📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

Một thời hoa mộng!

42 trả lời, 15.929 lượt xem — Trang 1 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-30 13:35:06trucly>
 
 
CÓ KỊP....!
Cứ chiều là gió lên sông
Cây không đủ lá,phố không đợi người
Chỉ còn cái rét mưa rơi
Ngôi trường rung giữa một vài cơn giông
Biết về có kịp mùa Đông
Lời Thầy thuở ấy còn không bây giờ
Con qua năm tháng xa quê
Buồn vui không rủ giấc mơ đi cùng
Cứ chiều là gió lên sông
Mùa quên không hết nỗi buồn Thầy xưa!
 
VỀ THĂM CÔ
Về thăm Cô giữa chiều Đông
Làng xưa bến cũ dòng sông êm đềm
Lá rơi theo nắng ngang thềm
Ngày trở lại trái tim em bồi hồi
Thời gian nhanh quá Cô ơi!
Tóc dẫu bạc mắt vẫn ngời niềm yêu
Ngồi bên cô suốt buổi chiều
Nghe ngày ấy nói bao điều rưng rưng.
 
Mênh mông quá biển trời lộng gió
một mình tôi ngày hai buổi đi về!
Đăng nhập để trả lời
0
Tuổi ngọc !
 
Một thời hoa mộng dễ thương
Chưa nghe buồn bả sầu vương...ngọc ngà
Cái thời nhung gấm lụa là
Ngập đầy ước vọng thật thà hồn nhiên !
 
Qua rồi cái thuở thần tiên
Vỗ về vọng mãi diệu huyền đời ta !
Lê la... tìm chân thiện
Long đong nhọc...mà... tiên !
Đăng nhập để trả lời
0
tl cảm ơn lelong nhiều đọc bai thơ thấy tiếc tiếc lắm!!
Mênh mông quá biển trời lộng gió
một mình tôi ngày hai buổi đi về!
Đăng nhập để trả lời
0
KHÔNG ĐỀ
 
Tôi vẫn sợ ngày mai tôi lớn
Tuổi học trò cấp sách còn đâu?
 
Hạ ơi! gởi nhé tuổi thơ
Ta mười tám tuổi vô tư có còn?
 
Nghe bâng khuâng xao xuyến muốn đi tìm
Tháng ngày qua một thời lắm lem màu mực tím!!
 
Kỷ niệm xưa tưởng chừng im bật
Chợt hiện về nguyên vẹn ở trong tim.  
 
 
Vậy đó mà bỗng nhiên họ lớn
Tuổi 20 đã đến có ai ngờ?
Một hôm giai khúc mùa ve lại
Đứng ngẩn trông vời màu áo tuổi thơ

Đừng đến nữa ngày giã từ lớp học
Đừng chia tay để rồi ai cũng khóc
Khi tất cả quanh mình hóa thân thương
Và đừng quên nghe một thuở học đường



  • Người ta bảo màu tím là chung thuỷ
    Tím chân thành son sắt của con tim
    Tím u buồn với dáng dấp im lìm
    Tím đau khổ của tình yêu đổ vỡ
    Tím là sắc hoa màu nhung nhớ
    Tím đoan trinh thể hiện ở tâm hồn
    Tím âm thầm chịu đựng mọi cô đơn
    Tím son sắt cho đi không đòi lại
    Tím đã yêu ai là mãi mãi
    Tím không cần nhung lụa với vàng son
    Tím đơn sơ trong cuộc sống tâm hồn
    Tím chấp nhận thả mình trong bóng tối
    Tím bước đi không có hoa trải lối
    Tím cuối đầu thua thiệt với quyền uy
    Tím chua cay khi tình chẳng còn gì?
    Tím u hoài với niềm đau chất ngất
    Tím lặng lẽ yêu gió buốt vào lòng
    Tím thương sầu ai có biết cho chăng?
    Tím run rẩy dưới trời đông băng giá
    Không hiểu sao tôi lại yêu màu tím
    Có lẽ tím dại,tím buồn,tím cô đơn
    Thương màu tím bơ vơ chiều chủ nhật
    Phố lên đèn màu tím vẫn lang thang...!



    Mênh mông quá biển trời lộng gió
    một mình tôi ngày hai buổi đi về!
    Đăng nhập để trả lời
    0
         Chiều chủ nhật

    Chiều chủ nhật có lẻ anh vẫn thế
    .Chẳng có ai sát cánh bên mình
     Chẳng có người gối đầu bên tâm sự
      Lá vàng rơi sao cứ mãi hoài rơi
     Đứng nhìn trông tựa lưng gối bên thềm
     Biết rằng em chẳng bao giờ em đến
     Cớ sao lòng trông ngống còn hoài mong?
    chau thanh xuan
    Đăng nhập để trả lời
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-30 18:35:11trucly>
    Tôi viết bài thơ thưở học trò
    Thuở hồn chớm mộng mắt vương mơ
    Thuở đời quên bỏ từng tuổi lớn
    Thuở biết tình yêu,buổi vu vơ
    Thuở ấy thời gian đẹp tháng ngày
    Và tâm hồn nữa cũng đổi thay
    Mang hồn sách vở đi vào lớp
    Gửi mộng và thơ ở lại ngoài
    Em - Chim sẻ nhỏ giữa sân trường
    Đời em còn rộn những hồi chuông
    Hồn em còn đẹp như màu áo
    Đâu biết tình tôi đã nhớ thương
    Tôi vẫn thầm riêng một góc chờ
    Đường em đi hoa lá thành thơ
    Tôi ngơ ngẩn đợi em về muộn
    Áo trắng nguyên màu em có mơ
    Rồi bỗng dưng trăm cánh phượng hồng
    Đỏ trời mùa hạ,nở bâng khuâng
    Tôi ep tặng em màu hồng ấy
    Để những mùa sau mõi mắt trông
    Thuở ấy mùa Thu hay mùa Xuân?
    Thuở ấy qua đi chỉ một lần
    Bây giờ mùa hạ bao nhiêu phượng
    Nở hết vào tôi một nỗi buồn.



    Bằng lăng đem hoa dải tím chân trời
    Phượng thay áo đón chào mùa mới
    Tháng năm qua tưởng chừng rất vội
    Hè đến rồi day dứt không thôi.
    Đã gửi gì cho nhau nhỏ ơi
    Một thoáng bâng khuâng,một thoáng bối rối
    Những ánh mắt trao nhau rất vội
    Mai xa rồi có nhớ đến tôi
    Bằng lăng ơi tím mãi một thời
    Phượng rắc lửa thấm tình bè bạn
    Dòng mực có khi đầy khi cạn
    Gặp nhau rồi cũng đến lúc phải rời
    Dòng thời gian vẫn lặng lẽ trôi
    Ta chưa kịp trao nhau lời cuối
    Bốn mắt nhìn nhau bối rối
    Một thoáng bâng khuâng,một thoáng bồi hồi.
    Mênh mông quá biển trời lộng gió
    một mình tôi ngày hai buổi đi về!
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Biết nói gì đây trong phút chia ly
    Khi mai này con đường chia hai ngả
    Nỗi nhớ không tên và một nơi xa lạ
    Một vùng trời thiếu vắng bóng em
    Thôi chào tuổi sinh viên,thôi tạm biệt mái trường
    Anh đã ra đi không có quyền trở lại
    Bằng lăng ơi,tím chi mà tím mãi
    Mùa hoa buồn ở lại nhé tôi đi....
    Cổng trường khép sau lưng,uể oải,nặng nề
    Như khép lại cái thời đầy mơ tưởng
    Ngoái nhìn bạn gặp mắt buồn như khóc
    Bài thơ viết dở chừng đã bỗng hoá già nua
    Nửa đầu bài thơ viết khi tuổi học trò
    Viết cho hết những gì tươi trẻ nhất
    Nửa sau bài thơ viết khi cổng trường đã khép
    Anh bước vào đời,chấm hết - những vô tư
    Bạn bè anh đi khắp các miền xa
    Ai cũng hiểu chia lìa nhưng không nói
    Có đứa bạn kia mơ thành một thi nhân
    Lận đận mãi mà chẳng tìm ra việc
    Sinh viên là mơ cuộc đời là thực
    (Thằng bạn cười chua chát nói với anh)
    Thôi chào những đêm khuya chong mắt với ngọn đèn
    Chào những mùa thi cãi nhau vì chuyện vặt
    Chào cô gái anh thương mà chưa lần hò hẹn
    Đành xa nhau thôi trong nỗi thẫn thờ
    Đã muộn mất rồi, ôi cái thuở vô tư
    Chào tất cả đừng trách nhau gì cả
    Bằng lăng ơi,tím chi àm tím quá
    Hàng liễu buồn ở lại nhé,tôi đi......
     
     
     
    Muốn khóc quá..............!!!Trước trường tôi cạnh lối đi ra cũng có cây bằng lăng đã từng có 1 người hái tặng (ma chăc không fai tặng mà là cho tôi)1 chùm bông tim tím ấy!giờ vẫn còn nhớ rõ như in!!!!!
    Mênh mông quá biển trời lộng gió
    một mình tôi ngày hai buổi đi về!
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Nắng đã kêu chiều
    LÊ MINH TÂN
    Vĩnh Long
    Về thôi
    Nắng đã kêu chiều
    Lay phay tóc trắng
    Liêu xiêu bóng hình.

    Về thôi
    Soi dấu phù sinh
    Quẩn quanh cũng một chút tình
    Lạ quen.





     
    Mơ hồ, đất Mẹ gọi tên
    Đồng xanh ngút ngát
    Sóng duềnh bãi nâu.
    Nghe tim nhói một dầm đau
    Hình như hạt bụi
    Rơi vào vô thanh.

    Ừ, thì về với cõi mình
    Bao dung bùn đất lặng thinh khóc cười. 
    Quỳ bên gối Mẹ ngậm ngùi…

    Mênh mông quá biển trời lộng gió
    một mình tôi ngày hai buổi đi về!
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Cây cúc đắng quên lòng mình đang đắng
    Trổ hoa vàng dọc suối để ong bay
                              Phạm Tiến Duật
    Mênh mông quá biển trời lộng gió
    một mình tôi ngày hai buổi đi về!
    Đăng nhập để trả lời
    0
    BỐN MÙA THƯƠNG NHỚ
    Đã hết rồi phải không em ngày xưa vụng dại
    Xếp áo học trò trong lứa tuổi thơ ngây
    Em đi vào đời nắm lên mười tám
    Cất bước vu qui bỏ lại thành phố này
    Có một người yêu em đơn phương
    Vẫn giữ vẹn khúc nhạc tình tơ vương
    Câm lặng nhìn người yêu đi theo con tàu
    Một chuyến sang ngang tiếp nối truyện Trầu Cau
    ...
    Mùa Xuân qua mau giờ em trở lại
    Mùa Hạ mây bay em trở gót bước chân đi
    Mùa Thu, mùa Đông bóng hình em biền biệt
    Ôi! Bốn mùa thương nhớ trong lòng tôi bất diệt
     
     


    Mênh mông quá biển trời lộng gió
    một mình tôi ngày hai buổi đi về!
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Hãy quên đi người hỡi!

    Anh cảm thấy buồn khi chia tay người yêu dấu?
    Ngữa mặt lên trời, anh thầm trách trời cao?

    Những lo âu, những kỷ niệm thuở nào?
    Anh không nỡ chôn vùi vào nấm mồ quá khứ?

    Sao anh không hỏi anh, tại sao tình kia không còn nữa?
    Bông hồng đã trao chiều thứ sáu, có còn không?
    Thanh kẹo thơm có giữ lại chút hương nồng?
    Nụ hôn cuối có còn chút ân tình rơi rớt lại?

    Anh có còn nhớ những đam mê của một thời nông nỗi?
    Anh có quên những lời hứa thuở yêu người?
    Anh có còn chờ đợi ai, hay đã mệt mỏi, buông xuôi?
    Có còn mơ những giấc mơ không đầu, không cuối?

    Bão thời gian đã cuốn trôi tình xưa vào quá khứ,
    Sao anh còn luyến tiếc mãi không thôi?
    Tỉnh dậy đi anh, giấc mơ cũ, đã qua rồi,
    Hãy ngước mặt, nhìn trời cao, rồi bước tới!

    Hãy quên đi và xin anh đừng chờ đợi!
    Đừng hành hạ chính mình bằng rượu đắng, khói thuốc cay!
    Đừng nhìn đời qua những giọt cà phê!
    Qua khói thuốc, để thời gian trôi đi mãi!

    Hãy gom góp những gì còn xót lại,
    Làm hành trang một lần nữa bước vào đời,
    Tình yêu là gì? Chỉ là những cơn say thôi…
    Khi tỉnh lại, những đam mê một thời lại bỏ anh chắp cánh!

    Hãy...thương...chính...mình…một…lần.. .nữa…nhé...ai..ơi!

    UKH

    Mênh mông quá biển trời lộng gió
    một mình tôi ngày hai buổi đi về!
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Thật đáng tiếc không còn gì để nhớ
     Năm hết rồi bài cũng hết theo năm
     Trống đã cất và cổng trường khép lại
    Người lao công già tội nghiệp đứng trong sân
    Mênh mông quá biển trời lộng gió
    một mình tôi ngày hai buổi đi về!
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Trễ rồi
     cơn gió mùa xuân
    cho đàn bướm trắng ngập ngừng cánh nghiêng
    Trễ rồi
    một thuở hoa niên
    tóc xanh sương phủ một miền ưu tư
    Trễ rồi
    thôi những cơn mưa
    người về cuối phố đã vừa khuất xa
    Trễ rồi
    ôi những cánh hoa
    Nhạt trong chớm hạ mưa sa đầu mùa
    Trễ rồi
    một mối tình xưa
    tan theo năm tháng người chưa hẹn thề.
     
    (NT)
    Mênh mông quá biển trời lộng gió
    một mình tôi ngày hai buổi đi về!
    Đăng nhập để trả lời
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-12 13:31:15trucly>
    Hạ ơi gửi nhé một ngày
    Rực trời phượng cháy mắt ai lặng buồn
     



    📎 hoaphuong
    Mênh mông quá biển trời lộng gió
    một mình tôi ngày hai buổi đi về!
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Kỷ niệm xưa tưởng chừng im bặt
    Chợt hiện về nguyên vẹn ở trong tim!!!
    Mênh mông quá biển trời lộng gió
    một mình tôi ngày hai buổi đi về!
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Ngày tháng vô tình trôi mất đi
    Nghe bâng khuâng trong một chuyến trở về
    Thấy giữa trời có cơn gió tạc
    Mái trường xưa nay đã vắng bóng ai rồi!!!
    Mênh mông quá biển trời lộng gió
    một mình tôi ngày hai buổi đi về!
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Mỗi lần ta lại qua nơi ấy
    Có điều gì mà dạ xốn xang
    Trẻ con đùa nghịch sao vui vậy?
    Ta lại nhìn ta, lệ chứa chan

    Có chi mà đứa trẻ hồn nhiên?
    Có chi mà lòng ta khó quên?
    Trời ơi, nhìn lại là ta nhớ
    Một quãng đời...
    ta ở tuổi thiếu niên...
    Mênh mông quá biển trời lộng gió
    một mình tôi ngày hai buổi đi về!
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Gặp lại Thầy

    Con dừng lại phía hàng cây
    Bồi hồi khi gặp dáng thầy hôm nao
    Trường xưa vẫn nét ngày nào
    Và đây vẫn dáng thấy cao cao gầy
    Vẫn bao la một vòng tay
    Đón con như thể chưa ngày cách xa
    Kiềm lòng để lệ khỏi nhoà
    Giọng thầy trầm ấm "thật thà phải con?"
    Cái tên thấy gọi riêng con
    Đến giờ con thấy vẫn còn mới nguyên
    Ước mong con mãi không quên
    "thật lòng vững trí đừng phiền nghe con"
    Lợi danh - danh lợi sẽ mòn
    Những điều thấy dạy còn hoài khắc tâm
    Nhớ tóc thấy điểm hoa râm
    Cùng lời chỉ dạy âm thầm con mang

    Ai quên đi chuyến đò ngang
    Quên sao người lái thuyền sang bến đời.

    Mênh mông quá biển trời lộng gió
    một mình tôi ngày hai buổi đi về!
    Đăng nhập để trả lời
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-01 13:22:37trucly>
    TÓC THẦY


    Chiều nay về thăm lại mái trường xưa
    Cổng cũ rêu phong , sân vàng lá rụng
    Bất chợt thấy lòng mình như thổn thức
    Bóng thầy xưa theo nỗi nhớ ùa về

    Ánh nắng tà nhuộm đỏ cánh đồng quê
    Con lặng lẽ đi về theo lối cũ
    Căn nhà nhỏ nằm trong khu vườn nhỏ
    Ngói thâm nâu dưới tán lá mơ vàng

    Con nhìn thầy không dấu nổi ngỡ ngàng
    Mái tóc bạc ,tấm thân gầy guộc quá
    Thầy đã qua biết bao nhiêu mùa hạ
    Mái tóc xanh gửi lại tháng năm dài

    Cho chúng con ánh sáng của ban mai
    Thầy nhận lại phía mình phần chiếu xuống
    Đường hạnh phúc bao lớp trò vững bước
    Những ai còn nhớ nữa , những ai quên?

    Kỉ niệm buồn những tưởng đã ngủ yên
    Chợt thức dậy lòng con khi về lại
    Mái trường cũ con một thời thơ dại
    Để ưu phiền-thầy thao thức bao đêm

    Chiều thu buông ,sương ướt ngọn cỏ mềm
    Lòng con những lệ tuôn nhòa kí ức
    Thầy tóc bạc , thân gầy...con day dứt
    Con nghẹn ngào lời xin lỗi trong tim !

     
     


    📎 YGH99CAF9O..CA12A3AD
    Mênh mông quá biển trời lộng gió
    một mình tôi ngày hai buổi đi về!
    Đăng nhập để trả lời
    0
    1,2,3


    📎 ng1
    Mênh mông quá biển trời lộng gió
    một mình tôi ngày hai buổi đi về!
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Xóa đí kí ức ngày ấy!
    Ngày học, ngày chơi, ngày tơh thẩn làm thơ...
    .................


    📎 AB4F758E19..3A327AA3
    Mênh mông quá biển trời lộng gió
    một mình tôi ngày hai buổi đi về!
    Đăng nhập để trả lời
    0
    ...Xóa đi kí ức ngày ấy!
    Ngày.......................


    📎 chonhau1nu..oangcach
    Mênh mông quá biển trời lộng gió
    một mình tôi ngày hai buổi đi về!
    Đăng nhập để trả lời
    0
    GIỌT NẮNG

    Giọt nắng lung linh đậu hiên nhà
    Giọt rơi trên lá... sắc mượt mà
    Linh lung sắc mộng vàng óng ả
    Khoe mắt trần gian cả ngọc ngà

    Giọt nắng là đà pha giọt nước
    Hòa lẩn hồn nhau vươn sức sống
    Trượt bao lần trượt lòng cố vượt
    Mang đến cho đời ngưỡng tình trong

    Giọt nắng ban mai hồng, xanh, tím
    Óng ánh xuân phơi chiếm buổi đầu
    Sưởi ấm tâm hồn bao người niệm
    Bao người hiu quạnh chuyện bể dâu

    Giọt nắng thanh thanh màu vàng nhã
    Dịu nồng êm ả phả vào mơ
    Phả vào đôi mắt đờ nhung nhớ
    Phả sáng linh hồn đỡ bơ vơ

    Giọt nắng đơn sơ chở nồng nàn
    Xoa mềm kí ức vọng khô khan
    Hấp lòng băng giá tan thành mãng
    Để chuổi yêu thương bãng lãng về


    Tịnh Tâm
    Mênh mông quá biển trời lộng gió
    một mình tôi ngày hai buổi đi về!
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Hoàng hôn lặng chiếm ở cuối sông
    Nửa mãnh trăng rơi chạm xuống giòng
    Hồn nghe thổn thức niềm cô đọng
    Lặng điếng trong lòng mộng chạy rong

    Trăng tròn, trăng khuyết vòng di chuyển
    Khi rộ, khi tàn biển tình sâu
    Vẫn đong hứng lấy sầu miên viễn
    Ngày, tháng, năm trôi nguyện vẹn màu

    Cũng như em đã... bao lần đợi
    Bao lần đau khổ... gợi về tim
    Vẫn cố ôm lòng đêm thương nhớ
    Tìm bóng dáng anh vỡ giọt mềm

    Mấy mùa thu chuyển đếm lá rơi
    Là bấy nhiêu đau bới giấc nồng
    Nhìn trăng đổ rụng tim lỡ nhịp
    Nửa mãnh trăng rơi, nửa mãnh đời

    Tịnh Tâm
    Mênh mông quá biển trời lộng gió
    một mình tôi ngày hai buổi đi về!
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Người ta thường hay nói "hình như"

    Bởi chỉ nắm trong tay những điều chưa "chắc chắn"

    Nhưng đôi khi biết nó là "chắc chắn"

    Người vẫn hoài thích nói "hình như"
    Và..."hình như" em bất lực trước ngôn từ

    Nên không thể nói ra với anh những điều sâu kín nhất

    Nhưng lẽ nào trên đời lại có "hình như thật"

    Để không bao giờ "chắc chắn" được thứ tha

    Người ta thường nói "hình như là"

    Để tự an ủi mình hay làm yên lòng người khác

    Em với anh- ai là thuyền?là biển?

    Hay suốt đời cũng chỉ biết "hình như"

    Người ta thường lẫn lộn giữa thực và hư

    Bởi sự thật phũ phàng hơn ta nghĩ

    Nên cứ để bản năng và lí trí

    Đi chung đường ko biết sẽ về đâu

    Người ta cứ nghĩ rằng khi yêu nhau

    Sẽ thôi không còn "hình như" nữa

    Và thế giới này chỉ có mình 2 đứa

    Nên ngang nhiên dám "chắc chắn" đủ điều

    Bởi chữ "yêu" luôn gắn với chữ "liều"

    Nên "hình như" mới trở thành "chắc chắn"

    Chuyện chúng mình nên nói hay im lặng

    Để không nhầm "chắc chắn" với "hình như"
    Mênh mông quá biển trời lộng gió
    một mình tôi ngày hai buổi đi về!
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Ta biết cuộc chia ly này là vĩnh viễn
    Khi sân trường đỏ thắm xác phượng rơi
    Giờ phút chia ly lòng dạ bồi hồi
    Giọt nước mắt của một thời áo trắng
    Của một thời bình lặng êm trôi
    Bạn với tôi giờ mỗi đứa một nơi
    Mỗi phương trời mỗi con đường lập nghiệp
    Trang giáo án bạn tôi viết tiếp
    Súng khoác vai bạn nối nghiệp Cha Anh
    Người ở lại vui với luỹ tre xanh
    Giọt nước mắt để giành ngày chiến thắng
    Dù đường đời có gập ghềnh cay đắng
    Xin nhớ về thời áo trắng ngẩn ngơ ./.
    -------------------NHH--------------


    Mênh mông quá biển trời lộng gió
    một mình tôi ngày hai buổi đi về!
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Một thời

    Một thời bên áo trắng tơ
    Một thời nghe lại còn ngơ ngẩn lòng
    Chiều buông những dãi nắng hồng
    Long lanh từng sợi đi vào mắt nai
    Hồi chuông khúc nhạc dạt dào
    Bừng trong hơi thở ngọt ngào da thơm
    Một thời dấu ái môi hôn
    Một thời đi lại nghe hồn bâng khuâng
    Hôm nay mưa kể tiếng thầm
    Không gian cảnh tuơng nát dầm cô đơn
    Có nguời vẫn nhớ đến luôn
    Tập tành viết lách thơ buồn không tên

    Xưa xa cung ái đàn êm....

    Mênh mông quá biển trời lộng gió
    một mình tôi ngày hai buổi đi về!
    Đăng nhập để trả lời
    0
     
    Bây giờ anh đã là người lạ
    Bận rộn trên đâu đó giữa đời
    Em cũng không còn cô bé nữa
    Mím cười khi gặp chuyện buồn vui

    Con đường ngày xưa mưa sũng nước
    Vào tim chắc máu cũng thay màu
    Kỷ niệm chỉ còn hình hạt bụi
    Một ngày vương trong mắt em đau

    Anh rồi sẽ trở thành đồ cổ
    Thời gian xếp cất đáy kho lòng
    Em rồi sẽ qua thời con gái
    Khép mi hờ " đưa sáo sang sông"


    📎 b1886370929481
    Mênh mông quá biển trời lộng gió
    một mình tôi ngày hai buổi đi về!
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Chiếc Lá Buổi Đầu Tiên

    Em thấy ko tất cả đã xa rồi
    Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
    Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
    Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say

    Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
    Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
    Con ve tiên tri vô tâm báo trước
    Có lẽ 1 ng` cũng bắt đầu yêu

    Muốn nói bao nhiêu muốn khóc bao nhiêu
    Bài hát đầu xin hát về trường cũ
    Một mái ngói êm êm màu xanh rủ
    Sân trường đêm rụng xuống trái bàng đêm

    Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
    Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
    Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế
    Bạn có nhớ trường nhớ lớp nhớ tôi ko?

    Có 1 nàng Bạch Tuyết các bạn ơi
    Với lại 7 chú lùn rất quấy
    10 chú chứ nhìn xem trong lớp ấy
    Ôi những trận cười trong sáng cứ lao xao

    Những chuyện năm nao những chuyện năm nào
    Cứ xúc động cứ xôn xao biết mấy
    Mùa hoa mơ rồi đến mùa phượng cháy
    Trên trán thầy tóc chớ bạc thêm

    Thôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên
    Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
    Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
    Hoa đã vàng hoa mướp của ta ơi

    Em yêu anh anh đã xa rồi
    Cây bàng hò hẹn chia tay vẫy mãi
    Anh nhớ quá mà chỉ lo ngoảnh lại
    Không thấy trên sân trường chiếc lá buổi đầu tiên.


    📎 1572839896
    Mênh mông quá biển trời lộng gió
    một mình tôi ngày hai buổi đi về!
    Đăng nhập để trả lời
    0

    Gởi chút nhớ

    gởi chút nhớ vào vần thơ vụng
    để hồn ta có cớ mỏi mong
    người từ tận ngày xưa ký ức
    có khi nào ta chạm nhau không?

    năm cùng tháng vẫn trôi người ạ
    mà lòng ta như chẳng chịu xuôi
    câu thơ cũ vọng từ xa vợi
    để chiều buồn nhìn nắng đơn côi

    ta lật lại những vần thơ cũ
    câu mến thương như thể hôm qua
    tim chợt bổng thèm ngày xưa đó
    nên câu vần cất giọng ngâm nga.
    [/align]
    Mênh mông quá biển trời lộng gió
    một mình tôi ngày hai buổi đi về!
    Đăng nhập để trả lời
    0
    «« « 1 2 » »»