng khuâng vạt nắng rơi đầy hồn tôi.
Lạ không ánh mắt nụ cười
Vô tình vấp phải để rồi ước ao...

Người về dịu sóng cồn cào
Rong rêu mắt nhớ tan vào hư  không
Vu vơ ai thả nỗi lòng.
Khơi mùa gió chướng đầu Đông lắng dần.

Lầu mây ai thả khúc ngân,
Kìa ai nâng chén tần ngần đợi ai... 

Thương Giang.
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0